Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

AI RA LỆNH KHÔNG ĐƯỢC NỔ SÚNG TRONG TRẬN GẠC MA?

RFA    
Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
12-03-2015 
Mỗi năm vào ngày 14 tháng Ba, hình ảnh cuộc tàn sát 64 bộ đội công binh Quân đội Nhân dân Việt Nam lại ám ảnh gia đình họ và người có quan tâm. Những cái chết này là một sự kiện lịch sử cần phải làm rõ ai là thủ phạm trực tiếp, trói tay bộ đội bằng chính sách kềm chế trước đội quân hung hãn Trung Quốc
Tàu chiến Trung Quốc trực xạ bắn vào tàu vận tải công binh của Việt Nam khiến 64 chiến sĩ Hải quân VN đã hy sinh cùng với lệnh không được nổ súng…
Lệnh không được nổ súng
Từ đầu năm 1988 Trung Quốc đã có những hành động lấn chiếm các đảo đá thuộc quần đảo Trường Sa bằng cách đưa hai chiến hạm thị uy chung quanh khu vực. Trước hành động khiêu khích công khai ấy Việt Nam đã khởi động chiến dịch có tên Chủ quyền 88 viết tắt là CQ-88 bằng cách gửi bộ đội công binh mang vật liệu xây dựng tới nhóm đảo Cô Lin, Len Đao và Gạc Ma để xây dựng các cơ sở tại đây nhằm khẳng định sự có mặt của Việt Nam trên nhóm đảo quan trọng này.
Tuy biết trước sự hiếu chiến và quyết tâm chiếm đảo của Trung Quốc nhưng bộ đội công binh Việt Nam lại không được trang bị vũ khí và quan trọng hơn nữa họ được lệnh không được bắn trả lính Trung Quốc. Chỉ một vài bộ đội trên tàu mang vũ khí cá nhân và nhóm bộ đội tiến vào cắm cờ trên đảo Gạc Ma đã tay không đối diện với giặc. Anh Nguyễn Văn Thống một người sống sót trong khi tiến vào Gạc Ma xác nhận với Đài Á Châu Tự Do lệnh không được nổ súng này  

- Bên mình lúc ra đi là quán triệt không được nổ súng bất kỳ giá nào cũng không được nổ súng.  

Thượng tá Hoàng Hoan, Chỉ huy phó Chính trị trung đoàn công binh 83 kể lại với báo chí cái chết của trung úy Trần Văn Phương người đầu tiên ôm cờ chịu bị lính Trung Quốc bắn chết trước mặt đồng đội. Thượng tá Hoan xác nhận đây là hành động kềm chế trước sự hung hãn của lính Trung Quốc:
 
Bên mình lúc ra đi là quán triệt không được nổ súng bất kỳ giá nào cũng không được nổ súng
Anh Nguyễn Văn Thống
-Sau một thời gian giằng co nhau quyết liệt và xảy ra việc Phương bị thương và sau chết tại đảo và Lanh thì bị thương nằm gục xuống rồi thì anh em cùng với nhau đối với bọn Trung Quốc đó cuối cùng thì bọn nó nhanh chóng rút lui ra. Nhưng mà nó có cái chuyện, tức là nó nổ súng trước còn ta thì có thái độ kềm chế chủ yếu là mềm dẻo để giải quyết đúng đắn khẳng định rõ chủ quyền Việt Nam, tôi đã ở đây rồi! Thế nhưng phía Trung Quốc vẫn cứ nổ súng vào cán bộ chiến sĩ của xây dựng và đi giữ đảo.  

Câu chuyện của 27 năm về trước vẫn nằm im trong những trang sử của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Lời kể của những bộ đội công binh không đủ sức thuyết phục dư luận cho đến khi chính một vị tướng chính thức lên tiếng về việc này. Ông là thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, từng giữ chức Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam nói trước cuộc tọa đàm kỷ niệm cuộc chiến Gạc Ma do Trung tâm Minh triết tổ chức vào năm ngoái, Tướng Lê Mã Lương cho biết:

-Nó có một câu chuyện như thế này: Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như đánh chiếm cái đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa. Không được nổ súng! Và sau này nó có một câu chuyện và nó đã được ghi vào tài liệu mà ta đã rõ rồi là khi trong một cuộc họp của Bộ Chính Trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đập bàn và nói là ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Những người lính hy sinh đầu tiên ấy cộng thêm con số bộ đội bị quân Trung Quốc sát hại nâng lên 64 người là một vết thương lớn cho người lính bất cứ quân đội nào khi họ không được cầm súng chống lại quân thù, tướng Lê Mã Lương chia sẻ:
 
