Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

THƯ NGỎ GỬI ĐỒNG CHÍ BÍ THƯ BAN CÁN SỰ ĐẢNG BỘ NGOẠI GIAO

Thư ngỏ gửi Đồng chí Bí thư Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao

Một nhóm đảng viên

19-11-2011 
Trước nay, BVN không có lệ đăng các thư ngỏ của tập thể đảng viên gửi lên tổ chức đảng cấp trên, bởi chúng tôi quan niệm ĐCSVN dù đặt cho mình vị trí “người lãnh đạo cao nhất” thì trong con mắt những ai hiểu luật, đảng vẫn không bao giờ là chính quyền, bởi vậy việc Đảng không nằm trong mối quan tâm của chúng tôi. Tuy nhiên, đọc kỹ lá thư này có khác. Nó bàn luận về một vấn đề quan trọng nảy ra từ bài viết “Một cuộc thuyết giảng cho trí thức” vừa đăng trên trang BVN (Xin xem boxitvn.netboxitvn.blogspot.com).
Với lý do đó, xin trân trọng đăng lá thư này để bạn đọc suy ngẫm tiếp về những điều nổi cộm mà Người Quan Sát nêu ra cách đây vài ngày. 

Bauxite Việt Nam 
Chúng tôi xin tự giới thiệu, chúng tôi là những đảng viên cộng sản, một số trong chúng tôi là cựu chiến binh.

Chúng tôi giật mình và vô cùng sửng sốt đọc bài viết của Người Quan Sát đăng trên mạng Bauxite Vietnam ngày 17/11/2011, trong đó tường thuật buổi thuyết trình và đối thoại giữa Đồng chí Phó chủ nhiệm Ủy ban biên giới quốc gia Nguyễn Duy Chiến với các Giáo sư và giảng viên tại một trường đại học lớn ở Hà Nội.

Ngay trong ngày 17/11, sau khi đọc xong bài viết, chúng tôi đã tìm ngay một số anh em quen biết ở trường đại học này, xem thử câu chuyện thực hư ra sao; xem thử người viết có hư cấu cho câu chuyện thêm ly kỳ không? Thì ra, hoàn toàn đúng như vậy, anh em ở trường này còn cho biết, bài viết đã lược đi rất nhiều chi tiết để cho câu chuyện không quá nghiêm trọng… Chẳng hạn, tác giả đã lược bỏ ý kiến phê phán của một vị Giáo sư là đảng viên, nói rằng “Chúng tôi chờ đồng chí cung cấp thông tin nghiêm túc, nhưng đến đây thì thấy đồng chí nói toàn chuyện vớ vẩn”… Tác giả nói rằng, ông đã đắn đo mãi, không muốn để Đồng chí Nguyễn Duy Chiến quá buồn phiền vì đọc được những dòng như thế.

Tuy tác giả đã lược bỏ nhiều chi tiết, nhưng chúng tôi thấy bài viết cũng đủ nói lên được một sự thực về trình độ thấp kém và lập trường đáng ngờ của một đồng chí Phó chủ nhiệm một cơ quan rất quan trọng về biên giới quốc gia.

Với nhận thức vấn đề biên giới hiện nay đúng là một “vấn đề nhạy cảm” như Đồng chí Nguyễn Duy Chiến nhiều lần nhắc đi nhắc lại trong buổi thuyết trình, hơn nữa, Đảng ta luôn nhận cho mình sứ mạng “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” mọi mặt hoạt động của xã hội, chúng tôi xin viết thư này gửi Đồng chí Bí thư Ban Cán sự Đảng của Bộ Ngoại giao, người đang thay mặt Ban Cán sự Đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối các hoạt động của Bộ Ngoại giao, trong đó có vấn đề quan hệ với Trung Quốc.

Trong bức thư ngỏ này chúng tôi xin đặt ra với Đồng chí Bí thư một số vấn đề sau đây: 

Thứ nhất, Có phải Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao đưa quan điểm chỉ đạo là: Việc Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2 và Viking 2 của Việt nam là thể hiện tình cảm “Yêu cho đòn cho vọt” không? Hay đó là ý kiến cá nhân của đồng chí Chiến? Nếu là ý kiến cá nhân của đồng chí Chiến, thì vì sao Ban Cán sự Đảng phó mặc cho Đồng chí Chiến mang quan điểm đó đi trình bày tại một trường đại học lớn gồm những trí thức hàng đầu của Việt Nam?

Với quan niệm Đảng ta là người lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối mọi hoạt động của xã hội, chúng tôi (những đảng viên của Đảng) có thể hiểu Ban Cán sự Đảng Bộ Ngoại giao đã lãnh đạo về mặt tư tưởng và quan điểm về quan hệ với Trung Quốc trong các bài thuyết trình khi các cơ quan có yêu cầu, và bài thuyết trình của Đồng Chí Chiến đã được Ban Cán sự Đảng phê duyệt?

