CÔNG HÀM 14/9/1958 DO THỦ TƯỚNG PHẠM VĂN ĐỒNG KÝ LÀ "CÁI BẪY" NGOẠI GIAO CỦA CT HỒ CHÍ MINH LỪA CHU ÂN LAI
LS Nguyễn Trọng Quyết
Lời dẫn của nhà văn Phạm Viết Đào:
- Ngày 14 tháng 9 năm 1958 lại là ngày Chủ nhật. Đây là ngày nghỉ hàng tuần của các cơ quan Nhà nước, trong đó có Chính phủ ?
- Tại thời điểm năm 1958, quyền hạn của chức danh Thủ tướng được quy định theo Hiến pháp năm 1946.
- Điều 44 Hiến pháp năm 1946 ghi rõ:
“Chính phủ gồm có Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Phó Chủ tịch và Nội các.
Nội các có Thủ tướng, các bộ trưởng. Có thể có Phó Thủ tướng”.
Quy định trên cho thấy: Thủ tướng chỉ là người đứng đầu nội các, là một thành viên trong số rất nhiều thành viên của Nội các, do Chủ tịch nước chọn và đưa ra Nghị viện biểu quyết. Các quy định khác của bản Hiến pháp xác nhận vị trí người đứng đầu Chính phủ khi ấy là Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa...
- Như vậy chữ ký của Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong Công hàm 14/9/1958 hoàn toàn không có giá trị pháp lý, tư cách pháp nhân thay mặt Chính phủ Việt Nam theo Hiến pháp 1946!
Cảm ơn Ls Nguyễn Trọng Quyết đã phát hiện ra "cái bẫy" pháp lý có giá trị này?
Ngày 14 tháng 9 năm 1958 từ Hà Nội, “Thủ tướng
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” Phạm Văn Đồng gửi Chu Ân Lai –
Tổng lý Quốc vụ viện nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa có nội dung như sau:
“Thưa đồng chí Tổng lý,Chúng tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí Tổng lý rõ:Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc.Chính phủ nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa trên mặt bể…Hà Nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958 …”
Xét về mặt câu chữ cho thấy: văn bản này được làm tại
Hà Nội vào ngày 14 tháng 9 năm 1958. Diễn giải theo trình tự có thể suy luận:
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã nhóm họp, biểu quyết nhất trí ghi
nhận và tán thành tuyên bố về hải phận của Chính phủ nước Cộng hòa nhân dân
Trung Hoa; cuộc họp có thể diễn ra vào ngày 14 tháng 9 năm 1958 hoặc trong
khoảng thời gian 10 ngày trước đó (từ ngày 4 tháng 9 năm 1958 đến ngày 13 tháng
9 năm 1958). Trên cơ sở đó, Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký văn bản thông báo quan
điểm của Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cho Chu Ân Lai. Vì văn bản
được ký vào ngày 14 tháng 9 năm 1958 nên đương nhiên, con dấu của Chính phủ
cũng được đóng vào ngày này.
Nhưng ngày 14 tháng 9 năm 1958 lại là ngày Chủ
nhật. Đây là ngày nghỉ hàng tuần của các cơ quan Nhà nước, trong đó có
Chính phủ. Có đúng là ngày Chủ nhật 14 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng Phạm Văn
Đồng và bộ máy giúp việc vẫn tới Phủ Thủ tướng làm việc bình thường, soạn thảo
và ký ban hành văn bản gửi Chu Ân Lai? Hay sự thật, văn bản này đã được soạn
rồi ký sẵn một hoặc nhiều ngày trước đó, thậm chí là sau đó?
Quyền hạn của Thủ tướng!
Tại thời điểm năm 1958, quyền hạn của chức danh Thủ
tướng được quy định theo Hiến pháp năm 1946.
Cần nhấn mạnh rằng, văn bản ngày 14 tháng 9 năm 1958
ghi chức danh “Thủ tướng Chính phủ” trong phần người ký là chưa chính
xác. Điều này rất dễ gây ra sự hiểu lầm tai hại: Thủ tướng chính phủ là người
đứng đầu chính phủ và có quyền đại diện cho chính phủ ấy.
Thế nhưng, quy định của Hiến pháp năm 1946 lại hoàn
toàn không phải như vậy.
Điều 44 Hiến pháp năm 1946 ghi rõ: “Chính phủ gồm
có Chủ tịch nước Việt Nam
dân chủ cộng hòa, Phó Chủ tịch và Nội các. Nội các có Thủ tướng, các bộ trưởng.