Ngài Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hồi bấy giờ là ngài Lê Đức Anh đã ra cái lệnh như vậy mà anh Lê Mã Lương đã tường thuật trong hội thảo tưởng niệm Gạc Ma của chính Trung tâm Minh Triết tổ chức ở Khách sạn Công đoàn năm ngoái, thì bây giờ ta phải công khai cái này
Ông Nguyễn Khắc Mai
-Trong lịch sử của Hải quân Nhân dân Việt Nam chưa có trận nào mà hải quân ta chỉ có mấy phút thôi chúng ta chết đến hơn nửa đại đội. Không có chuyện lịch sử Hải quân, lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh chỉ trong mấy phút mà tiêu như thế, trừ bom, nó bỏ trúng đội hình đang hành quân hoặc là nó thả trúng đội hình đang đóng quân còn trong đánh nhau ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó. Cho nên đó là cái nỗi đau mà nỗi đau này nó âm ỉ và nó sẽ đi với người lính cho tới khi kết thúc sứ mệnh trên cái đất này.  

TS Nguyễn Văn Khải người tham dự buổi hội thảo cho biết nhận xét của ông về việc tướng Lương công khai điều mà Bộ quốc phòng Quân đội Nhân dân Việt Nam giấu kín sau sự cố Gạc Ma: 

-Câu đó của Lê Mã Lương là hoàn toàn đúng bởi vì những năm 80 tôi là TS Thiếu tá và có anh họ là Lê Ngọc Hiền là Thứ trưởng Quốc phòng, Lê Trọng Tấn là Tổng Tham mưu trưởng quân đội cho nên những chuyện này chúng tôi biết cả.

Bộ trưởng Quốc phòng, Lê Đức Anh 

Ông Nguyễn Khắc Mai giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết cho biết vai trò của ông Lê Đức Anh lúc ấy là Bộ trưởng Quốc phòng, người được xem là đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng: 

-Ngài Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hồi bấy giờ là ngài Lê Đức Anh đã ra cái lệnh như vậy mà anh Lê Mã Lương đã tường thuật trong hội thảo tưởng niệm Gạc Ma của chính Trung tâm Minh Triết tổ chức ở Khách sạn Công đoàn năm ngoái, thì bây giờ ta phải công khai cái này.  
Một Bộ trưởng Quốc Phòng thấy giặc nó xâm lấn bờ cõi của mình mà ra lệnh không được chống lại, đứng im như thế cuốn cờ lên người mình để cho nó nã súng nó bắn!

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một nhà ngoại giao kỳ cựu, am hiểu sâu sắc vấn đề Trung Quốc đánh giá quyết định không nổ súng của Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh:
 
-Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc. 

Ông Lê Đức Anh là cai đồn điền cao su của một người tình báo của Pháp chứ ông ta không phải tham gia cách mạng lâu dài gì đâu. Chẳng qua ông ấy khai man lý lịch rồi thì được lòng ông Lê Đức Thọ, ông Lê Đức Thọ cứ đưa ông ấy lên vù vù trở thành Bộ trưởng Quốc phòng, sau này thành chủ tịch nước. Cái điều đó những người biết chuyện như tôi lấy làm đau lòng lắm và cho là một nỗi nhục của đất nước.
 
Cho đến hôm nay 64 người anh hùng liệt sĩ ở Gạc Ma đấy nhiều người xác vẫn còn nằm dưới biển và cái ông Nông Đức Mạnh nguyên Tổng bí thư lại trả lời rằng thôi cứ để yên như thế! Đáng lẽ anh phải... tìm cách vớt và đưa thân xác của các liệt sĩ ấy về quê mẹ thì anh lại để im...
Ông Nguyễn Khắc Mai
Sau khi bị tàn sát, thi thể những người lính tay không súng ống ấy không phải đều được về nhà mà một số rất lớn đã trôi dạt khắp vùng biển quê hương bởi Bộ Quốc phòng Việt Nam không có một một cố gắng nào mang họ về đất liền như tất cả mọi quân đội khác trên thế giới phải làm. Ông Nguyễn Khắc Mai nhận xét:  

-Cho đến hôm nay 64 người anh hùng liệt sĩ ở Gạc Ma đấy nhiều người xác vẫn còn nằm dưới biển và cái ông Nông Đức Mạnh nguyên Tổng bí thư lại trả lời rằng thôi cứ để yên như thế! Đáng lẽ anh phải can thiệp với Chữ thập đỏ quốc tế để tìm cách vớt và đưa thân xác của các liệt sĩ ấy về quê mẹ thì anh lại để im, bởi vì anh sợ Tàu mà. Động chạm đến Tàu thì anh run lên vì anh bị cầm tù rồi.  