Có đúng Ban Cán sự Đảng là người đưa ra quan điểm chỉ đạo là: Việc Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2 và Viking 2 của Việt nam là thể hiện tình cảm “Yêu cho đòn cho vọt” hay không? Nếu quả đúng như vậy, thì chúng tôi xin hỏi Đồng chí Bí thư Ban Cán sự, Đồng chí nghĩ rằng, sau những vụ “Yêu Việt Nam” bằng cách cắt cáp tàu Bình Minh 2 và Viking 2 và hàng loạt vụ tàn sát ngư dân Việt Nam, Đảng Cộng sản Trung Quốc “anh em” sẽ còn có những hành động nào để “Yêu Việt Nam” hơn thế nữa?

Chúng tôi, những đảng viên của Đảng tin chắc rằng, với nguyên tắc “Tập trung dân chủ”, chắc là Ban Cán sự Đảng phải hành động theo tư tưởng lập trường chỉ đạo của các cấp ủy đảng cao hơn??? Vậy xin hỏi đồng chí, có đúng là các cấp ủy đảng cao hơn đã chỉ đạo Ban Cán sự Đảng của Bộ Ngoại giao tinh thần “Yêu Việt Nam” như thế của Đảng anh em Trung Cộng? 

Thứ hai, Đồng chí Chiến nhấn mạnh, Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc là anh em cùng cụ Tổ Mác Lê-nin. Điều này thì đảng viên chúng tôi quá biết. Chúng tôi biết từ lâu lắm rồi. Chúng tôi biết từ khi Đồng chí Chiến còn học lớp “Chồi”, lớp “Lá”(*). Nhưng chúng tôi xin hỏi Đồng chí Bí thư Ban Cán sự, đồng chí có đọc trên báo những vụ án anh ruột giết em, và Tòa án đã xử tử thằng anh ruột đó không? Xin hỏi đồng chí, đồng chí đặt Tổ quốc lên trên, hay một thứ ý thức hệ mù quáng lên trên? Đến mức kẻ thù dân tộc đã lợi dụng sự sùng tín ý thức hệ để đặt Tổ quốc trước cái họa xâm lăng nhãn tiền, … Vậy mà đồng chí vẫn còn để cho dảng viên của mình đi rao giảng cái bài ý thức hệ đang bị kẻ thù dân tộc ngày ngày lợi dụng, … như cái vòng kim cô kìm kẹp cái đầu Tôn Hành Giả???

Chúng tôi xin hỏi đồng chí, đến bao giờ đồng chí mới gỡ bỏ cái vòng kim cô để dân tộc ta hòa đồng với thế giới văn minh??? 

Thứ ba, Đồng chí Bí thư Ban Cán sự thử đặt mình vào vị trí của chúng tôi, là những người đã hy sinh tuổi trẻ đi theo tiếng gọi của Đảng, vào sinh ra tử, bao lần gạt nước mắt bắn súng chào từ biệt những đồng đội và đồng chí mình đã ngã xuống… Trước lập trường đáng ngờ của những đảng viên có chức có quyền như Đồng chí Nguyễn Huy Chiến, chúng tôi không rõ đồng chí có xót xa không? Có tiếc là mình và đồng chí mình đã đổ máu để rồi sống trong vòng tay và “tình yêu” của những thằng anh em khốn nạn, với một bè lũ bán nước đang cao giọng bênh vực cho cái “tình yêu” bẩn thỉu ấy hay không?

Chúng tôi vẫn tin rằng, trong con tim của những kẻ như Đồng chí Chiến và bản thân đồng chí Bí thư Ban Cán sự Đảng, chắc vẫn còn một chút tình yêu Tổ quốc.

Xin các đồng chí sớm suy xét lại mình.

M.N.Đ.V 

(*) Lớp “Chồi” và Lớp “Lá” là các lớp mẫu giáo phân theo lứa tuồi. Lớp “Lá” lớn tuổi hơn Lớp “Chổi”.

Các tác giả gửi trực tiếp cho BVN

MỘT CUỘC THUYẾT GIẢNG CHO TRÍ THỨC

Ông Nguyễn Duy Chiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban biên giới quốc gia của Bộ Ngoại giaoViệt Nam

Một cuộc thuyết giảng cho trí thức –Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2: “Yêu con cho đòn cho vọt”

Người quan sát

Xin hãy đọc bài này để chiêm nghiệm một thực tế là khoảng cách quá chênh lệch về nhân cách (bao hàm cả bản lĩnh và tri thức) giữa người làm chính trị và người trí thức chân chính ở nước ta hiện nay. Cũng xin hãy đọc bài này để thấy rằng trong dòng máu Việt 4000 năm vốn có chứa sẵn truyền thống quật cường là một sự thật trăm phần trăm. Dù người ta có muốn nhuộm đen nó, dù người ta có dùng một đám… không biết gọi là gì đành xin mượn lời Nguyễn Du “đầu… mặt… ào ào như sôi” để đạp vào mặt người biểu tình yêu nước, để xuống tay đánh đập, lôi, kéo, khiêng họ vào đồn công an hoặc vào nhà giam, thậm chí đánh ngất cả những đứa con gia đình nền nếp như anh Nguyễn Lân Thắng – cháu của GS Nguyễn Lân,… thì điều chắc chắn là dòng thác yêu nước cuồn cuộn trong lòng dân tộc ta cuối cùng vẫn trở thành thác lũ cuốn phăng tất cả mọi thứ rác rưởi hôi thối trên đó mọi thế lực bạo tàn cướp nước và bán nước đang bấu víu nhằm chống lại dân tộc Việt Nam. Chân lý ấy được Cụ Hồ nói ra từ hơn 70 năm trước là một chân lý không làm sao thay đổi được. Dù có là Đảng Trời đi nữa mà thay đổi chân lý ấy là tự đánh mất mình.
Bauxite Việt Nam
Chiều thứ hai 14/11/2011, ông Nguyễn Duy Chiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban biên giới quốc gia của Bộ Ngoại giaoViệt Nam (tôi nhấn mạnh: của Việt Nam) được mời đến một trường đại học lớn ở Hà Nội báo cáo về tình hình biên giới.

