Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY PHỤ NỮ 8.3.2012 - CẬP NHẬT

 

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8.3.2012,

Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện bày tỏ lòng kính trọng và gửi tới các Bà, các Mẹ, các Chị em và các bạn gái lời chúc tốt đẹp nhất!

Chiều nay, 17h00, một số anh em chúng tôi cũng sẽ tổ chức một cuộc gặp nho nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn, trân trọng và ngưỡng mộ đối với những người phụ nữ chúng tôi yêu quý (dự kiến có tường thuật trực tiếp tại đây).
Nguyễn Xuân Diện kính mừng!

Bùi Hoàng Tám: VÌ SAO CÁC CỤ BỖNG THÀNH DỐI TRÁ?

Vì sao các cụ bỗng thành dối trá?

Bùi Hoàng Tám

(Dân trí) - Người xưa có câu “Con chim gần chết tiếng hót nghe thương, con người gần chết lời nói phải”. Các cụ nay đã gần đất xa trời nên không thể nói điều dối trá, bao che hoặc vu vạ cho điều dối trá. Liệu có ai đang tâm đẩy các cụ đến nông nỗi này?

Trong vụ Tiên Lãng, Hải Phòng có rất nhiều điều buồn. Từ việc cưỡng chế sai của chính quyền, hành vi chống trả của gia đình ông Vươn cho đến các phát ngôn cũng những hành xử sau này của một số lãnh đạo TP. Hải Phòng… Thế nhưng điều mình buồn nhất, buồn đến tê tái, xót xa lại nằm ở chỗ hai bản báo cáo của các cụ ở CLB Bạch Đằng.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Nguyễn Trường Lịch: TIÊN LÃNG VÀ CHUYỆN CỔ TÍCH

Tiên Lãng và chuyện cổ tích
Nguyễn Trường Lịch

Kể từ khi xảy ra vụ cưỡng chế đất và phá nhà ở Tiên Lãng đến nay đã gần hai tháng, mà dường như ngày nào trên các tờ báo lớn từ Hà Nội đến TP Hồ Chí Minh cũng xuất hiện các bài viết luận bàn xung quanh chuyện đất đai, chuyện luật pháp cùng chuyện hành xử của các cán bộ quản lí Tiên Lãng, TP Hải Phòng.

Nói đến chuyện ruộng đất, tôi thuộc lớp người cao tuổi thường hay nhớ về quá khứ, bỗng nhiên lại nghĩ về chuyện ngày xưa. Đã lâu lắm rồi, từ trước tháng Tám 1945, hồi còn học lớp Hai, tôi đã được đọc câu chuyện cổ tích pha ngụ ngôn “Kho báu” thời cổ đại Hy Lạp. Thời xửa, thời xưa, có hai vợ chồng người nông dân nọ quanh năm ngày tháng đầu tắt, mặt tối cuốc bẫm, cày sâu trên mảnh đất của mình, cố sao cho gia đình đủ sống và kết quả là đã dựng xây được một cơ ngơi khấm khá, ấm áp cùng làng xóm. Thời gian trôi đi, hai người mỗi ngày một già yếu; còn hai con trai đã lớn lại không muốn cày cấy vất vả, chỉ mơ mộng những câu chuyện hão huyền xa xăm. Sau khi bà mẹ lìa đời, ông lão cũng lâm bệnh nặng. Biết khó lòng qua khỏi, lão bèn gọi hai con trai đến bên giường, dặn dò: - Suốt đời cha vất vả cày bừa, cha không thể sống mãi chăm lo cho các con được. Cha đau lòng lắm, cha chỉ có mấy mảnh ruộng nhà là kho báu quý giá nhất đời để lại cho hai con; nếu gặp khó khăn hai con hãy cố đào bới lấy vàng lên mà sống! Trong nước mắt, người cha cầm tay hai con ngậm ngùi trăng trối dặn các con hãy cố gắng chia ngọt sẻ bùi thương yêu nhau để cha yên nghỉ nơi suối vàng! Thế rồi, lão nhắm mắt xuôi tay.

