Thứ Hai, 17 tháng 5, 2021

TP HCM ĐÒI THÊM TIỀN ĐỂ QUYẾT XÂY NHÀ HÁT THỦ THIÊM


TP HCM ĐÒI THÊM TIỀN ĐỂ XÂY NHÀ HÁT THỦ THIÊM 
- HÁT TRÊN NƯỚC MẮT VÀ MÁU CỦA DÂN OAN
 
TPHCM ĐỀ XUẤT TĂNG THÊM 500 TỶ ĐỒNG, THÀNH GẦN 2 NGÀN TỶ ĐỒNG (1.988.000.000.000) ĐỂ XÂY DỰNG NHÀ HÁT GIAO HƯỞNG THỦ THIÊM
 
Dự án nhà hát giao hưởng, nhạc và vũ kịch ở Thủ Thiêm với quy mô 1.700 chỗ ngồi được đề xuất tăng vốn đầu tư từ 1.508 tỷ đồng lên 1.988 tỷ đồng, kéo dài đến năm 2024. (dantri.com.vn)

Xin hỏi:
 
1. Nhà hát này phục vụ ai? Bao nhiêu người sẽ tới đây? TPHCM hiện bao nhiêu người thượng lưu giàu có tới đây thưởng thức, tỷ lệ chiếm bao nhiêu % dân số TPHCM?
Đọc tiếp...

Nguyễn Quang Thiều: NHÂN NGÀY GIỖ CHA TÔI LẦN THỨ 13

 
NHÂN NGÀY GIỖ CHA TÔI LẦN THỨ 13
(ngày 05 tháng 04 Âm lịch)

CHA TÔI

Khác với rất nhiều người già, cha tôi không làm thượng thọ khi ông tròn tuổi 80. Cha tôi tổ chức một cái lễ khác thay cho lễ Thượng thọ: lễ nhận huy hiệu 60 năm tuổi Đảng. Cho đến khi giã từ thế gian này, cha tôi đã là một người cộng sản chân chính trong suốt 61 năm. Và ông có đủ tất cả lý do để kiêu hãnh về điều này. Ý chí, hành động sống, khát vọng và sự hiến dâng không vụ lợi của những người cộng sản như cha tôi chắc chắn sẽ thuyết phục cả những người không cùng đội ngũ của ông. Bởi phía sau mọi tên gọi của bất cứ công việc hay tổ chức nào đó thì cha tôi vẫn luôn luôn là một con người lấy tư tưởng nhân ái làm nền tảng cho mọi hàng động sống của ông. Tôi chưa bao giờ thấy cha tôi đi chùa để lễ bái nhưng chưa bao giờ ông thù hận một ai. Với ông, bất cứ con người nào cũng phải được hưởng tình yêu thương từ đồng loại của mình. Ông đã thực hiện điều đó suốt cả cuộc đời mình mà không dựa vào bất cứ giáo lý nào.
Đọc tiếp...

Thứ Năm, 6 tháng 5, 2021

LÀNG XÃ XƯA QUY ĐỊNH RẤT CHẶT CHẼ VIỆC CHỐNG DỊCH BỆNH

 Giếng cổ ở Đường Lâm. Ảnh: Lê Bích.
.
Làng xã Việt xưa quy định chặt chẽ việc
chống dịch bệnh truyền nhiễm
 
Minh Châu 
Zing
10:06 20/02/2020
 

Trước tình hình dịch bệnh thường xuyên xảy ra, dưới sự can thiệp của Pháp, quy tắc vệ sinh, phòng chống dịch bệnh được ấn định trong các bản hương ước cải lương ở lãng xã.

Đầu thế kỷ 20, nhiều làng xã ở nông thôn Việt Nam đã đặt ra những quy tắc về vệ sinh, phòng bệnh, chữa bệnh, chống dịch bệnh truyền nhiễm lây lan… Những quy tắc này được ghi cố định trong các bản hương ước tục lệ của làng xã (hương ước, khoán ước, điều lệ…) rất tỉ mỉ, chặt chẽ. 

Hương ước cải lương và việc ấn định quy tắc vệ sinh và phòng chống dịch bệnh 

Đọc tiếp...

130 NĂM TRƯỚC, NGƯỜI SÀI GÒN PHÒNG CHỐNG DỊCH RA SAO?

Một đám tang thời xưa. Ảnh: Tư liệu.

130 năm trước, người Sài Gòn phòng bệnh
dịch ra sao? 

