Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

THÔNG BÁO NGẮN

Thưa chư vị,

Từ trưa nay, ngày 9 tháng 6 năm 2011, một trang blog có tên http://www.xuandien.com/ đã được online trên mạng, lưu trữ các tin bài từ Nguyễn Xuân Diện-Blog, tức là Blog mà chư vị đang xem đây.
Tôi - Nguyễn Xuân Diện xin thông báo:

1. Tôi không phải là người quản trị trang http://www.xuandien.com/ nói trên.

2. Tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm gì về trang nói trên.

3. Việc có những người tự lưu trữ (nguyên văn tin bài và các comments) từ trang http://xuandienhannom.blogspot.com là nằm ngoài ý muốn của chủ Blog.
Tôi sẽ tiếp tục thông tin về câu chuyện này đến chư vị, và vẫn duy trì bài vở cho blog.
Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện kính báo!


CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM: QUYẾT TÂM BẢO VỆ VÙNG BIỂN, ĐẢO!

"Chúng ta mong muốn các vùng biển và hải đảo của Tổ quốc luôn hòa bình, hữu nghị, ổn định, nhưng chúng ta cũng quyết tâm làm hết sức mình để bảo vệ vùng biển, đảo của đất nước. Biết bao thế hệ đã hy sinh xương máu để có được Tổ quốc như ngày hôm nay. Vì vậy chúng ta cũng sẵn sàng hiến dâng tất cả để bảo vệ quê hương, bảo vệ chủ quyền biển, đảo,” Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết phát biểu như vậy khi ra thăm quân và dân huyện đảo Cô Tô nhân dịp chuyến công tác tại tỉnh Quảng Ninh, ngày 7/6.

Nhấn mạnh người dân Cô Tô và lực lượng vũ trang ở huyện đảo thay mặt nhân dân cả nước bảo vệ vùng trời, biển, đảo của Tổ quốc trên địa bàn Quảng Ninh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết biểu dương quân và dân huyện đảo Cô Tô đã phát huy tốt tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường vượt khó, nhờ vậy đời sống mọi mặt của người dân trên đảo ngày càng được cải thiện, nhất là về y tế và giáo dục.


Chủ tịch nước cũng nhấn mạnh, là huyện đảo tiền tiêu của Tổ quốc, Cô Tô cần chăm lo giữ vững an ninh quốc phòng, chủ quyền biển đảo, tạo thuận lợi cho hoạt động phát triển kinh tế-xã hội.


Chia sẻ với những khó khăn của quân và dân huyện đảo xa, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đề nghị Tập đoàn Công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam sớm triển khai dự án nhà máy nhiệt điện trên đảo Cô Tô. Điện là vấn đề ưu tiên hàng đầu hiện nay ở đảo Cô Tô nhằm đảm bảo nguồn năng lượng phục vụ sản xuất, sinh hoạt.


Huyện đảo Cô Tô gồm hơn 40 đảo lớn, nhỏ, tổng diện tích hơn 4.600ha, cách thành phố Hạ Long chừng 150km, dân số hiện hơn 5.000 người, có vị trí chiến lược là huyện đảo tiền tiên ở vùng Đông Bắc.


Dịp này, quân và dân huyện đảo Cô Tô vừa kỷ niệm 50 năm ngày Bác Hồ ra thăm (ngày 9/5/1961). Tuy bận trăm công, nghìn việc, nhưng Bác Hồ lúc sinh thời vẫn hết sức quan tâm tới đời sống của bộ đội và nhân dân nơi hải đảo xa xôi. Người nói “... Thủ đô Hà Nội tuy cách xa các đảo, nhưng Đảng và Chính phủ luôn quan tâm đến đồng bào các đảo và mong đồng bào đoàn kết cố gắng và tiến bộ.”


Bí thư Huyện ủy Cô Tô Nguyễn Đức Thành cho biết thực hiện lời dạy của Bác Hồ khi về thăm cách đây 50 năm, Cô Tô khai thác thế mạnh về biển và du lịch, phát triển kinh tế xã hội, giữ vững an ninh quốc phòng.


Năm tháng đầu năm nay, Cô Tô đã đánh bắt được 16.000 tấn hải sản, đón trên 3.000 lượt du khách. Thu nhập bình quân đầu người năm 2010 đạt 830 USD.


Bí thư Huyện ủy Cô Tô kiến nghị sớm triển khai kéo điện lưới quốc gia, xây dựng sân bay trực thăng trên đảo và mở rộng Khu di tích Bác Hồ.


