Blogger Widgets

Thứ Tư, ngày 20 tháng 2 năm 2013

HUY ĐỨC: SỬA HIẾN PHÁP CHỨ KHÔNG PHẢI XÂY HẦM TRÚ ẨN

Sa Hiến pháp ch không phi xây Hm trú n  

Huy Đức

20-02-2013

Nếu tôi là trưởng ban sửa đổi Hiếp pháp 1992 tôi sẽ đề nghị ngưng lại cho đến khi trong Đảng thực sự biết rõ mình muốn duy trì mô hình đảng chủ lập hiến như hiện nay hay muốn thiết lập ở Việt Nam một nền cộng hòa thật sự.

Các nhà nước quân chủ phải lập hiến khi nhà vua bị các tôn giáo, lãnh chúa… buộc phải chia sẻ quyền lực. Các nhà nước đảng chủ phải lập hiến vì muốn tạo ra cái vỏ bọc cộng hòa cho sự toàn trị của mình. Nếu Đảng cộng sản Việt Nam muốn tiếp tục chế độ chính trị như hiện nay thì cách khôn ngoan nhất là cứ giữ Hiếp pháp 1992 vì nó vẫn đang làm tốt vai trò “phông màn” cho Đảng.

Sẽ là một sai lầm chính trị (của Đảng) nếu sửa đổi hiến pháp không phải vì cải cách mà chỉ để tự trấn an. Khi lực lượng vũ trang đã khẩu hiệu “chỉ biết còn Đảng, còn mình” mà vẫn không hết sợ hãi thì lẽ ra Đảng phải sửa cái gốc là trao quyền lực cho dân. Bảo vệ sự cầm quyền của Đảng mà bằng cách hiến định lòng trung cho quân đội và cố thủ trong điều 4 như một thứ lô cốt thì chỉ gây ra tranh cãi về tính hợp hiến của đảng độc tôn và khiến dân chúng nghĩ rằng Đảng coi mục tiêu cầm quyền cao hơn chủ quyền quốc gia, dân tộc.

Nếu chỉ quan tâm tới việc phân chia quyền lực thì không cần sửa hiến pháp. Quyền lực lâu nay vẫn được phân chia một cách bất thành văn và phe nhóm thường giải quyết tốt hơn hiến pháp. Vấn đề là tại hội nghị trung ương sắp tới ông Nguyễn Bá Thanh có đủ phiếu vào Bộ chính trị, ông Vương Đình Huệ có trở thành bí thư trung ương Đảng hay không? Ông Nguyễn Bá Thanh rồi sẽ chọn con đường đi vào lịch sử như một bao công, hay với không ít tỳ vết hiện nay, sẽ bắt tay với Thủ tướng đương nhiệm, quay lưng với những người đã từng nuôi kỳ vọng?

Nếu nhận ra đây là cơ hội chính trị thì đừng vội vã, hãy ngồi lại với nhân dân, hình thành một bản hiến pháp có thể thiết lập một nền cộng hòa, trên nguyên tắc: một chính quyền không phải do dân thì không thể là của dân và không thể hy vọng chính quyền đó sẽ vì dân được. Với quyền lập hiến, nhân dân phải tham gia với tư cách là người quyết định chứ không phải “khách” mời “góp ý” như Đảng đang làm.

Ủy ban sửa đổi hiếp pháp, vì thế, phải thay đổi quy trình làm việc của mình. Thay vì cắm đầu viết lách, bước một, chuẩn bị những vấn đề phải trình Quốc hội biểu quyết đưa ra trưng cầu dân ý. Điều phải trưng cầu dân ý đầu tiên là Việt Nam nên chọn mô hình cộng hòa đại nghị (nơi quốc hội bầu ra chính phủ và nguyên thủ quốc gia) hay cộng hòa tổng thống (nơi cử tri trực tiếp bầu ra nguyên thủ).

Cộng hòa đại nghị thường thành công hơn ở các quốc gia đi từ nền quân chủ lập hiến. Nơi hoàng gia, tuy không trực tiếp cầm quyền, vẫn còn uy tín để trị vì như một biểu tượng quốc gia. Tuy các triều vua của Việt Nam đã bị “phế từ lâu”, vẫn nên hỏi xem dân chúng muốn tìm một hoàng thân hay tự tay bầu ra tổng thống.

Đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn có thể đưa điều 4 ra trưng cầu dân ý và nếu nhân dân tán thành trong một cuộc bỏ phiếu hoàn toàn tự do thì việc cầm quyền của Đảng sẽ thực sự vinh quang. Nếu dân muốn Đảng cộng sản chỉ là một trong các đảng chính trị của người Việt Nam thì anh chỉ có thể cầm quyền khi thắng trong bầu cử.