Có thể có Phó Thủ tướng”.
Quy định trên cho thấy: Thủ tướng chỉ là người đứng
đầu nội các, là một thành viên trong số rất nhiều thành viên của Nội các, do
Chủ tịch nước chọn và đưa ra Nghị viện biểu quyết. Các quy định khác của bản
Hiến pháp xác nhận vị trí người đứng đầu Chính phủ khi ấy là Chủ tịch nước Việt
Nam
dân chủ cộng hòa.
Không có một điều luật riêng biệt quy định quyền hạn
cụ thể của chức danh Thủ tướng và thậm chí, người giúp đỡ Chủ tịch nước là Phó
Chủ tịch mà không phải là Thủ tướng. Nói cách khác, quyền hạn của Thủ tướng
theo Hiến pháp 1946 rất hạn chế, bó hẹp trong một số công việc như: chọn Bộ
trưởng để đưa ra Nghị viện biểu quyết; chọn thứ trưởng để Hội đồng Chính phủ
chuẩn y; chịu trách nhiệm về con đường chính trị của Nội các. Bản Hiến pháp
cũng không có điều khoản quy định về thẩm quyền của Nội các.
Thay vào đó, Hiến pháp 1946 lại quy định rất cụ thể
quyền hạn của Chủ tịch nước và quyền hạn của Chính phủ. Trong số các quyền hạn
của Chủ tịch nước theo quy định tại Điều 49, có các quyền hạn sau:
- Thay mặt cho nước;
- Chủ tọa Hội đồng Chính phủ;
- Ký hiệp ước với các nước;
Rõ ràng, Chủ tịch nước mới là chức danh đại diện cho
nước Việt Nam dân chủ Cộng hòa nói chung, cho Nhà nước và Chính phủ nước Việt
Nam dân chủ cộng hòa nói riêng trong quan hệ bang giao với các nước mà Cộng hòa
nhân dân Trung Hoa không phải là ngoại lệ. Thủ tướng chỉ là một thành viên của
nội các – một cơ quan của Chính phủ và không có các quyền hạn này.
Cũng không có bằng chứng cho thấy Chủ tịch nước Việt
Nam dân chủ cộng hòa và Hội đồng chính phủ khi ấy đã ủy nhiệm cho Thủ tướng
Phạm Văn Đồng được quyền đại diện ra văn bản phúc đáp tuyên bố ngày 4 tháng 9
năm 1958 của Chính phủ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa.
Chính phủ có họp?
Văn bản ngày 14 tháng 9 năm 1958 nêu rõ là: “Chính
phủ nước Việt Nam
Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành …”. Do vậy theo logic, sau khi có
Tuyên bố về hải phận ngày 4 tháng 9 năm 1958, Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ
Cộng hòa đã có một cuộc họp và nội dung cuộc họp đã thể hiện ý chí “ghi nhận”,
“tán thành” tuyên bố của Trung Quốc.
Như đã trích dẫn một phần Điều 49 Hiến pháp năm 1946,
Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa có quyền “chủ tọa Hội đồng Chính phủ”.
Dựa trên tư liệu từ báo Điện tử Đảng cộng sản Việt Nam (dangcongsan.vn), nhật
ký làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh từ ngày 04 tháng 9 năm 1958 đến ngày 14
tháng 9 năm 1958 được ghi lại như sau:
- Ngày 4 tháng 9 năm 1958:
+ Sáng: tiếp đoàn Đại biểu bóng đá Campuchia;
+ Trong ngày, dự họp ban Bí thư bàn một số vấn đề về
báo Nhân dân và công tác dân vận;
+ Trong ngày: tiếp đoàn đại biểu cán bộ trường thiếu
sinh quân Quế Lâm và bệnh viện Nam
Ninh;
- Ngày 5 tháng 9 năm 1958:
+ Dự họp Bộ Chính trị để bàn về công tác tổ chức
Đảng, Chính phủ và công tác thủy lợi;
- Ngày 6 tháng 9 năm 1958:
+ Gửi đện mừng các vị lãnh đạo Quốc hội và Chính phủ
Triều Tiên nhân dịp kỷ niệm lần thứ 10 quốc khánh nước Cộng hòa dân chủ nhân
dân Triều Tiên;
- Ngày 7 tháng 9 năm 1958:
+ Sáng: đi thăm công trình thủy nông Gia Thượng, xã
Ngọc Thụy, quận 8 (huyện Gia Lâm), ngoại thành Hà Nội;
+ Cùng ngày, đến thăm Trường sỹ quan hậu cần;
- Ngày 8 tháng 9 năm 1958:
