Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

TỘI "LÀM HỎNG DÂN"


Tội “làm hỏng dân”

Đại tá Quách Hải Lượng

Lời dẫn của Đoan Trang: Liên quan đến vấn đề quan hệ Việt - Trung, xin giới thiệu (tiếp) một phần phân tích của Đại tá Quách Hải Lượng, nguyên tùy viên quân sự Việt Nam tại Trung Quốc, trong đó ông Lượng thể hiện sự tách bạch giữa những nhà lãnh đạo có tư tưởng bá quyền và nhân dân Trung Quốc thân thiện.

* * *
- Theo ông, Trung Quốc đối xử với tất cả các nước trong khu vực đều như với Việt Nam, hay mỗi nước mỗi khác?

- Tôi cho rằng họ đối xử với mỗi nước mỗi khác, rất khác biệt nhau. Với Philippines thì họ hơi chờn, nhất là từ khi Philippines trở thành đồng minh của Mỹ. Với một số nước khác như Myanmar, Indonesia, thì họ mua chuộc. Riêng đối với Việt Nam thì họ coi như đối tượng để bắt nạt, lợi dụng, và cũng không loại trừ khả năng mua chuộc. Trong quan hệ thương mại, ta nhập siêu của Trung Quốc gần đây tới hơn 12 tỷ USD, họ gạ, nếu các đồng chí thiếu ngoại tệ thì thanh toán bằng Nhân dân tệ cũng được. Họ còn gạ Việt Nam làm “một trục hai cánh”, “một hành lang hai vành đai”, thì cũng nhằm thâm nhập kinh tế Việt Nam, đưa Việt Nam vào tiểu vùng kinh tế của Trung Quốc, là Quảng Tây - Vân Nam, hai tỉnh lạc hậu nhất. Việt Nam vào đó thì hai tỉnh kia phát triển, còn mình thì sử dụng những thứ lạc hậu của họ.

Cho nên phải nhìn nhận tất cả những hiểm họa một cách sâu sắc. Cái bề nổi mà chúng ta đang phải đối phó, mà nhiều người sợ hãi, là quân sự. Nhưng thật ra là phải lo ngại tất cả những thứ kia chứ không phải chỉ quân sự.

Cần chú ý là Trung Quốc thường tạo cớ chứ không chờ đợi thời cơ tự đến. Như hồi tháng 2/1979, họ tạo bao nhiêu cớ gây hấn với Việt Nam rồi họ tuyên bố là họ “phản kích tự vệ”, và chỉ sử dụng lính biên phòng. Có ai đi xâm lược mà lại bảo là phản kích tự vệ? Và sự thật là họ điều động quân đội của hơn 30 tỉnh tham gia vào chiến tranh chứ không phải lính biên phòng đâu.

- Ông nghĩ Trung Quốc thi hành chiến lược như vậy thì được lợi gì, bị thiệt hại gì?

- Trong lịch sử, bọn diệt chủng, bọn độc tài phát xít đều bị tiêu diệt cả, chưa một bè lũ độc tài phát xít nào tồn tại được. Lúc đang ngang ngược là lúc họ coi họ mạnh nhất về quân sự. Nhưng chính lúc họ đang mạnh về quân sự lại là lúc họ yếu nhất về chính trị.

Thực sự là Trung Quốc đã làm điều rất không có lợi cho chính Trung Quốc: Thứ nhất là phá tình hữu nghị Trung-Việt. Thứ hai là phá luật pháp quốc tế, làm cho quốc tế lên án. Thứ ba là phá hoại lòng tin. Họ yêu cầu xây dựng lòng tin mà bây giờ họ làm thế thì ai tin họ? ASEAN, Việt Nam, cộng đồng quốc tế không thể tin Trung Quốc được.

Sâu xa hơn nữa, cái rất nguy hiểm là họ làm cho dân tộc hiểu nhầm dân tộc, dân tộc oán thù dân tộc. Một vài người, một tập đoàn, một nhóm người mà oán hận Trung Quốc là chuyện cứ cho là nhỏ đi. Nhưng nếu cả dân tộc này oán hận Trung Quốc thì họ sẽ nghĩ như thế nào về cái lợi trước mắt và lâu dài của họ?

- Tôi để ý thấy những người từng có thời gian du học ở nước Nga, thường rất yêu nước Nga. Không biết du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc có sự tương tự? Ông từng du học ở Trung Quốc, ông có tình cảm yêu mến với đất nước và nhân dân Trung Quốc không?

- Tôi mang ơn nhiều ông thầy Trung Quốc. Tôi cũng có những người bạn Trung Quốc, từng ăn cơm uống nước với nhau, quý mến nhau. Ngày trước có người sang đây làm việc, ông ấy bảo tôi, rất thật thà: “Này, Lượng này. Tao làm việc ở đây, tao thấy lương tao còn cao hơn lương Hồ Chủ tịch. Tao nghĩ tao phải hạ lương tao xuống thôi”.

Hồi chiến tranh biên giới, ta mở một triển lãm bên Trung Quốc, có người từng viết thế này: “Hiện nay trên biên giới, hai nước đang đánh nhau. Nhưng chúng tôi chỉ hiểu rằng đem con em Trung Quốc đi đánh con em Việt Nam là không đúng”. Họ viết hẳn vào sổ lưu niệm như thế đấy.

Người dân Trung Quốc thật ra rất tốt tính, hiếu khách, nhưng tôi cho là các tập đoàn chính trị của họ đang làm hỏng họ đi. Cái nguy hại là chính quyền bên ấy đã làm hỏng cả một thế hệ thanh niên. Lâu nay họ giáo dục, làm cho thanh niên Trung Quốc hết lớp này tới lớp khác hiểu nhầm và ngộ nhận về lãnh thổ và chủ quyền. Cho nên khi họ hành động rất tàn bạo, đánh đập ngư dân Việt Nam, giết chiến sĩ Việt Nam, thì người dân Trung Quốc vẫn yên chí đó là lòng yêu nước, còn Việt Nam mới là xâm lược. Từ nay trong các cuộc đụng độ, ta sẽ thấy lính Trung Quốc tàn bạo và hung hãn hơn bao giờ hết, mà họ vẫn tin tưởng đấy là vì yêu nước. Cho nên những người lãnh đạo Trung Quốc sẽ phải chịu trách nhiệm rõ ràng: Làm cho dân tộc hiểu nhầm dân tộc là một tội ác đối với nhân loại.

- Bây giờ thì Việt Nam nên ứng xử như thế nào?

- Trước mắt ta phải vạch rõ cái phi nghĩa của Trung Quốc, nêu cái chính nghĩa của ta, tranh thủ sự đồng tình của dư luận quốc tế. Mà nếu họ giở rói gì ở biển gần, ở thế bất hợp pháp, thì quân đội ta phải đánh.

Về dài hạn là đấu tranh pháp lý. Đấu tranh vô hiệu hóa đường lưỡi bò của Trung Quốc đòi hỏi ta phải có tài liệu nhiều nữa, và phải phát biểu nhiều, phải huy động toàn thể nhân dân, cả trong và ngoài nước. Không nên kỳ thị, phân biệt người Việt trong nước với Việt kiều. Vì lâu nay ta cứ coi Việt kiều như là một thế giới khác, cho nên ta không đưa những ý kiến của các nhà khoa học Việt kiều ra, trong khi nhiều điều rất có giá trị. Ta đang yếu thế về truyền thông, về tuyên truyền, về dư luận. Thế cho nên là phải đấu về pháp lý, về lịch sử, về ngôn luận, truyền thông, và ngoại giao, rồi phải làm cho sức mạnh quân sự lên nữa. Đặc biệt lãnh đạo Việt Nam phải cứng cỏi. Dân tộc Trung Quốc, đất nước Trung Quốc lớn, nhưng lãnh đạo của họ với lãnh đạo chúng ta, đâu ai lớn hơn ai? Bác Hồ là lãnh tụ một nước nhỏ mà Bác ngang hàng với lãnh đạo Trung Quốc, với thế giới đó thôi. 