Trong tình huống đó, hiến pháp nên quy định sự khác nhau giữa ứng cử viên độc lập với ứng cử viên được đề cử bởi một đảng chính trị. Ví dụ: một người có thể trở thành ứng cử viên tổng thống nếu được một đảng chính trị có cơ sở hoạt động ở tầm quốc gia đề cử hoặc có đủ một lượng chữ ký ủng hộ nhất định (nếu là ứng cử viên độc lập).

Với một dân tộc đang có hàng triệu người sống và làm việc ở khắp năm châu như Việt Nam, cần trưng cầu dân ý về điều kiện của các ứng cử viên: có chấp nhận người có hai quốc tịch ứng cử tổng thống, nghị sỹ Việt Nam hay không? Có nên đòi hỏi ứng cử viên tổng thống và ứng cử viên nghị sỹ quốc hội phải là người sinh ở Việt Nam và sống liên tục ở trong nước 5 năm tính đến ngày bầu cử?

Chế độ kinh tế cũng cần được đưa ra hỏi dân. Tự do tư tưởng là vấn đề phải được bảo vệ trong xã hội tương lai. Hiến pháp tôn trọng niềm tin cộng sản của một thiểu số nhân dân nhưng dân chúng không thể trả chi phí để nuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” bằng cách coi “kinh tế nhà nước là chủ đạo”. Nên trưng cầu dân ý về việc cấm nhà nước thành lập những xí nghiệp mang tính kinh doanh (trừ các doanh nghiệp công ích và doanh nghiệp khai thác những loại tài nguyên đặc biệt).

Hãy trưng cầu dân ý để dân chúng chọn giữa sở hữu toàn dân và chế độ đa sở hữu đối với đất đai.

Sau khi có kết quả trưng cầu dân ý, Ủy ban sửa đổi hiến pháp mới tiến hành bước hai: thiết kế một mô hình nhà nước có khả năng bảo vệ chủ quyền quốc gia, có thể hòa giải quốc gia, phát triển quốc gia, đảm bảo an ninh và mang lại công lý cho người dân tốt nhất. Ủy ban cũng không nên giấu dốt, cái gì biết thì hẵng làm cái gì không có kinh nghiệm thì nên học hỏi, nhất là từ những mô hình nhà nước đã được loài người áp dụng thành công. Việt Nam cần một mô hình chính trị bền vững dài lâu chứ không phải chỉ “bay 15 phút” rồi “bỏ kho” như những chiếc máy bay Vam mà Việt Nam đã từng tự chế.

Cách mà công an Hải Phòng đối xử với anh em ông Đoàn Văn Vươn cho thấy, hệ thống tư pháp hiện hành không thể đảm bảo công lý, nhất là đối với những xung đột giữa công dân với địa phương. Ngoài việc tổ chức tòa án theo cấp xét xử (thay vì theo cấp hành chính), lực lượng điều tra hình sự và công tố nên tổ chức thống nhất ở cấp toàn quốc gia. Cảnh sát địa phương chỉ đảm bảo giao thông và trật tự, trị an; có thể bắt trộm, cướp rồi giao lại cho cơ quan công tố.

Các địa phương tùy vào ngân sách và tình hình an ninh mà quyết định số lượng cảnh sát. Không để tình trạng như Thành phố Hồ Chí Minh phải lấy thanh niên xung phong ra điều khiển giao thông và chống cướp bằng lực lượng từ trung ương cứu viện.

Thật là nguy hiểm nếu lực lượng công an, quân đội thay vì trung thành với quốc gia lại trung thành với đảng phái. Đảng có thể nay tồn, mai vong nhưng Nước thì muôn đời phải giữ. Nếu quân đội không coi nhiệm vụ quan trọng nhất là giữ nước thì khi trong Đảng có bất đồng, quân đội mất phương hướng, những kẻ có dã tâm lãnh thổ như Trung Quốc rất dễ thừa cơ chiếm nốt Trường Sa bằng một cuộc chiến tranh cục bộ.

Cũng cần tách bạch hành pháp chính trị và hành chính công vụ để khi Đảng tan rã thì chỉ có chức năng hành pháp chính trị tạm ngưng, trộm cướp vẫn có người bắt; đèn xanh, đèn đỏ vẫn sáng ở ngã tư; người dân vẫn có thể làm passport, đăng ký xe và sang tên nhà, đất…

Bước thứ ba, Ủy ban sửa đổi hiến pháp trình những mô hình hành chánh, tư pháp tương thích này để quốc hội thông qua. Sau đó tới bước thứ tư mới tiến hành cho chuyên viên thảo ra hiến pháp. Do đã trưng cầu dân ý, hiến pháp chỉ cần 2/3 tổng số đại biểu thông qua chứ không cần đưa ra phúc quyết toàn dân. Chỉ phải giữ nguyên tắc cái gì dân đã quyết khi trưng cầu dân ý thì quốc hội không có quyền thay đổi.

