Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

BBC: LỜI KHẨN NÀI CỦA NGƯỜI THÂN ÔNG ĐOÀN VĂN VƯƠN

Lời khẩn nài của người thân ông Vươn

Em dâu của ông Đoàn Văn Vươn nói những người còn tự do trong gia đình hy vọng Bộ Công an sẽ về huyện Tiên Lãng, Hải Phòng điều tra sau vụ thu hồi đất dẫn đến nổ súng.

Gia đình ông Vươn đã nổ súng làm bị thương một số công an khi chính quyền huy động công an, quân đội cưỡng chế, thu hồi đầm nuôi trồng thủy sản ở huyện Tiên Lãng.

Theo truyền thông nhà nước, đầm này là do ông Đoàn Văn Vươn và Vũ Văn Luân thuê của UBND xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng.

Bảy người trong gia đình, gồm cả ông Vươn và con trai đang học lớp 11, hiện đang bị tạm giam sau khi công an Hải Phòng khởi tố "vụ án giết người và chống người thi hành công vụ".

Bà Trần Thị Mịn, em dâu ông Đoàn Văn Vươn, nói chuyện với BBC ngày hôm nay.

"Họ dồn đến đường cùng, nên anh tôi bảo là phải giữ, chứ cũng không dám nổ súng đâu. Người ta bảo giặc đến nhà, đàn bà phải đánh.

Bây giờ nợ hơn chục tỷ thì gọi là lên bờ chỉ có chết thôi, không thể sống bằng cái gì được, nhà cửa không có. Nên phải giữ lấy đất, chứ không phải chống trả đâu.

Họ lấy trắng chứ không đền bù bất cứ gì, nên gia đình mới cố giữ để sinh nhai, giả nợ.

Trước kia anh Vươn làm đơn ở tòa thành phố, tòa yêu cầu giả lại mặt bằng cho anh rồi. Chủ tịch huyện đồng ý cho ký kết hợp đồng lại, nhưng hai năm nay lại bắt dừng đầu tư. Có nộp sản cũng không lấy, không hiểu ra làm sao.
Bây giờ nhà nước không đền bù, bác ấy bảo dù có chết cũng phải giữ lấy đồng. Nhưng giữ làm sao được với các quan. Là quan, muốn sao thì dân phải chịu. Quá bức xúc, thôi thì một là chết, hai là sống, cứ ở đấy giữ đồng, chứ bác ấy chẳng nghĩ có mưu đồ gì chống lại quan đâu."
Người nhà 'bị đánh'

Hôm ấy, có thằng cháu, con bà cô, đang đi giao bia cho các quán. Mẹ nó điện lên, con ơi, các cậu có chuyện, con xuống ngay. Cháu chạy thẳng tới, công an giữ lại, hỏi đi đâu.

Nó bảo cháu là cháu ông Vươn. Tôi không biết trong cốp xe nó có lựu đạn hay có đạn không. Nhưng nghe bảo chó hít xe, bảo có lựu đạn. Nhưng tôi hỏi gia đình, thì nói là nếu có lựu đạn, nó không hiên ngang đi thẳng như thế, phải đi chui lủi thế nào chứ. Nó chỉ có tút đạn thôi, vợ nó bảo nó xin tút đạn người ta bắn chim đem về làm nắp bia, để trong cốp xe.

Nhưng họ đánh đập nó tàn bạo dã man, mặt mũi đen hết. Họ bắt nó ra thành phố giam rồi.

Còn mấy cô đàn bà, không biết nói năng thế nào, chắc bức xúc, cũng bị dùi cui đánh cho đổ máu mồm. Bị bắt từ hôm xảy ra, chưa được về. Con còn bé, có đứa học nhà trẻ, có đứa lớp một. Nay tôi phải trông ba đứa.

Cháu con anh Vươn, học lớp 11, bị bắt. Báo nhà trường thì trường bảo là chỉ đợi dưới một tuần. Ngoài một tuần là trường không nhận nữa.

'Mong công an trung ương'

Cả đời bác ấy chỉ tâm huyết vào cái đồng ấy. Bao nhiêu năm mới gây dựng được nên, càng đắp càng nợ nhiều. Bao nhiêu năm nay, chưa giả hết nợ.

Tất cả chỉ trông vào cái đồng ấy để sống, để trả nợ.

Ngày xưa anh em xây được cái nhà, nhưng tàn tạ rồi. Bác ấy chỉ tâm huyết vào cái đồng, chưa phục vụ được gì cho gia đình cả.

Bây giờ nhà nước không đền bù, bác ấy bảo dù có chết cũng phải giữ lấy đồng. Nhưng giữ làm sao được với các quan. Là quan, muốn sao thì dân phải chịu.

Quá bức xúc, thôi thì một là chết, hai là sống, cứ ở đấy giữ đồng, chứ bác ấy chẳng nghĩ có mưu đồ gì chống lại quan đâu.

Bây giờ anh em nhà tôi vào trại gần hết rồi, người nào chưa bắt thì cũng lẩn đi, chỉ còn vài đàn bà chúng tôi.
Mong công an trung ương về đây giải quyết cho gia đình được hoàn lại tất cả, vừa đồng vừa tài sản. Chỉ mong muốn thế thôi."
Nguồn gốc vụ việc?

Theo tường thuật của báo Đất Việt, nguyên nhân sâu xa của vụ này là "nhiều hộ dân có đầm nuôi trồng thủy sản tại khu vực xã Vinh Quang, trong đó có Đoàn Văn Vươn, không đồng tình với quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng"

Báo này viết: "Trong các giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nuôi trồng thủy sản chỉ có thời hạn giao đất 4 – 15 năm nhưng hợp đồng của nhiều hộ, thời điểm ký là năm 1997 đã ghi lùi thời hạn áp dụng từ 1993."

"Các quyết định thu hồi đất cũng không đề cập đến việc đền bù vật kiến trúc, công tôn tạo của người dân trong việc biến cả trăm ha đầm bãi sú vẹt hoang hóa thành các vuông đất nuôi trồng thủy sản."

Báo Đất Việt cho hay: "Từ năm 2007 – 2009, hai trong số 19 chủ đầm nuôi trồng thủy sản là hộ các ông Vũ Văn Luân, Đoàn Văn Vươn đã khởi kiện các quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng ra TAND huyện."

"Yêu cầu của họ bị tòa sơ thẩm bác bỏ. Hai hộ này kháng cáo lên TAND TP.Hải Phòng."

Một tờ báo khác, báo Pháp Luật TP. HCM, viết tiếp rằng năm 2010, TAND TP.Hải Phòng có biên bản nói quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng không tuân thủ theo quy định của luật.

Ông Phạm Xuân Hoa, Trưởng phòng TN&MT, đại diện theo ủy quyền của UBND huyện Tiên Lãng, nói nếu các hộ dân rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất theo quy định của pháp luật.

Theo Pháp Luật TP. HCM, các hộ dân đã rút đơn kháng cáo đối với bản án sơ thẩm của TAND huyện Tiên Lãng.

Nhưng tháng 11 năm ngoái, UBND huyện Tiên Lãng ra quyết định cưỡng chế thu hồi đất đầm tại Vinh Quang.  


CÔ TRỊNH KIM TIẾN GỬI ĐỀ NGHỊ TỚI TÒA ÁN ND TP HÀ NỘI


CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
-----o0o-----
Hà Nội, ngày 09 tháng 01 năm 2012

Thư Đề Nghị TAND Hà Nội
(v/v: chỉnh sửa những chi tiết thông báo sai và giải đáp thắc mắc
về việc quần chúng tham dự phiên tòa xử công an về tội giết người.)

Kính gửi : Thẩm phán Lê Thị Bích Lan - Tòa án Thành phố Hà Nội.

Tôi là: Trịnh Kim Tiến - thường trú tại: 525 đường Trần Khát Chân - quận Hai Bà Trưng - thành phố Hà Nội.

Ngày 7/01/2012, tôi có nhận được giấy báo số 08/ GB - HS do Thẩm phán Lê Thị Bích Lan ký ngày 4 tháng 01 năm 2012 thông báo về việc tham dự phiên tòa xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Nguyễn Văn Ninh bị Viện kiểm sát Nhân dân Thành phố Hà Nội truy tố về tội "Tội làm chết người trong khi thi hành công vụ".

