Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

THÁCH THỨC BIỂN ĐÔNG VÀ "CHIẾC NỎ THẦN" VIỆT NAM

Thách thức Biển Đông và "chiếc nỏ thần" Việt Nam

TS Vũ Minh Khương (ĐHQG Singapore)

Dân tộc Việt Nam có một vũ khí chiến lược vô song chỉ được dùng đến khi không còn phương cách nào khác. Vũ khí đó có khả năng làm kinh ngạc đối phương và thế giới bằng những nỗ lực phi thường mà trước đó không ai có thể hình dung được.

 

Những biến động dồn dập gần đây ở Biển Đông với hành động phi đạo lý của Trung Quốc trong xâm phạm chủ quyền của Việt Nam chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm khổng lồ chứa đựng không chỉ tham vọng vô đáy của Trung Quốc trong vùng biển xung yếu này mà cả sự đánh giá rất thấp (nếu không nói là coi thường) khả năng ứng xử chiến lược của nhà nước và sức trỗi dậy của dân tộc Việt Nam.

Đây là một nước cờ sâu và táo bạo. Có lẽ những người đi nước cờ này đã trù tính kỹ tới ba phản ứng sau đây của Việt Nam. Thứ nhất, Việt Nam sẽ không tiếc tiền, vội vã mua sắm vũ khí, tăng cường phòng thủ. Điều này sẽ làm ngân sách quốc gia kiệt quệ, kinh tế vĩ mô chao đảo, kinh tế suy yếu.

Thứ hai, người dân Việt Nam sẽ rất bức xúc trong khi nhà nước bối rối lo ngại nên tăng cường kiểm soát và kìm chế. Kết quả là, người Việt Nam sẽ mất đi tính sáng suốt của sự đồng lòng; và do đó không còn tâm trí nào cho một nỗ lực cải cách sâu rộng.

Thứ ba, giới doanh nhân Việt Nam sẽ mất đi quyết tâm và nhuệ khí  trong thâm nhập thị trường Trung Quốc, một yếu tố quan trọng không thể thiếu trong chiến lược phát triển. Vì thế, Việt Nam sẽ tiếp tục là nước thua thiệt và yếu kém nhất trong các nước châu Á trong quan hệ thương mại với thị trường khổng lồ và tăng trưởng nhanh chóng này.

Thế nhưng, những người chơi nước cờ sâu và táo bạo nói trên có thể không lường hết sức trỗi dậy của dân tộc Việt Nam. Dân tộc này có một vũ khí chiến lược vô song chỉ được dùng đến khi không còn phương cách nào khác. Vũ khí đó có khả năng làm kinh ngạc đối phương và thế giới bằng những nỗ lực phi thường mà trước đó không ai có thể hình dung được. Thách thức Biển Đông có lẽ là một vận hội vô giá, nó buộc người Việt Nam chúng ta phải dùng đến chiếc "nỏ thần" kỳ diệu này.

Chúng ta cần hiểu Trung Quốc hơn

Để vượt qua thách thức nghiệt ngã hiện nay, Việt Nam cần hiểu rõ hơn Trung Quốc. Đây là một dân tộc có nền văn hóa lớn, lâu đời, với nhiều thành quả huy hoàng trong quá khứ nhưng đã bị kìm nén nặng nề trong hàng trăm năm qua do chính sách đóng cửa và não trạng mê muội. Từ khi có cải cách do ông Đặng Tiểu Bình khởi xướng họ đã đi được những bước khổng lồ, làm thế giới thán phục, với động lực chủ đạo là ý chí và tham vọng rất lớn, trọng dụng nhân tài, tầm nhìn rộng, và mưu kế sâu sắc. Xu thế này hiện còn rất mạnh mẽ và có thể còn kéo dài.


 
Đảo Đá Đông thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Ảnh Chu Thanh Vân.

Việt Nam cũng như nhiều nước khác cần thấu hiểu cục diện này và chuẩn bị thật tốt để có thể sống bên một người láng giềng khổng lồ, hùng mạnh, tham vọng, mưu sâu, và có thể có những hành vi nhẫn tâm trong khẳng định quyền thế nhờ sự trỗi dậy của mình.

