Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

MỘT CON ĐƯỜNG MANG TÊN GIÁP VĂN CƯƠNG, TẠI SAO KHÔNG?

Một con đường mang tên Giáp Văn Cương, tại sao không? 
Ghi chép của Xuân Ba

Đêm ấy, theo hải trình ra Trường Sa, tàu HQ... lừ lừ rẽ sóng qua đảo Cô Lin. Trong màn biển đêm đen kịt, không xa quầng sáng mờ ảo của Colin là chói rực các cỡ đèn của đảo Gạc Ma. Gạc Ma hằng bao thế kỷ  vẫn chình ình trên hải đồ Trường Sa của Việt Nam và hiển hiện trước mắt tôi đây nhưng đã bị ngoại bang dùng sức mạnh chiếm cứ từ ngày 14-3-1988. 

Ngày 14-3- 1988, máu của các chiến sĩ HQVN đã loang trong biển xanh Trường Sa, trong những ngày xanh hòa bình! Trong ầm ào âm thanh xé nước của con tàu vẫn mồn một những cung bậc trong câu chuyện về  chuẩn Đô đốc Tư lệnh Hải quân NDVN, vị tướng ngoài biên ải Giáp Văn Cương trực tiếp chỉ huy chiến cuộc gìn giữ chủ quyền quốc gia mang tên CQ- 88 ( chủ quyền 1988)

Tôi như lọt thỏm trên boong tàu rộng thênh. Bên tôi là dáng dấp ấm áp tin cậy của những yếu nhân những tướng lĩnh sĩ quan của nhiều quân binh chủng... Chất giọng chắc khỏe rành rẽ của Đại tá Phạm Ngọc Chấn hồi ấy là chủ nhiệm chính trị quân chủng Hải quân... Câu chuyện của ông dẫn dắt người nghe về cái ngày tít xa cậu bé họ Giáp quê ở mạn trung du Bắc Giang  được giác ngộ CM và sau đó xung vào Vệ quốc đoàn... Thời đánh Mỹ, ông liên miên những trận mạc những vùng rừng núi miền Trung. Từng là yếu nhân của quân chủ lực của địa phương trên địa bàn Khu Tư, Khu V... Rồi những năm non sông liền một dải, tướng quân họ Giáp, như những rặng núi miền Trung tự nguyện choài mình ra biển với tố chất của ngưòi lính trước chủ quyền và toàn vẹn của lãnh hải quốc gia, ông sang phụ trách ngành hải quân với cương vị Đô Đốc Tư lệnh kiêm Tư lệnh HQ vùng IV.

Năm 1984, tướng Giáp Văn Cương được Bộ Quốc phòng điều động về làm tư lệnh hải quân lần thứ hai (lần đầu từ năm 1977-1980). Phát biểu của ông trong một cuộc họp trọng như một điềm triệu chẳng lành  Trong tương lai gần, vùng biển khu vực Trường Sa không được bình yên và sẽ là chiến trường chính của hải quân VN. Quan điểm đó  khi ấy đã may mắn giành được sự đồng thuận khá lớn!

Trong hai năm 1986-1987, Đô đốc yêu cầu bộ phận tác chiến soạn thảo gấp kế hoạch và phương án phòng thủ Trường Sa, mặt khác ông chủ động và kiên trì đề xuất với Bộ Chính trị và Đảng ủy quân sự trung ương chấp thuận kế hoạch bảo vệ chủ quyền VN ở Trường Sa và thềm lục địa phía Nam. 

Kế hoạch đó được chấp thuận. Ông ra lệnh: nhanh chóng dốc toàn lực, đặc biệt là công binh, ra Trường Sa để tăng cường, củng cố tất cả đảo nổi đảo chìm thuộc chủ quyền quốc gia. Đối với những đảo chìm chưa có quân đồn trú, ông yêu cầu kiên quyết đóng nhanh, đóng đồng thời tất cả các đảo, nếu cần có thể dùng mọi loại tàu để ủi bãi.

Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến tướng Hoàng Kiền. Tướng Hoàng Kiến lần ra Trường Sa ấy tôi chưa được biết. Mãi gần đây mới được diện kiến vị tư lệnh đang đảm trách con đường vành đai biên giới được coi là con đường bê tông dài nhất thế giới : hơn 10.000 km! Sâu đậm trong tâm trí vị tướng từng là Tư lệnh quân chủng công binh là những năm xa khi còn đang phụ trách Đoàn 83 Hải quân. Hơn một tháng trời ròng rã được tháp tùng chuyến công tác đặc biệt của Đô Đốc Giáp Văn Cương tư lệnh Hải Quân vào những năm tháng cam go nhạy cảm của chủ quyền cương vực quốc gia về lãnh hải... Tầm nhìn nhạy cảm chiến lược nhưng thiết thực hiệu quả của vị đô đốc ấy đã tìm thấy hiệu ứng tức thì ở viên sĩ quan phụ tá! Làm được không cậu? Báo cáo thủ trưởng, khó nhưng phải cố... Việc phải làm phải cố ấy là xây dựng gấp những công trình phòng thủ và sinh hoạt trên những hòn đảo nổi đảo chìm ở quần đảo Trường Sa. Đưa những loại vật liệu thông dụng như sắt thép, xi măng, bê tông trên lộ hải dằng dặc mấy trăm hải lý bây giờ còn đương là gian nan nữa là những năm cuối tám mươi của thế kỷ trước!

Ròng rã mười năm, từ năm 1989 đến năm 1998,   Đoàn trưởng công binh 83 hải quân Hoàng Kiền, tính sao hết những lần ra Trường Sa, cùng lính phơi mặt với sóng gió với biển mặn trên  hàng chục đảo lớn nhỏ chủ quyền. Tổ quốc ơi, tiếng chúng tôi kêu lên mà mắt chúng tôi nhìn xuống. Câu thơ Trần Đăng Khoa có vẻ đúng hơn cả với những người lính công binh Hải quân từng xây dựng  công trình trên những  đảo chìm Trường Sa. Phải nhìn xuống để mà lo việc, làm việc cho kỹ cho chất lượng!

Còn việc ủi bãi? Sao lại phải ủi bãi? Đại tá Chấn cố gắng làm cho chúng tôi láng máng hiểu việc ủi bãi là một tình thế bất đắc dĩ! Trong tình huống ngặt nghèo, phải cho tàu mở hết tốc lực lao thẳng lên cạn ở điểm đảo đó để khẳng định chủ quyền và chờ quân ra tiếp viện!

... Có lẽ cũng hợp khi vận cái câu tướng ngoài biên ải  vào trường hợp của tướng Giáp Văn Cương thời điểm tháng 3 năm 1988.  Nhưng kim cổ trận mạc, thường chỉ nghe câu tướng ngoài biên ải để gọi tính quyết đoán chủ động sáng tạo của việc hành binh điều binh trên bộ trên cạn ở rất xa về mặt địa lý, ở xa tầm chỉ đạo của trung ương chứ chưa từng có trường hợp nào ở đường thuỷ nhất là trên biển? Hải quân VN đầu năm 1988, trang bị hẳn còn thiếu thốn chứ chưa tạm tươm tươm như bây giờ ( cái khó cái quẫn những năm bao cấp ấy nào có tha một ai hay một lãnh vực nào) nhưng Đô đốc Tư lệnh hải quân Giáp Văn Cương kiêm luôn Tư lệnh vùng IV Hải Quân đã có mặt ở Cam Ranh lập sở chỉ huy trực tiếp chỉ huy chiến dịch mang tên CQ- 88 (Chủ quyền 1988). Người chỉ huy hải quân cao nhất vùng IV khi ấy đã quyết định chủ động (xin trân trọng cảm phục cùng kính cẩn nhắc lại hai từ chủ động ấy) cùng quân sĩ của mình quyết giữ quyết giành những hòn đảo chủ quyền quốc gia khi thế lực thù địch nước ngoài ỷ thế hạm to quân mạnh xâm lấn!
Trích từ tài liệu quân  chủng

Đầu tháng 3/1988, Trung Quốc huy động lực lượng của hai hạm đội xuống khu vực quần đảo Trường Sa, gồm: 1 tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo, 2 tàu đổ bộ, 3 tàu vận tải hỗ trợ LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và 1 pông tông lớn.

Dự đoán đối phương sẽ chiếm các đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao, Đô đốc Giáp Văn Cương chỉ đạo các tàu của Lữ đoàn vận tải 125 mang theo một số phân đội của Trung đoàn Công binh 83 và Lữ đoàn 146 nhanh chóng đến các đảo này.

Đêm 13/3, quân ta bí mật đổ bộ, cắm cờ Việt Nam trên đảo Gạc Ma. Sáng 14/3, từ tàu HQ-604 đang thả neo tại Gạc Ma, Trung tá Trần Đức Thông, Lữ đoàn phó Lữ đoàn 146 phát hiện bốn tàu lớn của Trung Quốc đang tiến lại gần. Một tổ 3 người được cử lên đảo bảo vệ Quốc kỳ.