Theo thông báo (số 08/ GB - HS) mà tôi nhận được thì tên người được thông báo không trùng với họ tên tôi trong Chứng minh nhân dân: Trịnh Kim Tiến chứ không phải Trịnh Thị Kim Tiến.

Theo thông báo (số 09/ GB - HS) cũng đã viết sai tên của em gái tôi: Nguyễn Cẩm Tú thay vì tên đúng trên Chứng minh nhân dân là Trịnh Cẩm Tú.

Nay tôi viết thư này để nêu rõ những thắc mắc như sau:

1. Nếu họ tên người được thông báo trên giấy khác với tên ghi rõ trên Chứng minh nhân dân thì liệu tôi và em gái tôi có được tham dự phiên tòa hay không?

2. Những người theo dõi và quan tâm đến vụ án này trên báo chí nếu muốn tham dự phiên tòa công khai này thì phải làm những thủ tục gì theo quy định của pháp luật.

Rất mong nhận được sự trợ giúp và hướng dẫn về mặt pháp lý của Quý tòa trong thời gian sớm nhất.

Chân thành cám ơn.
Kính đơn
Trịnh Kim Tiến


Nguồn: Facebook Trịnh Kim Tiến

Xem Giấy báo của Tòa án ND TP Hà Nội, tại đây.


VỤ ĐOÀN VĂN VƯƠN - DƯ LUẬN TRÊN QUÊ HƯƠNG TIÊN LÃNG

Vụ bắn vào lực lượng cưỡng chế ở Hải Phòng:
Sẽ xem lại việc thu hồi đất

Một cán bộ Thành ủy Hải Phòng cho biết như trên. Ông cũng nói: Nếu phát hiện sai phạm trong quá trình thu hồi đất, TP sẽ xử lý.

Hành vi dùng súng bắn vào lực lượng cưỡng chế, những người thi hành công vụ là không thể chấp nhận. Các cơ quan pháp luật đang khẩn trương truy xét, làm rõ vai trò của từng nghi can trong vụ vi phạm pháp luật hết sức nghiệm trọng này để xử lý nghiêm. Tuy nhiên, qua vụ việc này có một số điều cần làm rõ trong hành xử của chính quyền đối với các hộ dân được giao đất.

Người ngăn bão cho làng

Mấy ngày nay, ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, cứ bần thần khi nghe tin cả gia đình anh Đoàn Văn Vươn lâm vào vòng lao lý khi nổ súng vào lực lượng cưỡng chế thu hồi đất đầm.

“Cậu ấy đã có công với bà con xóm làng chúng tôi, nếu không có cậu ấy làm bờ kè tạo tấm lá chắn thì không biết bao giờ người dân Vinh Quang mới hết cảnh vỡ đê, chạy bão” - ông Danh bồi hồi.

Trong ký ức của ông, những trận bão biển đánh sạt đê bao luôn là nỗi ám ảnh. Mỗi lần có bão, cả làng, cả xã lại phải chạy bão. “Thế mà thằng Vươn nó ngăn được bão vào làng” - ông Danh nói. “Hơn 20 năm trước, thằng Vươn nó đề nghị tôi nhận bãi biển phía ngoài đê làm đầm. Hồi ấy cả vùng này là biển nước mênh mông. Tôi khuyên nó: “Cháu không làm được đâu, Nhà nước còn không làm được thì mày làm sao được”. Nhưng nó không nghe, cứ quyết tâm làm”.

Chàng kỹ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn trình bày với cha về ý tưởng “lấn biển” của mình. Ai ngờ, thấy con quyết tâm “đánh bạc với giời”, ông Đoàn Văn Thiểu lại gật cái rụp. Ông bán đàn vịt hàng ngàn con cùng 20 tấn thóc đưa hết cho con đi vỡ đất. Anh Vươn huy động tất cả bảy anh chị em cùng bà con, làng xóm cùng anh tiến ra vùng biển hoang. Ngày ngày họ trầm mình dưới nước từ mờ sáng tới tận tối khuya. Bao nhiêu tiền của, công sức đã đổ xuống biển với mong muốn tạo nên con đập vững chãi nhưng không biết bao lần thất bại. Biết bao tàu đất đá đổ xuống hôm trước, sáng ra đã bị sóng cuốn tan tành. Có người thấy anh “khùng” như vậy đã thách: “Nếu mày làm được, tao biếu không mày cái xe máy đẹp”. Không nản, anh Vươn bán cả nhà cửa, huy động anh chị em có gì đáng giá bán sạch.

Chủ đầm Đoàn Văn Vươn sau bao năm bám biển nay bị cưỡng chế thu hồi đất. Ảnh: MT

Xui rủi đầu tiên xảy đến. Một hôm, trong khi cả nhà đang mải mê lo chuyện ngoài bãi, con gái lớn của anh mới tám tuổi ở nhà loay hoay thế nào lại bị chết đuối dưới cống. Nén nỗi đau, anh Vươn vẫn quyết tâm vỡ đất. Anh tìm các loài cây sú, vẹt trồng ở phía ngoài, khi cây vững mới tiếp tục đắp kè. Sau năm năm với biết bao lần bị bão biển cuốn phăng, cuối cùng bờ kè dài hai cây số của anh đã hình thành tạo nên bãi bồi màu mỡ. Phía ngoài anh trồng một vạt rừng ngập mặn rộng 60 ha.

Bị thu trắng

Vùng cửa biển mênh mông sau hàng chục năm cải tạo đã trở thành khu đầm thủy sản trù phú. Từ đó, người dân Vinh Quang đã thoát khỏi cảnh vỡ đê chạy bão. Biết bao bà con xóm chùa gần đó được anh tạo công ăn việc làm, nhà ai túng bấn lại được anh giúp đỡ. Khi đó, gia đình anh Vươn tiếng là khá giả nhưng vẫn đang gánh khoản nợ vài tỉ đồng...

Thế mà bỗng dưng anh Vươn nhận được quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng. Không bồi thường, không giao lại. Không chỉ anh Vươn mà nhiều hộ khác, trong đó có ông Vũ Văn Luân (ngụ xã Hùng Thắng) cũng cùng chung cảnh ngộ. Cho rằng đầm nuôi thủy sản phải được giao 20 năm, khi hết thời hạn sẽ được giao tiếp, anh Vươn và ông Luân đã khởi kiện quyết định thu hồi đất ra tòa. Bị TAND huyện Tiên Lãng bác yêu cầu, họ kháng cáo lên TAND TP Hải Phòng. Tòa TP tổ chức cho hai bên thỏa thuận, nghe đại diện của UBND huyện hứa hẹn nếu rút đơn sẽ cho thuê tiếp, anh Vươn và ông Luân đã rút đơn. Sau đó, họ nhiều lần làm đơn xin thuê tiếp nhưng không có hồi âm. Tháng 11-2011, UBND huyện ra quyết định cưỡng chế thu hồi đất. Rồi đến cái ngày “định mệnh” 5-1-2012, UBND huyện tổ chức lực lượng thực hiện quyết định cưỡng chế... Ông Luân bức xúc: “Trong biên bản thỏa thuận tại Tòa án TP Hải Phòng, đại diện UBND huyện nói sẽ tiếp tục cho thuê nên chúng tôi rút đơn. Chúng tôi tin văn bản thỏa thuận có chữ ký của các bên và chữ ký của thẩm phán là có giá trị pháp lý. Ai ngờ huyện quay ngoắt 180 độ. Tòa nói biên bản thỏa thuận không có giá trị thì hóa ra chúng tôi bị lừa à?”. Theo ông Luân, trong nhiều năm qua, các chủ đầm đã nhiều lần đi nộp thuế nhưng không được thu. Họ làm đơn đề nghị được nộp thuế nhưng Chi cục Thuế huyện trả lời không thể thu được nên lâu nay họ đành chịu tiếng không làm nghĩa vụ với Nhà nước. Khi PV liên lạc với ông Phạm Xuân Hoa, Trưởng phòng TN&MT huyện Tiên Lãng, người đại diện UBND huyện hứa sẽ giao đất nếu ông Luân và anh Vươn rút đơn kháng cáo, ông Hoa đã từ chối trả lời. Liên lạc với ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, ông Hiền cáo “đang có việc bận, gọi lại sau” nhưng sau đó liên lạc nhiều lần ông không trả lời. Theo các chủ đầm thủy sản, trước đây huyện ra quyết định giao đất với thời hạn không cố định, 4-14 năm. Các chủ đầm đã nhiều lần đề nghị UBND huyện giao đất theo đúng thời hạn 20 năm mà Luật Đất đai quy định nhưng không được xem xét. Huyện căn cứ vào thời hạn trong quyết định giao đất, cứ đến hạn là thu trắng, không bồi thường cũng không cho thuê lại. Ngay sau khi thực hiện cưỡng chế, toàn bộ nhà cửa trên đầm của anh Vươn đã bị san phẳng.

