Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

GS. NGUYỄN MINH THUYẾT: TỘI CHO HAI CHỮ "BIỂU TÌNH"

GS.TS Nguyễn Minh Thuyết:
TỘI CHO HAI CHỮ "BIỂU TÌNH"!
Đào Tuấn thực hiện

"Tội cho hai chữ "biểu tình". Nó có tội vạ gì. Nước ta là một nước dân chủ. Nhưng một Quốc hội dân chủ thì nghị sĩ không cần phải nói khéo. Cũng như một quốc gia dân chủ thì người dân không phải coi cái gì là tế nhị, nhạy cảm"- GS TS Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu QH các khóa XI, XII trả lời PV.
 
Đại biểu phải quen với sinh hoạt dân chủ

PV: Xin bắt đầu bằng cuộc tranh luận nảy lửa trên diễn đàn QH xung quanh dự án Luật Biểu tình. Thưa ông, vì sao cũng là đại diện cho nhân dân mà các đại biểu lại có những ý kiến hoàn toàn ngược nhau liên quan đến một quyền cơ bản của công dân như vậy?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Đại biểu QH (ĐB) là đại diện cho nhân dân và những phát biểu của họ tại QH phải nói lên tiếng nói của người dân. Nhưng nhân dân là một tập hợp đa dạng, và hiểu được dân để nói đúng ý dân là điều không dễ. Khi ĐB nói những điều phù hợp với lợi ích của đông đảo nhân dân thì dù họ có khiêm tốn nói đó là ý kiến cá nhân, người dân vẫn đồng tình. Ngược lại, dù ĐB có tự khẳng định là mình nói thay cho đại bộ phận nhân dân mà nội dung ý kiến không phù hợp với lợi ích của người dân thì cũng không được người dân tán thành. Trong trường hợp tranh luận về Luật Biểu tình, tôi cho rằng ĐB Hoàng Hữu Phước đã ngộ nhận ý kiến mình đại diện cho nhân dân. Ngay sau cuộc tranh luận tại QH, một trang mạng nổi tiếng đã tổ chức thăm dò và kết quả là có tới 98% ý kiến đồng ý ban hành Luật Biểu tình. Từ Hiến pháp năm 1946, quyền này đã được nói tới dưới hình thức quyền hội họp. Đến Hiến pháp 1959, biểu tình đã được coi là quyền hiến định. Biểu tình là quyền cơ bản của con người và chính nhờ những cuộc biểu tình như thế, Chính phủ mới biết được lòng dân mà điều chỉnh hành vi của mình. Luật Biểu tình cũng sẽ tạo điều kiện để Nhà nước thực hiện vai trò quản lý trật tự xã hội tốt hơn. Như vậy, xét cho cùng, biểu tình là có lợi cho Nhà nước. Cũng may tại QH vừa rồi còn có ĐB Dương Trung Quốc nói lại, chứ nếu không, người dân sẽ nghĩ về QH rất khác. Được biết, sau cuộc họp, ông Hoàng Hữu Phước có những lời khá nặng nề trên blog cá nhân. Nếu đúng như vậy thì thật là đáng tiếc. ĐB phải quen với sinh hoạt dân chủ, quen với việc người ta nói khác ý mình và quen với phản ứng của những người đã bầu ra mình, thông qua báo chí.

PV: Trong chính ngày QH Việt Nam tiến hành chất vấn, cuộc họp QH một nước khác đã biến thành cuộc ẩu đả khi các nghị sĩ đối lập thậm chí xịt hơi cay vào mặt nhau khi thông qua Hiệp định thương mại với Mỹ. So với nước ngoài, nghị sĩ Việt Nam có vẻ hiền hơn, hay ở Việt Nam các nghị sĩ không đại diện cho những quyền lợi đối lập nhau?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Tôi đã từng thăm toà nhà Nghị viện Anh. Trong phòng họp Nghị viện, người ta xếp các hàng ghế của nghị sĩ thành hai khối đối diện với nhau, qua một chiếc bàn to, với khoảng cách chừng 3m. Người ta giải thích đó là khoảng cách an toàn khi các nghị sĩ thời xưa muốn "nói chuyện" với nhau bằng ... kiếm. Ở Nghị viện một nước châu Á mà tôi có dịp tới quan sát cuộc họp, các nghị sĩ phản đối nhau bằng cách đập bàn ầm ĩ rồi đứng cả lên la lối, không cho phe đối lập nói. Chuyện ẩu đả không hiếm trên nghị trường thế giới. Còn Quốc hội Việt Nam, từ thời Dân chủ Cộng hòa đến nay chưa từng xảy ra trường hợp ẩu đả nào. Cả Nội quy kỳ họp QH cũng như dư luận xã hội nước ta đều không chấp nhận chuyện nghị sĩ "thượng cẳng chân hạ cẳng tay".

Không có chuyện ẩu đả thì tốt, nhưng đúng là các ĐBQH Việt Nam lành quá. Lành và không hiểu hết, không sử dụng được hết quyền và nghĩa vụ của mình.

Trong QH ta không có những nhóm lợi ích đối lập nhưng đại diện từ các nhóm lợi ích thì có. Tại kỳ họp thứ 1, có đại biểu là doanh nhân cho rằng không nên hạn chế tín dụng đối với kinh doanh bất động sản và chứng khoán. Trong phiên chất vấn Thủ tướng tại kỳ họp thứ 2, doanh nhân này lại đề nghị Thủ tướng cho lời khuyên các DN nên đầu tư vào đâu. Thủ tướng làm sao mà có quyền khuyên DN đầu tư vào đâu, trừ phi khuyên đầu tư vào miền núi, vùng sâu vùng xa, hải đảo. Mà xin Thủ tướng một lời khuyên cũng không phải là chất vấn. Bản thân các giải trình của một số Bộ trưởng (chẳng hạn, giải trình của Bộ trưởng Tài chính về lỗ lãi của ngành xăng dầu, hay Bộ trưởng Công thương về câu chuyện lương ngành điện 7,3 triệu đồng) cũng làm không ít ĐB và cử tri băn khoăn về nhóm lợi ích. Các bộ không thể đại diện cho DN như vậy được.

PV: Thưa ông, câu chuyện nghị sĩ đội mũ sắt đi họp hay nghị sĩ ẩu đả ở cuộc họp nghị viện nước ngoài liệu có phải là thước đo mức độ dân chủ, hay văn hóa nghị trường?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Theo tôi, điều quan trọng nhất là nghị viện có tranh luận dân chủ không, có thực quyền không. Còn nếu các nghị sĩ đánh nhau mà người dân chấp nhận, thậm chí thấy đó là do nghị sĩ quyết liệt bảo vệ quyền lợi cho dân thì cũng không sao. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Còn ở Việt Nam, người dân có tiêu chuẩn khác. Vừa rồi, có vị ĐB khi chất vấn nói Bộ trưởng Bộ GTVT trả lời lòng vòng như thế thì ai làm Bộ trưởng cũng được, hoặc khóa XII có vị nói một Bộ trưởng không xứng đáng với chức Bộ trưởng của mình, nói vậy thô quá, khó có thể nhận được sự đồng tình.

Trong kỳ họp thứ 2 này, tôi rất ấn tượng với phát biểu tranh luận của ĐB Dương Trung Quốc và chất vấn của ĐB Lê Bộ Lĩnh. Đó là những phát biểu sáng giá. Tại phiên chất vấn Thủ tướng hôm qua, ĐB Lê Bộ Lĩnh đã đưa ra những câu hỏi đúng tầm chính khách. Hỏi những điều mà người dân quan tâm và chờ đợi. Nhưng tôi không hiểu vì sao ĐB Lĩnh phải dùng cụm từ "biểu hiện lòng yêu nước" thay vì dùng “biểu tình”. Thật tội cho hai chữ "biểu tình". Nó có tội gì đâu? Nước ta là một nước dân chủ. Ở một Quốc hội dân chủ thì nghị sĩ không cần phải nói khéo. Cũng như ở một quốc gia dân chủ thì người dân không thể coi những việc đương nhiên phải làm là tế nhị, nhạy cảm.

PV: Chủ tịch QH Nguyễn Văn An từng nói về con số 400, tức là hơn 90% là đảng viên. Khóa này tỷ lệ còn cao hơn. Đây là một trong những nguyên nhân khiến một số nghị quyết của QH có nội dung khác với cuộc tranh luận tại Quốc hội mà trường hợp 92,9% đại biểu thông qua dự án mở rộng thủ đô là một ví dụ?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Cũng chính Chủ tịch Nguyễn Văn An đã giải thích với các bạn nước ngoài về việc hơn 90% ĐBQH là đảng viên mà sinh hoạt QH vẫn dân chủ. Theo Chủ tịch Nguyễn Văn An, ở các nước theo chế độ đa đảng, mỗi đảng viên ra trước QH nhất thiết phải phát biểu theo quan điểm của đảng mình. Còn ở Việt Nam, ý kiến của các đại biểu là đảng viên vẫn đảm bảo đa dạng, tranh luận rất sôi nổi. Tôi thấy cách giải thích này rất thuyết phục. Nhưng lúc biểu quyết thì đúng là có vấn đề thật. Bởi khi Trung ương đã quyết thì đảng viên phải theo nghị quyết của TƯ. Ví dụ, khi thăm dò dự án mở rộng thủ đô, tôi nhớ có 226 phiếu thuận và 226 phiếu chống. Nhưng khi biểu quyết thì tỷ lệ lên tới 92,9% tán thành. Chỉ có 4 phiếu chống, trong đó có phiếu của tôi. Tôi quan niệm mình nghĩ sao thì phải nói vậy, và đã nói thì phải làm đúng những điều mình nói. Nhưng cũng may con số tán thành mở rộng thủ đô hồi đó là 92,9% chứ nếu là 100% thì không thể chấp nhận nổi. Sau nghị quyết mở rộng thủ đô, Bộ Chính trị và TƯ đã điều chỉnh phương thức lãnh đạo của Đảng đối với QH, mà trường hợp dự án Đường sắt cao tốc sau đó là một ví dụ.