Một điểm yếu của lãnh đạo ta bây giờ là không tin ở nhân dân. Tôi làm lãnh đạo, tôi có kinh nghiệm cụ thể: Trong những việc lớn, hãy cứ để cấp dưới tự do phát biểu, sau đó lãnh đạo chỉ cần đưa ra một đôi câu chốt thôi thì giá trị sẽ lên cao ghê gớm. Phải tin tưởng nhân dân, để nhân dân nói, để nhân dân bày tỏ sự phẫn nộ, đến lúc nhà lãnh đạo đứng ra trước dư luận thế giới để phát biểu thì uy tín sẽ khác lắm.

Năm 1995, khi chủ biên một đề tài về giữ ổn định biên giới quốc gia, tôi đã viết rằng “việc giữ ổn định biên giới quốc gia không hoàn toàn tùy thuộc vào các chiến sĩ biên phòng mà chính là phụ thuộc vào Hà Nội”. Người lãnh đạo quan trọng thế đấy.

Cuối cùng tôi muốn nói thế này: Trước hết ta phải để cho thế giới thấy Trung Quốc đã tự bỏ cái mặt nạ của họ, và họ trở thành không chính nghĩa. Việc ta làm tốt nhất hiện nay là để cho chính trị đi trước: Vạch mặt bằng hết cái không chính nghĩa của Trung Quốc, làm thật rõ sự chính nghĩa của Việt Nam. Như thế là tạo lợi thế trên trường ngoại giao quốc tế. Thứ nữa là phải tin vào nhân dân. Ngược lại cũng phải thấy rằng, nhân dân Việt Nam, quân đội Việt Nam với Đảng Cộng sản Việt Nam phải là một. Nhân dân cũng như quân đội hết sức tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước. Đảng và Nhà nước cũng không bao giờ ngăn cản, cấm đoán và triệt hạ lòng yêu nước của người dân. Tôi tin tưởng như thế. 

.
Lời bình của nhà báo Đoan Trang:

“Cái nguy hại là chính quyền bên ấy đã làm hỏng cả một thế hệ thanh niên. Lâu nay họ giáo dục, làm cho thanh niên Trung Quốc hết lớp này tới lớp khác hiểu nhầm và ngộ nhận về lãnh thổ và chủ quyền. Cho nên khi họ hành động rất tàn bạo, đánh đập ngư dân Việt Nam, giết chiến sĩ Việt Nam, thì người dân Trung Quốc vẫn yên chí đó là lòng yêu nước, còn Việt Nam mới là xâm lược”.
Nói về lòng yêu nước, cách tuyên truyền của hệ thống truyền thông (do Nhà nước kiểm soát) của Trung Quốc là kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan, tư tưởng nước lớn.
Còn cách tuyên truyền của hệ thống truyền thông Việt Nam là thúc đẩy chủ nghĩa Makeno, “đã có Đảng và Nhà nước lo”, phải không?
Cách nào mà chẳng “làm hỏng dân”.

BAN TUYÊN GIÁO TỈNH ỦY ĐỒNG NAI HỌP BẤT THƯỜNG VÌ MỘT BÀI THƠ

Nhà thơ gặp rắc rối vì... thơ
Trần Nhã Thụy

TT - Một cuộc họp khá bất thường với nội dung đối thoại giữa tác giả bài thơ và những người có quan tâm tới bài thơ Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân đã diễn ra chiều 13-8 tại Trung tâm thông tin công tác tuyên giáo (Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai, TP Biên Hòa). 
.
Tác giả bài thơ là Ðàm Chu Văn - chuyên viên cao cấp Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai kiêm phó chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật (VHNT) Ðồng Nai, tổng biên tập tạp chí Văn Nghệ Ðồng Nai, còn những người quan tâm tới bài thơ là ông Huỳnh Văn Tới (trưởng Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai, chủ trì cuộc đối thoại) cùng các lãnh đạo Hội VHNT Ðồng Nai, NXB Ðồng Nai, nhà văn Trần Thu Hằng (tham dự với tư cách phóng viên báo Lao Ðộng Ðồng Nai)...

Bài thơ Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân của nhà thơ Ðàm Chu Văn đã từng đăng trên báo Văn Nghệ cách đây một năm (số 16, ngày 16-4-2011). Nhưng mới đây (ngày 2-7-2012) nhà văn trẻ Trần Thu Hằng đã gửi đến Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai một lá thư gọi là góp ý kiến (về việc phê bình tư tưởng và việc làm của đảng viên), trong đó có đoạn: Cảm nhận ban đầu của tôi là bài thơ dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ để nói thay một cái cây cổ thụ, song bên cạnh đó lại thể hiện quan điểm chính trị một cách định kiến, ám chỉ khá tùy tiện... Bên cạnh thư góp ý kiến, Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Ðồng Nai còn nhận được một thư kiến nghị nặc danh xung quanh bài thơ này.

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

VỤ VĂN GIANG: DÂN CHỈ CẦN MỘT QUAN TÒA CÔNG BẰNG MÀ THÔI!

Nông dân Văn Giang cần một quan tòa công bằng

2012-08-14
Hôm 13/8, nông dân Văn Giang lại gửi một đơn kiến nghị trực tiếp lên Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường yêu cầu được đối thoại trực tiếp với Bộ trưởng thay vì với Thứ trưởng theo như kế hoạch của bộ này cho buổi đối thoại sẽ diễn ra vào tuần tới.


AFP photo
Một vụ công an trục xuất người dân ra khỏi nhà tại Hà Nội hôm 07/7/2011 do người dân không đồng ý với giá đền bù.

Yêu cầu được gặp Bộ trưởng ...

Sau buổi làm việc hôm 10/8 của đại diện bà con nông dân huyện Văn Giang với Bộ Tài nguyên Môi trường để bàn về kế hoạch cho buổi đối thoại giữa người dân và bộ này dự kiến sẽ diễn ra vào ngày 22/8 liên quan đến vấn đề cưỡng chế và thu hồi đất ở ba xã Xuân Quan, Phụng Công và Cửu Cao, người dân Văn Giang đã có một số điểm không đồng tình với kế hoạch của Bộ Tài nguyên Môi trường nên đã gửi đơn kiến nghị trực tiếp đến Bộ trưởng.

Luật sư Trần Vũ Hải, trợ lý pháp lý cho bà con Văn Giang cho biết bốn nội dung chính của kiến nghị:

Thứ nhất chúng tôi đề nghị người gặp là ông Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường vì ông ta là thành viên chính phủ và ông tuyên bố sẽ đối thoại với nông dân Văn Giang tại diễn đàn quốc hội. Thứ hai, chúng tôi yêu cầu trước khi làm việc phải có một văn bản trả lời nội dung 12 kiến nghị mà chúng tôi đã gửi cho Bộ Tài nguyên Môi trường cách đây hai tháng để minh bạch hóa những vấn đề liên quan đến dự án tại Văn Giang và trách nhiệm của Bộ Tài nguyên Môi trường. 