Giải thích không thuyết phục

Theo ông Lương Văn Trong, Phó Chủ tịch Liên chi hội Nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng, ngày 8-1, liên chi hội này đã ra văn bản gửi cơ quan chức năng khẳng định việc thu hồi đất đối với hai hội viên là anh Vươn, ông Luân là trái pháp luật. Văn bản này nhấn mạnh: “Đại diện cho chính quyền huyện Tiên Lãng đã ký thỏa thuận với người dân để giải quyết vụ án hành chính có sự chứng kiến của TAND TP nay lại lật lọng với thỏa thuận đó”. Tuy nhiên, ông Lê Văn Liêm, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang (ông Liêm là em ruột Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền), lại cho rằng việc cưỡng chế thu hồi hơn 38 ha đầm của anh Vươn là đúng pháp luật vì đã có bản án của tòa rồi. Tuy nhiên, khi được hỏi thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản không đủ 20 năm có đúng luật không thì ông Liêm không lý giải được. Theo ông Liêm, hiện xã đã tiếp nhận khu đất chờ đấu thầu giao cho chủ đầm khác sử dụng. Trong cuộc họp báo chiều 5-1-2011, ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, cũng nói thu hồi đất để tổ chức đấu thầu cho những ai có điều kiện tốt hơn thuê.  Trong khi đó, dư luận ở địa phương từ lâu đã râm ran chuyện chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của anh Vươn, ông Luân để giao cho các ông K. (ngụ xã Tiên Hưng), H. (ngụ xã Vinh Quang), P. (ngụ xã Nam Hưng). Dư luận đó thực hư ra sao? Những ông này quan hệ thế nào với các cán bộ huyện, xã cũng là điều cần làm rõ.
Phải để huyện sửa, hủy quyết định
Tòa phải giải thích hậu quả của việc rút đơn.
Pháp luật về tố tụng hành chính không cho phép tòa án công nhận sự thỏa thuận của các đương sự giống như trong tố tụng dân sự. Do vậy nếu đại diện UBND huyện đồng ý “nếu các hộ rút đơn thì được tiếp tục thuê đất” thì tòa án cần tạo điều kiện về mặt thời gian để UBND huyện hủy bỏ hoặc thay đổi quyết định thu hồi đất bị khởi kiện, đồng thời UBND huyện trao quyết định hủy bỏ hoặc thay đổi đó cho người khởi kiện. Sau đó, tòa án mới hướng dẫn cho người khởi kiện rút đơn khởi kiện hoặc rút đơn kháng cáo. Trên cơ sở đó thì việc ban hành các quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm hoặc đình chỉ giải quyết vụ án của tòa án cấp phúc thẩm mới chặt chẽ, đúng pháp luật, bảo vệ được quyền và lợi ích hợp pháp của người khởi kiện.
Mặt khác, đối với quyết định thu hồi đất, Luật Đất đai quy định rõ: “Trường hợp người bị thu hồi đất không chấp hành quyết định thu hồi đất thì UBND có thẩm quyền thu hồi đất ra quyết định cưỡng chế. Người bị cưỡng chế thu hồi đất phải chấp hành quyết định cưỡng chế và có quyền khiếu nại”. Vì thế, nếu do nhận thức về pháp luật còn hạn chế nên người khởi kiện đồng ý rút đơn kháng cáo, đơn khởi kiện khi trong tay họ chỉ có một biên bản ghi nhận ý kiến của UBND huyện, còn quyết định thu hồi đất của họ vẫn đang tồn tại trên thực tế thì hơn ai hết, chính thẩm phán giải quyết vụ án đó phải phân tích cho họ nắm được hậu quả pháp lý của việc rút đơn để họ cân nhắc, quyết định. Chỉ khi làm được điều đó thì việc giải quyết mới triệt để, đúng pháp luật và công minh.
Ông PHẠM CÔNG HÙNG, Thẩm phán TAND Tối cao
Quyết định thu hồi khiến dân không phục
Tôi thấy huyện ra quyết định thu hồi đất không thỏa đáng. Cả cuộc đời cậu ấy cùng mấy anh chị em bỏ ra bám biển sao không giao tiếp cho cậu ấy để người ta làm ăn trả nợ trả nần. Tòa đã hòa giải rồi, hứa hẹn cho thuê tiếp rồi mà lại ra quyết định cưỡng chế thu hồi là không cần thiết. Cần giải quyết bằng đối thoại chứ sao lại đối đầu như thế. Bây giờ cho máy móc phá tan nhà hai tầng của anh em cậu ấy khiến cho dân thắc mắc, xì xào khắp nơi.
Ông Phạm Văn Danh, 82 tuổi, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang

Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, một cán bộ Thành ủy Hải Phòng cho biết ngay sau ngày xảy ra vụ việc, lãnh đạo TP đã họp để giải quyết vụ việc. Theo đó, TP đã thống nhất sẽ kiểm tra, xem xét lại toàn bộ quy trình giao đất, thu hồi đất đầm của UBND huyện Tiên Lãng một cách khách quan. “Nếu phát hiện sai phạm chỗ nào, TP sẽ xử lý” - vị cán bộ này nói.

HUY HOÀNG
Nguồn: Pháp luật Tp HCM

Nghiêm trưởng lão bình:

Việc cưỡng chế thu hồi đất ở Hải Phòng, phải được gọi đúng tên của nó: Đó là sự ăn cướp trắng trợn!

Một vùng đất hoang hóa, ban đầu chưa biết làm gì sinh lợi. Những con người bất khuất ấy đã bỏ bao nhiêu công sức, của cải để cải tạo.

Vùng đất ấy trở thành bờ xôi ruộng mật. Công trình của họ đã là tấm lá chắn bão giông cho một vùng quê đói nghèo. Tất cả những điều này,từ trước đến nay, nhà nước cũng không thể làm nổi.

Bây giờ, những con người có công tạo dựng, chưa được hưởng thành quả do họ tạo ra, vốn thì chưa thu về, họ trở thành con nợ đầm đìa trong cùng quẫn. Cưỡng chế, thu hồi như thế, còn bất nhân hơn ăn cướp!!! 

Lâm Khang bình:

Phải chăng anh em ông Chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền bày mưu cướp của anh Đoàn Văn Vươn?. Nếu đúng vậy thì Giám đốc Công an Hải Phòng thì thực sự đã mất cảnh giác, vô tình nướng lính của mình vào một việc tiếp tay cho mưu đồ ấy.

THANH CHUNG: ĐỪNG DỒN HỌ VÀO CHÂN TƯỜNG

Đừng dồn họ vào chân tường

Cách đây hơn chục năm, ở Hải phòng có một chiến sĩ công an bị hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Đám tang của anh đi qua phố nhà mình. Đoàn người đi sau linh cữu anh kéo dài cả km. Nhiều người đi đường cũng dừng lại bỏ mũ cúi đầu. Cả thành phố dường như sôi sục, đi đâu cũng nghe bàn tán chuyện ngành công an quyết tâm truy bắt bằng được tên cướp gây tội ác.

 Bây giờ thì khác. Dân đọc báo thấy nhà ông tướng này bị đột nhập, nhà ông giám đốc kia bị đặt bom lại tửng tưng như nghe tin cô ca sĩ này nghi đang có bầu ở tuổi bốn hai, cô người mẫu kia bỏ ra vài chục triệu thửa cho được chiếc ví đầm hàng hiệu.

