Chủ Nhật, ngày 14 tháng 8 năm 2016

Đặng Hùng: VONG HỒN CHÁU BÉ VỀ THĂM MẸ ĐÊM VU LAN


VONG HỒN CHÁU BÉ.... VỀ THĂM MẸ ĐÊM VU LAN....
(Chuyện bịa hay thật - tùy bạn nghĩ và tin hay không tùy bạn)
Thái Bình

Chiều ngày rằm tháng bẩy,tôi đi chợ mua lễ với ý định về quê thắp hương các cụ và bố, mẹ:Bà hàng hoa nói:-chú mua hết đi ,chỉ còn một bó hoa và chục hương thơm này ,chú mua hết cho chị để chị còn về kịp cúng rằm chú nhé:không nỡ từ chối tôi đồng ý.Nhưng do có vài việc đột xuất xảy ra nên gần 7 giờ tối tôi mới phóng xe về quê.

Ra tới ven thành phố,trời đã nhập nhoạng tối,đi qua khu nghĩa trang ven đường,tôi bỗng nghe như có tiếng ai đó đang gọi, tôi giảm ga đi chậm và thấy dưới bóng cây ven đường quốc lộ có bóng một em nhỏ chừng 11-13 tuổi đang vẫy vẫy chiếc khăn trắng về phía tôi.Tôi dừng xe,trời tối không nhìn thấy mặt ,nhưng nghe giọng nói thì đúng là giọng cháu gái:

-Chú ơi,cho cháu đi nhờ một đoạn nhé?

Tôi chưa kịp trả lời thì đã thấy cháu nhỏ ngồi lên phía sau mình từ lúc nào.Tôi vừa phóng xe, vừa nói với lại phía sau:

Cháu lên xe nhanh hơn cả diễn viên xiếc....
Cháu bé cười,tiếng cười nghe rất u buồn ....

Cháu về đâu-tôi hỏi ?

Dạ,chú cho cháu đi nhờ về nghĩa trang xã Đ,cách đây 7km thôi mà...

Cứ tưởng là xa,nghĩa trang xã đó chú biết,nó nằm sát đường quốc lộ -đúng không cháu?

Dạ đúng đó ạ...

Cháu về đó thắp hương cho người thân à, ,sao lại đi vào lúc tối thế này?

Dạ cháu chờ mãi,không có ai cho đi nhờ xe chú ạ.Cháu về đó với Mẹ.và em..

Mẹ cháu mất lâu chưa?tôi hỏi

Dạ,mẹ mất khi cháu 6 tuổi ,:mẹ cháu khi sinh em thì bị băng huyết rồi chết ạ...

Thế bố cháu đâu?

Dạ;bố cháu với dì và em bé giờ ở xa lắm chú ạ....

Chợt có chiếc ô tô phóng ngược chiều đi nhanh như bay,đèn xe sáng lóa.Tôi thấy cháu bé nói giong run run ,nghe rất nghê rợn,như tiếng vọng của oan hồn người chết:

Chú ơi ,cháu sợ ô tô lắm,chú đi sát đường nhé..

Yên tâm cháu ạ,chú đi đúng luật mà....

Dạ,chú biết không,mẹ cháu mất được 2 năm thì bố cháu lấy vợ 2 đưa cháu lên sống cùng ở xã ven thị.Năm cháu 11 tuổi ,trên đường đi học về cháu bị ô tô tải tông ngã văng vào gốc cây(đoạn đường lúc nãy cháu vẫy xe chú đó)-sau đó lái xe bỏ chạy.sau khi cháu bị tai nạn 1 năm thì bố cháu đưa dì và em bé vào miền nam.

Thế bây giờ cháu sống với ai?

Dạ,cháu ở một mình ạ

Cháu cam đảm và giỏi nhỉ.-tôi buột miệng khen.sao cháu không đi cùng bố và dì?

Dạ,cháu có muốn đi cũng không được ạ...nói xong cháu im lặng ,tôi e cháu ngại nên không gặng hỏi thêm.

LÁt sau bỗng cháu nói nhanh,giọng nghe như gió thoảng:Chú đi chậm lại nhé,tới chỗ mẹ và em cháu rồi.

Mải vui chuyên,giờ tôi mới để ý,đúng là đã tới nghĩa trang của xã Đ-sát ven đường :tôi dừng xe và nói :cháu về thăm mẹ và em mà không mua hương hoa à....?