Sau khi cha mất, hai người con vâng lời bố chăm lo làm ăn, yên trí theo lời cha dặn, là đã có của để dành! Nhưng rồi cuộc sống khó khăn vẫn quẩn quanh năm tháng, nên hai anh em bàn nhau tìm vàng trên mảnh đất kho báu cha dặn. Đào bới, đào bới hàng ngày, bao mồ hôi, nước mắt đã chảy, sao không thấy vàng? Chẳng hề tìm thấy vàng, mà chỉ thấy thu hoạch từng vụ được tăng lên gấp bội, đời sống gia đình ngày càng khấm khá hơn. Từ đấy, họ càng chăm chỉ cày bừa trên các mảnh đất cha ông để lại, và càng thấu hiểu lời dặn quý báu của cha. Họ ngộ ra rằng, chẳng có vàng bạc đâu, mà chỉ có lao động cần cù mới đủ sống. Đó mới chính là vàng thật! Câu chuyện tuy ngắn, nhưng cứ mãi ám ảnh tôi suốt cuộc đời. 

Chuyện tận xa xưa, nhưng đến nay vẫn còn sống động và có ý nghĩa thời sự, đối với bà con nông dân. Tuy vậy, trải nhiều tháng năm dài, chúng ta chưa thật coi trọng cái kho báu đất đai vô tận này, mà cứ mộng mơ lãng mạn đi tìm vàng đâu đó mà mãi vẫn chưa tìm thấy!

Làng quê tôi, một vùng đất miền bán sơn địa chốn Hà Tĩnh, hằng năm dân số trong xã tăng trưởng âm, bởi lẽ nam nữ thanh niên rời bỏ làng đi về Tây Nguyên và phương Nam lao động kiếm sống. Còn một số có học thì hướng tới Thủ đô lập nghiệp lâu dài. Điều dễ hiểu là bình quân ruộng đất chưa đủ ba sào tính theo đầu người. Tuy vậy, nhiều mảnh vườn vẫn bỏ hoang, bán rất rẻ vẫn không có người mua. Xóm làng phần lớn là cán bộ, bộ đội về hưu cùng lớp cao tuổi được con cái gửi thêm tiền nuôi dưỡng ông bà, cha mẹ. Ba xã chung nhau chỉ góp đủ số học sinh cho một trường Trung học cơ sở (xã Sơn Hà + Sơn Mỹ + Sơn Tân), mặc dầu quê tôi vốn có truyền thống ham học từ bao đời. Suy đến cùng, tôi nghĩ quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa chỉ mới dừng lại ở nơi xa xôi, mà chưa vượt qua núi non và sông ngòi cách trở quê tôi!

Hiện nay, cuộc vận động xây dựng nông thôn mới đang hướng theo một trong những phương châm quan trọng là “li nông” mà “không li hương”. Để tránh rơi vào quên lãng theo kiểu khẩu hiệu rải thảm đỏ đón nhân tài của các tỉnh những năm qua, tôi nghĩ có lẽ các cấp quản lí cần kịp thời đầu tư các phương tiện máy móc hiện đại thiết thực và hiệu quả, giúp nông dân ổn định tư tưởng, thật sự gắn bó với ruộng đất nhằm nâng cao mức sống vật chất, mà không chỉ dừng lại ở định hướng.

Rõ ràng là đã 60 năm qua chúng ta từng gặp bao nhiêu rắc rối xung quanh việc quản lí ruộng đất, rừng núi, hầm mỏ, sông biển… mà vẫn chưa đạt được những quy định pháp lí chặt chẽ để biến những tài sản thiên nhiên quý giá ấy đạt tới năng suất cao thu lợi cho nông dân. Kinh nghiệm chín muồi cho ta thấy nếu người lao động xa rời ruộng đất, rừng núi, sông biển… đua nhau ra thành phố kiếm sống thì sẽ rơi vào thất nghiệp tràn lan, rất khó khắc phục. Tôi nghĩ Hội Nông dân hãy thử làm một điều tra xã hội học để tìm hướng giải quyết một cách cụ thể và khoa học. Chỉ cần quan sát xung quanh khu nhà tập thể cao tầng làng Quốc tế Thăng Long, quận Cầu Giấy: - mỗi buổi chiều có hàng chục phụ nữ đang tuổi lao động sẵn sàng làm ô-sin dắt trẻ dạo chơi, cùng hàng chục người mua bán phế liệu đồng nát quẩn quanh cạnh hàng chục lái xe ôm và hàng chục chị em bán ngô nướng, bắp luộc, hàng chục nam nữ thanh niên làm thuê ở các quán ăn uống, chắc có thể hiểu được tình trạng nông dân rời bỏ ruộng đồng đến mức nào? Đó là cảm nghĩ của tôi, dẫu sao cũng là góc nhìn thiện tâm của một người ra đi từ lũy tre làng…


*Tác giả Nguyễn Trường Lịch là PGS. TS Văn học, chuyên gia về văn học nước ngoài.
Khoa Văn, ĐH Tổng hợp HN.