 Phản ứng tiêu cực là biểu hiện của sự “yếm thế” và mất lòng tin vào chính quyền. Hiệu ứng đám đông chưa hẳn lúc nào cũng đúng, nhưng ít nhất cũng làm cho những con người đang hoang mang kia vợi bớt đi nỗi sợ hãi (dù là mơ hồ).

 Giả sử gia đình anh Vươn ở Tiên Lãng – Hải Phòng tin tưởng rằng họ sẽ được đối xử công bằng trước pháp luật, liệu người đàn ông gần năm chục tuổi đầu có đem cả gia đình mình và gia đình cậu em trai dấn thân vào một cuộc “tỷ thí” không cân sức, biết chắc kết cục sẽ là những tháng năm dài sau cánh cửa xà lim? Giả sử những người láng giềng của gia đình anh Vươn tin tưởng rằng, sáu con người đang cố thủ trong nhà kia đúng là “giang hồ Hải Phòng” như tờ báo Vnexpress đã gán cho họ, thì tại sao họ không đứng về phía chính quyền để ngăn chặn bàn tay tội ác?

 Chiến tranh đã đi qua mấy chục năm rồi, nhưng cơm no áo ấm vẫn là niềm mơ ước ngoài tầm tay của trẻ con vùng sâu vùng xa. Dân mình bây giờ chỉ mong “hòa bình, ổn định” để được “cun cút làm ăn”. Vậy thì xin các ngài “quan tham” đừng dồn những người dân như gia đình anh Vươn vào chân tường. Đừng biến một người từng được coi là “kỳ tài đất Tiên Lãng” thành kẻ phạm pháp. Xin đừng có thêm những “anh Pha, chị Dậu”; đừng bắt họ phải “Tức nước, vỡ bờ”.

Thơ: CUỐI NĂM ĐIỂM MẤY THỨ TĂNG

Cuối năm điểm mấy thứ tăng

Tiếng rằng xuất khẩu có tăng
Cũng tăng nhập khẩu, cân bằng được đâu!
Lương tăng chẳng đạt yêu cầu
Không bù lại giá tăng cao quá chừng
Sau đây còn lắm thứ tăng
Khổ dân, thiệt nước, điểm dừng là đâu?
Mưu sinh chật vật làm sao!
Bởi tăng lạm phát đứng đầu “ê-sin”
Tham nhũng, thất thoát tăng lên
“Tập đoàn” thua lỗ, chẳng bền vĩ mô
Tăng nhiều xe máy, ô tô
Sáng, chiều đường tắc bao giờ gỡ xong?
Học phí tăng hàng triệu đồng
Nghèo đành bỏ học còn mong ước gì!?
Viện phí cũng tăng cao ghê
Người nghèo đau ốm biết đi nơi nào!
Vì giá xăng, dầu tăng cao
Tàu xe đi lại càng hao túi tiền
Giá điện, nước cũng tăng lên
Thêm vài khoản ấy túi tiền lại hao
Sắp Tết giá sẽ tăng cao
Trăm tăng cũng đổ lên đầu người dân.
Những tưởng đời sống khá dần
Hóa ra đi xuống! Khó khăn càng nhiều!
Thành tích đáng giá bao nhiêu.

Tháng Chạp năm Tân Mão
N.T.V

ĐƠN KÊU CỨU CỦA GIA ĐÌNH BÀ BÙI THỊ MINH HẰNG

Sáng nay, anh Bùi Trung Nhân, con trai của bà Bùi Thị Minh Hằng đã gửi ĐƠN KÊU CỨU đến Hội Chữ thập đỏ Việt Nam và Hội Chữ thập đỏ quốc tế. 

Trong đơn có đoạn: 

"Khi tôi lên thăm lần đầu ngày 16/12/2011 đã được bà cho biết, để phản đối việc bắt giữ bà đưa vào cơ sở giáo dục cải tạo một cách trái pháp luật, mẹ tôi đã tuyệt thực 15 ngày. Sau thời gian tuyệt thực, mẹ tôi không ăn được cơm nên đã yêu cầu được ăn cháo. Tuy nhiên trại đã không đáp ứng yêu cầu chính đáng này của mẹ tôi. Không chỉ thế, mẹ tôi còn bị giam chung với những người bị nhiễm HIV. Do lo sợ bị lây nhiễm, mẹ tôi đã đề nghị được chuyển sang phòng kỷ luật nhưng cũng không được đáp ứng.

Ngày 29/12/2011 vừa qua, tôi lên thăm lần thứ hai, nhưng lại không được gặp mẹ với lý do không có sổ thăm nuôi. Tôi được cán bộ trại cho biết mẹ tôi cải tạo không tốt, vì vẫn tiếp tục tuyệt thực do trại không đáp ứng yêu cầu được ăn cháo của bà. Vì không được gặp mẹ trực tiếp, nên tôi không biết những đề đạt cụ thể của bà.

Thưa Quý Hội, việc bắt một người ăn cơm ngay sau thời gian tuyệt thực kéo dài, cũng như việc giam giữ chung người không có bệnh với người mắc bệnh HIV là phi khoa học, gây tác động mạnh mẽ đến tâm lý, ảnh hưởng trầm trọng đến sức khỏe, thậm chí có thể cướp đi tính mạng một con người. Tôi vô cùng lo lắng và hoang mang về tình trạng sức khỏe của bà, chỉ trong vòng hơn 1 tháng, mẹ tôi đã tuyệt thực 2 lần, trong đó lần đầu là 15 ngày. Không những thế, mẹ tôi vốn có tiền sử bị bênh tụt huyết áp, nếu tình trạng này còn tiếp tục kéo dài sẽ vô cùng nguy hiểm đến tính mạng của bà.

Sau lần thăm tiếp theo ngày 7/1/2012 , mẹ tôi có các triệu chứng của bệnh ngoài da như ban và lở loét. Cùng với khí hậu rét đậm của vùng Tam Đảo, các bệnh thường xuyên làm mẹ tôi đau như thấp khớp, cặn thận , tay tím tái. Mẹ tôi có ý kiến với bên cán bộ trại về thuốc men để chữa bệnh thì theo tôi được biết, họ đã cho mẹ tôi uống thuốc cũng như chích thuốc cho mẹ tôi. Nhưng khi mẹ tôi yêu cầu được biết tên, xuất xứ cũng như tác dụng thuốc thì họ không cho biết. Vì thế mẹ tôi đã ngưng sử dụng thuốc này cho đến nay.

Thưa các Quý Hội, nếu với mục đích là giáo dục, cải tạo một con người để trở thành một người tốt, có ích cho xã hội thì những việc làm trên của chính quyền hoàn toàn mang tính chất trừng phạt, phi nhân đạo đối với người đang chịu sự giáo dục cải tạo đó.

Tôi thiết tha kính đề nghị Quý Hội hãy khẩn cấp tìm hiểu thực tế hiện trạng của mẹ tôi, can thiệp kịp thời với cơ sở giáo dục Thanh Hà yêu cầu làm đúng trách nhiệm, chức năng trong việc đảm bảo sức khỏe và tính mạng một cách nhân đạo tối thiểu mà mẹ tôi có quyền được hưởng.

Rất mong Quý Hội thể hiện vai trò nhân đạo theo đúng tiêu chí của Hội chữ thập đỏ, để không một công dân nào trên đất nước Việt nam phải chịu sự đày đọa về thể xác cũng như tinh thần".


 


 
 
 

VỤ ĐOÀN VĂN VƯƠN - BỐN CÂU HỎI CHO CHỦ TỊCH HUYỆN TIÊN LÃNG

Vụ Đoàn Văn Vươn Tiên Lãng: Bốn câu hỏi cho Chủ tịch huyện

Nguyễn Quang Vinh

Trước hết, việc anh Đoàn Văn Vươn và người nhà dùng vũ khí, mìn chống người thi hành công vụ là sai phạm, là phạm tội, chuyện này rõ. Khởi tố, bắt giam, xử án theo luật.