Hải quân Trung Quốc thả 3 thuyền nhôm và 40 quân đổ bộ lên đảo. Lực lượng áp đảo nhưng không cướp được cờ. Quân địch bắn pháo 100 mm từ 2 chiến hạm vào tàu 604, khiến tàu bị thủng nhiều lỗ và chìm xuống biển. Lữ đoàn phó Trần Đức Thông, Đại uý thuyền trưởng Vũ Phi Trừ và nhiều sĩ quan, chiến sĩ ta đã hy sinh cùng tàu 604.
Tại đảo Cô Lin, tàu HQ-505 đã cắm hai lá cờ trên đảo lúc 5h. Khi thấy tàu 604 bị bắn chìm, thuyền trưởng tàu 505 Vũ Huy Lễ ra lệnh nhổ neo, tăng tốc cho tàu ủi bãi trong làn pháo địch. Con tàu anh hùng này đã kịp trườn được hai phần ba thân lên đảo trước khi bị tàu địch bắn cháy.    Mặc dù thua kém đối phương về lực lượng, phương tiện, vũ khí, trong trận chiến đấu ngày 14/3/1988 những người lính HQND Việt Nam đã chiến đấu quên mình để bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc. Chúng ta mất 3 tàu, 64 sĩ quan và chiến sĩ hy sinh hoặc mất tích, 11 người bị thương nhưng đã bảo vệ được chủ quyền tại các đảo Cô Lin và Len Đao. Trung Quốc chỉ chiếm được đảo Gạc Ma.
...

Tháng 3 năm 1990, Đô đốc Giáp Văn Cương mất, thọ 69 tuổi.

... Phía chân mây đã rạng dần một vệt hồng báo hiệu một ngày nắng. Đại tá Chấn đứng im lìm trên boong dõi một cái nhìn đăm đăm về phía chân trời. Tôi khẽ khàng đến bên định bộc bạch chút băn khoăn rằng, đến tận  thời điểm này, quân chủng HQ mặc dầu có nhiều nguời đeo lon tướng nhưng chỉ mỗi Thượng tướng Giáp Văn Cương được mang chức danh Đô đốc?  Chất giọng rành rẽ hồi nãy đượm chút khàn khàn có lẽ ông đang xúc động... Đại tá chỉ tay xuống khoảng đại dương xanh đen bất chợt nói anh em mình vẫn còn nằm dưới kia... Chắp nối lại những câu rời rạc xúc động của đại tá, tôi biết được cái khoảng biển hồi đêm qua đào Cô Lin không xa là đảo Gạc Ma ấy là vị trí con tàu HQ- 604 của HQVN đã bị đánh chìm vào thời điểm huyết chiến 14-3-1988. Hơn 60 chiến sĩ HQVN dũng cảm bám tàu trong chiến đấu đã quyết không rời vị trí trong lúc gian nguy. Và bây giờ có lẽ anh em mình vẫn còn trong đó!

Vẫn còn trong đó? Tôi rùng mình nghe thêm khúc nhôi của đại tá rằng quân chủng cùng Bộ Ngoại giao và các cơ quan có trách nhiệm Việt Nam nhiều năm qua đã rất quyết liệt cái việc tìm cách để đưa anh em lên nhưng vẫn chưa được! Trục trặc khâu nào vậy? Ngáng trở ngớ ngẩn khâu nào cái việc quy tập hài cốt liệt sĩ? Bất cận nhân tình  lẫn phi nhân đạo công đoạn nào vậy? Khó khăn gì cái việc điều thợ lặn và những phương tiện trục vớt đến chỗ khoảng biển và tọa độ ngay gần đảo Gạc Ma ấy? Hóa ra như cái thở dài não nuột của vị đại tá giữa biển đêm là do phía bên kia chứ không phải bên mình! Đơn giản là họ chưa đồng ý! Chỉ vậy thôi!

Chất giọng của đại tá Chấn càng khàn thêm khi ông cho biết, trong nhiều cuộc họp, bàn thảo khác nhau đã giành được sự đồng thuận cao việc quân chủng Hải quân có thể lấy một hòn đảo ở Trường Sa hoặc một con đường nào đó thuộc phạm vi quản lý của quân chủng mang tên Đô đốc Giáp Văn Cương! Quy tập hài cốt anh em CBCS Hải quân trận 14-3-1988. Một hòn đảo ở Trường Sa hoặc một con đường mang tên Giáp Văn Cương. Có lẽ đó là hai việc mà ông và nhiều đồng đội đang đau đáu từ lâu đến giờ. Và đại tá cho hay, đó cũng là nguyện vọng của ông trước khi về hưu...

Chập chờn nhớ lại thời điểm ra Trường Sa cùng đại tá Chấn là tháng 4 năm 2009. Lần gần đây nhất, qua điện thoại, giọng thiếu tướng Phạm Ngọc Chấn khá phấn chấn cho biết nhân dịp kỷ niệm 55 năm ngày thành lập Quân chủng HQND Việt Nam, Đô đốc Giáp Văn Cương đã được vinh dự truy phong Anh hùng lực lượng vũ trang. Khi được hỏi hai việc mà ông từng đau đáu ấy đã sắp được thực hiện? Giọng  nói của thiếu tướng thoắt trở lại vẻ khàn khàn cố hữu trong buổi biển đêm Trường Sa năm ấy rằng vẫn chưa!

Tôi chỉ láng máng  hai việc trọng ấy có lẽ nằm ngoài tầm tay của thiếu tướng Chấn?

Sớm quy tập hài cốt các chiến sĩ Hải Quân tàu HQ-604 trong trận 14-3-1988. Một con đường hoặc một hòn đảo mang tên người anh hùng của HQND Việt Nam. Liệu có muộn quá không? 

Hà thành những ngày chập chờn Trường Sa
            X.B

NHÀ THƠ PHẠM ĐƯƠNG ĐỀ NGHỊ HỘI NHÀ VĂN LÊN TIẾNG


Báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam) số 23, ra ngày thứ Bảy 4.6.2011, ngay trên trang nhất của bài TÀU LẠ, TÀU QUEN của nhà thơ Phạm Đương. Báo vừa có mặt trên sạp sáng nay. Bài viết đề cập đến việc Trung Quốc táo tợn xâm phạm chủ quyền Việt Nam, đồng thời đề nghị HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM lên tiếng chính thức và mang tính pháp lý trước hành động đó của Trung Quốc.


Hoan nghênh báo Văn Nghệ! Hoan nghênh Nhà thơ Phạm Đương!

NGUYỄN XUÂN DIỆN MỞ TỔNG KHO

Hôm qua, Trang phu nhân đã kiếm cho chồng nàng chiếc áo phông này
Thưa chư vị,

Như chư vị đã biết, Nguyễn Xuân Diện blog ở địa chỉ nguyenxuandien.blogspot.com vốn quen thuộc với chư vị, đã bị đánh sập, xóa dữ liệu và đoạt quyền kiểm soát vào khoảng 11h ngày 31.5.2011.

Cuốn sổ tay mở của Lâm Khang chủ nhân đã bị cướp mất! Ai cướp? Điều đó không quan trọng. Lâm Khang cảm thấy có lỗi khi đã để mất trang blog của mình, - nơi mà nhiều nhà nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ, bầu bạn gửi gắm những tâm tư và ý kiến của mình để chia sẻ với mọi người. Rất mong các vị thông cảm, đặc biệt là các vị Nguyễn Trọng Vĩnh, Dương Danh Dy,  Nguyễn Đăng Hưng, Nguyễn Minh Thuyết, Nguyễn Lân Dũng, Ngô Đức Thịnh, Tô Văn Trường, Phan Hồng Giang, Trần Thanh Vân, Đinh Hoàng Thắng, Đinh Kim Phúc, Bùi Công Tự, Quách Nghiêm, Nguyễn Hoàng, Chu Hảo, Phan Cẩm Thượng, Xuân Ba, Phùng Hoàng Anh, Hoàng Tiến Cường ...Biết làm sao! Trang web của Bộ Quốc Phòng Mỹ, của một số chính phủ, ngân hàng, Bộ Ngoại giao một số nước, của anh Ba Sàm, anh Huy Đức... còn bị thâm nhập, nói chi đến trang của Nguyễn Xuân Diện!?

Tất cả các bài viết của các vị gửi đến, hiện vẫn còn được Nguyễn Xuân Diện lưu giữ tương đối đầy đủ. Tuy nhiên, trong tình hình nước sôi lửa bỏng hiện nay, Lâm Khang chủ nhân không có thời giờ cập nhật lại nữa. 

Nguyễn Xuân Diện cũng có đến 4 cuốn sổ tay (tức là 4 Blog), có những cuốn rất riêng tư, chỉ dành riêng cho mình. Toàn bộ Nguyễn Xuân Diện - Blog, bản cũ, kể từ ngày 4.4.2009 đến ngày 20.10.2010, được lưu trữ và vẫn để mở cửa tại địa chỉ này:

Nếu chư vị nào vẫn có lòng tha thiết muốn đọc lại các bài viết trong thời gian đó, vẫn có thể đọc trong đó.

Riêng từ 20.10.2010 đến nay, Nguyễn Xuân Diện chưa cập nhật vào trang trên nên không có trong đó. Nếu có chư vị nào còn giữ được, xin hãy liên hệ với Lâm Khang chủ nhân để có thể bàn việc cho nó hiện diện để bạn đọc có thể xem lại, (nếu không làm mất thời gian quá).

E-mail cũ của Nguyễn Xuân Diện là xuandiencatru@yahoo.com.vn nay đã không còn của chủ nhân. Chư vị có thể kết nối  (gửi thư, chat) với Nguyễn Xuân Diện theo E-mail mới:
lamkhanghn@yahoo.com.vn

Xin chúc chư vị mọi điều an lành - thành tựu!

Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện kính trình.


TS ĐINH HOÀNG THẮNG NHẬN ĐỊNH TÌNH HÌNH

 Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng: 

Phản ứng không đủ độ, Trung Quốc sẽ lấn tới

Thứ Năm, 02/06/2011 00:35

TS Đinh Hoàng Thắng, nghiên cứu viên độc lập về quan hệ quốc tế và chính sách đối ngoại, đã nhận định như vậy trước hành động ngang ngược xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam của các tàu hải giám Trung Quốc

Phóng viên: Ông bình luận gì trước ý kiến cho rằng hành động ngang ngược xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam của tàu hải giám Trung Quốc là một phép thử liều lĩnh?

