Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Thơ Trần Mạnh Hảo - TRẢ NÓN CHO TRĂNG


Trả nón cho trăng

Thơ Trần Mạnh Hảo

Tặng em Bùi Minh Hằng

Em là trăng
Trăng mọc ban ngày
Ôi vầng trăng đội nón
Em Hồ Gươm bán nguyệt heo may

Nón mùa thu
Áo sương mù đưa đón
Em đội tên hai quần đảo trên đầu
Nón và trăng
Cùng mang tên đất nước
Em đi một mình nào có ai đâu

Cướp !
Cướp !

Chúng cướp trăng trên đầu
Chúng cướp tên đất nước
Chúng cướp Hoàng sa Trường sa
Giữa rừng công an ta
Sao toàn cướp ?

Chúng cướp nón em Hằng
Trăng cũng khóc
Em một mình giành lại nón cho trăng
Giành lại nón bài thơ yêu nước

Cướp đeo băng đỏ
Giật rách nón em thương
Em ôm chặt một vầng trăng vỡ
Như ôm đất nước đoạn trường
Rách nát một linh hồn nón
Trăng ôm hai quần đảo lên đường

Sau màn cướp nón
Đến trò cướp người

Giữa ban ngày
Trăng bị bắt cóc
Tổ Quốc ơi
Sao mùa thu lại khóc ?

Trả trăng cho nón
Trả nón cho trăng …

Sài gòn sáng sớm chủ nhật 23-10-2011

T.M.H.

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN: CÙNG CÂU CÁ VỚI BẠN HỌC SINH LỚP 11

Nhân chiều thu cuối tuần, mời chư vị đi câu cá cùng một em học sinh lớp 11 ở Quận Đống Đa, Hà Nội:

 



Toàn văn đề bài và bài làm:

Bản chép của Bác Khách ẩn danh:

Đề bài: 

Phân tích 2 câu thơ sau trong bài thơ "Thu Điếu" của nhà thơ Nguyễn Khuyến:
Tựa gối buông cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo


Bài làm:

Nguyễn Khuyến là một đại thi hào về văn thơ cổ VN. Tác giả đã thể hiện sự kém cỏi của mình trong việc câu cá và tác giả cũng không có được sự tỉnh táo nhất định. Hình như khi làm bài này, ông đang say hoặc tựa tựa như thế. Có thể vì quá phê nên tác giả đang bay, nghĩ về một thiên đường trong văn thơ. Ông phải nằm tựa vào gối. Từ "buông" cho thấy ông lười vô đối, không "thả", không câu tử tế. Có thể ông đang trong tình trạng bay cao (...) ông không thể trong tình cảnh tốt nhất về thể xác cũng như tâm hồn.

"Lâu chẳng được": ôi 3 từ thôi mà sao cho chúng ta những cảm xúc khác nhau. Theo em, chỗ này là đỉnh điểm của sự bất lực. Ông "buông" cần câu rất lâu nhưng chẳng được. Ông không thể kiếm được một con cá, hay nói cách khác là ông không có khả năng cũng như kinh nghiệm câu cá.

"cá đâu đớp động dưới chân bèo": có thể khẳng định đây là đàn cá thông minh nhất thế giới. Chúng đớp mồi động như thế mà tác giả không thể kiếm được một con nào => chúng có kỹ thuật rất tốt, khả năng xử lý linh hoạt, đầu óc tỉnh táo, IQ cao, năng lực chỉ huy hay, khả năng team work tốt. Không những thế, chúng còn biết núp dưới chân bèo => đầu óc chúng quá tinh quái, chúng không lộ diện ra để tác giả câu được.

Nhìn tổng thể, ngôn ngữ của tác giả qua hai câu thơ trên thật sâu sắc vô cùng. Em đã phải vò đầu, bức tóc, vặt tai mãi mới suy nghĩ ra được ý nghĩa này. Ông hình như không có việc gì làm, và nhà ông hình như cắt điện luân phiên và thường xuyên mặc dù ông rất giàu có.

Nhà ông có cả một ao cá riêng cơ mà =>chứng mình nhà ông giàu vì ngày nay có nguyên cả một cái toilet to đùng, hình như quá xa xỉ.

Ông không có việc gì làm sao? ông đang say hoặc không tỉnh táo mà nằm câu cá. thật là một phong cách rất trang nhã. một việc rất tao nhã như câu cá mà làm được khi say, quả thật tài giỏi => mệnh đề được chứng minh.

ông phải ra thuyền giữa hồ toàn bèo để tựa vào giối bông nằm, em có điên cũng không phơi mình ra nắng để nằm câu cá, không có quạt, không có điều hòa, không vô tuyến, không balotelli, lại còn internet cũng không có. vậy mà ông vẫn bình thản nằm trên thuyền ngắm mặt trời.

Ông Nguyễn Kkuyến đã cho ta một bài thơ nói chung cũng như hai câu thơ bất hủ

(hết). 

Bản chép của Bác Ha Le:

ĐỀ BÀI:

Phân tích:
"Tựa gối ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

BÀI LÀM:

Nguyển Khuyến là một đại thi hào về văn thơ cổ Việt Nam. 2 câu thơ trên là 2 câu thơ cuối trong bài Thu Điếu.

Tác giả đã thể hiện sự kém cỏi trong nghề câu cá. Mà tác giả cũng đã có được sự tỉnh táo nhất định. Hình như khi làm bài này, ông đang xay hoặc tựa tựa thế. Có lẽ vì quá fế, nên tác giả đang bay, nghĩ về một thiên đường trong văn thơ. Ông phải nằm tựa vào gối. Từ "buông" cho ta thấy Ông lười vô đối, không "thả", không câu tử tế.

Có thể là ông đang trong tình trạng bay cao ... ( dấu ... : chữ này đọc không rõ), ông không thể trong tỉnh trạng tốt nhất về thể sác cũng như tinh thần.

"Lâu chẳng được"

Ôi! 3 từ thôi mà sao cho chúng ta những cảm súc khác nhau. Theo em chỗ này là đỉnh điểm của sự bất lực. Ông "buông" cần câu rất lâu nhưng chẳng được. Ông không thể kiếm nổi 1 con cá hay nói đơn giản là ông không có kinh nghiệm cũng như khả năng câu cá.

"Cá đâu đớp động dưới chân bèo"

Đàn cá này có lẽ được công nhân là đàn cá thông minh nhất thế giới. Chúng đớp mồi động như thế mà tác giả không thể kiếm nổi một con nào => chúng có kỹ thuật rất tốt, khả năng sử lí linh hoạt, đầu óc tỉnh táo, IQ cao, năng lực chỉ huy hay, hoạt động team work tốt.

Không những thế chúng còn biết nú, chú dưới chân bèo => đầu óc chúng quá tinh quái, chúng không lộ diện ra để tác giả câu được.

Nhìn tổng thể 2 câu thơ trên ta thấy được ngôn ngữ của tác giả sâu xắc vô cùng. Em đã phải vò đầu, bứt tóc, vặt tai mãi mới suy nghĩ ra được ý nghĩa này. Ông hình như không có việc gì làm và nhà ông có vẻ như cắt điện luân phiên thường xuyên mặc dù ông rất giàu có:

+ Nhà ông có cả một ao cá riêng cơ mà => c/m nhà ông giàu có bởi vì ngày nay có cái phòng vệ sinh to, lớn hình như quá xa xỉ.