Trần Nhật Vy

TTO - Nói chung, cách đây 130 năm, người xưa trị và phòng dịch cũng khá đơn giản. Có lẽ khi đó người ta chưa biết nhiều về vi khuẩn.

Ngày 11-3 và 18-3-1890, Gia Định Báo đã đăng liên tiếp "hai lần một bài" báo nói về việc phòng bệnh dịch mang tên Nói về dịch khí. Đây là tiền lệ ít có trong nghề báo.

Bài báo không ghi tên tác giả, có thể do ông Trương Minh Ký dịch hoặc ghi lại theo một bác sĩ Pháp, bởi khi ấy ông là chủ bút tờ báo này.

Đọc tiếp...

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2021

FLC ĐANG CHUẨN BỊ LỄ KHỞI CÔNG SÂN GOLF 174 HA Ở GIA LAI


FLC ĐANG CHUẨN BỊ LỄ KHỞI CÔNG SÂN GOLF 174 HA
Ở ĐĂK ĐOA (GIA LAI) BẤT CHẤP SỰ PHẢN ĐỐI CỦA CỘNG ĐỒNG!

Bài: Jang Kều

Thế là chúng sẽ phá rừng thông và đồi cỏ hồng gần 50 năm tuổi! Đây là ảnh chụp chiều hôm qua, các phương tiện vận tải, xây dựng đã kéo vào. Có thể nhìn thấy xe chở máy phát điện, cọc bàn giao số cây và chiếc giếng khoan mới. Rừng thông mênh mông quý giá như thế này sẽ bị xoá sổ ư???

Đọc tiếp...

CÁC VỊ QUAN ĐẦU TỈNH VÀ NHỮNG TÂM ĐỊA

Bùi Xuân Đính
Nguyễn Đình Tân và Đặng Quốc Lang từng có thời gian cùng làm quan tại tỉnh Nghệ An với nhau; Đình Tân làm Bố chính (viên quan cao thứ hai một tỉnh, phụ trách việc binh lương, thuế khóa; sau quan đứng đầu tỉnh là Tuần phủ), còn Quốc Lang là Tri huyện Hưng Nguyên thuộc tỉnh đó. Về sau, cả hai người cùng thăng tiến và cùng được điều về tỉnh Hưng Yên, song khi đó hai người đã ngang hàng nhau về ngạch quan (Tân làm Tuần phủ, còn Lang làm Án sát - quan phụ trách việc nội chính, tư pháp, ngang với chức Bố chính). Chẳng rõ quá trình “đồng liêu” với nhau ở Nghệ An và Hưng Yên, quan hệ giữa họ ra sao mà về sau, vào tháng Tám nhuận năm Quý Mão (khoảng đầu tháng 10 năm 1843), xảy ra câu chuyện “rầu lòng” dưới đây.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2021

Trần Văn Khê: SỰ KHÁC BIỆT GIỮA THỨC ĂN VIỆT VÀ TÀU


SỰ KHÁC BIỆT GIỮA THỨC ĂN VIỆT VÀ TÀU

Giáo sư Trần Văn Khê

Thật ra, tôi rất ngại khi cầm viết ghi lại những câu hỏi đã trả lời cho những bạn bè người nước ngoài khi họ hỏi tôi: Người Việt Nam ăn uống thế nào? Hay là cách nấu ăn của người Việt có khác người Trung Quốc hay chăng?

Vì đó chỉ là những phần nhận xét đã được nhanh chóng đúc kết để đưa ra những câu giải đáp kịp thời chớ không phải do một sự sưu tầm có tính cách khoa học. Trong câu chuyện, một vài bạn trong báo Tuổi Trẻ thấy nhận xét sơ bộ của tôi có phần nào lý thú, nghe vui tai, nên nhờ tôi ghi ra thành văn bản. Nể lời các bạn, tôi xin gởi đến các bạn đọc vài mẩu chuyện có thật về cách ăn và nấu ăn của người Việt chúng ta, và xin các tay nghề nấu ăn trong nước đừng cười tôi dốt hay nói chữ, dám múa búa trước cửa Lỗ Ban, đánh trống trước cửa nhà Sấm.
Đọc tiếp...

