 |
| Công an TP.HCM (mặc thường phục, đội mũ bảo hiểm) bắt người biểu tình phản đối Trung Quốc, sáng 12/6/2011. Chú thích ảnh của Mai Thanh Hải. Nguồn ảnh: Ba Sàm. |
Phan Nguyên
Tôi Phan Nguyên là người bị băt( các bạn có thể nhìn thấy tôi trong bức ảnh nóng nhất ngày 12/06/2011) như một con vật giữa thế kỹ 21 này. Vào buổi sáng 12/06 tôi cùng đoàn biểu bình tuần hành qua nha thờ Đức Bà, bên phía công viên đối diện hình như xẩy ra vụ “bắt bớ”. Đoàn biểu tình chia làm 2 hướng, 1 một hướng về dinh Độc Lập, 1 hướng vể đường Lê Duẫn, chúng tôi bị kẹt giữa đường, ngay bùng binh nhà thờ Đúc Bà.
Ngay lập tức, một người bạn đi bên cạnh tôi bị an ninh xông vào bắt, tôi và một người đi cùng chạy theo, xem người đó bị đưa về đâu, tôi vừa tách ra thì bị an ninh vây bắt, tôi luồn thoát nhưng bất bất lực( như bức ảnh các bạn đang thấy).KINH
Tôi bị đửa vào ủy ban nhân dân Quận 1 trên đường Lê Duẩn, tại đây tôi bị đẩy vào một góc và bị ăn 2 cú lên gồi(chỉ bị đau tay thôi, rất may,hi) lại một lần thất KINH.
Rất may, một anh an ninh( chắc cũng sếp lớn) ra can thiệp và tôi không bị đánh nữa. Tiếp theo là màn lam việc xác minh lý lịch. Tôi hợp tác 100%, hỏi gì trả lời nấy, chẳng có gì che giấu( anh làm việc với tôi rất lịch sự). Khoảng 12h trưa tôi bị đau bao tử và rất đói. Nên tôi đề nghị được ăn trưa và cung cấp 2 viên Maalox. Đứng như anh em nói đùa trưa 12/06 tôi ăn cơm nhà nước ” một bún gạo” và Maalox thì chưa thấy.
Làm việc nói cho mỹ miều thôi, chứ cũng xác minh tôi là cái thằng nào thôi.,( mà chung quy, tôi chả là thằng nào, chỉ một thằng bày tỏ lòng yêu nước. thế mới đau), hỏi han thăm do đến khoảng 14h là kêt thúc và nội dung thì cũng xoay quanh: sơ yêu lý lịch, đi biêu tình vời ai, tại sao lại đi…những câu hỏi đã gặp năm 2007.
Nghĩ giải lao 15 phút, thì đến màn đấu tranh tư tưởng, nào là giải thích đúng sai về đi biểu tình, đi biểu tình với cở pháp lý nào, đã có Đảng Nhà nước lo rồi…, tâm lý chiến nữa, ghê lắm!
Tôi dân Quảng Nam, cũng ham hố lắm tranh luân tơi bời, biểu tình được Hiến Pháp Việt Nam công nhân, nhưng chưa có luật điều chỉnh, Vậy cho nên, công dân có thể làm những gì pháp luật không cấm. Chắc cũng vì lý do đó, tôi được rất nhiều anh an ninh ra “trò chuyện”.
Khoảng 16h thì một anh an ninh( theo phong cách, tôi nghĩ là sếp) có cầm theo chứng minh thư của tôi đến gặp tôi, ( tôi tưởng mình được thả, chỉ là tưởng bở thôi), và yêu cầu tôi viêt cam kết không đi biểu tình nừa thì sẽ được về.
Tôi kiên quyết không viết cái cam kết vô lý đó, khoảng 16h30 xe công an Phường 7 (nơi tôi tạm trú) đưa tôi về trụ sỏ công an phường tiếp tục làm việc. Lại làm việc, thực nực cười, cùng chỉ những câu hỏi lúc sáng thôi, không có gì mới lại còn không chi tiết bằng nữa.
Làm việc tại công an phường khoảng 18h là xong và ngồi đợi. Ngồi không, nhưng tai trụ sơ công an cảm giác sẽ như thế nào? Đên 18h30 mình yêu cầu được ra về nếu tạm giừ thì cung cấp cho mình lệnh tạm giữ. Ạnh trực ban tại phường rất ôn hòa, giả thích mình sẽ không bị tạm giữ qua đêm, ơn trời. 15 phút sau bên an ninh xuống xac nhân, và mình được trả lại CMND, điện thoại di động. Dĩ nhiên là được ra về.
CỔ ĐỘNG PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC GÂY HẤN
Tui lớn lên ở miền Bắc XHCN. Thuở học trò, thỉnh thoảng nhà trường hoặc Đội Thiếu niên Tiền phong thông báo tập trung đi cổ động. Học sinh xếp thành hàng dài vừa đi vừa hô khẩu hiệu một vòng xung quanh thôn hoặc xã (tuỳ theo quy mô) rồi ai về nhà nấy.
Tuỳ theo đợt mà cổ động theo chủ đề, nhưng nhiều nhất là các đợt cổ động phản đối chiến tranh. Ví dụ như một người hô: “Đả đảo đế quốc Mỹ!” Tất cả đồng thanh: “Đả đảo!”. Một người hô: “Đế quốc mỹ cút khỏi miền Nam Việt Nam !”. Tất cả đồng thanh: “Cút khỏi, cút khỏi!”.
Hình như đó cũng là một hình thức biểu tình.
Khi đi bộ đội, cứ nhè mặt địch mà bắn thẳng bắn thẳng, địch ta rất rõ ràng, dễ lắm. Trong lúc đó, ở miền Nam phong trào đấu tranh của nhân dân rất rầm rộ, thể hiện qua những cuộc biểu tình. Trong đó có phong trào thanh niên sinh viên xuống đường chống Mỹ nguỵ. Phong trào như một lực lượng, một thế lực. Báo chí miền Bắc lúc đó đăng rất nhiều thông tin về các cuộc xuống đường.
.