+ Ông không có việc gì làm, Ông đang xay hoặc không tỉnh táo mà còn nằm câu cá, thật là một phong cách rất trang nhã. 1 việc rất tao nhã như câu cá mà làm được khi xay, quả tật rất giỏi <=> Mệnh đề được c/m.

+ Ông phải ra thuyền giữa hồ toàn bèo để tựa vào gối bông nằm. Em có điên cũng không phơi mình ra nắng để nằm câu cá, không có quạt, không điều hòa, không vô tuyến, không Balotelli, lại còn In te nẹt cũng không có. Vậy mà ông vẫn bình thản nằm trên thuyền ngắm mặt trời.

Ông Nguyễn Khuyến đã cho chúng ta một bài thơ nói chung cũng như 2 câu thơ bất hủ.

- hết-

 Xin cám ơn hai bác đã luận và chép lại bài văn trên 
để chúng ta cùng thư giãn cuối tuần.

TÒA ÁN ĐỐNG ĐA TÌM CÁCH CỨU ĐÀI TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI

Tòa án Đống Đa tìm cách cứu Đài PT & TH Hà Nội

Nguyễn Tường Thụy 


Mười nhân sĩ trí thức, thay mặt những người biểu tình Mùa Hè 2011 làm đơn khởi kiện Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội  (HTV) hôm nay nhận được thông báo trả lại đơn kiện của Tòa án nhân dân quận Đống Đa (TAĐĐ).

Thế là sau 38 ngày cò cưa, cuối cùng TAĐĐ vẫn làm cái việc mà nhiều người đã đoán được trước là không thụ lý đơn kiện. 

Nói là TAĐĐ nhưng thực ra mấy ai tin trong vụ này họ xem xét, xử lý độc lập. Chẳng ai lạ gì cái cách làm việc của tòa án bây giờ. Hẳn là 38 ngày ấy họ đã xin ý kiến chỉ đạo của tòa cấp trên, thậm chí của các quan chức, lãnh đạo ngoài hệ thống tòa án. Nhưng việc nhận đơn rồi trả đơn đều mang danh nghĩa của TAĐĐ nên cứ phải nói thế.

Hãy xem lý lẽ của TAĐĐ thế nào?

1. TAĐĐ cho rằng: “Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đưa tin về sự việc có hình ảnh các ông nhưng không nêu đích danh cụ thể ai, không xuyên tạc, cũng không có lời bình, nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào”.

Điều này, hẳn có sự trao đổi giữa Tòa và bị đơn (HTV). Vu cáo cho người ta đủ thứ rồi đưa hình ảnh người ta lên lại cãi là tôi không nêu đích danh ông. Thử hỏi ai đó viết một bài báo nói rằng tham nhũng bây giờ nó thành bầy sâu, rồi kèm mấy cái ảnh các ông vào nhưng không nói ông này là ông Chánh án TAĐĐ, ông kia là Giám đốc HTV thì sẽ ra sao nhỉ? Tác giả có thể cãi là tôi không nêu đích danh các ông được không?

2. HTV không trực tiếp nói người biểu tình là phản động nhưng cho mấy người dân nói (có thể dặn trước, quay đi quay lại cho đúng ý phóng viên) rồi chối rằng tôi không nói thế, đó là người dân đấy chứ. Cả một đất nước 87 triệu dân, tìm ra vài ba người dân như thế, nào có khó gì. Đây cũng là cách làm báo quá cũ rích khi muốn khen hay nói xấu một ai đó của báo chí theo cái gọi là “định hướng dư luận”

3. Còn nữa, TAĐĐ chẳng lẽ lại không coi đây là nói xấu, là vu cáo?

- Lời bình của HTV1, 18:41:25 ngày 21/8: “… việc tham gia biểu tình lại trở thành tấm bia che chắn cho các thế lực thù địch phản động đằng sau đang ráo riết chia rẽ khối đại đoàn kết, kích động tư tưởng hằn thù dân tộc…

- Lời bình của HTV1, 18:42:37 ngày 22/8: “Thời gian gần đây lợi dụng vỏ bọc yêu nước một nhóm người bị các thế lực phản động trong nước và nước ngoài kích động đã tụ tập biểu tình hòng lôi kéo những người nhẹ dạ cả tin không nắm bắt thông tin đầy đủ gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, cản trở và chống đối lực lượng chức năng làm nhiệm vụ.” …

Các ông hãy trả lời:

- Những người biểu tình che chắn cho các thế lực thù địch phản đông như thế nào? Bọn phản động ấy là ai, các ông hãy lôi cổ chúng ra để cho người biểu tình biết rồi đem ra xử.

- Những người bị các thế lực phản động trong nước và nước ngoài kích động là ai? Họ lôi kéo được những ai?

Nếu không chỉ ra được thì rõ ràng HTV đã vu khống, xuyên tạc những người biểu tình yêu nước.
Đó là lối nói năng hết sức hồ đồ của HTV. Nên nhớ đây là lời bình của HTV chứ không phải của người dân trả lời phỏng vấn nên TAĐĐ không thể nói “không có lời bình, nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào”.

Có thể các ông bao biện: ấy là chúng tôi nói chung chung về những người biểu tình chứ có nói đến cá nhân ai đâu. Nhưng cứ theo lời bình của HTV thì những người biểu tình chỉ có thể là một trong 3 loại:

- Thế lực phản động trong nước và nước ngoài,

- Những người bị kích động,

- Những người bị lôi kéo.

Những người biểu tình hầu hết có danh tính lưu trong hồ sơ của công an. Đó là những con người cụ thể mà cứ theo lối nói của HTV thì họ nằm trong 3 đối tượng trên chứ không phải đám người vu vơ nào đó.

4. Thông báo trả lại đơn kiện viết “Đối chiếu với các qui định của pháp luật, đơn khởi kiện của các nguyên đơn có tên trên thuộc trường hợp: “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện”.

Lạ nhỉ, TAĐĐ chỉ dẫn ra khoản 2 điều 168 và điều 170 Bộ luật tố tụng dân sự là những điều khoản nói về thủ tục trả lại đơn và kiến nghị, khiếu nại khi bị trả đơn chứ trường hợp “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện” lại không thấy dẫn điều khoản như thế nào thì thuộc trường hợp “người khởi kiện không có quyền khởi kiện”.

Tuy nhiên, đơn khởi kiện này hoàn toàn phù hợp với khoản 2 điều 163 Bộ luật tố tụng dân sự qui định về phạm vi khởi kiện:

Nhiều cá nhân, cơ quan, tổ chức có thể cùng khởi kiện một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức khác về một quan hệ pháp luật hoặc nhiều quan hệ pháp luật có liên quan với nhau để giải quyết trong cùng một vụ án.

Mặt khác, nếu đây là thuộc trường hợp “người khởi kiện không có quyền khởi kiện” thì sao TAĐĐ không trả đơn ngay từ đầu, lại còn yêu cầu bổ sung hồ sơ, để người khởi kiện đi lại nhiều lần cho mệt.

Phải chăng qua nghiên cứu đơn, thấy thế thua thuộc về HTV rõ ràng cho nên TAĐĐ mới trả lại đơn phán bừa rằng HTV không thế, không thế … để cứu HTV?

Việc cho rằng HTV không xuyên tạc vu khống, xúc phạm ai rồi trả đơn, phải chăng TAĐĐ đã làm cái việc xử trước, vắng mặt nguyên đơn.

