Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

RFA PHỎNG VẤN KTS TRẦN THANH VÂN VỀ "ĐÔ THỊ SINH THÁI" ECOPARK

Từ Ecopark Văn Giang, định nghĩa lại “đô thị sinh thái”

Khánh An, phóng viên RFA (2012-11-13)
Liên quan vụ thu hồi đất ở Văn Giang, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường Đặng Hùng Võ thừa nhận sai sót và có trách nhiệm trong những quyết định liên quan đến các dự án xây dựng tại Văn Giang – Hưng Yên.


(Photo courtesy of bdstot.com
Hình ảnh dự án Ecopark Văn Giang)

Luật sư Trần Vũ Hải – người đại diện pháp lý cho nông dân Văn Giang – đã gửi thư ngỏ cho chủ đầu tư của đô thị sinh thái Ecopark là Công ty cổ phần đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng (Vihajico) đề nghị cùng bàn thảo về phương án giải quyết có lợi cho các bên. 

Đô thị sinh thái là gì? 

Nhân sự kiện này, Khánh An hỏi chuyện Kiến trúc sư Trần Thanh Vân, người đã có ý kiến về dự án tại Văn Giang cách đây hai năm, cho rằng Ecopark không phải là đô thị sinh thái và cảnh báo các nhà đầu tư hãy thận trọng.

Trước tiên, bà Trần Thanh Vân – kiến trúc sư đầu tiên tại Việt Nam tốt nghiệp khóa học về sinh thái học từ cách đây 31 năm – cho biết:

Một cái sai lầm lớn nhất ở Việt Nam hiện nay là sính từ ngữ mà lại không hiểu thực chất. Một nguyên tắc rất quan trọng, phải hiểu thế nào là “sinh thái” thì người ta mới làm sinh thái. Chứ cái gì cũng sinh thái, thưa chị, một cái thùng sắt mà đổ đất vào trồng cây và bảo đấy là sinh thái thì không phải. Sinh thái bản thân nó là phải có sự hoàn thiện. Chữ “sinh thái” xuất phát từ “ngôi nhà”, tức là quan điểm về chỗ ở, về một cái gì đấy hoàn chỉnh. Quy mô của chữ sinh thái có thể rất to, nhưng có thể chỉ nhỏ li ti để một sinh vật có thể sống được.

Thế thì, một đô thị sinh thái là một đô thị tự nó phải hoàn chỉnh, chứ một đô thị sinh thái như Văn Giang thì không phải. Vì sao? Vì ở đấy chỉ có người giàu lắm tiền mới đến đấy ở để nghỉ ngơi. Bản thân người giàu đó cũng làm việc ở chỗ khác. Rác thải, bao nhiêu thứ bẩn thỉu, họ thải ra bên ngoài để chỗ khác phải gánh. Rồi người phục vụ của khu vực đó cũng có khi chạy bộ, đi xe máy, hoặc đi xe đạp từ rất xa để đến chỗ đấy phục vụ cho những người giàu. Đấy không phải là sinh thái, mà đấy là khu ở cao cấp mô phỏng tự nhiên.
Một đô thị sinh thái là một đô thị tự nó phải hoàn chỉnh, chứ một đô thị sinh thái như Văn Giang thì không phải.
KTS. Trần Thanh Vân
Qua Văn Giang, tôi muốn nói một cái tệ hại nhất của đô thị Việt Nam hiện nay là người ta sính từ ngữ, rất thích tìm những từ ngữ nghe hấp dẫn, có vẻ thời thượng để hùa làm theo. Cho nên cái mà lâu nay tôi phản đối, tôi nói là ngay cái chữ “đô thị sinh thái” để lừa người ta, để quảng cáo thu hút tiền, để bán cho những người giàu đến đấy để hưởng thụ thôi thì tôi thấy là không được.

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

TỪ ECOPARK ĐẾN THỦ THIÊM: CHÍNH QUYỀN LÀM TRÁI LUẬT ĐẤT ĐAI

Từ Ecopark đến Thủ Thiêm: 
Chính quyền làm trái Luật đất đai 

Cựu chiến binh tham gia biểu tình ngày 07/11/2012 ở Hà Nội phản đối những vụ cướp đất ở Hà Tĩnh (Reuters)
Cựu chiến binh tham gia biểu tình ngày 07/11/2012 ở Hà Nội phản đối những vụ cướp đất ở Hà Tĩnh (Reuters)
Thanh Phương

Sau 8 năm kiên trì đấu tranh, cuối cùng người nông dân ở huyện Văn Giang đã giành được thắng lợi ban đầu, đó là trong cuộc gặp gỡ với nông dân ba xã Xuân Quan, Cửu Cao và Phụng Công ngày 8/11 vừa qua, ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ tài nguyên-Môi trường, đã xin lỗi nông dân, vì ông nhìn nhận đã không làm đúng thẩm quyền trong vấn đề thu hồi đất cho dự án đường cao tốc Hưng Yên – Hà Nội và dự án khu đô thị sinh thái Ecopark ở Văn Giang. 

Cụ thể, ông Đặng Hùng Vũ công nhận đã không trình đúng thẩm quyền hai văn bản gởi thủ tướng năm 2004 về việc thu hồi đất, trong khi chỉ trước đó vài ngày, vị cựu thứ trưởng này còn khẳng định ngược tại, tức là ông đã hành xử hoàn toàn đúng luật trong việc thu hồi đất ở Văn Giang.