Đồng thời, Việt Nam cũng cần biết rõ những điểm yếu rất dễ tổn thương của Trung Quốc. Thứ nhất, đó là nội tình phức tạp với nhiều yếu tố bất ổn từ trong cốt lõi. Mức độ ổn định chính trị và kiểm soát tham nhũng của Trung Quốc rất thấp so với hầu hết các nước (theo khảo sát thường niên của Ngân hàng Thế giới). Trung quốc sẽ không thể rảnh tay làm mưa gió trên thế giới nếu người dân Trung Quốc thấy chính phủ mình thua kém Việt Nam và các nước láng giềng trong nỗ lực cải cách-phát triển. Khi đó Trung Quốc sẽ phải quay về giải quyết vấn đề nội bộ.

Thứ hai, hình ảnh nhân văn của Trung Quốc trên trường quốc tế còn rất thấp. Từ thực tế châu Phi đến Biển Đông, họ chưa chứng tỏ được mình là một quốc gia có trách nhiệm cao trong  kiến tạo hòa bình và phồn vinh cho thế giới.

Thứ ba, Trung Quốc để lại nhiều ấn tượng chưa đẹp về tính trung thực và sự nhất quán giữa hành động và lời nói, từ chất lượng sản phẩm đến đường lối kinh tế và chính sách ngoại giao.

Một mặt khác, Trung Quốc là một quốc gia có lãnh đạo giỏi, tầm nhìn xa. Trên thực tế, họ rất ngại và kiêng nể các quốc gia có hội đủ ba yếu tố: thượng tôn các qui luật của tạo hóa, trọng dụng nhân tài, và dốc sức khai phát sức mạnh dân tộc. Bởi họ biết dân tộc này sẽ là một quốc gia hùng cường. Hàn Quốc là một trường hợp điển hình. Trong khi đó, họ có thể hành xử rất ngạo mạn với những quốc gia mê muội, giáo điều, hắt hủi hiền tài, phân liệt nhân tâm. Bởi họ biết đất nước này đang ở vào thế suy vi.

Trung Quốc đã qua giai đoạn trỗi dậy hòa bình và bước vào giai đoạn khẳng định uy lực của mình. Họ sẽ không ngại đối đầu trên những điểm mạnh của họ, đặc biệt là về thực lực kinh tế và quân sự. Tuy nhiên họ sẽ phải chùn lại nếu sự đụng độ khoét sâu các điểm yếu nêu trên: ổn định chính trị thấp, hình ảnh nhân văn hạn chế, ấn tượng về hành xử thiếu văn minh và trách nhiệm.

Việt Nam: Chiếc "nỏ thần" và phương cách sử dụng

Từ bài học từ cha ông

Binh pháp cổ có tổng kết rằng, muốn làm nên một chiến thắng hiển hách, cần có khả năng làm kinh ngạc đối phương. Đây là chiếc "nỏ thần" kỳ diệu mà người Việt Nam qua bao thế hệ đã dùng đến mỗi khi đất nước bị lâm nguy hoặc ngoại xâm giày xéo. Ông cha ta đã để lại những bài học quí giá khi dùng đến vũ khí chiến lược này.

Bài học của Đức Trần Hưng Đạo chỉ ra rằng cách bảo vệ tổ quốc tốt nhất là chủ động tiến công vào những yếu kém của chính mình. Theo tư tưởng này, ngài thảo ra hịch tướng sĩ, khích lệ tướng sĩ thấy nỗi nhục quốc gia mà bỏ thói hư tật xấu, quyết chí một lòng, xả thân vì nước.

Ngài chỉ rõ, nếu để mất nước thì: "chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến ngàn năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận."

Và nếu giữ được nước thì: "trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền."