- TS Đinh Hoàng Thắng: Đây không chỉ là phép thử mà còn là bước leo thang mới, nghiêm trọng của Trung Quốc. Trước đây, họ thường gây sự ở những vùng tranh chấp, nhưng lần này, họ xâm phạm trực tiếp vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của ta. Giống như một kẻ thảo khấu, nhảy vào sân nhà của anh phá phách, rồi “la làng” rằng đấy là vùng tranh chấp và đổ cho anh là bên gây sự. Nghĩa là Trung Quốc đang biến vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam trên biển Đông thành khu vực tranh chấp. Đó là một hành động nguy hiểm, xảo trá, kiểu “lập lờ đánh lận con đen”. 
* Phải chăng Trung Quốc đang hiện thực hóa yêu sách “đường lưỡi bò” mà họ công khai cách đây 2 năm?
- Đúng là Trung Quốc đã có ý đồ hiện thực hóa “đường lưỡi bò” ngay sau khi đệ trình lên Liên Hiệp Quốc vào tháng 5-2009. Không chỉ chúng ta, một loạt quốc gia ASEAN tiếp giáp biển Đông như Philippines, Indonesia, Malaysia... đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ ý đồ này. Trước những phản ứng đó, Trung Quốc đã thấy không dễ hiện thực hóa “đường lưỡi bò” hay còn được gọi là đường khúc 9 đoạn. Chúng ta không phải là nước đầu tiên Trung Quốc áp dụng phép thử liều lĩnh này. Họ đã từng làm như vậy với Philippines và Malaysia. Lúc đó, hai nước này đã cho máy bay ra đuổi tàu Trung Quốc. Về ngoại giao, họ cũng phản ứng quyết liệt trước hành động được xem là đòn “nắn gân” của Trung Quốc.
Đường yêu sách 9 đoạn của Trung Quốc giống như chiếc “lưỡi bò” trên biển vô cớ vẽ sát vào bờ các nước ven biển Đông
* Theo ông, Trung Quốc sẽ còn những bước đi và hành động nào để hiện thực hóa yêu sách “đường lưỡi bò”?
- Điều này trước hết phụ thuộc vào mức độ phản ứng của chúng ta trước “phép thử” của Trung Quốc. Chúng ta từ trước tới nay luôn chủ trương giải quyết tranh chấp trên biển Đông bằng con đường ngoại giao và đàm phán trên cơ sở các nguyên tắc của luật pháp quốc tế. Có hai tài liệu rất cơ bản thường được viện dẫn là Công ước Luật Biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC). Song với lần này, chúng ta phải có phản ứng đủ độ hơn trước đối với hành động ngang ngược và trắng trợn của Trung Quốc. Chúng ta phản ứng đủ độ thì Trung Quốc chắc chắn phải suy nghĩ trước khi có những hành động leo thang tiếp theo. Trong trường hợp chúng ta phản ứng không đủ độ, dứt khoát Trung Quốc sẽ lại lấn tới.
* Vậy Trung Quốc sẽ còn tiếp tục gây ra các xâm phạm tương tự với các nước ASEAN khác nằm trong “đường lưỡi bò” này?
- Tôi cho rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục có những hành động tương tự. Trung Quốc đã xâm phạm Philippines, Malaysia và nay tới lượt Việt Nam thì không có gì bảo đảm họ không áp dụng chiêu của kẻ mạnh này với những quốc gia và khu vực còn lại. Nếu các nước trong khu vực không đồng tâm, không thống nhất với nhau về quan điểm và đặc biệt không kiên định thúc đẩy DOC thành bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông (COC) thì Trung Quốc sẽ lợi dụng “sự phân thân” này trong bó đũa ASEAN để bẻ gãy dần từng chiếc một.
* Liệu tới đây, Trung Quốc có tính tới việc dùng vũ lực để hiện thực hóa yêu sách “đường lưỡi bò”?
- Việc Trung Quốc đã huy động tàu hải giám mà thực chất là tàu chiến trá hình vào phá phách, cản trở và thậm chí bắt giữ tàu và ngư dân Việt Nam trong vùng biển của Việt Nam, cho thấy nguy cơ họ không từ bỏ dã tâm và bất cứ phương tiện nào trong việc thực hiện tham vọng của họ đối với biển Đông. Trên thực tế, hơn một lần họ đã dùng vũ lực và đe dọa dùng vũ lực, nhất là đối với ngư dân Việt Nam làm ăn trên vùng biển của cha ông mình.

Tuy nhiên, để kích hoạt thành xung đột lớn, để chiếm đảo, cướp biển, hiện thực hóa “đường lưỡi bò” thì Trung Quốc sẽ phải suy nghĩ hai lần trước khi hành động. Trên vùng biển này, ngày nay không chỉ có Trung Quốc. Hơn nữa, thế giới đang tái cấu trúc quyền lực ghê gớm mà Trung Quốc không thể xem thường. Tuy nhiên, sự do dự, tư duy kiểu “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại” trong một số thành viên ASEAN có thể kích thích sự thèm khát của Trung Quốc trong việc hiện thực hóa “đường lưỡi bò”  phi lý của họ. 
* Theo ông, Việt Nam và ASEAN nên phản ứng thế nào là đủ độ nhằm ngăn chặn Trung Quốc thực hiện yêu sách “đường lưỡi bò”?
-  Đủ độ ở đây là đủ trên tất cả các cấp độ của quan hệ lẫn đủ mọi chiều kích của phản ứng! Ở cấp độ song phương, tôi cho rằng quan điểm của Việt Nam đã thể hiện rất rõ tại cuộc họp báo chiều 29-5 của Bộ Ngoại giao. Hãy chú ý tới việc lần đầu tiên Việt Nam nhấn mạnh rằng không có một thỏa thuận cấp cao nào cho phép Trung Quốc xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam để cản trở các hoạt động sản xuất. Và bên cạnh nhà nước hóa, quốc tế hóa, chúng ta không nên ngần ngại nhân dân hóa cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Đừng quên ngoại giao nhân dân của ta từng là điểm son trong các cuộc kháng chiến trước đây.
Ở cấp độ khu vực, ASEAN phải thực sự kề vai sát cánh thúc đẩy DOC thành COC để có những ràng buộc về pháp lý, thể chế nhằm buộc nước lớn như Trung Quốc phải tuân thủ luật pháp quốc tế, đừng rơi vào cạm bẫy song phương trong vấn đề biển Đông. Các nước ASEAN không có tranh chấp với Trung Quốc trên biển Đông đừng hỏi “chuông nguyện hồn ai” khi đứng ngoài cuộc. Nếu Trung Quốc hiện thực hóa được “đường lưỡi bò” thì chuông nguyện chính hồn cả những nước không có tranh chấp, bởi an ninh và tự do hàng hải trên biển Đông là một và không thể chia cắt.
Ở cấp độ toàn cầu, Việt Nam hoàn toàn có thể đưa vụ việc ra Liên Hiệp Quốc và tòa án quốc tế bởi Trung Quốc đã vi phạm nguyên tắc sơ đẳng nhất của luật pháp quốc tế và đạo lý bình thường nhất giữa các quốc gia. Phản ứng của Việt Nam và ASEAN cần đồng bộ ở 3 cấp độ: Song phương, khu vực và toàn cầu như tôi vừa nói thì mới gọi là đủ độ trong việc huy động “sức mạnh mềm”.

Không nhân nhượng
TS Đinh Hoàng Thắng nhấn mạnh: Khi Trung Quốc đẩy chúng ta đến chỗ không còn sự lựa chọn nào khác là lúc mọi cánh cửa ngoại giao và đấu tranh dư luận bị Trung Quốc đóng sập. Chúng ta không phải không chuẩn bị cho tình huống này. Nếu theo dõi quá trình đầu tư xây dựng lực lượng hải quân và sự khẳng định hôm 29-5 của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam thì tin chắc rằng chúng ta không nhân nhượng một tấc đất, tấc biển của Tổ quốc. Nhưng phải biết kết hợp “sức mạnh cứng” với “sức mạnh mềm”.

Vô lý “đường lưỡi bò”
Ngày 7-5-2009, trong công hàm gửi Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc có gửi kèm một sơ đồ trên đó thể hiện đường yêu sách 9 đoạn, hay còn gọi là “đường lưỡi bò”, của mình trên biển Đông. Theo đó, Trung Quốc cho rằng họ có chủ quyền với các đảo ở biển Đông và các vùng nước kế cận, có quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng nước liên quan cũng như đáy biển và lòng đất đáy biển ở đó.
“Đường lưỡi bò”, “chữ U” hay “đứt đoạn 9 khúc”... đều là cách gọi khác nhau mà các học giả trên thế giới dùng để chỉ yêu sách của Trung Quốc đối với 80% diện tích của biển Đông, được vẽ sát vào bờ của các quốc gia ven biển Đông như Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Brunei, Philippines. Có nơi “đường lưỡi bò” cách bờ biển của các nước chỉ có 50 km. Đường yêu sách này ban đầu có 11 đoạn, do chính quyền Trung Quốc (Quốc Dân Đảng) vẽ ra vào năm 1947 và sau đó, được CHND Trung Hoa tiếp tục sử dụng nhưng có sửa đổi (bỏ bớt hai đoạn trong vịnh Bắc Bộ nên chỉ còn lại 9 đoạn).
Tất cả các nước ASEAN nằm trong yêu sách “đường lưỡi bò” của Trung Quốc đều phản đối quyết liệt yêu sách này của Trung Quốc. Xét theo luật pháp quốc tế hiện đại cũng như luật pháp quốc tế cổ điển, yêu sách “đường lưỡi bò” của Trung Quốc hoàn toàn không có cơ sở khoa học, không có giá trị pháp lý quốc tế và không ai có thể chấp nhận được.
Phạm Dương thực hiện
Nguồn: Người Lao động