Cũng có thể rút ra các bài học lập hiến từ Việt Nam. Hiến pháp 1946 từng được viết bởi những trí thức có tinh thần pháp quyền và bác ái, tự do. Cho dù nó được quyết định bởi một quốc hội được bầu lên trong cuộc tổng tuyển cử do Việt Minh kiểm soát, Hiến pháp 1946 đã được thông qua bởi những người yêu nước và khát khao độc lập, tự do.

Tuy chưa được công bố chính thức do chiến tranh nhưng Hiến pháp 1946 đã có hiệu lực trên thực tế. Hồ Chí Minh đóng một vai trò quan trọng trong Hiến pháp 1946, nhưng chính ông, sau khi đi dự Hội nghị 81 đảng cộng sản và phong trào công nhân quốc tế từ Mascova trở về, đã phế bỏ bản hiến pháp dân chủ này để thay thế bằng Hiến pháp 1959.

Theo Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc, Hiến pháp 1959 được dịch ra từ Hiến pháp Liên Xô nhưng qua bản tiếng Trung nên nhiều định chế nhà nước đã được copy một cách vội vã và không chính xác. Hiến pháp 1980 cũng copy từ hiến pháp của các nước cộng sản Đông Âu, áp dụng nguyên si những định chế mà ngay sau đó đã bị các nước này bãi bỏ. Không nên sợ hãi trước những mô hình nhà nước đã được áp dụng thành công. “Nhập khẩu” mô hình chính trị đã là truyền thống mà Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu từ năm 1959.

Một chế độ toàn trị thường đi đến sụp đổ hoặc tiếp tục tồn tại bằng cách siết chặt dân chủ, tự do. Quá trình này càng kéo dài bao nhiêu thì càng hủy hoại các nguồn lực và giá trị quốc gia tới đó. Sự sụp đổ hay sự ngắc ngoải của chế độ đều trút hậu quả lên đầu thường dân. Chủ động cải cách để từng bước trao mọi quyền lực cho nhân dân không chỉ là lối thoát của Việt Nam mà còn là cánh cửa để Đảng thoát ra trong danh dự.


18 nhận xét:

  1. Cám ơn nhà văn Huy Đức,chúc một mùa xuân như ý!

    Trả lờiXóa
  2. Đọc các bài viết của anh Huy Đức ít nhiều đều có cái nhìn mới mẻ. Rất hay!

    Trả lờiXóa
  3. Em xin hỏi các bác: Hiến pháp 2013 lần này sẽ được copy từ nước nào, khi mà Liên-xô và các nước XHCN Đông Âu không còn nữa? Tốt nhất là quay về copy của thăng bạn "4 tốt", đổi tên nước ta thành cộng hòa nhân dân việt nam nhể!

    Trả lờiXóa
  4. P. THƯỜNG DÂN NAM bỘ21:37 Ngày 20 tháng 02 năm 2013

    Cái nhìn của tác giả " Bên Thắng Cuộc " là một cái nhìn mới về Sửa Đổi HP lần này . Đảng thu mình lại trong cái vỏ ốc của mình hay Đảng củng cố hầm trú ẩn . Nó sinh ra một chế độ mới chưa từng có trên thế giới , chế độ " Đảng chủ lập hiến ". Xưa nay chỉ nghe chế độ quân chủ lập hiến , nay mới nghe chế độ " đảng chủ lập hiến " . Không mới sao được ?

    Trả lờiXóa
  5. "... Đảng phải sửa cái gốc là trao quyền lực cho dân" - tôi không đồng ý với cách nói này của Huy Đức. Theo tôi, là: "... Đảng phải sửa cái gốc là trả lại quyền lực cho dân". Bởi chính Đảng vẫn nói: tất cả quyền lực thuộc về Nhân Dân". Vì thế, quyền của Dân mà Đảng đang nắm giữ trái phép từ bấy lâu nay thì Đảng phải trả lại cho Dân.

    Trả lờiXóa
  6. Bài viết rất hay! Uỷ ban sửa đổi Hiến pháp chắc cũng xem nhưng chắc không ai có dũng khí để thay đổi cho dù đã có sự thay đổi trong suy nghĩ.