Sau lời nhận lỗi của ông Đặng Hùng Võ với nông dân Văn Giang ngày 8/11, hồ sơ này có thể được giải quyết ra sao, luật sư Trần Vũ Hải, người bảo vệ quyền lợi cho các nông dân Văn Giang, giải thích:

 

Khi nhìn nhận đã bản thân mình đã làm trái luật, phải chăng mặc nhiên ông Đặng Hùng Võ cũng thừa nhận là ông Nguyễn Tấn Dũng, lúc đó là Phó thủ tướng, cũng làm trái luật? Và như vậy cả chính phủ cũng đã không tuân thủ Luật đất đai?

Như tiến sĩ Nguyễn Quang A đã nhắc lại trong bài viết tựa đề “Chính phủ cố ý làm trái luật đất đai?”, “luật đất đai 1993 đã giao cho thủ tướng chính phủ quyết định; nhưng sau đó do thấy tập trung quyền lực vào tay một người dễ gây ra sự lạm dụng hay quyết định thiếu cơ sở, nên Quốc hội (trong đợt sửa 1998 và 2001) đã chuyển quyền đó sang cho Chính phủ, chứ không phải thủ tướng.

Thế nhưng trong tờ trình số 99/Ttr –BTNMT Gs. Võ đã ghi “kính gửi Thủ tướng Chính phủ” chứ không phải Chính phủ và khiến cho phó Thủ tướng đã ký Quyết định 742/QĐ-Ttg (chứ không phải Chính phủ có một nghị quyết rồi trên cơ sở đó Thủ tướng thay mặt Chính phủ ra Quyết định).

Sau khi đã xin lỗi người dân Văn Giang, ông Đặng Hùng Võ tuyên bố với trang mạng VnExpress ngày 09/11 rằng ông đã làm việc với nông dân Văn Giang “hoàn toàn trên tư cách cách cá nhân”. Ông Võ cho biết ông sẽ “suy xét lại mọi vấn đề để có kết luận cuối cùng trước khi gửi kiến nghị tới Bộ Tài nguyên – Môi trường.

Theo ông Đặng Hùng Võ, mấu chốt đối với vụ này là xác định thẩm quyền là của chính phủ hay thủ tướng trong quyết định giao đất ở Văn Giang. Nhân dịp này, ông tiết lộ là trong giai đoạn từ năm 1993 đến 2004, số lượng quyết định của thủ tướng về đất đai trên cơ sở thẩm quyền của chính phủ là trên ... 3.000 văn bản. Như vậy theo lời cựu thứ trưởng Tài nguyên - Môi trường, trong giai đoạn đó, thủ tướng Việt Nam không chỉ đã làm trái luật mà còn làm trái đến 3000 lần! Chính ông Võ cũng nhận xét :” Vi phạm đất đai ở Việt Nam là chuyện cơm bữa”.

Quả thật Văn Giang cũng chỉ là một trong vô số ví dụ về việc chính phủ hay các chính quyền địa phương làm trái pháp luật về đất đai, chẳng hạn như trường hợp ở quận 2, Sài Gòn. Người dân ở ba phường An Khánh, Bình An, Bình Khánh quận 2 đang bị chính quyền quận cưỡng bức phá vỡ nhà nằm ngoài phạm vi quy hoạch Đô thị mới Thủ Thiêm quận 2. Họ đã đã nhiều lần kêu cứu, tố cáo đến các cơ quan trung ương từ những năm 2007 đến nay, nhưng không được ai xem xét.

Mãi đến ngày 27/06/2012, tại buổi tiếp xúc cử tri, chủ tịch Hội đồng nhân dân thành phố kiêm đại biểu quốc hội, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, mới hứa hẹn sẽ xúc tiến đối thoại giữa chính quyền địa phương với người dân ba phường nói trên.

Nhưng thay vì đối thoại với dân, chính quyền quận 2 lại đẩy nhanh việc cưỡng chế phá vỡ nhà. Quá tuyệt vọng, những người dân bị cưỡng chế phá nhà đã nhờ đến sự trợ giúp của luật sư Trần Vũ Hải và đã cho đăng lên mạng kiến nghị của họ yêu cầu mở đối thoại về vấn đề này. Trả lời qua điện thoại với RFI Việt ngữ hôm thứ bảy tuần trước, 10/11/2012, ông Lê Văn Lung, một trong ba người đại diện ký kiến nghị nói trên, cho biết:

 

Nguồn: RFI Việt ngữ.

BBC - THỦ TƯỚNG DŨNG: "CÒN NHIỆM VỤ, CÒN LÀM"

Thủ tướng Dũng: 'Còn nhiệm vụ, còn làm'


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa có phiên trả lời chất vấn trước Quốc hội, khẳng định 'tiếp tục nhiệm vụ'.

Toàn bộ phiên chất vấn được phát sóng trực tiếp trên Truyền hình Việt Nam và Đài Tiếng nói Việt Nam. 

Các bài liên quan
Ông Dũng bắt đầu đọc Báo cáo trước Quốc hội vào lúc 9 giờ 15 phút sáng thứ Tư 14/11 (giờ Hà Nội).

