Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

PHÓ BAN TUYÊN GIÁO TW: BIỂU TÌNH CÓ TỔ CHỨC, RẤT TRẬT TỰ VÀ ÔN HÒA

Trung tướng, Nhà văn hữu Ước tặng TS Nguyễn Thế Kỷ bức ảnh ghi lại buổi giao lưu trực tuyến ngày hôm nay.

Trích từ cuộc giao lưu trực tuyến ngày 16/6/2011 giữa độc giả Báo CAND điện tử (CAND Online) với khách mời: TS Nguyễn Thế Kỷ, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo TW; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục XDLL-CAND, Tổng Biên tập Báo CAND…) nhân Kỷ niệm 86 năm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2011)…

Đại tá Phạm Văn Miên: Cũng về vấn đề biển Đông, thưa anh Nguyễn Thế Kỷ. Có bạn đọc hỏi rằng, vào ngày 5/6/2011, nhiều người dân Việt Nam xuống đường tuần hành, biểu tình phản đối hành vi vi phạm của Trung Quốc tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tuy nhiên, bản tin của TTXVN lại gọi là "cuộc tụ tập". Liệu Ban Tuyên giáo TW có kỷ luật TTXVN không?

Phó Trưởng Ban Tuyên giáo TW Nguyễn Thế Kỷ: Ban Tuyên giáo TW chẳng kỷ luật gì TTXVN cả. Sự việc mà độc giả nêu kỳ thực là do một số người dân Thủ đô Hà Nội và TP HCM bất bình trước sự việc tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp tàu Binh Minh 02. Sự việc này gây ra bức xúc, theo tôi sự phản đối và tình cảm này rất dễ hiểu. Vì người dân của mình, nhất là người trẻ đã họp nhóm lại tập trung trước cổng lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn và Hà Nội nhưng có tổ chức, rất trật tự và ôn hòa. Thậm chí nhiều người có khẩu hiệu phản đối hành động của TQ bằng giấy A4 nhưng với thái độ bình tĩnh.

Tôi cho rằng cách đưa tin như thế là được. Còn việc ai đó quan niệm sự việc đó là biểu tình là quyền của người ta, chúng ta không tranh cãi. Theo tôi thì đó là hành động người Việt Nam biểu thị lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc và phản đối nước ngoài đối với quyền chủ quyền của mình.

Bản chất sự việc là như thế.

Còn TTXVN và một số báo đưa tin tụ tập đông người… đây là việc không nên tranh cãi, bởi vì các cơ quan chức năng cho biết không có một hành động quá khích nào. Khi được cơ quan chức năng, đoàn thể giải thích "cứ bình tĩnh, Đảng, Nhà nước và chính quyền sẽ bằng con đường ngoại giao, bằng trao đổi, bằng hòa bình để giải quyết sự việc…" thì những người dân nghe ra và ra về.

Nếu nói TTXVN bị kỷ luật là nặng nề quá. Mà nếu làm thế là chúng ta vi phạm tự do báo chí…
 


Ảnh chụp màn hình Báo Công an Nhân dân điện tử, lúc 9h:00, ngày 17.6.2011.
Mời chư vị đọc thêm trên Phạm Viết Đào-Blog, tại đây.

Nguyễn Xuân Diện:
1-Hoan nghênh Tiến sĩ Nguyễn Thế Kỷ - Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương đã nhận định rất chính xác rằng các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại HN và Tp. Hồ Chí Minh (đôi lúc ông dùng là Sài Gòn - từ nay, NXD-blog cũng dùng là Sài Gòn) các ngày 5 và 12 tháng 6 vừa qua là RẤT TRẬT TỰ và ÔN HÒA.
Hoan nghênh Đại tá Phạm Văn Miên, báo Công An Nhân dân đã đặt những câu hỏi rất thực tế, thẳng thắm và gọi tên chính xác cuộc biểu tình của quần chúng yêu nước.
2- Hoan nghênh những người TỔ CHỨC các cuộc biểu tình này.
3- Riêng với TTX Việt Nam không dùng chữ BIỂU TÌNH trong bản tin, đề nghị những người biểu tình ở Hà Nội, sắp tới nếu có biểu tình, hãy đi ngang qua 33 Lê Thánh Tông (Trụ sở TTX Việt Nam) và giương cao các biểu ngữ: "NGƯỜI VIỆT NAM YÊU NƯỚC BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC", "BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC" bằng cả tiếng Anh, Trung, Pháp...để các hãng thông tấn nước ngoài ghi nhận rõ đây là cuộc biểu tình.
4. Thiết nghĩ Bộ Công an nên chỉ đạo gấp GĐ Sở Công an Tp Hồ Chí Minh, nếu tiếp tục có biểu tình tại Tp Hồ Chí Minh: 1- Các lực lượng an ninh cần mặc đúng quân phục với đầy đủ phù hiệu khi tham gia giữ trật tự (không mặc thường phục); 2- Trước khi bắt người, cần xuất trình thẻ an ninh; 3- Nếu có bắt bớ những kẻ gây rối, cần khéo léo, không làm hoảng loạn quần chúng đang biểu tình yêu nước; 4- Cần ra kết luận và họp báo về việc bắt giữ người hôm 12.6.2011 (trả lời cho nhân dân biết những người bị bắt giữ hôm đó do ai bắt giữ, bắt giữ vì lý do gì, tránh việc dư luận cho rằng công an thành phố đàn áp người biểu tình yêu nước).

