Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

THƠ VUI VỀ PHÁI YẾU - Thơ Xuân Quỳnh

Nữ thi sĩ Xuân Quỳnh
Thơ vui về phái yếu 
Xuân Quỳnh

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...

Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

1986
Xuân Quỳnh

23 nhận xét :

  1. Người phụ nữ có thể hi sinh trọn cả cuộc đời
    Cho hạnh phúc chồng con không mảy may tính toán

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà thơ Hồ Dzếnh đã có bài ca ngợi người con gái Việt Nam
      " Cô gái Việt Nam ơi!
      Nếu chữ hy sinh có ở đời
      Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
      Cho lòng cô gái Việt Nam tươi."

      Xóa
  2. Ôi, bài thơ hay tuyệt. Thật nhẹ nhàng mà sao nhân văn quá, "đời" quá. Cám ơn bác Diện đã đăng lại bài thơ vào đúng dịp 8/3.

    Trả lờiXóa
  3. Bài thơ quá hay, xin cảm ơn Nữ Sĩ Xuân Quỳnh và TS Diện.

    Trả lờiXóa
  4. Không đàn bà - chỉ có đàn ông
    Chắc không có mùa đông giá lạnh
    Chỉ đàn bà - không đàn ông dũng mãnh
    Bếp núc càng hiu quạnh biết bao nhiêu
    Có cả hai - trời mới biết điều
    Đem hạnh phúc rải đều muôn thế hệ
    Trong cả hai - chẳng ai là khi dễ
    Nhưng thực tình quý trọng chẳng ngang nhau
    ......
    Những ai là đấng mày râu
    Hiên ngang mà phải biết câu giữ mình

    Trả lờiXóa
  5. Lê Hoàng Bắc11:29 7 tháng 3, 2012

    Hay tuyệt cú mèo.

    Trả lờiXóa
  6. Nguyễn đăng Hưng14:31 7 tháng 3, 2012

    Làm sao giận được Xuân Quỳnh, một nhà thơ duyên dáng trác tuyệt!
    Mà cũng đầy ắp triết lý nhân văn đó chứ!
    Nhân ngày của phụ nữ xin thắp nén hương ngưởng mộ nhà thơ (mà tôi đã có dịp gặp gỡ tại Hà Nội năm 1976 khi lần đầu tiên từ Bỉ về VN!)

    Trả lờiXóa
  7. Thơ Xuân Quỳnh bao giờ cũng chứa chan hạnh phúc, của lứa đôi, của gia đình nhỏ bé trước nhân loại bao la.

    Trả lờiXóa
  8. Đảng viên hưu trí14:39 7 tháng 3, 2012

    "Anh thân yêu, người vĩ đại của em
    Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
    Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
    Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
    Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
    Là hạt bụi vô tình trên áo
    Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
    Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn."
    Xúc động quá, rất giản dị, khiêm nhường, lãng mạn và dí dỏm.
    Thương tiếc và cảm ơn nhà thơ Xuân Quỳnh.
    Cảm ơn TS Diện.

    Trả lờiXóa
  9. NẾU KHÔNG CÓ VÍ DỤ CÓ CHÚNG TÔI ĐÂY XIN NXD SỬA LẠI CHO ĐÚNG LÀ:NẾU VÍ DÙ KHÔNG CÓ CHÚNG TÔI ĐÂY.VẬY BÁC NXD NHÉ!TMĐ.

    Trả lờiXóa
  10. Nếu cái mũi của Cleopatre mà ngắn bớt đi một tẹo , thế giới bây giờ đã khác , ấy là lời của các sử gia chứ không phải của mình đâu nhé .
    Ôi , giai nhân ! mềm yếu vậy mà trói cả thế giới đàn ông như không ,trong đó có cả chị đó , thưa cố thi sĩ Xuân Quỳnh .
    Suy cho cùng , đàn ông đã giành cả đời mình cho mẹ , những người phụ nữ họ yêu và cho những đứa con gái cưng của họ .
    Cứ đến ngày 8/3 là mình lại thấy tội nghiệp cho những đực rựa chúng mình mới lạ chứ ! hơ hơ ...

    Trả lờiXóa
  11. Cháu rất thích thơ Xuân Quỳnh và cũng đã được đọc khá nhiều nhưng bài này thì đây là lần đầu cháu được đọc. Cảm ơn chú Diện!

    Trả lờiXóa
  12. Trời! NXD đã bị bắt à

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phụ nữ Việt Nam thận bình dị, chịu đựng và cũng thật vĩ đại! Thử hỏi có thành công nào, có sự vĩ đại nào của đấng mày râu mà không có vóc dáng của người phụ nữ?

      Xóa
  13. neudoiconyeuthuong18:25 11 tháng 3, 2012

    Đằng sau thành công của người đàn ông bao giờ cũng có bóng dáng của người phụ nữ, sự hy sinh lặng thầm của họ nào mấy ai hiểu hết được đâu,

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xuân Tóc Đỏ09:49 7 tháng 3, 2015

      Chẳng có bóng dáng ai cả
      sau thành công của Isaac Newton
      và của Leona de Vinci.

      Xóa
  14. Một người con09:14 7 tháng 3, 2015

    Người ta ca ngợi phong hoa tuyết nguyệt.
    Người ta ca ngợi trăng sao gió mây.
    Người ta ca ngợi núi non sông biển.
    Người ta ca ngợi cây cành hoa lá.
    Người ta ca ngợi chim bướm.
    Người ta ca ngợi rượu trà.
    Người ta ca ngợi người mẹ người yêu người vợ và mọi người phụ nữ.
    Nhưng có hai thứ mà nó không cần ca ngợi
    và người ta không thể ca ngợi,
    đó là Mặt Trời và Người Cha.

    Trả lờiXóa
  15. Nghe nhiều người hay nhắc lại câu danh ngôn
    -"Phụ nữ là quà tặng mà Thượng Đế ban cho loài người"
    mà cứ thấy như là bị xúc phạm.
    Tôi chỉ là một món quà thôi ư?

    Trả lờiXóa
  16. ngươikhongkhoanhtay19:11 7 tháng 3, 2015

    Thế mới biết đàn ông chúng ta tự phụ. Có Xuân Quỳnh, chúng ta hiểu ta hơn

    Trả lờiXóa
  17. Alađanh cọ tay vào chiếc đèn thần. Thế là vị Thần đèn hiện ra nói:
    - Thưa Ngài ! Ngài cần gì ạ.
    Để thử tài thần, Alađanh ra lệnh:
    - Hãy cho ta làm ông chủ nhưng kg có quyền hành gì hết.
    Thần đèn ngạc nhiên:
    - Ngài đang là một người chồng đó thôi.

    Cọp của Anh Vũ.

    Trả lờiXóa
  18. Đi Hải Phòng, bao giờ chúng tôi cũng dừng tại cây cầu nơi vợ chồng Nhà Thơ đã bị (giết) chết và suy tưởng...

    Trả lờiXóa
  19. Người xưa đã bảo là không bao giờ sai!
    Nhất sĩ nhì nông
    Hết gạo chạy rông
    Nhất nông nhì sĩ.

    Trả lờiXóa