Trong báo cáo ông thủ tướng nói "khủng hoảng tài chính, suy thoái kinh tế toàn cầu tác động nặng nề, tiêu cực tới nền kinh tế Việt Nam". Tuy nhiên ông khẳng định "Chính phủ luôn trăn trở tìm mọi biện pháp tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp phát triển". Ông cũng trình bày về các nhóm giải pháp mà Chính phủ đang thực hiện.

Vào lúc 10 giờ 10 phút, Quốc hội bắt đầu chất vấn trực tiếp ông Nguyễn Tấn Dũng, mở đầu bằng đại biểu Đàng Thị Mỹ Hương, hỏi về "giải pháp nào là cơ bản nhất, đột phá nhất, động lực nào là cơ bản nhất, bao trùm nhất để thực hiện thành công nhiệm vụ đặt ra". 

Văn hóa từ chức?

Ngay sau đó, đại biểu Dương Trung Quốc đặt câu hỏi về trách nhiệm của người đứng đầu Chính phủ. Ông Quốc nói: "Trước kỳ họp, toàn dân đều được chứng kiến các nhà lãnh đạo cao nhất của Đảng, trong đó có Thủ tướng đã có lời xin lỗi và xin Trung ương Đảng kỷ luật. Còn tại Quốc hội, Thủ tướng chỉ xin lỗi về trách nhiệm chính trị liên quan đến một số tập đoàn Nhà nước".
"Phải chăng Thủ tướng nên nhân dịp này thể hiện quyết tâm sửa chữa của mình bằng cách khởi động cho một cuộc phấn đấu Chính phủ hướng tới đoạn tuyệt với lời xin lỗi, thay bằng... văn hóa từ chức với một lộ trình để quan chức của ta từng bước làm được điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm?"(Đại biểu Dương Trung Quốc)
"Đã đến lúc phải đề cao trách nhiệm pháp luật, chứ không chỉ là lời xin lỗi."

Ông Dương Trung Quốc hỏi: "Phải chăng Thủ tướng nên nhân dịp này thể hiện quyết tâm sửa chữa của mình bằng cách khởi động cho một cuộc phấn đấu Chính phủ hướng tới đoạn tuyệt với lời xin lỗi, thay bằng... văn hóa từ chức với một lộ trình để quan chức của ta từng bước làm được điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm?"

Ông đại biểu tỉnh Đồng Nai chốt lại bằng hai câu hỏi: "Thủ tướng nghĩ gì về ý kiến cho rằng mình đang nặng trách nhiệm với Đảng, nhẹ trách nhiệm với dân?"

"Thủ tướng có tán thành khởi đầu cho sự tiến bộ của Chính phủ hướng tới một văn hóa từ chức để từng bước đoạn tuyệt với lời xin lỗi hay không?"

Các câu hỏi mạnh mẽ của ông Dương Trung Quốc ngay lập tức được lưu truyền trên các mạng xã hội ở Việt Nam. 

Không thoái thác nhiệm vụ

Về phần mình, tuy không nhắc tới cụm từ 'văn hóa từ chức', Thủ tướng Chính phủ khẳng định nghiêm túc nhìn nhận khuyết điềm, "không thoái thác nhiệm vụ".
"Chịu sự lãnh đạo, quản lý của Đảng, trong 51 năm qua, tôi không xin với Đảng cho tôi làm, đảm nhiệm chức vụ này hay chức vụ khác."(Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng)
Ông nói: "Tôi đã nghiêm túc nhìn nhận trách nhiệm của người đứng đầu về tất cả hạn chế, yếu kém trong tất cả các lĩnh vực, trong đó, có yếu kém trong giám sát, kiểm tra hoạt động của các doanh nghiệp Nhà nước". "Trên cơ sở đó, chúng tôi trình bày sẽ khắc phục yếu kém của mình để làm tốt chức năng được nhân dân giao phó."

Ông Nguyễn Tấn Dũng giãi bày: "Hôm nay còn ba ngày nữa là tròn 51 năm tôi theo Đảng, hoạt động cách mạng. Chịu sự lãnh đạo, quản lý của Đảng, trong 51 năm qua, tôi không xin với Đảng cho tôi làm, đảm nhiệm chức vụ này hay chức vụ khác".

"Mặt khác, tôi không từ chối, không thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì mà Đảng và Nhà nước giao phó." "Đảng, Bộ Chính trị, BCH Trung ương đã hiểu rõ về tôi, cả về ưu điểm, khuyết điểm, về phẩm chất đạo đức, năng lực, khả năng, cả về sức khỏe, thương tật, nguyện vọng."

Ông thủ tướng tuyên bố: "Đảng lãnh đạo Nhà nước và toàn xã hội, Đảng tiếp tục phân công tôi ứng cử, làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ và tiếp tục làm Thủ tướng Chính phủ. Quốc hội đã bỏ phiếu bầu tôi làm Thủ tướng Chính phủ thì tôi sẵn sàng chấp hành nghiêm túc mọi quyết định của Đảng, BCH Trung ương Đảng, Quốc hội – cơ quan quyền lực cao nhất".