Nguyễn Trãi nêu ra những nguyên lý cao cả để dân tộc vượt lên mọi sự bạo ngược:

"Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân để thay cường bạo"

(Bình Ngô Đại cáo)

Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ trăn trở tìm kiếm người hiền tài ra giúp nước: "Trẫm đang ghé chiếu lắng nghe, thức ngủ mong mỏi mà có người tài cao học rộng chưa từng thấy đến... Ngẫm cho kỹ: cái nhà to lớn - sức một cây không dễ gì chống đỡ, sự nghiệp thái bình - sức một người không thể đảm đương." (Chiếu cầu hiền)

Đến nỗ lực hôm nay

Sẽ cần những nghiên cứu sâu sắc và thảo luận rộng khắp trong nhân dân để tìm ra đủ phương cách để Việt Nam có thể vượt lên bằng những nỗ lực làm kinh ngạc thế giới, buộc đối phương phải rút về thế phòng thủ - hòa hoãn. Ba hướng đi lớn cho các nỗ lực có thể là:

1- Xác lập ý chí cải cách của lãnh đạo Đảng và Nhà nước;

2- Cả nước trên dưới một lòng toàn tâm toàn ý khai phát sức mạnh tiềm tàng của dân tộc; và

3- Toàn xã hội thành tâm coi giá trị nhân văn và lòng nhân bản làm nền tảng phát triển và hướng đích cho dân tộc đi đến phồn vinh.

Theo hướng đi này chúng ta có quyền đòi hỏi và kỳ vọng một số hành động sau đây.

+ Lãnh đạo Đảng và Nhà nước lắng nghe bàn luận để thấy hết nguy cơ, thậm chí thảm họa mà đất nước nhân dân sẽ phải gánh chịu trong tương lai không xa nếu đất nước tiếp tục tụt hậu, dân tộc phân tâm.

+ Lãnh đạo Đảng và Nhà nước quây quần cùng đại diện mọi tầng lớp nhân dân, ngày đêm họp bàn tìm phương kế cải cách, đưa nhanh đất nước đến hùng cường.

+ Lãnh đạo Đảng và Nhà nước có chính sách sử dụng hiền tài, đưa đất nước vượt lên trên mọi lĩnh vực, từ phát triển kinh tế đến củng cố quốc phòng, từ dân chủ hóa đất nước đến xây dựng thiết chế nền tảng cho phát triển bền vững, từ cải cách giáo dục đến nâng cấp tiềm lực khoa học công nghệ, từ hợp tác quốc tế đến gia cường vị thế và hình ảnh Việt Nam.

+ Có những bước đi đột phá táo bạo; đặc biệt là xây dựng một số đặc khu kinh tế nhằm huy động sức mạnh tổng lực của dân tộc, là hình mẫu của Việt Nam năm 2045, với sức đuổi vượt mạnh mẽ làm thế giới khâm phục và kính nể.

+ Mỗi người dân Việt Nam, dù ở đâu hãy tự giác góp phần tạo nên hình ảnh một dân tộc có phẩm chất cao quí: thành tâm trong hợp tác, cầu thị trong học hỏi, ý thức trách nhiệm cao với cộng đồng. Việt Nam cần trở thành một điểm sáng, có sức tương phản và thu hút mạnh mẽ trong hun đúc những phẩm chất cao quí này.

Nguồn: Tuần Việt Nam (VNN)

VUA GIA LONG TỪNG THÂN CHINH VƯỢT BIỂN CẮM CỜ Ở HOÀNG SA

Lời dẫn của Nguyễn Xuân Diện:

Trước khi đọc bài viết Vua Gia Long 3 lần phái quân ra Hoàng Sa (Bee.net) xin cung cấp thông tin: Trên tập san The journal of the Asiatic society of Bengal, Vol VI đăng bài của giám mục Taberd, xác nhận Vua Gia Long đã thân chinh vượt biển đến Hoàng Sa vào năm 1816 và long trọng treo cờ, chính thức giữ chủ quyền quần đảo Paracels (Hoàng Sa, Cát Vàng)...

Vua Gia Long 3 lần phái quân ra Hoàng Sa 

14/06/2011 13:51:27
 
Bee.net.vn - Trong 18 năm trị vị đất nước (1802 – 1820), dù có nhiều công việc phải làm để củng cố vương triều mà khó khăn lắm mới gây dựng được, nhưng vua Gia Long cũng không quên việc phái quân ra biển đảo để khẳng định chủ quyền của vương triều đối với các đảo và quần đảo, trong đó có quần đảo Hoàng Sa.

