Thứ Năm, ngày 26 tháng 5 năm 2016

Nguyễn Thông: NGƯỜI NGỰA, NGỰA NGƯỜI


Người ngựa, ngựa người

Nguyễn Thông
25-5-2016 

Coi cái tấm ảnh vị quan chức được cõng khi Hà Nội bị ngập nước sáng nay, tôi bần thần nghĩ ngợi, đắng lòng lắm.

– Trước hết là sự cảm thông. Đi họp, giày vớ quần áo khô ráo, chỉ còn vài bước mà ướt nhẹp kể cũng rách việc, thôi thì tặc lưỡi, nhờ cõng phát, nhoắng cái xong. Nếu dân thường cõng nhau, chắc chả ai để ý, còn khen là đằng khác. Có thể ông ta không đến nỗi tệ, nhưng vậy là hỏng.


– Cán bô thời nay nhìn chung là hư hỏng. Họ không cần nghĩ “quan trên trông xuống, người ta trông vào”, họ không biết giữ chuẩn mực, rất ích kỷ. Giá nhìn thấy nước ngập, đang ngồi trong xe là cởi sẵn giày vớ, xắn quần lên, xe dừng thì lội vào, mấy bước chứ bao nhiêu. Trong cuộc sống luôn xảy ra tình huống như thế này, nhưng đám cán bộ bị cái bệnh quan cách vênh váo, ông trời con ăn vào não nên đã không làm thế. Dưới mắt dân, họ đã tự trở thành thứ hình nhân thiếu tư cách.

– Họ lúc nào cũng hô hào học tập và làm theo đạo đức của cụ Hồ nhưng chính họ lại làm ngược nhiều nhất. Nhất cử nhất động, họ không nghĩ mình phải làm gương, nói một đằng làm một nẻo.

– Việc này xảy ra ở Học viện Chính trị hành chính quốc gia Hồ Chí Minh, nơi chuyên đào tạo bồi dưỡng cán bộ trung-cao cấp, lại rơi đúng vào đối tượng là những lãnh đạo cao nhất của cơ quan báo chí. Chỉ một người như vậy nhưng làm ô danh cái học viện (tưởng đào tạo ai, hóa ra loại cán bộ này), ô danh báo chí (tưởng thế nào, hóa ra được lãnh đạo bởi những vị như thế này).

– Ngày xưa, hầu như đứa nào trong thế hệ tôi cũng được nghe chuyện thời đánh Pháp ông Nguyễn Chí Thanh chủ nhiệm Tổng cục Chính trị cõng một sĩ quan cấp đại đội qua suối bởi anh này sợ ướt giày chiến lợi phẩm vừa thu được. Cụ Hồ khen ông Thanh rằng chú cư xử khéo, biết dạy cán bộ cho họ thấm thía. Bây giờ mà ông Thanh còn sống, cõng mệt nghỉ.

– Chả biết ông Trọng, ông Huynh, ông Thưởng có dám xử lý những cán bộ như thế này, hay lại sợ xử thì lấy ai làm việc. Dân đang để ý đới. 


Ông Nguyễn Ngọc Niên, Tổng biên tập báo Nhà báo và công luận của Hội Nhà báo
Việt Nam, được cõng qua chỗ ngập – Ảnh: FB
____

Đôi lời của Ba Sàm: Bài báo này đăng trên báo Tuổi Trẻ lúc 17h19′ ngày 25/05/2016, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị gỡ khỏi trang mạng. Lời bình của blog Tễu: Giật mình khi xem bức ảnh này lúc trưa nay. Rồi giật mình giận run người khi biết hắn là một nhà báo, lại là Tổng biên tập báo Nhà báo và Công luận. Nay giật mình kinh hãi nghe những luận điệu tự bao biện của hắn. Hắn – tên Nguyễn Ngọc Niên thực sự đã có một tâm hồn què quặt, trơ lỳ và không còn một chút lòng trắc ẩn. Vâng! Hắn là nhà báo, là Tổng biên tập của một tờ báo có tên Nhà báo & Công luận. Và hắn đã lộ nguyên hình ngay tại Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh! Như thế đã đủ nói lên tất cả!!!

5 nhận xét :

  1. Mà cũng thôi ngay đi mấy trò hề này:
    -Mấy ông bà bộ trưởng, chủ tịch tỉnh, comlê áo dài, cầm mấy cái xẻng có cán quấn giấy đỏ đỏ vàng vàng, xúc xúc mấy thìa cát trong cái hộp gỗ tại những lễ động thổ.
    -Cán bộ cấp trên cao đi đến đâu trồng cây lưu niệm, cũng com lê giầy tây nên cấp dưới phải trải bạt lót cho khỏi lấm giầy.
    -Các ông tứ trụ đi thăm dân bị thiên tai hay đi khánh thành các tượng đài mà gặp trời nắng thì cũng tự tay cầm ô tự che đầu đi, đừng bắt cấp dưới cầm ô che như che lọng vậy nữa. Nom nó chướng mắt lắm. Ngay tổng thống Ôbama cũng tự tay cầm ô che mưa và còn che cho các thư ký của ông ấy nữa. Nhìn người giỏi mà học, nhìn người tốt mà theo.

    Trả lờiXóa
  2. Nếu họ biết nhìn người giỏi mà học, nhìn người tốt mà theo thì dân mình hết khổ lâu rồi

    Trả lờiXóa
  3. Tôi không thể chịu nổi khi nhìn thấy hình lãnh đạo Việt Nam chứ đừng nói là đọc hoặc nghe phát biểu của họ. Thấy trên tivi, trên báo lập tức chuyển qua kênh khác,trang khác.

    Trả lờiXóa
  4. Thằng Niên này cũng chỉ là một thằng coi mình là người, còn người khác là ngựa.
    Khi đi xe ngoài đường bạn thấy toàn thằng thế thôi, xe biển xanh nó chạy ào ào, vượt trái vượt phải, hú còi inh ỏi dù chỉ là thằng lãnh đạo còi còi...có coi luật lệ và người khác ra gì đâu.
    Mịa!

    Trả lờiXóa
  5. Được lúc thịnh thời người cưỡi ngựa
    Khi suy vận mạt ngựa cưỡi người
    Cho hay muôn sự ở đời
    Ngựa người người ngựa vô tình thế chăng ?

    Trả lờiXóa