Nhưng báo chí và dư luận cũng đừng quá say sưa kể, tả, phỏng vấn loanh quanh về chính sai phạm này mà bỏ quên một việc cực kỳ hệ trọng: Nguyên căn của tội phạm.

Bản chất của thi hành pháp luật suy cho cùng, sau những khởi tố, bắt giam, án phạt tù, thì mục đích tối thượng là giáo dục, cải tạo, mà để giáo dục, cải tạo, để dẹp cái xấu cần hiểu rõ nguyên căn cái xấu.

Ở vụ việc này, nguyên căn nào dẫn tới một quân nhân phục viên cần cù lao động, hiền lành, nhân thân quá tốt, lại được lớn lên, được nuôi dưỡng trong một gia đình căn cơ về chính trị, lại được sống trong một môi trường thuần chất nông dân, ngày đêm làm bạn với lao động, với niềm vui lao động…lại có thể bùng lên thành tội phạm?

Người ta ( một vài tờ báo, cơ quan chức năng) làm như vô tình hay cố ý bỏ qua nguyên căn này.

Căn cứ vào tất cả những thông tin mà báo chí phản ánh, cả những bài báo ca ngợi tinh thần lao động quên mình của Đoàn Văn Vươn đã biến mấy chục hecta đầm lầy ở nơi hoang hóa thành đầm nuôi cá và trồng cây chắn biển, thành cái nơi, mà sau bao nhiêu năm đổ mồ hôi sôi nước mắt, đã bắt đầu nhìn thấy thành quả lao động đang sinh lộc, nảy mầm sống và đang bắt đầu mang lại no ấm cho những người dân ở vùng đất này.

Trước hết, anh Đoàn Văn Vươn là một người yêu đất, thiết tha lập nghiệp chính trên mảnh đất quê hương, khát khao làm giàu, muốn biến đổi một vùng đầm lầy ven biển thành nơi đất vàng, đất bạc. Không ai được phép phủ nhận điều này.

Căn cứ pháp luật thuê đất theo Luật đất đai, thì rõ ràng còn gần hai năm nữa anh Đoàn Văn Vươn mới hết hạn trả đất thuê ( Chứ không phải như lãnh đạo huyện đang lu loa ầm ĩ trên các phương tiện truyền thông là anh Đoàn Văn Vươn đã hết hạn thuê đất từ lâu mà địa phương đòi mãi vẫn chây ì không chịu trả).

Huyện đã ép lấy bằng sự duy ý chí, duy luật pháp, hay nói trắng ra là bằng vũ lực, coi thường người dân. Kết quả là gì là anh Đoàn Văn Vươn và các hộ dân kiện Huyện ra tòa, từ cấp sơ thẩm lên cấp phúc thẩm. Thấy thua lý, huyện viết cam kết nếu anh Đoàn Văn Vươn và các người dân không thưa kiện nữa, rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất hoặc giao đất. Tin huyện, tất nhiên người dân tin huyện, chẳng lẽ người dân lại không tin huyện, nên họ rút đơn, và chỉ chờ có vậy, huyện tráo trở lật lọng, bắt đầu ép dân đi với cái trò cưỡng chế, bất cần luật, bất cần uy tín, bất cần niềm tin.

Sự thúc ép và tráo trở của chính quyền huyện Tiên Lãng đã làm cho những người dân như anh Đoàn Văn Vươn, những người đã bao nhiêu năm sống chết, mồ hôi nước mắt trên vùng đất này phải bị dồn tới đường cùng.

Và như những gì đã xảy ra, là hệ quả của một cú liều mạng sống để giữ đất rồi rơi vào vòng lao lý.
Chắc chắn anh Đoàn Văn Vươn và những người dân này không và không bao giờ muốn làm cái việc tày đình kia để vào tù. Không ai ngu như thế. Chắc chắn anh Đoàn Văn Vươn và những người dân kia không hành động theo bản chất côn đồ như báo điện tử vnexpress.net đã vội vã vơ đũa cả nắm, đưa cả anh Đoàn Văn Vươn và những người dân tội nghiệp vào nhóm lưu manh côn đồ đất Cảng ( ?!).

Xin gửi tới ông Lê Văn Hiền, chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng bốn câu hỏi:

1.Ông quá biết rằng nếu cùng ra tòa án để xử vụ việc có tính chất tranh chấp này giữa huyện và anh Văn Vươn và các hộ dân, thì huyện thua, thế thì vì sao ông lại đánh lừa dân bằng một cam kết thỏa thuận nguyên đơn rút đơn thì bị đơn ( huyện) tiếp tục cho thuê đất, giao đất. Phải chăng lãnh đạo huyện Tiên Lãng đã không giãy dụa ra nỗi một sự ràng buộc nào đó với đơn vị nào đó trong việc bàn giao đầm lầy này? Và vì thế, huyện đã cố sống cố chết đạp trên cả luật pháp và quyền lợi người dân để cướp trắng đất?

2.Theo người Hải Phòng nói rất có khả năng vùng đầm cá của anh Đoàn Văn Vươn và các hộ dân tới đây sẽ nằm trong khu giải tỏa xây dựng sân bay và một số dự án, nên huyện đã cố tình cướp lại để kiếm lấy chút lợi lọc, lợi lọc cá nhân và cả ngân sách huyện? Chắc chắn lại có vài doanh nghiệp du lịch nào đó ve vãn huyện, ngắm nghía cái đầm hồ của anh Vươn và hình dung ra cơ ngơi hoành tráng của những vila, bãi tắm bên cạnh dự án sân bay, đúng vậy chứ, thưa lãnh đạo huyện Tiên Lãng?

3.Phiên tòa xử Đoàn Văn Vươn, chắc chắn phải có đại diện của lãnh đạo huyện Tiên Lãng. Và Lãnh đạo huyện Tiên Lãng có đủ dũng cảm và lòng trung thực để nhận ra sai phạm của mình, chính sai phạm của huyện là nguyên căn của cho Đoàn Văn Vươn và những người khác phạm tội.

4.Ông chủ tịch huyện có tự vấn trong đêm rằng, vì sao những nông dân nghèo, hiền hậu của mình lại ngay lập tức trở nên hung hãn, liều chết với chính quyền để giữ đất không?Vì sao và vì ai không? Báo chí hỏi ông, thu hồi đất của anh Vươn và các hộ dân để giao cho ai, ông nói “không thể công khai”? Không thể công khai? Không thể công khai?-Bản chất sai phạm và lợi ích nhóm hình như là ở đây, thưa đồng chí chủ tịch huyện kính mến của nhân dân (???)

Bốn câu hỏi này cũng là gợi ý cho đồng nghiệp báo chí của tôi phải viết cho ra sự thật về vụ việc này.

Đoàn Văn Vươn có tội, pháp luật xử.

Lãnh đạo huyện sai phạm và rõ ràng là sai phạm, ai xử?

Phương Bích: GIÁO DỤC HAY TRỪNG PHẠT?

Giáo dục hay trừng phạt?