TIN LIÊN QUAN

Mộc bản triều Nguyễn đang bảo quản tại Trung tâm Lưu trữ Quốc gia IV – Đà Lạt (Lâm Đồng) với nhiều nội dung phản ánh xã hội triều Nguyễn, trong đó có một số đoạn nói về việc vua Gia Long cho phái người ra quần đảo Hoàng Sa dò xét đường thủy. Có tất cả 3 đoạn trích về việc này được phản ánh qua Mộc bản.

Mộc bản sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhất kỷ”, quyển 22, trang 2, năm Gia Long thứ 2 (1803) chép: “Tháng 7, Lấy Cai cơ Võ Văn Phú làm Thủ ngự cửa biển Sa Kỳ, sai mộ dân ngoại tịch lập làm đội Hoàng Sa”.

Mô tả ảnh.
Bản dập Mộc bản nói về vua Gia Long cho mộ dân bổ sung vào đội Hoàng Sa

Mộc bản sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhất kỷ”, quyển 50, trang 6, năm Gia Long thứ 14 (1815) chép: “Tháng 2, sai đội Hoàng Sa là bọn Phạm Quang Ảnh ra đảo Hoàng Sa thăm dò đường biển”.
Mô tả ảnh.
Bản dập mộc bản nói về vua Gia Long phái Phạm Quang Ảnh ra đảo Hoàng Sa dò xét đường biển

Mộc bản sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhất kỷ”, quyển 52, trang 15, năm Gia Long thứ 15 (1816) chép: “Tháng 3, sai thủy quân và đội Hoàng Sa đi thuyền ra Hoàng Sa để thăm dò đường thủy”.
Mô tả ảnh.
Bản dập Mộc bản nói về vua Gia Long phái thủy quân ra Hoàng Sa đo đạc thủy trình
Gia Long là vị vua đầu tiên của vương triều Nguyễn. Ngay từ khi lên ngôi, mặc dù Vương triều còn rất nhiều khó khăn, công việc bộn bề nhưng ông đã thể hiện một tầm nhìn rất xa đối với chủ quyền biển đảo - phần lãnh thổ không thể tách rời với đất liền - và không quên việc phái quân ra biển đảo để khẳng định chủ quyền của vương triều đối với các đảo và quần đảo, trong đó có quần đảo Hoàng Sa.

Khắc Niên – Khắc Lịch
Nguồn: Bee.net.vn.



A LETTER TO YUE BROTHERS AND SISTERS


A LETTER TO YUE BROTHERS AND SISTERS
 
Dear brothers and sisters

 
While certain heads in China are so hot that they wanted to incite the Chinese people to create an atmosphere of chauvinism to serve the invasion and occupation of the the entire South China Sea, as modest citizen of the BachViet family (Yue Peoples), I have an idea that our country Vietnam can be proud to say that we are last and single nation of the BachViet group that can preserve its national independence and sovereignty, and we are trying our best to cope with brutal actions of barbarism taken by our unwanted chauvinist neighbour

Yue Peoples’s territories used to be cradles of wet rice civilization. But, now only one country still exists, that is Vietnam. How sorrowful we are, thinking about our ancient hey days of Yue Peoples!

Yue Peoples possess their own cultural heritages that contribute to the history of mankind, one of which is the bronze drum that every Yue nation used to own. Yet, to date, Vietnam is the only representative of these cultures, that introduces the bronze drum to the world, kept at the UN headquarters.
Descendents of Yue Peoples, just think of this and you see that your ancestors were the victims of the Han people. What a torment!

The whole territory south of the Yangtze River used to belong to us, Yue Peoples. Yet today Vietnam is the last land to be left to worship our common Yue ancestors.

Yue brothers and sister, we have this proverb, “When a horse get ill, all the stable denies food.”
If your ancestors and you yourselves have been the victims of Han People’s expansionism, would you like us to be on the same boat?