"Cả cuộc đời tôi theo Đảng, hoạt động cách mạng, tôi sẽ không thoái thác, từ chối bất cứ nhiệm vụ nào được Đảng giao phó. Tôi sẽ tiếp tục thực hiện và nghiêm túc thực hiện như những gì tôi đã làm suốt 51 năm qua.”

THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG TRẢ LỜI CHẤT VẤN VỀ VẤN ĐỀ TỪ CHỨC

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng:

'Tôi không xin hay thoái thác nhiệm vụ Đảng giao'

"Còn 3 ngày nữa là tôi tròn 51 năm theo Đảng. Suốt thời gian qua tôi không đề nghị nhận chức này, chức khác và cũng không thoái thác trọng trách được giao", Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn tại Quốc hội sáng nay.  

10h sáng nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu trả lời trực tiếp các câu hỏi của đại biểu Quốc hội. Đề cập những diễn biến tại Hội nghị trung ương 6 vừa qua và lời xin lỗi của Thủ tướng trong phiên khai mạc Quốc hội, đại biểu Dương Trung Quốc đặt vấn đề: "Thủ tướng nghĩ gì khi mình nặng trách nhiệm với Đảng, nhẹ trách nhiệm với dân". Ông Quốc cũng đề nghị hướng tới văn hóa từ chức trong đội ngũ cán bộ để đoạn tuyệt với những lời xin lỗi.  

Sau khi chăm chú lắng nghe các chất vấn, Thủ tướng trầm giọng: "Hôm khai mạc tôi cũng đã báo cáo và với trọng trách được Đảng, nhân dân tin cậy giao phó tôi đã nghiêm túc nhìn nhận trách nhiệm về những hạn chế, yếu kém của Chính phủ trong điều hành trên các lĩnh vực, trong đó có việc giám sát các doanh nghiệp, tập đoàn". 

Theo Thủ tướng, để khắc phục các hạn chế yếu kém, Chính phủ đã triển khai các nhóm giải pháp như xây dựng thể chế, luật pháp; tăng cường nâng cao năng lực dự báo đánh giá tình hình; hoàn thiện bộ máy hành chính các cấp. 

Trước câu hỏi hóc búa của đại biểu Dương Trung Quốc, Thủ tướng chậm rãi "Còn 3 ngày nữa là tôi tròn 51 năm theo Đảng. Suốt thời gian qua tôi không đề nghị nhận chức này chức khác và cũng không thoái thác trọng trách gì được giao. Tôi đã báo cáo với Bộ Chính trị, Ban chấp hành trung ương và Bộ Chính trị, Ban chấp hành đã hiểu rõ ưu khuyết điểm, tâm tư và cả thương tật của tôi. Đảng ta là Đảng cầm quyền, Đảng đã phân công tôi tiếp tục làm Thủ tướng và Quốc hội đã bỏ phiếu tín nhiệm. Gần suốt cuộc đời tôi theo Đảng, tôi không chạy, xin hay thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì Đảng giao".

Nguồn: VNE.
 ___________________________ 

Phát biểu của Đại biểu Dương Trung Quốc chất vấn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Quốc hội sáng 14-11-2012

Kính thưa quốc hội, kính thưa thủ tướng,

Câu hỏi của tôi sẽ giúp cho thủ tướng và chính phủ sẽ có đủ sức mạnh để thực hiện các giải pháp của mình.

Trước kỳ họp, toàn dân đều được chứng kiến các nhà lãnh đạo cao nhất của đảng, trong đó có thủ tướng đã có lời xin lỗi và xin trung ương đảng kỷ luật. Còn tại quốc hội, thủ tướng chỉ xin lỗi về trách nhiệm chính trị liên quan đến một số tập đoàn nhà nước mà thôi, khiến người dân tự đặt câu hỏi “Dường như thủ tướng xem nhẹ trách nhiệm trước dân hơn trước đảng … “

Dẫu sao thì việc thủ tướng đã có lời xin lỗi trước quốc hội cũng là một điều đáng ghi nhận, vì đây là lần đầu tiên trong lịch sử.

Nhưng nhìn ở một góc độ khác, thì thấy việc xin lỗi, một hành vi văn hóa rất đáng khích lệ trong dân cần được giới hạn trong mối quan hệ giữa bộ máy công quyền với nhân dân.

Không thể giới hạn hành vi xin lỗi của ngành hàng không mà bỏ qua những chế tài xử phạt đã quy định nếu gây thiệt hại với khách hàng. Khánh nước ngoài họ gọi hàng không nước ta là “SorryAirLine” là vì thế.

Việc làm cho dân hiểu là nhà nước tạo độc quyền vàng cho SJC khiến dân bất an và chịu thiệt thòi kéo dài, để rồi thống đốc ngân hàng chỉ xin lỗi, vì đã không giải tích rõ khiến dân hiểu lầm v.v..

Đã đến lúc phải đề cao trách nhiệm pháp luật chứ không phải chỉ là lời xin lỗi.

Phải chăng thủ tướng nên nhân dịp này thể hiện lòng quyết tâm sửa chữa của mình bằng cách khởi động cho một cuộc phấn đấu của chính phủ, hướng tới đoạn tuyệt với những lời xin lỗi, thay bằng tập quán phù hợp với một xã hội hiện đại – là văn hóa từ chức với một lộ trình là các quan chức của ta làm được cái điều mà các quốc gia tiên tiến vẫn làm.