Cho đến nay, họ (nông dân Văn Giang) vẫn chưa nhận được. Thứ ba, chúng tôi đề nghị mời Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Giao thông Vận tải… là những bộ có quản lý liên quan đến dự án Ecopark và dự án đường hạ tầng. Đó là ba điểm chính. Ngoài ra chúng tôi còn đề nghị tạo điều kiện cho các phóng viên tham dự, đề nghị mời thêm chủ đầu tư, đại biểu quốc hội tham dự và chúng tôi cho rằng nếu cần thiết thì có thể tổ chức vào ngày chủ nhật cũng được.

Một người dân ở Văn Giang cho biết đã nhiều lần bà con đến Bộ Tài nguyên Môi trường yêu cầu gặp trực tiếp với Bộ trưởng nhưng chưa bao giờ được đối thoại với ông như lời hứa.

Ông Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường có đứng trước ti vi và nói là sẵn sàng đối thoại với dân Văn Giang, nhưng vừa rồi chúng tôi cũng đi ba bốn lần đến Bộ Tài nguyên Môi trường đòi hỏi ông ấy nhưng ông ấy vẫn tránh. Chỉ có ông Thứ trưởng là nhận sẽ tiếp chúng tôi.

Tuy vậy, người dân Văn Giang vẫn ghi nhận thiện chí của lãnh đạo bộ này trong việc tổ chức đối thoại với dân.

Được ông thứ trưởng thay mặt ông bộ trưởng tiếp dân chúng tôi thì thực sự chúng tôi cũng rất mừng. Nhưng ngược lại, trong cái mừng này chúng tôi cũng không biết phải nói thế nào bởi vì một mình Bộ Tài nguyên Môi trường thì qua mấy lần tiếp, ông thứ trưởng có nói một mình Bộ Tài nguyên Môi trường không giải quyết được. Chúng tôi yêu cầu bộ tổ chức để cho tất cả các ban ngành liên quan vào dự cuộc đối chất này thì mới phân biệt được người dân đúng thế nào và chính quyền sai ra sao.

Theo luật sư Trần Vũ Hải, ngay từ đầu, Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã cho rằng dự án đô thị Ecopark có nhiều thiếu sót và chưa được thủ tướng phê duyệt. Ngay cả con đường được coi là quốc lộ mà theo luật là phải có ý kiến của Bộ Giao thông vận tải thì cũng chưa bao giờ thấy ý kiến của bộ này.

Chúng tôi tìm hiểu quy hoạch của tỉnh Hưng Yên cũng như của quốc gia thì chưa bao giờ có đường lộ này. Sau khi nghiên cứu trực tiếp thì thấy rằng con đường chỉ phục vụ cho chính dự án đầu tư Ecopark, tức là phục vụ cho chính lợi ích kinh tế của chủ đầu tư thôi. Cho nên nó không thể là con đường mà chính phủ lấy ra để đổi đất lấy hạ tầng được.

... và họp tại nơi bị cưỡng chế

clip_image006[4]-250.jpg
Nông dân Văn Giang dựng lều giữ đất trước ngày bị cưỡng chế. 

Chính vì những khúc mắc trên mà luật sư đại diện và người dân Văn Giang yêu cầu trong buổi đối thoại phải có đại diện của ít nhất hai bộ là Bộ Kế hoạch Đầu tư và Bộ Giao thông vận tải để có thể xem xét, giải quyết rốt ráo vấn đề.

Ngoài ra, địa điểm tổ chức đối thoại cũng là một vấn đề gây bất đồng giữa người dân và chính quyền. Nhiều người dân Văn Giang cho biết họ mong muốn buổi đối thoại sẽ được tổ chức ngay trên mảnh đất đã xảy ra vụ cưỡng chế, nhưng yêu cầu này đã không được chính quyền chấp thuận.

Dân chúng tôi muốn về Văn Giang là vì thế này, trực tiếp họ phá, họ cướp đất ở Văn Giang chúng tôi thì họ phải đối thoại với chúng tôi ngay trên mảnh đất đấy nhưng họ không nghe. Tỉnh Hưng Yên thì bảo cho chúng tôi xuống tỉnh. Nói thật với chị đi xuống tỉnh đến 50, 60 cây số mà dân chúng tôi đi như thế thì trên đoạn đường từ Văn Giang đến tỉnh là bao nhiêu sự cố xảy ra. Họ dùng xã hội đen, như chị biết đấy, lao cả vào nhà mấy ông đầu đơn để giết hại. Cho nên họ muốn đưa chúng tôi đi như thế là họ cũng sẽ dùng hình thức mà tôi cho là đen tối để hãm hại chúng tôi nên chúng tôi không nghe.

Cuối cùng, Bộ Tài nguyên Môi trường đã đưa ra giải pháp tổ chức đối thoại ngay tại bộ này. Mặc dù vẫn phải di chuyển một đoạn đường khoảng 20 cây số nhưng người dân Văn Giang đã chấp nhận giải pháp trên. Ông Dật, một đại diện đứng đơn, cho biết:

Càng xa càng nguy hiểm, người dân tiền nong không có mà đi xuống mấy chục cây số thì phương tiện xe máy ít, thuê ô tô thì nhiều lần thuê, người ta lại bắt bớ, có đủ biện pháp để người ta chặn ô tô lại, không cho ô tô đi để kéo dài thời gian ra thì mình lại xuống chậm. Nó lắm vấn đề lắm!

Chỉ còn khoảng một tuần nữa là đến ngày diễn ra đối thoại, người dân Văn Giang cho biết họ rất mong những người có thẩm quyền sẽ trở thành những quan tòa nghiêm minh và có trách nhiệm, biết đứng ra bảo vệ lợi ích cho người dân.

Đợt này chúng tôi mong muốn Bộ Tài nguyên có một ông quan tòa xét xử nghiêm minh, bảo vệ được dân. Nói thật, dân chúng tôi mà sai thì chúng tôi sẵn sàng chịu pháp luật trừng trị. Thế nên quan chức sai thì chúng tôi cũng mong pháp luật phải trừng trị những kẻ như thế. Qua bao nhiêu lần chúng tôi đi thì cứ mỗi một lần lại có thanh tra chính phủ. 

Tôi chả hiểu thanh tra như thế nào nhưng thanh tra chính phủ cứ bảo là sẽ đối thoại với dân mà hai đợt thanh tra là hai đợt chúng tôi mất đất. Như hôm 4/5 vừa rồi, họ dùng hình thức cưỡng chế, nói thật với chị là nói thì hơi quá đáng, nhưng theo dân chúng tôi thì họ dùng hình thức đi ăn cướp. Nói thì bảo là nói xấu chế độ nhưng thực sự là họ đi ăn cướp.

Theo dự kiến, buổi đối thoại sẽ diễn ra vào ngày 22/8 tại Bộ Tài nguyên Môi trường nhưng luật sư Trần Vũ Hải và một số đại diện của nông dân Văn Giang cho biết bộ này vừa gọi điện thoại nói sẽ dời ngày đối thoại sang ngày 21/8, tức sớm hơn 1 ngày so với dự kiến. Thông tin này hiện vẫn chưa có thông báo chính thức bằng văn bản.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

SOS: TRUNG QUỐC XÂY CĂN CỨ QUÂN SỰ TRÊN LÃNH THỔ VIỆT NAM

Trung Quốc xây căn cứ quân sự chiến lược trên Biển Đông

VTC NEWS – Bằng việc kéo dài đường băng ở sân bay trên đảo Phú Lâm,  cái gọi là “thành phố Tam Sa” sẽ sớm trở thành căn cứ quân sự chiến lược của Trung Quốc trên Biển Đông, Wantchinatimes dẫn lời kênh truyền hình Phượng Hoàng, trụ sở ở Hong Kong hôm 13/8.