TRUNG QUỐC: MỘT PHỤ NỮ TÂY TẠNG TỰ THIÊU Ở TỨ XUYÊN

Nhiều người Tây Tạng bất bình trước sự cai trị của Trung Quốc

Một phụ nữ Tây Tạng 'tự thiêu ở Tứ Xuyên'

Một người mẹ của bốn con đã châm lửa vào mình cho đến chết ở tây nam Trung Quốc, các nhà hoạt động nhân quyền và lưu vong Tây Tạng cho biết.

Tổ chức Tây Tạng tự do có trụ sở tại Anh cho biết người phụ nữ đã châm lửa tự thiêu gần tu viện Kirti thuộc tỉnh Tứ Xuyên.

TRUNG QUỐC: CÓ BAO NHIÊU NÔNG DÂN MẤT RUỘNG ĐẤT?

Nông dân làng Ô Khảm (TQ) biểu tình đòi lại đất bị chính quyền cướp đoạt. Ảnh: RFI
Có bao nhiêu nông dân Trung Quốc mất ruộng đất
Dương Danh Dy tổng hợp và giới thiệu
- gửi riêng NXD-Blog

Người dự đoán sớm nhất trên cơ sở điều tra, tổng số nông dân mất ruộng đất trong phạm vi toàn quốc của Trung Quốc là Vưong Cảnh Tân, giáo sư trường Đại học Sư phạm Triết Giang. Ngưòi ta đã đưa lại số liệu do Vưong Cảnh Tân cung cấp hai lần. Lần thứ nhất, Vưong Cảnh Tân đã tiến hành điều tra mẫu tại 134 huyện thuộc 11 tỉnh như Hà Bắc, Sơn Đông, Hồ Bắc, Quảng Tây, Triết Giang, Vân Nam v.v.. và được kết quả, số nông dân có ruộng đất chỉ chiếm 84,5% dân số. Từ đó suy đoán ra, cả nước chí ít có 13,7% nông dân không có ruộng đất, số lưọng nông dân mất ruộng đất khoảng 50,93 triệu đến 55,25 triệu. Nếu cộng thêm số ngưòi vì nằm trong diện sinh đẻ vượt kế hoạch nên không  được chia ruộng đất, thì số nông dân Trung Quốc không có ruộng đất sẽ là hơn 60 triệu người. Ba năm sau, theo “Báo Thanh niên Trung Quốc”(ngày 10/3/2006) và một số bài viết khác thì điều tra của mới của giáo sư Vưong Cảnh Tân suy đoán, tổng số nông dân Trung Quốc mất ruộng đất đã là khoảng 127 triệu người.

SỰ THOÁI HÓA CỦA BÁO ĐÀI

Tranh: Tô Ngọc Trang

SỰ THOÁI HÓA CỦA BÁO ĐÀI 

Huỳnh Ngọc Chênh

- Mầy nghe chưa? Ông cựu Tổng bí thư nói "Thực trạng suy thoái trong đảng đã nặng lắm rồi, như căn bệnh ung thư",  còn đương kim Tổng bí thư thì công nhận một bộ phận không nhỏ đảng viên thoái hóa, biến chất đến mức nghiêm trọng lắm rồi.

- Ông bạn tôi trích dẫn những lời này mà cằn nhằn khi gặp lại tôi mới đây - Mày cứ nói tao lúc nào cũng bi quan, nhìn đâu cũng thấy màu đen. Bây giờ chính mấy xếp đầu não của đảng nói chứ tao không nói đâu nhé. Thoái hóa, biến chất, ung thư ráo hết rồi.

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

TIN ĐẶC BIỆT: TÒA ÁN NHÂN DÂN QUẬN ĐỐNG ĐA ĐÍNH CHÍNH

THÔNG BÁO VỀ ĐÍNH CHÍNH CỦA TÒA ÁN NHÂN DÂN QUẬN ĐỐNG ĐA
Liên quan đến vụ kiện Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội phát sóng vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình “phản đối Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông”
Tóm tắt vụ việc:
Ngày 06/9/2011, những người khởi kiện là các ông: Nguyên Ngọc, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Văn Khải, Ngô Đức Thọ, Vũ Ngọc Tiến, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Quang A, Nguyễn Đăng Quang, Lê Dũng, Nguyễn Xuân Diện nộp đơn khởi kiện tại Tòa án nhân dân quận Đống Đa về việc Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội trong hai buổi phát sóng ngày 21/8/2011 và ngày 22/8/2011 nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình “phản đối Trung Quốc liên tục có hành vi gây hấn ở Biển Đông, xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam, gây thiệt hại và uy hiếp nhiều hoạt động kinh tế của các tổ chức, công dân Việt Nam tại Biển Đông”.