NĂM 1836: NHÀ NGUYỄN CỨU 90 NGƯỜI ANH BỊ CHÌM TÀU Ở HOÀNG SA

Nhà Nguyễn cứu 90 người Anh bị chìm tàu ngoài Hoàng Sa

16/06/2011 13:39:40
 
Bee.net.vn - Trong thời kỳ làm hoàng đế, vua Minh Mạng và vương triều Nguyễn đã có những việc làm thiết thực để khẳng định chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. Mộc bản triều Nguyễn sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhị kỷ" cho biết: Vào tháng 12/1836 thuyền buôn Anh Cát Lợi (tức nước Anh ngày nay) đi qua Hoàng Sa, mắc cạn, bị vỡ và đắm; hơn 90 người được nhà Nguyễn cứu sống đưa vào bờ biển Bình Định.

Sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhị kỷ”, quyển 104, năm Minh Mạng thứ 14 (1833) chép: “Vua bảo bộ Công rằng: “Trong hải phận Quảng Ngãi, có một dải Hoàng Sa, xa trông trời nước một màu, không phân biệt được nông hay sâu. Gần đây, thuyền buôn thường bị nạn. Nay nên dự bị thuyền mành, đến sang năm sẽ phái người tới đó dựng miếu, lập bia và trồng cây cối. Ngày sau cây cối to lớn xanh tốt, người dễ nhận biết, ngõ hầu tránh khỏi được nạn mắc cạn. Đó cũng là việc lợi muôn đời”.

Sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhị kỷ”, quyển 154, năm Minh Mạng thứ 16 (1835) chép: “Hoàng Sa ở hải phận Quảng Ngãi, có một chỗ nổi cồn trắng, cây cối xanh um, giữa cồn cát có cái giếng, phía tây nam có miếu cổ, có tấm bài khắc 4 chữ “Vạn lí ba bình” (tức là muôn dặm sóng êm).

Cồn Bạch Sa có chu vi 1070 trượng, tên cũ  là núi Phật Tự, bờ đông, tây, nam đều đá san hô thoai thoải uốn quanh mặt nước. Phía bắc, giáp với cồn toàn đá san hô, sừng sững nổi lên, chu vi 340 trượng, cao 1 trượng 3 thước, ngang với cồn cát gọi là Bàn Than thạch. Năm ngoái (tức năm 1834) vua toan dựng miếu lập bia chỗ ấy, bỗng vì sóng gió không làm được.

Đến đây, mới sai Cai đội Thủy quân là Phạm Văn Nguyên đem lính thợ Giám thành cùng phu thuyền hai tỉnh Quảng Ngãi và Bình Định, chuyên chở vật liệu đến dựng miếu (cách tòa miếu cổ 7 trượng). Bên tả miếu dựng bia đá; phía trước miếu xây bình phong. Mười ngày làm xong rồi về”.
.
Bản dập Mộc bản triều Nguyễn phản ánh vua Minh mạng cho giúp đỡ tàu phương Tây bị mặc cạn ở Hoàng Sa
Bản dập Mộc bản triều Nguyễn phản ánh vua Minh Mạng cho giúp đỡ tàu phương Tây bị mặc cạn ở Hoàng Sa

Mộc bản triều Nguyễn sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhị kỷ", quyển 176, trang 1, năm Minh Mạng thứ 17 (1836) chép: “Mùa đông, tháng 12, thuyền buôn Anh Cát Lợi (tức nước Anh ngày nay) đi qua Hoàng Sa, mắc cạn, bị vỡ và đắm; hơn 90 người đi thuyền sam bản đến bờ biển Bình Định.