Phương Bích


Anh em bạn bè vừa theo Bùi Nhân lên tiếp tế cho Bùi Hằng về, nghe họ kể lại cho mọi người, ai nấy đều rất phẫn nộ. Tất cả các gói cháo, gói mỳ, gói bánh gói kẹo, nghĩa là tất cả những gì đóng gói trong bao bì đều bị họ cắt hết ra để kiểm tra. Bánh kẹo thì vài gói có thể buộc túm lại chứ cháo với mỳ ăn liền hàng mấy chục gói thế mà bị cắt hết ra thì bảo quản kiểu gì? Vì bị cắt hết ra như thế nên Bùi Hằng không nhận nữa. Nếu vậy thì lần trước không cho thằng con gặp Bùi Hằng, nhưng các vị ở trại vẫn nhận hết quà của chúng tôi gửi cho Bùi Hằng. Làm sao mà kiểm chứng được Bùi Hằng có nhận được tất cả những thứ đó hay không?
Mọi người ai nấy đều căm giận, chửi rủa cái quy định độc ác ấy hết lời. Ở đời thì ác giả ác báo. Quy định gì thì cũng phải có lý có tình, phải có lương tâm chứ. Đến tù tạm giam cũng không đến nỗi bị đối xử như thế. Tôi nhớ trong Hỏa Lò người ta cũng không kiểm soát đến nỗi gắt gao như vậy. Nếu họ sợ người nhà nhét cái gì đó vào trong thì sao không dùng cái máy soi đồ thay vì cắt vụn nó ra thế. Cả một cái trại trông khang trang như thế mà không mua nổi một cái máy như vậy sao?
Chúng tôi chả rõ thẩm quyền của công an đến đâu. Những cái quy định này là do công an họ tự đặt ra, không thông qua một sự giám sát của một cơ quan lập pháp nào. Nếu vậy thì làm sao có thể khẳng định được cái quy định đó là đúng? Là không vi phạm hiến pháp? Ngay việc giáo dục cưỡng chế một người vốn có nhà cửa đàng hoàng hợp pháp ở Vũng Tàu đưa ra tít tận Vĩnh Phúc, cách xa hàng nghìn cây số để giam giữ cải tạo là trái với chính quy định của họ, mà họ cứ cố tình lờ đi. Luật sư của Bùi Hằng gửi đơn khiếu nại gần tháng nay họ cứ im lặng. Vậy có thể hiểu là họ cố tình không?
Hơn một tháng nay, thằng con trai của Bùi Hằng bỏ cả nhà cả cửa ở Vũng Tàu để ra ngoài này nhờ cậy luật sư và tìm cách gặp mẹ. Lần gặp thứ hai vừa rồi, nó nói mẹ nó tay bị sưng tím, khắp người bắt đầu lở loét và hắc lào. Nó nói khi mẹ nó yêu cầu được chữa bệnh, cán bộ trại có tiêm thuốc nhưng không nói tên thuốc cũng như xuất xứ và công dụng, thế là Bùi Hằng không đồng ý tiếp tục chữa bệnh nữa. Cô ấy cảnh giác như thế là phải, bây giờ chuyện bệnh nhân chết trong bệnh viện không phải là hiếm, huống hồ trong cái trại giam đèo heo hút gió này thì mạng người nó lại càng rẻ rúng bao nhiêu. Hôm đọc cái đơn của Bùi Nhân có đoạn cảnh báo về hậu quả của việc giam giữ cải tạo mẹ nó, tay đội trưởng phân khu 3 có vẻ quở trách trong đơn dùng từ nặng quá, nhưng rồi vẫn rất dõng dạc nói không sao, ý nói nặng thế chứ nặng nữa cũng chả là cái cóc khô gì đối với họ. Không khéo ngày ra trại, tinh thần không lo hỏng chỉ lo hỏng người. Không khéo sau khi được giáo dục về, ích lợi đâu chả thấy, tiến bộ đâu chả thấy, chỉ thấy mang thêm bệnh vào người – món quà duy nhất thu hoạch được nhờ ơn chính quyền gia ân ban tặng.
Hãy chứng minh cho sự nghi ngờ của tôi, rằng đây là sự trả thù của chính quyền đối với Bùi Hằng là không đúng đi. Tôi chắc hẳn không một kẻ gây rối trật tự công cộng nào bị kiểm soát chặt chẽ và gắt gao đến vậy. Họ muốn giáo dục cái gì khi một đề nghị chẳng cao sang gì lắm là được ăn cháo sau 15 ngày tuyệt thực cũng không được. Giáo dục kiểu gì mà dã man thế?
Sau khi mục sở thị cái cung cách thăm nuôi trại viên, tôi tự hỏi chính quyền có nhằm giáo dục thực không hay đó chỉ là sự trừng phạt? Việc giáo dục thì phải có chuyên ngành sư phạm, vậy mà các cơ sở này hoàn toàn do công an trực tiếp cai quản thì có nên gọi nó là cơ sở giáo dục cải tạo không? Trong các cơ sở giáo dục ấy, thay vì gọi là học viên thì người ta gọi là trại viên (vậy sao không gọi béng là trại cho rồi). Rồi trại viên chỉ được gặp người nhà trong một gian buồng có vách ngăn bằng tấm kính mờ. Họ nhìn nhau, nói chuyện với nhau qua những ô cửa tò vò be bé không khác gì nhà tù.
Khi nói giáo dục ai đó thì thường là câu người ta dành cho những kẻ bề dưới. Ví dụ như cha mẹ giáo dục con cái, thầy cô giáo dục học sinh chứ có bao giờ người ta nói ngược lại. Đấy là cách nói chung về cái công việc giáo dục. Còn việc người nào, thành phần nào trong xã hội cần phải giáo dục thì người ta hiểu đó là những kẻ hư đốn. Nhưng ngay cả đến cái từ hư ấy người ta cũng chỉ dành cho bọn trẻ chứ ít khi dùng cho người lớn.
Thế nào là hư để bắt phải để xã hội giáo dục? Rồi ai là người đủ tư cách giáo dục ai lại là một câu hỏi có những đáp án không giống nhau khi ngày một nhiều quan chức phạm pháp, thiếu tư cách đạo đức bị phơi bày trên mặt báo. Ngày càng nhiều clip quay các vụ cảnh sát nhận hối lộ trưng lên trên mạng. Người ta có quyền nghi ngờ, đặt dấu hỏi về uy tín và tư cách của chính quyền, bởi trước khi bị bắt quả tang phạm tội thì họ chính là những người lớn tiếng giảng giải về bài học đạo đức cho xã hội nhất.
Cố lên Bùi Hằng ơi. Hãy dũng cảm chống đỡ lại bệnh tật. Hãy chứng minh cho họ thấy bà mạnh mẽ thế nào. Không một ai quên sự hy sinh của bà, và mọi người đang chờ đợi từng giây từng phút ngày được đón bà trở về. 
Nguồn: Chim Kiwwi Blog.

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

RFI: QUAN HỆ VIỆT - MỸ GẶP THỬ THÁCH VỚI TRƯỜNG HỢP BÙI THỊ MINH HẰNG

Quan hệ Việt – Mỹ gặp thử thách với trường hợp Bùi Thị Minh Hằng

Ngày 06/01 vừa qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam đã phải lên tiếng giải thích về việc chính quyền Hà Nội quyết định bắt một người tích cực biểu tình chống Trung Quốc gây hấn, và đưa vào giam giữ hai năm trong trại “giáo dục”. Việt Nam đã phản ứng như trên sau khi gặp phải nhiều chỉ trích, trong đó có lời phản đối chính thức từ phía Hoa Kỳ hôm 05/01, thông qua đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội. Giáo sư Carl Thayer phân tích trường hợp này.

Nhân vật trung tâm trong vụ việc này là bà Bùi Thị Minh Hằng, 47 tuổi, đã nhiều lần tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam tại vùng Biển Đông, và đã tiếp tục biểu tình bất chấp lệnh cấm của chính quyền.

Theo lời giải thích của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị, được báo chí Việt Nam trích dẫn thì : “Các cơ quan chức năng của thành phố Hà Nội cho biết (là bà) Bùi Thị Minh Hằng đã nhiều lần gây rối trật tự công cộng. Việc xử lý trường hợp này phù hợp với các quy định của pháp luật Việt Nam”. Cũng theo ông Lương Thanh Nghị, trường hợp bà Hằng không phải là một vụ giam giữ vì quan điểm chính trị do « Tại Việt Nam, không ai bị bắt vì lý do bày tỏ chính kiến ».

Tuyên bố trên đây đã gián tiếp đáp lại lời chỉ trích chính thức từ phía Hoa Kỳ được đưa ra trước đó một hôm. Ngày 05/01, đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội đã tỏ ý “quan ngại sâu sắc” vì những thông tin cho biết là bà Bùi Thị Minh Hằng đã bị « kết án không qua xét xử tới hai năm giam giữ tại một trại cải tạo ở Việt Nam, vì đã tham gia vào một cuộc biểu tình ôn hòa ».

Hành động can thiệp trực tiếp của Hoa Kỳ và phản ứng của Việt Nam cho thấy là việc bắt giam bà Hằng đang khuấy động quan hệ Mỹ - Việt, vào lúc Việt Nam có ý muốn nâng cấp quan hệ với Hoa Kỳ, trong bối cảnh Hà Nội liên tiếp bị Bắc Kinh chèn ép trên vấn đề Biển Đông.

