Khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng trong Hiến pháp
là hợp lý, hợp tình
QĐND - Chủ Nhật, 17/02/2013, 20:6 (GMT+7)
là hợp lý, hợp tình
QĐND - Chủ Nhật, 17/02/2013, 20:6 (GMT+7)
PGS. TS. Nhà văn Nguyễn Thanh Tú
nguyên Phó Tổng biên tập Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội
1. Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử
QĐND - Với tất cả tinh thần khiêm tốn, Chủ tịch Hồ Chí Minh - người khai sinh và lãnh đạo Đảng ta khẳng định: “Đảng ta vĩ đại như biển rộng, như núi cao”. Chứng minh sự vĩ đại ấy không phải là mục đích của bài viết, vả lại đã có rất nhiều người làm rõ một sự thật hiển nhiên này. Với sự hiểu biết của mình về lịch sử chúng tôi chỉ xin nói: Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử.
QĐND - Với tất cả tinh thần khiêm tốn, Chủ tịch Hồ Chí Minh - người khai sinh và lãnh đạo Đảng ta khẳng định: “Đảng ta vĩ đại như biển rộng, như núi cao”. Chứng minh sự vĩ đại ấy không phải là mục đích của bài viết, vả lại đã có rất nhiều người làm rõ một sự thật hiển nhiên này. Với sự hiểu biết của mình về lịch sử chúng tôi chỉ xin nói: Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử.
Có những người “phán xét” lịch sử, hồ đồ
tuyên bố: Cách mạng Tháng Tám, cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ
là “một sai lầm lịch sử”. Lẽ ra cuộc cách mạng năm 1945 và sau này nên
đi theo con đường thỏa hiệp “hòa bình” để tránh đổ máu!!!... Đó là những
lời nói không hiểu lịch sử. Không hiểu (hay cố tình không hiểu) lịch sử
hiện đại, đã đành và cố nhiên càng không hiểu quá khứ vẻ vang của cha
ông. Về lịch sử hiện đại, họ đã làm ngơ trước những sự thật ai cũng
biết. Chỉ cần đưa ra một vài số liệu: Trước năm 1945, 95% dân số nước ta
mù chữ, trong khi đó, thực dân Pháp “khai hóa” đất nước này bằng rượu
cồn và thuốc phiện. Con số đã nói lên bản chất của vấn đề: “…hằng năm
người ta cũng đã tọng từ 23 đến 24 triệu lít rượu cho 12 triệu người bản
xứ, kể cả đàn bà và trẻ con” (1); “…người An Nam lại đã có những 10
trường học, những 1.500 đại lý rượu và thuốc phiện cho 1000 làng…” (2).
Còn đây là “dân chủ” thực dân: Một “hội đồng quản hạt” được lập ra để
“bảo vệ” những cái “có lợi” cho người An Nam có những 18 người Pháp, và
chỉ có… 6 người An Nam! (3). Trong Bản án chế độ thực dân Pháp, Nguyễn
Ái Quốc với thủ pháp “gậy ông đập lưng ông” đã mượn lời của Vin-hê
Đốc-tông, một nhà văn Pháp để lột trần bản chất bóc lột của người Pháp,
đúng là bóc lột đến tận xương tủy người dân An Nam khốn khổ: “Sau khi
cướp hết những ruộng đất màu mỡ, bọn cá mập Pháp đánh vào những ruộng
đất cằn cỗi những thứ thuế vô lý gấp trăm lần thuế đất thời phong
kiến”(4). Đỉnh cao của tội ác, tức sự thật thứ hai: Năm 1945 thực dân
Pháp và phát-xít Nhật đã làm hai triệu dân ta chết đói, tức là chúng đã
phạm tội diệt chủng, giết chết gần 1/10 dân số một đất nước. Có thể nói
trong lịch sử hàng nghìn năm chưa bao giờ đất nước vẻ vang “con Rồng
cháu Tiên” lại rơi vào thảm cảnh khốn cùng như thế. Để cứu một dân tộc
đang bị tàn lụi vì bị đầu độc, đang bị chết đói bởi sự dã man thú vật
của kẻ thù, lại có một con đường “thỏa hiệp” với chính kẻ đang hút máu
nhân dân mình ư? Và kẻ thù xâm lược ấy chỉ có một mục đích là hút máu
nhân dân mình, thì thử hỏi “thỏa hiệp” với ai và bằng cách nào? Đúng là
một lối nghĩ ảo tưởng, mơ hồ!