Tại sao cứ im lặng? chỉ cho mấy cái anh cấp người phát ngôn Bộ Ngoại giao nói tới nói lui một điệp khúc nhàm chán vô cùng và bọn Trung Quốc nó không thèm đếm xỉa gì tới, nó coi đấy là cái chuyện tào lao thì đấy là cái đau, đấy là cái nhục về Gạc Ma.  

Ngày 14 tháng Ba mỗi năm không những là ngày giỗ chung của 64 gia đình liệt sĩ nhưng còn là ngày mà lịch sử Việt Nam sẽ phải làm rõ ai là thủ phạm chính trong cuộc tàn sát này. Mặc dù nó được phóng lớn lên thành cuộc chiến Gạc Ma nhưng người trong cuộc biết rõ đó là một cuộc chiến mà bên bị hại không được nổ súng.

 

18 nhận xét :

  1. Gạc Ma không phải là một trận chiến như Trường Sa mà là một thảm sát những người tay không do vì lỗi lầm cua kẻ chỉ huy hèn hạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Thanh Chấn08:47 13 tháng 3, 2015

      Không chỉ là lỗi lầm,
      mà là tội ác.

      Xóa
    2. ....như Hoàng Sa bạn ơi

      Xóa
  2. Đã là người VN, ai cũng biết rõ phải "hành xử" như thế nào mới thích nghi đối với những kẻ phản quốc, làm tay sai cho ngoại bang giết đồng đội, bán nước cầu vinh... Không cần phải mất thêm thời giờ bàn bạc, hội thảo nữa! Nên xử lý nghiêm minh thôi các bác ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhất trí cao với Nặc danh 07:57

      Xóa
  3. Sau Gạc Ma, bọn tàu muốn chiếm tiếp các đảo khác, nhưng ta có vũ trang, lại cho máy bay bay ra, nên bọn nó khiếp. Nếu tại Gạc Ma ta cương quyết đánh, thì bố tổ thằng tàu cũng không chiếm được. Sai lầm nên bây giờ nó mở rộng khu vực này, nguy quá.

    Trả lờiXóa
  4. Nên ghi vết đen này vào lịch sử dựng Nước & giữ Nước của Dân tộc, để đời sau đánh giá công tội được minh bạch!

    Trả lờiXóa
  5. Giờ có kẻ ngồi xe lăn, quả báo thôi. Gia đình có đi cúng 1 tỉ cái chùa cũng vô ích !

    Trả lờiXóa
  6. XEM VIDEO BIỂN ĐẪM MÁU CỦA NẠN NHÂN TAY KHÔNG17:31 13 tháng 3, 2015

    Xem video biển đẫm máu của những người tay không, chỉ cầm cờ :
    https://www.youtube.com/watch?v=3e4AYV2dgJk

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không phải là hải chiến Gạc Ma bởi không thấy bắn trả. Có nên gọi la thảm sát Gạc Ma cho phù hợp với những gì diển ra?