Nếu HTV có đầy đủ bằng chứng, lý lẽ thì tại sao TAĐĐ không triệu họ đến để cùng tranh luận cho ra lẽ để phải trái, thắng thua rạch ròi. Sao cứ đơn phương bênh vực HTV rồi tuyên bố nguyên đơn kiện không đúng?

Nếu tòa án có quyền tự xét rồi phán sai đúng thì tổ chức các phiên tòa để làm gì, luật sư để làm gì?

Phải trái cứ đưa nhau ra tòa, nếu một bên hoặc cả hai muốn, để rồi phân định rõ trắng đen. Tại sao TAĐĐ không dám mà lại đi làm cái việc cả vú lấp miệng em như thế.

Dân gian có câu “kiến kiện củ khoai”. Nhưng đây không phải là một con kiến mà cả một đàn kiến ngoan cường đang nắm trong tay lẽ phải.

21/10/2011
TƯỜNG THỤY

ĐÀI TH HN VÀ TÒA ÁN ĐỐNG ĐA VI PHẠM ĐIỀU KHOẢN NÀO CỦA LUẬT BÁO CHÍ?

Đài Truyền hình Hà Nội và Tòa án nhân dân quận Đống Đa đã vi phạm điều khoản nào của Luật Báo chí? 

 

Phạm Viết Đào

 

Tấm ảnh này đã được Đài truyền hình Hà Nội minh họa cho bản tin của Đài cho rằng có một số phần tử phản động tham gia biểu tình phản đối Trung; ảnh đưa minh họa cho bản tin khi chưa được những người trong ảnh cho phép...
Tại Điều 10, khoản 4 của Luật Báo chí quy định Những điều không được thông tin trên báo chí: 
“ Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân…” 
Cụ thể hóa điều luật này, khoản e Mục 2 điều 7 của Nghị định 02/2011/NĐ-CP đã quy định:” Đăng phát ảnh của cá nhân mà không được sự đồng ý của người đó hoặc thân nhân người đó…” sẽ bị xử phạt từ 3 tới 5 triệu đồng…
Căn cứ vào các quy định này, Tổng Giám đốc Đài truyền hình Hà Nội phải bị xử phạt hành chính theo Nghị định 02 và phải đăng cải chính theo quy định tại Điều 9 của Luật Báo chí. Điều 9 Luật Báo chí quy định việc Cải chính trên báo chí như sau:
”1.Báo chí khi thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân thì phải đăng, phát sóng lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả. Trong trường hợp có kết luận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng kết luận đó.
2.Tổ chức, cá nhân có quyền phát biểu bằng văn bản về những nội dung đề cập trên báo chí khi có căn cứ cho rằng báo chí đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm đến mình. Cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân đối với thông tin đã được đăng, phát sóng trên báo chí của mình.

Lời phát biểu của tổ chức, cá nhân không được xúc phạm cơ quan báo chí, danh dự, nhân phẩm của tác giả.

Kể từ khi nhận được lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì trong thời hạn năm ngày đối với báo ngày, đài phát thanh, đài truyền hình, mười ngày đối với báo tuần, trong số ra gần nhất đối với tạp chí, cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu đó.

3.Lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả và lời phát biểu của tổ chức, cá nhân quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này phải được đăng, phát sóng tương xứng với thông tin do báo chí đã đưa ra theo quy định của Chính phủ.

4.Trong trường hợp cơ quan báo chí không cải chính, xin lỗi hoặc cải chính, xin lỗi không đúng các quy định của Luật này, không đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì tổ chức, cá nhân đó có quyền khiếu nại với cơ quan chủ quản báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án.”

Việc Tổng Giám đốc Đài truyền hình Hà Nội không chịu cải chính, xin lỗi một số công dân đã bị Đài sử dụng hình ảnh của họ minh họa cho một bản tin phê phán việc xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội; Đài sử dụng hình ảnh của một số công dân khi chưa được họ cho phép; hành vi này của TGĐ Đài truyền hình Hà Nội là hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm của họ, hành vi này vi phạm khoản 4 Điều 10 của Luật Báo chí; Việc Đài truyền hình Hà Nội đã không cải chính, xin lỗi và bồi thường thiệt hại về danh dự là vi phạm Điều 9 của Luật báo chí. 

Như vậy, việc một số công dân, một số văn nghệ sĩ, trí thức khởi kiện Đài truyền hình Hà Nội là hoàn toàn có cơ pháp lý và được quyền khởi kiện ra Tòa theo quy định của  khoản 4 Điều 9 Luật Báo chí...

Việc Tòa án nhân dân quận Đống Đa không thụ lý Đơn là vi phạm Điều 9 của Luật Báo chí ./.

P.V.Đ.

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

LÊ HOÀNG: TRONG TÔI MỘT NỖI LO SỢ ĐANG LỚN DẦN

Thử lý giải
Lê Hoàng

Tôi là người xưa nay vốn dĩ ghét chính trị, sợ chính trị. Tôi chỉ muốn yên ổn làm ăn một cách đàng hoàng, trước là làm giàu cho mình, cho gia đình vợ con mình sung sướng. Sau là đóng góp cho sự phát triển chung của xã hội theo tiêu chí “Dân giàu, Nước mạnh”.

Năm nay tôi trên 40 tuổi, chưa đủ để gọi là hiểu biết cuộc đời nhưng chí ít tôi cũng đã từng trải qua việc đi sơ tán thời Mỹ leo thang ném bom miền Bắc Xã hội chủ nghĩa năm 1972. Từng phải xếp hàng  rồng rắn mua gạo mua rau thời bao cấp, từng trải qua không khí chiến tranh biên giới phía Bắc, rồi biên giới Tây Nam những năm 79-80. Chưa đủ lớn nhưng dù gì những thời kỳ đó ít nhiều để lại trong tôi những ký ức sâu đậm về một thời.

Sở dĩ tôi viết bài này, cũng là lần đầu tiên tôi viết gửi anh Nguyễn Xuân Diện, một người mà tôi rất kính trọng và khâm phục để nhờ anh nếu có thể thì cho đăng trên blog của anh.  Thực ra lâu nay tôi vẫn là một độc giả trung thành của Blogger Nguyễn Xuân Diện và tôi vẫn comment dưới tên “Một người Hà Nội”. Nhưng hôm nay tôi muốn có tiếng nói của riêng mình và tôi tin dưới một khía cạnh nào đó, có thể là tâm tư của rất nhiều người “bình thường” như tôi.

Chính các cuộc biểu tình chống TQ những tháng vừa qua đã gây cho tôi ấn tượng rất mạnh và có thể nói thay đổi rất nhiều tư tưởng của tôi. Những nhân sĩ trí thức như bác Quang A, bác Nguyên Ngọc, Bác Huệ Chi, anh Xuân Diện…là những người trực tiếp xuống đường biểu tình. Một số văn nghệ sĩ khác ủng hộ theo những hình thức khác nhau như chị Hồng Ngát, anh Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Trọng Tạo, KTS Trần Thanh Vân, một đồng nghiệp lớn tuổi mà tôi chưa may mắn được quen biết…vv.