+ 7 giờ, tiếp đoàn đại biểu hòa bình Miến Điện;
+ Trong ngày: dự họp Bộ Chính trị bàn về đấu tranh
thống nhất nước nhà;
+ Cùng ngày: gửi huy hiệu tặng ông Phùng Quang Chiểu
và Thanh niên xã Thống Nhất (Lào Cai);
- Ngày 9 tháng 9 năm 1958: không ghi lịch
làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh;
- Ngày 10 tháng 9 năm 1958:
+ Dự họp ban Bí thư để bàn về chính sách phân bón cho
nông nghiệp và một số vấn đề khác;
+ Cùng ngày, ký quyết định số 86/QĐ giảm án tử hình
xuống tù chung thân cho một phạm nhân can tội giết người;
- Ngày 11 tháng 9 năm 1958: không ghi lịch làm việc
của Chủ tịch Hồ Chí Minh;
- Ngày 12 tháng 9 năm 1958:
+ Dự họp bộ Chính trị bàn về quản lý gạo vụ mùa năm
1958 và về con số kiểm tra kế hoạch Nhà nước năm 1959;
- Ngày 13 tháng 9 năm 1958:
+ Sáng: thăm lớp học Chính trị của giáo viên cấp II,
cấp III toàn miền Bắc tổ chức tại Hà Nội;
+ Sau đó, thăm triển lãm mỹ thuật toàn quốc năm 1958;
+ Chiều: tiếp giao sư người Miến Điện U.Oong la và
phu nhân;
- Ngày 14 tháng 9 năm 1958:
+ Bài viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh nhan đề: Công xã
nhân dân, ký bút danh Trần Lực, đăng báo Nhân dân, số ra 1645 giới thiệu về quá
trình hình thành và những đặc điểm của công xã nhân dân ở Trung Quốc.
Không có tư liệu phản ánh Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chủ
tọa bất cứ cuộc họp nào của Hội đồng chính phủ trong khoảng thời gian từ ngày 4
tháng 9 năm 1958 đến ngày 14 tháng 9 năm 1958. Cũng không thể nói có việc Phó
Chủ tịch nước thay mặt Chủ tịch Hồ Chí Minh để chủ tọa Hội đồng chính phủ vì
thời kỳ này, không ai được bổ nhiệm giữ chức danh Phó Chủ tịch nước.
Nếu điều này là sự thật thì văn bản của Thủ tướng
Phạm Văn Đồng ghi “Chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ghi nhận và tán
thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước cộng hòa nhân
dân Trung Hoa, quy định về hải phận…” là hoàn toàn không chính xác; và tiếp
nữa, Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng không có quyền đại diện cho Chính phủ nước
Việt Nam dân chủ cộng hòa để hứa hay cam kết với Cộng hòa nhân dân Trung Hoa về
mọi vấn đề có liên quan đến thực thi tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 vì thẩm
quyền này thuộc về Hội đồng Chính phủ và Chủ tịch nước Việt nam dân chủ cộng
hòa.
Nếu điều này là sự thật thì văn bản do ông Phạm Văn
Đồng ký hẳn nhiên không phải là “công hàm ngoại giao” như kẻ xâm lược đã
thổi phồng, cường điệu hóa mà thực chất chỉ là một lá thư viết vội của
cá nhân Thủ tướng nội các thuộc Chính phủ nước Việt nam dân chủ cộng hòa gửi
Tổng lý Quốc vụ viện nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, có nội dung hoàn toàn
không phản ánh quyết định của Chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hòa khi ấy.
Theo cách nói dân gian, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói dối Chu Ân Lai và thật
lực cười khi Trung Quốc lại lấy những lời nói dối đó đó làm căn cứ để khẳng
định chủ quyền phi lý đối với Hoàng Sa và Trường Sa.
**
Cho đến chừng nào Hoàng Sa và một phần Trường Sa vẫn
còn nằm trong tay ngoại bang, lá thư viết vội của ông Phạm Văn Đồng vẫn
được kẻ xâm lăng sử dụng như một bằng chứng để biện hộ cho hành vi bành trướng
của chúng thì chừng đó, mỗi người con đất Việt vẫn kiên quyết và thẳng thừng
bác bỏ văn bản vô giá trị này.
