Hiển thị các bài đăng có nhãn Sen Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sen Hoa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2021

KHẮC NHẬP KHẮC XUẤT


KHẮC NHẬP KHẮC XUẤT
 
Vốn là câu thần chú có trong truyện cổ tích “Cây Tre Trăm Đốt” lưu hành trong chốn nhân gian cả ngàn năm nay, nhưng “khắc nhập khắc xuất” hình như cũng là ý chí của các nhà quản trị thời nay. Chuyện tách ra nhập vào, từ các cơ quan tổ chức nhà nước “nhỏ như con thỏ” đến các đơn vị hành chính từ xã đến tỉnh là chuyện vẫn thường xảy ra. Câu hỏi đặt ra là tại sao phải nhập hay tách tỉnh này tỉnh nọ mấy ngày nay đang nóng trên công luận sau khi có thông báo chính thức của một quan bà, chị của cái ông giám đốc sở đi buôn chổi đót mà kiếm được tiền xây biệt phủ, mua được đất làm trang trại bạt ngàn trên núi. Lý do chính được nêu ra là các vị trong cung phát hiện thấy có tình trạng các đơn vị hành chính ngày càng phình to về cơ cấu và tăng lên về số lượng. Năm 1986 Việt Nam chỉ có 44 đơn vị hành chính cấp tỉnh, nhưng đến 2021 đã tăng lên 63 đơn vị cấp tỉnh (tăng thêm 19 tỉnh, 178 huyện, và 1.136 xã). Từ đây, số lượng các quan từ xã đến tỉnh cũng tăng chóng mặt, dân gù lưng đóng thuế cũng không đủ nuôi bộ máy quan chức khổng lồ này, đến nỗi một vị đại biểu của dân đã phải thốt lên giữa nghị trường rằng tiền lương nhà nước trả cho đội ngũ này có vài triệu một tháng thì họ không sống được, chính những bà bán trà đá trên phố, các bà các chị buôn thúng bán rong trên chợ, hàng trăm ngàn người kiết xác bán vé số dạo đã nuôi đội ngũ quan lại triều đình cấp phường xã đấy, mà với mức lương khủng chứ không bèo như của chính phủ đâu. Thật là một câu trả lời đích đáng! Tuy nhiên, làm cách nào để hạn chế nạn “phềnh quan” thì triều đình đã nghĩ nát nước gần chục năm nay và cuối cùng đưa ra giải pháp can thiệp bằng cách sáp nhập dựa trên hai cái tiêu chí căn cốt là quy mô dân số và diện tích tự nhiên. Các tỉnh miền núi có dân số từ 900 ngàn người và diện tích tự nhiên từ 8.000k2 trở lên sẽ không bị sáp nhập. Những tỉnh không phải miền núi có quy mô từ 1,4 triệu người và diện tích tự nhiên từ 5.000 km2 trở lên. Theo cách tính như vậy, phải có đến 20 tỉnh thành nằm trong nhóm nguy cơ cao, nhưng quan chị bảo từ nay đến 2026 sẽ chỉ sắp xếp lại và sáp nhập khoảng 10 tỉnh thành thôi. Tôi dám chắc các vị chức việc từ xã đến tỉnh nằm trong nhóm nguy cơ đang sốt sình sịch, quên cả phải làm gì cứu dân trong cơn dịch dã đang hoành hành khắp thôn cùng ngõ hẻm!
 
Đọc tiếp...

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

NHỚ GIÁO SƯ NGÔ ĐỨC THỊNH


NHỚ GIÁO SƯ NGÔ ĐỨC THỊNH
Sen Hoa
Giáo sư - Tiến sĩ NGÔ ĐỨC THỊNH, sinh năm 1944, Quê quán: Xã Hải Phúc, huyện Hải Hậu, Nam Định. Nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Văn hóa Dân gian (Nay là Viện Nghiên cứu Văn hóa), Nguyên Tổng Biên tập Tạp chí Văn hóa Dân gian, Phó Chủ tịch Hội đồng Folklore châu Á.

Học giả tiên phong trong nghiên cứu Nông cụ, Trang phục, Hát văn, Lên Đồng và Đạo Mẫu.

Đã từ trần hồi 06h30 ngày 06.06.2020 (tức ngày Rằm tháng Tư nhuận, năm Canh Tý) tại Hà Nội. Hưởng thọ 77 tuổi.