Quốc hội treo nhiều luật rất cơ bản

PV: Kể từ năm 1992, Quốc hội khóa nào cũng được mùa làm luật, nhưng vì sao những dự án luật liên quan đến dân chủ dân quyền, như Luật Lập hội, Luật Biểu tình, QH lại nợ dân lâu đến như vậy? Thưa ông?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Chương trình xây dựng pháp luật hầu hết đều do Chính phủ đề xuất. Chính phủ có thể đã cố gắng cân đối các mặt nhưng có vẻ quy hoạch xây dựng pháp luật vẫn không hợp lý. Trước năm 2003, QH tập trung làm các luật liên quan đến kinh tế để đủ điều kiện gia nhập WTO. Tuy nhiên giai đoạn đó qua rồi. Quả thực là QH nợ nhân dân quá lâu một số luật liên quan đến quyền tự do, dân chủ của dân. Cứ thập thò, đưa vào chương trình hoặc đưa dự thảo ra rồi lại rút. Ví dụ, Luật Trưng cầu dân ý, Luật về hội đã được đưa vào chương trình hoặc trình ra QH thảo luận từ khóa XI nhưng sau đó lại được rút khỏi chương trình. Luật Báo chí sửa đổi cũng chưa biết bao giờ mới thông qua được. Có thể đó là những vấn đề “nhạy cảm”. Nhân đây, xin nói là nhiều nước không có Luật Báo chí. Ở Mỹ,
Hiến pháp (tu chính án năm 1791) quy định : “Nghị viện không ban hành một đạo luật nào nhằm thiết lập tôn giáo hoặc ngăn cấm tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, báo chí, quyền của dân chúng được hội họp hoà bình và kiến nghị chính phủ sửa chữa những điều gây bất bình.”

PV: Ông vừa dùng từ "nhạy cảm". Như thế nào là nhạy cảm, thưa ông?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Đó là một thuật ngữ rất khó giải thích rõ ràng. “Nhân quyền”, “dân chủ” là nhạy cảm. “Biểu tình” nhạy cảm. Chống tham nhũng cũng thế, cứ như là chống Chính phủ vậy. 

PV: Tại kỳ họp trước, QH được "báo cáo riêng" và không có thảo luận về tình hình Biển Đông. Vừa rồi QH nghe báo cáo dự thảo Luật Biển, rồi thảo luận trong tình trạng họp kín. Một  dự án luật có nhất thiết phải họp kín, thưa ông?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Không có quy định rõ trường hợp nào thì họp kín, trường hợp nào thì không. Thường thì trong trường hợp nghe báo cáo hoặc bàn luận những vấn đề bí mật quốc gia hay vấn đề đối ngoại, Quốc hội họp kín. Điều đó hợp lý vì những thảo luận tại QH sẽ không bị lộ hoặc không ảnh hưởng đến chính sách ngoại giao. Tuy nhiên, đối với vấn đề Biển Đông - một vấn đề thiết thân với đông đảo người dân, được người dân hết sức quan tâm - thì QH cần họp công khai để người dân được biết và cũng để những nước liên quan biết rõ quan điểm của nhân dân thông qua các nghị sĩ. Luật Biển (Luật Các vùng biển Việt Nam) là một văn bản pháp quy, liên quan đến toàn dân. Người thực thi là nhân dân. Vì vậy, người dân càng cần được biết và được tham gia ý kiến. Mà theo quy định của Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật thì các dự án luật phải công khai. 

PV: Tại kỳ họp vừa rồi, lần đầu mới xuất hiện việc các nghị sĩ QH đệ trình dự án luật. Cụ thể là Luật Nhà văn và Luật Đảm bảo quyền riêng tư. Thoạt nhìn, đây có vẻ như là một biểu hiện của dân chủ, nhưng theo ông, vì sao cử tri và nhân dân lại phản ứng dữ dội như vậy trước một biểu hiện của dân chủ?
 
GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Việc cá nhân đại biểu đề xuất dự án luật theo tôi biết thì không phải đây mới là lần đầu tiên. Còn việc đề xuất 2 dự án luật nói trên gây ra phản ứng tiêu cực từ người dân là vì ý kiến đề xuất của ĐB không xuất phát từ lợi ích chung hoặc còn rất hời hợt. Chẳng hạn, nhiều người cho rằng ĐB đề xuất dự án Luật Đảm bảo quyền riêng tư xuất phát từ bức xúc cá nhân hơn là thấy sự cần thiết của dự án ấy đối với nhân dân. Còn đề xuất xây dựng Luật Nhà văn là một ý kiến hời hợt. Người đề xuất tuy là Hội viên Hội Nhà văn nhưng không hiểu rằng điều cần nhất đối với nhà văn không phải là luật hay tiền mà là tự do sáng tạo. Bên cạnh đó, cả hai ĐB đều không biết rằng việc đảm bảo quyền riêng tư đã được quy định trong Bộ luật Dân sự và những điều liên quan đến quyền lợi, trách nhiệm v.v… của nhà văn cũng như của những người sáng tạo nói chung đã được quy định trong Luật Xuất bản và Luật Sở hữu trí tuệ.
 

PV: Năm nay, QH tiếp tục có nghị quyết giám sát lời hứa của các vị Bộ trưởng. Nghị quyết này theo ông cần phải làm thường xuyên hơn?

GS TS Nguyễn Minh Thuyết: Theo Luật Tổ chức QH và Nội quy kỳ họp QH, QH có thể ra nghị quyết về chất vấn và trả lời chất vấn nếu thấy cần thiết. Nhưng việc ra nghị quyết đến khóa XII mới thực sự bắt đầu và cũng chỉ có ở 2 kỳ họp. Tôi cho rằng QH nhất thiết phải ra nghị quyết để xác định trách nhiệm của Chính phủ, của các bộ, ngành đối với những vấn đề thuộc lĩnh vực điều hành của các cơ quan này, đồng thời yêu cầu những biện pháp buộc phải thực hiện, khuyến nghị những biện pháp cần xem xét. Bởi nếu không có nghị quyết, thì kết quả chất vấn của ĐB nhân dân sẽ phải phụ thuộc vào thiện chí của người trả lời chất vấn. Điều đó là không thể được.

PV: Xin trân trọng cảm ơn ông!

Đào Tuấn (thực hiện)

ĐƠN KIẾN NGHỊ CỦA CÔNG DÂN HÀ HUY SƠN


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
________________________
Hà Nội, ngày 26 tháng 11 năm 2011

ĐƠN KIẾN NGHỊ CỦA CÔNG DÂN

Kính gửi:
- Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam;
- Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Tôi, Hà Huy Sơn nghề nghiệp luật sư, địa chỉ 50/106/79 đường Cầu Giấy, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội xin trân trọng gửi tới Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng kiến nghị sau đây:


Căn cứ điều 53, Hiến pháp năm 1992, sửa đổi, bổ sung năm 2001, quy định:
“Công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan Nhà nước, biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân.”;
và khoản 1, điều 84, quy định Quốc hội có những nhiệm vụ và quyền hạn: “làm luật và sửa đổi luật; quyết định chương trình xây dựng luật, pháp lệnh;”.

Theo Vietnamnet ngày 25/11/2011, tại buổi trả lời chất vấn trước Quốc hội cùng ngày của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng đã đề nghị Quốc hội xây dựng Luật Biểu tình và đồng thời có nói:

“không hoan nghênh và buộc phải xử nghiêm theo pháp luật với những hoạt động, hành vi với động cơ lợi dụng danh nghĩa lòng yêu nước, lợi dụng danh nghĩa bảo vệ chủ quyền để thực hiện mục tiêu, mục đích gây phương hại cho đất nước và xã hội.” 

Đây là một quan hệ xã hội quan trọng cần bảo vệ bằng pháp luật hình sự nhưng Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009 chưa có tội danh này. Vì vậy, để có cơ sở pháp lý cho các cơ quan Nhà nước khi xử lý những hành vi “lợi dụng danh nghĩa lòng yêu nước, lợi dụng danh nghĩa bảo vệ chủ quyền xâm phạm lợi ích của đất nước và xã hội” và tránh việc lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ xâm phạm quyền, lợi ích của công dân tôi kiến nghị Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bổ sung Bộ luật hình sự:
“Tội lợi dụng danh nghĩa lòng yêu nước, lợi dụng danh nghĩa bảo vệ chủ quyền xâm phạm lợi ích của đất nước và xã hội”.

Mong nhận được ý kiến trả lời của Quý Chủ tịch Quốc hội./.
Người làm đơn
Hà Huy Sơn

Nguồn: BauxiteVN.

27/11/2011: TIN TỨC CHẮP LẠI

Nguyễn Tường Thụy
1.Quan sát:
8h05: Tôi xuống xe bus, cắt đường sang phía hồ. Thấy những người quen đang đi bộ vừa tới, không băng rôn, khẩu hiệu. Duy nhất có một lá quốc kỳ cỡ nhỏ do Nguyễn Văn Phương giăng lên bằng 2 tay. Đoàn người lặng lẽ, không 1 tiếng hô. Có thể gọi là biểu tình được không đây?
Giơ máy ảnh ra định chụp. Không được, mới biết đêm qua tháo pin ra nạp nhưng quên không lắp vào. An ủi: Thôi, xin ảnh trên mạng vậy.
 
Vài phút hiếm hoi. Không ai biết sau đó sẽ xảy ra bắt bớ. 
5 phút sau, thì xảy ra bắt người. Phương tuyên cáo là người bị bắt đầu tiên, chắc là do đi đầu và mang quốc kỳ. Có người đang đi, có người đứng. Trông thấy Lê Dũng bị 3,4 đứa lôi đi, Lê Dũng có vẻ sẵn sàng tự nguyện lên xe nhưng vẫn bị cưỡng bức. Nghe thấy Lê Dũng nói: Chúng mày mời kiểu này à.
 