Nhà trường thông báo cho các thầy cô đến dự.

Ban tổ chức nghĩ rằng, các thầy cô bận rộn, vả lại đây là vấn đề đại sự quốc gia đã có Đảng và Chính phủ lo, chắc cũng không mấy người quan tâm, cho nên cái giảng đường 432 chỗ ngồi đã được ngăn bằng một tấm vách ngăn di động, chỉ còn chừa lại chừng 200 chỗ ngồi để giảng đường đỡ trống trải.

Không dè chưa đến giờ hẹn mà giảng đường đã chật cứng, bộ phận tổ chức phải tháo dỡ tấm vách ngăn… Thế mà cái giảng đường trên 400 chỗ ngồi hầu như không còn chỗ trống.

Người quan sát nhận ra, hôm nay đến dự rất đông đủ, hầu như các vị thuộc hàng Giáo sư có tên tuổi đều có mặt, trừ thầy Hiệu trưởng đi công tác nước ngoài, các thầy Phó hiệu trưởng đều có mặt, buổi báo cáo do thầy Phó hiệu trưởng thường trực chủ trì.

Những người đến dự chờ đợi ông Phó chủ nhiệm cung cấp những thông tin thời sự về tình hình biên giới, để cập nhật thông tin và bổ sung kiến thức vào công việc nghiên cứu và giảng dạy. Ông giảng giải rất kỹ thế nào là đường cơ bản, thế nào là lãnh hải, thế nào là vùng đặc quyền kinh tế, … Ông còn làm “công tác tư tưởng” cho các Giáo sư, đảng viên và đoàn viên thanh niên cộng sản không được quên rằng Trung Quốc và Việt Nam là hai quốc gia do các đảng cộng sản lãnh đạo, chúng ta cùng chung ông Tổ Mác Lê-nin.

Rồi ông cung cấp thông tin, như muốn nhắc nhở các Giáo sư đừng quên góp đá xây dựng Trường Sa, khi đã có đơn vị này đóng góp một tỷ đồng, mỗi người đơn vị kia đóng góp một ngày lương, … rồi Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã làm các việc… ông nhắc đi nhắc lại một điệp khúc “nhiều lắm các thứ” (nguyên văn lời ông). Ông giảng giải rành rẽ như đang giảng bài cho học sinh trung học, chứ không phải một báo cáo nghiêm túc cho các Giáo sư… Trên màn hình của bản thuyết trình, ông xen vào rất nhiều hình ảnh để chứng minh rằng ông đã từng đi báo cáo về biên giới trên biển tại nhiều trường đại học và các đơn vị khác trên toàn quốc.

Mặc dầu chờ đợi, nhưng các cử tọa tuyệt nhiên không thấy ông Chiến đưa ra một thông tin nào mới, trừ những thông tin mà các Giáo sư đã tiếp nhận qua các phương tiện truyền thông và nhất là các trang mạng “lề phải”, “lề trái”. Và ông luôn nhắc đi nhắc lại “đây là vấn đề nhạy cảm” mà ông không thể nói ra, và ông Chiến cũng khuyên mọi người đừng nhắc đến.

Quả tình đây là vấn đề rất “nhạy cảm”, bởi vậy ông yêu cầu mọi người tuyệt đối không được chụp ảnh, quay phim về buổi nói chuyện này. Có một vị giảng viên rất trẻ (có lẽ vừa ra toa lét quay vào) chưa kịp nghe lời cảnh báo của ông, lỡ dại giương máy ảnh lên chụp, liền bị ông nghiêm khắc cảnh cáo.

Điều đặc biệt là cái bản đồ mà ông trưng lên để giảng giải thì lại dùng tiếng Anh và ghi rõ vùng biển mà Trung Quốc đang khuấy đảo là biển “Nam Trung Hoa”, chứ không phải là Biển Đông như viết trên các báo chí “lề phải” của ta.

Khi nói về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, ông nhấn mạnh,… ta có chưa đầy trăm triệu dân, Trung Quốc có gấp mười mấy lần số đó, mình biểu tình năm ngàn người thì họ biểu tình năm chục ngàn người… Kinh khủng hơn thế… Giải quyết vấn đề gì đâu (!).

Nhưng có một thông tin mà cả giảng đường sững sờ: Khi nói về vụ Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2 và tàu Viking 2 của ta, ông Chiến “lỡ mồm” đưa ra một lời răn dạy, chẳng qua chỉ là… là “Yêu cho đòn cho vọt” mà thôi! Theo bình luận của người quan sát, thì đây là lời khuyên của các cụ đối với các bậc cha mẹ khi dạy dỗ con cái.