Trở lại với việc biểu tình, vốn là một sự rất tự nhiên và rất dễ hiểu trước hành động xâm lấn của một nước khác đối với chủ quyền của Việt Nam. Điều tôi không hiểu và rất lo sợ, chính xác tôi muốn dùng chữ “Lo sợ” là thái độ của chính quyền đối với việc này. Đầu tiên là việc lúng túng trong cách xử lý vấn đề, sau đó là các việc bắt bớ, đàn áp người biểu tình. Việc này các trạng mạng và các blogger đã phân tích nhiều tôi không muốn lạm bàn thêm. Tôi chỉ muốn cố hiểu khi đặt câu hỏi “Vì sao”. Vì sao mà chính quyền lại có những hành động mà tôi không hiểu được?

Tôi và rất nhiều người khác một thời đều được học dưới cái gọi là mái trường XHCN. Một thời chúng tôi rất tin, có thể nói tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và sự trong sạch của những người có vị trí cao và rất cao trong Đảng cũng như chính quyền. Nói thực lòng thì bây giờ tôi vẫn muốn có lòng tin đó...

Việc TQ xâm lấn đe nẹt nước ta là cái việc xưa như lịch sử anh hùng của dân tộc Việt. Tôi nhớ hồi còn nhỏ, học lớp 3,4 gì đó cô giáo chủ nhiệm tôi có nói, đại ý dân tộc chúng ta đã bị đồng hoá gần hết. Như cô và các em đều là người gốc tàu??? Bằng chứng là tộc người Giao Chỉ, tức là thuần Việt thì các ngón chân cái đều quặp xuống đất chứ không vểnh lên. Rồi cô còn nói thêm là may ra chỉ còn sót lại rất ít người già có ngón chân cái quặp xuống. Tất cả chúng tôi không ai bảo ai đều nhìn xuống ngón chân cái của mình. Không hiểu cô giáo lấy tư liệu đó từ đâu ra hay nghe ai nói và độ tin cậy đến đâu, nhưng từ đó chúng tôi quên bẵng viêc này.

Lại nhớ năm 1979, chúng tôi còn đang là học sinh cấp 1. Hồi đó không khí chiến tranh ở HN ghê lắm. Khắp nơi đều đào giao thông hào và hầm trú ẩn. Học sinh chúng tôi còn quá bé nên chưa hiểu sự tàn khốc của chiến tranh, thậm chí còn háo hức khi nghe bạn bè kháo nhau “Sắp được đi sơ tán rồi đấy”!!!

Chúng tôi chỉ có chút lo sợ mơ hồ khi xem ti vi, thấy đưa hình ảnh người anh hùng Lê Đình Chinh được khiêng bằng chiếc cáng. Anh bị quân TQ chém bằng dao quắm gần đứt lìa cổ. Rồi đài loa phường phát đi phát lại bài “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới, toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới….quân xâm lược bành trướng dã man, đã giày xéo mảnh đất tiền phương. Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương….”

Ôn lại để thấy rằng, thời điểm đó toàn quân, toàn dân, toàn đảng đều một lòng căm thù quân xâm lược và quyết tâm bảo vệ biên cương đến thế nào. Dù rằng giao thông hào, hầm trú ẩn trong chiến tranh chống Mỹ chưa kịp lấp hết thì đã lại đào lên để chống giặc tàu.

Vậy thì, so sánh những việc của một thời chưa quá xa với việc ngày hôm nay. Dẫu rằng hoàn cảnh có khác nhau, “phe XHCN” đã không còn tồn tại, kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc của dân tộc Việt lại nhăm nhe xâm lấn với sự tiếp tay dù vô tình hay hữu ý của thứ giặc nội xâm (tham nhũng) và sự xuống cấp đạo đức xã hội chưa từng có trong xã hội Việt Nam. Tôi nói chưa từng có khi chỉ cần so sánh với thời gian tôi biết đọc biết viết và có chút ít nhận thức về môi trường xã hội xung quanh. Thời gian đó hình tượng người bác sĩ, thày giáo, chiến sĩ công an, chiến sĩ quân đội v.v... so với ngày nay thế nào? Tình làng nghĩa xóm, tình bạn bè, tình tương thân tương ái so với ngày nay thế nào?

Không khó để trả lời những câu hỏi trên.

Vậy tại sao chính quyền lại hành xử như thời gian qua?

Lục lại ký ức và vận dụng những kiến thức của mình về xã hội, chính trị…với nền tảng văn hóa của một trí thức được đào tạo chính quy, tự nhận là rất chịu khó đọc sách báo tiếp thu kiến thức tôi vẫn không tài nào hiểu nổi. Hay các chính sách chính trị nó ở tầm vĩ mô quá mà một người có trình độ và tuổi đời không còn trẻ lắm như tôi cũng chưa thể nào hiểu được ?

Trong tôi, chỉ còn một nỗi lo sợ , rất lo sợ đang lớn dần....

21.10.2011

  

KẾT CỤC BI THẢM CỦA NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI

KẾT CỤC BI THẢM CỦA NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI

Nguyễn Duy Xuân

Ngày hôm qua, 20-10-2011, cựu lãnh đạo bị lật đổ của Libya ông Gadhafi đã bị binh sĩ của lực lượng nổi dậy NTC bắn chết và kéo xác trên đường phố nơi quê nhà của mình.

Đó là một kết cục bi thảm cho nhà độc tài và một chế độ bạo tàn tồn tại suốt 42 năm qua.

Kết cục của Gadhafi gợi nhớ lại số phận của cựu tổng thống I-rắc Xa-đam Hu-xê-in bị hành quyết tháng 12 – 2006 cũng như sự sụp đổ của nhiều nhà độc tài khác trên thế giới gần đây như cựu tổng thống Ai Cập Mubarak.

Những sự kiện trên có lẽ là hồi chuông cáo chung cho một thể chế nhà nước độc đoán do một kẻ độc tài cai trị? Xu thế phát triển của thế giới hiện đại đang nghiêng dần về thể chế dân chủ ở đó quyền lực nhà nước từ nhân dân mà ra. Sẽ không còn đất cho những kẻ chuyên quyền độc đoán, chà đạp lên lợi ích của dân chúng vì tham vọng ích kỉ cá nhân.

Số phận của những nhà độc tài như Pinoche (Chilê), Xa-đam Hu-xê-in, Mubarak, Gadhafi… là những bài học lịch sử đắt giá cho những kẻ đi ngược lại quyền lợi của nhân dân; không sớm thì muộn, họ sẽ bị nhân dân trừng trị một cách nhục nhã.

21-10-2011
Nguyễn Duy Xuân


NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC GỬI THƯ CHO THẨM PHÁN TÒA ÁN ĐỐNG ĐA

Ngày 21-10-2011

            Kính gửi ông Nguyễn Văn Thắng
            Thẩm phán Tòa án nhân dân quận Đống Đa, Hà Nội

Tôi đang ở xa Hà Nội, qua mạng vừa đọc được Thông báo của Toà án nhân dân quận Đống Đa do ông ký tên, bác đơn của chúng tôi kiện đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, coi chúng tôi là những “người khởi kiện không có quyền kiện” vì “đài phát thanh và truyền hình Hà Nội có đưa hình ảnh của các ông (tức chúng tôi) nhưng không nêu đích danh ai, không xuyên tạc, cũng không có lời bình nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào”.
           
Tôi chỉ xin hỏi ông thẩm phán Nguyễn Văn Thắng một câu: nếu tôi viết và cho đăng báo một bài báo nói về chuyện người lớn hiếp dâm trẻ con, và đăng ảnh ông kèm theo bài “nhưng không nêu đích danh” ông, thì ông thẩm phán nghĩ sao, liệu ông có thấy bị “xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự nhân phẩm và bị gây thiệt hại” không?
           