Người buôn gió đang đứng khoanh tay đứng một mình tựa vào thành ghế đá cũng bị bắt.
Quang cảnh hết sức nhốn nháo, tất nhiên rồi. Tôi đứng thật gần quan sát cảnh từng người bị bắt. Bỗng, bị một thằng đẩy mạnh vào ngực. Tôi nghiêm mặt: “Tại sao mày đẩy tao?”. Nó cãi có đẩy đâu. “Mày vừa đẩy tao lại cãi phăng được hở”.
Tôi đi đi lại lại giữa hàng chục công an sắc phục và thường phục, hơi lạ vì tại sao chúng nó lại không bắt tôi. Có lẽ tại mình không phải phần tử “nguy hiểm”. Tôi mon men đến cửa xe tìm cách leo lên nhưng vấp phải công an chặn trước cửa. Hẳn là chúng canh không cho những người bị bắt thoát ra và chặn người tự nguyện leo lên. Người tự nguyện lên xe thì có thể,  còn lo người chạy xuống thì bằng thừa vì tôi biết chẳng có ai tìm cách thoát).
Nhìn cảnh bắt bớ, tôi cắn chặt môi, cố ghìm cho nước mắt không trào ra, mắt mở to trừng trừng, đăm đăm, lòng đầy uất hận. Một cảm xúc rất lạ. Hình như lúc đó, không phải tôi căm ghét kẻ đang bắt những người thân yêu của tôi mà còn có một chút thương hại. Tôi đang nghĩ tới điều xa hơn…
Xe chuyển bánh. Tôi đứng sát thành xe, vẫy tay chào. Chỉ những người biểu tình mới biết tôi muốn gửi gắm điều gì. Cậu công an địa phương đã nhận ra tôi: “Chú ra đây cháu nói chuyện chút” Tôi nói: “Lúc này tao không nói chuyện gì cả. Có gì để sau”. Một lúc sau, câu ta lại bảo: “Chú nên nghe cháu …” Tôi ngắt lời: “Tao không nghe đứa nào hết”. Lạ thật. Tôi tôn trọng lối nghĩ của mỗi người, tôi không vận động cậu ta, sao cậu ta lại nghĩ tới chuyện vận động được tôi cơ chứ.
Hơi buồn cười là anh chàng phóng viên đài nước ngoài gọi điện phỏng vấn, họ có nói những người đó bị bắt vì lý do gì không? Họ thích bắt thì bắt, có bao giờ đưa ra lý do gì, có bao giờ theo qui trình nào đâu. Anh ta ngạc nhiên lắm hay sao? Nên nhớ đây là Việt Nam, trong những năm đầu của thập niên 10, thế kỷ 21.
Chúng tôi tản bộ thành từng tốp đi dọc bờ hồ. Nhận ra một số người lâu không gặp lại. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ bảo tôi tôi xuống ghế đá, đề tặng cuốn “Tâm vũ trụ” là cuốn sách tâm đắc nhất của anh.
Anh an ninh huyện trông thấy tôi gọi ra nói chuyện. Tất nhiên mỗi người một ý. Anh nhìn cuốn sách tôi vừa được tặng, hỏi, tài liệu gì đấy. Tôi đưa cho anh nói, anh xem đi, nếu là tài liệu phản động thì tịch thu luôn cũng được. Với anh, kể cả với cậu công an tôi vừa nhắc tới, tôi không có gì thù oán. Chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần. Nếu gạt nhiệm vụ của họ sang một bên, chúng tôi có thể trở thành những người bạn tốt của nhau.
Rồi chúng tôi, 9 người rủ nhau đến công an phường Trần Nguyên Hãn ở số 1 Ngô Quyền thăm dò tin tức Trần Thị Nga. Ngang qua cửa đồn, họ xua tay ra hiệu cho chúng tôi đi. Biết là không làm gì được hơn, chúng tôi kéo nhau sang quán cà phê đối diện. 
2. Tin tổng hợp từ quán cà phê: 
Chắp nối nhận biết của từng người lại, sơ bộ như sau:
-   Chị Trần Thị Nga (Hà Nam) bị bắt đầu tiên, khi vừa đưa biểu ngữ ra.
-   Bác Trâm cũng bị bắt một mình, không rõ đưa đi đâu.
-   Vụ bắt lúc 9h10’ có: Người buôn gió, Lê Dũng, Dương Thị Xuân, Trương Văn Dũng, Lê Văn Viễn, Lưu Văn Đức (Đức xoăn), Lã Việt Dũng, Phạm Quốc Sơn, Nguyễn Văn Phương, cô Phương con Nhà văn Nguyên Ngọc.
(còn thiếu?)
-    Vụ bắt lúc 10h10’ có: Phạm Chính, Luật sư Lê Quốc Quân, Pite Vũ, Lê Viễn.
Phạm Chính bị đưa đến công an Hà Nội ở số 6 Quang Trung, Hà Đông. Nguyễn Xuân Diện bị triệu tập đến đấy từ sáng.
Hầu hết bị đưa đến Trung tâm phục hồi nhân phẩm Lộc Hà, Sóc Sơn.
Mọi người đều chung nhận xét, số người đổ về Bờ Hồ định tham gia biểu tình đông chưa từng có. Có nhiều người ở các tỉnh về. Cảnh sát, an ninh, mật vụ dày đặc.
3. Tin trên đường về nhà: 12h12′, Lê Viễn gọi điện và nhắn tin cho biết khoảng 20 người đang ở Trung tâm phục hồi nhân phẩm Lộc Hà. Hỏi danh sách cụ thể thì thấy có thêm nhà báo Đoan Trang. Mọi người đang đấu tranh đòi trả tự do. Tất cả đấu tranh, không chịu ăn cơm của trại.
4. Nhặt tin trên mạng: 
Mạng facebook bị chặn sau khi blog Nguyễn Xuân Diện đăng tin biểu tình. Chiều nay đã vào lại được.
* Người buôn gió chuyển lời từ trong trại Lộc Hà rằng: Chuyện chỉ có ở VN chúng tôi là những người đi biểu tình ủng hộ TT ra luật biểu tình lại đang bị chính quyền bắt giữ và đưa về giam giữ tại TRẠI PHỤC HỒI NHÂN PHẨM tại Lộc Hà- Sóc Sơn Hà Nội.
* Lê Dũng nhắn: Tôi va 12 anh chi em dang nam trong trai phuc hoi nhan pham Loc ha dong anh. Con vai nguoi dang tiep tuc lam viec voi cong an. Nam bay anh em dang nam ra ghe ngu vi met qua . hu hu hu. Nho mat tran bong NO – U chieu nay roi!
* Trần Thị Nga: 10h38 phút có một tốp côn đồ có 4 nam và 1 nữ đến, lập tức bọn côn đồ trong đồn CA phường Lý Thái Tổ đã dùng hành động thô bạo bẻ quặt tay, cướp điện thọai của tôi rồi tống tôi lên xe ô tô biển số 90B -1079 đưa về thành phố Phủ Lý. tỉnh Hà Nam. Chúng đã thô bạo lôi dật tay rồi đuổi tôi xuống xe khi tôi hỏi tại sao bắt cóc tôi rồi đuổi tôi xuống đây? Chúng chỉ bảo đi về nhà đi …. 
* Đoan Trang: Sáng chủ nhật, ra hiệu sách Đinh Lễ-Nguyễn Xí mua một cuốn “More sex is safer sex”, tên tiếng Việt là “Kinh tế học và sex”. Kết quả là bị đưa về trại phục hồi nhân phẩm đến 7h tối. Chẳng nhẽ mình lại kêu ầm lên: “Ấy, các anh ơi, đây là sách về kinh tế, không phải về sex hay biểu tình đâu!” : (( 
* Tin đã đăng trên Ba Sàm nhưng sau đó cơ quan chức năng yêu cầu rút xuống nhưng một số trang đã kịp lưu lại: 
Chuyện nóng hổi – Liệu sáng nay sẽ có biểu tình quanh Bờ Hồ không, diễn biến sẽ ra sao? Ta hãy ráng chờ …. 
Và đây là những bức ảnh đầu tiên do TS Nguyễn Xuân Diện gửi đến từ Bờ Hồ. Chưa rõ những chiếc xe bus này có phải dành để hốt người biểu tình “ủng hộ Thủ tướng”?



8h50′ – Bờ Hồ yên ắng. Công an chủ yếu tập trung quanh khuôn viên tượng Lý Thái Tổ. Lác đác một số “biểu tình viên” quanh Hồ.

9h – Biểu tình bắt đầu … Xe cảnh sát hú còi, loa inh ỏi. Một xe bus hốt người biểu tình đang đi ngược chiều đường Đinh Tiên Hoàng …

9h45′ – Tin thêm số bị bắt: Đoan Trang, Dương Thị Xuân, Nguyễn Văn Phương, Trương Văn Dũng, Lưu Văn Đức.

10h5′ – Lại có tin bắt thêm người … Đợt trước nghe chính xác khoảng 10 người, không phải 15.

10h10′ – LS Lê Quốc Quân, một phóng viên người Việt của hãng thông tấn nước ngoài, anh Viên bị bắt lên xe bus. Phạm Chính bị  về công an Hoàn Kiếm.

10h30 – Peter Vũ đã bị áp giải về CA phường Trịnh Nguyên Hãn.

Kỳ lạ thay, mặc dù vậy, đội bóng No-U vẫn ra sân như mỗi chiều chủ nhật:



* 18h: Nguyễn Văn Phương cho biết qua điện thoại: Những người ở trại Lộc Hà đã được trả tự do. Nhưng dường như mọi người chưa chịu về vì còn đang tranh cãi. Hình như là muốn biết mình bị bắt vì lý do gì. Hiện đang còn đứng trước cổng.