Vua được tin, dụ tỉnh thần lựa nơi cho họ trú ngụ, hậu cấp cho tiền và  gạo. Lại phái thị vệ  thông ngôn đến dịch lời thăm hỏi, tuyên Chỉ  ban cấp. Bọn họ đều quỳ dài, khấu đầu không thôi. Sự cảm kích biểu lộ ra lời nói và nét mặt. Phái viên về tâu, vua nói: "Họ, tính vốn kiệt hiệt, kiêu ngạo, nay được đội ơn chẩn tuất, bỗng cảm hoá, đổi được tục man di. Thật rất đáng khen." Sai thưởng cho thuyền trưởng và đầu mục, mỗi người 1 áo đoạn vũ hàng màu, 1 quần vải tây và 1 chăn vải; các người tuỳ tùng mỗi người 1 bộ áo quần bằng vải màu. Sắc sai phái viên sang Tây là Nguyễn Tri Phương và Vũ Văn Giải đưa họ sang bến tàu Hạ Châu, cho về nước”.

Từ những việc làm như trồng cây, lập miếu thờ ở  Hoàng Sa hay cho cứu vớt tàu phương Tây bị mắc cạn ở Hoàng Sa đã cho thấy vương triều Nguyễn có chủ quyền riêng ở quần đảo này. Bên cạnh đó, Mộc bản triều Nguyễn và các sách lịch sử khác chưa hề phản ánh việc các nước khác tranh chấp với triều Nguyễn trên quần đảo Hoàng Sa.

Khắc Niên – Khắc Lịch 
Nguồn: Bee.net.

THÔNG BÁO VỀ TS CÙ HUY HÀ VŨ


CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
——————————————————

Hà Nội, ngày 14 tháng 6 năm 2011

Kính gửi: ông Bùi Ngọc Bình – Giám thị Trại tạm giam số 1 Hà Nội 


Tôi Nguyễn Thị Dương Hà, là vợ ông Cù Huy Hà Vũ hiện bị tạm giam tại Trại tạm giam số 1 Hà Nội, xin gửi tới ông Giám thị lời cảm ơn chân thành vì đã tạo điều kiện tốt nhất cho tôi được thăm chồng và qua cuộc thăm tôi được biết là chồng tôi được đối xử đúng mực tại Quý trại

Kính thưa ông Giám thị, mặc dù được Quý Trại đối xử đúng mực nhưng có một số vấn đề mà tôi thấy cần phải trình bày, đề đạt tới ông như sau:

1- Về vấn đề sức khỏe: hơi thở của chồng tôi nằng nặng, sắc diện rất kém, hai tay của chồng tôi rất lạnh, dù để trên bàn nhưng tay cứ rung rung như tay của những người bị bệnh parkinson. Đặc biệt là 10 đầu ngón tay của chồng tôi bị thâm (tím) mà tôi không biết là do nguyên nhân gì.

2- Về vấn đề an toàn tính mạng: Chồng tôi có nói là bị giam cùng buồng với một người có tên là Nguyễn Đức Tuấn, có ba tiền án về tội đánh người. Hiện nay Nguyễn Đức Tuấn lại đang bị giam vì tội chém người gây thương tích 68%. Đã có lần Tuấn hỏi chồng tôi có sợ bị người ta thủ tiêu hay làm gì đó đại loại như vậy. Hồi đầu khi chồng tôi được bác sĩ phát thuốc cho uống thì Tuấn đòi ép chồng tôi đưa thuốc của chồng tôi cho Tuấn để Tuất uống và chồng tôi đã phải kiên quyết đấu tranh với Tuấn để giữ lại phần thuốc chữa bệnh của mình…

Vì những lý do kể trên, tôi đề nghị ông Giám thị:

1- Cho chồng tôi là Cù Huy Hà Vũ được đi khám bệnh, xét nghiệm tổng thể và được chữa trị bệnh.

2- Không để bị can Nguyễn Đức Tuấn hoặc những bị can tương tự như Nguyễn Đức Tuấn giam cùng phòng với chồng tôi vì gia đình tôi và toàn thể bè bạn của Cù Huy Hà Vũ không thể yên tâm khi mà tù hình sự được giam chung với tù chính trị.

Kính mong ông vì nhân đạo và theo đúng pháp luật hồi âm sớm bằng văn bản cho chúng tôi để chúng tôi còn thông báo cho dòng họ và bè bạn Cù Huy Hà Vũ được biết. 

Trân trọng cảm ơn ông,

Người viết đơn
Nguyễn Thị Dương Hà
Nguồn: do bà Cù Thị Xuân Bích gửi trực tiếp cho BVN.