Chiều 8/6, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã đến thăm Làng công nhân của Công ty cổ phần Viglacera Hạ Long, tại huyện Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh.


Tại đây có 690 căn hộ 1 tầng được Viglacera Hạ Long đầu tư xây dựng và bán cho các gia đình công nhân dưới hình thức trả góp. Người lao động ở làng công nhân được hưởng mọi chế độ phúc lợi công cộng do công ty đầu tư.


Được chứng kiến sự ưu đãi về nhà ở, bữa ăn ca, sinh hoạt văn hóa-xã hội mà công ty dành cho cán bộ, nhân viên và người lao động, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nhấn mạnh Viglacera Hạ Long đang đem lại niềm vui cho mỗi người lao động, tạo cho họ niềm tin để gắn bó lâu dài với công ty. Các chế độ, chính sách của công ty giúp cho người lao động giảm đáng kể những gánh nặng về nhà ở, chi phí sinh hoạt, nhất là trong bối cảnh hiện nay nền kinh tế đất nước còn nhiều khó khăn, giá cả leo thang gây tác động đáng kể đến đời sống của người dân.


Chủ tịch nước đã đi thăm thực tế điều kiện ăn ở của công nhân; đến thăm trang trại rau sạch, thực phẩm sạch của Xí nghiệp dịch vụ đời sống thuộc Viglacera Hạ Long, nơi cung cấp rau, thực phẩm cho các bữa ăn ca của toàn bộ công ty.


Khi được Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đến thăm gia đình, anh Trần Trung Duyên, 38 tuổi, quê Bắc Ninh, xúc động bày tỏ, có sự quan tâm của công ty thì gia đình anh mới có được căn hộ 2 phòng ở khép kín như hiện nay. Nhờ đó, anh và vợ (cũng là công nhân của Viglacera Hạ Long) hoàn toàn yên tâm, gắn bó lâu dài với công ty.


Theo chính sách của Viglacera Hạ Long, tiêu chuẩn đối với một gia đình cùng làm việc tại công ty là được mua phân phối 1 căn hộ (mỗi căn từ 1-2 phòng ở, với giá 45 triệu đồng/phòng). Người được hưởng chế độ này chỉ phải trả trước 30% giá trị gian nhà, phần còn lại được trừ dần vào lương hàng tháng. Đối với những công nhân chưa có gia đình, công ty bố trí 4 người/căn hộ 1 phòng khép kín, chỉ phải đóng chi phí điện, nước sinh hoạt hàng ngày. Như vậy, toàn bộ người lao động đang làm việc cho Viglacera Hạ Long đều được bố trí chỗ ở.


Cùng với đó, công ty có chính sách giữ thợ giỏi, thưởng tiết kiệm (khi nghỉ hưu sẽ được lĩnh toàn bộ, tính cả lãi suất tiết kiệm). Viglacera Hạ Long cũng đang hướng tới mục tiêu xây chung cư cao tầng bình dân để bán cho người lao động của mình, với giá tối đa 6-7 triệu đồng/m2./.

Dương Đức Dũng (TTXVN/Vietnam+)

NGUYÊN NGỌC: ĐÔI ĐIỀU VỀ ĐÔ ĐỐC GIÁP VĂN CƯƠNG

Đôi điều về Đô đốc Giáp Văn Cương
Nguyên Ngọc

Tôi được đọc trên Blog của anh Nguyễn Xuân Diện một bài cảm động của Xuân Ba viết về đô đốc Giáp Văn Cương. Đấy là người tôi có may mắn được biết và quen, trong cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Tôi xin kể một ít kỷ niệm về ông, mong cung cấp thêm cho các bạn quan tâm đôi nét về người anh hùng này.

Trước hết xin nói rõ: có bạn trong một comment hỏi có phải đây cũng chính là người từng nổi tiếng trong một trận đánh ở núi Non Nước, Ninh Bình thời kháng chiến chống Pháp? Thưa không, người từng đánh trận Ninh Bình và đã trở thành chiến sĩ thi đua toàn quốc trong đại hội thi đua năm 1951 là Giáp Văn Khương, còn vị đô đốc sau này của chúng ta là Giáp Văn Cương; có lần tôi đã hỏi ông hai người có họ hàng gì với nhau không, ông bảo không, tên hơi gần giống nhau chỉ là ngẫu nhiên. 