Nghe giọng điệu của ông cứ thấy là lạ thế nào! Đúng là giọng điệu của bọn người nước lạ, luôn mồm đe dọa cho “Dạy cho Việt Nam một bài học”… Nhưng lần này được ông cán bộ Chiến của cái cơ quan lạ kia phiên dịch bằng một ngôn ngữ “thân ái hơn”, là… là “Yêu cho đòn cho vọt”. Cả giảng đường giật mình… Không biết bố nào dạy con nào đây?Và ai đang được ai yêu như vậy đó?

Sau phần ông thuyết trình thì đến lượt mọi người nêu câu hỏi và bình luận.

Rất đông đảo các vị Giáo sư đương chức đã phát biểu ý kiến. Tất cả các ý kiến đều thể hiện sự đáng tiếc là trong báo cáo của ông Chiến không đưa ra được những thông tin gì mới so với báo chí, và mọi thông tin quen biết mà ông Chiến đưara kèm theo lời răn phủ đầu: “Đây là vấn đề nhạy cảm”. Những vấn đề “nhạy cảm” của ông Chiến quả thật còn kém xa những thông tin mà các thầy cô của trường đại học này nghiên cứu, nhất là các thầy cô trong ngành sử học.

Người đầu tiên phát biểu ý kiến là thầy Phó hiệu trưởng thường trực. Thầy chất vấn ông Chiến, tại sao lại ông lại dùng bản đồ tiếng Anh với dòng chữ “Biển Nam Trung Hoa” để chỉ vùng Biển Đông của Việt Nam? Ông Chiến lúng túng, quanh co một hồi, và không thể trả lời được thấu đáo câu hỏi của thầy Phó hiệu trưởng thường trực (mà làm sao ông Chiến trả lời cho đặng!!!).
Sau đó đến lượt một vị Giáo sư là một nhà nghiên cứu lịch sử, đãbình luận, ý là Trung Quốc “yêu Việt Nam”,… rất yêu. Yêu đến mức cho những thứ hơn đòn hơn vọt mà ông Chiến vừa nói đến, bằng chứng là nhan nhản những bài viết trên những trang mạng do Đảng Trung Quốc thao túng đòi “Giết giặc Việt để lấy máu làm lễ tế cờ thu hồi Nam Sa” (tức Trường Sa của Việt Nam). Ông còn dẫn ra một loạt sự kiện nữa, trong đó có việc ông Chủ tịch Hồ Cẩm Đào vừa dứt lời từ biệt với Tổng Bí thư của Việt Nam, thì trên cơ quan ngôn luận chính thức của Trung Quốc đã dọa cho Việt Nam nghe tiếng súng ở Biển Đông.Vị Giáo sư này còn nói: “Tôi có thể cung cấp cho anh Chiến, rằng bản chất của Trung Quốc là lời nói không bao giờ đi đôi với hành động. Họ nói một đằng, nhưng lại hành động theo một cách khác. Nó nhất quán từ cấp lãnh đạo cao nhất đến cấp thực thi thấp nhất”.

Vị Giáo sư khả kính của chúng ta còn khẳng định, chúng ta phải đặt lợi ích quốc gia trong khuôn khổ của pháp luật quốc tế lên trên hết, chứ không phải nhấn mạnh họ và ta đều chung ông tổ Mác Lê-nin.

Một vị Giáo sư khác đã từng có bề dày nghiên cứu về Trung Quốc, đã từng có công trình khoa học về vấn đề này được công bố từ 1979, thì khẳng định với ông Chiến rằng, trong suốt chiều dài lịch sử, các nhà lãnh đạo Trung Quốc luôn hành xử theo kiểu lời nói không đi đôi với việc làm. Khi vị Giáo sư này nhắc đến bản tính lời nói không đi đôi với việc làm thì gợi người quan sát nhớ lại ý kiến của vị Giáo sư vừa phát biểu ý kiến ở trên, rằng, mỗi khi diễn ra những sự kiện Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam, được phía lãnh đạo Việt Nam nhắc nhở, thì lãnh đạo Trung Quốc luôn đưa lời khuyên thân ái: “Các đồng chí ơi, chúng ta phải kiên nhẫn nhìn về đại cục, chứ chấp gì với cái hành động ngu xuẩn của bọn dân đen…”

Một vị nữ Giáo sư nói “Báo cáo một vấn đề nghiêm túc như thế này phải có chứng cứ khoa học, bằng chứng lịch sử, chứ không thể cái gì cũng “vấn đề nhạy cảm”… Vậy ra chúng tôi không đáng được cung cấp thông tin sao?”. Nghe xong lời vị nữ Giáo sư này, ông Chiến liền hạ giọng phán rằng: “Không ai cấm các thầy cô nghiên cứu khoa học, nhưng nghiên cứu thì phải… cho nó… cẩn thận… Chúng ta có thể viết một trăm trang nghiêm túc, nhưng chỉ cần một dòng không cẩn thận là phía bạn có thể dùng nó để làm bằng chứng rằng đã có một Giáo sư của Việt Nam nói năng như vậy đấy!”. (Người quan sát trộm nghĩ: Vậy thì trên hàng trăm trang mạng của Trung Quốc, cả lề phải và lề trái, nhan nhản những dòng lăng nhục và đe dọa Việt Nam thì ông Chiến nghĩ sao nhỉ?).