Cùng đọc lại bài phỏng vấn TS Đinh Hoàng Thắng 
Bài bình luận sớm nhất về sự kiến TQ gây hấn, xâm phạm chủ quyền Việt Nam
Bình luận nóng của TS. Đinh Hoàng Thắng về việc Trung Quốc tấn công tàu Việt Nam ngay tại thềm lục địa của ta
Nguyễn Xuân Diện thực hiện
* Tiến sĩ có bình luận nóng gì về việc Trung Quốc ngang nhiên tấn công tàu Việt Nam đang triển khai khảo sát địa chấn ngay tại thềm lục địa Việt Nam (cách Phú Yên 120 hải lý), đặc biệt trắng trợn cắt cả cáp thăm dò của tàu ta ngay trên biển của ta?
- Đây là một hành động ngang ngược theo kiểu du côn, xã hội đen, đi ngược lại các nguyên tắc sơ đẳng nhất của luật pháp quốc tế và đạo lý thông thường nhất trong quan hệ giữa các quốc gia. Hành động “vừa ăn cướp vừa la làng” này không một ai và cũng không thể có bất cứ một lý lẽ nào có thể biện minh. Đây không phải là lần đầu tiên TQ đối xử với VN theo kiểu luật rừng. Vấn đề đặt ra là “Tại sao lại là lúc này?” và “TQ sẽ còn tiếp tục uy hiếp ta đến đâu?”
* Vâng, thưa TS, thế thì tại sao lại là lúc này? Và TQ sẽ còn tiếp tục uy hiếp VN đến đâu?
- Còn phải chờ và cần có thêm thông tin mới trả lời đầy đủ được câu hỏi này. Nhưng người trần mắt thịt như tôi cũng có thể nhận ra là TQ đang “leo thang” trong hàng loạt các hành động ngang ngược trên Biển Đông. Chỉ cần nhìn ngay trong tháng Năm này, tháng bầu Quốc hội ở ta, từ chỗ phản đối VN tổ chức bầu cử ở Trường Sa và Hoàng Sa, đến kéo dài lệnh cấm đánh cá trên Biển Đông và vừa rồi là xông thẳng vào vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của ta như vào chỗ không người.
- Nói cách khác, khi ta đang chờ đợi kết quả bầu cử, TQ đã quyết định leo thêm một nấc thang mới, “nắn gân” Việt Nam, xem chúng ta đồng lòng nhất trí đến đâu. Nếu ta không phản ứng hay phản ứng yếu ớt, TQ sẽ lấn tới, vì đó là logic của kẻ mạnh; nhưng nếu ta phản ứng đủ độ, biểu lộ trong nước trên dưới một lòng, địa hạt quốc tế có điểm tựa nhất định thì TQ phải chùn tay. Vì dù hung bạo và ngang ngược đến mấy, họ cũng không thể không hiểu rằng dưới vòm trời này, không phải chỉ có một mình họ. Và TQ sẽ tiếp tục “múa gậy vườn hoang” đến đâu là còn tùy thuộc vào sự xiển dương đoàn kết nội lực của ta và phát huy tối đa sự ủng hộ của các đối tác bên ngoài đối với ta đến đâu.
* Nhưng cho đến nay, chưa thấy nước nào ủng hộ ta, lên án hành động “vừa ăn cướp vừa la làng” của TQ?
- Đó là thực tế đáng buồn và đương nhiên là đáng lo! Phải chăng đã đến lúc thay vì sẵn sàng là bạn với tất cả, chúng ta phải sớm kết thúc quá trình nâng cấp quan hệ với một số đối tác quan trọng có ý nghĩa chiến lược? Nói chữ tức là ta cần gấp rút xây dựng “các quan hệ đối tác chiến lược”! Hơn bao giờ hết, bây giờ phải là lúc cần đẩy nhanh, đẩy mạnh quá trình hiện thực hóa giấc mơ VN – giấc mơ “sánh vai với các cường quốc năm châu” trong cuộc tái cấu trúc kì vĩ về quyền lực thế giới đang diễn ra ngay trước mắt.
- Tuy nhiên phải thấy rằng để hòa nhập được vào dòng chảy chính của thời đại, VN cần gấp rút đẩy mạnh đổi mới đồng bộ. Cách đặt vấn đề như trong cuộc hội thảo lớn vừa qua tại Hà Nội, chúng ta cần đổi mới toàn diện, dân chủ hóa sinh hoạt trong nước (đẩy mạnh quy chế dân chủ cơ sở) là con đường ngắn nhất để đưa đất nước thoát khỏi thế chông chênh hiện nay trong giao lưu quốc tế; sự nể trọng của thế giới đối với ta, vì vậy, mới có cơ tăng lên. Và đấy thực sự sẽ là “giá đỡ”, là “chân đế” cho công cuộc phòng vệ và phát triển đất nước. Bác Hồ cũng đã từng dặn: phải đem sức ta mà tự giải phóng cho ta. Trong thời đại toàn cầu hóa, cần hiểu chữ “tự giải phóng” của Bác theo nghĩa rộng! Và cũng chỉ có cách đó mới có thể biến thế kẹt giữa hai gọng kìm hiện nay thành cơ may của lịch sử!
Xin cảm ơn ông!

HÀ NỘI HÃY CẢNH GIÁC TRƯỚC CẠM BẪY CỦA BẮC KINH!

Cảnh giác bẫy “gác tranh chấp, cùng khai thác”

Theo các chuyên gia về Trung Quốc ở Nhật, Trung Quốc một mặt chủ trương “giải quyết hòa bình” cuộc tranh chấp nhưng mặt khác lại củng cố chiếm cứ bằng sức mạnh quân sự.


Ngày 31-5, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Khương Du lại tiếp tục khẳng định việc tàu hải giám của họ xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam hôm 26-5 là “hoàn toàn hợp lý” và còn tuyên bố: “Chúng tôi yêu cầu phía Việt Nam chấm dứt ngay các hoạt động xâm phạm chủ quyền của chúng tôi và tránh tạo ra những sự cố mới”. Cần nhìn nhận những phát ngôn đổi trắng thay đen, làm sai bản chất sự việc của phía Trung Quốc như thế nào? Pháp Luật TP.HCM tiếp tục trao đổi với chuyên gia nghiên cứu về biển đảo Đinh Kim Phúc.

Ông Đinh Kim Phúc khẳng định: “Về mặt địa lý lẫn luật pháp quốc tế, Trung Quốc không có lý do gì để kéo dài thềm lục địa của họ theo đường lưỡi bò. Việt Nam cần phải liên kết chặt chẽ với các nước trong khu vực để phản đối, gây sức ép bằng cách đặt vấn đề tranh chấp này trong các cuộc đàm phán trong quan hệ song phương lẫn diễn đàn đa phương, tạo tiền đề cho việc đưa vấn đề ra tòa án quốc tế”.

Tuyên bố của Trung Quốc không có gì mới

. Ông đánh giá thế nào về những phát ngôn bóp méo sự thật của phía Trung Quốc?

+ Thực ra những lời tuyên bố của phía Trung Quốc không có gì mới. Vào tháng 2-1992, Trung Quốc đặt ra Luật về lãnh hải và vùng nước tiếp giáp của nước CHND Trung Hoa. Điểm đáng lưu ý là Điều 14 luật này quy định: “Trung Quốc có quyền truy đuổi tàu bè nước ngoài vi phạm luật pháp Trung Quốc” và “giữ quyền truy đuổi ở vùng biển nằm ngoài lãnh hải Trung Quốc”; “việc truy đuổi được thực hiện bởi những lực lượng quân sự như tàu chiến, máy bay của quân đội hay tàu bè, máy bay được chính phủ trao quyền chấp hành công vụ”.

Khi quy định như vậy, luật này đã lờ đi những gì mà Trung Quốc đã cam kết khi tham gia Công ước Luật Biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS 1982). 



Việt Nam không chấp nhận bất kỳ hành động nào xâm phạm đến chủ quyền biển đảo của mình. Trong ảnh: Lễ chào cờ trên nhà giàn DK1. Ảnh: TB

. Trung Quốc đang cố tình làm dư luận hiểu sai khi kéo vấn đề xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam vào vấn đề tranh chấp trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Ông có thể phân tích để làm rõ vấn đề này?

+ Trên biển Đông hiện đang tồn tại nhiều mối quan hệ tranh chấp giữa các nước và vùng lãnh thổ. Trước hết là tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc. Thứ hai, tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Trường Sa là tranh chấp đa phương giữa Việt Nam với Trung Quốc, Đài Loan, Philippines, Malaysia, Brunei. Thứ ba, việc tuyên bố đường lãnh hải lưỡi bò của Trung Quốc ở biển Đông (chiếm 80% diện tích trên biển Đông) là một yêu sách vô lý, bất chấp luật pháp quốc tế, hòng độc chiếm biển Đông.

Do đó để giải quyết vấn đề biển Đông, chúng ta cần phải xác định nội dung và lộ trình cho các biện pháp đấu tranh theo thứ tự ưu tiên. Đầu tiên cần phải đấu tranh về mặt luật pháp quốc tế để bác bỏ chủ trương lãnh hải theo đường lưỡi bò của Trung Quốc là bất hợp pháp.

