Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

Hoàng Minh Tường: LƯU MANH ĐỎ VÀ NHẠC SĨ VĂN CAO



Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày sinh Văn Cao (15/11/1923 - 15/11/2018)
xin giới thiệu bài viết:

LƯU MANH ĐỎ VÀ NHẠC SỸ VĂN CAO

Hoàng Minh Tường
26-10-2015

Đôi khi những cuốn ghi chép vụn lại giống như kho chứa đồ, bất chợt nhặt được những thứ quí hiếm ngang đồ cổ.

Tình cờ lật dở mấy dòng ghi từ năm 2010, không biết các nhân vật trong buổi gặp tối đó, có ai biến đi đâu không?


Ấy là buổi tối 6 tháng 7 tại nhà hàng 36 Lý Thường Kiệt, một restaurant của gia đình nhạc sỹ Phạm Hồng Hà. Anh chàng tiến sỹ Viện vật lý Đupna, đã giải nghệ từ lâu, mưu sinh tại Mat, trở thành một nhạc sỹ lãng tử với mái tóc Digan và ngón đàn ghi - ta tuyệt kỹ hút hồn đàn bà. Mới về Hà Nội một ngày, anh đã rủ bạn bè đến khai trương thùng rượu Putina. Khách dự Phạm Hồng Sơn, anh trai Hà, vợ chồng Thông và hai người trùng tên Long, Long Bụi và Long Y dược.

Đúng như tên gọi, Long Bụi quả là bụi, bụi từ vóc dáng, ăn mặc, tới khẩu khí. Hỏi ra, mới biết anh là con rể hoạ sỹ Lê Chính, trình bày báo Văn Nghệ nhiều năm, có thời cùng cơ quan với mình. Có lẽ vì bố vợ là hoạ sỹ, bạn thân của những Văn Cao, Hoàng Cầm, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm, Dương Bích Liên… nên anh con rể cũng đồng thời là đệ tử của các tiên tửu ấy luôn. Lần nào Hoàng Cầm từ Hoả Lò ra, cũng có mặt Long Bụi đến thăm và hầu …rượu. Thời chiến tranh phá hoại, Long Bụi có chân trong tổ dân quân trực quanh Hồ Gươm. Thương cảm Văn Cao, Nguyễn Sáng, Hoàng Cầm…, nhiều lần Long Bụi đã tổ chức đưa thuyền chở các ông ra đảo Tháp Rùa câu cá, uống rượu, rồi hát ca trù, chầu văn cho đỡ … thèm.

– Có chuyện này về cụ Văn Cao, chỉ mình hai bố con tôi chứng kiến – Long Bụi kể – Ấy là cái năm Hội Nhà văn hay Nhạc sỹ Hunggari có giấy mời đích danh Văn Cao sang chơi hay hội thảo gì đó. Tổ chức không muốn cho Văn Cao đi, vì ông thuộc diện văn nghệ sỹ bất hảo, nhưng chưa tìm ra cớ gì ngăn cản. Tối ấy, tôi lai bố Lê Chính cùng bác Văn Cao đi đâu đó. Đến ngã tư Trần Nhân Tông – Mai Hắc Đế, bỗng thấy hai thằng du côn tự nhiên xô vào xe bác Văn, rồi chửi ông và đánh ông túi bụi. Khi ấy tôi đã là một thầy dạy võ, có lò võ riêng. Điên tiết, tôi xông đến, giằng hai thằng côn đồ ra, định dạy cho chúng một bài học. Thấy tôi ra đòn, biết gặp cao thủ, chúng bí quá, liền dí tấm thẻ đỏ vào mặt tôi: “Mày không biết chúng bố là ai, hả? Xéo đi cho các bố làm việc.”

Long Bụi cùng bố vợ, hoạ sỹ Lê Chính, đau đớn đưa nhạc sỹ Văn Cao về nhà phục thuốc.

Thế là chuyến đi Hunggari ấy của Văn Cao không thành.

Đọc lại trang ghi chép trên, buồn đến mấy ngày.

Thì ra, Lưu manh đỏ – danh từ mà tiến sỹ Tô Văn Trường vừa mới nghĩ ra, đã có từ thời Văn Cao.
____
.

13 nhận xét :

  1. Từng nghe " xã hội đen"
    Giờ lại "lưu manh đỏ"?
    Hai tròng vào một cổ
    Dân: khổ, xã hội: đen!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gọi chúng Lưu manh đỏ
      là xỏ xã hội đen
      bởi cái bọn lũ đen
      đâu bằng mấy thằng đỏ!
      Tại sao lại nói thế
      bởi bọn đen sợ người
      còn bọn mấy thằng đỏ
      chính quyền cũng coi khinh.