Tôi được gặp ông lần đầu là ở Nam Tây Nguyên năm 1951, trong một trận đánh đồn không thành vì kế hoạch thay đổi vào phút cuối. Chính trong lần đó, trên đường rút về, ông đã kể với tôi trước Cách mạng tháng Tám ông từng làm xếp ga Diêu Trì,  phía nam Quy Nhơn, một ga nhỏ nhưng quan trọng vì là đề pô, nơi tập trung và sửa chữa các đầu máy và toa xe cho cả một cung đường lớn, hình như đến bây giờ vẫn vậy. Ngay từ hồi đó, ông đã bắt liên lạc với tổ chức cộng sản, tham gia hoạt động bí mật. Và trở thành chỉ huy quân đội ngay khi cuộc chiến chống Pháp bắt đầu.

Tháng 12 năm 1946, toàn quốc kháng chiến bùng nổ, ông là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 19 nổi tiếng trong cuộc chiến giữ thành phố Đà nẳng, sau đó rút lên chiến đấu trên đèo Hải Vân. Chính trên ngọn đèo này, cuối năm 1946, tiểu đoàn 19 của ông đã lập một chiến công lừng lẫy, diệt cả hai đoàn ô tô và tàu hỏa quân sự lớn của Pháp từ Huế vào và từ Đà Nẵng ra, giết chết viên quan năm Roger. Trận này Giáp Văn Công được tặng huân chương Quân công hạng nhì, và người chiến sĩ đã trực tiếp đâm chết Roger bằng một cây dáo tre được tặng huân chương Quân công hạng ba. Người ta bảo đấy là hai người đầu tiên trong quân đội ta được tặng huân chương Quân công. Trên đèo Hải Vân nay vẫn còn một chiếc cầu gọi là cầu Roger ghi dấu chiến công anh hùng này …

Năm 1954, tôi lại được gặp ông trên Tây Nguyên, ở An Khê. Tháng 7 năm đó, lực lượng Khu 5 đánh một trận lớn ở Đak Pơ trên đường 19 từ An Khê về Pleiku, tiêu diệt hoàn toàn Binh đoàn cơ động tinh nhuệ GM 100 của Pháp vừa rút ở Triều Tiên về. Thực ra trước trận tiêu diệt GM 100, ta đã đánh một số trận nhỏ ở khu vực này, thăm dò và kéo địch ra khỏi An Khê. Trong một trận đánh như vậy, tôi đi cùng Giáp Văn Cương, với cương vị là phóng viên mặt trận. Ông bảo tôi ngồi cạnh ông suốt trận, bắt được tên lính Pháp nào ông giao cho tôi thẩm vấn ngay tại chỗ để biết chúng thuộc đơn vị nào, động tĩnh của lực lượng địch ở An Khê ra sao. Trận đánh không lớn nhưng rất ác liệt, kéo dài từ xế chiều cho đến đêm khá khuya. Cuối cùng địch dùng máy bay ném bom na pan, đốt cháy rực tất cả các đồi tranh trên trận địa, liệt sĩ và cả thương binh của ta đều bị đốt cháy. Tan trận, ông bảo tôi: Bây giờ mình nhờ cậu một việc: anh cán bộ phụ trách công tác thương binh liệt sĩ bổng lăn ra ốm. Cậu giúp tớ đêm nay lo chuyện chôn cất liệt sĩ. Giao cho cậu một tiểu đội dân công. Được không? Tôi trả lời anh: Được. Đêm ấy, cùng một tiểu đội dân công, chúng tôi đào huyệt, khâm liệm (đúng ra là gói xác các liệt sĩ trong các cuộn vải ta) và chôn cất chu đáo 11 liệt sĩ, tất cả đều bị chết cháy. Mờ sáng thì xong, tôi cắm cọc đánh dấu từng ngôi mộ, và vẻ sơ đồ mộ chí cẩn thận, đem về nộp cho ông. Suốt ba ngày sau, tôi không sao nuốt nổi một miếng cơm: cứ đưa hai bàn tay lên lại nghe nồng nặc mùi thịt người cháy. Ông Cương biết điều đó. Ông bảo: gắng mà ăn đi một chút, còn đánh nhau nữa mà … Chúng tôi thân nhau từ đó, dù ông ở cương vị chỉ huy cao hơn tôi nhiều. Những trận đánh của ông ở đâu đó, thỉnh thoảng ông viết những bức thư ngắn, “khoe” với tôi...

