Thứ Hai, ngày 14 tháng 1 năm 2013

LỘ MẶT ĐƯỜNG DÂY QUAN CHỨC YÊN BÁI ĂN BẨN CỦA GIÁO VIÊN NGHÈO

80 giáo viên bị đuổi biên chế:

Lộ mặt quan tham "ăn" tiền giáo viên


Cô giáo Ngô Thị Kim Hoàn cho biết, gia đình đã bán trâu, vay mượn, đem đủ 40 triệu mang đến tận nhà lãnh đạo huyện “lót tay” mà nay cô vẫn bị chấm dứt hợp đồng vĩnh viễn. 

>80 giáo viên Yên Bình bị đuổi biên chế: "Tiếng sét bên tai"
>Rước bệnh vào người vì trang sức rẻ tiền 


Cha mẹ nuôi con 12 năm ăn học, tốt nghiệp tiếp cao đẳng, đại học, ra trường bỏ cả núi tiền đi xin việc, được điều lên vùng cao “vì trẻ em thân yêu” với mức lương hợp đồng chừng 1 triệu đồng/tháng (chỉ đủ tiền xăng leo núi). Có người chấp nhận hàng chục năm như vậy, nhưng chuyện về những trang giáo án thảm sầu vẫn không dừng lại ở đó… 

Bị nghề giáo hành hạ 

Ông Nguyễn Duy Vượng là một giám đốc doanh nghiệp có tâm ở huyện Yên Bình, vì mải mê đi đòi công lý quá, đến mức lãnh đạo tỉnh Yên Bái phải lên truyền hình nói riêng về các “chủ đề kiện cáo” rất được dư luận ủng hộ của ông. Và dạo này, ông thấy nhiều người trẻ, xinh xắn, trí thức đến xin làm công nhân khâu bao bì cáctông ở công ty mình quá, trong đó có Nguyễn Văn A - một bạn trẻ gần 30 tuổi.

Ngồi trước mặt nhà báo, A và bà mẹ sầu khổ của em cùng ngậm ngùi. Cháu nó học nhạc họa ra, nhìn đâu cũng vướng khó, bỗng có chị hàng xóm đưa đến gặp chị M làm ở huyện, bảo là đưa 50 triệu đồng thì chạy cho cái biên chế. Gia đình vay ngân hàng được 25 triệu đồng, chị ấy lo lót cho đi dạy ở vùng cao cách nhà 30km. Suốt 2 năm, mức lương 800 - 900 nghìn đồng, cậu bé chạy từ trường nọ đến trường kia. 

 Cô Hoàn

Ở trọ cách nhà 40km, xe máy đổ xăng leo núi, đi bộ vào bản dạy học. Vào khu nội trú của trường ở nhờ, ăn cơm nghèo xa nhà cùng chúng bạn. Suốt 2 năm làm việc cật lực, đi lại vất vả, bỗng dưng cậu bị cắt hợp đồng. Số tiền lương “đi làm không công”, cộng cả hai năm vào, vẫn chưa đủ số tiền 25 triệu mà cha mẹ chạy cho cậu đi làm kia. Chưa đủ tiền trả phòng trọ và đổ xăng chiếc xe máy TQ.

Phòng giáo dục không trả lời cắt hợp đồng, lần nào cậu bé thơ ngây lên hỏi, họ cũng bảo sẽ trả lời sau, cứ về và đợi rồi lên hỏi, năm này qua năm khác. “Anh giáo trẻ” và bà mẹ nghèo đành cất bước đi làm thuê. Vừa rồi, không chịu nổi cái bụi bặm, bẩn thỉu của bao bì khâu vá, A đã đi bán quần áo dạo trong các khu chung cư, với giá 25.000 đồng/cái quần tất rởm. 

“Về vườn” với những món nợ chồng chất 

Trường hợp khác là cô giáo Ngô Thị Kim Hoàn, sinh năm 1985 ở xã Phú Thịnh, huyện Yên Bình. Mẹ Hoàn là bà Liên, giáo viên tiểu học dạy giỏi, xông pha vùng sâu vùng xa có tiếng suốt 36 năm qua ở chính ngay huyện Yên Bình. Bà Liên bảo, mẹ theo nghiệp này, thấy có phúc nên muốn con gái theo cho trọn nghĩa với vùng đất khó khăn này. Bà cho Kim Hoàn theo học đại học, khoa Giáo dục thể chất, nhưng trở về, xin ở đâu người ta cũng từ chối.