Dân tình quan sát thấy ông Chiến mặt đỏ nhừ… Chắc ông không ngờ các thầy cô ở trường đại học này thể hiện một phản ứng dữ dội như vậy… Cứ như những cuộc đấu tố ở các khu phố đối với những người có ý kiến trái chiều.

Cuối cùng, chắc là để gỡ thể diện cho ông Chiến, vì dù sao, nhà trường cũng đã có lời mời ông Chiến đến báo cáo, thầy Phó hiệu trưởng thường trực đã nói lời cảm ơn để kết thúc cuộc đối thoại rất cởi mở với ông Chiến.

Trong dòng người ùa ra từ giảng đường, người quan sát nghe thấy cuộc trao đổi giữa mấy bạn giảng viên trẻ, trong đó đáng chú ý là lời của một anh: “Tôi cho rằng, phúc đức của nước nhà còn lớn lắm, bởi vì, đưa một người như ông Chiến đi thương thảo về biên giới, để một người như ông Chiến tư vấn chính sách về biên giới cho Chính phủ mà chúng ta mới chỉ mất có ngần ấy đất và ngần ấy biển là còn ít đấy”./.
N. Q. S.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Nguyễn Xuân Diện:

Bài này đăng trên Bauxite VN từ ngày 17.11.2011. Tôi đã đọc và vô cùng sửng sốt. Tôi đã cố công tìm hiểu xem cuộc thuyết giảng này được diễn ra ở trường đại học nào, và phản ứng của các giáo sư, giảng viên, sinh viên ở đó ra sao. Cuối cùng chúng tôi được biết, cuộc thuyết giảng diễn ra ở Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn Hà Nội (tên cũ là Đại học Tổng hợp Hà Nội). Và ngay trong cuộc thuyết giảng, các giáo sư và giảng viên đã phản ứng gay gắt với ông Chiến. Theo tôi được biết, sự phản ứng của họ còn dữ dội hơn nhiều so với những gì được nói đến trên các trang mạng. 

Được biết, nhà trường đã có ghi âm đầy đủ cuộc thuyết giảng và đối thoại nói trên, cũng như phần trình chiếu trên màn hình. Tất cả đã được sao lưu và chuyền tay (thoát khỏi sự phong tỏa nếu có), chắc trong vài ngày tới toàn bộ nội dung sẽ được loan tải chi tiết trên internet.


LÊ HIỀU ĐẰNG: BẦU CỬ CHƯA DÂN CHỦ, ĐBQH KHÔNG ĐỦ TRÌNH ĐỘ

Bầu cử chưa dân chủ, đại biểu Quốc hội không đủ trình độ

Thụy My

Dư luận trong nước hiện đang bức xúc trước việc một số đại biểu trong Quốc hội kỳ này có trình độ chưa xứng tầm để đại diện cho nhân dân, cũng như hành động vì lợi ích nhóm hoặc từ các động cơ riêng, thay vì để bảo vệ lợi ích của người dân.

Vừa qua dư luận trong nước hết sức xôn xao vì phát biểu của đại biểu Huỳnh Hữu Phước tại Quốc hội, đề nghị loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật. Ông này đưa ra nhiều lập luận và dẫn chứng mà nhiều người cho là sai lạc, và theo ông thì do dân trí Việt Nam còn thấp, nên không cần có luật biểu tình.

Trước đó dư luận cũng đã từng bức xúc vì một đại biểu, trong khi các luật cần thiết cho đời sống chưa có, lại muốn đưa ra luật nhà văn, nhà thơ. Và cũng có đại biểu do đang có nhiều thắc mắc về tư cách, đã đề nghị luật bảo vệ quyền riêng tư. Nhìn chung, người dân tỏ ra bất bình trước một số đại biểu trong Quốc hội kỳ này có trình độ chưa xứng tầm để đại diện cho nhân dân, cũng như hành động vì lợi ích nhóm hoặc từ các động cơ riêng, thay vì để bảo vệ lợi ích của người dân.

Chúng tôi đã trao đổi với luật gia Lê Hiếu Đằng tại TPHCM về vấn đề này.

RFI : Kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng. Thưa ông, ông nghĩ thế nào về việc vừa rồi có một đại biểu Quốc hội cho rằng không nên có Luật biểu tình vì dân trí Việt Nam còn thấp ?

Luật gia Lê Hiếu Đằng : Tôi rất là bất bình, vì ông Phước là đại biểu của đoàn đại biểu Thành phố Hồ Chí Minh, thành ra có thể nói Thành phố Hồ Chí Minh rất xấu hổ khi có một đại biểu Quốc hội mà trình độ yếu như vậy. Từ nhận thức cho đến cách đặt vấn đề vừa không phù hợp với trào lưu tiến bộ hiện thời, vừa không hợp với nhu cầu hiện nay của người dân Việt Nam. Do đó có thể nói rằng đó là một tiếng nói hết sức lạc lõng. Bằng chứng là sau khi ông ấy phát biểu rồi thì nhiều người điện thoại đến tôi tỏ sự bất bình về việc đó, cũng như có những ý kiến của các đại biểu Quốc hội khác cũng có nói trở lại như anh Dương Trung Quốc, anh Trương Trọng Nghĩa.