Yue brothers and sister! We wish you to do anything you can to preserve the last-left-in-the-world altar for our ancestry.

In the past thousands of years Vietnamese people have strengthened our solidarity and powers to be able to coexist besides unwanted big but bad neighbour. As Yue people, we are peace-loving and always wish to live in harmony with China, but we are willing to sacrifice ourselves to protect our land and people whenever the country is invaded.

Like our ancestors, we respect good cultural valued created by Han people, whose civilization is considered one of the greatest of the world. However, if our peace is threatened by Northern invaders we are prepare to face the worst to come to us.

Dear Yue brothers and sister, I believe you, good-will Chinese and progressive humankind will advocate our people and our just struggle

From the last unlost land of the Yue Peoples, I would like to say “Hello” to you, all Yue people in the world, and wish all the best to you and please support us, your brothers and sisters in this glorious struggle.

Thang Long - Hanoi 10/6/2011
P.Q.A 
Người dịch: Hoàng Lan
(gửi qua comment)

Bản gốc Tiếng Việt: 

THƯ NGỎ GỬI NHỮNG NGƯỜI ANH EM BÁCH VIỆT
Phạm Quang Anh

Trong lúc những cái đầu đang rất nóng ở đâu đó muốn kích động người dân Trung Quốc để tạo bầu không khí Sô-vanh cho cuộc xâm chiếm toàn bộ Biển Đông, là một công dân từng thuộc gia đình Bách Việt tôi trộm nghĩ nước Việt Nam chúng tôi – quốc gia Việt cuối cùng còn giữ được nền độc lập sẽ chèo chống thế nào đây trước sức mạnh bạo tàn của chủ nghĩa nước lớn.

Bách Việt chúng ta từng là một trong những cái nôi của nền văn minh lúa nước, vậy mà nay chỉ còn một nước Việt Nam , như thế phỏng có xót xa hay không!

Bách Việt có một biểu tượng văn hóa hiếm có trong lịch sử nhân loại là những chiếc trống đồng mà nước Việt nào cũng từng sở hữu. Vậy mà ngày nay chỉ còn Việt Nam đại diện cho nền văn hóa đó đưa trống đồng giới thiệu cho thế giới tại trụ sở Liên hiệp quốc, nghĩ cho kỹ mới thấy điều này cũng có những xót xa.

Hỡi những người anh em Bách Việt, một nước Việt đau thì cả tàu Bách Việt có thể ăn những ngọn cỏ mà tổ tiên của chúng ta đã từng phải ngậm đắng nuốt cay hay không ?

Toàn bộ đất trời phía Nam sông Dương Tử là của người Bách Việt chúng ta. Thế mà ngày nay chỉ còn có mỗi nước Việt Nam là vùng đất còn lại để thờ cúng ông bà tổ tiên Bách Việt .

Hỡi những người anh em Bách Việt, các bạn hãy có những hành động tùy vào khả năng của mình để giữ lấy một vùng đất hương hỏa còn lại của tổ tiên chúng ta.

Đã cả ngàn năm nay người dân Việt Nam trên dưới một lòng , dù có lúc phải nín nhịn để giữ lẽ hòa hiếu nhưng cũng rất ngoan cường, tự lực tự cường bảo vệ vững chắc vùng đất, vùng trời, vùng biển còn lại của Bách Việt.

Hỡi những người anh em cùng dòng máu Bách Việt, dù các bạn nghĩ gì, làm gì cho phần còn lại của tổ tiên, những người Việt Nam thời hiện đại đều rất biết ơn và quý trọng.

Theo truyền thống của cha, ông để lại chúng tôi luôn hòa hiếu, tôn trọng và học hỏi những điều tốt đẹp của nền văn minh Trung Hoa- một trong những cái nôi lớn của văn minh nhân loại. Nhưng chúng tôi đã sẵn sàng một lần nữa đương đầu với những bất trắc có thể xảy ra với người dân Việt nam.