Chỉ thấy cháu dạ -giong đầy sự buồn.Tôi nói :chú tặng cháu bó hoa và hương cùng bao diêm này nhé,cháu mang vào thắp cho mẹ nhanh rôi về kẻo ở nghĩa trang trong đêm tối thế này rất nguy hiểm....

Dạ,cháu quen rồi,chú ạ.Cháu cảm ơn chú...

Có gì đâu cháu,à bó hoa này chú thắt nơ vàng rất đẹp cháu ạ-nói xong tôi lấy hương hoa ngoái lại phía sau đưa cho cháu bé...Tôi chợt giật thót người vì không thấy cháu bé đâu...Chợt bó hoa trên tay tôi rung lên như bị ai đó giật nhẹ rồi tôi nhìn thấy dưới bóng trăng bó hoa như đang bay chập chờn dọc theo con đường nhỏ dẫn vào nghĩa trang.Tôi nghe thoảng trong gió giọng cháu bé:

Cháu cảm ơn chú,chú đi cẩn thận nhé...

Tôi phóng xe về quê,đêm đó mất ngủ,năm nghĩ lại sự việc ,....tôi ngờ ngợ mình đã gặp hồn ma trẻ nhỏ.

Sáng hôm sau,trên đường về thành phố,tôi tạt vào khu nghĩa trang xã Đ,sau gần tiếng đồng hồ tìm kiếm,;tôi thấy bó hoa có thắt nơ vàng mà mình tặng cháu bé tối qua đang nằm trên 1 ngôi mộ nhỏ đơn sơ vắng hương khói ở sát cuối nghĩ trang.Tôi thắp hương cho người dưới mộ,miệng lầm nhầm khấn cầu cho linh hồn chị và cháu được siêu thoát.Chợt tôi giật mình khi nghe đúng giọng cháu bé đêm qua: MẸ CON CHÁU CẢM ƠN CHÚ Ạ....

Tôi giật mình nhìn khắp nghĩ trang mà không thấy bóng dáng của cháu bé đâu,chỉ có gió thồi rì rào,tiếng lá cây trồng quanh nghĩa trang rơi xào xạc.Chớt từ trong bó hoa trên mộ,có con bướm trắng rất to bay ra.....con bướm chập chờn đôi cánh trước mạt tôi 2-3 lần như thay lời cảm tạ.

Tôi vội vàng ra khỏi nghĩa trang vừa đi vừa nói :Cháu đúng là một hồn ma có hiếu....Trần gian khối người phải học cháu...

(VIẾT SÁNG ngày 16-7-Ất Mùi)
Đặng Hùng 

18 nhận xét :

  1. "mẹ cháu khi sinh em thì bị băng huyết rồi chết ạ..."

    Đọc câu này cảm thấy đau lòng lắm!

    Sinh ra trong cõi phàm trần này trong cái thân xác phụ nữ là cả một sự đọa đày và đau khổ!

    Chị em phụ nữ cần biết:

    - Khi sinh nở nếu chẳng may bị Băng Huyết, thì một nắm râu bắp (ngoài Bắc gọi là ngô) nấu với nước hoặc bỏ vào nước sôi ngâm một lát, như chúng ta pha trà vậy, uống vào sẽ cầm máu ngay tại chỗ. Không tốn kém gì cả nhưng cứu được mạng người.

    Tôi thường thấy bà con nông thôn thường hay phơi râu bắp (ngô) và giữ trong nhà, tôi không biết họ để làm gì, nhưng tin chắc là dĩ nhiên phải có mục đích. Và đó là một trong những Thần Dược của nhân gian.

    Thân ái

    Ngô như Bắp
    _______

    Trả lờiXóa
  2. "Cháu đúng là một hồn ma có hiếu....Trần gian khối người phải học cháu..." Đủ để tác giả bài viết Đặng Hùng răn dạy người đời nay rồi !
    Tin hay không tin câu chuyện không phải là điều quan trọng, cái quan trọng là ta hiểu điều gì trong câu chuyện trên?

    Trả lờiXóa
  3. Chuyện này cũng có phần thực ! Thường vào những ngày như Rằm tháng Bảy Lễ Vu Lan , hay Lễ Thanh Minh ! Và đó cũng chẳng có gì ghê gớm . Người sống với người chết vốn chẳng xa nhau là mấy , chỉ một làn ranh mong manh !