Nhưng đặc biệt là trên mạng, người ta dùng những lời rất nặng nề đối với ông Phước. Điều này chứng tỏ rằng ông ta đã đi ngược lại đòi hỏi của các tầng lớp nhân dân hiện nay. Đó là phải thực thi dân chủ, thực hiện những quyền cơ bản của người dân đã được luật pháp quy định. Chứ không thể nói rằng – và nói như vậy rất là hàm hồ - là dân trí của Việt Nam thấp. Ngay trong việc sử dụng internet thì quốc tế người ta cũng thừa nhận Việt Nam là một trong những nước mà người dân sử dụng internet rất nhiều, chiếm tỉ lệ rất cao. Điều đó cũng nói lên việc người dân rất quan tâm đến tình hình hiện nay. Và người ta cũng hiểu rằng muốn làm chủ đất nước thì phải có sự am hiểu pháp luật, phải hiểu được những quyền luật định của mình, để hành xử theo luật. Chúng tôi cho rằng việc ông Phước nói dân trí Việt Nam thấp là hoàn toàn không đúng với sự thật. Nói như vậy rất xúc phạm đến các tầng lớp nhân dân Việt Nam. 

Điểm thứ hai nữa là, thật ra tại Thành phố Hồ Chí Minh cũng như tại Hà Nội, dù chưa có Luật biểu tình, nhưng dân người ta vẫn ý thức rằng khi có một vấn đề gì liên quan đến đất nước – ví dụ việc Bắc Kinh luôn luôn bách hại nhân dân, gây hấn vân vân – thì nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh cũng như ở Hà Nội đi biểu tình. Thành ra tôi nghĩ rằng dù có Luật biểu tình hay không, thì người dân Việt Nam khi cần thiết cũng biểu lộ thái độ của mình đối với tình hình đất nước hiện nay.

Riêng ở Thành phố Hồ Chí Minh, thật ra chúng tôi khi đi biểu tình, hay có thái độ đối với những vấn đề của đất nước, là cũng xuất phát từ nhu cầu bức xúc hiện nay, xuất phát từ lòng yêu nước, muốn cho nước Việt Nam mình được tôn trọng, muốn cho đất nước Việt Nam phát triển. Do đó ông Phước với phát biểu của ông ta hoàn toàn đi ngược lại dòng chảy hiện nay trên thế giới là dân chủ, tiến bộ, và đi ngược lại đòi hỏi của người dân Việt Nam. Ông ta không xứng đáng là đại biểu Quốc hội, là đại diện cho tiếng nói của người dân thành phố !

RFI : Có lẽ ông đại biểu này không ý thức được là Luật biểu tình đã được Hiến pháp công nhận, chỉ cần được cụ thể hóa. Và trước đây cũng có một đại biểu đã đề nghị Luật nhà văn, nhà thơ, nhưng sau đó lại nói là mình cũng không hiểu tại sao lại cần có luật đó. Thưa ông, vậy ông có nhận định như thế nào về chất lượng của đại biểu Quốc hội lần này ?

L.H.Đ. :Tôi cũng rất buồn là vì ngoài ông Phước ra, thì cũng có đại biểu Quốc hội đặt ra những vấn đề không phải là cấp thiết đối với cuộc sống của người dân, hay đối với tình hình đất nước hiện nay. Ví dụ đại biểu này đề nghị là phải làm Luật nhà văn, trong khi những luật quan trọng như Luật trưng cầu dân ý hay Luật lập hội rồi Luật biểu tình v.v…Những luật nhằm cụ thể hóa các quyền dân chủ đã được ghi trong Hiến pháp thì lại không bàn đến, không được đưa vào chương trình làm luật của Quốc hội.

Điều đó chứng tỏ rằng, đúng là chất lượng của một số đại biểu Quốc hội là rất yếu. Mà điều này tôi không ngạc nhiên đâu ! Bởi vì cái cách bầu cử hiện nay của Việt Nam nó hạn chế quyền lựa chọn của người dân rất nhiều. Do người ta sàng lọc trước rồi, người dân chỉ có việc là đến ngày bầu cử thì đi bầu thôi. Chứ còn cái quá trình mà các ứng cử viên tranh luận rồi trình bày chương trình hành động của mình, để mà người dân có cơ sở chọn lựa, thì gần như không có, chỉ là hình thức thôi. Có trình bày trên ti-vi rồi báo chí, hoặc ở khu dân cư, cũng chỉ là hình thức. Chứ không có một cái không khí tranh cử một cách sôi nổi, như các kỳ bầu cử ở các nước. 

Chính cái việc này nó đã hạn chế, làm cho có những người cơ hội, những người trình độ kém, nhưng được gọi là « tin cậy » - tức là không có chính kiến gì cả, chỉ tuân thủ những ý kiến này kia của những người lãnh đạo khác, thì lại được lựa chọn để giới thiệu. Trong khi đó, những đại biểu mà thẳng thắn trình bày chính kiến của mình, những đại biểu có trình độ, có năng lực thì lại không được giới thiệu ra. Và trong một cơ chế như vậy thì người ta cũng chẳng tha thiết gì vấn đề tự ứng cử.