TS. Cù Huy Hà Vũ và Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà. Ảnh: NXD.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

MỘT BÀI "HÀNH" ĐẶC SẮC GỬI GIỚI VĂN NHÂN

VĂN “HÀNH”

Kha Tiệm Ly
Trộm nghe:
Thế nhân vốn một mặt muôn lòng,
Văn chương cũng năm đường bảy ngõ!
Trò đời đã nhiều chuyện lá lay,
Con tạo lại bày trò cắc cớ!
Nhớ xưa
Bao thi nhân hùng khí chưa mờ,
Bao kiệt tác ngôn phong còn rõ.
Đồ Chiểu đâm mấy thằng gian, bút thép chẳng tà,
Cử Trị mắng bao phường nịnh, lòng son vẫn tỏ.
Hịch Tướng Sĩ, sông Bạch Đằng nước cuộn sóng gào,
Cáo Bình Ngô, núi Chí Linh cây rung lá đổ.
“Văn dĩ tải đạo”, lời cũ thường khuyên,
“Đức khả thắng tài”, kẻ sau chẳng nhớ!

Thế mà nay,
Học hành đôi chữ lem nhem,
Văn vẻ ba xu ú ớ.
Vỗ bụng, khoe ráp được vần ngược, vần xuôi,
Vểnh tai, thích nghe nịnh lời nầy, lời nọ.
Văn nghe giống nước mắm chấm dùi,
Thơ đọc như thầy chùa gõ mõ!
Không rành luật đối, cũng xưng mầy đó ta đây,
Chẳng sạch vần gieo, cũng vô hội nầy hội nọ.
Thơ in vài tập, chừng như đội đá vá trời,
Văn viết đôi bài, đã vội khua môi múa mỏ.

Vậy mà,
Báo tháng thường đăng,
Báo ngày chẳng bỏ!
Chỉ tội người nghe con ráy lùng bùng,
Chỉ thương người xem con ngươi lổ đổ!
Ráng banh miệng, mà cười chẳng ra cười
Cố xệch môi, mà khổ không ra khổ!

Vinh chăng?
Đi xe đời mới, đặt đít sướng mông,
Ở nhà lầu cao, ngẩng đầu trật cổ!

Như ta đây,
Dù cái thi, cái phú chưa đầy lá mít, lá mơ,
Nhưng cái nghĩa, cái tâm khá hơn loài sâu loài bọ.
Ghét quân khẩu Phật tâm xà,
Ghét phường miệng hùm gan sứa.
Không dè lời, cứ thẳng mực tàu.
Theo đúng thước, làm đau lòng gỗ!
Bao năm “bán phổi”, đệ tử mấy ngàn,
Một thuở khua chèo, bạn bè vô số.

Ngặt vì,
Kết bạn thì “Tri mãn nhân gian”
Ngoãnh mặt lại,”Vô thân tứ cố”!
Không độ nỗi những kẻ cúi lòn,
Chẳng theo kịp mấy thằng bợ đỡ!
Chẳng bù cái mũi có giàm,
Không giống đồng xu có lỗ!
Chẳng phải bành voi mặc kẻ leo lên,
Không như trôn đĩ mạnh ai mấy xỏ!

Dù cho,
Thời buổi nầy mà rách dép rách giày,
Xe đạp nọ luôn trật sên trật chó!
Dù áo Tử Lộ (!) còn đành mạn cổ, vá vai,
Nhưng mặt Nhan Hồi (2) không dễ bôi vôi, trét nhọ.

Đã từng,
Văn chương treo ở đầu giàn,
Bút mực đem quăng một xó.
Nào chê bai chữ nghĩa rẻ như bèo,
Mà tức khí vàng thau cùng một rọ!

Khổ vì,
Muốn hoàn lương mà nghiệp đĩ cứ đeo,
Muốn quăng bút, mà đường văn còn nợ!
Sá gì gạo vét mòn lon,
Thây kệ giày đi há mỏ!
Đêm dài lắm mộng, ai rằng Vương Khải (3) là vui?
Nước sạch cành hông, ai bảo Vĩnh Kì (4) là khổ?

Thôi thì,
Mặc ai pha muối pha đường,
Mặc nó lộn vừng lộn đỗ.
Tự hào vì thứ ta đủ, mà họ không cần,
Kiêu hãnh bởi điều họ dư, mà ta không có!

Xem xong,
Ai nhột thì cứ “xổ nho”
Ai khoái thì xin cổ võ!

