Chờn chợn văn bia thời...@
Xuân Ba
1.
Công trình tưởng niệm Hang
Tám Cô trên đường 20 Quyết Thắng có một tấm bia lớn.
Lần đó ghé thăm thắp hương, tôi kính
cẩn ngước lên những dòng quốc ngữ chĩnh chện trên bia:
“Đường 20 một miếu khang trang,
“Đỉnh Quyết thắng trăm cờ khánh tiết.
Tưởng niệm những anh hùng xót thương bao
nghĩa liệt.
Tuổi chẳng thọ nhưng huân công mãi mãi
trường tồn.”
Trong số khách tham quan, có tiếng
suýt xoa tấm tắc rằng lời văn bia nghe hoành tráng quá. Tôi cúi và lại gần hơn
để dòm. Tác giả văn bia là Anh hùng Lao
động thời Đổi mới GS Vũ Khiêu phụng soạn!
Anh bạn đồng nghiệp khoe thêm rằng GS
là người nổi tiếng từng soạn nhiều văn bia ở các công trình tưởng niệm này
khác...Nhưng giọng hơi ồn ào của mấy anh lính trẻ đã làm tôi cụt hứng. Họ nói
ngay với cái bác vừa xuýt xoa kia rằng, các bác biết khối đá khốn kiếp chặn cái
hang này khiến các chị ấy phải chết tức tưởi. Theo cháu thì bia kia chỉ ghi vắn
tắt mấy dòng mà ai cũng nhớ cũng thuộc được Mẹ
ơi, Bầm ơi (vì có người hy sinh quê ở miền trung du Phú Thọ mà) “Các anh ơi cứu chúng em với! Không thở
được...”
...
Lúc rời khu tưởng niệm, không khí trên xe chợt ắng lặng. Ông bạn đồng
hành (hàm Tiến sĩ) thở dài buông câu nói chữ vị phi toàn phi (chưa hẳn đã hoàn toàn sai) rằng mấy cậu lính ấy nói nghe cũng có lý. Thay
vì những lời to tát hoành tráng kia lời mộc mạc đơn sơ nhưng sẽ nhói lòng bao
thế hệ mai sau bằng ngay chính tiếng kêu tuyệt vọng của các cô trong những ngày
bi thương hấp hối ấy.
2.
Nếu du khách lâu lâu chưa về cố đô Hoa Lư đến trước Đền
vua Đinh Vua Lê sẽ thấy khang khác bởi những khoảnh ruộng võng vãnh nước vào cữ thanh minh này chẳng còn
xanh rờn sắc lúa xuân. Những khoảnh ruộng nay đó biến mất và thay bằng một
khoảng đất bằng và chễm chệ trong ấy là một nhà mái cong che tấm bia to
tướng...
Những khoảng ruộng trước
vốn được ăn thông với con sông nhỏ Sào Khê. Sào Khê lại nhập với sông Hoàng
Long. Hồi xa xa có lẽ thuyền ngự của các vua đã từng soi bóng và áp sát bậc
thềm rồng. Có cái tên Hoàng Long là
thế!
Khoảng đất nện rộng thênh có thời dùng làm sân
vận động. Dân ở đây gọi là “bãi hội”.
Bãi hội là nơi tổ chức
những cuộc mít tinh làm bãi đậu xe. Nhà bia khá đồ sộ có những 16 chiếc cột bê
tông phi 40 giả gỗ. Tấm bia đá cũng
sừng sững trên khắc công tích của tiền nhân và việc dời đô.
Mải cúi ngó lướt nội dung
cho đến dòng cuối Anh hùng lao động GS Vũ
Khiêu phụng soạn tôi không để ý đến ông bạn Như Phong cùng đi đang thao
thao với mấy ông đứng tuổi chắc quê ở đây? Nhà báo, nhà văn Như Phong (chắc
từng thạo thủy thổ vùng này) nói chả nên
làm cái việc lấp ruộng trước Đền Vua Đinh vua Lê để làm bãi hội mà khơi một cái
hồ thông với Sào Khê với sông Hoàngg Long. Có được một con hồ vừa giữ hay mô
phỏng thế phong thủy hậu sơn tiền thủy
thuở trước của hai ngôi Đền thiêng. Rồi du khách đến đây sẽ được ghé thuyền lên
Đền như ngày xưa các vua và cả Lý Công Uẩn đã từng ghé! Hồ sẽ thả sen, súng cây
trồng xung quanh thì tuyệt!
