Quê hương tôi có con sông xanh biếc...
Người Buôn Gió
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Quý trú tại thôn Kỳ
Thủy, xã Bích Hoà, huyện Thanh Oai, Hà Tây cũ là một câu chuyện oan
khuất kéo dài nhiều năm, có người chết, người tàn tật và có đất đai bị
mất vào tay người khác. Những câu chuyện thế này buồn thay là không còn
xa lạ gì trên quê hương chúng ta. Không những thế mà nó ngày càng một
nhiều hơn.
Bởi
vì quan mà ra cả, bởi vì quan đời sau chả bao giờ lật lại sai lầm của
quan đời trước. Quan đời sau lo chuyện cho mình. Mọi thứ về trước đều y
như cũ.
Gia
đình bà Quý có mảnh ao dùng suốt bao nhiêu năm từ đời này sang đời
khác. Một ngày người trong xóm kéo đến đổ đất san ao. Lý do là ao này
của họ từ thời xa xưa, họ đã gửi đơn lên xã. Vụ kiện cáo bắt đầu kéo dài
lên nhiều cấp.
Nguyên
nhân là từ thời xa xưa lắm, hồi cải cách ruộng đất. Ông Khéo (ông bà
Quý) thiếu tiền đi cắm đất, sau không có tiền chuộc nhờ ôngPhạm Văn
Sang (ông xa xa của ông Khương) chuộc về với giao kèo hai bên cùng
chung nhau. Cải cách ruộng đất về thấy ông Sang nhiều ruộng, mới giao
đất cho ông Khéo mảnh đất chung ấy. Đó là cái lý mà ôngNguyễn Văn Khương
quyết tâm đòi lại mảnh đất ao này.Đầu tiên ông Khương bảo đất của cha
ông để lại, sau thấy yếu lý ông Khương dựng lên chuyện là bà Phạm (cho
nó cùng họ ông Sang) Thị Xưa con gái ông Phạm Văn Sang đổi đất cho ông
Khương. Nực cười là ra toà bà Xưa ngơ nhác bảo bà không biết miếng đất
ấy, cũng không có đổi chác gì với ai vì có gì đâu mà đổi.