Trả lời phỏng vấn của RFI, giáo sư Carl Thayer đã cho rằng trường hợp Bùi Thị Minh Hằng đã nêu bật hai yếu tố nhân quyền và Biển Đông trong tương lai quan hệ Việt Mỹ. Theo ông Thayer, có bốn giả thuyết giải thích nguyên nhân vì sao bà Hằng bị bắt giữ và đối đãi một cách khắc nghiệt như vậy.

« Trước hết, đó có thể là vì Việt Nam muốn thực hiện tốt lời hứa "hướng dẫn công luận" trên những vấn đề ảnh hưởng đến quan hệ song phương Việt -Trung. Đây là thỏa thuận đạt được ngày 25 tháng 6 năm 2010 nhân dịp phái viên đặc biệt của Việt Nam đến Bắc Kinh (sau khi Việt Nam tố cáo Trung Quốc sách nhiễu tàu thăm dò dầu khí Việt Nam trong vùng thềm lục địa của mình).

Giả thuyết thứ hai là các quan chức Việt Nam tính toán rằng ý định của Hoa Kỳ muốn lôi kéo Việt Nam vào việc ngăn chặn Trung Quốc tại Biển Đông sẽ xóa nhòa các mối quan tâm của Mỹ về nhân quyền. Trong trường hợp đó, phản ứng của Đại sứ quán Mỹ trong vụ bà Minh Hằng chỉ mang tính chiếu lệ mà thôi.

Theo giả thuyết thứ ba, có thể là giới lãnh đạo Việt Nam lo ngại trước tác động của ba vấn đề khác nhau trên sự ổn định chính trị trong nước : Hiện trạng kinh tế của Việt Nam, tình hình bất ổn chính trị tại Trung Quốc và tác động tiềm tàng của mùa xuân Ả Rập…

Giả thuyết thứ tư là bà Minh Hằng đã có thành tích đấu tranh chính trị. Theo Human Rights Watch, bà đã bị giam giữ ít nhất bốn lần trong sáu tháng qua. Các bức ảnh và video quay cảnh bà tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc cho thấy là bà rất dũng cảm. Dù bị nhiều áp lực, bà vẫn tiếp tục biểu tình. Cơ quan an ninh Việt Nam không quen khoan dung, và thái độ cứng rắn của bà Minh Hằng được coi là một sự thách thức trực tiếp uy quyền của nhà nước".

Theo giáo sư Thayer, trường hợp của Minh Hằng rất nhạy cảm vì không thể khép bà vào tội hoạt động tuyên truyền chống nhà nước. Việc bà nhằm chống lại các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông được đông đảo công chúng Việt Nam ủng hộ và có ảnh hưởng rộng rãi.

Vấn đề này nổi cộm lên vào lúc các cuộc đàm phán Mỹ - Việt về một bản tuyên bố quan hệ đối tác chiến lược Việt - Mỹ đã gặp trở ngại vào năm ngoái, do bất đồng trong hồ sơ nhân quyền. Phía Hoa Kỳ muốn xếp vấn đề này vào một đề mục riêng biệt, trong lúc phía Việt Nam lại chủ trương lồng nhân quyền vào bên trong một đề mục chung là quan hệ chính trị.


BỊ CƯỠNG CHẾ, TẾT NÀY CÓ NHỮNG GIA ĐÌNH KHÔNG CÓ CHỖ THỜ CÚNG TỔ TIÊN

Cưỡng chế chỉ ngay trước Tết âm lịch hai tuần lễ, ngày Tết đến thì chúng tôi thờ cúng Ông Bà ở chỗ nào?

Kính gửi: Bauxite Việt Nam

Tôi tên: Nguyễn Văn Bạch năm nay 80 tuổi là Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam được 57 năm tuổi đảng (số thẻ đảng: 40.005403), hiện cư ngụ tại số 30 đường Lê Thị Hồng Gấm, phường Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP.HCM.

Gia đình tôi là một gia đình cách mạng từ lâu đời, cha mẹ tôi đều là Đảng viên từ trước năm 1940, cha tôi bị giặc xử tử năm 1941 sau Khởi nghĩa Nam Kỳ, mẹ tôi bị giặc xử tử hình vắng mặt sau Khởi nghĩa Nam Kỳ nhưng vẫn trốn lánh để tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến khi thống nhất đất nước, anh ruột của tôi hy sinh trong trận Ấp Bắc năm 1969, em ruột của tôi bị lãnh án chung thân khổ sai ở Côn Đảo đến năm 1973 mới được trao trả. Riêng tôi tham gia kháng chiến từ năm 1947 sau đó tập kết ra Bắc được cử đi học và thực hiện mọi nhiệm vụ được giao. Gia đình tôi đến nay chưa hề được hưởng một chính sách nào của nhà nước về nhà ở, căn nhà tôi đang ở hoàn toàn tự tạo ra bằng mồ hôi xương máu của mình.

Vậy mà giờ đây khu vực nhà tôi đang ở là tứ giác Bến Thành (đối diện chợ Bến Thành) bị giải tỏa để xây trung tâm thương mại, văn phòng, căn hộ và khách sạn cao cấp nhưng lại bị áp đặt giá bồi thường chỉ bằng ½ giá thị trường. Gia đình tôi chấp nhận di dời nhưng yêu cầu được bồi thường gần bằng 70%  giá thị trường nhưng chưa được giải quyết, vậy mà tôi nhận được lệnh cưỡng chế vào lúc 7h00 ngày 06/01/2012 chỉ ngay trước Tết âm lịch hai tuần lễ, ngày Tết đến thì chúng tôi thờ cúng Ông Bà ở chỗ nào.

Mong quí báo đăng tin để tránh cho những người khác lâm vào hoàn cảnh như tôi.
Xin cảm ơn.                                                                                                                
Người viết,
Nguyễn Văn Bạch
Nguồn: Bauxite VietNam.
___________________________

Phường Hà Cầu, quận Hà Đông, Hà Nội: 
Hương hồn bốn Liệt sĩ trú ngụ ở đâu?

Sự việc UBND phường Hà Cầu, quận Hà Đông, TP Hà Nội cưỡng chế, phá dỡ trái pháp luật căn nhà cấp 4 của gia đình bà Nguyễn Thị Hà, ở khu Cầu Đơ 2, đến nay đã kéo dài hơn một năm. Ngần ấy thời gian, bà Nguyễn Thị Hà là vợ liệt sĩ, người phụ nữ khốn khổ 73 tuổi, vẫn phải sống vạ vật trong căn phòng đi thuê chưa đầy 10 m2, bốn liệt sĩ của gia đình bà Hà cũng không có nơi thờ cúng, hương khói, càng tủi vong linh.

Vậy mà sự việc vẫn không được giải quyết dứt điểm, do sự “lắt léo” của chính quyền phường. Ngay đến TAND quận, nơi gia đình bà Nguyễn Thị Hà đặt hết hi vọng vào “cán cân công lí”, cũng vô cảm, thậm chí khi phóng viên Báo Người cao tuổi đến làm việc, bà Trần Thị Xuân, Chánh án TAND quận Hà Đông tỏ thái độ bất hợp tác...

Các cơ quan báo chí tốn nhiều giấy mực phản ảnh sự thật việc UBND phường Hà Cầu cưỡng chế, phá dỡ trái pháp luật căn nhà cấp 4 của gia đình bà Nguyễn Thị Hà, làm trên thửa đất ở hợp pháp tại khu Cầu Đơ 2 đã rõ như ban ngày. Báo Người cao tuổi đã có nhiều bài phản ánh, phân tích, kiến nghị, đồng thời gửi nhiều công văn nêu rõ: Thửa đất của gia đình bà Hà mang số 5, tờ bản đồ địa chính số 14 (2B- I- B- d) năm 1998, kí hiệu (T), mang tên Nguyễn Thị Hà.

