Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2025

LÀNG VÀ XÃ - HOANG MANG TRƯỚC MỘT CƠN GIÓ BỤI

LÀNG VÀ XÃ - HOANG MANG TRƯỚC MỘT CƠN GIÓ BỤI
Bài: Hoàng Anh
 
Làng – xã Việt Nam, nếu nhìn đúng vào cấu trúc sâu nhất của nó, không bao giờ chỉ là một “đơn vị dân cư”, mà là những tế bào sống của quốc gia, nơi lịch sử, ký ức và quan hệ người – người kết lại thành một cơ thể văn hoá độc đáo, không thể gộp lại bằng bất kỳ quyết định hành chính nào. Khi có người muốn dùng một ý chí quản lý để “sáp nhập làng”, họ giả định rằng những tế bào ấy có thể ghép lại như những mảnh nhựa vô tri, bỏ qua sự thật căn bản rằng mọi tế bào đều mang mã di truyền riêng của mình. Cách tiếp cận đó nhìn xã hội như một khối vật chất cần sắp xếp cho gọn, chứ không coi cộng đồng như những chủ thể có đời sống nội tại, có lòng tự trọng và ký ức riêng.

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2023

VIỆT - MỸ SAU NGÀY 10.9: NGÓ SAU - NHÌN TRƯỚC

Tổng thống Joe Biden và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng bước lên bục lễ đài.

Việt - Mỹ sau 10-09: NGÓ SAU – NHÌN TRƯỚC
 
Hoàng Anh 
 
Rất gần với ngày 11/9, thời điểm mà nước Mỹ sẽ không quên một sự kiện vào loại đau thương nhất kể từ cuộc nội chiến định hình quốc gia (sự kiện 11/9), Việt Nam và Mỹ đã gỡ bỏ những rào cản cuối cùng để đặt ra một cục diện hoàn toàn mới cho quan hệ giữa hai quốc gia từng là đối thủ. Ngày 10/09/2023, tại Hà Nội, ông J.Biden, đương kim Tổng thống Mỹ lắng nghe từng lời của ông Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu hệ thống quyền lực chính trị của Việt Nam tuyên bố rằng hai nước đã chính thức bước vào mối quan hệ ngoại giao ở cấp độ cao nhất, theo cách định nghĩa của Việt Nam: Đối Tác Chiến Lược Toàn Diện. 

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

ĐOÀN VĂN VƯƠN - GIỮA BI KỊCH VÀ SỰ THỨC TỈNH


Đoàn Văn Vươn, giữa Bi kịch và sự Thức tỉnh
Hoàng Anh
Khai mở thêm về Nguồn lực
Nguồn lực của một quốc gia không chỉ được đong tính bằng trữ lượng hay chủng loại của mỗi loại tài nguyên khoáng sản. Vì dù nhiều ít thế nào, những món đồ được chia không cân bằng này cũng sẽ nhanh chóng cạn kiệt khi người ta chỉ dựa vào nó để ăn, sống và phát triển. Ở một số nơi, các kho, mỏ khoáng sản đều bị đóng cửa hoặc cấm khai thác, vì những người ở đó luôn nghĩ rằng mẹ tự nhiên đã ban cho đất nước họ thứ gì, không có nghĩa là chúng được ban cho họ. Mỗi thế hệ chỉ là một lần đi qua và tồn tại ở đó, và họ hiểu trách nhiệm phải gìn giữ nó cho những thế hệ tiếp theo. Thay vào đó, họ đi vào phát triển và đào sâu vào một nguồn lực dường như là vô tận: trí tuệ của con người. Theo nghĩa thông thường của hiện tại, đây là những quốc gia đã phát triển qua giai đoạn sơ khai, và nhận ra trọng trách đối với sự trường tồn của đất nước mình, một cách không hề ích kỷ và không thiếu tình thương yêu.

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Hoàng Anh: CHIẾC ÁO GIÁP CỦA QUỶ DỮ

Chiếc áo giáp cho quỷ dữ

Hoàng Anh

Thoạt nhìn, chuyện đề xuất dự thảo cho phép công an được phép bắn vào người chống đối không ăn nhập gì với việc đặt ra chuyện “sửa đổi Hiến pháp”. Cũng có người nói đây là cách tung hỏa mù để người dân và dư luận bức xúc, đặng quên đi những chuyện lùng bùng xung quanh nỗ khẳng định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản. Dự đoán như vậy có thể đúng, cũng có thể chưa chuẩn. Nhưng cả hai việc, một ở tầm vĩ mô, một ở tầm cụ thể, đều thể hiện một điều hết sức rõ ràng: Trong một xã hội mà luật pháp không thực sự được coi trọng, luật chơi thường được quyết định bởi kẻ mạnh. 

