Hiển thị các bài đăng có nhãn Sông Hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sông Hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2020

TỪ TIẾNG HÁT SÔNG HƯƠNG ĐẾN ...CÔNG NGHỆ MÃI DÂM

Tranh cổ Nhật Bản. Nguồn: Internet.

TỪ TIẾNG HÁT SÔNG HƯƠNG ĐẾN
...CÔNG NGHỆ MÃI DÂM

 Đặng Văn Sinh

 Cách đây hơn bốn mươi năm, khi còn ngồi trên ghế nhà trường cấp III, có một lần, trong buổi ngoại khóa, chúng tôi được thầy Hoàng Bỉnh Nhu* bình bài "Tiếng hát sông Hương" của nhà thơ Tố Hữu. Thầy bị cụt một tay, người chỉ được một mẩu, đuôi mắt trái lại có mụn ruồi to đùng nhưng giảng văn thì cực hay. Dường như những khi đứng trên bục giảng, thầy đã hóa thân vào tác phẩm, để rồi, trong phút xuất thần, chuyển tải cái nhân sinh quan cộng sản của một ông râu xồm mãi bên trời Tây vào con tim ngu ngơ của đám học trò nông thôn, quần âm lịch, chân đất, vốn chưa biết gì về nạn mãi dâm.

Đọc tiếp...

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2020

Nhân 100 năm sinh Tố Hữu: CÔ GÁI SÔNG HƯƠNG VẤN TỐ HỮU

 
Vợ chồng nhà thơ Tố Hữu (ảnh Tư liệu)

Nhân 100 năm sinh Tố Hữu:
CÔ GÁI SÔNG HƯƠNG VẤN TỐ HỮU

Phạm Lưu Vũ

Trăng lên trăng đứng trăng tàn
Đời tôi ôm chiếc thuyền nan xuôi dòng
Tưởng riêng kiếp Mẹ long đong
Đời Con nay lại ôm dòng Hương Giang
Đò ơi "Từ ấy" lang thang
Sông bao nhiêu kiếp vẫn mang thân đò.
Muốn đi tìm hỏi nhà thơ
Hoa nhài, hương nhụy, bây giờ ở... Đâu?
Hay là lơi lả vài câu
Để bao nhiêu kiếp bạc đầu còn trông?
Ngày mai tôi vẫn trên sông
Bao giờ tôi mới "từ trong ra ngoài"?
Gớm thay rằng giữa trần ai
Có người lừa kiếp lạc loài cầu vinh.

Con ơi đâu chỉ riêng mình
Người ta từng cũng giăng tình muôn nơi
Này kia vạn trẻ bụi đời
Cầu bơ cầu bất màn trời chiếu sương
Cũng từng nhỏ lệ xót thương
Nhận làm anh, để đường đường làm cha
Này kia vạn kiếp phôi pha
Cũng con người ấy xưng là anh em
Chao ôi "Từ ấy" quàng xiên
Khách làng chơi cũng đôi phen thế này

Người xưa giờ vẫn còn đây
Ngàn năm một chuỗi ngày ngày vô danh
Câu thơ làm bậc leo nhanh
Tiếng ve rả rích muốn thành quốc ca
Lời lời như thể giáo khoa
Trói vào rồi lại cởi ra... như đùa
Khen chê thì cũng bằng thừa
Quyền tương đối trọng, thơ vừa vừa hay
Giữa trời bẻ cánh chim bay
Ác thần văn hóa hay bầy dã nhân?

Đọc tiếp...

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

CA TRÙ TRÊN ĐẤT CỐ ĐÔ HUẾ

Ca trù trên đất cố đô
Nguyễn Xuân Diện

Huế không phải là cái nôi của ca trù, nhưng Huế đã từng vang lên tiếng hát ca trù ngay trong hoàng cung gác vàng điện ngọc, và thể thơ hát nói ca trù đã được các thi sĩ hoàng gia tìm đến như một lựa chọn để thể hiện tấm lòng “giãi tỏ với tri âm”.

Huế, miền đất thơ mộng của sông Hương núi Ngự, kinh đô của các vua triều Nguyễn đã từng là nơi diễn ra các khánh tiết, nghi lễ cung đình. Hồ sơ lưu trữ còn lưu giữ được các hình ảnh của đào kép của các tỉnh Nam Định, Thanh Hóa vào kinh đô Huế chúc thọ “tứ tuần đại khánh” vua Khải Định vào tháng 9 và 10 năm 1924. 


Các thi sĩ thuộc hoàng tộc như Ưng Bình Thúc Giạ Thị cũng rất chuộng hát ả đào và đã sáng tác nhiều bài theo thể thơ hát nói. Tập Bán buồn mua vui của ông có tới 42 bài hát nói ca trù (trong khi có 30 bài ca Huế, 36 câu Mái nhì và hò khoan, 6 đoạn Nói lối và Hát nam). Giai nhân với tài tử vốn là nợ sẵn, Ưng Bình Thúc Giạ Thị cũng đã ghi lại kỷ niệm giữa ông và các ả đào. Mỗi bài thơ là một câu chuyện riêng tư thi vị, mà rất nhiều trong số này lại là những sáng tác ngẫu hứng, ngay trong chiếu hát, ngay trong tiệc rượu. Nào là cuộc tái ngộ với cô đào Như Ý, nào là bài thơ đưa cho cô Tuyết Ngọc, và rồi những giận hờn: Giận cũng vì thương, thương mới giận/ Thương nên quá giận, giận càng thương. Rồi những dòng tâm sự lắng sâu của khách tài tử được viết ra lúc tiếng trống chầu lỗi nhịp giữa canh khuya…
Nguồn: trích từ Tạp chí Sông Hương số Tết (2010)

Đọc tiếp...