LS. Nguyễn Trọng Quyết
Phụ lục: Danh sách Chính phủ mở rộng
Chính phủ mở rộng (từ kỳ họp thứ 5 đến kỳ họp thứ 10 Quốc hội
khoá I)
(Theo đề nghị của Chủ tịch Hồ Chí Minh, được Quốc hội khoá I, Kỳ họp thứ 5 thông qua ngày 20/9/1955 và được tiếp tục bổ sung cho đến Kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa I, ngày 27-5-1959) |
Chủ tịch
nước
|
Cụ Hồ Chí Minh
|
Thủ tướng
kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao
|
Ông Phạm
Văn Đồng (từ 9-1955)
|
Phó Thủ
tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Nội vụ
|
Ông Phan
Kế Toại (từ 9-1955)
|
Phó Thủ
tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng
|
Ông Võ
Nguyên Giáp (từ 9-1955)
|
Phó Thủ
tướng
|
Ông Trường
Chinh (từ 4-1958)
Ông Phạm Hùng (từ 4-1958) |
Bộ trưởng
Bộ Công an
|
Ông Trần
Quốc Hoàn
|
Bộ trưởng
Bộ Giáo dục
|
Ông Nguyễn
Văn Huyên
|
Bộ trưởng
Bộ Tài chính
|
Ông Lê Văn
Hiến (đến 6-1958)
Ông Hoàng Anh (từ 6-1958) |
Bộ trưởng
Bộ Giao thông và Bưu điện
|
Ông Nguyễn
Văn Trân (từ 9-1955)
|
Bộ trưởng
Bộ Thủy lợi và Kiến trúc
|
Ông Trần
Đăng Khoa (từ 9-1955 đến 4-1958)
|
Bộ trưởng
Bộ Thủy lợi
|
Ông Trần
Đăng Khoa (từ 4-1958)
|
Bộ trưởng
Bộ Kiến trúc
|
Ông Bùi
Quang Tạo (từ 4-1958)
|
Bộ trưởng
Bộ Công nghiệp
|
Ông Lê
Thanh Nghị (từ 9-1955)
|
Bộ trưởng
Bộ Thương nghiệp
|
Ông Phan
Anh (từ 9-1955 đến 4-1958)
|
Bộ trưởng
Bộ Nội thương
|
Ông Đỗ
Mười (từ 4-1958)
|
Bộ trưởng
Bộ Ngoại thương
|
Ông Phan
Anh (từ 4-1958)
|
Bộ trưởng
Bộ Y tế
|
Ông Hoàng
Tích Trí (đến 5-1959)
Ông Phạm Ngọc Thạch (từ 5-1959) |
Bộ trưởng
Bộ Lao động
|
Ông Nguyễn
Văn Tạo
|
Bộ trưởng
Bộ Tư pháp
|
Ông Vũ
Đình Hòe
|
Bộ trưởng
Bộ Văn hoá
|
Ông Hoàng
Minh Giám
|
Bộ trưởng
Bộ Thương binh
|
Ông Vũ
Đình Tụng (đến 5-1959, vì giải thể)
|
Bộ trưởng
Bộ Cứu tế
|
Ông Nguyễn
Xiển (từ 9-1955 đến 5-1959, vì giải thể)
|
Bộ trưởng
Bộ Nông lâm
|
Ông Nghiêm
Xuân Yêm
|
Bộ trưởng
Phủ Thủ tướng
|
Ông Phạm
Hùng (từ 9-1955 đến 4-1958)
Ông Nguyễn Duy Trinh (từ 4-1958 đến 12-1958) Ông Nguyễn Khang (từ 5-1959) |
Chủ nhiệm
Ủy ban Kế hoạch Nhà nước
|
Ông Nguyễn
Văn Trân (từ 4-1958 đến 12-1958)
Ông Nguyễn Duy Trinh (từ 5-1959) |
Bộ trưởng,
Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước
|
Ông Lê Văn
Hiến (từ 12-1958)
|
Chủ nhiệm
Ủy ban Khoa học Nhà nước
|
Ông Trường
Chinh (Phó Thủ tướng kiêm chức từ 4-1958)
|
Bài do LS Nguyễn Trọng Quyết gửi cho Phamvietdao.net

Sao lại "cụ" HCM trong khi đó số còn lại là "ông" ?