Hiến pháp vốn dĩ không phải là thứ có thể tùy tiện đưa lên đặt xuống để thêm bớt vài điều theo ý chí và sự tùy hứng của một phe nhóm. Hiến pháp, về bản chất, là sự thể hiện quyền lực và lợi ích quốc gia, thể hiện ý chí của những chủ nhân của nó: Nhân dân. Quyền lực nhà nước, không gì hơn chỉ là một quyền phái sinh, một thứ chỉ có được khi những chủ nhân của quốc gia quyết định hy sinh từ quyền năng tự nhiên và tuyệt đối của họ một phần tự do để đổi lại sự bảo vệ trên cơ sở công bằng khỏi những sự tấn công bản năng. Có thể hình dung rằng: nhân dân là chủ nhân, là cha mẹ sinh ra quyền lực và phó thác nó vào một đứa con chung là Nhà nước. Do sự nhượng đắp của nhiều người, dĩ nhiên đứa con có tầm vóc và sức khỏe hơn mỗi cha mẹ của nó.

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Hoàng Anh: THỜI CỦA QUỶ

Thời của Quỷ
Hoàng Anh

Thưa quý vị!

Xin quý vị hãy bình tâm một chút mặc dù trước mắt chúng ta đang diễn ra những cảnh đau lòng tưởng như không thể chấp nhận nổi. Những người đang bức xúc về hành vi bạo lực học đường. Những người đang lo lắng về đạo đức. Những người đang  bàn luận về những câu chửi, những cái tát, những cái đập. Những người đang nuốt nước mắt khi nhìn cảnh những đứa trẻ khác đứng bên cạnh chửi dồn mắng góp và hả hê bằng một sự bình thản chết chóc. 

Đó là một chuyện hoàn toàn bình thường, vô cùng bình thường. Chỉ có điều, chúng đang diễn ra ở một xã hội không bình thường mà thôi. Chúng ta chẳng phải bất ngờ đến mức phải thốt lên rồi ngã vật ra như vậy. Bởi vì, chúng ta đang sống trong Thời của Quỷ. Thời của những sự tráo đổi trâng tráo, trắng trợn giữa giá trị và giá cả, giữa giáo dục và giáo điều, giữa linh hồn và quỷ dữ. 

Ai đã làm ra chúng? Ai đã thả những con quỷ vào trong những tâm hồn thánh thiện và yếu ớt kia trước khi dạy chúng cách tự vệ. Ai đã dung dưỡng cho con quỷ đó ăn hết cả tâm hồn con trẻ, và khi ăn hết rồi thì chính nó ngự trị bên trong những hình hài con người, để rồi bất cứ lúc nào có cơ hội, nó đều bùng lên bản năng ghê rợn của nó? Nếu có ai đó có lỗi thì hẳn đó phải là tôi, là quý vị, là ai đó khác hơn cả chúng ta chứ không phải là những đứa trẻ này. Chúng chỉ là những nạn nhân không thể phản kháng trước những cạm bẫy, những thuốc độc đã được bày sẵn ở đó rồi. Phải, những nạn nhân không hơn không kém.

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Hoàng Anh: BÀ THÁI THỊ KIM LAN VÀ "DI SẢN KỲ ÁN"