Chống Mỹ, chúng tôi lại gặp nhau ở chiến trường Khu 5. Có lần tôi đang ở chiến trường Quảng Đà thì nhận được một mẫu thư của ông kể: “Tớ vừa đánh một trận diệt bọn Nam Triều Tiên ở Đak Pơ , đúng ngay chỗ chúng mình diệt bọn GM 100 hồi trước, cậu còn nhớ không? Hai cuộc kháng chiến, hai trận đánh lớn cùng một chỗ, hay quá!”.

Chuẩn bị Tổng tấn công Xuân Mậu Thân, Khu 5 bị một tổn thất rất nặng nề. Trọng điểm của Khu là đánh vào Đà Nẵng. Trước đó ta chủ trương tấn công quận lỵ Quế Sơn, cách Đà nẵng khoảng 40 km về tây nam, kéo bọn lữ đoàn 196 Mỹ ra đây, làm trống Đà Nẵng khi ta đánh vào trong Tết Mậu Thân. Sư Đoàn 2, con cưng của Khu 5, được giao đánh trận này. Một buổi chiều đã xế, cả bộ chỉ huy sư đoàn ra một ngọn đồi trống dùng ống nhòm quan sát Quế Sơn. Không ngờ bọn địch trong đồn thấy, gọi trực thăng bầy đến vây bắn, sư đoàn trưởng Thạch, chính ủy Đạo và gần chục cán bộ trung đoàn hy sinh. Quân khu phải điều Giáp Văn Cương đang là tham mưu trưởng quân khu xuống thay làm Sư doàn trưởng… Hôm tôi từ căn cứ trên núi xuống để tham gia chiến dịch Xuân Mậu Thân thì Giáp Văn Cương – bấy giờ có bí danh là Trực - đã đánh xong trận quyết chiến với bọn lữ đoàn 196 Mỹ ở thung lũng Quế Sơn. Sáng hôm ấy tôi rời trạm giao liên ở chân núi Tý Sé đi xuống vùng Đại Lộc, dọc sông Thu Bồn. Cậu giao liên dẫn đường đi trước, bảo tôi cứ thong thả ăn sáng, đi sau, cậu ấy đi một đoạn sẽ dừng lại chờ. Đến khi tôi đi được một đoạn khá xa, mãi vẫn không thấy cậu giao liên đâu. Cố đi nhanh lên một lúc lâu nữa mới thấy xa xa phia tước có một nhóm người cùng đi xuống hướng đồng bằng. Tôi đã không hỏi tên cậu giao liên trước, chỉ biết mỗi ngày trạm lại cử một người dẫn “khách” đi, người ấy gọi là “trực” ngày hôm đó. Tôi cố đuổi theo và réo gọi: “Trực ơi! Trực đấy phải không?” Nhóm người đi trước dừng lại, và có người trả lời: “Trực đây!  Ai gọi đấy?” Tôi rảo bước lên, … thì hóa ra gặp Giáp Văn Cương! Ông nắm tay tôi, cười rất to: “Trông thấy một anh chàng lùn, tớ đoán ngay là cậu. Cậu xuống chậm mất rồi! Tớ vừa cho bọn lữ 196 Mỹ một mẻ ra trò, bên thung lũng Quế Sơn. Cả một lữ đoàn Mỹ tinh nhuệ gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Chiều qua tớ cho thả một tên tù binh Mỹ, bảo nó về báo lại cho bọn chỉ huy ở Đà Nẵng biết hôm nay cho chúng nó ngừng bắn một ngày, cấm tiệt không được xuất hiện máy bay chiến đấu trên khắp vùng trời này, chỉ cho trực thăng đến lấy xác và mang thương binh về. Chúng nó chấp hành răm rắp, hôm nay tuyệt không thấy chiếc mày bay chiến đấu nào! …” Cậu có đi Quế Sơn không? Ông hỏi. Không, tôi xuống Điện Bàn. Xuống đồng bằng có đồng nào trong túi không? Ông lại hỏi. Chẳng đồng nào cả, anh ạ. Ông móc túi đưa cho tôi 200 đồng: “Cầm lấy mà tiêu. Hôm nào vào được Đà Nẵng sẽ cho thêm! …”

Trận ấy ta không vào được Đà Nẵng, và đã xảy ra một chuyện đối với ông, mà tôi xin lỗi lần này chưa thể kể lại được, xin hẹn đến một ngày nào đó … tiện hơn. Chỉ xin nói: ông tên là Cương, và khi vào chiến trường miền Nam trong chống Mỹ thì lấy bí danh là Trực. Cương-Trực. Câu chuyện tôi xin mắc nợ là một chuyện rất đúng với tên ông.