Bỗng dưng có bà chị cùng ngành giáo dục mách nước, thôi thì cá chuối đắm đuối vì con, mình là nhà giáo, biết chạy tiền đút lót là điều khốn nạn - đểu giả, nhưng “xã hội giờ nó thế biết làm sao”. Người ta yêu cầu có 40-50 triệu thì giáo sinh Ngô Thị Kim Hoàn sẽ được đi dạy, sau 3 tháng được biên chế ngay. Bà Liên cắn răng đi vay, bán trâu bò, lợn gà đem đến gặp vợ của một lãnh đạo huyện Yên Bình “nộp” để cho con được đi dạy học.

Đúng như “thỏa thuận ngầm” với vợ của “quan”, chỉ thời gian ngắn sau, Hoàn được đích thân vị lãnh đạo huyện kia ký công văn cho phép Trường Tiểu học xã Tân Hương được ký hợp đồng với 3 “cô giáo”, gồm Hoàn và các cô Lương Thị Hiệp, Dương Thị Linh Chi. Cả đại gia đình ăn mừng trong nỗi lo nợ nần chồng chất. Cứ bỏ rẻ, lương 1 triệu, thì phải mất 5 năm vượt đường trường, leo núi, dạy học liên tục Hoàn mới có đủ tiền bù vào số tiền mẹ đã vay nóng vay nguội, bán trâu nái lợn con “chạy” cho em đi làm. Điều tai ác chính là việc hiệu trưởng trường Tân Hương gọi Hoàn lên bảo em ký hợp đồng 3 tháng/lần, đến bảo hiểm cũng không được đóng và lương thì cực thấp.

Đợt này, Hoàn cùng 9 giáo viên khác vừa bị huyện loại vĩnh viễn ra khỏi bục giảng. Tóm lại là “về vườn” theo đúng nghĩa đen. Tôi hỏi cô giáo Liên, bà 36 năm xả thân vì giáo dục Yên Bình, giờ tố cáo lãnh đạo huyện như thế, có ngại không? Bà bảo: Tôi buồn và thất vọng lắm, nhà báo cứ viết những gì là sự thật, tôi không ngại ra mặt tố cáo đâu. “Tôi đến nhà bà vợ ông lãnh đạo huyện kia đòi tiền đúng dịp họ bị... chó cắn. Tôi bảo, cháu nó không được biên chế, lại bị tống khỏi quyền đi dạy cả hợp đồng 3 tháng/lần, chị cho tôi xin lại tiền. Vậy nhưng, họ có giả đâu...”. 

Điều bà Liên và con gái buồn hơn ấy là những mờ ám trong việc cắt hợp đồng vĩnh viễn của cô giáo Hoàn, ngay trong nhóm 3 người cùng được về trường Tân Hương dịp mà ông chủ tịch huyện ký, thì một cô học một ngành về làm một ngành (trái ngành), thì cô này không bị cắt hợp đồng. Còn Hoàn học đại học chính quy thì “bật bãi”. Chưa nói cái sai lớn, chỉ nói sự công bằng với chúng bạn, đã đủ để gia đình nghèo khổ của cô giáo Hoàn vô cùng căm phẫn! 

Không có chỗ dạy học thì cho… đánh trống! 

Đầy rẫy những câu chuyện bi hài, kiểu: Nhận giáo viên về để ăn tiền “chạy chọt”, “ấn” xuống bắt các trường nhận, khấu lương nhà nước, khấu ngân sách của trường lớp ra trả lương cho người thừa đó. Không có việc cho “thầy cô” làm thì bắt họ... chuyên phụ trách đánh trống! Quá nhiều thầy cô sau quá trình tâm huyết được đào tạo sư phạm, lúc bỏ cả núi tiền ra “chạy” xong, bị điều xuống làm nhân viên dinh dưỡng. Cứ nhận nhiều, nhận tiền “của đút” xong, thời gian sau lại thải, lại có suất “tuyển dụng” mới mà ăn tiền. Thừa thì “đuổi” bớt, “ban” cho người mới các chỗ đẹp rồi thì “chuyển vùng” các nhà giáo kỳ cựu lên vùng khó khăn, bất chấp cả đạo lý!.

Hầu hết các giáo viên ở Yên Bình, để có được biên chế đều lo lót tiền bạc cho cán bộ ở Huyện và các cấp

Trường hợp của nhà giáo Đỗ Viễn Quân (SN 1974) cực kỳ thê thảm. Ra trường năm 1993, được vận động đi vượt qua hồ Thác Bà, vào tít trong xã 95% người Dao dạy học liền tù tì 11 năm. Không chỉ nói thạo tiếng Dao, lấy vợ trong “địa bàn cắm bản”, anh Quân hiểu văn hóa và cúng được bằng tiếng của người Dao. Với “thành tích” đó, anh Quân được điều chuyển về trường Phú Thịnh dạy học.