Sở dĩ Quốc hội mà có những đại biểu như kiểu ông Phước hay là một số ông khác, thì rõ ràng là do cái cách bầu cử của chúng ta như vậy, thì tất yếu sẽ có những đại biểu kém chất lượng như thế thôi ! 

RFI : Thưa ông, một vấn đề nữa trong Quốc hội Việt Nam hiện nay là vấn đề lợi ích nhóm có phải không ạ?

L.H.Đ. : Vấn đề lợi ích nhóm hiện nay là có thật trong tình hình chính trị của Việt Nam, mà nhiều tờ báo, nhiều người cũng có lên tiếng. Nhất là những người mà nắm các tập đoàn kinh tế, nắm những cơ quan kinh tế thì có thể nói là có ảnh hưởng rất nhiều đến Quốc hội, đến tiếng nói của Quốc hội.

Cái này thì không thể loại trừ được đâu, nếu chúng ta không thực hiện dân chủ thật sự, để có những người dám đấu tranh lại với những người có biểu hiện vì lợi ích của nhóm, mà không đặt lợi ích của đất nước, của dân tộc lên trên. Thì mình phải đấu tranh quyết liệt với loại người này mới được.

Chứ nếu mà chúng ta không có những con người dũng cảm để đấu tranh với khuynh hướng này trong tình hình kinh tế xã hội hiện nay, thì chúng tôi nghĩ rất là nguy hại. Nó hình thành những quyền lợi nhóm, từ đó ảnh hưởng đến các chính sách, mà các chính sách này dứt khoát sẽ đi ngược lại lợi ích chính đáng của người dân.

Vì vậy mà chúng tôi nghĩ, cách tốt nhất để loại trừ số này ra, thì phải thực hiện dân chủ thật sự trong bầu cử, dân chủ thực sự trong việc tôn trọng các quyền của người dân. Để người dân sau khi giành được độc lập rồi, thì phải có quyền tự do làm chủ đất nước mình một cách thực sự chứ không phải là hình thức.

Tôi cho rằng bây giờ Quốc hội hay Hội đồng Nhân dân, Mặt trận Tổ quốc vẫn còn là hình thức. Nói thẳng ra là chưa đại diện tiếng nói của người dân. Tất nhiên là trong đó có nhiều đại biểu Quốc hội, Hội đồng Nhân dân, hay nhiều vị nhân sĩ trí thức trong Mặt trận cũng đã nói lên tiếng nói trung thực, thẳng thắn của mình, nhưng mà số này rất ít.

Vì vậy có thể nói hiện nay ở Việt Nam, vấn đề dân chủ đang trở thành một vấn đề cấp bách. Nếu không thực hiện được dân chủ thì không thể nào phát triển được đất nước. Nếu không thực hiện dân chủ, tình hình kinh tế xã hội sẽ trì trệ, và bao nhiêu thành quả đạt được sẽ rơi vào tay từng cá nhân, từng nhóm người. Chứ người dân không được thụ hưởng thành quả kinh tế đó theo đúng cái sức lực, trí tuệ của mình đã bỏ ra. Và đó là điều hết sức đáng lo ngại.

RFI : Thưa ông, hình như hiện giờ đa số đại biểu Quốc hội là đang kiêm nhiệm các chức vụ khác?

L.H.Đ. : Đúng rồi, hiện nay Quốc hội chúng ta đa số là kiêm nhiệm chứ không phải là đại biểu chuyên trách, và hầu hết là đảng viên. Do đó mà không có điều kiện để tiếp cận với quần chúng, không có thời gian để đi sâu tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của người dân. Và do đó hoạt động của Quốc hội sẽ không thể nào đáp ứng được yêu cầu của người dân.

Một Quốc hội cần phải có, là một Quốc hội chuyên trách. Có nghĩa là gồm những nhà chính trị, những nhà hoạt động kinh tế xã hội – chúng ta hay nói là những chính khách, những chính trị gia - để chuyên lo về việc đó. 

Tôi nói ví dụ ngay việc làm luật, lẽ ra là do Quốc hội làm. Quốc hội phải có những ủy ban soạn thảo luật pháp, chứ không phải là giao cho các bộ, ngành của chính phủ dự thảo rồi đưa trình ra Quốc hội. Muốn như vậy thì phải có các đại biểu chuyên trách. Và theo tôi, một đại biểu nào hay một người nào mà có chân trong chính quyền rồi, nếu đắc cử đại biểu Quốc hội, thì người đó phải từ nhiệm để là người đại biểu chuyên nghiệp, mới có thời gian để mà soạn thảo luật pháp, thời gian giám sát, thời gian hoạt động cho Quốc hội. Như vậy thì Quốc hội đó mới thực sự có hiệu quả.

Thí dụ như ngay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng thấy sự cần thiết có Luật biểu tình, nhưng lại giao cho Bộ Công an soạn thảo, thì lại không thỏa đáng. Cần thiết phải có Luật biểu tình để cụ thể hóa một cái quyền của người dân đã được ghi trong Hiến pháp. Nhưng mà nếu giao cho một bộ, ngành của chính phủ thì các cơ quan này có khuynh hướng làm ra các bộ luật hạn chế các quyền dân chủ của người dân để cho dễ quản lý. 