Tư liệu quý: SÁCH DẠY NẤU ĂN THEO PHÉP AN NAM IN NĂM 1914


SÁCH DẠY NẤU ĂN THEO PHÉP AN NAM 

Đoàn Lê Giang
 
Việt Nam có một truyền thống ẩm thực lâu đời và phong phú. Nhiều đặc sản tùy theo vùng miền, miền nào cũng có. Bắc bộ thì “Dưa La, cà Láng, nem Báng, tương Bần/ Nước mắm Vạn Vân, cá rô đầm Sét”. Trung bộ thì “Yến xào Vĩnh Sơn/ Nam sâm Bố Trạch/ Cua gạch Quảng Khê/ Sò nghêu Quan Hà/ Rượu dâu Thuần Lý”. Nam bộ thì “Bánh tráng Mỹ Lồng/ Bánh phồng Sơn Đốc”, “Muốn ăn bông súng mắm kho/ Thì vô Đồng Tháp ăn cho đã thèm!”.



Cách nấu ăn rất tinh tế được đúc kết thành những câu ca dễ nhớ: “Con gà cục tác lá chanh/ Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi…”. “Món ăn bài thuốc” – món ăn cũng chữa được bệnh, hay ngược lại, món ăn cũng kỵ nhau, nếu không để ý thì có hại cho sức khỏe, thậm chí gây nên bệnh tật. Ẩm thực cũng là một hành vi văn hóa: “Một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”, hay “Ăn trông nồi ngồi trông hướng”.

Tuy nhiên bên cạnh tri thức dân gian về món ăn như thế, thì sách dạy nấu ăn Việt Nam có không, nếu có thì từ khi nào, quyển sách nào là quyển đầu tiên? 

Đọc tiếp...

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2021

SAO DÂN TÔI LẠI KHỔ VÀ TỘI THẾ NÀY?

TỘI QUÁ: 3 THAI PHỤ Ở NGHỆ AN NGHÈO VÀ HOÀN CẢNH ÉO LE, ĐƯỢC MÔI GIỚI ĐƯA ĐI VƯỢT BIÊN SANG TRUNG QUỐC ĐỂ ĐẺ CON RỒI BÁN

Sáng 24-4, tin từ Phòng cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Nghệ An cho biết đơn vị đã phối hợp với tổ chức trẻ em Rồng Xanh và Công an huyện Kỳ Sơn bàn giao ba thai phụ vượt biên qua Trung Quốc bán bào thai về cho gia đình. Cả ba thai phụ này là người dân tộc Khơ Mú, tuổi từ 18 đến 33. Trong đó, có người đang mang bầu 9 tháng.

Đọc tiếp...

QUAN THẾ NÀY, DÂN TRÔNG CẬY VÀO ĐÂU?

QUAN THẾ NÀY, DÂN TRÔNG CẬY VÀO ĐÂU ?
Bùi Xuân Đính
Tháng Bảy năm Nhâm Tý, đời Vua Tự Đức (khoảng tháng 8 năm 1852), tại nha huyện Trà Vinh, phủ Lạc Hóa, tỉnh Vĩnh Long có một tù nhân phạm tội ăn trộm, bị giam trong nhà lao rồi ốm chết. Trương Phúc Cương là Tri phủ nghe tin đã đến tận nơi xem xét. Thay vì xem xét thận trọng để làm tờ tâu lên trên về nguyên nhân cái chết của phạm nhân, Trương Phúc Cương đã dùng quyền của quan trên để dọa nạt viên quan đứng đầu huyện Trà Vinh là Tri huyện Phan Đắc Thông rằng, chính Thông đã đánh đập phạm nhân đến chết và Cương sẽ bẩm báo việc này lên tỉnh để quan trên xử lý (!?). Lo sợ phải “mang tội”, Phan Đắc Thông đã đi vay tiền của rất nhiều người để đút lót Phúc Cương, mong được quan phủ “im đi” cho. 

Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2021

MỘT NGÀY TIN TỨC 2 CÁI CHẾT RẤT ĐÁNG PHẢI SUY NGHĨ


MỘT NGÀY TIN TỨC 2 CÁI CHẾT 
RẤT ĐÁNG PHẢI SUY NGHĨ

Nguyễn Đình Trọng

1. Một người cha bị bệnh nằm liệt giường nhiều năm nay, sống cùng nhà trọ với vợ chồng con trai có hoàn cảnh khó khăn. Khi mở cửa phòng trọ người ta thấy hai cha con nằm trên vũng máu. Người cha đã chết và người con đang thoi thóp. Nghi án con trai giết cha xong rồi tự sát. (tuoitre.vn).

Có phải chăng vì đói nghèo, bế tắc và tận cùng khốn khổ mà họ tìm cách giải thoát cho chính mình không? Nếu đúng thế này quá là đau khổ và kinh khủng và buồn xót cho họ và xã hội hiện nay đây. Đừng vội trách mà hãy đặt mình vào hoàn cảnh bế tắc của họ kéo dài và sống trong đơn độc sẽ hiểu họ và cảm thông hơn. Nhất là sống giữa cái xã hội vô cảm và độc ác này.