Bà Thái Thị Kim Lan và “Di sản Kỳ án”
Hoàng Anh

để kỷ niệm lần đầu được gặp Kim Lan nữ sĩ

Bà Thái Thị Kim Lan là một người gốc Huế, đang sống tại Đức với công việc của một giáo sư Triết học và Phật giáo tại trường Đại học Ludwig-Maximilian, Muenchen, Đức. Bà không bao giờ từ bỏ những cơ hội có thể để tôn vinh thành phố quê hương mình bởi những giá trị văn hóa và lịch sử hết sức đặc biệt của nó. Bản thân dòng họ Thái, một gia tộc đã có ít nhất 200 năm gắn bó với đất cố đô hiện vẫn còn chung một điểm tựa tinh thần - tâm linh là một mảnh đất hương hỏa nằm bên cạnh chùa Thiên Mụ và hướng ra sông Hương. Tuy nhiên, trong khi khu từ đường vốn lưu giữ không biết bao nhiêu dấu tích thời gian, thời cuộc của Thái tộc chưa được người ta coi là một di sản biểu trưng cho giá trị của Huế; thì vụ tranh chấp được sự hậu thuẫn của chính quyền chống đối lại gia tộc của bà có lẽ đáng được mang danh hiệu “Di sản kỳ án.”

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Hoàng Anh: NHỮNG THÁCH THỨC ĐỐI VỚI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Những thách thức đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

Hoàng Anh

Là đảng duy nhất và nắm quyền lãnh đạo tại Việt Nam, Đảng cộng sản VN đã mặc định về vị trí của mình trong toàn bộ quy trình quyền lực và ra quyết định cũng như kiểm soát hệ thống quản trị. Nhưng hiện nay Đảng cộng sản VN đang đối mặt với một số thách thức mà nếu có cái nhìn thật khách quan, sẽ dễ dàng cảm nhận ra tính nghiêm trọng hay không của nó.

Thách thức từ những xung đột lợi ích liên quan đến quyền sở hữu đất đai

Khiếu kiện đất đai không phải là vấn đề phức tạp duy nhất đối với Việt Nam, nhưng đây rõ ràng là một quả bom đối với toàn bộ cục diện. Chính quyền từ cấp cao nhất có vẻ đã không đủ sâu sắc để phân tích hết tín hiệu phát ra từ vụ nổ súng phản kháng ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, một trong khoảng trên 500 đơn vị hành chính cấp huyện trên cả nước. Trước rất lâu và ngay sau khi vụ việc được mệnh danh “Hoa cải đỏ” xảy ra, những vụ cưỡng chế tương tự đã và vẫn diễn ra theo nhiều mức độ khác nhau ở hầu như toàn bộ các huyện. Theo cách lý giải gần đây nhất từ bộ Thông tin Truyền thông trong hội nghị báo chí ngày 30/3 tại Quảng Ninh thì bản chất của vấn đề là: “Một số báo thông tin, bình luận có tính suy diễn, cho rằng, gốc của vấn đề, vụ việc là do sở hữu toàn dân về đất đai trong khi thực ra, nguyên nhân chủ yếu do nhận thức, thực hiện sai các quy định pháp luật đất đai về cho thuê đất, thu hồi đất, cưỡng chế đất cũng như do các quy định về quản lý đất đai thiếu đồng bộ, chống chéo, phức tạp” (trích Toàn văn Báo cáo Đánh giá Công tác Báo chí 2011).

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Hoàng Anh: TRỞ LẠI ĐỀN TRẦN SAU MÙA LỄ HỘI


Trở lại đền Trần sau mùa lễ hội
Hoàng Anh 

Không phải ngày chính lễ nên lối vào đền rất vắng. Có lẽ đang là lúc nghỉ trưa nên trong khuôn viên và cổng chỉ có lác đác bóng người. thật khó hiểu không gian này lại có lúc người chồng lên người, xe kẹt bên xe. Tuy nhiên, cũng không phải ngơ ngác tưởng tượng lâu, vì các bà, các cô bán hàng ngoài cổng đã chạy lại tận nơi mời chào inh ỏi. Chỉ khi nhận được những cái lắc đầu dứt khoát của khách, họ mới chịu  ngưng giọng và quay về chỗ cũ. Thì ra cũng chỉ cần tưởng tượng thêm một chút là có thể thấy lúc có đại lễ, bầu không khí chốn linh thiêng tĩnh mịch này  có thể ồn ã thế nào.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Hoàng Anh: THẤY GÌ QUA CHUYỆN ÔNG NGỌC BỊ "NÉM ĐÁ"?

Thấy gì qua chuyện ông Ngọc bị “ném đá?”