* 18h10’: Vũ Quốc Ngữ cho biết qua điện thoại: Phạm Chính và Nguyễn Xuân Diện vẫn đang bị câu lưu tại số 6 Quang Trung, Hà Đông. Hiện có chừng 10 người đang ở gần đó ngóng tin.

* Hơn 19h: Phạm Chính và Nguyễn Xuân Diện đã ra khỏi số 6 Quang Trung. Đây có lẽ là những người cuối cùng ra khỏi đồn công an. Nhưng còn trường hợp bác Trâm?

 
Nguyễn Xuân Diện và Phạm Chính cùng những người đi đón

Một số thông tin, mọi người đã cập nhật trên mạng, tôi chỉ làm công việc tổng hợp lại. Rất mong độc giả bổ sung hoặc cải chính nếu có sai sót, nhất là những người bị bắt có sót ai không. Tôi muốn ghi lại danh sách đầy đủ những con người dũng cảm ấy.

27/11/2011

TƯỜNG THỤY

TỔNG HỢP THÔNG TIN TỪ BBC, RFI, RFA VỀ NGÀY CHỦ NHẬT 27.11.2011

RFA: Công an ngăn chận cuộc biểu tình tại Hà Nội sáng 27-11
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2011-11-26
 

Đã có ít nhất 16 người tập trung trước tượng đài Lý Thái Tổ để tham gia biểu tình, đã bị cảnh sát bắt lên xe chở đi.


Kami's Blog
Cuộc biểu tình tại Hà Nội sáng Chủ nhật 27-11-2011, để ủng hộ việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Quốc hội soạn thảo luật biểu tình, vừa mới bắt đầu đã bị công an trấn dẹp.
 

Hưởng ứng lời kêu gọi tổ chức biểu tình tại Bờ Hồ vào sáng Chủ nhật 27-11 để ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu Quốc hội soạn thảo Luật Biểu tình, vào lúc 8:30 sáng tại Hà Nội, đã có nhiều người rải rác tập trung trước tượng đài Lý Thái Tổ trong khi trước đó đã xuất hiện nhiều xe cảnh sát, xe buýt và kể cả xe cơ giới đậu trên lề đường.

Từ Hà Nội Giáo sư Ngô Đức Thọ kể lại với Đài Á Châu Tự Do:

“Sáng sớm hôm nay đã để mấy cái xe hốt người, xe buýt, xe công nông chuyên môn chở đất đá đỗ hẳn bên trên vỉa hè trên sân tượng đài Lý Thái Tổ. Tượng đài Lý Thái Tổ là nơi những người biểu tình hay đứng để giơ cờ, khẩu hiệu.

Như thế thì họ đã phá tan và không biết có thể tập hợp lại được hay không và theo tôi biết thì họ đã chuẩn bị vụ này rất mạnh chứ không phải chơi. GS Ngô Đức Thọ

Bên kia siêu thị Hàm Cá Mập cũng để 3 xe buýt. Cảnh sát rất đông và như vậy vào lúc 9 giờ 30 cuộc biểu tình bắt đầu mà đã bị hốt ngay lên xe cảnh sát rồi thì chặn bắt. Có 16-17 người bị bắt lên xe buýt chưa biết chở đi đâu, trong đó có Nguyễn Văn Phương, đã bị bắt lên xe rồi.

Blogger Người Buôn Gió, Lê Dũng, Lã Dũng kể cả nghệ sĩ Trí Hải là ông già hay kéo đàn violon trong các cuộc biểu tình cũng có mặt. Ông này suýt bị bắt nhưng may mà già cả lại bám bánh xe và có nhiều người dằn lại nên thoát. Tình hình là như vậy.

Như thế thì họ đã phá tan và không biết có thể tập hợp lại được hay không và theo tôi biết thì họ đã chuẩn bị vụ này rất mạnh chứ không phải chơi.”.

Ngoài những người mà Giáo Sư Ngô Đức Thọ cho biết theo ghi nhận của chúng tôi thì còn nhiều người khác như: nhà báo  Đoan Trang, nhà báo tự do Dương Thị Xuân, anh Trương Văn Dũng cũng đã bị bắt và cho tới bây giờ vẫn chưa biết công an đem họ đi đâu.

Chúng tôi sẽ theo dõi tiếp và tường trình những tin mới nhất có liên quan đến cuộc biểu tình này.

RFI: Việt Nam - Biểu tình ủng hộ Luật Biểu tình, 10 người bị câu lưu
Thụy My

Sáng nay, 27/11/2011, có ít nhất 10 người đã bị bắt tại Hà Nội vì biểu tình ủng hộ lời kêu gọi của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Quốc hội chuẩn bị xây dựng Luật Biểu tình. AFP ghi nhận, tại trung tâm thủ đô có khoảng ba chục người đã khởi đầu cuộc biểu tình trong im lặng, không mang theo biểu ngữ. Nhưng cuộc biểu tình chỉ kéo dài được vài phút, thì đã bị lực lượng an ninh mặc thường phục lẫn sắc phục can thiệp. Có ít nhất 10 người đã bị đẩy lên xe buýt.
Cuộc tuần hành trên đây nhằm ủng hộ lời đề nghị của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước Quốc hội Việt Nam ngày 25/11/2011, cho rằng cần nghiên cứu xây dựng Luật Biểu tình. Trong thời gian qua, tại Việt Nam, đặc biệt là Hà Nội, đã diễn ra hàng loạt các vụ xuống đường trong năm nay chống các hành động xâm lấn của Trung Quốc tại Biển Đông.

Ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố, Hiến pháp quy định công dân có quyền biểu tình, và thực tế đã có nhiều cuộc đồng bào xuống đường bày tỏ nguyện vọng với chính quyền. Nhưng do chưa có luật, nên vừa khó cho người dân khi thực hiện quyền đã được ghi trong Hiến pháp, vừa khó cho việc quản lý của chính quyền. Vì vậy cần có Luật biểu tình để « bảo đảm quyền tự do dân chủ của người dân theo đúng quy định của Hiến pháp », đồng thời « ngăn chận những việc làm, hành vi gây xâm hại an ninh trật tự, lợi ích của xã hội, nhân dân ». Theo báo chí Việt Nam, thì luật này được giao cho bộ Công an soạn thảo.

Hãng tin Pháp nhắc lại, từ tháng Sáu đến tháng Tám năm nay đã có 11 cuộc biểu tình vào những ngày Chủ nhật, chống chính sách bành trướng của Bắc Kinh tại Biển Đông. Tuy biểu tình hiếm khi xảy ra ở Việt Nam, nhưng một số cuộc xuống đường đầu tiên đã được chính quyền làm ngơ, sau đó đã bị công an trấn áp.

Trang tin anhbasam vốn thường xuyên tường thuật về các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc, sáng nay vào lúc 10 giờ 45 (giờ Hà Nội) cho biết, theo đề nghị của « cơ quan chức năng », nên thông tin về cuộc biểu tình « ủng hộ thủ tướng » đã phải gỡ xuống.

Theo các trang mạng khác cũng như trên mạng xã hội Facebook, trong số những người bị bắt có Bùi Thanh Hiếu tức blogger Người Buôn Gió, blogger Lê Dũng, luật sư Lê Quốc Quân…Những người này đã bị đưa về Trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà, thuộc xã Liên Hà, huyện Đông Anh, Hà Nội. Riêng anh Nguyễn Văn Phương, người đã đọc tuyên cáo trước Nhà hát lớn Hà Nội ngày 03/07 gởi nhà cầm quyền Trung Quốc, sau khi bị bắt lên xe còn bị đánh đập. Những người bị bắt tại Hà Nội đều tuyệt thực để phản đối. Còn tại Sài Gòn, cũng có một số người bị bắt về công an phường Bến Nghé, quận 1.
Nguồn: RFI Việt ngữ.

BBC: Công an Hà Nội thả người biểu tình

Tin cho hay công an tại Hà Nội đã thả những người tham gia một cuộc tụ tập quy mô nhỏ tại trung tâm thủ đô ngày Chủ nhật.

Gần 20 người đã bị công an câu lưu, và bị chở bằng xe buýt về Trung tâm Phục hồi Nhân phẩm Lộc Hà, Đông Anh.
Đến buổi tối ngày Chủ nhật, tin cho biết những người này đã được thả. Trong đó có những nhân vật như TS. Nguyễn Xuân Diện, Phạm Chính, luật sư Lê Quốc Quân, blogger Người Buôn gió...

Ít người và ngắn ngủi

Cuộc 'tụ họp và đi dạo' quanh Bờ Hồ bắt đầu khoảng 9 giờ sáng Chủ Nhật 27/11 nhưng chỉ kéo dài chừng nửa tiếng.

Anh Nguyễn Chí Đức, người cũng từng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc trong năm, nói với BBC khi đang trên đường đi thăm những người bị bắt: "Thực ra gọi cuộc tụ họp sáng nay là gì thì tôi cũng không dám chắc, vì những người có mặt ở Bờ Hồ không mang theo bất kỳ biểu ngữ gì và cũng không hô bất cứ khẩu hiệu nào".

"Duy nhất chỉ có Nguyễn Văn Phương mang theo lá cờ đỏ sao vàng."

Đang có cáo buộc chưa kiểm chứng được là anh Phương, một 'biểu tình viên' kỳ cựu, đã bị nhân viên công quyền đánh đập.

Anh Nguyễn Chí Đức nói anh tới Bờ Hồ sau khi nhận được thông tin của bạn hữu, và thấy những người có mặt tụ tập thành một số nhóm rải rác, chứ không thành đoàn người như đa số các cuộc trước đây.