Xin nhắc lại rằng, xa xưa các cụ nhà ta cũng coi việc cáo quan hồi hương là một cách giữ tiết tháo. Còn đảng ta cũng đã từng có một vị tổng bí thư, người có công lớn trong Cách mạng tháng 8 năm 45′, sau khi nhận trách nhiệm chính trị về những sai lầm trong Cải cách ruộng đất 1956, đã từ chức và tiếp tục phấn đấu, để rồi 3 thập kỷ sau trở lại với cương vị  tổng bí thư, kịp góp phần khởi động công cuộc “Đổi mới”, trước khi từ trần.

Kính thưa thủ tướng, tóm lại xin có hai câu hỏi.

Một, thủ tướng nghĩ gì về ý kiến cho rằng, mình đã nặng trách nhiệm với đảng, mà nhẹ trách nhiệm với dân?

Hai, thủ tướng có tán thành là sẽ khởi đầu cho một sự tiến bộ của chính phủ, hướng tới một văn hóa từ chức, để từng bước đoạn tuyệt với lời xin lỗi hay không?

Xin cám ơn thủ tướng, cám ơn quốc hội.    
_________________________________________
Trả lời của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Quốc hội sáng 14-11-2012:
Xin thưa với đại biểu, là đồng chí đại biểu Dương Trung Quốc có nêu một cái ý là có nghĩ đến cái từ chức không? Thì tôi xin trình bày ý kiến thế này.

Đối với tôi đó thì, hôm nay còn 3 ngày nữa là tròn 51 năm tôi theo Đảng hoạt động cách mạng, chịu sự lãnh đạo quản lý trực tiếp của Đảng trong 51 năm qua đó tôi không có xin với Đảng cho tôi làm, cho tôi đảm nhiệm một chức vụ này hay một chức vụ khác.

Và mặt khác thì tôi cũng không có từ chối, không có thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì mà Đảng, Nhà nước giao phó cho tôi.

Là một cán bộ đảng viên của Đảng thì cũng báo cáo Quốc hội là tôi cũng có nghiêm túc báo cáo đầy đủ với Đảng về bản thân mình, báo cáo với Bộ Chính trị, báo cáo với Ban Chấp hành Trung ương một cách nghiêm túc, đầy đủ về bản thân mình.

Và Đảng, Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương đã hiểu rõ về tôi cả về ưu điểm, khuyết điểm, cả về phẩm chất đạo đức, cả về năng lực, khả năng, cả về sức khỏe thương tật, cả về tâm tư nguyện vọng của tôi.

Và Đảng đã lãnh đạo, quản lý trực tiếp tôi, hiểu rất rõ về tôi. Và Đảng ta cũng là Đảng cầm quyền, Đảng lãnh đạo Nhà nước và toàn xã hội. Đảng đã quyết định phân công tôi ứng cử làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ, tiếp tục làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ, Trung ương phân công.


Và Quốc hội đã bỏ phiếu bầu tôi làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ thì tôi sẵn sàng chấp nhận, sẵn sàng chấp hành nghiêm túc mọi quyết định của Đảng, của Ban Chấp hành Trung ương đảng, của Quốc hội – cơ quan quyền lực cao nhất đối với tôi.

Tóm lại là có thể nói là gần suốt cả cuộc đời tôi đi theo Đảng hoạt động cách mạng, dưới sự lãnh đạo trực tiếp quản lý của Đảng, tôi cũng không có chạy, tôi cũng không có xin và tôi cũng không có thoái thác, từ chối bất cứ nhiệm vụ gì mà Đảng, Nhà nước quyết định phân công, giao phó cho tôi.

Tôi sẽ tiếp tục thực hiện và nghiêm túc thực hiện như tôi đã làm trong suốt 51 năm qua. Xin cám ơn đại biểu!

Nguồn: Ba Sàm

Tóm lại: Đảng còn tín nhiệm, còn làm!

Phương Bích: NÊN CHĂNG LẠI ĐẶT TRỐNG KÊU OAN TẠI CÁC CỬA TÒA?

Nên chăng lại để trống tại cửa tòa để dân đến kêu oan?