Tôi chờ câu trả lời của ông.

         Trân trọng
Nguyên Ngọc


TẠP CHÍ LỪNG DANH NATURE LẬT TẨY ĐƯỜNG LƯỠI BÒ CỦA TÀU

Tập san khoa học “Nature” khẳng định lập trường:

 

natureBan biên tập sẽ dành quyền đặt vấn đề đối với đường lưỡi bò, không cho phép đem tuyên truyền chính trị vào báo cáo khoa học

Nguyễn Đăng Hưng


Mới hôm qua (19/10/2011) tờ báo khoa học danh giá vào bật nhất thế giới “Nature” trong một bài xã luận chính thức đã khẳn định lập trường :

Về các tranh chấp các quốc tế khác, lập trường của tập san Nature là các nhà khoa học nên dựa vào khoa học. Các tác giả nên cố gắng phi chính trị hóa những bài báo cànhnhiều càng tốt, bằng cách tránh những nhận xét mang tích kích động, những phát biểu gây hấn, và những bản đồ còn trong vòng tranh cãi. Trong trường hợp không loại bỏ được những điều đó (chẳng hạn như một nghiên cứu về tài nguyên quốc gia cần xem xét đến một hải đảo nào đó) thì bản đồ đó nên được ghi chú rằng “còn trong vòng tranh cãi” hoặc ghi rõ một ý nghĩa như vậy. Trong các bài báo trên tập san Nature, nếu tác giả không tự ý làm, ban biên tập dành cái quyền chèn vào những ghi chú như thế. Tránh tranh cãi, các nhà nghiên cứu có thể giữ cho khoa học khỏi bị lây nhiễm bởi chính trị, giữ cánh cửa hợp tác khoa học rộng mở, có lợi cho những nghiên cứu của họ”.

Sau đây là nguyên văn tiếng Anh:
“With regard to this and other international disputes, Nature takes the position that scientists should stick to the science. Authors should try to depoliticize their articles as much as possible by avoiding inflammatory remarks, contentious statements and controversial map designations. If such things can’t be avoided, for example if a study of a country’s resources requires taking account of whether a certain island belongs to it, the map should be marked as ‘under dispute’ or something to that effect. In papers in Nature, editors reserve the right to insert such a label if authors fail to do so. By avoiding controversy, researchers who keep politics from contaminating their science will keep the doors of collaboration open, and their studies will benefit”.

Bài xã luận còn thẳng thừng chỉ trích chính quyền Trung Quốc như sau:
“Một xu hướng đáng ngại đang xuất hiện, đó là các nhà khoa học Trung Quốc lồng bản đồ đường lưỡi bò vào những bài báo khoa học của họ, với hàm ý nói rằng vùng biển bao bọc bởi 9 đường đứt đoạn là lãnh hải của Trung Quốc. Các nhà khoa học và công dân của các nước lân cận cảm thấy họ bị chọc tức bởi bản đồ đó. Có thể hiểu được sự tức giận của họ, bởi vì những bản đồ đó phần lớn chẳng có liên quan gì đến chủ đề bài báo mà các nhà khoa học Trung Quốc công bố. Việc lồng bản đồ đường lưỡi bò vào bài báo không phải là một phát biểu khoa học - đó là một phát biểu chính trị, và hình như các nhà khoa học Trung Quốc làm việc này theo chỉ thị của Chính phủ Trung Quốc. Đó là một yêu sách về chủ quyền lãnh thổ, và yêu sách này xuất hiện không đúng chỗ”.

Một tờ báo khoa học danh giá vào bậc nhất trên thế gới đã khẳng định quản điểm một cách đanh thép như vậy thì chúng ta có thể nói ra hôm nay là chiến dịch phản đối đường lưởi bò của trí thức chuyên gia trong và ngoài nước khởi độn từ đâu năm đã đem lại thắng lợi có tính quyết định. Ít ra trên bình diện khoa học, trên báo chí khoa học quốc tế âm mưu đen tối chiếm biển Đông Nam Á của Trung Quốc đang ở trên đường phá sản.

Trong một bài báo cùng ngày, biên tập viên David Cyranoski, đã nhắc đến việc đã nhận thư của “…Một nhóm gồm 57 nhà khoa học, kỹ sư và chuyên gia gốc Việt… phàn nàn về sự việc Nature in bản đồ đó. Lá thư than phiền rằng Chính phủ Trung Quốc đã dùng thủ đoạn cửa sau, và biện luận rằng Chính phủ Trung Quốc đã dùng các tập san khoa học như là phương tiện để hợp thức hóa bản đồ một chiều và thiếu khách quan”, nhắc đến các phản ứng của các chuyên gia trí thức Việt Nam từ Việt Nam, Canada, Phần Lan và nhiều nước khác… cho đồng chủ biên tập san Climatic Change với nội dung phản đối tương tự.

Bài báo cũng công khai cho quốc tế biết rõ ý kiến khách quan của các trí thức Việt Vam khi trực tiếp tiếp xúc với họ:

Họ vẽ một đường chung quanh biển Nam Trung Hoa và những hòn đảo trong vùng biển đó, mặc dù vùng biển này không có liên quan gì đến chủ đề của bài báo” (Phạm Quang Tuấn, một giáo sư hóa học thuộc Đại học New South Wales)

“Việc công bố bản đồ [đường lưỡi bò] thể hiện một sự lạm dụng khoa học” (Nguyễn Văn Tuấn, giáo sư y khoa của Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan).

So với phản ứng của tạp chí Science gần đây, sau khi nhận thư phản đối của chuyên gia trí thức người Việt, chỉ ra “ghi chú” của ban biên tập với nội dung khá bàn quan:

“Độc giả có thể đã hiểu sai, Science không đứng về bên nào trong tranh chấp chủ quyền, tạp chí sẽ kiểm tra lại quy trình nhận bài liên quan bản đồ để tránh dính các vụ tranh chấp”,tạp chí Nature, tiếng tăm và uy tín hơn nhiều, đã đứng hẳn về phía lẻ phải, tính trung thực và tinh thần tôn trọng luật pháp.

Phải nói đây là điểm son của tạp chí khoa học xuất bản tại Anh.

Phải nói đây là thành quả đáng khích lệ, niềm vui xứng đáng của người Việt Nam, của trí thức chuyên gia Việt Nam, đã chung vai sát cánh, đấu tranh không ngừng nghĩ vì tiền đồ của dân tộc.

Khi chúng ta có chính nghĩa, khi chúng ta nắm vững luật pháp quốc tế, tính khách quan vô tư của khoa học, chúng ta sẽ đi đến chiến thắng dù kẻ tham lam bá quyền có thế lực đến đâu chăng nữa.

Xin chúc mừng các nhân sỹ, các đồng nghiệp, các bằng hữu đã quen lâu rồi, hay mới bước vào trận tuyến, từ nhiều nơi trên quả địa cầu, đã góp sức cho thắng lợi ban đầu này.