2. Một đồng chí cán bộ bí thư phường tên T, đang "sinh hoạt cá nhân" tại nhà của vợ chồng anh Công thì bị anh Công đâm chết. Anh Công là một cán bộ công an. Anh Công hiện đã đầu thú và công an thụ lý điều tra vụ án. (tóm lược từ tuoitre.vn; vov.vn, cafef.vn)

Vụ án thứ 2 thấy cộng đồng mạng xôn xao nhiều lắm. Không biết đồng chí bí thư T kia sinh hoạt cá nhân tại nhà người khác là sinh hoạt gì? Tại sao mâu thuẫn gì lớn đến mức mà đồng chí công an C kia cầm dao giết chết đồng chí bí thư T kia luôn? Chờ xem kết quả điều tra và công bố vậy!
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2021

Phan Cẩm Thượng: VỀ TẢN VĂN "PHỦ QUỐC" CỦA TÔI



Phan Cẩm Thượng: 
Về tản văn Phủ Quốc 

Gửi Chú Tễu, 

Trước tiên, tôi cảm ơn chú đã đăng đi đăng lại tản văn này của tôi trên Tễu Blog, và nhận được sự chia sẻ của nhiều bè bạn từng sống ở Cấn Hữu, Quốc Oai xưa.


Tôi đến đó lúc 9 tuổi, học lớp ba và bốn, năm 1966, 1967, nên có vài điều nhớ không chính xác, do hoàn toàn là nhớ và kể lại thôi, không có bất cứ một tư liệu nào. Thoạt tiên chị em tôi ở trọ nhà bà Giá, gia đình bà là vợ cả, gần đó cách một cái sân là ông chồng ở cùng với vợ bé. Bà chính là người có bài ca chửi, nguyên văn: Cờ xanh cắm ngõ, cờ đỏ cắm nhà. Bắt lấy tên, biên lấy tuổi. Lên trình Nam Tào, sao Bắc Đẩu. Con gà ở nhà tao là con công, con phượng. Con gà ở nhà mày là con cú con cáo. Nó mổ mắt cả lò nhà mày. Mày vật đống rơm, mày đơm đống rạ, mày ăn cắp gà của bà thì khôn hồn mà thả ra…Thời gian ở nhà bà Giá còn có cả một đơn vị bộ đội thường xuyên tập đánh morse, thông tin vô tuyến.

Tôi học lớp ba ở đình và miếu làng Cấn Thượng. Thầy giáo tên là Lập, bạn học cùng bàn tên là Hy, một trẻ mồ côi nhà nghèo, tôi thường chia bánh quy cho bạn này. Thầy Lập rất tốt tính, yêu thương chúng tôi, nhưng lại chăm tăng gia cái vườn rau ngay cạnh đền, rồi mới dậy học. Sau đó, chị em tôi lại chuyển sang xóm khác trọ ở nhà ông Luyến, con gái là chị Lâm, học cùng lớp với chị tôi, sau lấy chồng ở Ngọc Than. Bà vợ ông Luyến chính là bà già tê thấp thuộc nhiều truyện thơ Nôm, đầu cạo trọc, mặc váy cao như người Mường. Hai ông bà có người con đầu là anh Đĩ Hạnh, từng là du kích trong kháng chiến chống Pháp, bị bắt và tra điện, nên hóa điên. Anh Hạnh bị nhốt suốt ngày trong buồng chái nhà, ăn ỉa luôn ở đó, rất hôi hám, thỉnh thoảng bà mẹ bảo con cởi truồng và điệu ra ao tắm, bà cầm cây gậy để chỉ huy. Ông Luyến còn có một bà vợ hai người miền biển (Thanh Hóa?), sinh ra anh Từ đi bộ đội Hải quân nom rất oai hung. Anh Từ có về thăm Cấn Hữu vài lần nhưng bà mẹ anh thì không từng thấy. Ông Luyến là người dậy tôi đan lát rổ rá, mũ nan cho học sinh sơ tán bện rơm làm mũ rơm. Đầu ngõ có anh Võ, cùng tuổi với anh tôi, từng ra Hà Nội chơi nhà tôi một lần. Gia đình nuôi một đàn vịt, mỗi ngày trứng đẻ đầy sân, nhưng hợp tác xã thu mua sạch, nhà anh mỗi bữa chỉ ăn một quả trứng rang với bát muối, nên chẳng nom thấy tý trứng nào. Sau đó, anh chị tôi ra huyện học, tôi chuyển sang nhà ông Vững cạnh đó ở, ông là người rất nho nhã, có hai đứa con trai trạc tuổi tôi. Câu chuyện cành cây bưởi chính là ở nhà ông Vững.