Hoàng Anh

GS.TS Nguyễn Quang Ngọc tại buổi thuyết trình
Người tổ chức buổi thuyết trình với chủ đề “Vấn đề Chủ quyền của Việt Nam ở Trường Sa và Hoàng Sa,” GS Nguyễn Quang Ngọc, ngày 17/03/2012, hẳn đã rất khó xử. Có lẽ ông không chỉ khó xử vào trước thời điểm đăng đàn thuyết trình mà còn thấy khó xử hơn gấp bội sau hàng loạt những phản ứng kể từ khi buổi thuyết trình diễn ra. Phần lớn thông tin phản hồi trên mạng đều coi ông như một tội đồ vì không thể hiện gì sâu sắc và đầy đủ về vấn đề tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc đối với hai quần đảo Trường-Hoàng Sa. Nói cách khác, ông bị kẹt giữa một tình thế nan giải khi mà dư luận nhân dân đang ở đỉnh cao phẫn uất khi người ta không cho phép tổ chức bất cứ sự kiện nào vinh danh các liệt sỹ hy sinh ở Gạc Ma nói riêng, trên hai quần đảo thiêng liêng của tổ quốc nói chung.

Khi tất cả những ý tưởng tổ chức một buổi lễ tưởng niệm bị khống chế, người ta không còn cách nào khác mong chờ vào một sự kiện mà ông chọn thời điểm nhạy cảm này để tổ chức: nói về Chủ Quyền. Có lẽ lỗi lớn nhất của chủ quan ông Ngọc là đã chọn không đúng thời điểm. Và cũng qua sự kiện này, chúng ta đều ngậm ngùi nhận ra rằng: chỉ có một thủ phạm duy nhất, đó chính là ý đồ nô lệ hóa sự tự do học thuật. Nói cách khác, cuộc tranh luận này sẽ chẳng đi đến đâu cả trong một quốc gia mà người ta không tôn trọng bất cứ một quyền chính đáng nào, kể cả quyền được nghiên cứu tự do và công bố các công trình nghiên cứu theo khuynh hướng tự do tư tưởng.

Thật ra, cũng không ít người hiểu rằng, buổi thuyết trình của ông Ngọc sẽ nằm trong giữa hai giả định.

Thứ nhất, nếu ông dám đăng đàn và thuyết trình một cách đúng bản chất sự việc, nghĩa là công bố tất cả các thông tin liên quan, bao gồm cả việc phân tích trên giác độ khoa học sự xâm lược đối với hai quần đảo vốn thuộc về Việt Nam và phản ứng tồi tệ của Việt Nam trong những thời điểm đó, thì chắc chắn buổi thuyết trình không thể diễn ra mà không có vài sự quấy quả. Thậm chí là bị hủy bỏ vì nhiều lí do (ví dụ: ông Ngọc bị tai nạn?).

Thứ hai, nếu ông vẫn đăng đàn và cắt bỏ những vấn đề bị quy chụp là “nhạy cảm”, thì ông sẽ gặp phải một phản ứng dữ dội của dư luận khi mà sau tất cả những cấm đoán bằng nhiều thủ đoạn đối với các hoạt động nhằm vinh danh các chiến sỹ Gạc Ma, người ta đang trông chờ một tiếng nói thật mạnh mẽ và hả dạ. Và quả nhiên, kich bản mấy ngày qua chính là giả định thứ hai này: Ông Ngọc bị kẹt và bị “ném đá” cho tơi bời.

Trên thực tế, kho dữ liệu về vấn đề chủ quyền đối với hai quần đảo này ở Việt Nam và trên thế giới, bao gồm cả những căn cứ mà ông Ngọc đưa ra trong buổi thuyết trình đều là những dữ kiện không thể bàn cãi. Một vài người có thể sẽ cảm thấy vô cùng khó hiểu khi biết điều này, nhưng lại không thấy chúng, các dữ kiện lịch sử và pháp lý, được sử dụng để làm căn cứ cho một cuộc đấu tranh nghiêm túc nhằm phủ nhận hoàn toàn những lập luận mà phía Trung Quốc đang bám vào để cướp trắng hai quần đảo từ tay Việt Nam. 

Slide của GS Ngọc trong buổi thuyết trình.

