Thứ Tư, ngày 20 tháng 7 năm 2016

NGÔI CHÙA HOANG VÀ KỲ ÁN THIÊN THU


Chuyện người Tàu để của

Bùi Công Tự

Một trong số những nghề mà người Việt học được từ “văn minh Trung Hoa” là nghề làm thầy phù thủy. Nghề này ở Trung Quốc rất phát triển, cao tay nhất là ông Cao Biền có thể chuyển được quả núi từ đông sang tây. Phép thuật của họ thường là những bùa ngải và những câu thần chú “úm ba la”.

Thuở nhỏ, ngồi trong lòng bà nội, tôi được nghe kể nhiều chuyện về thầy phù thủy Tàu trong đó có chuyện nước Nam mình nhiều vàng bạc lắm nhưng vì người Nam thật thà nên bị người Tàu lừa gạt cướp đoạt hết. Họ cướp được nhiều đến nỗi không đủ xe cộ để chuyên chở về nước họ. Thế là họ phải nhờ thầy phù thủy (tất nhiên là phù thủy Tàu) tìm chỗ đất hiểm, đào hầm bí mật chôn dấu vàng bạc của cải để sau này có dịp đến lấy. Họ còn tìm mua (hoặc bắt cóc) các bé gái người Việt, cho ngậm sâm, chôn sống dưới các hầm đó để làm thần giữ của.

Tương truyền rằng có nhà nọ bán đứa con gái út 8 tuổi cho người Tàu. Do biết trước âm mưu của người Tàu mua bé làm thần giữ của nên khi chia tay người mẹ đưa cho con gái một túi hạt vừng (hạt mè) và dặn dò đi đến đâu thì nhớ rắc hạt vừng xuống vệ đường. Vì cô bé được người Tàu cho ngậm sâm nên có thể sống được 100 ngày dưới hầm sâu. Sau đó người cha đã lần theo lối có những cây vừng mới mọc mà đi tìm cứu được đứa con về, lại lấy được kho vàng đem chia cho dân làng.

Đấy là chuyện ngày xửa ngày xưa. Còn cách đây mấy chục năm thì có chuyện đến xây dựng nhà máy điện Ninh Bình. Địa điểm mà nhà nước ta lựa chọn để xây dựng là một nơi đất bằng phẳng thì phía Trung Quốc không chịu. Họ bảo phải xây nhà máy sát chân núi đá vôi. Hóa ra chỗ núi ấy theo bản đồ của họ là nơi trước đây người Trung Quốc chôn giấu vàng. Trong khi xây dựng nhà máy họ đã đào được kho vàng ấy. Họ bí mật đưa vàng về nước nhưng không may cho họ, trên đường đi bị công an, thuế vụ, quản lý thị trường của ta chặn lại kiểm tra, tịch thu bằng hết. Chuyện này nghe nhiều người kể, chẳng biết thực hư thế nào?

Hai mẩu chuyện kể trên, một của thời cổ tích và một của thời hiện đại. Rất có thể đó là những hư cấu. Nhưng theo tôi những hư cấu ấy bắt nguồn từ sự thật. Đó là sự thật người Tàu đã cướp bóc dân ta như Nguyễn Trãi đã lên án trong Bình Ngô đại cáo: “Trúc Nam Sơn không ghi hết tội/ Nước Đông Hải không rửa sạch mùi”.

Việc người Tàu đến Việt Nam cướp bóc, lừa đảo đã đi vào chuyện dân gian như thế, những người dân ít được học hành như bà nội tôi cũng còn biết. Nó chứng tỏ việc đó đã xảy ra rất phổ biến và lâu dài trong lịch sử nước ta. Nó tạo nên tâm lý cảnh giác với người Tàu của nhân dân ta.

TPHCM, 19/09/2011
-----------

Ngôi chùa hoang và kỳ án thiên thu 
 
Nguyễn Xuân Diện 
 
Đó chính là một ngôi chùa ở Xứ Đoài. Ngôi chùa này đứng ngay trên lối vào cổ ấp Đường Lâm. Dân tôi gọi là Chùa Ón, hoặc cẩn thận hơn thì gọi là chùa Ón Vật.