'Đi mua sách'

Một nhân chứng khác có mặt tại hiện trường thì nói với BBC rằng khó có thể gọi hoạt động buổi sáng Chủ Nhật này là cuộc biểu tình vì quy mô nhỏ lẻ, và "cũng không thấy có hành động phản đối gì".
Thực ra gọi cuộc tụ họp sáng nay là gì thì tôi cũng không dám chắc, vì những người có mặt ở Bờ Hồ không mang theo bất kỳ biểu ngữ gì và cũng không hô bất cứ khẩu hiệu nào."
Nguyễn Chí Đức
Trong khi đó nhà báo Đoan Trang, người hiện đang bị giữ ở Đông Anh, nói chị đang đi mua sách, "đang cầm sách đứng đó thì bị bắt lên xe, không rõ tại sao".

Dường như cơ quan công an thành phố Hà Nội đã chuẩn bị sẵn, vì trên mạng mấy hôm gần đây có lời kêu gọi xuống đường ngày Chủ nhật 27/11 để "ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề xuất và Quốc hội ban hành Luật Biểu tình".

Kêu gọi này, được đăng trên một số trang blog, đề nghị tập trung dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ, khu vực Hồ Gươm.

Quốc hội Việt Nam đang tranh cãi việc có nên soạn thảo luật Biểu tình hay không.

Trả lời Quốc hội ngày 25/11, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định "nên bắt tay nghiên cứu Luật Biểu tình" để đáp ứng nhu cầu thực tế đặt ra.

Hàng chục cuộc biểu tình phản đối chính sách của Trung Quốc ở Biển Đông hồi mùa hè, có cuộc quy tụ hàng trăm người, đã khiến giới chức Hà Nội phản huy động lực lượng công an đông đảo để giải tán.

Các cuộc tụ họp đông người ở trong nước không được khuyến khích vì quan ngại an ninh và lo sợ rằng chúng sẽ chuyển sang thành chống chính quyền dưới sự 'kích động và lợi dụng của các thế lực phản động nước ngoài'.

Nguồn: BBC Tiếng Việt.


Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Thư giãn cuối tuần: SÁT THỦ ĐẦU MƯNG MỦ

Hôm nay Chủ Nhật, Hoa Hòe tái xuất giang hồ, tặng chư vị một chầu thư giãn với SÁT THỦ ĐẦU MƯNG MỦ HOÀNG HỮU PHƯỚC

Ai cùng có thể thấy tay này mà đi tranh luận với Bác Quốc nhà thì chỉ là:
CỐNG RÃNH ĐÒI SÓNG SÁNH VỚI ĐẠI DƯƠNG
hay
KÊNH MƯƠNG ĐÒI PHÔ TRƯƠNG VỚI THỦY ĐIỆN
hoặc
NGÕ NGÁCH MÀ CỨ ĐÒI LÁCH CÁCH VỚI MẶT ĐƯỜNG

Tuy nhiên do ngã mạn và tự yêu mình mà y:

PHẤN CỨ ĐÒI BÌ VỚI VÔI,
XÔI CỨ ĐÒI BÌ VỚI CƠM NẾP,
hoặc
BẾP DẦU CỨ ĐÒI ĐƯƠNG ĐẦU VỚI BẾP GA,
Nên
CỨT TRÂU HẠNG 3 CỨ NGỠ MÌNH LÀ SOCOLA HẠNG NHẤT

Cũng may cho y (biết đây sau này sẽ RỦI), dẫu chẳng ra zì với cái ĐẦU TO ÓC BẰNG QUẢ NHO, nhưng Y vẫn vào được QH bởi y dù XẤU NHƯ CON GẤU nhưng y biết người ta vẫn thích:

XẤU NHƯNG BIẾT PHẤN ĐẤU

Và hơn nữa
XẤU XẤU NHƯNG KẾT CẤU NÓ HÀI HOÀ.
Nên Y đã đầu xuôi đuôi lọt LẺN vào QH.

Vào được QH rồi, y phát SƯỚNG NHƯ CON MỰC NƯỚNG và phấn khởi NGẤT NGÂY CON GÀ TÂY lắm lắm.
Nhưng, vốn tham lam, đã ĐƯỢC VOI CÒN ĐÒI HAI BÀ TRƯNG, y thích CHƯỜNG MẶT ra trước bàn dân QH nên đã lớn tiếng lên mặt cả bác Quốc lẫn ông TT về cái zụ luật BT “Ô Danh”

Đúng thật là
ĐÃ NGU CÒN CỐ TỎ RA NGUY HIẾM
XẤU XÍ CÒN CỐ GÂY CHÚ Ý
ĐÃ SI-ĐA CÒN XÔNG PHA HIẾN MÁU

Dân mạng thấy y, nghe y mà GHÉT NHƯ CON BỌ CHÉT, nhưng y đúng là Điếc không sợ súng. Nên cứ TỰ NHIÊN NHƯ THẰNG ĐIÊN lên blog rồi web và lớn tiếng GÀO THÉT TRONG TOA-LÉT; lời lẽ thì THÔ BỈ NHƯ CON KHỈ, còn tỏ ra SÀNH ĐIỆU CỦ KIỆU khi ngang nhiên lớn tiếng chỉ trích các GS, TS khác với loại ngôn ngữ LÁO NHƯ CON CÁO. Y dám bán đứng cụ Phan với cái mớ kiến thức lịch sử DỐT NHƯ CON TỐT.

Đọc bài y viết, nghe lời y nói mà BUỒN NHƯ CON CHUỒN CHUỒN, lòng cứ thắc mắc sao có DB ngu lâu đến thế. Sau đó mới hiểu ra không phải tại y mà tại Mẫu Hậu đãng trí

KHÔNG PHẢI CHÚ DỐT CHỈ VỊ MẸ CHÚ QUÊN CHO I-ỐT VÀO CANH

Chúc Chư Vị một Chiều CN không còn BỰC NHƯ CON MỰC, zui lên một chút đi vì ĐỜI RẤT ZỞ NHƯNG TA PHẢI NIỀM NỞ thôi.
Cũng chúc ông HHP Một CN zui zẻ, chớ CỐ QUA MÀ THÀNH QUÁ CỐ thì nguy. Ông cứ HỒN NHIÊN NHƯ CÔ TIÊN mà ngủ tại QH hay IM NHƯ CON CHIM náu mình chờ thời có phải hay hơn không.

Nhắn luôn mấy ĐB KẾT NHƯ NỔ ĐĨA với ý kiến của HHP nhớ rằng đừng tưởng ăn theo nói leo như thế là KHÔN NHƯ CON CHỒN đâu nhé. Hễ thấy nhân dân LẠNH LÙNG NHƯ CON THẠCH SÙNG là phải biết là có chuyện. Không phải cứ ĐB lá OÁCH XÀ LÁCH được đâu. Nếu không tìm thấy THÚ VUI TAO NHÃ nào thì về nhà GIẶT TÃ CHO CON còn ích hơn.

Lời khuyên chung cho các vị ĐB là chớ có TỰ NHIÊN NHƯ THẰNG ĐIÊN khi phát ngôn, viết lách. Hãy cẩn thận chớ nhầm lẫn TIA SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM và ÁNH ĐỀN ĐẦU XE LỬA mà SÁT THỦ TRÊN CÂY ĐU ĐỦ dẫu có SÀNH ĐIỆU CỦ KIỆU cũng phải NGU THÌ CHẾT CHỨ BỆNH TẬT GÌ.

Hoa Hòe

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

QUỐC HỘI ĐƯA LUẬT BIỂU TÌNH VÀO CHƯƠNG TRÌNH XÂY DỰNG LUẬT

Đưa Luật biểu tình vào chương trình xây dựng luật

 

Một ngày sau khi Thủ tướng lên tiếng ủng hộ việc soạn thảo dự án Luật biểu tình, sáng nay Quốc hội đã thông qua nghị quyết đưa dự luật này vào chương trình chuẩn bị xây dựng luật và pháp lệnh nhiệm kỳ 13. 

> Quốc hội tranh cãi gay gắt về luật biểu tình/ 'Luật biểu tình sẽ có tác dụng tích cực cho xã hội'

Theo Ủy ban Thường vụ Quốc hội, sau khi tiếp thu ý kiến của đại biểu, Ủy ban đề nghị rút khỏi chương trình 3 dự án: Luật nhà văn, Luật bảo vệ quyền riêng tư, Luật bảo vệ sức khỏe tâm thần vì phạm vi điều chỉnh, chính sách, nội dung cơ bản chưa được làm rõ.

Dự án Luật biểu tình được đưa vào chương trình chuẩn bị để thể chế hóa điều 69 của Hiến pháp năm 1992, tạo công cụ pháp lý để công dân thực hiện quyền của mình và Nhà nước quản lý, kiểm soát hoạt động biểu tình theo đúng pháp luật.

Thường vụ Quốc hội tán thành với ý kiến của nhiều đại biểu đối với dự án luật này là cần chỉ đạo, chuẩn bị kỹ về nội dung, cân nhắc thời điểm trình Quốc hội xem xét, thông qua để tránh việc lợi dụng biểu tình gây rối an ninh trật tự, làm ảnh hưởng đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của công dân, cơ quan, tổ chức.

Đại biểu Quốc hội chất vấn các thành viên Chính phủ. Ảnh: Hoàng Hà.

Chương trình xây dựng luật và pháp lệnh của Quốc hội nhiệm kỳ khóa 13 gồm 85 dự luật, 6 dự án pháp lệnh thuộc chương trình chính thức và 38 dự án luật, 3 dự án pháp lệnh thuộc chương trình chuẩn bị.

Trước đó, tại buổi thảo luận về chương trình xây dựng luật và pháp lệnh của Quốc hội khóa 13, trong khi đại biểu Hoàng Hữu Phước cho rằng biểu tình là sự ô danh và Việt Nam chưa phải siêu cường kinh tế để đài thọ cho sự ô danh đó thì nhà sử học Dương Trung Quốc nhấn mạnh: "Biểu tình là quyền cơ bản của người dân, không thể biến chúng ta thành ốc đảo dị thường".