Điều này thực ra rất dễ hiểu. Ông Ngọc là một trong những Giáo sư nằm trong biên chế của ĐHQG Hà Nội. Cái đại học này lại là một trong những cơ sở giáo dục trực thuộc Chính phủ Việt Nam. Ở một góc độ nào đó, nó thậm chí không thuộc biên chế của Bộ Giáo dục, nghĩa là được xếp ngang hàng với một bộ. Tất cả chúng đều đang chịu một sự “quản lí’ thống nhất và bắt buộc từ một cơ quan cao hơn nữa, chuyên làm nhiệm vụ giám sát các vấn đề Tư tưởng và Văn hóa. Vậy nên, ngay cả khi ông Ngọc là một người có Tài thật, Tâm thật, thì ông ta cũng chẳng thể vượt ra khỏi cái đường ray đã được lắp đặt sẵn ở đó (trừ khi ông xác định đó là sự kiện mang tính khoa học chân chính nhất của mình và rời bỏ khỏi vị trí đương nhiệm sau sự kiện này).

Cho nên, suy cho cùng, cuộc tranh luận đang diễn ra xung quanh việc ông Ngọc đã nói những gì hôm 17/3 cũng chỉ là một cuộc cãi lộn giữa những nạn nhân. Không bao giờ có được một công trình gắn mác khoa học nào đáng gọi là khoa học trong một đất nước mà toàn bộ nền giáo dục chỉ là con tin cho những mục đích chính trị. Nói cách khác, dù ông Ngọc có thêm vài chục lần lên BBC hay CNN gì đó mà nhại đi nhại lại rằng: “tôi làm công trình này, sự kiện này một cách hoàn toàn tự nhiên, không phải chịu một áp lực nào cả,” thì chẳng qua cũng chỉ là sự thừa nhận đầy cam chịu của một người đã tự nguyện từ bỏ cái chân giá trị của một nhà trí thức để chui vào cái bóng mát của võng lọng hư danh. Và xét cho cùng, cũng là đáng thương.

Người tham dự buổi thuyết trình

Đến đây, có lẽ ông Ngọc lại đối mặt với một tình thế khó xử khác: Chứng minh mình là người làm khoa học chân chính và đã tổ chức một cuộc hội thảo thuần túy khoa học về chủ đề Chủ quyền trên Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt nam một cách khách quan đầy đủ và đúng tiêu chuẩn khoa học. Đây sẽ là một nan đề bất khả đáp của ông và có thể là với những người cùng hệ thống của ông nữa. 

Trước hết, các ông sẽ phải chứng minh rằng: Tại Việt Nam, ở diện hẹp, người ta được quyền nghiên cứu, công bố, xuất bản những công trình nghiên cứu mà bản thân các ông cảm thấy có sự đam mê theo đuổi và nó nhằm giải đáp các vấn đề tồn tại của xã hội;

Thứ hai, các ông sẽ phải chứng minh được chân nghĩa của thuật ngữ “Chủ quyền” trên các bình diện Pháp lý, Chính trị, Văn hóa, và cả Khoa học nữa rằng người Việt Nam thực sự có những quyền này. Khi ông đặt ra mục tiêu thuyết trình về Chủ quyền, có lẽ ông đã quá mạnh dạn muốn đề cập đến vấn đề chủ quyền trong trường hợp ghép nó vào sự liên quan đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà quên đi rằng đó chỉ là một phái sinh từ chủ quyền toàn vẹn và thực tế của nhân dân trong một quốc gia cụ thể. Thiết nghĩ, khó mà nói chủ quyền đối với nơi nào khác khi mà quyền làm chủ ở chính đất nước mình lại không hề tồn tại. (Ở đây, xin đưa ra một tham chiếu về thuật ngữ này mà người viết cho là hợp lý. Theo nguồn http://vi.wiktionary.org/wiki/chủ_quyền thì Chủ quyền là : “Quyền làm chủ một nước về tất cả các mặt”);

Thứ ba, nếu thừa nhận ý nghĩa của thuật ngữ “Chủ quyền” như vậy, xét thấy cũng phải làm rõ được ai mới là chủ thể thực sự của chủ quyền này. Và tại sao người ta lại tìm mọi cách ngăn cấm một cuộc hội ngộ tri ân phụ nữ ngày 8-3? Tại sao người ta bắt một người phụ nữ chống ngoại xâm bằng phương pháp hòa bình đi cải tạo không qua xét xử? Tại sao người ta không để cho cả hương hồn của những người chiến sỹ anh hùng được tưởng nhớ, tri ân bởi chính những người là đồng chí, anh em và gia đình của họ?