Nhà anh khó khăn, vợ nằm trong số 80 giáo viên mầm non đang có kế hoạch đuổi ra khỏi biên chế năm 2012 này. Con anh, cháu lớn bị tàn tật, không biết nói, đặt đâu nằm đấy suốt 6 năm qua, lúc nào cũng thuê người trông coi, cháu bé còn ẵm ngửa, cũng lại thuê một người nữa trông coi. Nhà cửa không có gì ngoài hai cái xe máy cũ, vợ chồng giáo viên liên tục xông pha lên miền núi.

Anh Quân về gần nhà được 1 năm, lại đi tăng cường cách nhà 40km. Vài năm về, lại bị đẩy đi vài năm nữa. Đến mức anh mang cả các con vào các điểm trường tít trong Tân Nguyên, Vĩnh Kiên. Cô vợ trẻ cũng bị điều lên trường Tân Hương xa nhà hai chục cây số. Hai vợ chồng ở mỗi người một góc rừng. Giờ vợ bị “thu hồi biên chế”, chồng lại tiếp tục bị điều lên rừng, nhà thì “mượn của ngân hàng”, tương lai mù mịt đến rơi nước mắt. Điều anh Quân và vợ bức xúc nhất, là gia đình họ ly tán, tận khổ, chỉ bởi vì sự dôi dư giáo viên, họ cứ nhận về để ẵm tiền “lo lót”; rồi vì cái thừa đó mà các giáo chức kỳ cựu như anh Quân phải liên tục bị tống đi, gọi về hoàn toàn ngẫu hứng. Anh giáo Quân nuốt cục tức khó khăn, rồi quay sang lau nước mắt cho vợ.

Vợ anh Quân - cô giáo Triệu Thị Hương - vẫn khóc: “Bây giờ bị ép hủy biên chế, chúng em không còn yêu cái nghề giáo viên này nữa, anh ạ”. PV đem các thông tin này đi gặp lãnh đạo huyện, lãnh đạo tỉnh Yên Bái, gặp các vị cán bộ giáo dục ngõ hầu tìm ra con đường tháo ngòi nổ “những quả bom tấn” đang nung nấu dưới nhiều mái trường đang sóng gió của Yên Bình. Câu trả lời là: Cần lương tâm! Bởi cái cơ chế, các kẽ hở làm nên bi kịch kia đã tồn tại quá lâu, sai lầm đó lại tiếp diễn thông qua cách giải quyết hậu quả nhẫn tâm và đầy bất cập hiện nay - thành ra chuyện buồn cứ tiếp nối nhau kiểu... “đổ thêm dầu vào lửa”.

 Theo Lao Động.
 .
VTV-Thời sự 19h tối qua cũng có phóng sự về vụ việc tệ hại này. Trong phóng sự có nói đến Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng của Lao động đã công phu điều tra, lật tẩy lũ quan tham ở Yên Bái, vì kiếm chác qua khâu tuyển dụng mà đã đày đọa đến 80 giáo viên nghèo khó.
Điều đáng lo ngại là tất cả các quan chức bị dính vụ này đều đã thăng quan: Có kẻ lên tới Phó Chủ tịch tỉnh. Và đau đớn thay! Chính những kẻ đó lại là người chỉ đạo giải quyết tiếp vụ việc này! 

Thanh gươm Chỉnh Đốn đâu rồi, thưa Ngài Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng?
 

14 nhận xét :

  1. TBT nói không kỉ luật ai . Kỉ luật lại sinh oán thù ! Những vụ như Yên Bái , các quan chức bị kỉ luật được thăng chức , 80 nạn nhân bị cắt biên chế là các thầy cô giáo từng cống nộp tiền cho các quan chức này . Thưa ngài TBT , ngài xử lí thế nào ?

    Trả lờiXóa
  2. Bọn yên bái này rất hay cang mắc trọng tội càng lên cao , có thằng còn về trung ương rồi đấy

    Trả lờiXóa
  3. Hôm trước,xem tin trên VTV1 -TBT NPTrọng đi thăm Yên Bái,Lào Cai chỉ đạo và cho các ý kiến chung chung,và giáo huấn về Hệ thống Chính trị sao cho của Dân và vì Dân. Hôm sau, cũng xem trên VTV1 – TTg NT Dũng thăm Cao Bằng, Hà giang phát biểu ý kiến và cho ý kiến rất cụ thể, và rât “…riêng riêng” đã thấy buồn cười và cười buồn bởi rất dễ hiểu : tại sao BCH TW không thể đồng ý với BCT để kỷ luật 1 đồng chí nào đó được.
    Tối hôm qua,lại xem VTV1 , 80 Giáo viên ở Yên Bái tự nhiên có QĐ bị thôi là công chức …bởi 16 vị lãnh đạo và QLNN đã bị thi hành kỷ luật do khuyết điểm ” nhận 80 người giáo viên đó “. Mà bị thi hành kỷ luật kiểu này mới hay chứ (Theo Nhà Báo Đỗ Doãn Hoàng ) :
    – Chủ tịch Huyện bị thi hành kỷ luật lên làm Phó Chủ tịch Tỉnh.
    - Trưởng phòng Nội vụ bị kỷ luật lên làm Phó CT Huyện.
    - Phó Trưởng phòng Nội vụ bị kỷ luật lên làm Trưởng phòng .
    ………..
    Không biết nên cười kiểu gì cho ” Hệ thống Chính trị “mà Bác TBT Trọng đã huấn thị ở 2 tỉnh kia bây giờ đây !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế nên mới có chuyện "xin được kỷ luật" mà không được thông qua kia kìa!