'Thành phố Tam Sa' được Trung Quốc thành trái phép vào ngày 24/7 nằm trên đảo Phú Lâm – đảo lớn nhất thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Theo báo cáo từ Viện Nghiên cứu Quốc phòng Ấn Độ, “đảo Phú Lâm mang ý nghĩa quyết định đối với quân đội Trung Quốc trong tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, cũng giống như vai trò đặc biệt của căn cứ hải quân Diego Garcia đối với Mỹ ở Ấn Độ Dương”.

Cái gọi là "thành phố Tam Sa" được Trung Quốc khánh thành trái phép
 trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa hôm 24/7
Theo đó, việc xây dựng và nâng cấp đường băng ở đảo Phú Lâm nhằm thực hiện 3 mục đích cơ bản nhất của chính quyền Bắc Kinh.

Trước tiên là để phô trương sức mạnh của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á.

Sau là Bắc Kinh muốn vin vào cái cớ “sự đã rồi” và bằng các “hoạt động quân sự thiết thực” để tự ý tuyên bố chủ quyền đối với những vùng tranh chấp trên Biển Đông.

Cuối cùng, việc nâng cấp đường băng trên đảo Phú Lâm còn giúp mang tới cho Trung Quốc “một nguồn sức mạnh tiềm ẩn về quân sự" thách thức Mỹ trên đường trở lại châu Á – Thái Bình Dương.

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

TS. TRẦN CÔNG TRỤC: MỘT TẤC CŨNG KHÔNG NHƯỜNG !

Tiến sĩ Trần Công Trục: 
Không nhường dù một tấc đất!
by  

Luôn tâm huyết với công việc gìn giữ bờ cõi thiêng liêng của tổ quốc, luôn nỗ lực sống trong đời với hai chữ “trách nhiệm” – đó là tiến sĩ Trần Công Trục – nguyên trưởng ban Biên giới Chính phủ.

Chuyện một luật sư tham gia làm sách về biển trong bối cảnh hiện tại có lẽ phải bắt đầu xa hơn, 3 – 4 thập kỷ trước, khi ông bắt đầu “sự nghiệp biên giới” của mình?

Tốt nghiệp trường Cán bộ ngoại giao, ngoại thương, năm 1968 tôi vào ngành ngoại thương. Năm 1971 thì nhập ngũ, trở thành bộ đội hải quân. Đến năm 1976, tôi được cấp trên cử đi công tác biệt phái tại ban Biên giới của Chính phủ để nghiên cứu lịch sử hải đồ. Năm 1982, với quân hàm đại uý, tôi chính thức chuyển ngành về công tác tại ban Biên giới; từ năm 1990 đến năm 2004 trước khi nghỉ hưu, tôi ở cương vị phó và trưởng ban. Như vậy, tôi đã có 30 năm, với nhiều vị trí khác nhau, làm những công việc liên quan trực tiếp đến biên giới và hải đảo. Nếu tính cả những công việc đã tham gia sau khi nghỉ hưu, là tròn 40 năm…

Có vẻ như việc kinh doanh, buôn bán, xuất nhập khẩu không hợp với tôi, dù tôi đã được học hành để ra làm công việc ấy. Việc nghiên cứu, lĩnh vực pháp lý, ngoại giao có vẻ thú vị hơn, hấp dẫn tôi hơn…

GS. NGUYỄN MINH THUYẾT: KHÔNG THỂ NÀO NHÂN NHƯỢNG MÃI ĐƯỢC!

Cảnh giác với mưu đồ của Trung Quốc trên biển Đông

TP - Theo GS Nguyễn Minh Thuyết, Trung Quốc đã và đang có nhiều hành động ngang ngược trên biển với nhiều nước. Tham vọng của Trung Quốc không chỉ là Biển Đông, nên cần tăng cường đoàn kết, nhất trí trong từng thành viên ASEAN cũng như cả khối.

GS Nguyễn Minh Thuyết
GS Nguyễn Minh Thuyết. 

Trỗi dậy và phân chia ảnh hưởng

Theo ông, những hành động của Trung Quốc trên Biển Đông thời gian qua nói lên ý đồ gì của họ?

Gần đây, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, tích lũy ngoại tệ dồi dào, đưa được người và trạm không gian lên vũ trụ, trang bị vũ khí mạnh… nên họ cho rằng thời cơ trỗi dậy để phân chia lại ảnh hưởng với các cường quốc đã đến. 

Chính vì vậy, họ tỏ ra rất hung hăng, gây chuyện với tất cả các nước có chung đường biển, từ các nước Đông Nam Á cho đến Nhật Bản, Hàn Quốc, thậm chí nhiều lần tàu cá xâm phạm cả lãnh hải của Nga. 

ĐẦU TUẦN, THĂM CỤ GIÀ GẶP HÔM CUỐI TUẦN TRƯỚC


Tễu Blog: Bài viết và tấm ảnh về bà cụ 82 tuổi không nơi nương tựa, phải đi bán vé số ở Saigon đã đăng tải trên Tễu Blog dưới nhan đề "Dấu lặng cuối tuần" đã gây xúc động trong bạn đọc. Sáng nay thứ hai, tác giả Viet Ong đã thực hiện những lời hứa của mình, và dưới đây là những thông tin mới được cập nhật trên Fb Viet Ong. 

Cập nhập thông tin về hoàn cảnh thương tâm của bà cụ Lưu
Ông Văn Việt
  
Sáng nay thứ 2, sau khi giải quyết xong một số công việc tôi lên Phường 22, Quận Bình Thạnh để tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của bà cụ Lưu để thông tin đến các bạn. Tôi gặp chị Hoài Thu là Phó chủ tịch phụ trách văn xã của phường. Chị còn khá trẻ.
Tôi đưa đơn xin trợ cấp của bà cụ và hỏi xem Phường có biết về hoàn cảnh của bà cụ không. Chị Thu nói có biết và tuần trước bà cụ có lên Phường đưa đơn. Chị nói rằng trường hợp của bà cụ là không thể giải quyết được do cụ không có hộ khẩu tại phường. Nếu muốn giải quyết thì cụ phải về lại Quảng Ngải, xác nhận là chưa nhận được các hổ trợ chính sách ngoài đó thì ở đây mới có thể xem xét giải quyết được. Chị Thu cũng nói là việc này cũng còn phải làm việc và xác nhận lại với con trai của cụ hiện đang sống trong phường. Theo lời chị thì trước đây bà cụ sống cùng con trai nhưng do mâu thuẫn, sống cùng con dâu và bà sui nên bà ra ngoài thuê nhà ở đi bán vé số.

Tôi có lời đề nghị chị PCT phường cho cán bộ xuống tân nơi nắm bắt tình hình và xem có hổ trợ được bà cụ không. Chị PCT có hứa là sẽ cho cán bộ đi ngay và có ghi lại số điện thoại của tôi để thông báo lại.

Sau đó tôi xuống nơi bà cụ đang thuê để tìm hiểu thêm. Cụ thuê phòng tại 117/100 Nguyễn Hữu Cảnh, Phường 22, Quận Bình Thạnh. Tôi đứng nói chuyện với chị chủ nhà trọ 5 phút thì bà cụ mới đi bán vé số về. Gặp tôi bà rất mừng và có nói là 2 hôm nay chờ tôi ở quán cafe mà không thấy đâu. Tôi báo với bà là vừa lên phường làm việc và sẽ thông tin lại cho bà khi có kết quả.