Đang có rất nhiều người chờ đợi câu trả lời hoặc bất cứ một sự cải chính nào của ông Ngọc. Nhưng cũng có một vài người hiểu được thế bí của ông hiện tại. Ông đang đứng trước nhiệm vụ chứng minh cho một bài toán mà mục đích và đề bài đều đã sai: có khoa học thực sự hay không trong một môi trường học thuật không có tự do tư tưởng? Và, có thể, bây giờ ông đã nhận ra sức ép cho mình là gì.

H. A. 
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
3 ảnh trong bài, nguồn: Blog Dzunglam.

BaSam:
* Mời đọc thêm: + Những thông tin đầu tiên về buổi thuyết trình do Ba Sàm đưa trong Tin thứ Bảy, 17/3/2012;  +  ‘Phải nói rõ nội dung câu chuyện’–(BBC). + TS. Nguyễn Quang Ngọc nói về Hoàng Sa–(BBC);  + Xung quanh buổi thuyết trình của ông Nguyễn Quang Ngọc hôm nay –(Nguyễn Xuân Diện); + Bình luận của Ba Sàm, và nhiều độc giả trong phần phản hồi, trong Tin Chủ nhật 18/3/2012; + Một số hình ảnh buổi thuyết trình của GS.TS. Nguyễn Quang Ngọc về Biển Đông (dzunglam); +  MỘT BUỔI THUYẾT TRÌNH VỀ “VẤN ĐỀ CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM Ở TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA” (HDTG);  +  Nhân dân là người có quyền tối thượng về chủ quyền quốc gia - (boxitvn.net).

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

TRÒ HỀ Ở TIÊN LÃNG, THÔI ĐI ĐƯỢC RỒI!

Trò  hề ở Tiên Lãng, Hải Phòng, thôi đi được rồi!
Hoàng Anh

Cái tài của các diễn viên ở đây không phải nằm ở khả năng diễn xuất hay truyền tải thông điệp từ cái kịch bản đang được kỳ vọng. Chất liệu của vở diễn cũng không phải là các yếu tố mang tính nghệ thuật như niềm tin, trách nhiệm và sự tự trọng. Tài năng mà họ đang thể hiện trước hết nằm ở khả năng bất chấp dư luận, trơ trẽn trước mọi sự phán xét mang tính đạo đức. Tệ hại hơn nữa, cái phẩm chất con người ngày càng ít đi để thay vào đó là tính chất của một đám dã thú. Còn chăng chỉ có cái lốt người.

Hãy xem lại vở diễn của họ. Chính quyền xã Vinh Quang và huyện Tiên Lãng chợt nhận ra ở cái Cống Rộc lại có một thằng cha đang có một cái bánh rất ngon. Và cả khu đất xung quanh đó rõ ràng là đang bốc lên một thứ mùi hấp dẫn của hàng đống tiền. Có điều, cái mồi đó lại nằm trong tay mấy “thằng nông dân”, những kẻ mà chúng cho là “rất thuần” và lúc nào cũng như cá đang nằm trên thớt. Mấy chục héc ta đầm đó mà thuận lợi mỗi năm cho việc nuôi thủy sản, chắc chắn nó sẽ là một cỗ máy lớn đẻ ra tiền. Cái thứ tiền mà người ta chẳng phải bỏ công, bỏ sức ra mà vẫn có được thì chao ôi, còn gì bằng! Chẳng phải bấy lâu nay các vị đều sống cho cái lẽ sống đó hay sao?

Thế là bất chấp, pháp luật của nhà nước, công sức bồi đắp tu tạo, chăm sóc của mấy ông nông dân…làm thế nào cũng phải cướp cho bằng được. Ban hành quyết định thu hồi do hết thời hạn không được thì vẽ ra dự án. Vẽ ra dự án không được thì bảo người ta chỉ ngồi không hưởng lợi rồi tạo cớ mất công bằng để thu hồi. Trò này không ăn thua thì tính kế thuê đàn em là xã hội đen đến cướp bóc, đe dọa. Và đến nước này nếu những kẻ “rất thuần” kia không nghe thì vẫn còn một chiêu cuối cùng: cưỡng chế. Có lẽ, trong danh mục những từ ngữ ghê tởm thì từ này làm cho người ta ghê tởm và sợ hãi nhất. Nó gắn vào bản chất, nó làm nên tính chất của những kẻ bẻ cong luật pháp làm cái kìm cặp cổ những ai không vừa lòng chúng. 