Tại buổi trả lời chất vấn sáng 25/11, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, Luật biểu tình phù hợp với Hiến pháp, đặc điểm lịch sử văn hóa, điều kiện cụ thể của Việt Nam, thông lệ quốc tế và cũng để đảm bảo quyền tự do dân chủ của người dân. Đồng thời luật này cũng có yêu cầu là ngăn chặn những việc làm, những hành vi gây xâm hại đến an ninh trật tự, đến lợi ích của xã hội và nhân dân.

Tiến Dũng
Nguồn: VNExpress

Bản tin trên VietNamnet: 
Rút Luật nhà văn, chuẩn bị Luật biểu tình 

- Tiếp thu ý kiến của các ĐBQH, Ủy ban Thường vụ Quốc hội quyết định rút dự án Luật Nhà văn ra khỏi chương trình chuẩn bị do phạm vi, chính sách, nội dung cơ bản chưa được làm rõ. Luật biểu tình sẽ được QH xem xét trong nhiệm kỳ này.

Dự án Luật nhà văn do đại biểu tỉnh Nghệ An Nguyễn Minh Hồng đề xuất và đầu kỳ họp đã được đưa vào chương trình chuẩn bị. Tuy nhiên, ngay sau đó, dự án đã vấp phải sự phản đối của rất nhiều đại biểu nên cuối cùng đã được rút khỏi chương trình.

Cùng được đưa ra khỏi chương trình chuẩn bị còn có dự án Luật bảo vệ quyền riêng tư (do đại biểu Đặng Thị Hoàng Yến đề xuất) cũng với lý do như trên.

Ảnh: Minh Thăng

Chuẩn bị Luật biểu tình

Riêng dự án Luật biểu tình vẫn được giữ nguyên. Theo giải thích của Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý, dự án Luật biểu tình được đưa vào chuẩn bị xem xét trong nhiệm kỳ này để chuẩn bị thể chế hóa điều 69 của Hiến pháp năm 1992, tạo công cụ pháp lý để người dân thực hiện quyền của mình và nhà nước quản lý, kiểm soát hoạt động biểu tình đúng pháp luật.

Tuy nhiên, dự án luật cần được chỉ đạo, chuẩn bị kỹ về nội dung, cân nhắc thời điểm trình Quốc hội xem xét, thông qua và điều kiện tỏ chức thực hiện để tránh việc lợi dụng biểu tình gây rối an ninh, trật tự, làm ảnh hướng lợi ích nhà nước và công dân.

Tại kỳ họp này, các đại biểu cũng đề xuất nhiều dự án luật mới như Luật từ chức, Luật phản biện xã hội, Luật tòa án hiến pháp... Tuy nhiên, theo ông Phan Trung Lý, các dự án này mới chỉ là đề xuất về tên gọi, chưa có hồ sơ, thuyết minh đầy đủ, chưa nêu rõ phạm vi, chinh sách cần điều chỉnh nên đề nghị chưa đưa vào chương trình. Các đại biểu và cơ quan đề xuất sẽ tiếp tục nghiên cứu khi nào đủ điều kiện sẽ tiếp tục tái đề xuất với Quốc hội.

Như vậy, chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội nhiệm kỳ khóa 13 được chốt lại gồm 85 dự án luật, 6 dự án pháp lệnh (trong chương trình chính thức). Đó là các dự án: Luật hoặc nghị quyết sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992; Luật Thủ đô, Luật đất đai sửa đổi...

38 dư án luật, 3 dự án pháp lệnh thuộc chương trình chuẩn bị bao gồm Luật biểu tình, Luật báo chí, Luật về hội hoặc luật lập hội, Luật tiếp cận thông tin...

Ủy ban Thường vụ QH sẽ tổ chức hội nghị chuyên đề để các đại biểu chuyên trách và đại biểu nào quan tâm có thể cho ý kiến về các dự án luật trước khi trình Quốc hội. Ngoài ra, các ủy ban trong quá trình thẩm tra luật cần tiếp tục thu hút chuyên gia, nhà khoa học giỏi cùng tham gia hợp tác.

Lê Nhung
Nguồn: VietNamnet.

HOAN NGHÊNH CÔNG AN THANH HÓA LẮNG NGHE DƯ LUẬN

Thanh Hóa dừng quăng lưới bắt người vi phạm giao thông

Chiều 26/11, ông Trần Văn Thực, Chánh văn phòng Công an tỉnh Thanh Hoá cho biết, trước quá nhiều ý kiến tranh cãi, Công an TP Thanh Hoá đã tạm dừng áp dụng biện pháp quăng lưới bắt người vi phạm giao thông.

>Quăng lưới đánh cá bắt người vi phạm giao thông / 'Không luật nào cấm quăng lưới bắt người vi phạm'/ 'Quăng lưới bắt người làm xấu hình ảnh cảnh sát'

“Công an tỉnh và Công an thành phố đang làm báo cáo luận chứng để đánh giá rút kinh nghiệm, đồng thời báo cáo Ủy ban An toàn giao thông quốc gia và các ngành chức năng về những kết quả đạt được. Sau đó, chúng tôi sẽ xin ý kiến để tiếp tục thực hiện”, ông Thực cho biết.

Ông Thực cho biết, từ khi triển khai biện pháp này, cảnh sát đã bắt giữ trên 100 người đua xe trái phép, lạng lách đánh võng, bước đầu tạo tâm lý răn đe loại tội phạm này.

Cảnh sát quăng lưới bắt người vi phạm giao thông. Ảnh: Lê Hoàng.

"Sắp tới chúng tôi sẽ đề nghị các nhà khoa học vào cuộc tích cực, mong muốn sáng chế ra một loại súng bắn lưới để biện pháp này đạt độ chính xác tuyệt đối và an toàn cho những người tham gia giao thông”, ông Thực nhấn mạnh.

Trước đó từ ngày 28/10, trong đợt cao điểm xử lý trật tự an toàn giao thông, Công an TP Thanh Hóa đã áp dụng rộng rãi biện pháp quăng lưới vào bánh sau hoặc gầm xe người vi phạm giao thông không dừng lại theo hiệu lệnh. Giải pháp này đang gây tranh cãi. Nhiều người ủng hộ vì thấy hiệu quả, nhưng cũng có người phản đối vì trông phản cảm và nguy hiểm với người đi đường.
Lê Hoàng
Nguồn: VNExpress.

LỜI CHIÊU TUYẾT CHO CỤ PHAN BỘI CHÂU - Phần 1

Phan Bội Châu (1867 - 1940)
 LỜI CHIÊU TUYẾT CHO CỤ PHAN BỘI CHÂU
(Trước những lời xuyên tạc và thoá mạ Cụ của một vị đại biểu quốc hội)
Đào Tiến Thi