    Trả lờiXóa
  7. Bài viết ngắn mà cô đọng ,súc tích và đanh thép ! Tuyệt !
    Cảm ơn nhà báo Huy Đức và chủ nhân blog Nguyễn Xuân Diện về những bài viết đã nói lên được nguyện vọng thiết tha của nhân dân về đất nước và ước mơ dân chủ . Trân trọng ! ( thay mặt những người dân Việt thấp cổ ,bé họng không được nói ; và cả những người "biết" mà không dám .....nói vì.... sợ hãi ! Tội nghiệp !)

    Trả lờiXóa
  8. Tôi không hiểu cái HP được DT sửa đổi đây là HP của chế độ gì . Gọi nó là HP của chế độ Đảng trị theo tôi là đúng nhất. Với cái vỏ bọc bằng thép ngày càng dầy hơn của BCT khóa này , ngài CTN có nói gì đi nữa cũng không làm cho người dân tin rằng có sự thay đổi. Các cơ quan truyền thông của Đảng chỉ tuyên truyền một chiều nhất quyết duy trì điều 4 HP 1992 trao trọn quyền lãnh đạo QG cho đảng đúng như chỉ đạo ngay từ đầu của TBT !
    Tác giả " Bên Thắng Cuộc " có góp ý cũng như khách không mời mà đến cũng giống bộ sách " BTC " !

    Trả lờiXóa
  9. Đàn bầu gảy tai trâu02:45 Ngày 21 tháng 02 năm 2013

    Đọc bài viết của anh Huy Đức thấy đúng là "đàn bầu". Nhưng không biết là mấy cái "tai trâu" kia có thấu được không nhể ?!

    Trả lờiXóa
  10. Huy Đức viết hay lắm,lời đề nghị của HĐ đúng với ý nguyện của toàn dân(trừ đảng CS,họ không thích đâu!)-Huy Đức viết nữa đi,tư tưởng của anh đáng được tôn vinh-Chúc anh luôn VUI TRẺ KHỎE và nhiều nghị lực!

    Trả lờiXóa
  11. Bài của bạn rất hay nhưng chỉ đề đọc cho vui vậy thôi.Nếu làm đ1ung như những gì bạn viết thì còn gì là đảng cs Viêt Nam.

    Trả lờiXóa
  12. Mời mọi người góp ý tưởng về một kiểu kiến trúc vừa là hầm trú ẩn vừa là ban thờ.Phần thưởng là một cái vòng kim cô và một chiếc mai rùa giành cho giải đăc biệt

    Trả lờiXóa
  13. Huy Đức hôm nay là con người của thế giới tư do từ 50 năm về trước nhưng là một người Việt của 50 năm về sau.

    Trả lờiXóa
  14. Bài viết chắc chắn, văn phong mang nối nghị luận cô đọng, khúc triết giống như các triết gia La Mã ngày trước. Osin sao mà "siêu" thế.

    Trả lờiXóa
  15. Ngày trước thì có chế độ quân chủ chuyên chế ( vua ), sau này có chế độ quân chủ lập hiến rồi chế độ dân chủ lập hiến . Ngày nay ở trung quốc và VN có chế độ mới là chế độ "đảng chủ lập hiến" là hoàn toàn chính xác . Chế độ dân chủ lập hiến thiết lập nên chế độ dân chủ cộng hòa , mọi quyền lực là của dân , còn chế độ "đảng chủ lập hiến " là thiết lập nên chế độ độc tài toàn trị nhằm mục đích phục vụ lợi ích và sự tồn vong của đảng đó chứ không vì dân .

    Trả lờiXóa
  16. hay, một bài viết đáng xem

    Trả lờiXóa
  17. Mời HUY ĐỨC viết nữa đi,tư tưởng của anh thật đáng giá trong lúc này!Xin cám ơn,chúc thắng lợi!

    Trả lờiXóa
  18. Bài viết của bác Huy Đức quá hay! Bởi vì tôi phải tìm cách nhớ đầy đủ chi tiết cùng cách lập luận của tác giả, để nghiền ngẫm, nên tôi phải tự tìm cách tóm tắt như sau (và kèm theo, xin trình bày vài suy nghĩ của tôi):

    Mở đầu là 4 cái "NẾU" về chuyện Đảng muốn Sửa đổi Hiến pháp 92:
    1. Nếu muốn tiếp tục như hiện nay thì khôn ngoan nhất là đừng sửa đổi,
    2. Nếu không vì cải cách mà chỉ để Đảng tự trấn an thì là quá sai lầm,
    3. Nếu chỉ vì sự phân chia quyền lực thì chọn nhầm thuốc rồi, làm cách khác hiệu nghiệm hơn,
    4. Nếu nhận ra dịp Sửa đổi HP này là cơ hội chính trị giúp Đảng "thoát ra trong danh dự" thì...