TIN ĐỘNG TRỜI: ATLAS BÁN TẠI VN GHI HOÀNG SA THUỘC CHỦ QUYỀN TQ

Trang mạng: Hoangsa.org vừa loan tin:

 

Atlas bán tại VN in Hoàng Sa thuộc chủ quyền TQ


Quyển Atlas này được bán tại các nhà sách Fahasa ở TP HCM, trong đó in HS thuộc chủ quyền TQ. Nhưng lại không chú thích gì ở Trường Sa trong khi Việt Nam đang hầu hết quản lý các đảo ở Trường Sa.

HẰNG ƠI! - thơ Nguyễn Tường Thụy


Bài viết hướng tới ngày 8/3

Hằng ơi!

Tặng Minh Hằng nhân 8/3

Đã đành chẳng có ngày xuân
Giờ thêm cái rét Nàng Bân tràn về
Tôi từng muôn nẻo sơn khê
Nghĩ về em, lại tái tê lòng mình
Đường đi khuất nẻo gập ghềnh
Nơi heo hút gió, ai hành hạ em.

Ở nhà da dẻ thoa kem
Chiếu chăn ấm với nệm êm em nằm

Vào đây thân thể giam cầm

Tóc thưa thêm tóc, da bầm tím da

Cấm gì cấm cả cháo hoa

Ghét nhau chi đến gói quà cũng băm.
 
Hãy kiên trung nhé Minh Hằng
Tên em – Trăng Sáng, đêm rằm cũng ghen

Đàn bà chẳng nỡ bon chen

Mà mày râu lại nhỏ nhen, lạ đời

Hỡi quân tâm địa hẹp hòi

Mùa “hoa cải” đã đến rồi, có hay.

Tâm tà thì giáo dục ai

Đã tim xơ cứng lại chai tâm hồn

Ngày hôm ấy, gió, mưa tuôn

Bạn bè bất lực, quay đường về xuôi

Còn văng vẳng tiếng “Hằng ơi“

Hàng rào vô cảm, chia phôi nghĩa tình.
 
Tội em yêu chuộng hòa bình
Đấu tranh cho Tổ quốc mình, vậy thôi

Người canh biển đảo xa khơi

Giữ bờ cõi có em tôi góp phần.

4/3/2012
TƯỜNG THỤY

NHÂN NGÀY 8-3, SUY NGHĨ VỀ MỘT CÂU CA DAO

 
Nhân ngày 8-3 suy nghĩ về một câu ca dao

Nguyễn Thị Khánh Trâm


Cái câu ca dao đó là: “Đàn ông nông nổi giếng khơi/ Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”.
 
Không biết câu ca dao này được ra đời khi nào, do ai sáng tác, chỉ biết rằng nó được lưu truyền trong dân gian từ bao đời nay. Ngày còn bé mình đã được nghe và rất thích thú vì đàn bà được “khen” mà. Còn nhớ, có một lần mẹ ngồi bắt chấy cho mình, mình hỏi mẹ: “Mẹ ơi, đàn bà sâu sắc hơn đàn ông hả mẹ?” Mẹ mình chỉ ậm ừ rồi bảo: “Khi nào lớn con sẽ hiểu”.

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Trịnh Kim Tiến: CON NGƯỜI CỦA TỰ DO VÀ LÒNG YÊU NƯỚC - BÙI HẰNG

Ảnh: Hoàng Xuân Phú
Bài viết hướng tới ngày 8/3:
Con người của Tự Do và lòng yêu nước - Bùi Hằng
Trịnh Kim Tiến

Lòng thương cảm, nỗi buồn và sự khâm phục, đan xen nhau, trào dâng trong tôi khi tôi đặt bút viết những dòng này. Người đàn bà với lời tâm huyết tự trong lòng:

“ÔI Tổ quốc, ta yêu như máu thịt.
Như mẹ cha ta, như vợ như chồng
Ôi, Tổ quốc, nếu cần, ta chết
Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông…”

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

NHỮNG CUỐN SÁCH MỚI NHẤT TRÊN GIÁ

Lâm Khang thư viện vừa tiếp nhận các ấn phẩm do các thân hữu, tác giả gửi tặng. Chúng tôi chân thành cám ơn và xin trân trọng giới thiệu với chư vị
.