Tôi theo chân bà lên căn gác mà bà thuê để xem. Các bạn sẽ thấy hình ảnh cụ thể bên dưới. Căn phòng tồi tàn áp mái rộng khoảng 5 m2 đủ kê một cái giường nhỏ và lối đi. Mái bằng tôn, có la phông, vách cũng bằng tôn/ván. Do phòng quá nhỏ và áp mái tôn nên nóng kinh khủng. Tôi không biết bà sẽ sống được bao lâu trong điều kiện nóng bức như vậy.
Tôi cũng hiểu thêm về con cái của bà và tôi xin không đề cập đến nữa vì bà đã 82 tuổi rồi! Đúng sai, phải trái không phải là điều quan trọng nữa.

Tôi mong rằng nếu các bạn ở Sài Gòn và muốn giúp bà cụ thì có thể đến trực tiếp tại số 117/100 đường Nguyễn Hữu Cảnh, Phường 22, Quận Bình Thạnh tìm hiểu và giúp trực tiếp.

Các bạn ở xa có tấm lòng muốn giúp cụ thì tôi xin nhận giúp và sẽ chuyển tận tay cho cụ. 

Số tài khoản của tôi tại Vietcombank HCM là: 0071001407208. 
Tên chủ tài khoản: Ông Văn Việt.

Tôi cũng tự nguyện đóng góp thêm 1.000.000 đồng để giúp cụ.

Tôi cũng cố gắng làm việc với phường để mỗi tháng cụ có thêm tiền già + trợ cấp khó khăn. Được như vậy vẫn là điều tốt nhất. Bạn nào có quen biết và tác động được để việc này tiến triển nhanh hơn thì xin giúp.

Nguồn: FB Viet Ong.

Cập nhật: Trưa thứ Bảy (18.8.2012), Anh Việt đã ghé thăm và chuyển tiền đóng góp của mọi người cho bà cụ. Tổng số tiền là 2.900.000 đ (hai triệu chín trăm ngàn đồng). Bà cụ đã khóc vì quá cảm động, và gửi lời cảm ơn tới mọi người đã quan tâm. 

Nguyễn Tường Thụy: NHẬN TIỀN TỪ NGƯỜI KHÁC - TẠI SAO KHÔNG?

Nhận tiền từ người khác – Tại sao không?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
Không biết chuyện người biểu tình được phát tiền, trước Đài Truyền hình Hà Nội (THHN) thì đã có tờ bào nào nói tới không. Chỉ biết rằng khi làm việc với cơ quan chức năng như an ninh, cảnh sát hay chính quyền thì những người biểu tình từng được nghe nói đến nhiều lần. Họ ngơ ngác không hiểu ai được phát tiền, tại sao họ đi mãi mà chẳng ai phát cho xu nào. Còn nói chính thức trên báo chí thì hình như đài THHN nói tới đầu tiên, một lần duy nhất trong bản tin trưa 5/8/2012, sau đó thì câm tịt, ít ra cho đến hôm nay.

Ngay cả bản thân tôi, vì ghét Tàu Cộng, thương nước mình quá nên hay tham gia biểu tình, mỗi lần lại trích từ đồng lương hưu còm cõi của mình ra một ít. Điều đó cũng có nghĩa là bớt đi một khoản chi tiêu cho nhu cầu khác.

Xong mỗi cuộc biểu tình, nếu không bị bắt thì về thẳng nhà, vợ con đã chờ cơm sẵn. Đôi khi mấy anh em, chú cháu rủ nhau vào quán cà phê hay đi uống cốc bia hơi, nghỉ ngơi chút cho đỡ mệt. Tan cuộc, mỗi người tự giác bỏ ra, người ba chục, người năm chục chứ không ai nỡ để cho một người bao cả. Cũng có lần mấy cháu thanh niên nhất định không lấy tiền của tôi, bảo thôi, bố già rồi, ăn uống đáng là bao, để bọn con thanh toán. Chúng con còn làm ra tiền.

Tôi thì đã vậy nhưng cũng chưa thấy bất cứ một người biểu tình nào được phát tiền. Nếu có, chúng tôi đã tóm lại xem có phải là thằng phản động, hại dân hại nước nào không rồi giao cho công an xử lý. Nếu người cho tiền chỉ vì lòng nhân ái thôi thì khen họ mấy câu.

Mà có ai cho tiền thì đã sao nhỉ? Những lần biểu tình trước đây, đôi khi có người mang cho đoàn một hộp nước, có khi còn có cả một túi kem. Hôm 22/7 đoàn biểu tình đi qua ngôi chùa ở Hàng Bông, nhà chùa cũng mang nước ra tận vỉa hè phát cho mọi người. Cho một hộp nước thì cũng như phát cho 100 nghìn đồng. Đừng nghĩ cho bằng vật chất nó thanh tao hơn cho bằng tiền đâu nhé. Vì có cho tiền thì chẳng ai dùng tiền bỏ vào miệng cho đỡ khát hoặc cho đỡ đói cả. Họ cũng phải dùng tiền đó đổi ra nước uống hay cái bánh mì mới ăn hay uống được.

Thế nhưng với Đài THHN thì họ coi chuyện người biểu tình nhận tiền của ai đó cho (nếu có) là chuyện tày đình lắm. Chưa có bằng chứng gì đã lớn giọng qui kết. Nào là “đã phát hiện và bắt quả tang”, nào là “bộ mặt thật … đã bị lộ tẩy“, nào là “biểu tình ăn tiền” …

Tôi thử bắt chước giọng này của Đài THHN, làm một bản tin sau:

Ngày 5/8/2012, một người biểu tình có nickname là Hư Vô đã phát hiện và bắt quả tang công an Hoàng Xuân Hiếu Quận Hoàn Kiếm khi lập danh sách đồng đội làm việc tại trại Lộc Hà nói với đồng bọn, mỗi người được năm trăm. 

Nhân chứng này còn cho biết, một công an béo, đầu đinh làm việc với cô huýnh tay cán bộ Hoàng Xuân Hiếu ra hiệu đừng nói gì kẻo cô nghe thấy.

Bộ mặt thật của cái gọi là giữ gìn an ninh, trật tự đã bị lộ tẩy. Sau khi trao đổi lại với nhân chứng trên, chúng tôi sẽ công khai danh tính của người đã phát hiện ra việc “giữ an ninh, trật tự ăn tiền” này.

Giữa bản tin của tôi với bản tin Đài THHN có mấy điểm khác: một tin đưa tin đã xảy ra, một tin là tưởng tượng, một tin đã phát chính thức còn một tin là thử đưa nhưng chính xác, một tin là của báo chí Nhà nước, một tin của cá nhân. Thử hỏi, bản tin nào đáng tin cậy hơn, thuyết phục hơn?
Nói thế để Đài THHN hiểu rằng, nói người phải ngẫm đến ta. Người nào đi biểu tình ăn tiền thì chưa biết nhưng rõ ràng là biểu tình viên Đào Trang Loan đã phát hiện ra việc công an đi dẹp biểu tình có ăn tiền.

Thực ra thì ai cũng biết việc công an dẹp biểu tình, canh nhà các biểu tình viên đều có tiền bồi dưỡng, điều này không có gì lạ. Về phía báo chí, chính quyền, họ coi đó là việc đương nhiên. Dân tuy cũng không lạ nhưng bức xúc: công an đã được hưởng lương tháng, tại sao đi làm việc lại được thêm tiền? Nếu làm vào ngày nghỉ thì cũng phải theo qui định của luật lao động chứ, sao lại có khoản tiền lớn như vậy? Mà tiền ở nguồn nào ra thì bây giờ ai cũng hiểu đó là từ tiền thuế của họ.