Phương Bích
Tin tức về cái chết của bà cụ Nhung nóng trên mạng ngay từ đầu giờ sáng hôm qua, rằng người ta phát hiện ra bà chết trong khi các lực lượng chức năng gồm công an, bảo vệ và dân phòng đi xua đuổi bà con dân oan ra khỏi vườn hoa Lý Tự Trọng. Đương nhiên là trước đó bà vẫn trong trạng thái bình thường, cùng với những người dân oan khác tại vườn hoa lúc bấy giờ.
Tôi không biết nói gì, cứ ngồi ngẫm nghĩ, tưởng tượng về hành trình của một người phụ nữ quê mùa, lặn lội từ Thanh Hóa ra Hà Nội đi khiếu kiện.
Thân già lận đận, biết đường nào mà đi, đến cửa nào mà kêu? Hẳn bà cũng như dân chúng tôi, đã từng gõ mọi cánh cửa có thể gõ. Nhưng cửa quan kín cổng cao tường quá, gõ mãi không thấu. Đến như dân chúng tôi đây, dẫu cũng là dân oan nhưng còn được ở ngay Hà Nội này, còn có chốn nương thân chứ không vật vờ mưa nắng ngoài vườn hoa, vỉa hè như bà và những người dân oan ngoại tỉnh khác. Và còn bao nhiêu nỗi cực nhọc khác mà người dân quê phải chịu đựng trên con đường đi tìm công lý cho họ, dân thành thị mấy ai thấu?
Tôi cũng không tin chỉ vì giằng co, xô xát mà có thể làm chết người. Nhưng cái giằng co xô xát ấy, hoàn toàn có thể khiến trong một khoảnh khắc xúc động dâng trào, khiến một người có thể đột tử ngay tức thì. Chuyện này tôi có nghe kể lại, trong vụ cưỡng chế nhà D2 Giảng Võ, một người đàn ông cũng đã đột tử ngay tại bàn làm việc, khi nghe người nhà báo tin chính quyền phường đang cưỡng chế nhà ông.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến cái chết. Nhưng điều không thể chối bỏ và lẩn tránh, đó là những nguyên nhân gián tiếp đã đẩy con người ta đến gần hơn với cái chết, và rồi kết thúc một đời người oan ức và cay đắng đến mức chết mà không nhắm được mắt.
Hai hôm nay, đâu đâu trên mạng cũng nghe thấy cái câu- chết không nhắm được mắt! Tôi chẳng muốn lạm dụng cái từ này quá, như một kiểu đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng sự thực nó là thế, chả cần la lối um sùm, mà vốn dĩ một hình ảnh có thể thay cả ngàn lời nói. Nhìn ảnh chụp bà cụ Nhung nằm trên đất, trên dưới thi thể bà là những tấm khẩu hiệu kêu oan như một thứ vải liệm, chết mà mắt vẫn mở....tôi tin rằng chẳng ai có thể đành lòng, kể cả những kẻ vô tình hay vì tắc trách đã đẩy bà đến cái chết thương tâm này. Cái chết đó có thể chấm dứt những chuỗi ngày gian khổ, kể cả về tinh thần lẫn thể xác cho bản thân bà, nhưng nó lại khoét sâu thêm vào lòng căm phẫn của những người còn sống. Sao xã hội ngày nay lại nhiều cái chết oan trái đến vậy? Tôi tin là đều có câu trả lời trong lòng mỗi người. Chỉ là họ không nói ra, hoặc có nói ra thì kẻ cần nghe cũng không nghe.
Xem ra ngày nay không công khai bằng ngày xưa. Cửa quan ngày nay không có trống và dùi, để dân đánh trống kêu oan, đỡ hẳn cái cảnh khẩu hiệu hay áo đỏ làm gì cho xấu hình ảnh của thủ đô như lời ông Nguyễn Thế Thảo phàn nàn. Thêm nữa cũng để các vị chức trách không ỉm đi hồ sơ kêu oan của dân chúng, khiến cho thiên hạ cứ tưởng xã hội vẫn hết sức bình yên và ổn định. Nhưng dám chắc nếu có cái trống đặt ở cửa tòa, thì thủ đô ta sẽ chẳng được phút nào bình yên vì tiếng trống kêu oan.

BÁO CÁO CHÍNH TRỊ VÀ GIẤC MỘNG BÁ QUYỀN

Báo cáo chính trị và giấc mộng bá quyền

BBC phỏng vấn ông Dương Danh Dy

Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 đang vào hồi nước rút trước khi công bố thành phần lãnh đạo mới.

Trong phiên khai mạc hôm 8/11, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã đọc báo cáo chính trị, trong đó có đưa ra nhiều chi tiết quan trọng về đường hướng của Đảng CSTQ.

BBC đã hỏi chuyện nhà nghiên cứu Dương Danh Dy về báo cáo chính trị của ông Hồ Cẩm Đào.

Ông Dương Danh Dy: Trưa ngày 8/11/2012, tôi lấy được bản “trích yếu” Báo cáo chính trị tại Đại Hội 18 của ĐCS Trung Quốc từ trên mạng chính thức của Trung Quốc, sáng ngày 9/11/2012 tôi lấy được toàn văn, nhưng không rõ vì sao bản đầu tiên không viết rõ “ba đại diện” mà chỉ đề đồng chí ** , và phải đến cuối ngày hôm ấy, mới lấy được bản “toàn văn” mà tôi cho là hoàn hảo.

Qua mấy ngày đọc và suy ngẫm, bước đầu có mấy nhận xét sau:

Đối với chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông: Khi tổng kết công tác 5 năm và 10 năm qua báo cáo chính trị đã viết: “… tổng kết quá trình 10 năm phấn đấu, thấy điều quan trọng nhất là chúng ta đã kiên trì lấy chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưỏng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng quan trọng “ba đại diện” làm chỉ đạo…”

Thế nhưng khi nói về nhiệm vụ “đi con đường chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” báo cáo này viết: “Hệ thống lý luận xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc bao gồm hệ thống lý luận khoa học là lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng quan trọng “ba đại diện”, quan niệm phát triển khoa học.”

Có nghĩa là ở đây đã không hề nhắc tới chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông.