 Nhà thơ Vũ Quần Phương tặng tập thơ mới nhất của ông

 Thi sĩ Trần Xuân An tặng

 Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc tặng

 Đề tặng của Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc
.
 Mục lục cuốn sách
Nguyễn Xuân Diện-Blog hân hoan giới thiệu cùng chư vị

BBC: NGƯỜI M'NÔNG "QUYẾT TRỤ LẠI THỦ ĐÔ"


Người M'Nông 'quyết trụ lại thủ đô'

Một nhóm người M'Nông từ Đắk Nông đã kiên quyết không rời Hà Nội sau hơn một tháng lên khiếu kiện mặc dù thanh tra chính phủ đã tiếp họ trong ngày 1/3/2012. 

Ông Điểu Xrí, người đứng đầu một thôn có hàng chục hộ dân bị mất đất nói chính quyền trung ương đã chín lần can thiệp nhưng tỉnh Đắk Nông không giải quyết và họ sẽ không về cho tới khi hơn 100 hộ gia đình với 700 nhân khẩu được trả lại hơn 1.000 ha bị chính quyền trưng thu.
 
Ông Xrí nói người dân từng trồng lúa mì, hạt điều và cao su trên diện tích đất này và hiện nay các công ty tư nhân cũng đang trồng hoa màu tương tự.

Trả lời BBC qua điện thoại từ Hà Nội hôm 2/3/2012, ông Xrí, người nói chính nhà ông cũng bị tịch thu đất đã nói:

LÀNG Ô KHẢM, TẤM GƯƠNG ĐẨY LÙI CƯỜNG QUYỀN Ở TRUNG QUỐC

Họ còn lập một "trung tâm báo chí" để tiếp đón các nhà báo nước ngoài về đưa tin vụ Ô Khảm, thanh niên trong làng thì sử dụng mạng internet đưa tin tức ra bên ngoài. Cuối cùng tiếng vang của Ô Khảm đã đẩy chính quyền vào chân tường, không còn cách nào khác là nhượng bộ.

Làng Ô Khảm, tấm gương đẩy lùi cường quyền ở TQ

.
Trong không khí bầu cử sôi nổi ở khắp nơi, có một cuộc bầu lãnh đạo ở cấp làng xã tại Trung Quốc lại thu hút sự quan tâm đặc biệt của báo giới, đó là cuộc bầu cử của dân làng chài Ô Khảm, Quảng Đông Trung Quốc vào ngày 3/3 . Nhật báo Le Monde và Libération có hai bài phóng sự về những người dân làng Ô Khảm đã dũng cảm nổi dậy chống lại áp bức bất công buộc chính quyền phải lùi bước.
Libération dành kín hai trang báo cho bài phóng sự với hàng tựa «Khu làng khiến chế độ ở Trung Quốc phải lùi bước ».

Ngày mai, dân làng Ô Khảm bước vào cuộc bầu cử lãnh đạo mới cho mình sau khi vùng lên đánh đổ cường quyền tham nhũng. Theo Libération, cuộc đấu tranh của dân làng Ô Khảm đến ngày hôm nay là một tấm gương chưa tùng có về dân chủ địa phương ở Trung Quốc. Tuy nhiên những thành quả của cuộc đấu tranh này vẫn còn khá mỏng manh.

Ở NƠI BÂY GIỜ KHÔNG CÒN CÓ BIỂN - Thơ Trần Ngọc Kha

.
Ở nơi bây giờ không còn có biển
Trần Ngọc Kha

… Lang thang… lang thang không chỉ kiếp ăn mày,
những hạt giống quý của rừng đậu xuống, mọc lên ở nơi bây giờ
không còn có biển.
Nhưng tôi chẳng thấy có bài hát nào ngợi ca kiếp ăn mày
dù kiếp này còn hơn chán vạn những kẻ tôi đòi không bê tha
rách rưới.
Tôi chỉ thấy phù sa đọng đầy khoé mắt các nhà thơ, các nhà nhạc sĩ…

Cứ như là ngủ một giấc bốn nghìn năm thức dậy, phù sa bồi thành
Hạc - ngã - ba - sông, thành “Kinh tế đồi rừng”, thành ống
khói, thành những mảnh đồng 5-10 tấn lúa bội thu…