      Xóa
  4. Đã có bài phóng sự trên tivi, rồi các trang mạng loan tải... như thế đã phải là tố cáo chưa? Ô. BT Nghị vừa ra yêu cầu: cứ mạnh dạn tố cáo... rồi chả biết để làm gì!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tố cáo là tố cái con cáo mà bác ... nên chả biết làm gì.

      Xóa
  5. Hoan hô nhà báo Đỗ Doãn Hoàng. Anh đã dũng cảm vạch ra được một vụ nhỏ trong cái sự nghiệp giáo dục hiện nay. Còn thì ti tỉ ti tỉ ti tỉ.... người giáo viên vùng cao khổ lắm. Còn nhiều chuyện cười ra nước mắt mà không ai làm gì được!Giáo dục lực lượng đông nên họ ăm khiếp lắm.

    Trả lờiXóa
  6. Tỉnh Yên Bái vốn đã nghèo.
    Giáo viên chịu khó leo trèo bản xa.
    Mấy ông quan chức tỉnh ta
    Ăn bẩn, ăn tưởi chẳng ra giống gì.
    Bao năm khó nhọc ngại chi
    Trèo đèo lội suối cũng vì trẻ em.
    Muốn mang cái chữ cho dân
    Suối xa cũng lội, đèo gần vượt qua.
    Đồng lương có đáng đâu mà
    Bao năm khó nhọc coi là công toi.
    Lãnh đọa lừa dối mọi người
    Để mang tiếng nyjc muôn đời khó phai.
    Bất kể chúng nó là ai
    Phải lôi ra sử đúng-sai rõ ràng.
    80 cô giáo bị oan
    08 gia cảnh lầm than cuộc đời.
    Luật pháp nhà nước đâu rồi?
    Nỗi đau như muốn vạch trời kêu..đau!
    Yêu Đảng, mở cửa bảo nhau
    Lũ đảng viên xấu làm "rầu nồi canh"
    Điều tra cho rõ ngọn ngành
    Đúng-sai phân tỏ rõ rành trắng đen.
    TT ĐÔNG A

    Trả lờiXóa
  7. Kỷ luật của đảng và chính quyền nước mình rất nghiêm khắc,đứa nào dính phải là bị trừng phạt nặng bằng cách bắt"gánh vác nhiệm vụ nặng nề"hơn.Quá khen cho đường lối chính trị được nâng lên tầm cao mới và đi vào chiều sâu

    Trả lờiXóa
  8. Thưa ông Trọng: "bộ phận không nhỏ..." nó ở đây ông Trọng ạ! Liệu ông có dám trị chúng không? Nếu không thì xin ông coi lại cái nghị quyết 4 của ông nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không trị được cụ ạ vì kỷ luật thì sau này gây ra thù oán, trả thù lẫn nhau, gây mất đoàn kết, rối nội bộ.

      Vậy nên tốt nhất là cứ giữ nguyên trạng thôi.

      Xóa
  9. thà cho Casino phuc vu bon ngoại quốc kiếm tiền cho dân còn hơn, trèo đèo lội suốt , lương được 1tr / tháng mà còn bị đuổi, thế bao giờ mới sanh vai cùng cường quốc 5 châu

    Trả lờiXóa
  10. Đề nghị bà con đừng phê phán om sòm thêm nữa,nếu còn tiếp tục phê phán TW lại điều lên cấp Bộ cấp nghành thuộc quyền thuộc diện TW quản lý thì lại bị cho là không đúng quy trình về thời gian.

    Trả lờiXóa
  11. Tôi có gần 30 năm dạy học và cũng đã làm quản lí nhà trường hơn 10 năm nên chứng kiến cảnh này khá nhiều nhưng cũng không tưởng tượng ra được cảnh này. Xót xa cho các thầy cô đồng nghiệp của tôi! Cái điều táng tận lương tâm của lũ "công bộc" khốn nạn ở Yên Bình còn tởm hơn tên quan huyện trong truyện ngắn "Đồng hào có ma" của nhà văn Nguyễn Công Hoan.

    Trả lờiXóa