Lên lớp bốn, tôi học ở làng dưới, có thể là Cấn Hạ, ở đây hầu hết là người họ Sỹ, hai bạn học tên là Sỹ Danh Hòa và Sỹ Thắng Lợi. Thầy giáo dậy toán của tôi tên là Tính, thầy là người dẫn chúng tôi đi thi đấu toán văn trong cả huyện Quốc Oai, lớp học của thầy luôn có nhiều học sinh giỏi.

Tôi thực sự không giỏi cả toán lẫn văn, nhưng rất thích các pho tượng Thần Phật trong đền chùa và hoành phi câu đối chữ Nho, vì rất đẹp, ý thích này, sau dẫn tôi đến với ngành nghiên cứu mỹ thuật cổ Việt Nam. Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần nghiên cứu văn hóa xã Cấn Hữu đã đủ vẽ nên một bức tranh sinh động về văn hóa cổ Việt Nam, ít nhất cũng là một phần.

Mặt khác, thì những gì trải qua cho thấy tình người rất quan trọng, nhất là trong chiến tranh và nghèo đói, đó là phẩm chất tôi thấy được ở làng quê này. 

Phan Cẩm Thượng. 2018
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2021

TÌM LAI LỊCH BÀI VÈ "CÔ GÁI SƠN TÂY YẾM THỦNG TÀY GIẦN"


CÔ GÁI SƠN TÂY YẾM THỦNG TÀY GIẦN

Hồi xưa, trong dân gian lưu truyền rộng rãi bài vè về Cô gái Sơn Tây. Bài vè này về sau được Nhà văn Vũ Ngọc Phan sưu tầm và công bố lần đầu và năm 1957. Trong cuốn sách “Tục ngữ Ca dao Dân ca Việt Nam” có in bài này. 

Theo người già kể lại thì bài này bắt đầu lưu truyền vào đầu những năm 30 của thế kỷ XX, sau cuộc thi Hoa khôi Đông Dương (giống như thi hoa hậu bây giờ) do người Pháp tổ chức. Có hai cô vào chung kết, một cô tỉnh Đoài (Sơn Tây), một cô tỉnh Bắc (Bắc Ninh). Cuối cùng cô gái Sơn Tây trở thành hoa khôi toàn cõi Đông Dương.

Đọc tiếp...

PHỦ QUỐC


PHỦ QUỐC
 

Phan Cẩm Thượng
 
Tôi sống ở xã Cấn Hữu, Quốc Oai, Hà Tây trong hai năm sơ tán 1966, 1967, trở lại Quốc Oai trong năm 1972 , từ đó thi thoảng đi qua mà thôi. Tôi không hình dung được cảnh vật xưa đã thay đổi như thế nào, chắc chắn nó thay đổi, như biết bao vùng miền mà tôi từng qua, nhưng nơi này giống như quê hương thứ hai, nơi hình thành cái gốc rễ văn hóa cổ trong tôi không bao giờ thay đổi. 

Đọc tiếp...

TIN HY VỌNG VỀ RỪNG THÔNG ĐẮK ĐOA GIA LAI ?

TIN HY VỌNG VỀ RỪNG THÔNG ĐẮK ĐOA GIA LAI

Lê Thu Hương (Nhà báo)

Không phải Thủ tướng Phúc ký mà là Trịnh Đình Dũng, phó thủ tướng ký cho tỉnh Gia Lai chuyển đổi 155,93ha rừng thông cổ thụ để làm sân golf Đak Đoa trước khi ông Dũng bị nghỉ hưu.

Trên báo chí và mạng xã hội mấy ngày qua bất bình vì cho rằng Thủ tướng trước khi rời chức 2 ngày ông đã ký cho doanh nghiệp FLC chuyển đổi đất rừng tỉnh Gia Lai để làm dự án. Quá trình tìm hiểu và truy đến cùng mới biết việc này do ông Trịnh Đình Dũng ký. Ông Dũng cũng là người đứng sau của doanh nghiệp này chứ không phải là Thủ tướng Phúc. Hiện Thủ tướng đang rất bức xúc với vụ này.

Đọc tiếp...