Chú: 
(1) Tử Lộ: Học trò  nghèo của Khổng Tử.
(2) Nhan Hồi: Học trò  giỏi của Khổng Tử
(3) Vương Khải: (thường đi với Thạch Sùng), hai người giàu nhất một thời của Trung Quốc, đêm luôn sợ trộm mà ngủ không yên.
(4) Khải Kì: Vĩnh Khải Kì, người nghèo, thường uống nước suối, ăn rau rừng, mà lúc nào cũng vui, ca hát.
Nguồn: Phong Điệp.net

Bài đọc thêm trên Blog Phạm Viết Đào, 
để thấy một bọn văn sĩ trẻ khốn nạn ở Tp Hồ Chí Minh hôm nay: 
VĂN SĨ TRẺ SÀI GÒN ĐANG LÀM GÌ KHI GIẶC TÀU ĐANG GÂY HẤN NGOÀI BIỂN ĐÔNG ?
Phản hồi của Văn Nô trên anhbasam
Trong lúc thanh niên Sài Gòn sôi nổi xuống đường biểu tình chống Trung Quốc thì tại Hội nghị các nhà văn trẻ TP Hồ Chí Minh do “phê bình gia” Lê Quang Trang làm Chủ tịch , các nhà văn trẻ chơi trò… thi “hoa hậu”, “đố vui có thưởng”, thi “hóa trang”…
Một bạn đọc trên lethieunhon.com cho biết:“ Tôi là người ngoại …đạo. Nhờ cái vụ bum xùm này mà tôi tò mò tìm tới trang Web HNVTp HCM để tìm hiểu cái Hội nghị, cái Hội trại cùng cái Hậu Nghị-Trại này.Trời ạ,ngộ nghỉnh đủ thứ.Có nhiều bản “phản cung đầu thú” về bài phỏng vấn nào đó của vài nữ nhà văn trẻ cùng với cán bộ LQT có trình tự nội dung y chang nhau đang được treo trên Web.Giống như được mớm cung từ một người (Híc híc!) nào đó nhằm tránh né che chắn đỡ gạt cho ai đó.

Lại có chuyện các nhà văn trẻ Sài Gòn được xe đám tang chở tới Cần Giờ chia phe tổ chức các cuộc chơi thi hoa hậu, cải trang làm Hải tặc, làm Hoàng đế…Trời đất ơi, ngộ quá xá trời ngộ. Giống như mấy trò trơi thiếu nhi vận, thiếu niên vận nhằm thông qua đó thu hút, tập họp, giáo dục, giác ngộ cùng tiến tới đoàn ngũ hóa dần dần thành lực lượng chính trị quần chúng phục vụ cho đường lối chiến tranh ba mũi giáp công, ba vùng chiến lược thời chống Mỹ cứu nước ngày nào…

Ối Chèn Phẹt ơi, không thể tưởng tượng được những trò chơi tập thể quá date thời Bác Mao còn sống này lại được khôi phục rồi áp dụng cho mấy nhà văn nữ lẫn nam gọi là trẻ nhưng phần lớn đều làm cha làm mẹ hết rồi.

Lại nghe nói có nhẩy lò cò gì nữa.Úi chu choa ơi.Nếu mô hình Hội-Trại văn học này mở rộng tới các nhà văn già hiện nay mỗi khi có một trại sáng tác hay bồi dưỡng VH nào đó thì ắt dzui dữ lắm.Trở thành cảnh tượng đất nước đang thời cực thái bình thạnh trị có lẽ hơn cả đời Nghiêu Thuấn xưa.Lúc ấy ai ăn hối lộ cứ ăn; ai đói nghèo, oan uổng vì bị tư bản xanh đỏ nước ngoài câu kết với cường hào ác mới trong nước giựt đất, ăn chận tiền bồi thường hay đàn áp, đánh đập công nhân lao động đồng bào thì cứ việc thoải mái đói nghèo oan uổng.

Nhà văn chúng em cứ tập trung vào việc nhày lò cò quanh đóm lửa hồng hội trại cùng lò cò quanh trang viết mà thôi. Hi hi…Sướng thật mấy đại hài đồng văn thi sĩ Sài Gòn ơi. Hội thì có nhưng chả thấy Nghị đâu.Mà có Nghị gì đó thì giống như mấy cô cậu học trò xầm xì nhao nhao trong việc xin thêm tiền đi học, đi chơi game hay phải sắm xe gắn máy cho mình từ ba mẹ.
Mắc …cười quá. Không ..nín comment vào đây được. Có gì thì xin dùng văn thi thơ cao siêu bóng bẩy lý giải hóa độ giùm cái đầu óc bả đầu kiêm dừa khô cùng tâm thế vô cùng không khách quan vì đã không nói theo cái vô cùng chủ quan của cán bộ nhé.
bái bai.
He…he…
Nguồn: Phạm Viết Đào-Blog.