Lần này ĐCS Trung Quốc đã từ bỏ cái chủ nghĩa và tư tưởng mà họ từng tôn thờ hoặc có lúc “khoác áo tôn thờ” một cách dứt khoát không luyến tiếc nhưng rất “lịch sự” chứ không “báng bổ” như thường làm, vì vẫn khẳng định công lao của Mao Trạch Đông dù nói ông ta mắc sai lầm nghiêm trọng.

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

QUỐC HỘI THÌ CƯỜI, CÒN DÂN THÌ PHÁT MẾU


Các Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) sáng nay lại được cười thả phanh vì những phát ngôn của Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng và Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình.

 .
Trong buổi chiều hôm qua, ông Dũng đã làm Quốc hội cười nghiêng ngả vì phát biểu: Số liệu sai phạm tại Tập đoàn Sông Đà đã có, nhưng đang để ở nhà. Còn sáng nay, 13/11, ông Dũng lại khiến nhiều đại biểu khúc khích khi tuyên bố như đinh đóng cột về tính an toàn của đập Sông Tranh 2: "Với số liệu nước ở mức tràn như vậy, bà con hoàn toàn yên tâm ở đó, không phải đi đâu hết".
 
Các đại biểu thì chưa hài lòng, đại biểu Ngô Văn Minh đòi hỏi phải nêu đích danh người đầu tiên chịu trách nhiệm nếu đập xảy ra sự cố và đề nghị Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời thêm vấn đề này. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng nói thêm: “Tôi cũng chưa yên tâm”.

VIỆT NAM ĐĂNG CAI ASIAD 2019 - BUỒN VÀ LO

Nghe tin Việt Nam giành quyền đăng cai ASIAD 2019 quá hoang mang lo lắng

Tổ chức sự kiện thể thao: Lợi bất cập hại

Sau World Cup 2010, Nam Phi thu về bằng một phần mười tiền đầu tư. Sân Tổ chim phục vụ Olympic của Trung Quốc giờ chỉ bán vé cho khách tham quan, còn Hy Lạp nhiều lần suýt vỡ nợ từ sau Olympic Athen 2004.

>Nước chủ nhà thường lỗ nặng vì ASIAD
>Việt Nam giành quyền đăng cai ASIAD 2019

Khi nhắc đến các sự kiện thể thao tầm cỡ như Olympic hay World Cup, phần lớn mọi người đều cho rằng đó là một mỏ vàng với lượng khách du lịch vô tận và hàng tấn tiền được chi ra khắp các con phố của nước chủ nhà. Tuy nhiên, đó chỉ là một số trường hợp hiếm hoi. World Cup 2010 ở Nam Phi chỉ thu được khoản lời bằng một phần mười chi phí đầu tư, còn Olympic Athens 2004 để lại cho Hy Lạp khoản thâm hụt ngân sách gấp hai lần giới hạn của eurozone và nợ công cao nhất Liên minh châu Âu (EU).

Theo giới truyền thông, một trong các sự kiện thể thao thành công nhất từng được tổ chức là Thế vận hội Olympic mùa hè 1988 tại Seoul (Hàn Quốc). Trong giai đoạn 1981 - 1988, số người có việc làm của Hàn Quốc đã tăng lên hơn 300.000, thu nhập cả nước thêm 12,4% và GDP bình quân đầu người tăng từ 2.300 USD lên 6.300 USD. Tăng trưởng ấn tượng sau sự kiện này đã đưa Hàn Quốc vào nhóm các nước công nghiệp mới (NIC).

Đây cũng là kỳ Olympic có lợi nhuận lớn nhất trong lịch sử với 479 triệu USD, cao hơn tới 125 triệu USD so với dự đoán. Tổng cộng, nước này thu về 987,5 triệu USD, trong khi chi phí là 847,7 triệu USD, lợi nhuận sổ sách 139,8 triệu USD. Đó là chưa kể đến hơn 300 triệu USD tiền tài trợ của các tổ chức, cá nhân và doanh nghiệp nước này.

 Sân Tổ chim giờ chỉ để cho khách tham quan và làm công viên tuyết. Ảnh: China Daily
Nhưng World Cup 2010 tổ chức tại Nam Phi là kỳ World Cup tốn kém nhất lịch sử với chi phí lên tới 33 tỷ rand (4,8 tỷ USD). Nước chủ nhà đã cho xây 5 sân vận động, một sân bay và nhiều tuyến đường phục vụ giao thông. Riêng sân vận động Green Point ở thành phố Cape Town đã tiêu tốn khoảng 352 triệu USD. Cuối cùng nước này lãi hơn 500 triệu USD, bằng một phần mười chi phí đầu tư. Tăng trưởng kinh tế của Nam Phi sau đó cũng chậm lại, từ 4,6% trong quý I, xuống 3,2% và 2,6% hai quý tiếp theo.

HÌNH ẢNH CÁI CHẾT CỦA CỤ BÀ HÀ THỊ NHUNG TẠI VƯỜN HOA LÝ TỰ TRỌNG

Một cụ bà tử vong khi đi khiếu nại tại Hà Nội

Theo TTXVN, khoảng 8 giờ sáng ngày 12/11, bà Hà Thị Nhung, 76 tuổi tại thôn 6, Xuân Thành, Thọ Xuân (Thanh Hóa) đã đột ngột chết tại vườn hoa Lý Tự Trọng, Tây Hồ (Hà Nội) gây ra những thông tin ngược chiều. 