Không biết Như Phong nói
trúng trúng trật trật đến đâu nhưng mấy cụ có vẻ hưởng ứng lắm. Một cụ nói ngay
những việc ấy trên quyết cả, địa
phương không được biết, được quyết đâu các ông ạ! Một cụ khác thở dài chép
miệng rằng, nếu cái nhà bia kia chỉ chép cái việc ghi dấu tích Lý Công Uẩn dời
đô cùng việc Ninh Bình đi lên công nghiệp và hiện đại hóa thì cơ man nào là
vách đá dưới chân Mã Yên sơn ngay trước đền Vua Đinh kia, Ninh Bình thiếu chi
thợ đục đá tài hoa, bạt ra một khoảng đá khắc chữ quốc ngữ hay chữ nho thì tùy!
Một ông trong đoàn nhanh
nhẩu rằng “cụ dạy chí phải”! Nếu làm được vậy thì tấm bia rất tự nhiên kia gần
như thiên tạo sẽ cực ăn với cảnh quan nơi thắng tích này chứ nhà bia sừng sững
thế kia ngó hơi bị chuế!
Tôi nghe vậy thì chỉ biết
vậy!
.
.
3.
Núi Dũng Quyết, Nghệ An
từng được coi là huyệt đạo của Trời Nam. Huyệt đạo ấy từng bị Cao Biền
trấn yểm (?) nơi mà sau này La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp bày cho Nguyễn Huệ Quang
Trung xây dựng Phượng Hoàng Trung Đô. Đền thờ vua Quang Trung nằm trên đỉnh núi
thứ hai, thuộc chi Phượng Dực, trên độ cao 97m so với mực nước biển, được khởi
công xây dựng từ ngày 15/8/2005, đến ngày 7/5/2008 làm lễ khánh thành và mở hội
phục vụ khách tham quan, là công trình kỉ niệm 220 năm Phượng Hoàng Trung đô.
.
.
Trên Đền có tấm bia đá ghi sáu câu thơ lục bát của Chủ tịch Hồ Chí Minh về Hoàng đế Quang Trung được trích trong Diễn ca Lịch sử nước ta Bác viết năm 1941.
Nguyễn
Huệ là kẻ phi thường
Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu
Ông đà chí cả mưu cao
Dân ta lại biết cùng nhau một lòng
Cho nên Tàu dẫu làm hung
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà…
Nghe đâu có vài vị mũ cao
áo dài cộng với mấy lần có du khách đến viếng Đền có sắc mắc: Tại sao lại gọi
Hoàng đế Quang Trung là “kẻ’’?! Với lại mấy câu này hơi bị nôm na thế nào (?).
.
.
Cũng là để chiều lòng du khách nên có người (chưa rõ là có sự chỉ đạo của Ban quản lý di tích hay không?) đã làm thêm một phiên bản mới với nội dung khác chồng lên để xem coi phản ứng của du khách (!?). Thời điểm ấy, đền lại đặt một tấm bia mới, nội dung ca ngợi công đức Quang Trung. Nội dung chắc các bạn cũng đoán ra ai là tác giả? Lại do Anh hùng lao động thời Đổi mới GS Vũ Khiêu phụng soạn.
Việc thử nghiệm phản ứng của du khách
ấy đã bị làn sóng phản đối dữ dội khắp trong Nam ngoài Bắc (nhất là dân Bloggers).
Dư luận xôn xao rằng Nghệ An cả gan xóa
thơ Bác Hồ!
Việc thử nghiệm phiên bản nói trên,
sau một thời gian ngắn, may thay đã kịp chấm dứt.