Những người anh em Bách Việt, những người dân Trung Hoa tốt bụng và nhân loại tiến bộ, bạn bè gần xa nhất định sẽ đứng bên cạnh nhân dân Việt Nam chúng tôi !

Từ mảnh đất cuối cùng còn lại của Bách Việt xin gửi một lời chào quý mến tới những người anh em.

Thăng Long - Hà Nội 10/6/2011
P.Q.A 

..............
Ghi chú bên lề:

Đề nghị các bác, các anh chị tiếp tục gửi đến các bản dịch sang tiếng Hoa, tiếng Quảng Đông, tiếng Nga, tiếng Nhật, tiếng Pháp...

Bản dịch sang tiếng Nga:
ПИСЬМО K YUE БРАТЬЯM И СЕСТРAM

Дорогие братья и сестры

Хотя некоторые руководители в Китае, так жарко, что они хотели, чтобы подстрекать китайских людей, чтобы создать атмосферу шовинизма, чтобы служить вторжения и оккупации всей Южно-Китайском море, как скромный гражданин семьи BachViet (Юэ народов), у меня есть uдея, что нашe странe, Вьетнам, можно с гордостью сказать, что мы последняя и единcтвeннaя нация группы BachViet, которaя может сохранить свою национальную независимость и суверенитет, и мы пытаемся в наших силах, чтобы справиться с жестокими действиями варварства, принятых нашей нежелательной шовинистической соседей

территория Юэ народов используемых для колыбелей цивилизации водовой риса. Но, в настоящее время только одна страна все еще существует, что является Вьетнам. Как печальный мы, думая о славых дней наших Юэ народов!

Юэ народов обладают своей собственной культурного наследия, которые способствуют истории человечества, одним из которых является бронзовый барабан, что каждый народ Юэ использовал в собственных. Тем не менее, на сегодняшний день Вьетнам является единственным представителем этих культур, что представляет бронзовый барабан миру, тот что хранятся в штаб-квартире ООН.
Потомки Юэ народов, просто думать об этом, и вы увидите, что ваши предки были жертвами ханьцев. Какие мучения!

Весь юг территории реки Янцзы принадлежал к нам, Юэ народов. И все же сегодня Вьетнам является последней земли, что остаетcя, чтобы поклониться нашей общей Юэ предков.

Юэ братья и сестры, у нас есть пословица: "Когда oднa лошадь болеет, все лошади отрицают пищи."
Если ваши предки и вы сами были жертвами Хан Народной экспансии, хотели бы вы, чтобы мы были в одной лодке?

Юэ братья и сестры! Мы желаем вам, чтобы сделать все, что вы можете сохранить последнюю-в-мире алтарь для наших предков.

В прошлом тысячe лет вьетнамский народ укрепил cвою солидарность и полномочия, чтобы иметь возможность сосуществовать, рядом c нежелательном большом, но плохом соседoм. Как Юэ людей, мы миролюбивые и всегда хотят жить в гармонии с Китаем, но мы готовы жертвовать собой, чтобы защитить нашу землю и народ, когда страна вторглаeтся.

Как и наши предки, мы уважаем хорошиe культурныe oцeнноcти Хан людей, чья цивилизация считается одной из самых больших в мире. Однако, если наш мир находится под угрозой Северной захватчиков мы готовиться к худшим к нам.

Уважаемые Юэ братья и сестры, я верю вам, и доброй воли китайского и прогрессивного человечества будет выступать наш народ и нашу справедливую борьбу

Из последних нeзaвиcимой земли Юэ народов, я хотел бы сказать "Привет" для вас, всеx Юэ людей в мире, и пожелать всего наилучшего вам и, пожалуйста, поддержите нас, вaших братьев и сестер, в этой славной борьбы.

Тханг Лонг - Ханой 10/6/2011
P.Q.A
пеpeвoчик: Хоанг Лан (Hoàng Lan)

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

BÀI HAY NÊN ĐỌC: ĐA SỐ IM LẶNG!?