Theo TTXVN, sáng nay bà Nhung đã đến vườn hoa Lý Tử Trọng, không gây mất trật tự, không đăng biểu ngữ và người đột nhiên yếu đi và chết. Theo tuyên bố của Công an Hà Nội, do bà bị cảm nặng và tuổi cao nên dù đã cố gắng cứu chữa nhưng không thành công. Ngay sau đó, xác bà Nhung được giữ tại bệnh viện Xanh-Pôn.TTXVN cho biết bà Nhung đi “khiếu nại đòi giải quyết chế độ hưu trí”, đồng thời phủ nhận các nguồn tin của nhân dân phản ánh rằng do xô xát với lực lượng công an đến trấn dẹp đã gây ra cái chết của bà Nhung.

Trong thời gian vừa qua, quanh khu vực vườn hoa Lý Tự Trọng, Mai Xuân Thưởng tại Hà Nội đã có rất nhiều nông dân từ nhiều tỉnh thành tập trung đưa biểu ngữ cầu xin chính phủ giải quyết các vụ khiếu nại đất đai. Thanh tra Chính phủ cho biết, từ năm 2003 đến 2010 cơ quan hành chính Nhà nước các cấp đã tiếp nhận, xử lý hơn 1,2 triệu đơn thư khiếu nại tố cáo vấn đề liên quan đến đất đai chiếm 79%. Ngày 7/11, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã cho rằng tình trạng khiếu kiện đất đai đang ở mức rất nghiêm trọng và yêu cầu Chính phủ, Thanh tra Chính phủ, Bộ Tài nguyên và Môi trường rà soát, tìm ra cái sai của từng sai phạm.

Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa có cơ chế nào giải quyết được tận gốc những bất ổn xã hội khiến nông dân bỏ xứ đội đơn đi cầu kiện vượt lên cấp Trung ương. Những vụ việc như tiếng súng Tiên Lãng hay cưỡng chế bằng công an ở Văn Giang đầu năm 2012 đã cho thấy động cơ mờ ám đằng sau các vụ thu hồi và cưỡng chế trái luật đã đẩy người nông dân vào bước đường liều lĩnh chống cự. Đây không phải là sự kiện đầu tiên và nếu nguyên nhân nảy sinh không được giải quyết tận gốc, sẽ không phải là sự kiện cuối cùng liên quan đến mâu thuẫn đất đai ngày càng gay gắt tại Việt Nam.

Minh Phong 
Nguồn: SM.

Hình ảnh về cái chết của cụ bà Hà Thị Nhung









Cụ Nhung tại vườn hoa lúc chưa bị công an đưa xác đi

Quang cảnh vườn hoa Lý Tự Trọng, nơi xảy ra vụ việc

Nguồn: Ba Sàm

Ối giời cao đất dày ơi! Sao lại để bà cđi mà không ai vuốt mắt cho cụ. Nhìn tấm liệm cụ bằng một biểu ngữ kêu cứu của dân oan mà không cầm được nước mắt!
Quá đau lòng! Xin niệm hồng danh Đức Phật A Di Đà và chư Phật sớm đưa hương hồn Cụ bà Hà Thị Nhung vãng sinh miền tịnh thổ - vì chỉ có đấy cụ mới có thyên nghỉ thanh thản, mãi mãi...

RFI, RFA ĐƯA TIN VỀ MỘT CỤ BÀ THIỆT MẠNG KHI ĐI KHIẾU KIỆN Ở HÀ NỘI

Hà Nội: Một bà cụ khiếu kiện thiệt mạng khi bị công an xô đẩy 

Tú Anh

Các vụ trưng thu đất đai gây ra đụng độ giữa người dân và công an (Reuters)
Các vụ trưng thu đất đai gây ra đụng độ giữa người dân và công an (Reuters)

Một phụ nữ quê ở tỉnh Thanh Hóa lên Hà Nội biểu tình phản đối chính quyền lấy đất đã bị thiệt mạng khi công an đến giải tán. Vụ việc xảy ra tại vườn hoa Lý Tự Trọng vào sáng nay 12/11/2102. Theo tin từ các blog « lề dân », nạn nhân là bà Hà Thị Nhung, 76 tuổi, ở xóm 6, xã Xuân Thành, huyện Thọ Xuân, Tỉnh Thanh Hóa. RFI phỏng vấn cụ bà Lê Hiền Đức về sự kiện.

Người phụ nữ này vừa giương biểu ngữ thì bị công an ập đến kéo đi và đã ngất xỉu khi bị xô kéo thô bạo. Hiện xác của nạn nhân đang nằm tại bệnh viện Xanh-Pôn (Saint Paul ). 

Theo lời cụ bà Lê Hiền Đức, nạn nhân Hà Thị Nhung là một trong số hàng trăm dân oan từ các tỉnh kéo về Hà Nội trong những ngày qua để khiếu kiện . Bà Hà Thị Nhung là một cán bộ cách mạng lão thành, không có lương hưu mà còn bị cướp đất. Hiện nay, công an bao vây chặt chẽ bệnh viện Saint Paul, không cho dân oan và thân nhân vào bệnh viện.
Cụ bà Lê Hiền Đức  
Nguồn: RFI Việt ngữ.