Thời điểm ấy, tôi có việc đến chỗ nhà
phê bình Phạm Xuân Nguyên, chủ tịch Hội văn bút Hà Thành. Nhân ông vừa có
chuyến đi vô Vinh, trao đổi lại cái ý thanh minh ấy của người nhà Đền thì bất
đồ ông
Nguyên đỏ bừng mặt. Chất giọng ông oang oang rằng, trong 208 câu của bản diễn
ca Lịch sử nước ta, Bác Hồ ba lần dùng chữ “kẻ”. Đầu tiên là với
ông vua sáng lập nhà Lý: “Công Uẩn là kẻ phi thường”. Y như câu cho Nguyễn
Huệ. Ông Hồ chỉ dùng chữ “phi thường” cho hai nhân vật lịch sử này vì quả là họ
phi thường thật: Lý Công Uẩn là người có nhãn quan chính trị lớn nên đã dời đô
từ rừng núi về đồng bằng, mở đầu thời đại phát triển độc lập của quốc gia Đại
Việt; Nguyễn Huệ là người có thiên tài quân sự đột biến trong lịch sử Việt Nam,
đánh nhanh thắng nhanh, thần tốc, táo bạo. Nói vậy để thấy ông Hồ dùng chữ “kẻ”
ở đây không hề là khinh xuất. Trước khi nói về Nguyễn Huệ, từ “kẻ” lại được ông
Hồ dùng để chỉ cả ba anh em nhà Tây Sơn: “Nguyễn Nam,
Trịnh Bắc đánh nhau / Thấy dân cực khổ mà đau đớn lòng / Dân gian có kẻ anh
hùng / Anh em Nguyễn Nhạc nổi vùng Tây Sơn”. Chữ “kẻ”, như thế, dưới
ngòi bút của Chủ tịch Hồ Chí Minh không hề là xách mé, tầm thường, mang nghĩa
coi nhẹ nhân vật. Ngược lại, nó chỉ người đáng trọng, đáng kính. Như trong tên
gọi “ kẻ sĩ”. Như trong tục ngữ ai cũng biết: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”
Bác viết Diễn ca
thời điểm dân ta hơn 80% mù chữ, thất học. Bác muốn tuyên truyền tư
tưởng cách mạng cho dân đã chọn cái cách sao cho họ dễ nhớ, dễ thuộc. Đặc biệt
khi nơi đầu tiên tuyên truyền cho dân lại ở vùng rừng núi. Bác đã trình bày
những điều cao xa, sâu sắc bằng những ngôn từ giản dị, bằng lối nói khẩu ngữ để
nhân dân thấy gần gũi, dễ hiểu mà đoạn trích về người anh hùng áo vải Nguyễn
Huệ trên đây là một thí dụ!
.
.
Nghe chất giọng sang sảng cố hữu của nhà bình văn, tôi chưa biết nói sao cả!Vớt vát thêm câu chuyện đã đến hồi nhạt với lại cũng hơi căng rằng ông có nhận xét gì về nội dung bài văn bia mới không? Phần đang hứng phần nữa cũng muốn tăng thêm khí thế cho nhà phê bình cùng đám bạn đi theo mặt mày hơi bị ủ dột tôi vớ lấy một bản in văn bia cố cất cao chất giọng thuốc lá đá thuốc lào:
Khuyến nông, trọng sĩ, phát
triển công thương – Rèn tướng luyện quân, tăng cường võ bị/ Kinh bang tế thế, định bốn phương một hướng
đi lên /An quốc hộ dân, lưu vạn
dại trăm bài học quý /Một thời
ngang dọc dưới trời Nam – Bao bận đi về trên đất Nghệ/ Quê xưa họ cũ uống nước nhớ nguồn – Người
giỏi đất thiêng sâu tình nghĩa nặng/ Mậu Thân (1788) vừa hạ chiếu dựng Trung Đô/ Nhâm Tý (1792) đã băng hà rời cõi thế...
Mới đến chừng ấy, chưa kịp để người đọc có tý đắc ý
nào, Phạm Xuân Nguyên đã phũ phàng ngăn
lại, đai ra cái chất giọng Nghệ rằng, tôi không làm cái việc so sánh. Trên bia
cũ, bài thơ của Bác chỉ có sáu câu lục bát với 42 chữ. Bài văn bia của Anh hùng
lao động GS Vũ Khiêu có 320 chữ (gớm cho cái gã đầu bạc họ Phạm này, làm sao mà
gã nhớ lẹ thế?) hay dở chi thì thiên hạ còn có dịp bàn. Nhưng thiển ý của tôi
là kẻ thức giả khi cho chữ để người ta khắc bia thì phải biết nó được bày được
trưng ở đâu? Đặt ở nơi hoàn toàn mới hay
lấy mới thay cũ? Lưu danh cùng hậu thế trên đá trên đồng thì là việc phải vô
cùng cẩn trọng! Tôi xen ngang nói rằng địa phương đã tổ chức một cuộc thi hoành
tráng để chọn lời văn bia thì nhà phê bình văn học cộc lốc rằng tôi không biết!
Các cụ mình có câu khôn văn tế dại văn bia. Văn tế tế xong, thường được đốt đi. Hay dở
gì chỉ có quỷ thần chứng giám. Còn văn bia với nhiệm vụ nhọc nhằn hơn với chức năng lưu danh cho hậu thế (phương
danh lẫn xú danh - tiếng thơm cùng điều dở) cứ trưng chình ình ra hết đời này
đến đời nọ trước sự soi chiếu của bàn dân thiên hạ lại càng cẩn trọng bội phần.