Lễ viếng cử hành từ 9h30 tới 10h45, Thứ Hai, Ngày 8 tháng 6 năm 2020 tại Nhà tang lễ BQP, số 5 Trần Thánh Tông, HN. Lễ truy điệu hồi 10h45 tới 11h45 cùng ngày. Hóa thân về cõi vĩnh hằng tại Đài hóa thân hoàn vũ Văn Điển, Hà Nội.
Giới Dân tộc học và nghiên cứu văn hóa Việt Nam lại vừa phải nói lời vinh biệt một nhà nghiên cứu gạo cội của mình: GS Ngô Đức Thịnh đã rũ bỏ bụi trần ở thế giới này để phiêu du về một miền xa lắm! Nếu cho rằng những người trong học giới sinh ra trong các thập kỷ 20-30 của thế kỷ trước thuộc về thế hệ đắp móng xây nền cho ngôi nhà dân tộc học của chế độ mới thì những người sinh ra trong các thập niên 40-50 như các anh có thể được xem là người tiếp nối tạo dựng nên các căn phòng của ngôi nhà ấy. Nhớ về Ngô Đức Thịnh, tôi nhớ về một con người có đức tính điềm đạm trong giao tiếp nhưng xông pha trong công việc. Câu chuyện dưới đây tôi ghi chép lại nội dung buổi nói chuyện với anh từ hồi 2007 như một cách để tưởng nhớ về một nhà dân tộc học đi trước. Tôi chỉ biên tập lại đôi chút câu chuyện của anh cho khỏi bị ngắt quang bởi các chi tiết khác xen vào, còn nội dung và lối kể là của anh.
Đọc tiếp...

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2020

VIỆT NAM CÓ CẦN MỘT VỊ THẦN CÔNG LÝ RIÊNG?


VIỆT NAM CÓ CẦN MỘT VỊ THẦN CÔNG LÝ RIÊNG?

Sen Hoa

Có một ông vủa ông vua từ năm nảo năm nao, bỗng được ngành tòa án cho mặc áo long bào đội mồ sống dậy, nặn thành tượng thần công lý, mình đồng da sắt. Khộ thân ông, đang yên giấc ngàn thu, giờ bị lôi vào chốn thị phi, ồn ào bát nháo, chắc ông chả muốn tẹo nào. Chiều nay, áp lực dư luận làm Chánh án Nguyễn Hòa Bình chịu hết nổi, phải đưa ra lời tuyên bố hoãn binh muộn màng: Tòa án Tối cao chưa xây tượng thần công lý, mà có xây thì cũng không lấy tiền của...dân. Ha ha, ngành tòa án đi buôn lắm tiền, chỉ cắt một mẩu nhỏ bằng cái móng tay từ đống của nả ấy ra là thừa (!). Mình chỉ không thích cái kiểu hoãn binh của các quan chức thời nay, vì nó mở đường cho các hành vi thiên biến vạn hóa, muôn hình ngàn trạng tiếp theo, kiểu như đặc khu kinh tế thành khu kinh tế đặc, hay cái máy đã mua 10 tỷ bỗng lại được hoãn để chuyển thành máy mượn ý mà. Ông Chánh án nói ông chỉ thương các quan tòa, nhà khoa học, sử học, kiến trúc, nghệ thuật học, họ vất vả quá, ngày đêm đào bới mới ra được cái tượng thần ý, thế mà....
Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2020

NHỊ LÊ - VỊ HỌC GIẢ MÁCH QUÉ VÀ CÃI CÙN


90 năm tuổi – “Đảng tự mình ngày càng xứng đáng trở thành dân tộc”?

Trần Gia Ninh
6-2-2020

Thiên hạ dù đang phát sốt lên vì Coronavirus, thế mà vẫn phản ứng dữ dội với bài viết “nổi tiếng” của TS Nhị Lê, một cây lý luận chủ chốt của đảng, đến mức ông TS này lại phải lên tiếng thanh minh, cãi lại “quần chúng”.

Ông Nhị Lê đã sai lại còn cố mượn Marx để cãi, mà thực ra thì ông ta đã không hiểu Marx lại còn xuyên tạc Marx. Cụ thể, trong ‘Tuyên ngôn cộng sản’ (Tiếng Việt – Nhà xuất bản Sự thật), Marx viết:

“Công nhân không có tổ quốc. Người ta không thể cướp của họ cái mà họ không có. Vì giai cấp vô sản mỗi nước trước hết phải giành lấy chính quyền, phải tự vươn lên thành giai cấp dân tộc, phải tự mình trở thành dân tộc, tuy hoàn toàn không phải theo cái nghĩa như giai cấp tư sản hiểu.” (không rõ tên người dịch, tuy chưa hoàn toàn chính xác, nhưng dùng tạm cũng được).
Đọc tiếp...