Cán bộ, công chức, phóng viên nhà báo … đi họp có phong bì, đi xuống cơ sở có phong bì. Thậm chí nhân dân đi họp cụm dân cư cũng có phong bì. Vậy tại sao các người lớn tiếng kết tội kẻ khác, nhất là bịa đặt ra để kết tội?

Người biểu tình, nếu có ai đó cho tiền thì ắt tiền đó không phải rút ra từ ngân sách. Khi họ đang thiếu thốn mà có người cho tiền tại sao lại không nhận?

Đài THHN cũng nên nhớ cho là chưa có điều khoản nào của luật pháp cấm nhận tiền từ người khác. Tại sao các người lại bịa đặt ra rồi lên án người biểu tình một cách cay độc và trơ trẽn như thế?

Họ hoàn toàn có quyền nhận tiền của người khác với một điều kiện: người cho tiền vì lòng nhân ái hoặc là ai đó nhưng không được ra điều kiện bắt họ làm những việc theo ý muốn của mình mà người biểu tình không muốn. Tức là việc cho, nhận không ảnh hưởng đến hành vi của họ.

Ngược lại, ai dám khẳng định không có nhà báo đi làm phóng sự thuê, đi viết bài thuê, tức là nhận tiền để làm theo ý muốn của kẻ khác?

Trở lại chuyện đôi khi có người khác bao cho tôi tiền nước; như vậy, có thể gọi là tôi nhận tiền không vì bia hay cà phê cũng phải mua bằng tiền. Nếu lần nào cũng được ai đó mời giải khát thì có thể nói điều đó là động cơ thúc đẩy tôi đi biểu tình không?

Tôi chỉ tiếc tôi không giàu có. Nếu tôi có tiền, tôi cũng có thể cho những người còn thiếu thốn quá, còn đặt điều kiện với họ thì tuyệt nhiên không.

Cho hay nhận gì cũng phải xét đến bản chất của nó, không thể gộp chung vào một rọ. Đừng có tự bó đầu để rồi ám ảnh mãi vì lối chụp mũ “nhận tiền của bọn phản động”.

Bàn thế cũng chỉ là nêu ra giả định. Cần khẳng định lại lần nữa: cho đến nay, cơ quan chức năng chưa tìm ra được bất cứ ai nhận được tiền khi đi biểu tình.

13/8/2012
NTT

MỚI ĐẦU TUẦN ĐÃ THỐI UM CẢ VĂN ĐÀN LÊN RỒI!

MỚI ĐẦU TUẦN ĐÃ THỐI UM CẢ VĂN ĐÀN LÊN RỒI! 


Thứ hai, ngày 13 tháng tám năm 2012 

http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/08/moi-au-tuan-thoi-um-van-len-roi.html 


Mới đầu tuần, văn đàn nước Việt đã thối um lên vì tập thơ của một ông giáo sư tiến sĩ. Trong cơn hoang tưởng tột độ ông này cho biết thơ của ông không phải ông ta làm mà là do thần thánh làm, tức là thơ tiên. Bọn văn nhân nghe thấy thế đ. thằng nào dám chê, vì nếu chê thì hóa ra báng bổ thần thánh, tiên phật. Một bọn văn nhân chuyên sống bằng nghề thổi kèn cho nhau, đứng đầu là tao đàn chủ soái đã dùng đủ mọi ngôn từ để thổi cho ông giáo sư này. Bọn văn nhân này cứ như một bầy cá mương, chỉ chực thấy có mồi là tranh nhau đớp, huyên náo cả văn đàn vốn xưa nay vẫn tẻ nhạt tù đọng. 

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

MỘT VIỆT KIỀU THỤY SỸ YÊU CẦU ĐÀI TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI XIN LỖI

Biểu tình phản đối Đài Truyền hình Hà Nội tại số 3-5 Huỳnh Thúc Kháng, HN ngày 21.10. 2011

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
_________________________

Biên Hòa, ngày 10 tháng 08 năm 2012

ĐƠN KHIẾU NẠI


Kính gửi: Ông Trần Gia Thái,
Giám đốc Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội,
Địa chỉ: Số 03 – 05 Huỳnh Thúc Kháng, quận Đống Đa, Hà Nội
  • Người khiếu nại:
Tôi, Nguyễn Văn Ngoan sinh năm 1959, quốc tịch số PA CHE F1871949 Thụy Sĩ cấp ngày 20/06/2005, địa chỉ trú tại Route de la Brinaz 30, 1422 GRANDSON, Thụy Sĩ.
  • Người bị khiếu nại:
Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội về nội dung chương trình phát thanh chiều ngày 06/8/2012 (17:50 – 19:30)
http://hanoitv.vn/video-clip/74/Chuong-trinh-Thoi-su-chieu-682012/video647.htv

NỘI DUNG:
  1. Tóm tắt sự việc:
Tôi là Việt kiều Thụy Sĩ về Việt Nam thăm gia đình theo Giấy miễn thị thực nhập số AR 0337982 do Tổng Lãnh Sự Quán Việt Nam tại Genève – Thụy Sĩ cấp ngày 27/01/2012. Tôi về Việt Nam của ga hàng không Tân Sơn Nhất vào chiều ngày 26/07/2012. Ngày 04/8/2012 tôi du lịch đến Hà Nội.

Khoảng sáng ngày 05/08/2012, tôi cùng một người bạn là Tuấn đi dạo ở bờ hồ, khi đi đến tượng đài Lý Thái Tổ thì thấy có một nhóm người đang nói với nhau về vấn đề biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược biển, đảo Việt Nam. Tôi nhìn qua phía bên kia đường, nơi tượng đài Lý Thái Tổ thì thấy có một số bảng cấm, vì vậy tôi cảm thấy có vấn đề không bình thường. Do đó tôi muốn tìm hiểu xem có vấn đề gì xảy ra ở đây. Tôi mới băng qua đường tìm gặp những người cảnh sát ở đó để hỏi, thì họ nói rằng nơi này “nhạy cảm”, thì tôi mới nói với họ rằng ở Hà Nội mà có tình trạng như thế này về vấn đề an ninh thì làm cho mình không được an tâm. Người mặc áo thường phục có vẻ như là một người an ninh mới nói rằng “Không sao hết!”. Lúc đó tôi mới hỏi rằng “Bây giờ tôi có thể chụp hình được ở tượng đài hay không?”, thì anh này mới nói rằng “Được!”. Tôi với người bạn, hai người chụp hình ở đó khoảng 10 phút, 15 phút, thì lúc đó khoảng 8 giờ 45. Rồi sau đó hai người mới rời tượng đài Lý Thái Tổ, băng qua đường. Khi băng qua đường thì thấy vắng bóng người hết cả thì thấy cũng lạ. Tôi và người bạn tiếp tục đi về hướng đền Ngọc Sơn, đi được một đoạn thì thấy có người chăng biểu ngữ biểu tình. Khi tôi rẽ ngang đi xuống hướng bờ hồ thì tự nhiên thấy một người áo xanh có đeo băng đỏ, ảnh đang lôi kéo những người phụ nữ, tôi chưa bao giờ thấy hiện tượng lôi kéo phụ nữ như thế cả, tôi mới nhảy tới nói rằng “Anh không được có thái độ như thế này với phụ nữ!”, và tôi kéo tay người đó ra và người phụ nữ này thoát được. Sau đó tôi thấy có hai người phụ nữ khác nữa họ cũng bị bắt trong tình trạng như thế do những người khác và tôi đã chạy theo để can thiệp cho hai phụ nữ này, và cũng vẫn lời nói này “Các người không được có thái độ như thế này giữa lòng Hà Nội. Nó rất là phản cảm”. Nhưng vì họ đông quá thành thử ra họ kéo người lên xe buýt thì tôi bị kéo lên theo. Rồi sau đó họ bắt tất cả lên xe buýt để chở về trại Lộc Hà ở Đông Anh, Hà Nội. Tại trại Lộc Hà, công an đã bắt tôi đưa tất cả những đồ đạc mang theo cho họ khám và họ mở tất cả các máy ra, rồi họ vào họ xem, họ chụp ảnh tất cả những dữ kiện trong đó, rồi sau đó họ niêm phong lại, gồm một máy tính xách tay MacAir và một cái Samsung Tablet Galaxy PT 1000, và một cái điện thoại. Một viên công an đã cố ý nói với tôi “Anh đến đây anh biểu tình chớ đâu có phải anh du lịch, phải không?” và chĩa camera của ảnh đang hướng về tôi. Do phải chờ đợi rất lâu và không khí nóng bức làm tôi mệt mỏi vô cùng nên đã tôi từ chối không ký tên và không làm việc nữa. Do đó, chuyện họ niêm phong, họ kiểm soát máy móc của tôi công an tự làm tôi không chứng kiến. Trước khi ra khỏi trại Lộc Hà tôi có yêu cầu công an cho tôi một tờ giấy chứng nhận những cái gì họ thu giữ của tôi nhưng mà họ không cho, họ chỉ giao cho tôi 01 giấy mời sáng 06/08/2012 đến cơ quan công an tại 89 Trần Hưng Đạo để làm việc.