Sài Gòn ngày 20/10/2011
Nguyễn Đăng Hưng


Dưới đây là bài đăng trên trang của GS Nguyễn Văn Tuấn:
Những câu chữ tức giận trên Biển Đông
Thứ năm, 20 Tháng 10 2011 21:50 
http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/05/13/090513085915_south_china-sea_bbc466.gifHôm nay, xin báo một tin mừng: Tập san Nature đã đăng hai bài về tranh chấp trên biển Đông. Hai bài viết của David Cyranoski, phóng viên của Nature Á châu, là tổng hợp ý kiến của một số người, kể cả tôi, tham gia thảo luận cùng anh ta vài tuần trước đây. Đáng lẽ họ đăng vào Thứ Năm tuần trước, nhưng chắc chờ gì đó, nên mãi đến thứ Năm tuần này mới đăng. Thấy hai bài này có ích cho ta, tôi tạm dịch (nhanh) sang tiếng Việt để chia sẻ cùng các bạn.


Hôm nọ, tôi có đăng bài trả lời phỏng vấn cho Nature; trong đó, tôi xem việc các tập san khoa học công bố bản đồ hình lưỡi bò là phi pháp, vi phạm đạo đức khoa học, và thể hiện sự lạm dụng khoa học của Trung Quốc. Phỏng vấn và trao đổi thì nhiều như thế, nhưng khi phóng viên đăng, họ chỉ trích ý chính của tôi. Thế là cũng đủ. Tôi hài lòng khi phóng viên chọn câu về lạm dụng khoa học làm cái finale của bài viết.

Trong hai bài này, Nature nói rất rõ là trong tương lai, bản đồ nào còn tranh cãi thì phải ghi là "under dispute".  Nếu tác giả không ghi thì Nature sẽ ghi. Hi vọng rằng các tập san "đàn em" khác trong tương lai sẽ không làm lơ được khi Nature tuyên bố như thế. Riêng cá nhân tôi, cũng là biên tập hay nằm trong ban biên tập nhiều tập san y khoa, tôi cũng sẽ cảnh giác không cho cái bản đồ ĐLB đó xuất hiện trên những tập san có tôi trong ban biên tập.  

Sẵn đây cũng nói thêm về thái độ của phía ta và phía Tàu.  Khi phóng viên liên lạc chúng tôi, chúng tôi chẳng những tích cực trả lời, cung cấp bằng chứng, mà tôi còn khuyến khích họ liên lạc với đồng nghiệp Tàu.  Chúng tôi không ngần ngại xem quan điểm của họ ra sao.  Một điều thú vị là khi phóng viên liên lạc với các tác giả Tàu hỏi tại sao họ đăng bản đồ ĐLB thì tất cả (nhắc lại: tất cả) đều không trả lời.  Ôi, tính lịch sự của họ nói lên hàng vạn lời!

Tập san Nature là tập san khoa học đứng vào hàng số 1 trên thế giới. Đây là nơi mà các ông bà tú Nobel tương lai đăng bài. Vì thế, khi vấn đề biển Đông được Nature “chiếu cố” qua 2 bài này là một thắng lợi cho cuộc đấu tranh của chúng ta. Đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia. Nhưng đây mới chỉ là bước đầu.  Những bước kế tiếp là viết thư cảnh báo về âm mưu của Tàu, phản đối các tập san, và viết bài tranh luận với mấy tay "học giả" Tàu.  Việc này đòi hỏi tất cả chúng ta, ai có kiến thức gì liên quan nên đóng góp một tay.  Tôi cũng chỉ là người đóng góp qua tay trái mà thôi.  Thật ra, Nature bắt đầu chú ý đến câu chuyện của chúng ta khi một nhóm nhà khoa học ở trong và ngoài nước (qua điều phối của Nguyễn Hùng) gửi thư phản đối bản đồ ĐLB.  Từ đó, họ liên lạc chúng tôi (Ts Dương Danh Huy, Gs Phạm Quang Tuấn, Ts Bùi Quang Hiển, và tôi) để phỏng vấn.  Phóng viên này rất cẩn thận.  Mỗi câu tôi trả lời, anh ta đều đòi xem bằng chứng hoặc dữ liệu thực tế.  Chính nghĩa về phe ta thì việc nói chuyện với họ làm tôi tự tin hơn.  Nay thì chúng ta có một happy ending, và cũng nhân dịp này tri ân đến tất cả các bạn trong và ngoài nước đã đoàn kết đấu tranh với các tập san khoa học.  Riêng tôi còn phải "đấu" với tập san Science cho đến khi nào họ trả lời "nghe được" thì mới thôi.
NVT
===

Những câu chữ tức giận trên biển Đông Á
(Angry words over East Asian seas)

Tác giả: David Cyranoski
Người dịch: Nguyễn Văn Tuấn
Nature 20/10/2011

Những yêu sách về lãnh thổ của Trung Quốc đẩy khoa học vào vùng biển động

Mine, all mine: the rush to claim minerals and oil is driving China's marine ambitions.Mine, all mine: the rush to claim minerals and oil is driving China's marine ambitions.CHINAFOTOPRESS/GETTY

Của tôi, tất cả là của tôi: sự hấp tấp trong việc đi tìm nguồn khoáng sản và dầu là động cơ dẫn dắt lòng tham vọng biển của Trung Quốc.

Xung đột trên biển. Tranh chấp biên giới. Đó không phải là những địa hạt thông thường của khoa học. Nhưng các nhà nghiên cứu và tập san khoa học đang bị giật kéo vào những tranh cãi nẩy lửa giữa Trung Quốc và các nước láng giềng. Những cuộc đối đầu liên quan đến những con tàu nghiên cứu đang làm tình hình căng thẳng hơn trong vùng, trong khi Chính phủ Trung Quốc bị tố cáo là đã sử dụng các ấn phẩm khoa học để đẩy mạnh những yêu sách đầy tham vọng của họ về lãnh thổ.

Tham vọng tăng cường khai thác biển của Trung Quốc không phải là điều bí mật. Kế hoạch ngũ niên lần thứ 12 (dự trù trong thời gian 2011 đến 2015) của Trung Quốc đã được thông qua vào tháng Ba năm nay. Kế hoạch này đề cập đến tầm quan trọng của kinh tế biển. Báo cáo Phát triển Biển của Trung Quốc ước lượng rằng kĩ nghệ biển, tính luôn cả khai thác dầu khí ngoài khơi, hải sản và kĩ nghệ đóng tàu, sẽ đem về cho Trung Quốc 830 tỉ USD vào năm 2020. Mới tháng trước, Zhang Jixian, người đứng đầu của Viện Điền thổ và Bản đồ của Trung Quốc, tuyên bố rằng Trung Quốc sẽ dốc nỗ lực để vẽ cái mà y gọi là "ba triệu kílômét vuông lãnh hải", một khu vực rộng hơn những gì các nước láng giềng trước đây xem là lãnh thổ của Trung Quốc. Dự án bản đồ được sự hỗ trợ bởi vệ tinh đồ (sẽ được khởi động vào tháng 12) và tàu ngầm Jiaolong (dự kiến có khả năng lặn sâu 7,000 m dưới biển vào năm tới) [1]. Nếu tàu lặn này thành công như dự kiến, Trung Quốc sẽ tạo nên kỉ lục về độ sâu tàu ngầm có thể lặn, vượt qua một cường quốc biển hiện nay là Nhật.