Xưa đã thế và nay lại càng hơn thế!
Nhọc nhằn và cũng cẩn trọng thay việc văn bia thời
@.
Chép lại 3 chuyện trên đây mà cứ thấy chờn chợn...
X.B
Tập truyện ngắn Vang bóng 1 thời của cố nhà văn Nguyễn Tuân, có 1 truyện gần như tôi thuộc lòng " Chữ người tử tù" Dưới ánh đuốc lập loè, người cai ngục đang xin chữ, Huấn Cao (người tử tù) nói : Bình sinh trong cuộc đời của ta chỉ có 2 lần cho chữ : Thầy ta và người bạn thân của ta. Lần nầy ta phá lệ, đáp lại tấm chân tình mà ngươi hậu đãi ta bấy lâu nay.... Viết xong, Huấn Cao khuyên : Hãy tìm nơi treo tấm chữ nầy, nơi đây không thích hợp.... Huấn Cao ra pháp trường, người cai ngục từ chức về quê để treo tấm chữ đó. Ngày nay thiên hạ đề văn bia, đề bút, phóng bút cả giáng bút nữa, sao lại dễ dàng thế , hỡi ông Xuân Ba ? Đôi lời tâm sự .
Trả lờiXóaHóa ra cái anh hùng GS Vũ Khiêu này chán mớ đời, có khi phải gọi ngược lại là anh hùng Khiêu Vũ thì đúng hơn.
Trả lờiXóaThùng rỗng kêu to !!!
Trả lờiXóaTay VK này luôn vì "đếm chữ ăn tiền" mà !!!
Ôi dào,
Trả lờiXóathì vưỡn cái phường "Điếc hay hóng, ngọng hay nói" í mà.
Trăm năm bia đá thì mòn
Trả lờiXóaNgàn năm bia mực ấy thời Vũ Khiêu !!!He He!!
Ngày xưa khi học văn tôi được cô giáo chỉ ra rằng: Trước tiên em hãy viết trải dài và rộng cho hết ý của mình cần diễn tả, như thế là bước một của tập làm văn. Rồi sau đó, em hãy cắt bỏ bớt những câu chữ thừa trong đó sao cho bài văn càng ngắn càng cô đọng, xúc tích mà vẫn diễn tả hết được ý của mình, thế mới gọi là làm văn. Trong các cuộc thi viết Hoa học trò dạo trước cũng đều có quy định là mỗi bài viết chỉ gồm bao nhiêu từ cho cô đọng, xúc tích (chắc một phần cũng do đừng ăn mấy trang báo một bài chăng). Ở đây một bài của Bác chỉ 42 từ so với một bài hơn 300 từ tập làm văn thì cô giáo chấm cho điểm mấy được
Trả lờiXóaBia miệng khỏng cần tạc trên đá ! Trăm năm bia đá thì mòn. Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ !
Trả lờiXóaTôi xin có ý nghĩ thế này: Ông Vũ Khiêu là thế hệ người cũ. Ông lại được hấp thu nền văn hóa cũ (chữ Nho). Vì vậy khi ông viết văn bia, văn tế ta thường nghe thấy các từ cũ xưa một cách sáo mòn.
Trả lờiXóaTại người chọn ông viết chứ ông không đáng bị trách hoặc chê bai.
Cái vị GSTS AHLĐ này, hình như chưa hiểu thế nào là câu đối. Tại đền Tỉn Keo, khu ATK Định Hoá,Thái Nguyên, thờ Hồ Chủ tịch, được khắc trên hai cột lớn 2 câu đối của Vũ Khiêu thế này:
Trả lờiXóaTHÂU HẾT ĐÔNG TÂY KIM CỔ LẠI
DỰNG XÂY TO ĐẸP NƯỚC NON NÀY.
Đoàn các văn sĩ đi thăm khu ATK có dịp chiêm ngưỡng hai câu "giáng bút" này, không mấy ai không ôm miệng, để khỏi bật cười. Ai đó buông một câu: Đối với chả địch. Có mà hót c... cho cụ Tam nguyên Yên Đổ. Lại có kẻ bênh: Theo tôi, hai câu đối này, thực ra chỉ là một vế. Có khi còn một vế nữa mà người ta quên không khắc.
Cả bọn lại bật cười vì câu giễu thật cao siêu(!)
Vũ cậy khoẽ,Vũ ra Vũ múa.Gặp trời mưa,Vũ ướt hết lông.
Trả lờiXóaLên Tây nguyên cũng có mà đầy "sáng tạo" của ông VK. Anh hùng mà !
Trả lờiXóa