Đùng một cái, vụ cưỡng chế xảy ra. Mà cũng nên nhớ rằng, ở Việt Nam bây giờ người ta dùng từ “cưỡng chế” một cách thuần thục lắm. Thuần thục từ phía kẻ lấy cái lý do đó để mưu lợi cho cánh hẩu của mình đến cả những người là đối tượng bị cưỡng chế. Kẻ mang lệnh đi cưỡng chế thì hoan hỉ nghĩ đến phần bánh của mình khi chiếc bánh được cướp xong. Còn người bị cưỡng chế thì căm giận, phẫn uất đến mức nếu phải chọn cái chết vì đã vào thế đường cùng thì cũng phải chết cùng với mấy “thằng” khác nữa. Suy cho cùng thì họ cũng có còn gì mà sợ mất?

Đến lúc này, cái tài của họ lại thể hiện ở cái tài đổi đen thành trắng, bốc vữa trộn bùn đen. Công an, Quân đội, vốn là các lực lượng chức năng có nhiệm vụ thiêng liêng là Bảo quốc, An dân bỗng chốc trở thành những kẻ đồ tể, thành công cụ phục vụ lợi ích của các quan cát cứ. Giả thử, nếu lúc Đại Ca (Đại ca Đỗ Hữu Ca) mà nhìn thấy vài người trong nhà của anh Vươn rồi hô “bắn!” theo đúng kế hoạch, thì có lẽ những “kẻ chống đối” trong kia cũng thành tan xương nát thịt. Vậy là, trong phút chốc, những người dân côi cút hiền lành trở  thành một lũ tội phạm. Còn mục đích cướp đoạt trắng trợn của các quan lại rũ mình trong một hình ảnh lung linh. Chẳng phải chính Đại Ca đã làm thơ về vụ cưỡng chế còn gì?

Vở diễn chưa kết thúc. Sau kết luận của Thủ tướng ngày 10.2, người ta đã kỳ vọng cái ngày “sau ngày mai” đó và những ngày khác nữa, Công lý và Lẽ phải sẽ là đôi chân của một cơ thể vừa gục ngã đã biết đứng dậy, sửa sai và tự trọng về bản thân ttrước những tha hóa. Nhưng hóa ra, căn bệnh ung thư này không nằm ở những cái ung nhọt Hải Phòng. Nó ăn ra khắp cơ thể, nó ăn vào máu, vào tủy những kẻ đang mang danh cai trị dân. Và các diễn viên trơ trẽn ở Hải Phòng lần này lại thể hiện một cách nhem nhuốc nhất có thể vai trò của mình: chia nhau những vị trí trong một ủy ban “khắc phục hậu quả”.

Đây mới là đỉnh cao của nghệ thuật diễn tả năng lực khốn nạn của các vị. Từ việc đưa tay Đỗ Trung Thoại là Trưởng ban điều hành, tay Đại Ca thành kẻ nắm quyền điều tra; đến việc thay Thoại bằng một tay khác trong bộ sậu thành phố và ẩn danh Thoại thành một “phó chủ tịch phụ trách ngành…” là cả một nghệ thuật mà giá trị của nó vượt xa những gì người ta lo ngại về sự tha hóa trong bộ máy.

Nhưng các vị đừng vội cười, hay đơn giản là tức giận mà tung ra một vài câu chửi. họ đang rất nghiêm túc đấy. Bằng tất cả năng lực và sự thèm muốn xen lẫn tiếc nuối. Thêm vào đó là một chút vừa đủ sự tự tin, các ông quan nhiễm bẩn này đang “đánh bùn sang ao” để cho mọi thứ trở về như cũ đấy. Ngày trước, khi việc chưa vỡ lở, họ còn đeo những chiếc mặt nạ tử tế. Còn bây giờ, chẳng có ai cần đến chiếc mặt nạ nào. Làm gì còn chiếc mặt nạ nào đủ tởm lợm nữa?
Tấn kịch này,  ai cũng biết cả rồi các ông ạ, thôi đi được rồi đấy!!!
H.A
(Huỳnh Văn Đệ)