Trung Quốc còn ngày càng tỏ ra quyết đoán trong vấn đề biên giới. Trung Quốc xem Đài Loan là một phần của lãnh thổ Trung Quốc, nhưng Đài Loan thì tự xem mình là độc lập với Trung Quốc. Nhật, Trung Quốc và Đài Loan tất cả đều xem quần đảo Điếu Ngư (không có người cư trú) là của họ. Những xung đột dữ dội nhất xảy ra ở Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải), nơi mà Trung Quốc đòi chủ quyền trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (là nơi cư trú của rùa, hải âu, và vài người lính Trung Quốc), một quần đảo với hơn 700 đảo nhỏ, cùng với vùng biển rộng lớn bao trùm chung quanh. Việt Nam, Malaysia, Đài Loan, Brunei và Philippines tất cả đều lí giải rằng đó là những đảo nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của họ, và vùng này được Liên hiệp quốc công nhận. Những tranh chấp này kéo dài trong nhiều thập niên, nhưng báo cáo về trữ lượng dầu hỏa ước tính từ 1.6 đến 21.3 tỉ thùng và nguồn khoáng sản đáng kể đang làm gia tăng sự tranh chấp.




Bởi vì thăm dò tài nguyên thường đi song song với nghiên cứu, các nhà khoa học cảm thấy mình là những người đứng hàng đầu trong những cuộc tranh chấp. Tháng Sáu vừa qua, Việt Nam tố cáo tàu cá Trung Quốc đã cắt dây cáp tàu của PetroVietnam đang thăm dò dầu khí. Ngày 26/9, Nhật ra lệnh một tàu khảo sát của Trung Quốc phải rời khỏi đặc vùng kinh tế chung quanh hòn đảo Điếu Ngư mà Nhật xem là lãnh thổ của họ.

Cuộc chiến còn lan tràn sang những trang giấy của các tập san khoa học. Các nhà phê bình cho rằng các nhà khoa học Trung Quốc cố ý gửi một thông điệp ra thế giới là việc Trung Quốc làm chủ vùng biển Đông Nam Á như là một việc đã rồi, bằng cách dùng các bản đồ phục vụ cho chủ trương bành trướng hải phận. Chẳng hạn như trong một bài tổng quan về tác động của thay đổi khí hậu đến nguồn nước và nông nghiệp (công bố trên Nature vào năm 2010 [2]) có in một bản đồ với một bản đồ biển kèm theo, hàm ý nói rằng phần lớn vùng biển Đông Nam Á là của Trung Quốc.

Tháng rồi, một nhóm gồm 57 nhà khoa học, kĩ sư và chuyên gia gốc Việt gửi một lá thư đến tập san Nature phàn nàn về sự việc Nature in bản đồ đó. Lá thư than phiền rằng Chính phủ Trung Quốc đã dùng “thủ đoạn cửa sau”, và biện luận rằng Chính phủ Trung Quốc đã dùng các tập san khoa học như là phương tiện để hợp thức hóa bản đồ một chiều và thiếu khách quan. Một bản đồ tương tự xuất hiện trong một bài tổng quan trên Science [3] cũng nhận được những phê bình như thế. Science hồi đáp bằng một Ghi chú của Chủ bút (Editor's Note) [4], cho rằng tập san không có lập trường liên quan đến những tranh chấp về chủ quyền, nhưng tập san cũng đang kiểm tra lại qui trình công bố bản đồ để đảm bảo rằng trong tương lai Science không muốn hiểu lầm là ủng hộ hay không ủng hộ một quan điểm nào trong những tranh chấp liên quan đến pháp lí.

Trong khi đó, Michael Oppenheimer thuộc Đại học Princeton (đồng chủ biên tập san Climatic Change) đã nhận được cả đống điện thư kể từ tháng Sáu khi tập san này công bố một bài báo khoa học với đường lưỡi bò hơn 4 năm trước đây [5]. Tác giả các điện thư này là các nhà khoa học từ Việt Nam, Phần Lan, Canada, và nhiều nước khác. Họ yêu cầu tập san phải chỉnh sửa bản đồ. Tuy nhiên, Oppenheimer cho biết những tranh luận về lãnh thổ như thế này, thường mang tính chính trị cao độ, không phải là câu hỏi mà tập san của ông muốn đương đầu với.

Một số nhà khoa học Việt Nam khác mà Nature liên lạc phần lớn đều tức giận bởi những trường hợp mà họ xem là sử dụng bản đồ đường lưỡi bò một cách vô lí. Phạm Quang Tuấn, một giáo sư hóa học thuộc Đại học New South Wales, nói "Họ vẽ một đường chung quanh biển Nam Trung Hoa và những hòn đảo trong vùng biển đó, mặc dù vùng biển này không có liên quan gì đến chủ đề của bài báo”.

Không ai rõ lí do tại sao các nhà khoa học Trung Quốc lồng cái bản đồ còn trong vòng tranh cãi đó vào những bài báo khoa học của họ. Nhưng qua trao đổi email với tác giả, Oppenheimer quyết định rằng những bản đồ đó quả thật không có liên quan gì đến kết luận của bài báo, và đề nghị tác giả chính là Xuemei Shao của Viện Nghiên cứu Địa lí và Tài nguyên thiên nhiên ở Bắc Kinh chỉnh sửa. Shao từ chối, và giải thích trong một email rằng ông ta lồng bản đồ đó vào bài báo là do yêu cầu của Chính phủ Trung Quốc.

Jingyun Fang, một chuyên gia về biến đổi khí hậu thuộc Đại học Bắc Kinh, và cũng là đồng tác giả bài tổng quan trên Nature, cho biết ông ta lồng bản đồ đó vào bởi vì ông ta phải tuân theo luật pháp của Trung Quốc (tức phải in bản đồ đường lưỡi bò). Khi chúng tôi (Nature) liên lạc Fang, Shao và 4 tác giả của những bài báo khác có in bản đồ đường lưỡi bò, tất cả đều không trả lời.

Cuối cùng thì Science, NatureClimatic Change quyết định không xóa bỏ những bản đồ mang tính xúc phạm đó. Nhưng Nguyễn Văn Tuấn, một giáo sư y khoa của Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan ở Sydney, người đã gửi thư phàn nàn đến các tổng biên tập về bản đồ đường lưỡi bò, nói rằng bản đồ trên các tập san khoa học nên được xem là dữ liệu khoa học và nên được thẩm định trước khi công bố. Ông nói: "việc công bố bản đồ [đường lưỡi bò] thể hiện một sự lạm dụng khoa học”.

Tham khảo:
[1] Nature 476, 10-11 (2011).
[2] Piao, S. et al. Nature 467, 43-51 (2010).
[3] Peng, X. Science 333, 581-587 (2011).
[4] Bradford, M. Science 333, 1824 (2011).
[5] Liang, E. et al. Climatic Change 79, 403-432 (2006).

 *****
http://www.nature.com/nature/journal/v478/n7369/full/478285a.html
Vùng hoang (Uncharted territory)

Tác giả: David Cyranoski
Người dịch: Nguyễn Văn Tuấn
Nature 20/10/2011

Các bản đồ chính trị có mục đích mưu cầu lãnh thổ không có vị trí trong các bài báo khoa học. Các nhà nghiên cứu nên giữ mối liên hệ thân mật với nhau bằng cách phi chính trị hóa các công trình của họ. 