Chùa này có từ bao giờ không ai biết. Trong chùa cũng chẳng có tượng pháp, mà chỉ có bát hương để trên một bệ gạch hoang tàn lạnh lẽo quanh năm. Tất nhiên chùa không có sư. Trong chùa cũng chẳng có một hàng câu đối hoành phi gì; chỉ thấy trên câu đầu là có chữ Nho. Đôi câu đầu ấy, một bên là “Nguyên - Hanh - Lợi - Trinh” lối triện; bên kia là năm tháng dựng cột bắc nóc, với cái năm can chi rất chung chung, khiến ta không thể xác định được niên đại chắc chắn.

Chùa này, các cụ già trong làng chẳng còn biết tên chữ của nó mà chỉ gọi là chùa Ón. Cách đây khoảng trên 10 năm, tôi có may mắn được vào thăm hậu cung đình Mông Phụ, thấy có một quả chuông đồng. Đó chính là quả chuông của Ôn Hoà tự. Àh, Thì ra chùa Ón là tên Nôm của Ôn Hoà tự.

Chùa này có mảnh sân vuông vắn đằng trước mặt. Thảm cỏ xanh rờn này, mỗi năm lại một lần bị giày xéo vào dịp đầu tháng Ba ta. Khi ấy ở đây mở một sới vật làm nơi tranh thư hùng của các đô khắp tỉnh Đoài. (Đấy là ngày xưa thôi, chứ bây giờ ai người ta vật nhau trên cỏ ấy nữa).

Các cụ già trong làng kể rằng: Chùa này vốn là nơi Tàu để của. Các cụ ấy lại được các cụ trước truyền lại rằng mấy ông khách để của có lời nguyền rằng ai giết đủ 99 đàn bà chửa đem làm lễ vật dâng thần thì sẽ lấy được vàng bạc châu báu mang đi.

Nhưng rồi có ai dám làm việc đó, dù chỉ là giết 1 thai phụ. Ấy thế nhưng, mấy chú khách thì đã lấy được hết đống của cải ấy đi, mà không thèm lấy một giọt nước mắt nào của dân làng sở tại.

Các cụ kể lại, vào một năm nọ, có một đoàn các chú Khách (người Tàu) về thăm làng Mông Phụ. Họ ăn ở trong các nhà trong làng, nói rằng cha ông họ đã từng đến đây và rất yêu phong thủy nơi này. Được ít bữa, trong đêm, họ kéo nhau ra cánh đồng nơi có Chùa Ón, lập một đàn tế. Đàn tràng được che bằng tấm dù ngũ sắc, dựng trên 7 cái cột sơn màu sắc khác nhau (hôm sau các cụ còn thấy tại hiện trường). Nửa đêm bắt đầu tế mà dân làng không ai biết.

Sáng hôm sau, khi dân làng đi làm đồng qua chùa Ón thì thấy ngổn ngang mọi thứ. Vuông đất trước chùa đã bị đào bới lung tung cả. Trong đống đất đá lộn xộn đó, người ta thấy có cái bàn gỗ nhỏ trên có chiếc đĩa sứ Giang Tây màu lam ngọc. Trên đĩa có 99 cái đòng đòng lúa.

Những nguời Khách đó không quay lại làng nữa, mà cũng không có lời chào từ biệt trước đó.

11 nhận xét :

  1. GUI TS.DIEN -CAI CHUYEN THANG TAU DE MO MA VA GIAU VANG THI KHAP MIEN BAC O DAU CUNG CO CHUYEN NAY .NO LY KY VA HUYEN HOAC LAM.NHUNG CO LE LA SU THAT VI CAI GI NO CUNG CO NGUYEN CO CUA NO .CON MOT CHUYEN VAO THOI CHONG MY . TOI CUNG NGHE NOI NHUNG NGOI MO LINH TAU THAM CHIEN O VN CO CHON THEO RAT NHIEU VU KHI CHAC LA DE DANH CHOI TA SAU NAY CHANG. TOI VAN CO CHUT NGHI HOAC .QUY VI NAO BIET NET HON ,XIN CHI DUM VOI .

    Trả lờiXóa
  2. Câu chuyện lấy vàng trên na ná ở quê tôi( Ý Yên, Nam Đinh) nghe đâu, người ta mời cả Phan Thị Bích Hằng, khi cô chưa tiếng tăm gì, Hằng bảo dưới mộ có vàng. Ít lâu sau, một đêm mưa nọ, bị đào trộm. Hiện trường rất gọn gàng. Dân tiếc ngẩn ngơ, ngửa mặt lên trời" mẹ thằng Tầu, thâm thật"

    Trả lờiXóa
  3. Chuyện " VÀNG và MÁU " của nhà văn Thế Lữ rất hấp dẫn chắc cũng dựa vào những sự kiện nêu trên . Đây chắc chắn là những sự kiện có thật .

