Thứ Năm, ngày 26 tháng 5 năm 2016

Hoài Hương: BÌNH LUẬN SAU KHI TIỄN TỔNG THỐNG MỸ RỜI SÀI GÒN


SAU KHI TIỄN TỔNG THỐNG MỸ RỜI SÀI GÒN.

Một vài nhận xét theo quan điểm riêng của Hoài Hương

1- Trong lễ đón chính thức cấp Nhà nước, trong khi duyệt đội quân danh dự và cả khi vào phòng khách, khi chứng kiến lễ ký kết các hợp đồng kinh tế quan trọng, ngay cả khi khách tặng món quà quý “Bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí”, khách luôn nở nụ cười thân thiện cởi mở, chủ thì gần như giữ một biểu cảm rất nghiêm trang. Chỉ thấy một lần cười duy nhất lúc chạm ly trong tiệc chiêu đãi. Mất gì nụ cười? Cảm giác như chủ nhà có gì đó không thân thiện với khách, như miễn cưỡng… Hay con lý do gì đó khó nói mà không dám cười?


2- Mục tham quan nhà sàn Bác Hồ và cho cá ăn ở Ao cá Bác Hồ, như một hoạt cảnh. Khi khách còn đang nhẹ nhàng thả từng hạt thức ăn cho cá, nhìn đàn cá quẫy lượn như đôi bên chào hỏi, thì bà CT nhà mình cứ vốc từng nắm rải như cát và sau đó ụp cả cái xô thức ăn xuống như hắt đất…rồi te te quay lưng đi rất nhanh, Một tích tắc thôi thấy khách ngẩn ngơ lúng túng cụt hứng… Qua chuyện này thấy có 2 điều rất kém: Dàn trợ lý cho bà Chủ tịch đã không tư vấn cho bà về cách ứng xử trong tình huống này. Cho cá ăn là một cách thư giãn, thưởng thức, ngắm nhìn những con cá bơi lội , chứ không phải là bà nông dân nuôi cá lồng bè cho cá ăn. Điều thứ hai, cả một khu di tích nhà sàn Bác nhìn rất quy mô như thế, vậy mà dùng một cái xô nhựa hàng chợ đựng thức ăn cho cá, nhìn thô thiển kém thẩm mỹ, sao không dùng một vật dụng thủ công, nhỏ xinh, như một cái giỏ mây hay một cái chén gốm sứ Bát Tràng…, có thêm cái thìa xúc nhỏ, vừa tạo cảm giác thư thái, vừa tinh tế dịu dàng, lại kết hợp giời thiệu khéo với khách tinh hoa thủ công làng nghề VN… (cái thìa xúc cũng là một cách ứng xử lịch sự, không làm bẩn tay khách, không làm khách khó chịu nếu có thể bị dị ứng một thành phần nào trong thức ăn của cá).
.

3- Tặng hoa. Thật sự không phải vì là người Sài Gòn mà chê Hà Nội. Hoài Hương “chấm” bó hoa của TPHCM tặng khách- một bó hoa sen rất giản dị nhưng đẹp, và quan trọng là ai cũng thấy đó là hoa sen. Còn Hà Nội thì quả thực nếu không sát bên khách thì chẳng biết trong cái bó tùm hum đó có hoa gì được gài bên trong? Hà Nội nổi tiếng hoa đẹp, không lẽ không có ai tư vấn về hoa tặng khách? Một sự chuẩn bị thiếu kỹ năng ngoại giao và thiếu cả sự tinh tế đúng chất người Tràng An- Thăng Long- Hà Nội.

4- Thực đơn tiệc chiêu đãi khách. Nhìn cách bài trí sắp đặt ly- chén- dao- nỉa- thìa… đã thấy một sự sắp đặt hời hợt và kém thẩm mỹ, nó kém xa cách sắp đặt của mấy nhà hàng khách sạn tầm 3 sao trở lên trong các tiệc bình thường(tiệc cười, tiệc mừng…), Còn thực đơn, chắc chắn có sự tham khảo của nhiều đầu bếp cả ta lẫn Tây và đầu bếp của khách, nhưng nếu đi sâu vào hương vị của các món ăn không thấy sự hài hòa của công thức “âm- dương” hòa hợp, ngũ hành tương sinh…, sự lặp lại nguyên liệu(hải sản) nghèo nàn, chưa kể có những món nghe đã thấy kinh(cua bấy chiên bơ sốt trứng muối), đọc chữ “bấy” đã thấy ghê, và thực đơn này chất béo quá nhiều. Chưa kể nhìn thực đơn chẳng thấy tinh hoa của văn hóa ẩm thực Việt hay Tây cho xứng tầm quốc yên. Và điều nữa cho thấy sự thiếu sót của thực đơn là không biết dùng rượu gì- thức uống gì- của ai?
.