Những năm về Hải quân, thỉnh thoảng ông nhắn tôi xuống Hải Phòng chơi. Hoặc đến nhà ông ở 34 Trần Phú Hà Nội.

Đối với tôi, ông là một người bạn lớn, một vị tướng tài, một con người cương trực, mà tôi đã có may mắn gặp, quen, và được ông cho phép coi là thân trong cuộc đời.

Cũng như các bạn, tôi mong có được một con đường mang tên Giáp Văn Cương, để mỗi lần đi qua lại như được gặp ông, vị tướng tài ba, anh hùng, yêu quý của tôi.
*Bài viết do Nhà văn Nguyên Ngọc gửi riêng NXD-Blog.
Xin chân thành cảm ơn tác giả!


   

CHÚC MỪNG CÒM SĨ GÀ QUÊ VÀ CÁC CÒM SĨ

Lại hoãn phát sóng 'Đường tới thành Thăng Long':
Vì sức ép dư luận?
Tiền Phong Online - Định chiếu dịp đại lễ năm ngoái nhưng rồi không thể. Nay kế hoạch ra mắt từ 30-6 của bộ phim 'Lý Công Uẩn- đường tới thành Thăng Long' cũng lại được thông báo là sẽ hoãn vào thời điểm khác. Vì sức ép của dư luận?
.
Đường tới thành Thăng Long- thế là lại “lỗi hẹn”
Đường tới thành Thăng Long- thế là lại “lỗi hẹn”.
 
Đường tới thành Thăng Long - phim “tốt nhất trong khả năng có thể”?

Nhớ lại, thời điểm cận kề Đại lễ nghìn năm Thăng Long Hà Nội, trước dư luận bộ phim Lý Công Uẩn- đường tới thành Thăng Long là “phim Trung Quốc nói tiếng Việt” do vậy không nên phát sóng, GS.TS Đinh Xuân Dũng, Ủy viên thường trực Hội đồng Lý luận phê bình Văn học Nghệ thuật T.Ư, cố vấn nội dung phim đã phát biểu trên báo:

“Là người trực tiếp đọc kịch bản và xem 19 tập phim, tôi nhận thấy phim thể hiện sinh động với một tình cảm sâu sắc, một thái độ trân trọng với lịch sử. Cái thành công là đã dùng ngôn ngữ điện ảnh để phản ánh trung thực những nét cơ bản của lịch sử- một giai đoạn tuy không dài nhưng hết sức quan trọng”. Ông Dũng nói thêm: “Tranh cãi về độ xác thực của lịch sử là vô cùng. Cũng khó có bộ phim không khuyết điểm. Quan trọng là nhà làm phim đã nỗ lực làm bộ phim tốt nhất trong khả năng có thể”.

Thời điểm đó, Cục phó Cục Điện ảnh VN Lê Ngọc Minh trong lần trả lời Tiền Phong có nêu quan điểm “không ủng hộ cũng không phản đối” phim này. Nay ông Minh trả lời trên báo: “Phim không phạm những điều cấm. Vậy nên trong văn bản gửi Đài THVN chúng tôi cho rằng có thể phát được, nhưng phát thời điểm nào là tùy Đài và phải hạn chế cảnh bạo lực. Luật đã ghi rõ giám đốc Đài chịu trách nhiệm việc phát sóng”.
Được hỏi Đường tới thành Thăng Long là phim thể loại gì, ông Minh đáp: “Phim làm theo tinh thần lịch sử nhưng 19 tập phim này là dã sử, không phải lịch sử (?!) Chính từ đề nghị của Cục Điện ảnh mà Bộ VHTTDL trong công văn ngày 15-3-2011 đã “đề nghị Đài THVN xem xét, quyết định việc phát sóng phim Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long theo quy định của Luật Điện ảnh và Luật Báo chí” (Dân trí trích công văn của Bộ VHTTDL ).

Chiều 8-6, cộng tác viên Nguyễn Xuân Diện, tác giả bài phỏng vấn GS Lê Văn Lan (Tiền Phong số 159) điện thoại cho Tổng giám đốc VTV Trần Bình Minh để hỏi về số phận phim Đường tới thành Thăng Long. Ông Minh cho biết đang bận họp. 