      Xóa
  7. Sau trận Gạc Ma một số chiến sĩ hải quân được phong anh hùng. Tôi không nhớ số được phong danh hiệu anh hùng (kể cả truy phong) là bao nhiêu nhưng hình như khá nhiều. Báo quân đội nhân dân có một bài dài về việc này. Bài báo có khẳng định quân ta được lệnh không được nổ súng trong mọi trường hợp để tránh mắc mưu khiêu khích của địch. Theo tôi hiểu thì thế có nghĩa là khi bị giặc bắn (khiêu khích) cũng không được bắn trả (mắc mưu). Bài báo cũng ca ngợi các chiến sĩ đã giữ vững kỷ luật, tuân lệnh tuyệt đối bất chấp bị khiêu khích. Như thế là anh hùng! Nói thật với các bác ngay lúc đó (1988) tôi đã cảm thấy báo viết thế là thiếu thuyết phục, là AQ, nói theo ngôn ngữ teen bây giờ là "tự sướng". Tôi đoán ngay cả những người được phong anh hùng cũng nghĩ thế. Có lẽ họ uất ức nhiều hơn là tự hào. Rất mong bác nào còn giữ được bài báo đó xin pốt lại để mọi người thấy lại được không khí chính trị lúc đó. Bố tôi lúc đó là Đảng viên (quèn), có được đi họp để đồng chí cấp trên to lắm về nói chuyện trấn an. Bố tôi kể đồng chí đó nói Đảng ta đã tính hết cả rồi. Không được nóng vội. Ta cho Mig ra ném bom tan tành chúng nó thì được ngay chẳng khó gì. Nhưng ta phải tính đến cục diện lớn hơn, đến tình hình thế giới. Liên Xô cũng đang tìm cách tranh thủ Trung Quốc. Đại loại là thế. Nghe rất chán các bác ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trả lời 02.44
      Trong trận Gạc ma liệt sỉ trung úy Trần văn Phương được truy phong anh hùng ghi trên bia mộ tại quê hương anh ở huyện Quảng trạch-nay là thị xã Ba đồn tỉnh Quảng bình, vậy mà sau này không biết do lệnh ai để hửu nghị với ông bạn cướp nước người ta đả đục bỏ danh hiệu này trên bia mộ chỉ còn ghi tên liệt sỉ không thôi chắc họ muốn xóa bỏ tội ác này của người chỉ huy tối cao ra lệnh không cho nổ súng đánh trả kẻ thù. Tôi là người tham dự cuộc gặp mặt tại khách sạn Công đoàn phố Trần bình Trọng nghe thiếu tướng Lê mả Lương tường thuật mà trong long xiết bao đau thương căm giận kẻ thù cướp nước và kẻ nối giáo cho giặc táng tận lương tâm với đồng đội mình!!!

      Xóa
  8. Nhìn hình ảnh bộ đội ta dàn hàng ngang bảo vệ cờ và đảo bị hàng loạt đạn của bọn giặc Tầu khốn kiếp đổ gục xuống biển mà thấy căm thù bọn giặc và kẻ đã ra lệnh không được nổ súng. Thế mà bây giờ hắn ta vẫn dửng dưng, vẫn được CSVN tâng bốc, ca tụng. Thật khốn nạn!

    Trả lờiXóa
  9. Nói ra thì đau lòng: không có sự đồng thuận của cả tập thể Bộ Chính trị lúc đó thì bố bảo ông Đồng cũng chẳng dám ký cái công hàm 1958 chết tiệt kia. Sai lầm cứ nối tiếp sai lầm. 30 năm sau lại sai lầm tiếp khi vô hiệu hoá tay súng của bộ đội. Còn sai lầm nào nữa đây? Mỗi sai lầm của các cụ khiến Tổ quốc mất biển, mất đảo. Mỗi sai lầm của các cụ khiến con cháu mất máu mất xương. Hoàng Việt Thắng UQ

    Trả lờiXóa
  10. Bán nước ! Gọi đích danh sự thật đi !

    Trả lờiXóa
  11. Không hề có trận chiến Gạc Ma, chỉ có trận thảm sát Gạc Ma. Đó là hành động giờ tay không chịu thảm sát, không hề có hành động chiến đấu nào, kể cả tự vệ. Những chiến sĩ bảo vệ Gạc ma đã bị cấm nổ súng để giặc Tàu xả súng tuêu diệt. Điều đó rõ mồn một trong vedeo của Tàu cộng phát trên tòn cầu. Không ai là anh hùng cả, chỉ có những nạn nhân đau đớn trước làn đạn của kẻ thù. Tiếc thay, không ai có được tinh thần "theo bụng dân phải chịu tiếng quân phù, gánh vác hai vai khổn ngoại" như các nghĩ sĩ Cần Giuộc.

    Trả lờiXóa
  12. Hôm nay đọc trang tin này mới biết : Lê Đức Anh là người không cho bộ đội ta nổ súng mà chỉ làm bia tập bắn cho kẻ thù . Công tôi phải nói cho rõ ràng như bọn Komer Đó mà còn bị ra sự lai !

    Trả lờiXóa
  13. Nếu quả thật chính ông LÊ ĐỨC ANH đã ra lệnh bộ đội ta không được nỗ súng để cho 64 chiến binh của ta thành những tấm bia hứng đạn của quân thù, và nếu quả thật ông NÔNG ĐỨC MANH đã chỉ đạo không tìm và đưa thi hài của 64 tử sĩ này về đất liền để an táng, thì tôi thành thật khuyên 2 ông nên tự tử chết đi để cho nhân dân này, dân tộc này vinh viễn không còn nhìn thấy các ông nữa, nhục nhã lắm!

    Trả lờiXóa