    Trả lờiXóa
  4. Từ xa xưa, ai cũng biết ở thành phố HẢI PHÒNG có CHỢ SẮT là rất nổi tiếng. Thế nhưng, đang yên đang lành thì thành phố HP có dự án xây dựng lại chợ, và người trúng thầu là TRUNG QUỐC. Sau khi xây dựng xong chợ và đi vào hoạt động thì tự nhiên mất hết khách, chợ 3 tầng mà hai tầng trên như bỏ hoang, còn tầng một thì đèo đẹt suốt hơn 20 năm nay chẳng có khách khứa gì. Đang lúc trong và sau khi xây xong nhiều người dân đã đồn đại rằng: "thằng TÀU nó YỂM BÙA chợ sắt...". Và sự thật là từ đó đến nay từ những người trong thành phố cho đên xa gần chẳng ai còn để ý đến cái tên CHỢ SẮT Hải Phòng nữa.

    Thằng TÀU nó thâm thế, trong khi hiện nay các công trình lớn của VN lại là nó trúng thầu. Vậy mọi người có nghĩ rằng nó cũng sẽ YỂM BÙA không ? Câu hỏi này chắc thời gian sau sẽ trả lời phải không các bạn ?

    Trả lờiXóa
  5. Người Việt Nam ta thường hay phóng đại tài phù thủy của Cao Biền lên. Chứ trên thực tế Cao Biền đâu có tài cao đến thế. Bằng chứng là sau khi trở về Trung Quốc, Cao Biền mưu phản không thành bị giết chết.Y mưu sự cát cứ phản nhà Đường nhưng không biết dùng người, phán đoán thời thế không chính xác nên hỏng việc. Chưa làm nên trò trống gì đã bị chết. Sử nhà Đường chép về Cao Biền xếp y vào loại phản thần. Nếu y trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, biết thời thế thì đâu có kết cục như vậy.

    Trả lờiXóa
  6. chuyện Chuyện người Tàu để của chắc chắn có thật , hồi học cấp 2 tôi cũng được nghe bố mẹ ông bà kể lại . ngày xưa dân tàu buổi tối đi ngoài đường gõ kẻng hỏi mua đồng nát vớ vẩn nhưng thực chất là đi tìm của cải đã giấu từ trước . chuyện ngậm sâm thì không sai tí nào , tôi còn nghe kể thêm là họ bắt những cô gái đồng trinh rồi cho ngậm sâm , chôn cùng người chết để canh giữ của cải . nghe mà rợn hết cả người , 2h sáng đọc mấy chuyện này của bác diện chắc khỏi ngủ luôn quá

    Trả lờiXóa
  7. Chào TS Diện,
    ...Rất nhiều câu chuyện đau lòng như vậy đó!
    Vậy mà, những kẻ chăn dân thì có lẽ chưa bao giờ
    suy nghĩ về chuyện nầy.
    Buồn như chấu cắn...

    Trả lờiXóa
  8. Quê mình ở Quảng Ninh giáp biên giới với Trung Quốc, lúc còn bé cũng hay nghe bố mẹ nói đến từ "Thần giữ của" không để ý lắm, nay đọc lại bài này mới nhớ ra. Thực sự mình quen biết một số người gốc Hoa và thấy họ rất tốt, thật thà, nhân hậu... Nhưng khi họ trở thành một cộng đồng thì thật đáng sợ. Chú dì mình ở Móng Cái cho hay trẻ con Việt Nam ở đó nói tiếng Trung giỏi hơn tiếng Việt, truyền hình thì bắt sóng Trung Quốc rõ nét hơn bắt sóng VTV...

    Trả lờiXóa
  9. Tàu nó yểm bùa chắc có thật. Hồi trưới lên với thằng bạn dân tộc chơi. Nó rủ đi xem hang.tôi thì nghĩ thử đi xem một lần cho biết.đó là lần vào một cái hang, thấy có cái như âu cơm,khắc hoa văn đẹp lắm, nhấc lên cái thấy tất cả khung cảnh thay đổi hẳn, như bị ảo giác.thấy cái vác núi có đường bé trèo lên thành con đừng thẳng lắm. Tôi định đi ra thì thằng bạn người dân tộc biết là tôi bị ma làm, nó kéo tay tôi lại,đặt cục đó xuống thì mọi thứ trở lại như cũ. Vụ đó tới giờ thì hốt.