    Trả lờiXóa
  4. Thế nhưng hồn ma dịch chuyển đâu có cần xe ôm !

    Trả lờiXóa
  5. Cuộc sống là một dòng chảy liên tục, từ quá khứ đến hiện tại, tương lai

    Trả lờiXóa
  6. Thực và ảo - cái nào là ảo, cái nào là thực?...

    Trả lờiXóa
  7. Chú ơi, cháu sợ ô tô lắm . !
    Nghe nói ma xuất quỷ nhập thần, đi mây về gió ...Vậy mà 'ma cháu" này cũng phải nhờ đèo xe và cũng biết sợ ô tô đâm ... Hì , hì .
    Ai tin thì tin nhá . hay qúa ta . Đúng là Liêu trai chí dị hiện đại .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai không tin thì không tin nhá! Đừng mỉa mai.

      Xóa
    2. 1 hồn ma chết vì ô tô sẽ vẫn sợ ô tô, cảm giác quá hoảng sợ lúc đó đã in vào thần thức

      Xóa
    3. Hồn ma đi mây về gió sao lại cứ đòi phải tìm mộ. Thay vì tìm mộ hãy đắp một ngôi mộ giả thật đẹp và sạch làm nhà có phải tốt hơn không ? Mà cũng chẳng hồn ma nào lại chỉ cho người nhà cái mộ của mình !!! Âu đó cũng là những quy luật khác biệt của âm dương. Nếu âm dương có luật như nhau như ta suy diễn thì sự sống quả đã là bất tử. Chưa một ai đã chết rồi sống lại để kể về chuyện âm ty cho mọi người nghe cả.

      Xóa
  8. Tay này có khiếu văn chương! Nhưng kỳ công một tí nữa thì thành chuyện hay dễ tin. chi tiết thắp hương không thật.

    Trả lờiXóa
  9. Tôi cam đoan chuyện ma là có thật, chính tôi hai chục năm trước đây, một lần về thăm quê, đến cổng làng bỗng nhiên tôi nghe tiếng gọi "cậu N.. ơi" của đứa cháu gái gọi tôi bằng cậu. Tôi đứng lại nhìn quanh, tìm mãi mà không thấy, tôi đi tiếp, vừa về đến nhà cô em gái tôi rơm rớm nước mắt báo tin con gái nhỏ của chị ruột tôi mới mất. Tôi giật mình. Vừa rồi đúng là hồn ma đứa cháu, không thể chối cãi. Ngoài ra tôi còn đôi chuyện nữa, khẳng định là có ma. Tôi chưa bao giờ nghi hoặc về điều này.

    Trả lờiXóa
  10. Chuyện này thì tôi tin hoàn toàn. Bởi lẽ:
    1/ Xưa các cụ thường nói "vô phúc chết đường chết chợ", bởi vì chết ở đâu hồn thâu ở đó, không về nhà được. Do vậy Hồn em bé ngồi ở gốc cây ven đường nơi em bị tai nạn để chờ người xin đi nhờ là phải rồi.
    2/ Cõi Âm hồn người già và trẻ em yếu ớt không tự đi lại được, hoặc không "đi bộ" xa được phải nhờ đến phương tiện của người sống. Thậm chí có người chết ở vùng xa lạ thì Hồn còn không biết đường về, phải chờ người để hỏi thăm và đi nhờ hoặc đi theo. Tôi cũng đã rơi vào những hoàn cảnh tương tự từ giữa thế kỉ trước và từ đó tôi thấy cũng bình thường.

    Trả lờiXóa
  11. Nếu quý vị cứ mệt mỏi vô cớ, đó là "họ" xin năng lượng của quý vị đó...

    Trả lờiXóa
  12. bài viết thật quá hay có thật, u buồn, cảm động rơi nước mắt.! Hãy làm người tốt có thể, âm dương đều biết, sống sao được vậy có nhân có quả.

    Trả lờiXóa
  13. Mô Phật.
    Trần sao âm vậy.
    Cảm ơn Tễu và TG Đặng Hùng.

    Trả lờiXóa
  14. đã 1 năm rồi, bài viết vẫn thật như mới hôm qua thôi...!!! buồn quá .

    Trả lờiXóa
  15. Bài hay quá cám ơn tác giả nhé

    Trả lờiXóa