5- Không hiều ai là người tư vấn hay chính cô ca sĩ Mỹ Linh tự ý biến tấu Quốc ca VN , hạ tone, hát một cách điệu đàng ẻo lả chậm rãi như bản kinh tụng buồn. Một bài quốc ca hùng tráng, mà cô hát cho khách nghe trở nên nhạt nhòa, lạnh lẽo và yếu xìu. Cũng chẳng hiều tạo sao lại mời cô ca sĩ (mà màu thị trường đã làm cô không phải đại diện xuất sắc cho giới nghệ sĩ VN)này hát, trong khi… Tại sao không là một ca sĩ hát nhạc “đỏ”?
.

6- Điều ngạc nhiên và mắc cỡ cho Sài Gòn chính là việc sư trụ trì chùa Ngọc Hoàng mời khách cầu Phật có con trai. Một vị trụ trì chùa, không hiểu trình độ Phật học đến đâu mà có thể thấp kém kiến văn đến thế. Ông có biết là lời mời của của ông có thể xem là khiếm nhã cả với Phật Tổ và với khách có một nên văn hóa khác với VN. 
.

Tễu blog: Về việc này, GS Dương Ngọc Dũng - người hướng dẫn Ông Obama thăm chùa đã nói với báo chí, được Zing dẫn lại: 

"Khi tôi đang giải thích về Quan Âm, Tổng thống Obama hỏi tôi: "Hầu hết mọi người đến đây cầu xin điều gì?" Tôi nói chùa này nổi tiếng cầu con. Người hiếm muộn thường đến đây cầu xin và họ hay xin con trai vì tâm lý người Việt Nam thích con trai hơn. Đôi khi có con gái rồi, họ đến đây để cầu xin con trai nữa. Ông Obama bật cười nói: "I like daughters" (Tôi thích con gái). Tôi nói: "Me too" (Tôi cũng vậy).

Có tờ báo đăng trụ trì Thích Minh Thông gợi ý với Tổng thống Obama rằng ông hãy cầu xin một đứa con trai đi. Thông tin đó hoàn toàn sai sự thật. Tôi là người trong cuộc và sư thầy Thích Minh Thông không nói câu gì trong suốt hôm đó".


7- Quà tặng của đương kim Thủ tướng cho khách, dù có gán vào chữ “Thông điệp ngàn năm”, với cái đầu rồng, thì nó vẫn là một vật phẩm thô, cứng và khó nhận ra đó có phải con rồng Lý- Trần? Một món qua như cục gạch nặng tới 6kg chưa kể cái đế gỗ, y như ông nhà nông chém to kho mặn, ai mà vác cái cục đó nổi? Chưa kể không biết định giá cái món đồ gốm này bao nhiêu tiền, vì có thể nó cũng gây phiền toái đến khách(giữ lại hay sung công theo luật quà tặng của quốc gia họ).
.

8- Tất cả những gì khách thể hiện ở VN trong vòng 3 ngày không thể không nói một câu là bài bản chuyên nghiệp từng chi tiết(cho dù có thể diễn, có kịch bản..),nhưng đã thu phục trái tim người Việt. Từ nụ cười thân thiện, cử chỉ gần gũi, không câu nệ những tiện nghi bình dân(ăn bún chả ngồi ghế nhựa không tựa, uống bia không ly, trú mưa quán bán trà đá, bắt tay người dân… và cả cử chỉ tháo nhẫn cưới để khi bắt tay không làm đau tay người khác…), cho đến những bài nói chuyện, những câu phát biều tư nhiên, chân thành, không tỏ ra lúng túng và rất uyên bác, đều chứng tỏ “Tầm” của một chính khách bậc nhất của quốc gia số 1. 

Không biết các “nhà” nhà mình có học được chút gì ở khách?


22 nhận xét :

  1. Mọi người Việt Nam đã có được một giá trị Mỹ, một tiêu chuẩn Obama để đánh giá việc làm và hình ảnh các lãnh đạo VN.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại sao lại khó cười?
      Bạn ngẫm xem, khi bạn thiếu tự tin hay không đủ bản lĩnh trong giao tiếp bạn có cười được không/ hay chỉ là cười gượng? Cho nên để cười được và làm chủ nụ cười của mình thì phải là người bản lĩnh mới có được! Có đúng thế không nào?

      Xóa
    2. Việt Nam không phải là không có người như ngài Obama, song chỉ có điều không được chọn ở đây thôi.
      Trong lịch sự như Nguyễn Biểu, Giang văm minh...không phải là những bậc quân tử/anh hùng sao?

      Xóa
  2. Hình ảnh và lời phát biểu của ngài Tổng thống Obama sẽ khắc sâu trong lòng mỗi người dân Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  3. Có lệnh từ "trên" rồi : tiếp khách không được tươi cười , hoặc phải có hành động bất nhã ! Bà con cứ xem lại tất cả các ảnh , video xem có đung thế không? Obama chỉ thuộc về nhân dân mà thôi, tôi dám chắc ông ấy cũng cảm nhận được những sự chênh biệt về tình cảm như vậy.
    CCB đánh Tàu.