Trả lờiXóaHì hì, bác "Ông tuốt" nêu ra một chi tiết mà tôi nghĩ là khá thú vị. Không biết tôi giải thích thế này được không ạ: khi chế độ phong kiến thoái trào ở VN rồi thì người dân khá lúng túng không biết gọi các lãnh tụ chính trị sao cho "phải phép", thế là người ta dùng chữ CỤ, như cách gọi tôn trọng hay là kính trọng chăng? Và "văn nói" đó cũng đi luôn vào "văn viết", cả trong văn bản hành chánh như bản danh sách chính phủ trên đây.
XóaNhớ ba tôi ngày trước, khi nhắc đến các vị Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Trần Trọng Kim (đứng đầu chính phủ đầu tiên), Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm, thì đều dùng chữ CỤ cả. Ngoài những lãnh tụ cao nhất đó ra thì không gọi thế, ví dụ Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng... ngoài Bắc hay Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn... trong Nam thì vẫn chỉ dùng chữ ÔNG. Còn như đảng trưởng Quốc Dân Đảng Nguyễn Thái Học chẳng hạn, ba tôi cũng chỉ kêu tiếng ÔNG. Riêng vua Bảo Đại thì ba tôi vẫn luôn gọi là VUA, hay CỰU HOÀNG, không khi nào thấy gọi bằng CỤ.
Nên gọi là "cụ" vì cụ Hồ là Sếp của các "ông" trong nội các.
XóaCái Công hàm đấy nó chả có nghĩa gì cả đâu, là cái thư ngoại giao chung chung, vô thưởng, vô phạt thôi mà. Trung Quốc họ vơ váo lung tung, suy diễn lộn xộn, biến có thành không thôi. Trung Quốc tham lam nên họ vớ được cái gì thì nhét hết vào mồm, thế thôi. Thậm chí, vớ phải phân thì họ cũng nhét luôn vào mồm. Họ không bao giờ dám lấy cái "Thư ngoại giao" này ra để cãi lý đâu. Đồng thời, có một số Việt Kiều cũng suy diễn lăng nhăng để chơi lại các ông của Đảng CSVN thôi.
XóaCông hàm không số, không lưu . Cũng chẳng thấy VP nghéo trước khi Thủ Tướng kí . Xem kĩ lại thấy có nhiều cái hay và buồn cười !
Xóa"Cảm ơn Ls Nguyễn Trọng Quyết đã phát hiện ra 'cái bẫy' pháp lý có giá trị này?". Tôi đã chạy qua blog bác Đào xem lần nữa, quả là bác ấy có đánh dấu hỏi vào cuối câu trên. Tôi nghĩ chắc nhiều người trong chúng ta cũng thế: nghe phát hiện của LS Nguyễn Trọng Quyết, chắc trong đầu ai nấy cũng đều hiện ra dấu hỏi ngạc nhiên.
Trả lờiXóaLập luận của LS Quyết, theo tôi là quá thuyết phục, cho nên luận rằng bức "công hàm" kia là cái bẫy ngoại giao của chính phủ Cụ Hồ cũng là có lý. Nếu quả thực là vậy, thì phải nói đây là sự kiện rất hy hữu. Không biết lịch sử thế giới cận đại và hiện đại có bao giờ xảy ra một chuyện tương tự như thế chưa.
Ngày trước, cụ Hồ phải nói là rất tân tiến, hiện đại, tự do, cởi mở và rất "Tây". Từ thời đấy mà Cụ đã viết Hiến pháp 1946 trên cơ sở Hiến pháp Hoa Kỳ, Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam dựa trên Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ và Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cộng hoà Pháp, đặt tên nước là Việt Nam Dân chủ - Cộng hoà. Thời đấy, Cụ toàn học những "thứ xịn" của các nước văn minh, hết lòng vì nước, vì dân - nên Cụ được dân ủng hộ và dân cũng được sướng dưới sự lãnh đạo của Cụ. Bây giờ, tôi thèm một vị lãnh đạo như Cụ. Nhưng có lẽ không nên mơ vì người như Cụ quá hiếm. Chỉ mong rằng, các bác lãnh đạo Đảng CSVN thay đổi, hiện đại, cởi mở, văn minh, tự do, dân chủ, sử dụng Hiến pháp 1946 của cụ Hồ - đa nguyên và tam quyền phân lập -, trưng cầu dân ý để dân quyết định Hiến pháp. Mong lắm thay.
Trả lờiXóaÔi giời! Bao giờ cho đến ngày xưa!!!
XóaCó bác nào trả lời giúp em là: Quyết định về hải phận của Trung cộng năm 1958 có bao gồm Hoàng sa và Trường sa không vậy? Cám ơn.
Trả lờiXóa