Đa số im lặng 
Vinh Anh
 
Nửa tháng qua, không phải, cả tháng nay rồi, từ cái ngày “Bình Minh 02” bị cắt cáp, qua mấy lời của “người phát ngôn”, qua hình ảnh và phát biểu của những quan chức ở mấy cái hội nghị khu vực và qua những câu trả lời phỏng vấn của các vị có chức sắc, rồi lại tiếp những hình ảnh vui buồn lẫn lộn, đan xen trong hai ngày chủ nhật mùng 5 và 12 tháng 6 vừa rồi, vẫn thấy miệng đắng ngắt mỗi khi nghĩ về cái đa số im lặng.

Nếu hỏi từ bao giờ, cái điểm khởi đầu về chuyện anh hàng xóm ấy, cũng chẳng nhớ nữa. Chỉ nhớ nhất từ hồi có ông bô-xít Huệ Chi xuất hiện, mới theo dõi được thường xuyên các chuyện của nước ta với anh hàng xóm.

Năm bảy chín đánh Pôn-pốt rồi đánh Tầu ở biên giới, Hà Nội vẫn bình an nhưng đã thường xuyên “bám” theo cái vụ nạn kiều để mở mang đầu óc. Mang tiếng là lính nhưng chỉ biết về Hoàng Sa, Trường Sa từ năm 1974, cũng là nhờ mấy anh lính cộng hoà, chống Tầu. Đến việc Mỹ bỏ đồng minh, rồi mất đảo. Thua. Lúc đó còn chiến tranh, đang dốc sức vào trận cuối, chẳng biết nên mừng hay vui. Chỉ thấy có điều gì đó gai gai gờn gợn. Chẳng gì cũng là biển đảo của người Việt Nam, của Tổ quốc Việt Nam. Lờ mờ mới chỉ biết được thế, nghĩ được thế. Hy vọng mong manh để giải thích cho sự non kém của mình: chắc là một hành động chi viện của người đồng chí anh em(!).

Than ôi, ấu trĩ một thời là thế! 

Đời người có nhiều lúc ngờ ngệch, ngây ngô đáng thương nhưng cũng đáng thông cảm, bỏ qua. Đó là tuổi ấu thơ và cũng có cả một thời tuổi thanh niên sôi nổi nữa. Nhưng khi đã bước qua cái ngưỡng ban đầu bỡ ngỡ đó, ta phải có trách nhiệm với mọi suy nghĩ và hành động của mình, không thể đổ cho khách quan được nữa. Không thể nhìn đời bằng con mắt ngây thơ trong sáng vô tư được nữa. Cuộc đời bây giờ là cạm bẫy và nhiều thứ gọi là nhiễu nhương. Lúc này cuộc sống đòi hỏi ta phải đứng trên đôi chân của chính mình, không thể cứ dựa vào trên đôi vai của người khổng lồ mãi được.

Dẫu vẫn biết con người vốn “tính bản thiện”nên thật khó trách cứ. Con người phải chăm lo cuộc sống cho mình và gia đình ngày một tốt và cái mối liên quan dây nhợ này sẽ mỗi ngày một dài. Khó trách, nếu ai đó vì cái mối dây nhợ đó mà không quan tâm đến việc nước lắm. Đó là những con người bình thường của xã hội.

Nhưng rồi tự hỏi, có trách được không, những bạn trẻ chỉ biết chăm lo cho cá nhân mình, những trí thức chỉ biết đứng ngoài cuộc và “phán”. Và thêm nữa, vốn rất tự hào về mảnh đất Thăng Long, vốn rất tự hào nó là nơi quy tụ những nhân tài đất Việt, vốn rất tự hào về những người được mệnh danh là sĩ phu Bắc Hà, mà sao lại vẫn thấy lẻ bóng lắm, cô đơn, thiếu nhiều tiếng nói lắm..

Bình thường sẽ biến thành tầm thường nếu đi xa thêm một đoạn nữa.

Sáng ngày 5 tháng 6, đi loanh quanh xem “thời tiết chính trị” ở khu vực Đại sứ quán Tầu. Sau một vòng lượn qua các phố, thấy vững khí hơn, cho xe lên hè phố, trước quán cà phê “Cột Cờ”.