    Trả lờiXóa
  4. cảm ơn tác giả ,bình luận quá chuẩn ,chuẩn ko cần chỉnh mà chính là sai.

    Trả lờiXóa
  5. Ông ấy ( TT OBAMA ) ở “Tầm” của một chính khách bậc nhất của quốc gia số 1. Còn chúng tôi ( dàn lãnh đạo VN ) đâu có phải ở tầm đó, vậy làm được như vậy là chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi đó. Mong các bạn thông cảm!

    Trả lờiXóa
  6. Đả có rất nhiều bình luận về phía người dân ta với khách, tôi không thấy 1 lời chê trách nào dù nhỏ về cử chỉ hay nhở lời, lặp đi lặp lại 1 ý nào đó cho dù không hề có "phao" để cầm đọc như 1 ông thủ tướng của ta gặp TT Bus. Ngừời dân ta thấy ông Obama ngoài đời là 1 tổng thống hòa đồng với dân, bình dị, linh hoạt, cởi mở, nụ cười luôn nở trên môi, bắt tay thân mật với mọi người chìa tay với ông... Tổng thống nước Mỹ - một quốc gia đa sắc tộc, đa đảng phái(họ củng có đảng cọng sản nhưng chắc chắn con số rất nhỏ nhoi, không có tiếng nói gì cho dân chú ý..) việc chọn 1 vị hay 4 vị đứng đầu không hề như ta cho dù vẩn nói dân bầu(nói dzậy nhưng không phải dzậy)...

    Trả lờiXóa
  7. Xem clip thấy ngài sư có nói chuyện với ngài tổng thống mà sao lại bảo không nói câu gì suốt hôm đó

    Trả lờiXóa
  8. Riêng mục chùa Ngọc Hòang, nêu quả thật sư trụ trì không có gợi ý ông Obama cầu con trai thì tôi cũng tạm vui vui. Cám ơn GS. Dương Ngọc Dũng. Còn các mục khác thì tui không có ý kiến vì đẳng cấp của ta như vậy là ... mãi mãi, không khá được. Lịch sử đảng csvn không có khái niệm nghệ thuật chi ráo thì làm sao đòi hỏi họ về mặt tế nhị và sâu sắc ? cs tòan phá hủy văn hóa truyền thống và dựng nên văn hóa HCM mà thôi.

    Trả lờiXóa
  9. Bình thường nghe Mỹ Linh hát đã chán, nghe hát Quốc ca chán hơn, nghe cô ấy cãi chày cối thì chán hẳn!

    Trả lờiXóa
  10. Ca sĩ hát theo chỉ đạo ở trên, phá hỏng tinh thần của bài Quốc ca là kiểu hát phản động!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mỹ Linh làm hỏng bài hát là ML cũng hỏng rồi!

      Xóa
    2. Chủ tịch quốc hội kim ngân thái độ bất lịch sự, phong cách thô thiển, động tác thô lỗ. Xấu hổ!

      Xóa
  11. Sao Mỹ Linh không hát Tình Ca của Phạm Duy nhỉ?

    Trả lờiXóa
  12. Tại sao các bác cứ so sánh quan chức Vn và Mỹ làm gì? Soa sánh thế khác nào đem quạ mà so với công.Rất khập khiễng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác này khéo đùa nhỉ. Ở một xã hội dân chủ như ở Mỹ, chỉ có "viên chức" (viên chức chính phủ )làm gì có "quan chức"?

      Xóa
    2. Ôi dào, khỏi so sánh, cứ cho lãnh đạo ta qua Mỹ làm sếp thời gian là Mỹ ngang ta thôi !

      Xóa
  13. Qua hình ảnh, lời phát biểu của ngài Tổng thống Obama chúng ta hiểu được một nhà lãnh đạo quốc gia tốt, một nhà nước muốn vì dân, phải do dân lựa chọn bầu. Ông đã kích hoạt lòng tự tôn dân tộc, chỉ có ba ngày ông đã làm cho triệu con tim chung một nhịp đập, trải dài xuốt hai đầu đất nước. Ông đã làm thức tỉnh niềm khát khao dân chủ, tự do, phẩm giá làm ngừoi trong mỗi chúng ta.

    Trả lờiXóa
  14. Obama là chân dung của một lãnh tụ, đâu phải quân cướp, nên mới có sức cuốn hút quần chúng đến như vậy. Trông người mà soi lại mình, bạn "4 tôt" của mình. Nhục!

    Trả lờiXóa
  15. Cái tâm không sáng, không thư thái thì không cười được đâu. Hãy coi cái mặt của Vương Nghị TC, cái mặt ấy cười sao được.

    Trả lờiXóa