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2021

VUA MINH MẠNG TRỊ TỘI BỌN CƯỜNG HÀO ÁC BÁ TỈNH, HUYỆN, XÃ

VUA MINH MẠNG TRỊ TỘI BỌN CƯỜNG HÀO TỈNH, HUYỆN, XÃ

Bùi Xuân Đính
Thời phong kiến, hệ thống thanh tra của nhà nước gồm các cơ quan: Đô Ngự sử (từ thời Nguyễn đổi thành Viện Đô sát) ở cấp trung ương, Giám sát Ngự sử ở cấp liên trấn (thời Nguyễn là cấp liên tỉnh) và Hiến ty ở cấp trấn (thời Nguyễn là tỉnh). Mỗi cơ quan, mỗi cấp thanh tra này có chức năng, nhiệm vụ riêng, song đều có nhiệm vụ chung là kiểm tra, giám sát quan lại, phát hiện các vụ việc tiêu cực của họ. Các cơ quan cũng như các chức quan của hệ thống thanh tra này hoạt động độc lập, không phụ thuộc vào nhau và cũng không phụ thuộc vào cơ quan hành chính cũng như cơ quan ngành dọc cùng cấp hoặc trên cấp. Chẳng hạn, một vị Hiến sát sứ ở Hiến ty (thanh tra cấp tỉnh), phát hiện một vị quan tỉnh tham tang, có quyền tâu thẳng lên Viện Đô sát, thậm chí tâu thẳng lên vua, không cần thông qua Giám sát Ngự sử (thanh tra cấp liên tỉnh); cũng không phải thông qua Tổng đốc hay Tuần phủ là các quan đứng đầu tỉnh đó.
Ngoài ra, những khi một địa phương nào đó trải qua binh đao, quan lại ức hiếp dân chúng gây tao loạn, các vua thường cử đoàn thanh tra đặc biệt, gọi là Kinh lược sứ, gồm các quan đại thần có uy tín, tài năng và công tâm đến, có nhiệm vụ làm rõ nguyên nhân, ổn định tình hình; được toàn quyền giải quyết các vụ việc ở địa phương đó rồi tâu báo lại với vua.
Vào tháng Tư­ năm Đinh Hợi, triều Vua Minh Mạng (tháng 5 năm 1827), tại trấn Nam Định (từ năm 1831 đổi thành tỉnh Nam Định), nhân dân gặp nhiều đau khổ vì nạn trộm cư­ớp hoành hành và quan lại địa phương nhũng nhiễu, hà hiếp. Nhiều đơn thư kêu cứu liên tiếp gửi vào triều đình Huế. Vua Minh Mạng bèn phái một đoàn kinh l­ược sứ, đứng đầu là các quan đại thần Nguyễn Văn Hiếu Nguyễn Kim Xán ra Bắc xem xét tình hình.
Đến Nam Định, các quan Kinh lư­ợc một mặt khẩn cấp xét cấp tiền gạo cho những người bị hại ở các làng quê; mặt khác đi đến các phủ huyện nào cũng cho phép người dân được đến gặp quan thanh tra triều đình phản ánh tình hình quan lại địa phương.
Sau một thời gian, đoàn Kinh lược sứ thu được rất nhiều chứng cứ về các hành vi tham tang, ức hiếp dân chúng của quan lại các cấp trấn này. Một số quan cấp phủ, huyện bị đưa ra xét xử ngay, khiến cho nhiều quan các phủ huyện khác lo sợ. Từ nỗi lo sợ “dắt dây” của quan lại các phủ huyện, các quan Kinh lược sứ phát hiện ra đầu mối của tình hình tao loạn ở trấn Nam Định chính là một số quan chức trấn này, gồm Cai án Phạm Thanh, Thư ký Bùi Khắc Tham. Họ là những kẻ “gian tham, giảo quyệt, hung ác, ng­ười trong vùng đều oán giận”. Nghe tin có quan Kinh lược sứ của triều đình về, các quan tham này đều lo sợ, đến nỗi Phạm Thanh bỏ cả ấn tín, công sở chạy trốn.
Vụ việc đư­ợc tâu lên Vua Minh Mạng. Vua lệnh cho các quan Kinh lược sứ phải bắt bằng đ­ược Phạm Thanh, bằng không sẽ bị xử theo luật “cố thả”. Vua lại dụ quở  trách các quan trấn thần Nam Định: “Lũ các ngươi làm quan trong hạt lại để có nhiều kẻ tham lam, làm hại dân, rồi lại bao che cho chúng mà nói dối vua, dám tâu rằng không xét thấy việc tham bỉ. Đến như­ Phạm Thanh tội lớn, khi Kinh lư­ợc sứ đến nơi thì sự việc vỡ lở nên lọt tin ra để nó trốn đ­ược. Các ng­ươi trị dân thì vỗ nuôi sai pháp, giặc nổi như­ ong; xét quan thì không biết phân biệt, dung túng thiên vị, như­ thế thì khép vào tội cách chức ch­ưa thỏa”.
Rồi Vua ra lệnh giải chức của  các quan đầu trấn Nam Định là Đỗ Văn Thịnh, Trần Chính Đức, Vũ Đức Khuê; đồng thời lệnh cho họ trong ba tháng phải bắt được những kẻ phạm tội, căn cứ vào đó để xét giảm tội hay không.
Nghe tin vậy, Bùi Khắc Kham cũng bỏ trốn, như­ng ít lâu sau cùng bị bắt với Phạm Thanh. Nhân dân địa phư­ơng lại đem các việc làm xấu xa của họ ra tố cáo. Vua Minh Mạng sai giải bọn Thanh - Kham đến chợ trung tâm của trấn, chém ngang lư­ng, tịch thu gia tài của chúng đem chia cho những ng­ười dân nghèo.
Đoàn Kinh l­ược sứ còn đi xem xét một số phủ, huyện khác, điều tra và đề nghị trị tội một số quan lại thoái hóa. Tri phủ Kiến X­ương Nguyễn Công Tuy tham tang phải tội chết, Đồng Tri phủ Ứng Hòa Phan Thọ Vực và Tri huyện Đại An Nguyễn Văn Nghiêm cố ý dung túng cho các nha lại nhũng nhiễu hại dân đều bị cách chức. Nhiều quan của các nha phủ khác qua tra xét thấy không xứng đáng chức đã bị truất bãi về làm dân.