Ngoài việc Việt Nam đã cung cấp hồ sơ về lãnh hải của Việt Nam cho Ủy ban Ranh giới thềm lục địa của Liên Hiệp Quốc (CLCS) đúng thời hạn, chúng ta cần tổ chức nhiều cuộc hội thảo quốc tế với các nước Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei cùng thống nhất quan điểm công bằng và hợp lý về việc phân định lãnh hải.

Về dài hạn là củng cố quốc phòng, liên minh chiến lược, diễn tập chiến thuật chung với các nước trong khu vực và quốc tế có cùng chung quyền lợi. Tiến đến việc đưa vấn đề chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa ra tòa án quốc tế để ngăn ngừa trường hợp Trung Quốc sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp.

Cẩn thận tránh lọt bẫy

. Trung Quốc đưa ra nguyên tắc “gác tranh chấp, cùng khai thác” để đàm phán với các nước có tranh chấp trên biển với họ. Ông bình luận gì về quan điểm này?

+ Chủ trương này nghe qua có vẻ hòa hoãn nhưng thực chất đây là một xu thế tấn công trên bàn đàm phán, trong khi chờ “điều kiện chín muồi” để sử dụng sức mạnh.

Theo các chuyên gia về Trung Quốc ở Nhật, Trung Quốc một mặt chủ trương “giải quyết hòa bình” cuộc tranh chấp nhưng mặt khác lại củng cố chiếm cứ bằng sức mạnh quân sự; đàm phán song phương với nước có yêu sách về chủ quyền, phản đối việc giải quyết bằng thương lượng đa phương. Mặt khác, Trung Quốc đưa ra chủ trương “cùng nhau khai thác” tài nguyên đáy biển, “gác lại” vấn đề lãnh thổ với tiền đề Hoàng Sa, Trường Sa và các đảo nhỏ, dãy đá ngầm khác là của Trung Quốc, với việc khư khư lập trường xem biển Đông là vùng biển “mang tính lịch sử”. Nói là “giải quyết hòa bình” để “cùng khai thác” bằng cách “gác lại tranh chấp” nhưng chính Trung Quốc là nước thực quyền chi phối các quần đảo này.

Vì vậy, nếu chấp nhận đàm phán với Trung Quốc theo phương thức này là lọt bẫy của họ; là thừa nhận một tiền đề nguy hiểm là Trung Quốc có chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam.


. Xin cảm ơn ông.

MINH CƯỜNG thực hiện
Nguồn: Pháp luật Tp HCM.

VỤ ĐẠO VĂN, CÁC GIÁO SƯ ĐỔI VẤY CHO NHAU

"Tài năng và đắc dụng" đạo văn:
PGS.TS Tung đổ cho GS.TS Lương
Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 14:01

(GDVN) - PGS.TS Phạm Hồng Tung đồng chủ biên cuốn sách "Tài năng và đắc dụng" khẳng định, toàn bộ nội dung viết về những nhân vật như Bill Gates, Thomas Ava Edison…do vị Phó hiệu trưởng trường ĐHKH Tự Nhiên - GS Nguyễn Hoàng Lương phụ trách nghiên cứu và viết.


Liên quan đến việc cuốn sách "Tài năng và đắc dụng" được coi là nhánh của công trình khoa học cấp Nhà nước đã đạo văn hàng chục trang, sáng 1/6, phóng viên Báo Giáo dục Việt Nam đã có cuộc trao đổi với PGS.TS Phạm Hồng Tung, đồng chủ biên của cuốn sách. Ông Tung nhấn mạnh: “Về cuốn sách, bây giờ tôi không trao đổi bất cứ vấn đề gì với bạn. Và tôi cũng không quan tâm đến chuyện này nữa, tôi đang còn rất nhiều việc khác, người ta thích hiểu thế nào thì hiểu...”.

PGS.TS Bùi Duy Cam, Hiệu trưởng trường ĐH KH Tự Nhiên: Trong nghiên cứu khoa học: Các cá nhân thực hiện phải chịu trách nhiệm.
PGS.TS Bùi Duy Cam, Hiệu trưởng trường ĐHKH Tự Nhiên: "Trong nghiên cứu khoa học: Các cá nhân thực hiện phải chịu trách nhiệm".
 GS.TSKH Mai Trọng Nhuận cũng khẳng định: Tôi đồng ý với quan điểm của GS.TSKH Đào Trọng Thi
GS.TSKH Mai Trọng Nhuận cũng khẳng định: "Tôi đồng ý với quan điểm của GS.TSKH Đào Trọng Thi"


PGS.TS Phạm Hồng Tung cũng cho biết thêm, toàn bộ nội dung viết về những nhân vật như Bill Gates, Thomas Ava Edison…do GS Nguyễn Hoàng Lương phụ trách nghiên cứu và viết. "Tôi không phụ trách phần này", PGS.TS Tung nói.

Sau khi được phóng viên báo Giáo dục Việt Nam cung cấp những văn bản, chứng cứ liên quan đến việc có nhiều người cho rằng nội dung trong cuốn “Tài năng và đắc dụng” đã đạo văn ở các cuốn sách khác, TS Tung vẫn khẳng định: “Tôi không có ý kiến gì thêm. Và cần thiết thì cứ hỏi GS.TSKH Nguyễn Hoàng Lương. Ai viết cái gì, phụ trách cái gì thì trách nhiệm của người đó...”.

Trao đổi về vấn đề này, PGS.TS Bùi Duy Cam, Hiệu trưởng trường ĐH KH Tự Nhiên cho biết: GS Nguyễn Hoàng Lương về nhận công tác ở trường ĐH KH Tự Nhiên vào năm 2007. GS.TSKH Nguyễn Hoàng Lương hiện đang là Phó hiệu trưởng trường ĐHKH Tự Nhiên phụ trách các vấn đề về khoa học. Từ khi về công tác tại trường, GS.TSKH Nguyễn Hoàng Lương đã tham gia nghiên cứu nhiều đề tài khoa học ở trường.

Trả lời câu hỏi của phóng viên về việc: các cán bộ, giảng viên đang công tác ở trường, nếu tham gia các công trình nghiên cứu khoa học, hoặc thực hiện các đề tài nghiêm cứu thì có phải báo cáo lên Ban lãnh đạo trường hay không? Và thầy Lương thực hiện đề tài nhánh của ĐH QG có báo cáo lên lãnh đạo ĐHKH Tự Nhiên không?, PGS.TS Bùi Duy Cam cho biết: "Có những công việc không nhất thiết phải báo cáo, và chuyện tham gia công tác nghiên cứu và thực hiện các đề tài khoa học là bình thường".

PGS.TS Bùi Duy Cam cũng khẳng định: "Những nội dung về nghiên cứu khoa học thì các cá nhân người thực hiện phải chịu trách nhiệm chứ cơ quan không chịu trách nhiệm ở trong những việc này".

Đánh giá về việc trong cuốn sách tài năng và đắc dụng có xếp Đặng Lê Nguyên vũ bên cạnh các vĩ nhân, PGS.TS Bùi Duy Cam đánh giá: "Việc các tác giải viết như thế này là hơi nhạy cảm, bởi đề tài như vấn đề này khó thực hiện, không đơn giản chút nào".    

Báo Giáo dục Việt Nam cũng có buổi làm việc với GS-TSKH Mai Trọng Nhuận, Giám đốc ĐH QG Hà Nội. GS Nhuận cho biết: Hiện tại ông vẫn chưa gặp được 2 tác giả của cuốn sách nên chưa có thông tin chính thức. “Về tư cách là chủ nhiệm đề tài, Giám đốc ĐH QG ở thời điểm thực hiện đề tài là GS-TSKH Đào Trọng Thi, và GS Đào Trọng thi đã trả lời báo chí rồi, tôi đồng tình với quan điểm của GS-TSKH Đào Trọng Thi”_GS Nhuận cho biết thêm.

GS.TSKH Mai Trọng Nhuận cũng khẳng định: “Từ trước đến nay, ở ĐHQG, tất cả các đề tài của các tác giả đem xuất bản cuốn sách nào, việc đúng sai thế nào thì cá nhân người đó hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật, trước dư luận xã hội. ĐHQG không đứng ra bảo lãnh những trường hợp cá nhân như vậy.

"Ở trường hợp này, ĐH QG không có trách nhiệm gì về việc 2 tác giải xuất bản cuốn sách “tài năng và đắc dụng” cả. ĐH QG chỉ chịu trách nhiệm đối với những tác phẩm mà chính mình xuất bản hoặc là những điều mình cam kết chịu trách nhiệm…", GS.TSKH Mai Trọng Nhuận nói.

Trong cuộc trao đổi với phóng viên báo Giáo dục Việt Nam trước đó, GS-TSKH Đào Trọng Thi đánh giá: "Ở đây có 2 vấn đề mà chúng ta cần phải phân biệt rõ và nhóm tác giả phải rút kinh nghiệm: Các tác giả đã chọn lựa ở đề tài nhánh và viết thành 1 cuốn sách có chủ đề mà nó không phù hợp với chủ đề chung của cái đề tài lớn. Nếu chỉ dừng lại ở từng tư liệu riêng lẻ thì nó là chuyện khác, thậm chí chẳng phải là những nhà doanh nhân mà một người bất kỳ nào đó trong xã hội, họ cũng đạt được một số những thành tựu, kể cả những em học sinh, những người nông dân bình thường thì chũng ta cũng có thể nghiên cứu được.

Đề tài nghiên cứu của ĐH Quốc gia không đặt ra chủ đề là chọn ra 14 gương mặt tiêu biểu nhất thời hiện đại đâu?!. Bởi vậy, ở đây chắc là các tác giả đã lúng túng và bắt đầu “dựa dẫm”, mập mờ, “đánh tráo khái niệm”. Trong đề tài nghiên cứu của ĐH Quốc gia nó chẳng liên quan gì đến việc họ tự lọc ra một vài nhân vật rồi giới thiệu như là những nhân vật xuất chúng".