    Theo tôi, cái "nếu" thứ tư này là góp ý hết sức đắt giá và hết sức xây dựng mà tác giả đã tặng cho Đảng. Một cách làm theo tôi là khả thi: Đảng, nhân danh điều 4 HP đang hiện hành, tuyên bố giải tán Ủy ban Soạn thảo Sửa đổi HP hiện nay để thành lập một Ủy ban mới gồm các thành viên mới cùng các thẩm quyền hợp lý, sao cho không ai có thể nghi ngờ thiện chí của Đảng muốn thực tâm trả lại quyền phúc quyết HP cho toàn dân. Tất nhiên Đảng có quyền có những đại diện tin cậy nhất của mình trong Uỷ ban này với tỉ lệ nào đó mà nhân dân chấp nhận được. Điều này có thể xem như bước zero, bước chuẩn bị, trước khi Tân Uỷ ban thực hiện quy trình 4 bước mà bác Huy Đức đề nghị:

    Bước 1: Chuẩn bị những nội dung quan trọng nhất về HP tương lai và sẽ tổ chức trưng cầu dân ý những nội dung này.
    Bước 2: Thiết kế mô hình chính thể quốc gia cho tương lai dựa trên kết quả trưng cầu ý dân.
    Bước 3. Thiết kế những mô hình chi tiết hơn về hành chánh, tư pháp...
    Bước 4. Tiến hành biên soạn HP mới.

    (Xin thú nhận là có thể tôi hiểu chưa chính xác và đầy đủ những đề nghị của tác giả. Ở bước thứ hai và thứ ba có vẻ như tác giả trình bày chưa mạch lạc lắm, nhưng với tôi là đã nêu ra được hai điều kiện hết sức hệ trọng cần áp dụng ngay trong thời gian soạn thảo chứ không đợi đến lúc bản HP mới được toàn dân phúc quyết xong:

    a. Các lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và Nhân dân, không phục vụ cho bất cứ đảng phái nào.
    b. Tách bạch "hành pháp chính trị" và "hành chính công vụ".

    Tôi rất đồng ý với hai đề nghị này của tác giả, bởi chúng sẽ bảo đảm cuộc cải cách chính trị diễn ra trong ổn định và - không kém quan trọng - vẫn có thể sẵn sàng đối phó với mọi âm mưu xâm lược (nhất là ở biển Đông) trong lúc quốc gia đang trong quá trình "lột da" rất dễ bị tổn thương này. Tuy nhiên đây cũng là hai điều kiện khá tế nhị, không dễ gì chu toàn được nếu Đảng - trong thực tế đang là lãnh đạo tối cao của cả các lực lượng vũ trang lẫn toàn bộ guồng máy hành chính - không có "quyết tâm chính trị cao".

    Có thể diễn giải cách khác về hai điều kiện đó. Thứ nhất là "phi chính trị hóa" các lực lượng vũ trang. (Ngày xưa chính thể Cộng hòa ở miền Nam nghiêm cấm các quân nhân tại ngũ tham gia đảng phái chính trị, nếu muốn, phải giải ngũ trước đã). Và thứ hai: tất cả những nhân viên hành chánh các cấp các ngành cũng phải "phi chính trị" nốt, trước mắt là trong giai đoạn thai nghén HP này. Họ phải ý thức và hành xử như "công chức" (công bộc) chứ không phải như những "chính khách". Pháp luật hiện hành phải là kim chỉ nam tối cao cho họ.

    Không phải dễ để thực hiện tốt hai điều kiện đó. Theo tôi, nếu thực sự thiện chí, Đảng có thể mời Liên hiệp quốc hoặc một vài quốc gia thích hợp chứng kiến, làm trọng tài khách quan, và cả bảo vệ đất nước chúng ta trong giai đoạn đặc biệt này.

    Trên đây, tôi chỉ nhấn mạnh hai vai trò Đảng và Nhân Dân thôi, không hề nhắc tới Quốc hội. Bởi vì đến nước này còn che đậy với nhau làm chi nữa, Quốc hội hiện nay thực chất chỉ là cánh tay của Đảng mà thôi.

    Điều cuối cùng là: phải thực hiện sớm nhất và nhanh nhất có thể quy trình lập hiến quan trọng lần này. Thời cuộc nóng bỏng không cho phép Việt Nam mình chậm trễ nữa!

    Trả lờiXóa