Muhammad Ali quan sát rằng những cuộc chiến giữa các quốc gia là để thay đổi bản đồ. Và, ông ta là người biết chiến đấu như thế nào. Ấy thế mà có nhiều cách tinh vi khác để thay đổi bản đồ. Hãy lấy trường hợp biển Nam Hải (tức biển Đông theo cách gọi của chúng ta – chú thích NVT) làm ví dụ: các quan chức Trung Quốc khăng khăng cho rằng phần lớn lãnh hải vùng biển này thuộc về Trung Quốc, và các bản đồ của Trung Quốc có xu hướng lồng những đường đứt đoạn để thể hiện quan điểm đó. Thế nhưng quan điểm của Trung Quốc không được bất cứ một tổ chức quốc tế nào công nhận. Tất cả các nước láng giềng cũng đều không công nhận bản đồ 9 đường đứt đoạn đó của Trung Quốc.

Sự việc đó có liên quan gì đến khoa học và tập san Nature? Không liên quan gì cả — ngoại trừ những tranh chấp về lãnh thổ, kể cả tranh chấp trên vùng biển Nam Hải, đang lan tràn trên những trang giấy của các tập san khoa học như Nature. Một xu hướng đáng ngại đang xuất hiện, đó là các nhà khoa học Trung Quốc lồng bản đồ đường lưỡi bò vào những bài báo khoa học của họ, với hàm ý nói rằng vùng biển bao bọc bởi 9 đường đứt đoạn là lãnh hải của Trung Quốc (Xem bài “Những câu chữ tức giận trên biển Đông”). Các nhà khoa học và công dân của các nước lân cận cảm thấy họ bị chọc tức bởi bản đồ đó. Có thể hiểu được sự tức giận của họ, bởi vì những bản đồ đó phần lớn chẳng có liên quan gì đến chủ đề bài báo mà các nhà khoa học Trung Quốc công bố. Việc lồng bản đồ đường lưỡi bò vào bài báo không phải là một phát biểu khoa học — đó là một phát biểu chính trị, và hình như các nhà khoa học Trung Quốc làm việc này theo chỉ thị của Chính phủ Trung Quốc. Đó là một yêu sách về chủ quyền lãnh thổ, và yêu sách này xuất hiện không đúng chỗ.

Khi nghiên cứu khoa học và chính trị pha trộn nhau, khoa học nên là một công cụ ngoại giao, chứ không phải công cụ cho xâm lấn lãnh thổ. Hợp tác khoa học vẫn có thể nẩy nở ngay cả trong môi trường chính trị thiếu thân thiện. Càng ngày càng có nhiều nhà khoa học Đài Loan hợp tác với các đồng nghiệp trong lục địa Trung Quốc, cho dù Bắc Kinh và Đài Bắc vẫn tiếp tục có những bất đồng ý kiến cơ bản về mối liên hệ đôi bên. Theo số liệu của Lou-Chuang Lee, người đứng đầu Hội đồng Khoa học Đài Loan, số bài báo khoa học hợp tác giữa các nhà khoa học Đài Loan và lục địa Trung Quốc tăng từ 521 bài vào năm 2005 lên 1,207 trong năm qua.

Những hợp tác như thế có hiệu quả xây dựng nền tảng cho việc nhận thức về những lợi ích chung giữa đôi bên, và hi vọng rằng sẽ hóa giải những khác biệt về chính trị. Ít ra, những hợp tác như thế giúp kiềm chế những gây hấn.

Vậy mà chính trị vẫn thường tìm ngõ ngách để xâm nhập vào khoa học. Một ví dụ là tháng Tám vừa qua, Ann-Shyn Chiang, giám đốc Trung tâm nghiên cứu thần kinh của Đại học Quốc gia Tsing Hua (National Tsing Hua University) ở Hsinchu, Đài Loan, ngạc nhiên khi nhận được thư của vị đồng nghiệp Yi Rao, một nhà khoa học thần kinh thuộc Đại học Bắc Kinh, đề nghị Chiang ghi tên quốc gia là “Taiwan, Trung Quốc” (thay vì Taiwan). Chiang cho Rao biết rằng hoặc là dùng “Taiwan” hay “Taiwan ROC” (tức Republic of Trung Quốc), hoặc Rao không đứng tên tác giả của bài báo. Cuối cùng thì hai người cũng đi đến một thỏa thuận. Họ đồng ý dùng chữ “Taiwan, Republic of Trung Quốc”. Những tranh chấp trên vùng biển Nam Hải, với tiềm năng tài nguyên và ý nghĩa địa chính trị của nó, sẽ khó mà giải quyết một cách dễ dàng.

Liên quan đến vấn này và các tranh chấp các quốc tế khác, quan điểm của tập san Nature là các nhà khoa học nên dựa vào khoa học. Các tác giả nên cố gắng phi chính trị hóa những bài báo, bằng cách tránh những nhận xét mang tích kích động, những phát biểu gây gỗ, và những bản đồ còn trong vòng tranh cãi. Trong trường hợp không loại bỏ được những điều đó (chẳng hạn như một nghiên cứu về tài nguyên quốc gia cần xem xét đến một hải đảo nào đó) thì bản đồ đó nên được ghi chú rằng “under dispute” ( tức “còn trong vòng tranh cãi”) hoặc một mô tả có ý nghĩa tương tự. Trong các bài báo trên tập san Nature, các biên tập có quyền lồng vào những ghi chú như thế, nếu tác giả không ghi chú. Tránh tranh cãi, các nhà nghiên cứu có thể giữ cho khoa học khỏi bị lây nhiễm bởi chính trị, và giữ cánh cửa hợp tác khoa học rộng mở, và những nghiên cứu của họ có ích. Hơn thế nữa, các nhà nghiên cứu cũng có thể giúp xoa dịu những căng thẳng chính trị, chỉ ra con đường đôi bên cùng có lợi và làm một công việc ngoại giao có ý nghĩa.

Các nhà khoa học, dù xuất phát từ phía nào, cũng có nhiều lợi ích chung. Các nhà khoa học ở nhiều nơi thế giới bị các xung đột làm cho bất ổn có thể hiểu sâu sắc câu phát biểu đó. Thật là vô duyên nếu để tình đoàn kết này bị xói mòn bởi những động thái chính trị và tranh chấp lãnh thổ chẳng có liên quan gì đến khoa học.

__________________________

Nguyễn Xuân Diện: Đêm qua, lúc 23h10, Giáo sư Lâm Quang Thiệp (nguyên Vụ trưởng vụ Sau Đại học, thành viên Hội đồng giáo dục quốc gia) đã gọi điện cho Nguyễn Xuân Diện để báo tin mừng này. 

Ông đánh giá đây là một sự kiện đặc biệt của học giới Việt Nam cả trong và ngoài nước, đặc biệt là những nỗ lực lớn của học giả người Việt Nam đang sống ở các nước trên thế giới.  Ông đề nghị NXD-Blog sớm loan báo tin này!

Mời chư vị đọc chùm bài về sự kiện đặc biệt quan trọng này, do Anh Ba Sàm tổng hợp: Tạp chí lừng danh Nature tát một cú trời giáng vào mặt các học giả TQ về vụ đường lưỡi bò lấp liếm (Lê Văn Út). Và trang Bee cũng đã đăng lại: Tạp chí lừng danh Nature “lật tẩy” đường lưỡi bò. Không biết có báo quốc doanh nào nữa dám đăng trong thời điểm này?  – Một bước đầu cho việc phá sản của tuyên truyền Trung Quốc về đường lưởi bò (Nguyễn Đăng Hưng). – Trung Quốc cô lập ở Á Châu – (NV). – Tuyên truyền thua Trung Quốc  – (RFA).