Nhìn những gương mặt trẻ măng, thương chúng nó và cũng tự hào về chúng nó quá. Bảo vệ được đất nước này chính phải nhờ vào chúng. Chợt thấy chúng nó vượt qua mình nhiều lẽ, độ thông minh tự tin và lòng dũng cảm. Thêm tin tưởng vào lớp trẻ hơn.

Nhưng vẫn thấy một điều gì chưa thoả mãn. Còn muốn hơn nữa kia. Đó là nhìn số lượng đoàn người giăng biểu ngữ, vẫy cờ bày tỏ thái độ và hát quốc ca, thấy cái sự tự hào của mình hơi quá. Những người mang sắc phục để đề phòng cuộc xuống đường sao lại nhiều thế. Trưa về mở máy, thấy “ngượng” với người Sài Gòn. Ở trong đó, người ta rủ nhau xuống đường có bài bản, có cả ông già chuyên nghiên cứu lịch sử đã 92 tuổi cũng tham gia “tụ tập”. Ở Hà Nội không thấy mấy ai, [...]. Hoá ra, nỗi sợ hãi mà Ngô Bảo Châu nói vẫn rất thật và hiện hữu quanh ta. Miệng chát đắng.

Yêu nước trên đất đai Tổ quốc mình mà vẫn phải có lòng dũng cảm và vượt rào chắn, kỳ khôi không? Lại cái điều đắng ngắt và khô bỏng trong miệng! Hoá ra đa số còn im lặng trông chờ nhiều quá.

Lần thứ hai, ngày 12 tháng 6, thấy trí thức Hà thành trỗi dậy cũng đáng nể hơn. Có một điều buồn tiếp, lực lượng giữ trật tự nhiều quá, nhiều hơn cả số người đi. Cũng buồn cho ở trong kia, lần này không thấy trí thức dẫn đầu, lại còn có sự bắt bớ nữa.

Phải công nhận, Hà Nội có Giáo sư Huệ Chi làm cho người đi “tụ tập” như mình sướng, làm hả dạ người Hà Nội. Nghe giáo sư nói với mấy anh cảnh sát khi đứng gần sứ quán Trung Quốc mà người nổi gai vì cảm động và tự hào: “Nhân dân ta biểu dương lực lượng để bọn xâm lược biết quyết tâm sắt đã của cả nước ta. Nếu ngăn cản đoàn biểu tình thì các cháu đứng về phía nào? Các cháu có thấy chống nhân dân biểu tình phản đối xâm lược là nhục hay không?”. Có lẽ, số người nghe giáo sư nói là lực lượng chuyên trách đông hơn thanh niên sinh viên.

Cũng như ngày 5 tháng 6 tuần trước, các trí thức Sài thành đối thoại với một số vị lãnh đạo trong trụ sở Đoàn thanh niên thành phố, người Sài gòn chắc cũng tự hào lắm. Nhưng thể hiện lòng yêu nước đâu chỉ có một lần?(Ý một tiêu đề trên blog NXD)

Sáng nay đọc bài “Giáo sư Lê Văn Lan đòi tiêu huỷ bộ phim Lý Công Uẩn-Đường tới thành Thăng Long” và phần chua thêm của Tiến sĩ Diện, lại thấy quyết tâm của dân mình cần sự đồng lòng của đa số quá. Tin rằng, nếu VTV chiếu bộ phim đó, không chỉ có giáo sư Lan và tiến sĩ Diện biểu tình trước cổng VTV, chắc chắn số người đồng hành sẽ nhiều hơn. Đa số im lặng kia sau nhiều suy ngẫm về những việc vừa xảy ra, sẽ biết đường phải đi của mình, sẽ biết mình phải hành động như thế nào cho hợp đạo lý.

Đừng im lặng thêm nữa!

VINH ANH
14/6/2011  
*Bài do tác giả gửi trực tiếp tới NXD-Blog. Xin cảm ơn tác giả!

Cùng xem lại những hình ảnh đáng nhớ của Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh
.



























 

   
Sưu tập ảnh trên của nhiều tác giả. Xin phép không ghi rõ.