"Chúng tôi chỉ dừng lại ở việc nghiên cứu những trường hợp riêng lẻ, thậm chí không hề đề cập đến con người cụ thể, nếu có đưa ra các ví dụ, dẫn chứng thì chúng tôi cũng chọn đưa ra những con người xuất chúng như Bác Hồ, Nguyễn Trãi… hoặc là trích dẫn những quan điểm của các nhân vật đó.

Về phạm vi của đề tài, chúng tôi chỉ thực hiện những tiêu chí chung như:  Khái niệm về nhân tài, lịch sử phát triển, quan điểm về nhân tài của Việt Nam, tiêu chí lựa chọn, phương thức, quy trình, các khái niệm người tài… một cách chung nhất chứ đâu có đi vào cụ thể các trường hợp được giới thiệu trong cuốn sách “Tài năng và đắc dụng"

“Việc nhóm tác giả này lại đi chọn ra một số người, rồi giới thiệu trong một cuốn sách mà bản thân các nhân vật được giới thiệu có sự khập khiễng trong tương quan. Như vậy có thể gây một sự phản cảm cho dư luận. Tôi cho rằng dư luận lên tiếng trong trường hợp này là phản ứng rất xác đáng...”_GS-TSKH Đào Trọng Thi nhấn mạnh.
"Nếu các tác giả ấy là những người dũng cảm thì nên đứng ra chịu trách nhiệm về những chuyện đó, đừng có trốn chạy trách nhiệm và tìm chỗ nọ chỗ kia để “đánh tráo khái niệm”. Đó không phải là sự dũng cảm của những người làm khoa học. Mình có thể có những sai sót, có sự không chuẩn xác nhất định thì có thể cải chính và sửa chữa lại…”_ GSTSKH Đào Trọng Thi bức xúc.

Bùi Khương

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

NGUYỄN QUANG A: ÔI ! BÁO CHÍ VIỆT NAM

họa của Trần Nhương
Nguyễn Quang A

Ông Phó bí thư Tỉnh ủy Đảng Cộng sản Việt Nam tỉnh Long An, Chủ tịch UBND tỉnh Long An đương nhiệm, ông Dương Thế Hùng đã không trúng cử Hội đồng nhân dân tỉnh trong đợt bầu cử này, tuy ông được tái cử.

Theo Điều 119 của Luật  số 11/2003/QH11 về tổ chức Hội đồng nhân dân và Ủy Ban nhân dân các cấp, thì “Ủy ban nhân dân do Hội đồng nhân dân cùng cấp bầu ra gồm có Chủ tịch, Phó Chủ tịch và Ủy viên. Chủ tịch Uỷ ban nhân dân là đại biểu Hội đồng nhân dân”. Cho nên chắc chắn ông Hùng sẽ mất chức Chủ tịch UBND tỉnh. Nói cách khác cử tri đã phế truất ông. Đây là chuyện hết sức bình thường ở các nước dân chủ, nhưng là chuyện không nhỏ ở Việt Nam hiện nay, một dấu hiệu cho thấy cử tri có tiếng nói của mình ngay cả khi quyền tự do lựa chọn còn bị hạn chế.

Chưa thấy ai phân tích chuyện này. Tôi đợi công bố kết quả bầu cử Quốc hội xem có trường hợp tương tự nào như thế hay không để thử viết vài lời bình nhưng đến 6 giờ chiều ngày 31-5-2011 vẫn chưa thấy thông báo kết quả bầu cử Quốc hội.

Sở dĩ tôi ngóng tin công bố bởi vì, ngày 27-5-2011, ông Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội cho báo chí biết sẽ công bố kết quả bầu cử Quốc hội khóa XIII vào ngày 31-5-2011. Vẫn chỉ thấy tin cũ về “Tổng Bí thư, Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng Bầu cử Nguyễn Phú Trọng chủ trì phiên họp thứ 5 của Hội đồng bầu cử” chiều 30-5-2011 mà thôi. Không biết có chuyện gì hay không. Đọc mãi để kiếm tin, thì mới phát hiện ra Sài Gòn giải phóng đưa tin “công bố kết quả bầu cử Quốc hội trong vài ngày nữa”, chứ không phải ngày 31-5-2011 như mọi người mong đợi. Thôi phải đợi vậy.
Tuy nhiên, khi lướt qua các báo để kiếm thông tin thì thấy các báo Việt Nam câu khách bằng các tin giật gân quá nhiều. Chỉ nêu một phần của vài tít báo mà tôi tình cờ đọc được ngay trên trang nhất của một vài báo điện tử: … chia tay “cô đào sexy”; … “rao bán” cháu bé vừa sinh ; … tấn công nhân viên dọn phòng, quấy rối tình dục; … thầy giáo nhét phấn vào miệng học sinh; bé gái 11 tuổi bị hiếp, bị giết trong rẫy cà phê; quay trộm chị gái người yêu tắm; nghịch tử đánh cha, đốt nhà; bị cắt “của quý” vì giở trò “dê xồm”; vân vân và vân vân.

Có báo điện tử còn lưu ý các cộng tác viên đặc biệt chú ý đến các tin trái khoáy, giật gân như “lợn đẻ ra chó”, “chó đẻ ra mèo”, vân vân.

Tin càng hiếm, càng lạ thì lượng thông tin càng lớn. Đấy là chuyện dễ hiểu. Nhưng lấy các tin lạ kiểu trên để câu khách chỉ biến báo thành báo lá cải, và thể hiện sự xuống cấp nghiêm trọng về đạo đức.

Thế mới thấy việc câu khách bằng các tin giết, hiếp, sex và các chuyện giật gân khác như các báo ngành công an đã lan sang và ăn sâu vào báo chí Việt Nam đến thế nào.

Còn những chuyện chắc cũng ăn khách không kém như ông Chủ tịch Long An bị dân phế truất thì ít báo nào phân tích (hay không được làm vậy?).

N.Q.A.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
Nguồn: Bauxite Vietnam.

Nguyễn  Xuân Diện:

Không hiểu công tác kiểm phiếu có vấn đề gì không? Mà sao cứ tưởng là có kết quả từ hôm 29 rồi 30 và 31 rồi, mà hôm nay sang đến Tết Thiếu Nhi vẫn chưa có! Hay là phải đợi đến Tết Công gô? 

Càng để lâu, thì lòng dân càng mong ngóng chờ! Càng chờ, càng đợi thì ...càng trưa chuyến i hị ii đò (nhại Wan họ Bắc Ninh).



SHOW HÀNG CỦA HẢI QUÂN VIỆT NAM

Xem vũ khí hiện đại của hải quân Việt Nam
Việt Nam là khách hàng đầu tiên mua hệ thống tên lửa bờ biển cơ động К-300P Bastion-P sau khi ký hợp đồng mua 2 hệ thống này vào năm 2006 từ Nga.

Quan hệ hợp tác Nga - Việt trong những năm gần đây đã có tính chất đối tác chiến lược. Nga là nhà cung cấp vũ khí lớn nhất của Việt Nam.

Nga đang chuẩn bị hợp đồng hỗ trợ Việt Nam sản xuất tên lửa chống hạm Yakhont. Hợp đồng này trị giá ước 300 triệu USD.
 
Tên lửa Yakhont được phóng từ hệ thống Bastion-P do công ty NPO của Nga nghiên cứu và chế tạo, chủ yếu dùng để tấn công các mục tiêu trên đất liền và trên biển. Phạm vi tấn công là 300 km, có thể dùng để bảo vệ đường bờ biển dài hơn 600km.
 
Tên lửa Yakhont
 
Có tên thiết kế là 3k-55 Onyx/Yakhont P-800, SS-N-26 là tên lửa tầm trung chiến thuật, phát triển từ năm 1983, trang bị cho hải quân Nga vào năm 1999. Đến năm 2001, P-800 đã được triển khai trên nhiều phương tiện khác nhau, bao gồm cả trên biển, trên không và đất liền.


Hải quân Nhân dân Việt Nam thao diễn với hệ thống phòng thủ bờ biển Bastion-P.

Trong vài năm gần đây, Nga bán bản quyền hợp tác sản xuất P-800 cho Ấn Độ dưới tên là Brahmos A và Brahmos S.
 
Về mặt thiết kế, P-800 giống tên lửa chống hạm Moskit (SS-N-22) và P-700 Granit. P-800 có kích thước 8,9 x 0,9 (m), trọng lượng 3 tấn, đầu đạn nặng 250 kg, sải cánh rộng 1,7 m, sử dụng động cơ đẩy phản lực thẳng, nhiên liệu lỏng, hoạt động trong phạm vi từ 120 - 300 km tùy theo độ cao và hành trình với vận tốc 2,5 M.


SS-N-26 là tên lửa chiến thuật tầm trung, được trang bị cho cả máy bay, tàu chiến và trên xe ô tô. Ảnh là một chiếc Su-33 được trang bị Yakhont.

So với các tên lửa đối hải thế hệ trước, hành trình của P-800 đặc biệt hơn. Ngay khi rời bệ phóng P-800 bay vút lên cao, hành trình gần tới mục tiêu thì dần dần hạ thấp độ cao. Khoảng cách tới mục tiêu khi tên lửa hạ thấp có thể được lập trình từ trước.


Brahmos của Ấn độ có những cải tiến lớn về hệ thống dẫn đường và Ấn độ dự kiến triển khai trên cả máy bay Su-27/30

Việc kiểm soát độ cao của tên lửa được thực hiện nhờ radar KTRV-Deltal K313, cho phép tên lửa có thể hoạt động tại độ cao từ 1.000 m đến 5000 m.