Dạo ni thấy nhiều người thì thầm chuyện bà con Hà Nội và TP.HCM xuống đường phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc, nói chuyện với nhau mà lén lút như…buôn lậu. Thành ra nhiều lúc cứ nghĩ, giả sử mình ra Hà Nội hay vào TP.HCM vào ngày đó, giờ đó thì mình có tham gia không?. Câu hỏi tưởng từng không cần hỏi, thế mà nghĩ mãi cũng không ra.
Phải nói thiệt, bây giờ mà kêu gọi tái ngũ bảo vệ Tổ quốc tui đi liền. Có kẻ thù để nhắm bắn thì tui tuyệt đối không ngại. Bùm! Lúc đó thằng nào hèn nhát, quay đầu bỏ chạy biết liền.Vậy thì vì sao biểu tình phản đối Tàu lại…lăn tăn?
Mục đích của những người biểu tình là thể hiện lòng yêu nước, phản đối kẻ xâm lăng. Nhưng do biểu tình không được thừa nhận chính thức mà coi đó là “tụ tập đông người”, thành ra trong đám đông có rất nhiều người không phải đi biểu tình mà đi để theo dõi. Từ đó, ngay chính người trong hàng ngũ xuống đường để thể hiện lòng yêu nước sinh ra nghi kỵ lẫn nhau. Nội bộ đã không đồng nhất thì khó thực hiện được mục đích trong sáng như ban đầu.
Vì thế, để đạt được mục đích chung thì phải công khai, minh bạch, hợp thức hoá vấn đề biểu tình, thậm chí có tổ chức và tổ chức cho bài bản. Vậy thì vì sao ta không làm như thế? Tui không phải là nhà hoạt động chính trị- xã hội nên không am tường, chỉ suy đoán rằng: "Có lẽ vì người ta ngại có tổ chức nào đó lợi dụng biểu tình vì mục đích khác". Nghĩ thế là vì, có người từng vỗ vai, nói với tui: "Biết đâu trong đám đó nó trương lên một câu biểu ngữ phản đối chính quyền rồi báo chí nước ngoài chộp được thì sao?".
.

Tui nghĩ họ lo là vì: Chính quyền trung ương tất nhiên đã có những đối sách của mình, nhưng người biểu tình thì lại đòi hỏi chính quyền phải có hành động kiên quyết. Khi không thấy được hành động kiên quyết biết đâu lại có những câu biểu ngữ không chỉ phản đối Tàu mà yêu cầu phía Việt Nam? Chuyện là thế. Đến đây tui lại nghĩ lại, vậy thì rất nên công khai, minh bạch, hợp thức hoá vấn đề biểu tình, có tổ chức và tổ chức cho bài bản. Khi đó những ai mưu toan lợi dụng sẽ bị dòng người biểu tình ném ra ngoài.
Đến đây lại có câu hỏi tiếp: "Nếu những người biểu tình không ném ra ngoài mà lại theo tâm lý đám đông thì sao?". Đó mới chính là vấn đề khiến người ta lúng túng, lúng túng vì sợ ngửi mùi hoa nhài. Nhưng lúng túng mà không xử lý rạch ròi thì thậm nguy. Nguy vì nhiều người đã đặt chính quyền sang phía khác mình.
Khi mới xẩy ra vấn đề ở các nước Trung Đông, có lần tui đã hỏi một đồng nghiệp làm quản lý, câu hỏi thuần tuý về mặt nghiệp vụ: "Giả sử làm báo theo kiểu của ta bây giờ thì các tờ báo bên đó ứng xử với chuyện xẩy ra của họ như thế nào?". Người đó không trả lời. Vì thế nên bây giờ, TTXVN lại gọi biểu tình là “tụ tập đông người”. Rất lúng túng.
Quan điểm lúng túng, nhận thức lúng túng, báo chí lúng túng…người dân biết làm sao mới phải?.
Đã nói thì nói cho hết: Giả sử, trước tình hình trên biển như thế mà dân ta im lặng, không ai đã động đến thì chính quyền nghĩ sao? Lúc đó e phải gọi bằng từ lâm nguy!
.

Theo tui, nếu ngại 2 từ biểu tình thì nên sử dụng 2 từ miền Bắc từng dùng trước dây: "Cổ động". Đi cổ động phản đối Trung Quốc gây hấn ở vùng biển Đông Nam Á thuộc chủ quyền Việt Nam. Cũng giao cho các đoàn thể, tập thể tổ chức như ngày xưa, có bài bản, thành hàng lối, minh bạch, công khai…Tiếng hô sẽ mạnh dạn hơn, đồng thanh hơn, to hơn. Báo chí chụp ảnh, đưa tin cũng hoành tráng hơn, thế giới biết đến nhiều hơn:
- Đả đảo chính quyền Trung Quốc âm mưu xâm chiếm vùng biển Việt Nam!.
- Đả đảo, đả đảo!.
Có chi mô nà?.