Đang lúc dư luận nóng lên vì những phát biểu hùng hổ của ông Hoàng Hữu Phước (HHP), đại biểu TP. Hồ Chí Minh, trước diễn đàn Quốc hội thì lại được độc giả cung cấp những trích đoạn trong các bài viết khác của ông về các vấn đề của đất nước. Cũng giống như GS. Ngô Đức Thọ, tôi phải kêu lên “kinh khủng quá” khi đọc những dòng dưới đây:
“Việt Nam hoàn toàn khác: tất cả các phe nhóm và đảng phái chính trị đều hoặc làm tay sai cho Pháp hay Nhật hay Hoa hay Mỹ, hoặc tự bươn chải chỉ biết dùng nước mắt bạc nhược cố tìm “đường cứu nước” (như Phan Bội Châu khóc lóc với Lương Khải Siêu [2] (Dấu chú thích này là của ông HHP; ông chú là lấy ở Lời tựa của Lương Khải Siêu in trong Việt Nam Vong Quốc Sử - ĐTT) khi nhờ Lương Khải Siêu giới thiệu với Nhật xin giúp kéo quân sang Việt Nam đánh Pháp, mà không biết mình rất có thể đã “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về dày mả tổ”, mở đường cho sự quan tâm của Quân Phiệt Nhật tàn bạo đánh chiếm và giết chết nhiều triệu người Việt Nam sau này, và phải nhờ Lương Khải Siêu ban phát cho lời khuyên can mới hiểu ra sự nguy hiểm của lời yêu cầu Nhật đem quân đến Việt Nam giúp đánh Pháp), và tất cả đều chống Cộng. Chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam đánh thắng tất cả, tạo dựng nên đất nước Việt Nam thống nhất, nên việc “đòi quyền lợi” hay “đòi quyền tham chính” của tất cả các cá nhân, tất cả các phe nhóm chính trị bên ngoài Đảng Cộng Sản Việt Nam là điều không tưởng, vô duyên, khôi hài và bất công, nếu không muốn nói là hành vi bất lương của kẻ cướp muốn thụ hưởng quyền lực chính trị trong khi đã không có bất kỳ công sức đóng góp nào cho Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngoài sự chống phá ngay từ bản chất”.
Như vậy, ông HHP đã coi cụ Phan là người:
1- Chỉ biết dùng nước mắt bạc nhược cố tìm “đường cứu nước” – nguyên văn trong ngoặc kép của ông HHP (như “khóc lóc với Lương Khải Siêu” khi nhờ Lương Khải Siêu giới thiệu với Nhật…
2-Vô tình đã “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về dày mả tổ”, mở đường cho Nhật đánh chiếm Việt Nam sau này, và may nhờ Lương Khải Siêu ban phát cho lời khuyên can mới hiểu ra sự nguy hiểm ấy.
3- Phan Bội Châu cũng nằm trong số các tổ chức ngoài Đảng CSVN, “tất cả đều chống cộng”.
Theo địa chỉ, tôi tìm đọc nguyên gốc của bài trên chính website của chủ nhân Hoàng Hữu Phước (http://www.emotino.com/bai-viet/18997/da-dang), và thấy đúng là như vậy. Bài đăng ngày 13-2-2011, tức là trước ngày bầu cử QH khoảng hai tháng, có liên quan trực tiếp đến sinh mệnh chính trị của ông HHP, vì ông là một đại biểu tự ứng cử.
Đọc xong tôi càng bàng hoàng, lại phải thốt lên mấy lần nữa: Trời ơi, chỉ để thuyết phục mọi người “Việt Nam không cần đa đảng” mà ông HHP phải lôi cả cụ Phan Bội Châu ra để “trảm” ư? Cái ghế của ông HHP ở QH đắt đến thế ư? Sau Phan Bội Châu, đến lượt ai bị “trảm” tiếp đây, nếu như ông HHP không chỉ tham vọng là đại biểu QH mà còn muốn leo cao hơn nữa?
Dù biết đây chả chắc đã là nhận thức của ông HHP mà có khi chỉ là một cách “đón gió” của ông thôi, nhưng vì thấy lâu nay ngay trên sách báo phổ thông cũng có một số nhận định chưa chính xác về cụ Phan Bội Châu, và nhận thấy giới trẻ hiện nay có một bộ phận coi khinh lịch sử dân tộc nên cũng dễ tin theo những nhận định băm bổ kiểu như trên, tôi thấy cần viết bài này với mong mỏi cung cấp một ít tư liệu về Phan Bội Châu, để hiểu thêm về con người cụ Phan, nhất là trong mối quan hệ với Lương Khải Siêu, với chính phủ Nhật Bản và với Đảng CSVN, để độc giả xem có đúng như ông HHP nói không.
I- VỀ VIỆC PHAN BỘI CHÂU DÙNG “NƯỚC MẮT BẠC NHƯỢC” ĐỂ CỨU NƯỚC, CHẲNG HẠN NHƯ  “KHÓC LÓC VỚI LƯƠNG KHẢI SIÊU”
1. Cụm từ “đường cứu nước” mà ông HHP dùng để chỉ chỉ hoạt động của cụ Phan được ông để trong ngoặc kép, nghĩa là với hàm nghĩa giễu cợt, chứ không còn là đường cứu nước theo nghĩa đen nữa, đó là một cách sổ toẹt vai trò cứu nước của cụ Phan Bội Châu. Thật chưa ai dám vô lễ như ông HHP trước một bậc tiền nhân đã xả thân vì đất nước như cụ Phan. Ông HHP nên học lại lớp 7 để biết rằng chính lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã nhiệt liệt ca ngợi cụ Phan, từng gọi cụ Phan là “bậc anh hùng, vị thiên sứ, đấng xả thân vì độc lập, được hai mươi triệu người trong vòng nô lệ tôn sùng” (Những trò lố hay là Va-ren và Phan Bội Châu, Ngữ văn 7, tập 2).
2. Chúng tôi xin kể vài sự kiện, chi tiết về Phan Bội Châu trước khi gặp Lương Khải Siêu để thấy bản chất con người Phan Bội Châu có phải là con người “bạc nhược” như ông HHP nói không.
Giai thoại kể, năm lên tám, khi thầy giáo ra vế đối:
Nhật nguyệt hai vầng treo trước mặt
Cậu bé San đã đối lại:
Giang sơn một gánh nặng trên vai
(Hoài Thanh: Phan Bội Châu, NXB Văn hóa, 1978)
Năm 1883, khi Pháp đánh ra Bắc Kỳ, mới 17 tuổi, cậu học trò San đã viết hịch Bình Tây thu Bắc, kêu gọi đánh Tây, thu hồi đất Bắc. Năm 1885, hưởng ứng chiếu Cần Vương của vua Hàm Nghi, Phan tự mình thành lập đội sỹ tử cần cương 60 người. Chỉ vì chưa có danh lẫn thực lực nên đội nghĩa sỹ nhanh chóng tan vỡ.  
Thời gian trước 1900 là thời gian còn phải “ẩn nhẫn chờ thời”, còn học hành, thi cử để có kiến thức và chút danh phận, và nhất là còn phụng dưỡng cha già đau yếu, thì cái chí cứu nước ở Phan vẫn không dễ che giấu, như bài thơ Chơi xuân tràn đầy khí chất ngang tàng sau đây:
Nước non Hồng Lạc còn đây mãi
Mặt mũi anh hùng há chịu ri
Giang sơn còn tô vẽ mặt nam nhi
Sinh thời thế phải xoay nên thời thế
Phùng xuân hội may ra ừ cũng dễ
Nắm địa đầu vừa một tí con con
Đạp toang hai cánh càn khôn
Đem xuân vẽ lại cho non nước nhà
Hai vai gánh vác sơn hà
Đã chơi chơi nốt ối chà chà xuân.
Năm thi đỗ giải nguyên, cũng là năm cha mất (1900), từ đấy Phan ra Bắc vào Nam tìm bạn đồng tâm, để rồi năm 1904 lập Hội Duy tân và đầu năm 1905, lên đường sang Nhật. Từ đây, con đại bàng thực sự cất cánh. Bài thơ Xuất dương lưu biệt mà theo Hoài Thanh (TL đã dẫn) là bài thơ khẩu chiếm trong tiệc rượu đưa tiễn đó:
Sinh vi nam tử yếu hy kỳ
Khẳng hứa càn khôn tự chuyển di
Ư bách niên trung tu hữu ngã
Khởi thiên tải hậu cánh vô thùy
Giang sơn tử hỹ sinh đồ nhuế
Hiền thánh liêu nhiên tụng diệc si
Nguyện trục trường phong Đông Hải khứ
Thiên trùng bạch lãng nhất tề phi.
(Làm trai phải lạ ở trên đời
Há để càn khôn tự chuyển dời
Trong khoảng trăm năm cần có tớ
Sau này muôn thuở há không ai
Non sông đã chét sóng thêm nhục
Hiền thánh còn đâu học cũng hoài
Muốn vượt Biển Đông theo cánh gió
Muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi)
3. Những chính khách Nhật Bản lần đầu tiên gặp mấy chí sỹ Việt Nam do Phan Bội Châu dẫn đầu đã hết sức cảm phục. Nghị sỹ Bạch Nguyên Văn Thái Lang nói:
“Bây giờ gặp các ông tưởng như đọc truyện hào kiệt thời trung cổ; bởi vì người Việt Nam đến đất nước Phù Tang cùng sỹ phu nước tôi trao đổi ý kiến, chính các ông là người đầu tiên”.
Như vậy, chưa cần nói đến hai mươi năm (1905 – 1925) lừng danh hăng hái dấn thân cứu nước, chưa cần kể những vần thơ khi hùng tráng, khi lâm ly mà đến nay vẫn đánh thức mỗi tim Việt Nam yêu nước, chưa kể khí phách khi ra tòa nhận án tử hình, chưa kể ngay thời kỳ cuối đời dù bị giam lỏng mà vẫn giữ trọn tấm lòng son, mà vẫn làm nhiều việc có ích, thì chỉ riêng vài chi tiết “vặt” nói trên, những chi tiết trước khi HHP gọi là “dùng nước mắt bạc nhược”, đã đủ cho ta thấy Phan Bội Châu bậc sỹ phu, bậc hào kiệt đáng để chúng ta muôn đời ngưỡng mộ, thế mà ông HHP lại gán cho cái gọi là “dùng nước mắt bạc nhược” tìm cứu nước thì thật là một sự xuyên tạc quá quắt.
4. Với cách dùng ngôn từ “Phan Bội Châu khóc lóc với Lương Khải Siêu”, ông HHP còn cố tình tạo ra hình ảnh thảm hại của cụ Phan, với mục đích gì thì có lẽ mọi người tự hiểu.
Thực chất việc này như thế nào?
4.1.Chúng ta đều biết Lương Khải Siêu (1873 – 1929) là nhà cách mạng lớn của Trung Quốc cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX, là người có ảnh hưởng lớn đối với Phan Bội Châu, là người đã giúp đỡ Phan Bội Châu, khi lần đầu tiên Phan đặt chân đến đất nước Nhật Bản xa xôi, cũng như sau này, khi Phan nhiều lần qua lại, tá túc trên đất nước Trung Hoa. Một người như thế, kể cụ Phan, vì mục đích cứu nước, có phải khóc lóc cũng không có gì xấu, nhưng sự thực cũng không phải cụ Phan khóc để cầu xin Lương điều gì. Hãy đọc những dòng sau đây của chính Lương Khải Siêu khi viết tựa cho Việt Nam vong quốc sử của Phan Bội Châu:
“Gần đây ta gặp một người Việt Nam vong mệnh, thường khi nói chuyện với ta, ông hay giàn giụa nước mắt. Ta biết nếu không tự biết thương mình mà lại thương người khác, thì có khi người lại thương cho số phận của mình đấy.
Ta đọc sách này chẳng những đã thương mà còn sợ nữa”.
(Phan Bội Châu toàn tập, tập 2, NXB Thuận Hóa, 2001)
Như vậy, cụ Phan hay giàn giụa nước mắt khi nói chuyện với Lương Khải Siêu là vì đau xót trước thảm cảnh mất nước của nước của Việt nam, chứ có phải khóc xin Lương cái gì đâu. Mặt khác, đọc sách của Phan, Lương cũng tỉnh ngộ thêm cái thân phận của Trung Hoa, cho nên mới chẳng những đã thương mà còn sợ nữa. Phan khóc cũng còn là chia sẻ nỗi niềm vong quốc cùng người chí sỹ yêu nước của Trung Hoa, người cũng đang tìm đường cứu Trung Hoa lúc đó. Điều này càng rõ khi đọc Lời mở đầu của Phan trong Việt Nam vong quốc sử:
“Không có gì đau bằng người mất nước, cũng không có gì đau bằng người bị mất nước mà bàn việc nước! Tôi muốn viết đoạn sử mất nước này, nhưng đã bao phen lệ cạn huyết khô, mà cơ hồ không viết nổi nữa.
Nay nhân Công chủ Ẩm Băng Thất (tức Lương Khải Siêu – ĐTT) nói: Than ôi, tôi (Lương Khải Siêu – ĐTT) với ông (Phan Bội Châu – ĐTT) thật là đồng bệnh. Những việc làm tàn ác của người Pháp thi hành ở Việt Nam, cả thế giới chưa ai biết đến. Ông hãy nói cho tôi rõ, tôi sẽ vì ông mà truyền bá (…). Hơn nữa, tôi cũng muốn nói riêng với ông một điều: Nước chúng tôi hiện giờ, tình thế không khác gì nằm trên đống củi mà dưới thì lửa đỏ đang bốc cháy, thế mà mọi người vẫn dửng dưng chơi bời, cho là vô sự, nếu có ai nói đến nguy cơ mất nước, cũng làm lơ rồi bỏ qua. Vậy xin ông hãy vì tôi mà kể chuyện nước ông bị mất, may ra có thể làm cho phần đông người nước tôi nghe ra mà giật mình thức tỉnh giấc mê để rồi có ngày thấy lại ánh sáng mặt trời, thì chẳng những người nước tôi được nhờ mà người nước ông cũng được nhờ đó.
Tôi (Phan Bội Châu – ĐTT) nghe nói lấy làm cảm động, gạt nước mắt và viết cuốn Việt Nam vong quốc sử này”.
4.2. Tạm dừng lại để nói về tác dụng cuốn Việt Nam vong quốc sử ở Trung Quốc. Theo GS. Chương Thâu, sách được Lương Khải Siêu cho in vào tháng 6-1905, nhưng sau đó Lương vẫn cho đăng tải trên Tân Dân tùng báo (9-1905), ở mục “Tùng đàm” do chính Lương phụ trách. Đứng ở góc độ kinh tế của người làm xuất bản, chỉ có chuyện in báo xong mới in sách chứ không ai làm ngược như vậy, nhưng chắc là nhận thấy giá trị tuyên truyền cao của cuốn sách nên nhà cách mạng Lương Khải Siêu đã ưu tiên như thế. Khi đăng tải, sách mang tên Ký Việt Nam vong nhân chi ngôn (Chép lời người Việt Nam mất nước) là cũng có dụng ý của nó. Cũng theo Chương Thâu, tính đến năm 1955, sách được in đến 5, 6 lần ở Trung Quốc. “Việt Nam vong quốc sử được xuất bản nhiều lần, chứng tỏ nó có giá trị nhất định. Nó không những là một tài liệu tuyên truyền cách mạng ở Việt Nam, mà còn có ảnh hưởng sâu rộng ở Trung Quốc nữa” (Chương Thâu, Phan Bội Châu toàn tập, tập 2, sđd). Và một gian dài người ta tưởng tác giả của nó là Lương Khải Siêu.
Phan Bội Châu phải cảm ơn Lương Khải Siêu, một “bà đỡ” cho đứa con tinh thần của mình, nhưng giá trị khai dân trí của cuốn sách cho người Trung Quốc thì Lương lại phải cảm ơn Phan.
Phong trào duy tân ở Trung Quốc sớm hơn Việt Nam một chút. Lương Khải Siêu đi trước Phan Bội Châu một chút. Chính Phan Bội Châu trước khi xuất dương đã đọc sách của Lương, rất ngưỡng mộ Lương, nên nếu coi Lương là bậc đàn anh, bậc thầy (về cách mạng dân tộc dân chủ) thì cũng được. Nhưng mặt khác, quan hệ giữa hai người là quan hệ giữa những người đồng chí hướng, cùng hoài bão cứu nước. Ngay khi đến Nhật, Phan đã viết một thư gửi Lương (lúc này, cách mạng dân chủ ở Trung Hoa đang thời thoái trào, Lương đang nương mình ở Nhật Bản), trong đó có câu: “Lạc địa nhất than khốc, tức dữ tương tri; độc thư thập niên nhãn, toại thành thông gia” (Lọt lòng một tiếng khóc, tức đã thành tương tri, đọc sách trong mười năm, thành ra tình nghĩa thông gia). Sau này, cụ kể lại trong Phan Bội Châu Niên biểu: “Lương được thư, cảm động lắm, tự động ra mời tôi vào”. Thế mà ông HHP lại biến Lương Khải Siêu thành một nhân vật kẻ cả giống hệt những nhân vật thuộc phái diều hâu ở Bắc Kinh hiện nay, chỉ nhìn người Việt Nam bằng nửa con mắt: “phải nhờ Lương Khải Siêu ban phát (ĐTT nhấn mạnh) cho lời khuyên can mới hiểu ra sự nguy hiểm…”. Phải chăng  kẻ quen cúi lạy, quen nhận ban phát nên suy bụng ta ra bụng người?
4.4. Nhân đây nói thêm, cái điều mà Phan Bội Châu rất cảm ơn Lương Khải Siêu, ngoài việc Lương giới thiệu Phan với các chính khách Nhật, là việc Lương phân tích về phương pháp cách mạng, chứ không phải chuyện khuyên đừng “cõng rắn cắn gà nhà” như ông HHP đặt điều.
Trong một buổi gặp, sau 3 tiếng đồng hồ bút đàm với Lương Khải Siêu, Phan Bội Châu đã ghi lại mấy điều cốt yếu trong lời khuyên của Lương như sau:
j Quý quốc không phải lo không có ngày độc lập, mà chỉ lo quốc dân không dủ độc lập
k Kế hoạch lo cho đến quang phục, yếu kiện chỉ có 3 điều:
a- Có thực lực ở trong quý quốc
b- Nhờ sức viện trợ của Lưỡng Quảng
c- Nhờ Nhật Bản vện trợ bằng thanh thế.
Nhưng nếu ở trong quý quốc không có thực lực, thời hai điều dưới đó, thảy không phải là hạnh phúc của quý quốc.
Ông Lương viết tiếp đến đó, lại có phụ chú rằng: “Thực lực của quý quốc là dân trí, dân khí và nhân tài. Lưỡng Quảng chỉ giúp cho quân thướng (lương thực cho quân đội – ĐTT) với khí giới. Nhật Bản chỉ giúp cho trên đường ngoại giao. Hễ khi nước mình độc lập rồi, tất phải yêu cầu liệt cường thừa nhận, mà nhờ Nhật Bản là cường quốc ở châu Á, có thể thừa nhận trước hết được”. (Phan Bội Châu niên biểu, Sđd)
Như vậy Lương Khải Siêu không phủ nhận chủ trương cầu thân Nhật Bản của cụ Phan. Tuy nhiên Lương cũng cảnh báo cụ Phan, không quá phụ thuộc vào Nhật Bản. Phan Bội Châu viết tiếp như sau:
“Lúc ấy tôi nói đến cầu viện nước Nhật Bản, ông Lương nói rằng:
Mưu ấy sợ không tốt, quân Nhật Bản đã một lần vào nước, quyết không lý gì đuổi nó ra được. Thế là muốn tồn tại được nước mình, mà thiệt là làm cho chóng mất mà thôi! Quý quốc chớ lo không có cơ hội độc lập, mà chỉ lo không có nhân tài hay chụp được cơ hội. Hễ đến ngày Đức – Pháp chiến tranh với nhau tức là một cơ hội tốt cho quý quốc độc lập đó vậy”.
Cái điều Lương Khải Siêu đi trước Phan Bội Châu nói trên cũng dễ hiểu: Trung Quốc lúc ấy tuy chưa mất hẳn độc lập nhưng đã bị các nước đế quốc, trong đó có Nhật Bản, bao vây xâu xé[1].
Tuy nhiên, cần biết thêm điều này: cái điều khuyên trên của Lương Khải Siêu đối với Phan Bội Châu thực tế không có tác dụng bởi hai lẽ:
1 -  Chính phủ Nhật Bản lúc ấy không có điều kiện can thiệp vào Việt nam.
2 - Chỉ khoảng hơn 10 năm sau, khi Nhật thực sự thành nước đế quốc, thì chính Phan Bội Châu nhận ra nguy cơ từ Nhật Bản và đã chủ trương hợp tác với người Pháp để chống đế quốc Nhật.
Hai điều trên chúng tôi sẽ trình bày trong phần hai của bài này.
Để kết lại phần thứ nhất, tôi khẳng định cụ Phan Bội Châu là một bậc anh hùng hào kiệt, khí phách ngang tàng. Cụ khóc là vì thương tình cảnh đất nước Việt Nam, chứ không phải nước mắt bạc nhược. Việc Lương Khải Siêu giúp Phan Bội Châu phần vì quý trọng một nhà yêu nước, phần vì sự hợp tác trong công cuộc cách mạng dân tộc dân chủ của cả hai nước. Lương Khải Siêu là bạn của Phan Bội Châu. Cái tư thế “ban phát” của Lương cho Phan chỉ do cái đầu óc thần phục “thiên triều” của ông HHP tưởng tượng ra. Nó không những xúc phạm cụ Phan mà còn xúc phạm một danh nhân Trung Quốc. 

Còn nữa
Đ.T. T



[1] Năm 1894 chiến tranh Trung Nhật bùng nổ, Trung Quốc thua và phải ký điều ước Mã Quan (Simonoseki), phải bỏ “phiên thuộc” TriềuTiên, cắt Đài Loan, Bành Hồ, bán đảo Liêu Đông và bồi thường chiến phí cho Nhật. Năm 1900 liên quân 8 nước trong đó có Nhật Bản đánh chiếm Thiên Tân, tấn công Bắc Kinh. Nhà Thanh ký hiệp ước Tân Sửu, phải nhượng bộ nhiều quyền lợi cho các nước đế quốc.v.v.. 


*Bài viết do tác giả gửi trực tiếp cho NXD- Blog. 
Xin chân thành cảm ơn tác giả Đào Tiến Thi.