P-800 sử dụng hệ thống dò tìm mục tiêu Granit – Elektron. Đây là một trong những hệ thống rò tìm mục tiêu kỹ thuật số hiện đại nhất của Nga cho đến ngày nay. Radar có thể hoạt động ở hai trạng thái: chủ động và thụ động.

Trong chế độ chủ động, radar hoạt động ở giải băng tần rộng với điều biến phổ tần ngẫu nhiên, có thể xác định mục tiêu cách 50km. Khi tên lửa phát hiện mục tiêu và lại gần ở khoảng cách 25 - 30 km, tên lửa tắt mọi liên lạc với hệ thống và chỉ sử dụng radar ở trạng thái thụ động.
 
Nhờ công nghệ hiện đại, P-800 có thể chống lại hiệu quả hệ thống gây nhiễu của đối phương, đồng thời cho phép hoạt động trong điều kiện biển động cấp 7.

Trong phiên bản hợp tác sản xuất với Ấn độ, tên lửa Brahmos có những cải tiến đáng kể về hệ thống dẫn đường. Biến thể Brahmos dự kiến được Ấn độ triển khai trên các tàu chiến, các hệ thống phòng thủ bờ biển di động và trên máy bay Su27/30.

Nga và Ấn độ cũng đang xem xét triển khai phiên bản Brahmos tấn công đất liền. Tuy nhiên, điều này còn phụ thuộc vào khả năng tăng độ chính xác cũng như hệ thống dẫn đường bổ sung.

Hệ thống Bastion-P
 
Hệ thống phòng thủ bờ biển sử dụng tên lửa P-800 được đặt tên là hệ thống phòng thủ Bastion. Đây là một hệ thống phòng thủ bờ biển di động, sử dụng xe MZKT-7930 TEL, trọng tải 41 tấn, mỗi xe mang theo ba quả tên lửa, hoạt động trong đội hình bao gồm các xe mang tên lửa, xe chỉ huy, hệ thống radar truyền tiếp thông tin.

Hệ thống này được thiết kế dựa trên phiên bản của tên lửa chống tàu có tốc độ siêu âm nổi tiếng Ruby K301. Ống phóng TPS dạng kín của hệ thống dài 8,9m, đường kính 71cm, trọng lượng 3.900 kg. Tổng chiều dài của hệ thống bao gồm cả đầu đạn và hệ thống điều khiển là 8,6m. Đạn của tên lửa có đượng kính là 67cm.


Hệ thống phòng thủ bờ biển Bastion sử xe MZKT-7930 TEL, mỗi xe mang theo ba quả tên lửa.

Hệ thống Bastion-P (còn gọi là Fortress-P) chuẩn gồm: Mô hình cơ bản của một tổ hợp bao gồm 4 xe mang tên lửa tự hành K340P SPU (loại xe dựa trên khung gầm xe tải MZKT-7930). Mỗi xe mang 2 ống phóng TPS chứa tên lửa; 1-2 xe điều khiển K380P MBU (trọng tải 25 tấn trên khung xe MZKT- 65273) có thể triển khai chiến đấu chỉ trong vòng 5 phút.
 
Theo yêu cầu của khách hàng, số lượng của các trang thiết bị trên các loại xe kể trên có thể điều chỉnh. 
 
Ngoài ra, còn có một xe đảm bảo sẵn sàng chiến đấu MOBD và 4 xe chở đạn K342P TZM (trên khung xe MZKT-7930), trang bị cần cẩu có trọng tải 5,9 tấn dùng để tiếp đạn cho xe K340P và các thiết bị hỗ trợ kỹ thuật huấn luyện chiến đấu đi kèm.

Hệ thống này còn được trang bị thiết bị hỗ trợ ngắm bắn như, hệ thống radar ngắm bắn tự động Monolit-B hay hệ thống ngắm bắn đường không 1K130E.

Khi nhận lệnh phóng, đạn tên lửa được kích hoạt buồng đốt để thoát khỏi ống phóng trước khi mở hệ thống cánh ổn định hướng và điều hướng. Tên lửa này có hiệu quả tác chiến cao nhờ tốc độ nhanh, hành trình bay đa dạng, diện tích phản xạ radar nhỏ, do được bọc một lớp vật liệu có tính năng hấp thụ sóng radar.

Với tính năng “bắn rồi quên”, đạn tên lửa công kích mục tiêu hoàn toàn tự động sau khi nhận phần tử bắn từ hệ thống trinh sát/điều khiển của tổ hợp.

(Theo Đất Việt)
 

NGHE LẠI BĂNG GHI ÂM TIẾNG KÊU CỨU TRÊN BIỂN ĐÔNG

Nghe băng ngư dân "kêu cứu" trước họng súng tàu Trung Quốc
Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 16:36 

Lúc 10 giờ 5 phút sáng 1/6, thuyền trưởng Lê Văn Giúp cấp báo về Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Phú Yên, báo tin bị tàu quân sự Trung Quốc bắn và kìm kẹp ngay trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.



Theo truyền trưởng Lê Văn Giúp (SN 1962, ngụ TP Tuy Hòa, Phú Yên), tàu cá PY 92305 TS của anh vừa bị tàu Trung Quốc quấy rối vào chiều 31/5.  Anh Giúp kể tàu anh đang đánh cá ở cách đảo Đá Đông thuộc quần đảo Trường Sa 5 hải lý, bất ngờ 3 chiếc tàu quân sự của Trung Quốc chạy đến.
 
Đại úy Nguyễn Ngọc Ry căng thẳng theo dõi báo 
khẩn về việc tàu Trung Quốc bắn, xua đuổi tàu cá Phú Yên trong vùng biển
 Việt Nam
Đại úy Nguyễn Ngọc Ry căng thẳng theo dõi báo khẩn về việc tàu
Trung Quốc bắn, xua đuổi tàu cá Phú Yên trong vùng biển Việt Nam
Sau khi bắn liền 4 phát xuống nước ngay sát tàu anh Giúp, các tàu trên lướt tới, chạy ngang trước mũi tàu của anh. Anh Giúp phải bẻ mạnh bánh lái mới không đâm trúng tàu Trung Quốc. Sau đó, 3 tàu Trung Quốc còn kìm kẹp tàu anh Giúp cùng một tàu cá khác suốt đêm 31-5.

Đến sáng 1-6, anh Giúp liên lạc về đội kiểm soát Đà Rằng (TP Tuy Hòa) thuộc Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng Phú Yên báo tin. Đại úy Nguyễn Ngọc Ry, đội phó đội kiểm soát Đà Rằng, là người tiếp nhận thông tin.

Do khi thuyền trưởng Giúp cấp báo về đội kiểm soát bằng máy bộ đàm, âm thanh không tốt, nên sau đó đội kiểm soát đã dùng hệ thống Kodan liên lạc lại với anh Giúp để trao đổi kỹ hơn.

Dưới đây là trích băng ghi âm trao đổi giữa Đại úy Ry và thuyền trưởng Giúp.

- Tôi Nguyễn Ngọc Ry nghe đây.
- Anh Giúp, tàu 92305 đây. Anh báo về đội biết tàu anh vừa bị tàu quân sự Trung Quốc bắn.
- (Hốt hoảng) Có sao không anh?
- Không! Họ bắn 4 phát xuống nước gần tàu mình, chủ yếu để dọa, xua mình đi thôi.

- Khi nào vậy?
- Chỉ mới chiều hôm qua thôi.
- Lúc đó anh đánh bắt ở đâu, cụ thể thế nào, anh Giúp?
- Lúc đó tàu anh với tàu chú Mười đánh ở tọa độ 80 56’ 23’’ vĩ độ bắc, 1120, 45’ 31’’ kinh độ đông, cách đảo Đá Đông, quần đảo Trường Sa của mình về phía đông chỉ 5 hải lý thôi, thì bất ngờ 3 chiếc tàu quân sự của Trung Quốc chạy đến. Họ bắn liền 4 phát xuống nước, sát tàu anh với chú Mười. Anh chưa kịp làm gì thì họ lướt tới, chạy ngang trước mũi tàu của anh. Anh phải bẻ mạnh bánh lái mới không đâm vô tàu họ.
- Trời, cách đảo của mình có 5 hải lý mà họ cũng dám đuổi mình sao.
- Họ liều lắm. Biển của mình mà họ làm như của họ.

- Rồi họ bỏ đi luôn hả?
- Đâu có. Họ quay lại, 3 tàu quân sự của họ kẹp sát tàu anh với chú Mười, vừa lăm lăm súng vừa xí xô xí xào gì đó.
- Vậy thì làm sao?
- Mình cũng liều lại. Làm như không hiểu gì. Nhưng suốt cả đêm qua, 3 chiếc tàu của họ cứ kẹp tàu mình mãi, không cho mình làm, cứ đuổi ra. Đến sáng nay, mình với chú Mười kéo giàn câu, chạy về đảo Đá Đông để ký giấy, họ mới không theo.

- Đó chính xác là tàu quân sự Trung Quốc hả anh?
- Chứ còn gì nữa. Súng ống trên tàu đầy ngay, bắt ớn. Anh có ghi lại số của 3 tàu ấy đây. 989, 27 và 28.
- Anh đi cũng được 25 ngày rồi chớ anh Giúp, đủ tổn chưa?
- Đủ gì, nó cứ rượt mình chạy miết vậy sao mà làm. Mới có được 19 con thôi.
- Vậy giờ anh ký giấy rồi về hả?
- Cũng nán lại làm gần gần quanh đảo mình kiếm cho đủ tổn rồi về chớ bốn năm bữa nay họ cứ rượt mình chạy miết, có làm gì được đâu.
- Thôi để em điện báo lên trên.
Sau đây là ghi âm khi thuyền trưởng Giúp cấp báo về đồn biên phòng trước đó.