Vì là công dân Thụy Sĩ nên sáng ngày 06/08/2012, tôi đã đến Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Hà Nội để trình bày sự việc xảy ra ngày 05/08/2012 và cần sự trợ giúp. Ông Simon Duss người có trách nhiệm tiếp tôi cho tôi biết là tôi có thể đến 89 Trần Hưng Đạo để lấy những vật dụng bị giữ hôm trước. Tôi có cho ông Duss biết là tôi chưa nhận được Hộ chiếu từ người nhà ở Biên Hòa gửi ra nên tôi chưa thể đến 89 Trần Hưng Đạo sáng nay được. Ông Duss cho biết tôi không nhất thiết phải đi nhận ngày hôm nay. Sau đó tôi gọi điện thoại cho ông Chung là người có trách nhiệm phía nhà nước Việt Nam rằng đến thứ Tư ngày 08/08/2012 tôi mới đến nhận các vật dụng của mình như lý do tôi nói ở trên.

Nhưng Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội phát thanh chiều ngày 06/8/2012 (17:50 – 19:30), nội dung:

“Sáng qua tại khu vực hồ Hoàn Kiếm có xảy ra vụ tụ tập đông ngươì trái phép thực hiện nghị định của chính phủ cũng như thông báo nhân dân thành phố về việc chấm dứt tụ tập đông người trái pháp luật, các lực lượng công an thành phố đã đưa 30 người về trụ sở để xem xét và xử lý. Trong các đối tượng được có quân chức năng đưa về trụ sở là các đối tượng thường xuyên tham gia biểu tình như: Lê Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Đặng Phương Bích, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Văn Dũng, Phạm Thị Mỹ Xuân tức Lê Hiền Đức và Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sỹ. Ngày sau khi được thông báo về chủ trương của Đảng và nhà nước quy định của Ủy ban thành phố về bảo đảm an ninh thành phố, những người này đã trở về với gia đình. Riêng Nguyễn Văn Ngoan là Việt kiều Thụy Sỹ đã có giấy mời sáng nay đến trụ sở phòng quản lý xuất nhập cảnh tại số 89 Trần Hưng Đạo để làm rõ vụ việc, tuy nhiên Nguyễn Văn Ngoan không chấp hành. Có thể khẳng định dù là người nước ngòai đang lưu trú tại Việt Nam, mọi người dân phải tuân thủ luật pháp Việt Nam.

Cùng với một số đối tượng đã được nhận dạng tham gia tụ tập đông người gây rối trật tự công cộng. Nhưng khi được mời lên cơ quan chức năng, Nguyễn Văn Ngoan đã thể hiện sự coi thường pháp luật nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Dư luận nhân dân cho rằng hành động này cần phải lên án và xử lý theo pháp luật.

Mọi người dân yêu nước đều có quyền thề hiện tình cảm theo pháp luật. Người dân Thủ đô hiểu rõ điều đó, tự gíac chấp hành pháp luật ủng hộ chính quyền trong công tác giữ gìn an ninh chính trị và trật tự an tòan xã hội. Nhưng hành vi trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối cần phải bị lên án và nghiêm trị.”

Tóm lại Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã cho rằng tôi:
  • Thường xuyên tham gia biểu tình;
  • Không chấp hành, coi thường pháp luật Việt Nam;
  • Có hành vi trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối cần phải bị lên án và nghiêm trị.
2. Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của cá nhân tôi bởi các lẽ sau đây.

Thứ nhất: Tôi không tham gia biểu tình sáng ngày 05/08/2012. Tôi đến Hà Nội là để du lịch, trước đó tôi không quen biết ai trong số những người biểu tình, tôi không hô khẩu hiệu, tôi không mang biểu ngữ, tôi không đi trong đoàn người biểu tình mà chỉ ngăn cản khi nhìn thấy hành vi của những người không mặc sắc phục công vụ lại xông vào bắt bỡ phụ nữ vô cớ giữa đường, giữa ban ngày. Tôi làm điều này vì lương tâm, đạo đức và trách nhiệm của một con người với đồng loại.

Trước đó, tôi chưa bao giờ tham gia, hay có mặt tại bất cứ một cuộc biểu tình nào ở Việt Nam, bằng chứng là khi đó tôi không ở Việt Nam nên càng không thể nói rằng tôi thường xuyên tham gia biểu tình.

Thứ hai: Việc công an sáng ngày 05/08/2012, bắt giữ tôi và thu giữ vật dụng cá nhân của tôi trong khi tôi không có hành vi vi phạm pháp luật là trái với Điều 71 Hiến pháp năm 1992, sửa đổi, năm 2001 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:

“Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.

Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.

Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.”

Tôi không đến cơ quan công an tại 89 Trần Hưng Đạo, Hà Nội vào ngày 06/08/2012 theo giấy mời tôi đã gọi điện thoại cho ông Chung là người có trách nhiệm của nhà nước Việt Nam để nói rõ lý do. Hơn nữa, đây là “giấy mời” không phải là “giấy triệu tập” nên tôi có quyền không đến vào ngày 06/08/2012. Không có chứng cứ để nói rằng tôi “Không chấp hành và coi thường pháp luật Việt Nam.”

Thứ ba: Không có chứng nào để khẳng định rằng tôi tham gia biểu tình hoặc có hành vi giả dối nên không thể nói tôi “trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối”.

Thứ tư: Cách đưa tin của Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội là thiếu văn hóa, cộc lốc, xúc phạm đến tôi một người không vi phạm pháp luật như cách gọi tôi là “đối tượng”, “Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sỹ”, “Riêng Nguyễn Văn Ngoan”, “Nguyễn Văn Ngoan không chấp hành”…

Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã mạo danh, bịa đặt, trong khi chưa có một cuộc khảo sát, điều tra xã hội nào lại dám nói: “Dư luận nhân dân cho rằng hành động này cần phải lên án và xử lý theo pháp luật.”