Đọc tiếp...

NGÀY XƯA TRUNG ƯƠNG TIẾP DÂN OAN RA SAO?


DÂN OAN NGÀY XƯA KÊU OAN Ở ĐÂU?

Bùi Xuân Đính

Thời phong kiến, cách quản lý xã hội của Nhà nước quan liêu không tránh khỏi tình trạng nhiều người dân và cả một số quan lại bị oan ức. Để góp phần “giải oan” cho dân, Nhà nước các thời đã có những biện pháp cho dân được kêu oan.

- Năm Nhâm Thìn, niên hiệu Sùng Hưng Đại Bảo (1052), Vua Lý Nhân Tông cho đặt một quả chuông lớn ở sân rồng để ai bị oan ức điều gì được đến đánh chuông. Vua ra nhận đơn và xét xử. 


Đọc tiếp...

Thứ Tư, 14 tháng 4, 2021

MÙNG 3 THÁNG 3: ĐƯỜNG LÂM MỞ HỘI ĐẤU VẬT Ở CHÙA ÓN

Ảnh một cuộc đấu vật ở Chùa Ón Vật. Ảnh: Internet.

Hôm nay mùng 3 tháng 3, Đường Lâm mở hội đấu vật như thường lệ mỗi năm. Xới vật là vuông cỏ trước cửa chùa Ón (Chùa Ón Vật) ở đầu làng Mông Phụ. Đó là một ngôi chùa rất kỳ lạ:

Ngôi chùa hoang và kỳ án thiên thu

Nguyễn Xuân Diện

Đó chính là một ngôi chùa ở Xứ Đoài. Ngôi chùa này đứng ngay trên lối vào cổ ấp Đường Lâm. Dân tôi gọi là Chùa Ón, hoặc cẩn thận hơn thì gọi là chùa Ón Vật.

Chùa này có từ bao giờ không ai biết. Trong chùa cũng chẳng có tượng pháp, mà chỉ có bát hương để trên một bệ gạch hoang tàn lạnh lẽo quanh năm. Tất nhiên chùa không có sư. Trong chùa cũng chẳng có một hàng câu đối hoành phi gì; chỉ thấy trên câu đầu là có chữ Nho. Đôi câu đầu ấy, một bên là “Nguyên - Hanh - Lợi - Trinh” lối triện; bên kia là năm tháng dựng cột bắc nóc, với cái năm can chi rất chung chung, khiến ta không thể xác định được niên đại chắc chắn.

Chùa này, các cụ già trong làng chẳng còn biết tên chữ của nó mà chỉ gọi là chùa Ón. Cách đây khoảng trên 10 năm, tôi có may mắn được vào thăm hậu cung đình Mông Phụ, thấy có một quả chuông đồng. Đó chính là quả chuông của Ôn Hoà tự. Àh, Thì ra chùa Ón là tên Nôm của Ôn Hoà tự.