    Trả lờiXóa
  10. Bà Nội tôi sinh năm 1890.
    Hồi tôi còn bé được nghe Bà kể:
    "Người Tàu cho vàng vào chum rồi chôn xuống đất. Họ bắt một người con gái đẹp cho ngậm sâm rồi chôn cùng với chum vàng để giữ của (chum vàng)".

    Trả lờiXóa
  11. Có một chuyện người Tàu giấu vàng ở Việt Nam . Các cụ xưa kể rằng có một ngôi chùa cổ sơn son thiếp vàng ,hoành phi câu đối trang nghiêm,cảnh chùa u tịch bên một ngọn đồi bốn mùa cây cối xanh tươi nhưng hoang vắng ,ai qua thăm vãn cảnh chùa đều có một cảm giác linh thiêng huyền bí . Cạnh cổng chùa có một phiến đá có khắc chữ hán nôm ,dịch nghĩa nôm na như sau :
    TU NHÂN TÍCH ĐỨC TRÊN ĐỜI
    NHƯ CỦA ĐỂ DÀNH VÀNG ĐỂ CÒN XA
    Xa gần ai đến vẵng cảnh vào chùa thắp hương đều biết câu này và cũng hiểu rằng việc tu nhân tích đức là điều nên làm cũng như của để dành cho con cháu . Một nghìn năm Bắc thuộc ông cha ta cũng đã biết người Tàu thâm nho hay giấu vàng và yểm bùa ,hay thần giữ của , chuyện cũng kể rằng một số người của ta cũng suy đoán ý nghĩa bóng bẩy của hai câu ghi trên phiến đá và võ đoán quanh ngôi chùa khả năng sẽ có vàng nhưng ở CÒN XA , đã có nhiều người đào bới cách xa ngôi chùa vài chục , rồi vài trăm mét nơi hốc đá gốc cây ... nhưng chẳng tìm thấy vàng đâu cả . Rồi bỗng một hôm trên đường ra phố thị (con phố trong một thị trấn nhỏ) có một tốp khách du lịch ngoại quốc khi nghe họ nói chuyện " hảo sư củ lung lẳng chẻo ... xoong thủng chảo thủng ...lung tung thủng ... thì mới biết họ là người Tàu ,và họ hỏi thăm đường về ngôi chùa nọ. Theo chỉ dẫn của dân địa phương,tốp khách người Tàu đã đến ngôi chùa cổ nằm cách thị trấn nọ khoảng gần 10 km , sau khi vào chùa vãn cảnh và cung kính thắp hương ,tốp khách tìm một nhà trọ ven đường gần ngôi chùa xin nghỉ lại qua đêm . Sáng sớm hôm sau tốp khách người Tàu vui vẻ từ biệt chủ nhà ra về và thanh toán với một khoản tiền hậu hĩnh . Mãi về sau người ta mới phát hiện ra một số các thanh xà bằng gỗ cũ kĩ màu đen nâu trong chùa bị mất từ khi có tốp khách người Tàu đến thăm viếng . Việc mất vài thanh xà gỗ của chùa cũng không mấy làm thay đổi hay ảnh hưởng gì về kiến trúc ,hay giá trị gì lớn ,nếu như không có một trận cuồng phong quét qua ngôi chùa,một thanh xà gỗ cũ kĩ nơi tam bảo ngôi chùa bị gãy ... và đã rơi ra những thỏi vàng . Đến đây mọi người mới vỡ lẽ và mới hiểu ý nghĩa hai câu thơ tạc trên phiến đá nơi cổng chùa :
    TU NHÂN TÍCH ĐỨC TRÊN ĐỜI
    NHƯ CỦA ĐỂ DÀNH VÀNG ĐỂ CÒN XA
    và dịch là : TU NHÂN TÍCH ĐỨC TRÊN ĐỜI
    NHƯ CỦA ĐỂ DÀNH VÀNG ĐỂ XÀ CON
    Đây là một dạng gia phả bằng văn bia nửa kín nửa hở ,để lại thông tin về của cải của người Tàu giấu trong các thanh xà gỗ (xà con) trong những ngôi chùa của cho con cháu họ ngay trên đất nước Việt Nam mà ta không hề biết .

    Trả lờiXóa