Thậm chí Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội còn đe dọa, khủng bố vô cớ đối với tôi: “Nhưng hành vi trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối cần phải bị lên án và nghiêm trị.”

Căn cứ các điều của Hiến pháp 1992, sử đổi, bổ sung 2001 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:

“Điều 50:
Ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hoá và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân và được quy định trong Hiến pháp và luật.

Điều 75:
Người Việt Nam định cư ở nước ngoài là bộ phận của cộng đồng dân tộc Việt Nam. Nhà nước bảo hộ quyền lợi chính đáng của người Việt Nam định cư ở nước ngoài.

Nhà nước khuyến khích và tạo điều kiện để người Việt Nam định cư ở nước ngoài giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam, giữ quan hệ gắn bó với gia đình và quê hương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước.”

Điều 81:
Người nước ngoài cư trú ở Việt Nam phải tuân theo Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, được Nhà nước bảo hộ tính mạng, tài sản và các quyền lợi chính đáng theo pháp luật Việt Nam.”

Căn cứ điều 37, Bộ luật Dân sự 2005 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:
“Quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín

Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ.”

Căn cứ điều 9, Luật báo chí năm 1989, sửa đổi, bổ sung năm 1999 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:

“Điều 9. Cải chính trên báo chí

1- Báo chí khi thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân thì phải đăng, phát sóng lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả. Trong trường hợp có kết luận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng kết luận đó.

2- Tổ chức, cá nhân có quyền phát biểu bằng văn bản về những nội dung đề cập trên báo chí khi có căn cứ cho rằng báo chí đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm đến mình. Cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân đối với thông tin đã được đăng, phát sóng trên báo chí của mình.

Lời phát biểu của tổ chức, cá nhân không được xúc phạm cơ quan báo chí, danh dự, nhân phẩm của tác giả.

Kể từ khi nhận được lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì trong thời hạn năm ngày đối với báo ngày, đài phát thanh, đài truyền hình, mười ngày đối với báo tuần, trong số ra gần nhất đối với tạp chí, cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu đó.

3- Lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả và lời phát biểu của tổ chức, cá nhân quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này phải được đăng, phát sóng tương xứng với thông tin do báo chí đã đưa ra theo quy định của Chính phủ.

4- Trong trường hợp cơ quan báo chí không cải chính, xin lỗi hoặc cải chính, xin lỗi không đúng các quy định của luật này, không đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì tổ chức, cá nhân đó có quyền khiếu nại với cơ quan chủ quản báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án”.
  • Tài liệu kèm theo:
  1. Quốc tịch số PA CHE F1871949 Thụy Sĩ cấp ngày 20/06/2005 (photo);
  2. Giấy miễn thị thực nhập số AR 0337982 do Đại sứ quán Việt Nam tại Thụy Sĩ cấp ngày 27/01/2012 (photo);
  3. Clip http://hanoitv.vn/video-clip/74/Chuong-trinh-Thoi-su-chieu-682012/video647.htv.
YÊU CẦU:
  1. Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đăng tải Đơn khiếu nại này trên sóng của quý Đài;

  2. Ra quyết định giải quyết khiếu nại của ông Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sĩ bằng văn bản trong thời hạn pháp luật Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định;

  3. Thông báo trên sóng của quý Đài với thời lượng tương ứng lời xin lỗi và đính chính những thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, danh dự, nhân phẩm của ông Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sĩ.

Người làm đơn
Nguyễn Văn Ngoan

Nơi nhận:
  • Như trên;
  • Ông Đinh Thế Huynh, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam,
  • Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, 71 Hàng Trống;
  • Ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND Tp. Hà Nội, 12 Lê Lai;
  • Ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy, 04 Lê Lai;
  • Ông Nguyễn Thanh Sơn, Ủy ban nhà nước về người VN
    ở nước ngoài, 32 Bà Triệu;
  • Ngài Andrej Motyl, Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Hà Nội;
  • Lưu, 07b.

BỨC THƯ TÂM HUYẾT CỦA MỘT ĐẢNG VIÊN 64 NĂM TUỔI ĐẢNG


Bức thư tâm huyết gửi TBT Nguyễn Phú Trọng 
và Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh

"Hơn 60 năm qua tôi càng thấy cán bộ hiện nay, Đảng viên hiện nay tồi tệ hơn. Họ tìm mọi cách lách luật, lách Nghị quyết để vụ lợi cá nhân làm giàu bất chính trên mồ hôi, nước mắt của nhân dân, của các gia đình thương binh liệt sỹ, của các anh hùng liệt sỹ, của các Đảng viên chân chính. 

Hơn 64 năm tôi được đứng trong hàng ngũ của Đảng, đã tham gia 3 cuộc kháng chiến, xây dựng kinh tế cho xã hội và gia đình, năm nay hơn 90 tuổi…nhưng tôi vẫn tin tưởng và theo Đảng đến cùng.

Nhưng tôi cũng thực sự đau lòng khi nghe dân oán trách các cán bộ phường, thị xã đã mượn danh Đảng và Nhà nước nhiễu nhương và bất công dung túng, bao che những cán bộ, Đảng viên có chức có quyền tham nhũng như ở quê tôi hiện nay.

Với lương tâm trách nhiệm của tôi và những Đảng viên lão thành xin được bày tỏ với đồng chí những lời tâm huyết. Mong đồng chí cử cán bộ trung kiên về kiểm tra thực chất để cứu những Đảng viên trung kiên đang bị trù dập và hơn 40 gia đình Thương binh liệt sĩ đang bị ép cướp trắng mất ruộng đất chính sách của họ".

Dương Văn Dậu
Sinh năm 1921, 64 năm tuổi Đảng

DẤU LẶNG CUỐI TUẦN

Việt Ông
 
Đây là hình ảnh thương tâm mà tôi gặp sáng nay. Sau khi trả tiền ly cafe, quay lại bàn thì thấy một bà cụ già cầm trên tay xấp vé số đang uống phần thừa của ly cafe của tôi. Tôi hỏi cụ năm nay mấy mươi rồi thì cụ bảo là 82 tuổi. 

Cụ có thân hình nhỏ bé, cặp mắt gần như mở không ra. Cụ thuê cái gác nhỏ sống một mình, mỗi tháng trả 500,000 đồng. Mỗi ngày cụ bán được 50 tờ vé số.

Cụ mời tôi mua vé số nhưng tôi không mua mà biếu cụ 50,000. Tôi hỏi con cái cụ đâu thì cụ nói có đứa con trai mà nó chết rồi. 


Rồi cụ đưa cho tôi xem cái xấp giấy có đơn xin trợ cấp của phường 22, quận Bình Thạnh nhưng chưa được xét. Thương cảm cho hoàn cảnh của cụ tôi an ủi mấy câu thế là cụ bật khóc rưng rức. Cụ mới nói thật là trước đây sống cùng anh con trai nhưng bị nó đuổi ra khỏi nhà và bẻ trẹo cánh tay. Cụ vừa nói vừa khóc. Trong ví còn bao nhiêu tiền tôi móc ra biếu hết cho cụ và hứa sẽ làm việc với phường để xin trợ cấp mỗi tháng.


Cuộc đời thật nhiều cảnh buồn quá!
Nguồn: FB VietOng.

Cập nhập thông tin về hoàn cảnh thương tâm của bà cụ, tại đây.