Chùa này có mảnh sân vuông vắn đằng trước mặt. Thảm cỏ xanh rờn này, mỗi năm lại một lần bị giày xéo vào dịp đầu tháng Ba ta. Khi ấy ở đây mở một sới vật làm nơi tranh thư hùng của các đô khắp tỉnh Đoài. (Đấy là ngày xưa thôi, chứ bây giờ ai người ta vật nhau trên cỏ ấy nữa).

Các cụ già trong làng kể rằng: Chùa này vốn là nơi Tàu để của. Các cụ ấy lại được các cụ trước truyền lại rằng mấy ông khách để của có lời nguyền rằng ai giết đủ 99 đàn bà chửa đem làm lễ vật dâng thần thì sẽ lấy được vàng bạc châu báu mang đi.

Nhưng rồi có ai dám làm việc đó, dù chỉ là giết 1 thai phụ. Ấy thế nhưng, mấy chú khách thì đã lấy được hết đống của cải ấy đi, mà không thèm lấy một giọt nước mắt nào của dân làng sở tại.

Các cụ kể lại, vào một năm nọ, có một đoàn các chú Khách (người Tàu) về thăm làng Mông Phụ. Họ ăn ở trong các nhà trong làng, nói rằng cha ông họ đã từng đến đây và rất yêu phong thủy nơi này. Được ít bữa, trong đêm, họ kéo nhau ra cánh đồng nơi có Chùa Ón, lập một đàn tế. Đàn tràng được che bằng tấm dù ngũ sắc, dựng trên 7 cái cột sơn màu sắc khác nhau (hôm sau các cụ còn thấy tại hiện trường). Nửa đêm bắt đầu tế mà dân làng không ai biết.

Sáng hôm sau, khi dân làng đi làm đồng qua chùa Ón thì thấy ngổn ngang mọi thứ. Vuông đất trước chùa đã bị đào bới lung tung cả. Trong đống đất đá lộn xộn đó, người ta thấy có cái bàn gỗ nhỏ trên có chiếc đĩa sứ Giang Tây màu lam ngọc. Trên đĩa có 99 cái đòng đòng lúa.

Đọc tiếp...

Cổ tục VN: CHƠI TẾT MÙNG BA THÁNG BA và BÁNH TRÔI BÁNH CHAY


Chơi Tết mồng ba tháng ba 
là “phong tục cổ của An Nam từ xưa” 

Trần Thị Băng Thanh 

Nhân dân ta từ rất xa xưa có tục ăn tết Mồng ba tháng ba. Trong ngày tết ấy người dân không nhóm lửa, chỉ ăn đồ nguội, vì thế Tết mồng ba tháng ba còn gọi là “Tết hàn thực” (Tết ăn đồ nguội). Ngày nay tục lệ ấy vẫn thịnh hành. Giải thích về tục lệ này, nhiều người đều cho là bắt nguồn từ Trung Quốc, gắn với câu chuyện về cái chết thương tâm của Giới Chi Thôi.
Đọc tiếp...

BÁNH TRÔI BÁNH CHAY LÀ CỦA TA HAY CỦA TÀU?


Bánh Hàn thực 

Trần Quang Đức

Ngày 3.3 âm là tết Hàn thực. Tuy biết tục này "phỏng theo người phương Bắc, kỷ niệm ngày Giới Tử Thôi chết cháy" (1) song ở ta "chỉ cúng gia tiên, chứ không ai tưởng gì đến Giới Tử Thôi" (2). Vào ngày này, người Việt thường "làm bánh trôi nước, bày cỗ bàn, cúng gia tiên" (3), cho nên bánh trôi còn được gọi là bánh Hàn thực (4). 

Tục ăn bánh trôi vào ngày Hàn thực ở Việt Nam nhiều khả năng được du nhập vào thời Lê, thịnh hành vào giai đoạn Lê Trung Hưng - Nguyễn. Năm 1773, Lê Quý Đôn cho biết: "Tục nước ta trọng nhất bánh trôi nước, mỗi năm cứ ngày mồng 3 tháng 3 thì làm bánh ấy. Người phương Bắc cũng có, gọi là Thủy đoàn" (5) Chỉ Nam ngọc âm giải nghĩa (được viết vào khoảng thế kỷ 16 thời Lê) giải thích: "Trôi nước có hiệu Thủy đoàn, trong đường ngoài bột nổi hòn lênh đênh".(6)
Đọc tiếp...