Đối chiếu với Khoản 4, Điều 50 Luật Đất đai năm 2003 thuộc trường hợp được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và không phải nộp tiền sử dụng đất (hoặc được đền bù khi thu hồi đất), vì gia đình bà ở ổn định trước 15-10-1993 (khai hoang từ năm 1986), không tranh chấp và có tên trong hồ sơ địa chính. UBND phường Hà Cầu cưỡng chế, thu hồi mà không có quyết định thu hồi đất của cấp có thẩm quyền, không đền bù và bố trí tái định cư là trái pháp luật. Báo đề nghị UBND phường Hà Cầu nên bố trí chỗ ở khác cho gia đình bà Hà theo đúng pháp luật, hơn nữa để tri ân các liệt sĩ... Thế nhưng, những kiến nghị hợp tình, hợp lí của báo chí vẫn bị rơi vào quên lãng.

Do dư luận lên tiếng mạnh mẽ, ngày 22-7-2011 UBND quận Hà Đông có Công văn số 1084/UBND-VP, giao UBND phường Hà Cầu làm chủ đầu tư lập dự án xây dựng nhà tình nghĩa cho bà Nguyễn Thị Hà. Trước đó, ngày 1-7-2011 UBND quận Hà Đông có Công văn số 915/UBND-TTr gửi UBND thành phố Hà Nội, đề xuất cho phép UBND phường Hà Cầu xây dựng nhà tạm cư tại lô đất số 49, diện tích 38 m2 bằng vốn ngân sách để bố trí chỗ ở cho bà Nguyễn Thị Hà. Việc UBND quận Hà Đông đề xuất xây dựng nhà tạm cư cho bà Hà, xuất phát từ báo cáo sai sự thật của UBND phường Hà Cầu rằng, năm 1999 bà Nguyễn Thị Hà đã được UBND quận Hà Đông giao 43 m2 đất ở theo chính sách đối với thân nhân liệt sĩ, bà Hà đã bán diện tích đất được giao... Đây là thông tin hoàn toàn bịa đặt, nhằm phục vụ mục đích không trong sáng của một số cán bộ thuộc UBND phường Hà Cầu.

Chị Nguyễn Thị Thanh Tình, con dâu bà Hà cho biết: Thực chất bà Nguyễn Thị Hà phải đi vay lãi để có tiền mua mảnh đất giãn dân rộng 43 m2 từ năm 1996, cùng mua với bà Hà còn có hơn trăm hộ dân khác, chính ông Chủ tịch UBND phường đương nhiệm Nguyễn Văn Hùng cũng mua một suất và ông đã bán cho người khác. Do kinh tế gia đình khó khăn, bệnh tật, bà Hà phải bán mảnh đất đó đi để trả nợ, chữa bệnh và lấy kinh phí đi Quảng Bình đưa hài cốt chồng là liệt sĩ Bùi Xuân Liên về quê an táng.

Bà Nguyễn Thị Hà từng phải “quỳ” trước ông Bí thư Đảng ủy phường để dâng đơn.

Cái gọi là “nhà tình nghĩa” được khởi công từ 10-8-2011 đến 20-9-2011 hoàn thành. Đến đây, UBND phường Hà Cầu lợi dụng việc này để mặc cả với bà Hà, yêu cầu bà phải rút đơn khởi kiện mới được giao nhà tình nghĩa. Gia đình bà Hà không nhất trí, do chính quyền tuyên bố chỉ giao nhà tạm cư. Ngày 1-12-2011 UBND phường Hà Cầu lại gửi cho bà Hà Giấy mời với nội dung: “Xin trân trọng kính mời bà Nguyễn Thị Hà có mặt tại nhà của bà Hà hiện nay (nơi ở thuê) để tổ công tác của phường đến thống nhất việc giao nhà ở cho bà Hà”. Thật lạ, UBND phường có trụ sở hẳn hoi sao không mời bà Hà đến làm việc, trong khi thực tế bà Hà hiện làm gì còn nhà ở chính thức? Thực ra, đây là “chiêu lắt léo” của chính quyền phường, họ đang tâm đến tận nơi ở trọ của bà Hà, lừa một bà già 73 tuổi kí vào biên bản do họ lập, để coi như bà Hà đã “kí nhận nhà ở”, nhằm xí xóa vụ việc mà họ biết chắc rằng họ hoàn toàn trái pháp luật. Kết cục cho đến nay, nhà tình nghĩa chưa được nhận, đất ở hợp pháp bị thu hồi chưa được trả lại, bà Nguyễn Thị Hà vợ liệt sĩ vẫn phải chịu cảnh không nhà trong khi Tết cận kề.

Vào ngày 17-12-2010, bà Nguyễn Thị Hà nộp đơn khởi kiện đến TAND quận Hà Đông. Nhưng đến tận ngày 14-4-2011 Tòa mới thụ lí, chậm gần 4 tháng so với luật định. Chưa hết, người được phân công thụ lí đơn của bà Hà là thẩm phán Hoàng Anh Chiến còn “ngâm tôm” đơn của bà Hà suốt từ bấy đến nay, đã gần 9 tháng trôi qua, vẫn loanh quanh, tìm mọi lí do để trì hoãn việc xét xử. Ngày 13-12-2011, chị Nguyễn Thị Thanh Tình, người nhận ủy quyền theo pháp luật từ bà Nguyễn Thị Hà, đến gặp thẩm phán Hoàng Anh Chiến, để hỏi xem đến khi nào vụ án được đưa ra xét xử. Thẩm phán Hoàng Anh Chiến chỉ buông ra một câu tưng tửng rằng: “Chờ UBND phường Hà Cầu cung cấp đầy đủ chứng cứ, tài liệu thì mới xét xử”. Câu trả lời của ông Chiến vừa thể hiện sự tắc trách, vô cảm, vừa trái với quy định của Luật Tố tụng hành chính, có hiệu lực từ 1-7-2011, theo đó thời hạn phải đưa ra xét xử là sau 4 tháng, kể từ ngày thụ lí.

Quá bức xúc, chị Tình lại gửi đơn đến Báo Người cao tuổi. Ngày 25-12-2011, phóng viên Báo Người cao tuổi đến gặp ông Chiến để đăng kí làm việc, nhưng ông Chiến lấy lí do phải có ý kiến cho phép của Chánh án. Nói đoạn, ông Chiến vội vã xuống sân lấy xe máy đi mất. Chúng tôi buộc phải vào gặp bà Trần Thị Xuân, Chánh án TAND quận Hà Đông. Ngay lập tức, chúng tôi gặp phải thái độ không thiện cảm, bất hợp tác của bà Chánh án này. Trong khi chúng tôi ra sức giải thích rằng, đến đăng kí làm việc để được giải thích lí do vì sao vụ án chưa được đưa ra xét xử, trong khi đã quá thời hạn luật định tới hơn 4 tháng, thì bà Chánh án này chỉ một mực khăng khăng “bắt” chúng tôi trình bày sự việc. Ô hay! Nhà báo đến để được nghe một lời giải thích từ phía cơ quan chức năng, cớ sao phải “trình bày sự việc” với Tòa án? Chúng tôi chỉ còn biết ngao ngán ra về.

Mới đây, chị Tình nhận được Văn bản số 01/2011/TA-TB đề ngày 29-12-2011, gửi VKSND Tối cao, VKSND quận Hà Đông và chị Nguyễn Thị Thanh Tình, trả lời đơn của chị Tình. Tại văn bản này, TAND quận Hà Đông nại ra rằng: “Đến ngày 2-12-2011, TAND quận Hà Đông nhận được biên bản về việc UBND phường Hà Cầu cùng các cơ quan chức năng của quận Hà Đông đã đến nhà của bà Hà... Bà Hà đã kí nhận nhà ở”. Vậy là rõ, “chiếc bẫy” giăng ra cho bà Hà đã sập xuống. Họ sử dụng một biên bản được lập một cách vô lối, để phường Hà Cầu rũ trách nhiệm về hành vi trái pháp luật của mình, còn TAND quận Hà Đông dựa vào đó để kéo dài việc xét xử vụ án.

Tết này, người vợ liệt sĩ Nguyễn Thị Hà vẫn chưa có nhà ở, 4 vong linh liệt sĩ của gia đình bà vẫn chưa được “hưởng cái Tết” bình an, khiến dư luận không khỏi xót xa! Trong khi đó, những khuôn mặt vô cảm ở TAND quận Hà Đông và tại UBND phường Hà Cầu thì vẫn không hề “gợn sóng”
Hoàng Linh - Quang Thuận