Phóng viên ban Văn Nghệ điện thoại cho Phó Tổng giám đốc VTV Nguyễn Thành Lương thì ông không bắt máy. Phóng viên để lại lời nhắn, đề nghị cuộc hẹn để hỏi về việc phát hay không phát bộ phim này và được nhắn lại: “Hiện tôi đang đi học nên chưa có thông tin”. 

Trang web chính thức của VTV cho đến chiều tối cũng không cập nhật tin tức về việc phát hay không phát bộ phim này trong khi báo Sài Gòn giải phóng lúc 15h26 ngày 8-6 đã đưa tuyên bố của Tổng giám đốc Trần Bình Minh: “Phim ĐTTTL sẽ được phát vào thời điểm khác”. 

“Tôi cũng kịch liệt phản đối”

Hiện không khí tranh luận về bộ phim ĐTTTL vẫn đang nóng trên các diễn đàn. Riêng bài Tôi kịch liệt phản đối (trên báo Tiền Phong) cũng nhận rất nhiều ý kiến. 

Bạn đọc Quản Thị Bích Ngọc phát biểu trên Tiền Phong: “Một bộ phim thân voi- vòi rắn- lông chim- đuôi chuột như vậy mà VTV cố tình chiếu?”. “Xem ra năm ngoái không chiếu thì nay lại may mắn vì được truyền hình quốc gia dừng một phim lịch sử khá hay (Huyền sử thiên đô) để phát phim này. Tôi kịch liệt phản đối”. (Khán giả Việt).

“Mở kênh nào ra cũng phim Trung Quốc, thêm một phim Trung Quốc nữa có sao?!”(một bạn đọc blog xuândienhannom).
Bạn đọc Gà quê phân tích: “Tôi không quan tâm đến trang phục hay nhà cửa, cung điện trong phim. Bởi nếu dùng những gì chúng ta hiện có thì khó mà có cảnh đẹp. Những gì thời Lý để lại bằng hiện vật hầu hết là phế tích. Hơn nữa khả năng của nhà làm phim có hạn. 

Tuy nhiên điều quan trọng nhất là những trang sử về thời Lý thì không thể không tôn trọng. Nếu có hư cấu thì cũng không được xuyên tạc, bóp méo. Nếu là phim bịa ra nhân vật, sự kiện để giải trí như chưởng Trung Quốc, lại là chuyện khác. Nhưng phim này có tên nhân vật, sự kiện lịch sử, không thể xuyên tạc, bóp méo, bôi nhọ, gây ảnh hưởng xấu đến nhận thức về lịch sử. 

Cần đặt câu hỏi cho người làm phim: Hư cấu như vậy với mục đich gì? Với nhà duyệt phim: Trách nhiệm đối với lịch sử dân tộc, lòng tự tôn dân tộc đâu rồi? Họ đã duyệt, cho chiếu phim này vì động cơ gì?”. 

D.H.T tổng hợp

Thưa chư vị,

Sáng sớm nay, Giáo sư Lê Đình Cúc (nguyên TBT tạp chí Khoa học xã hội, thuộc Viện KHXH VN) điện thoại chúc mừng NXD-Blog. Và cho biết trên báo Tiền Phong (báo giấy) hôm nay đã đăng tin về việc VTV không phát sóng bộ phim phản quốc "Đường tới thành Thăng Long", đồng thời có đăng một vài comment của bạn đọc trên NXD-Blog.

Lâm Khang tôi đã vội đi mua tờ báo (vì từ khi có wifi thì thôi đặt báo giấy) và thấy đúng như GS Lê Đình Cúc. Đầu tiên là thấy vui! Sau thì thấy hơi ghen tỵ với bác Gà Quê. 

Tôi đi còm cho bao nhiêu blog rồi mà chưa có phát còm nào được lên báo. Vậy mà bác Gà Quê đã lên báo rồi! Trang trọng quá!

Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện trân trọng cảm ơn các còm sĩ và chúc mừng Bác Gà Quê. Đồng thời cũng mong bác Gà Quê còm vào đây địa chỉ thật (sẽ không hiển thị trên blog) để tôi gửi tặng bác cuốn sách "Văn Minh vật chất của người Việt" với chữ ký của tác giả Phan Cẩm Thượng.

Các bác không phải là Gà Quê, xin đừng nhận mình là Gà Quê, vì tôi chỉ có 1 cuốn để tặng!

Lâm Khang bái thư!