Tin-ảnh: H.Ánh/NLĐ

BÁO ĐẢNG CỦA TRUNG QUỐC ĐÃ XUYÊN TẠC NHỮNG GÌ?

Nhân dân nhật báo TQ xuyên tạc vụ xâm phạm lãnh hải VN như thế nào?
Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 09:18

(GDVN) - Sự thực vụ tàu Hải giám Trung Quốc xâm phạm vùng biển chủ quyền lãnh hải của Việt Nam và ngang nhiên cắt cáp thăm dò tàu Bình Minh đã rõ như ban ngày, nhưng tờ Nhân dân nhật báo Trung Quốc bản Online ngày 31/5 lại bóp méo sự thật khi đăng bài "Chuyên gia: Việt Nam có ý đồ gây hấn trên biển Đông, Trung Quốc không thể cứ tự kiềm chế mãi".

Tàu Bình Minh 02 của Tập đoàn dầu khí quốc gia
 Việt Nam (PVN)
Tàu Bình Minh 02 của Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN)
Theo tờ báo này, những va chạm xảy ra ngày càng thường xuyên giữa hai nước trên biển Đông xung quanh vấn đề khai thác dầu khí dẫn đến việc giới ngoại giao hai bên chỉ trích lẫn nhau, nhưng vụ việc sáng 26/5 là lần va chạm nghiêm trọng nhất dẫn đến phản ứng gay gắt từ phía Bộ Ngoại giao Việt Nam.

Trong buổi họp báo ngày 29/5, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam bà Nguyễn Phương Nga đã dõng dạc khẳng định, Hải quân Việt Nam sẽ làm mọi việc cần thiết để bảo vệ vững chắc hòa bình, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.

Tuyên bố ấy của Bộ Ngoại giao Việt Nam được tờ báo này luận giải thành "lời lẽ thiếu bình tĩnh". Đồng thời tờ báo này nhai lại giọng điệu cũ, hai bên Việt - Trung còn tồn tại mâu thuẫn chủ quyền lãnh hải thì việc cả hai cùng tự kiềm chế là vô cùng cần thiết.
Tờ báo này dẫn lời "chuyên gia" nhưng không đưa rõ là "chuyên gia" nào dám ngạo mạn cho rằng, Trung Quốc là một nước lớn có thực lực mạnh hơn Việt Nam rất nhiều, những năm qua đã "cố gắng tránh" làm căng thẳng thêm quan hệ song phương trong vấn đề biển Đông, đồng thời "Trung Quốc không có ý đồ chèn ép Việt Nam" và "Việt Nam biết rất rõ điều đó".
Ảnh chụp tiêu đề 
bài báo xấc xược của tờ Nhân dân nhật báo Trung Quốc online
Ảnh chụp tiêu đề bài báo xấc xược của tờ Nhân dân nhật báo
Trung Quốc online

Trên thực tế thì sao? Ngoài việc ban hành lệnh cấm đánh bắt cá trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam, Trung Quốc đã phái tàu xâm phạm vùng biển chủ quyền và ngang nhiên cắt cáp thăm dò tàu Bình Minh của Việt Nam.
Giải thích cho hành động vi phạm trắng trợn ấy, tờ Nhân dân nhật báo lại bóp méo sự thật - "Việt Nam thường có thái độ kích động, liên tục khai thác dầu khí ở vùng tranh chấp và di dân ra các đảo tranh chấp khiến Trung Quốc không thể nhịn được nữa".
Sau khi Ngoại trưởng Mỹ công bố quan điểm của Washington về vấn đề biển Đông hồi tháng 7 năm ngoái, ưu thế chiến lược của Việt nam gia tăng, đồng thời "ý đồ mạo hiểm của Việt Nam cũng tăng lên."


Sau khi Ngoại trưởng Mỹ công bố quan điểm của Washington về vấn đề biển Đông hồi tháng 7 năm ngoái, ưu thế chiến lược của Việt nam gia tăng, đồng thời "ý đồ mạo hiểm của Việt Nam cũng tăng lên."

Kết thúc bài phân tích của "chuyên gia", tờ Nhân dân nhật báo online Trung Quốc một lần nữa lên mặt "nhắc nhở", nếu Việt nam tiếp tục cho rằng "Trung Quốc có thể nhẫn nhịn để Việt Việt Nam (thích làm gì thì làm) thích lấy muối biển Đông lúc nào thì lấy", đó sẽ là sai lầm chiến lược.
 
Video chi tiết nhất vụ tàu TQ xâm phạm lãnh hải VN (hình ảnh bản quyền của Petrotimes).

 

TIN ĐẶC BIỆT: TUYÊN BỐ JAKARTA VỀ BIỂN ĐÔNG

Tuyên bố Jakarta: Biển Đông là vấn đề đa phương

01/06/2011 14:06:29
 
Hội thảo quốc tế "Triển vọng hợp tác, những vấn đề hội tụ và động lực ở Biển Đông" tại Jakarta (Indonesia) kết thúc chiều 31/5 đã ra Tuyên bố Jakarta.

TIN LIÊN QUAN

Đảo đá lớn thuộc quần đảo Trường Sa, Việt Nam.
 Ảnh: TTXVN
Đảo đá lớn thuộc quần đảo Trường Sa, Việt Nam. Ảnh: TTXVN
Tuyên bố Jakarta nhấn mạnh các đại biểu tham dự hội thảo cho rằng duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông là cần thiết cho toàn bộ khu vực, vì lợi ích chung của các nước ven biển và các nước liên quan.

Các đại biểu nhất trí Biển Đông là vấn đề đa phương, từ việc duy trì hòa bình, ổn định cho đến đảm bảo tự do đi lại trên biển và triển khai Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) đã được Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và Trung Quốc ký tháng 10/2002.

Tuyên bố khẳng định việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền lãnh hải với "Đường 9 điểm" trên bản đồ (đường lưỡi bò) chiếm tới 80% diện tích Biển Đông là không phù hợp và đã bị cộng đồng quốc tế chỉ trích.

Tuyên bố cho rằng các bên liên quan cần duy trì cam kết giải quyết tranh chấp lãnh thổ và pháp lý ở Biển Đông thông qua thương lượng hòa bình, trên cơ sở tuân thủ các nguyên tắc, luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 và 5 nguyên tắc chung sống hòa bình, tăng cường các nỗ lực xây dựng lòng tin, hợp tác đa phương về an toàn biển, nghiên cứu khoa học, chống tội phạm và hướng tới ký kết Bộ Quy tắc về ứng xử ở biển Đông (COC).

Tuyên bố cho rằng việc hướng tới ký COC là nỗ lực chung của cả ASEAN và Trung Quốc, thể hiện bước tiến tích cực hướng tới hòa bình và ổn định trong khu vực. Không chỉ các nước trong khu vực mà cả các cường quốc bên ngoài khu vực như Mỹ, Australia, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc cũng có vai trò hữu ích trong việc duy trì tình trạng hiện nay, cần tiếp tục ủng hộ DOC.

ASEAN và Trung Quốc cần tiếp tục triển khai các bước tích cực trong vấn đề DOC, đẩy nhanh nỗ lực hướng tới COC và Ban Thư ký ASEAN có thể có quyền hạn lớn hơn trong thực thi quá trình hòa bình để giải quyết các xung đột, ASEAN cần trung thành với nguyên tắc thống nhất, đoàn kết và nhất trí trong việc phối hợp và phát triển vị thế chung của khối trong đối thoại với các đối tác liên quan đến các vấn đề Biển Đông và bắt đầu thảo luận về COC.

Cơ chế Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN và các nước đối tác (ADMM +) cần được xem là diễn đàn quan trọng thúc đẩy cam kết mang tính xây dựng giữa ASEAN và các đối tác trong các vấn đề chiến lược, quốc phòng và an ninh tác động đến khu vực.

Tại hội thảo, các học giả, chuyên gia trong nhiều lĩnh vực đến từ Ấn Độ, Indonesia, Singapore, Philippines, Việt Nam, Australia,... đã trình bày 13 tham luận nghiên cứu về những vấn đề liên quan đến Biển Đông được dư luận các nước trong khu vực và quốc tế quan tâm. Các diễn giả cũng trao đổi ý kiến, giải thích rõ hơn và trả lời các câu hỏi của các đại biểu.

Bế mạc hội thảo, ông A.B Mahapatra, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu chiến lược châu Á của Ấn Độ, khẳng định việc giải quyết các tranh chấp, xây dựng lòng tin trong bối cảnh có những sự phụ thuộc toàn cầu và xung đột phức tạp hiện nay là đòi hỏi cấp thiết; theo tinh thần đó, việc xây dựng năng lực và lòng tin ở Biển Đông, cũng như thể chế hóa đối thoại về những vấn đề có khả năng gây bất đồng là sự hỗ trợ bổ sung cần thiết cho khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Ông Mahapatra cũng nhấn mạnh hai vấn đề quan tâm hàng đầu tại Biển Đông là xu hướng hiện đại hóa lực lượng vũ trang thông thường có thể làm gia tăng căng thẳng tại khu vực này. Ông cho rằng cần xây dựng một cơ chế chung cho việc khai thác các nguồn tài nguyên ở Biển Đông và việc sử dụng vũ lực để giải quyết các vấn đề là rất nguy hiểm.

Hội thảo do Trung tâm Habibie của Indonesia và Trung tâm nghiên cứu chiến lược châu Á (CASS) của Ấn Độ phối hợp tổ chức với sự tham dự của hơn 150 đại biểu.
(Theo TTXVN)