      Xóa
  2. Trần Thị Thảo08:18 27 tháng 10, 2015

    Thành thật phải " cám ơn" chế độ XHCN . Vì nhờ có chế độ này, mà trong kho tàng Văn Hoá VN đã có thêm nhiều TỪ NGỮ mới rất hay , rất chính xác : TƯ BẢN ĐỎ , LƯU MANH ĐỎ , THẦN KINH KHỐN NẠN ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tội nghiệp những mái đầu xanh non nớt . Cháu học lớp 4 hỏi ông : Tư bản đỏ là gì ? Nay lại có lưu manh đỏ , còn cái gì đỏ nữa đây ? Thật không biết giải thích cho cháu thế nào ?

      Xóa
  3. Kinh, khốn nạn từ hồi ấy cơ à.

    Trả lờiXóa
  4. Cám ơn nhà văn Hoàng Minh Tường đã sưu tầm được câu chuyện có thật này. Bác Tường cũng cảnh giác đề phòng con cháu của hai cái thằng đánh Cụ Văn Cao nó trả thù vì bác đưa thông tin về ông cha chúng nó đấy. Vì chắc chắn là 2 "đồng chí" đó sẽ có con cháu kế thừa nghề nghiệp của ông cha chúng. Nếu bác đang ở Động Phí thì không thằng nào dám động đến, nhưng ở Hà Nội hay Sài Gòn thì chúng biến hóa thành côn đồ nhanh lắm.

    Trả lờiXóa
  5. Đề nghị chuyển từ tư bản đỏ thành mafia đỏ để khỏi chạnh lòng các nhà tư bản.

    Trả lờiXóa
  6. Nhớ bổ sung cho từ điển tiếng Việt mấy từ , thành ngũ mới : Một là khốn nạn , hai là thần kinh ; Bó chiếu chấm com ; chạy xe ôm , buôn chổi đót , lao động đến thối móng tay ; Mình có thế nào ... , người ta mới thế chứ...

    Trả lờiXóa
  7. Xin thành kính bày tỏ sự khâm phục thiên tài âm nhạc Văn Cao ( Nguyễn Văn Cao), nhân Kỷ niệm 95 năm ngày sinh của Người ( Ngày 15 tháng 11 năm 1923 - Ngày 15 tháng 11 năm 2018 .).
    Chỉ một câu thôi, một câu trong bài hát Mùa Xuân đầu tiên : " ...Từ nay người biết yêu người..." đã khiến " những thầy tu mang thẻ đỏ "-những kẻ muốn chui vào não của người khác để kiểm soát sự suy nghĩ và tư tưởng" lên cơn thịnh nộ đến ngu xuẩn đã ra lệnh cấm lưu hành bài hát với hai mươi năm tròn ! Thật ghê sợ và không kém phần khiếp hãi !

    Trả lờiXóa
  8. Xin thành kính bày tỏ sự kính phục, yêu quý và biết ơn thiên tài âm nhạc Văn Cao ( Nguyễn Văn Cao), nhân Kỷ niệm 95 năm ngày sinh của Người ( Ngày 15 tháng 11 năm 1923 - Ngày 15 tháng 11 năm 2018 .)!

    Chỉ một câu thôi, một câu trong bài hát Mùa Xuân đầu tiên : " ...Từ nay người biết yêu người..." đã khiến " những thầy tu mang thẻ đỏ "-những kẻ muốn chui vào não của người khác để kiểm soát sự suy nghĩ và tư tưởng" lên cơn thịnh nộ đến ngu xuẩn đã ra lệnh cấm lưu hành bài hát với hai mươi năm tròn ! Thật ghê sợ và không kém phần khiếp hãi !

    Trả lờiXóa
  9. Sinh ngữ luôn xuất hiện và định hình trong đời sống xã hội, phản ánh thực trạng xã hội cụ thể. Ngày trước có “cướp đêm” thì cũng có “cướp ngày”. Bây giờ có “xã hội đen” thì cũng có “xã hội đỏ” (có lẽ không nên gọi là “lưu manh đỏ”, nói “lưu manh” là chưa đánh giá đúng quy mô và sức mạnh của nó, vì quá cá biệt và nhỏ bé, phải gọi đúng tên là “xã hội”). “Xã hội đen” đã kinh, nhưng không là gì so với “xã hội đỏ”, giống như “tư bản trắng” chỉ là muỗi so với “tư bản đỏ”.

    Trả lờiXóa
  10. Thì ra, Lưu manh đỏ – danh từ mà tiến sỹ Tô Văn Trường vừa mới nghĩ ra, đã có từ thời Văn Cao, chứ đâu phải bây giờ mới có.
    _

    Trả lờiXóa
  11. Đê hèn, bẩn thỉu, một vết nhơ, không, mộ vết thối hoắc của chế độ càm quyền.

    Trả lờiXóa