Do đó hiện nay Quốc hội đại bộ phận còn là kiêm nhiệm, thì sẽ không làm tròn được nhiệm vụ của một Quốc hội thực sự là của dân và do dân.

RFI : RFI Việt ngữ xin chân thành cảm ơn luật gia Lê Hiếu Đằng đã vui lòng dành thì giờ trao đổi với chúng tôi hôm nay.


KHOE KHOANG MÁNH KHÓE ĂN GIAN PHIẾU BÌNH CHỌN HẠ LONG

Hé lộ "bí mật" trong chiến thắng bình chọn Vịnh Hạ Long


Để được lọt vào “bảng vàng” 7 kỳ quan thiên nhiên của thế giới chúng ta đã áp dụng thành công một cách làm hiệu quả trước thời điểm kết thúc việc bình chọn 30 tiếng đồng hồ. VnMedia xin "bật mí" bí mật này... 

Vịnh Hạ Long trở thành Kỳ quan Thiên nhiên mới  

Rạng sáng ngày 12/11, Vịnh Hạ Long của Việt Nam đã được tổ chức New Open World công bố là 1 trong 7 Kỳ quan Thiên nhiên mới của Thế giới thông qua bầu chọn trên Internet và qua tin nhắn điện thoại di động. trong đó có vịnh Hạ Long của Việt Nam.

Mặc dù đây chỉ là kết quả tạm thời do tổ chức New Open World công bố dựa trên kết quả thống kê sơ bộ. Danh sách 7 kỳ quan thiên nhiên mới hiện nay có thể có sự thay đổi sau khi tổ chức này kiểm tra và khẳng định lại về số lượng phiếu bầu chính xác. Việc công bố chính thức và lễ đón nhận danh hiệu Kỳ quan thiên nhiên mới sẽ được thực hiện vào đầu năm 2012.

Tuy nhiên, với số lượng bầu chọn kỷ lục của người dân Việt Nam, bạn bè trên thế giới vịnh Hạ Long của Việt Nam chắc chắn sẽ giữ vững được danh hiệu là kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới.

Có điều, ít ai biết được rằng, để được lọt vào “bảng vàng” 7 kỳ quan thiên nhiên của thế giới chúng ta đã áp dụng thành công một cách làm hiệu quả trước thời điểm kết thúc việc bình chọn 30 tiếng đồng hồ.

Theo Th.s Phan Hoài Nam - UV TW Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Bí thư Đoàn TN Tập đoàn VNPT là một công dân Việt Nam, một đoàn viên thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, thạc sỹ Nam đã hiến kế một cách làm hiệu quả trong tình thế cấp bách.

“Với cách làm theo sáng kiến này, ngay trong ngày 9/11, Đoàn Thanh niên Tập đoàn VNPT sẽ cùng với Đoàn Khối Doanh nghiệp Trung ương đã kêu gọi các đơn vị, doanh nghiệp trong Khối đóng góp kinh phí để triển khai chương trình nhắn tin tập trung, dự kiến thu được khoảng 100.000 tin nhắn đầu tiên từ việc triển khai hệ thống nhắn tin tập trung này. Chương trình nhắn tin tập thể, tập trung sẽ được tổ chức tại trụ sở Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương vào chiều ngày 10/11/2011”, anh Nam nói.

 Ảnh minh họa
 Vịnh Hạ Long đã trở thành kỳ quan thiên nhiên thế giới mới theo kết quả sơ bộ của tổ chức New Open World.


Và một kết quả bất ngờ, ngoài sức tưởng tượng của Th.s Nam và những người tham gia cuộc bình chọn bằng tin nhắn đã diễn ra: đã có 130.000 tin nhắn thành công. Làm thế nào để chúng ta có được số tin nhắn ấn tượng như vậy? VnMedia xin giới thiệu về cách làm của Th.s Nam:


Theo Th.s Nam điều khiến anh băn khoăn nhất và quyết tâm phải nghĩ bằng được một cách nhắn tin hiệu quả cho vịnh Hạ Long xuất phát từ câu hỏi của một người bạn: Trong thời điểm nước rút, cần phải làm thế nào để việc bầu chọn này đạt hiểu quả tối ưu? Một người bạn tôi đã so sánh kết quả bầu chọn được tổ chức rộn ràng tại Hội trường một trường Đại học có sức chứa 1.000 người nhưng thu được khoảng 750 tin nhắn bầu chọn (kết quả khá cao), cũng chỉ tương đương giá trị bằng một thẻ cào mệnh giá 500.000đ mà anh ta có thể sẵn sàng tài trợ.

Sự so sánh đó có điều gì đấy chưa hay nhưng rõ ràng, trong giai đoạn nước rút, chúng ta cần huy động tối đa mọi sự ủng hộ và nguồn lực. Lúc cấp bách, cần có cả những cách làm đột phá….

Điều gì sẽ xẩy ra nếu chúng ta bị bật ra khỏi danh sách 7 kì quan thế giới mới? Điều gì sẽ xảy ra sau bao nhiêu nỗ lực, cố gắng và hy vọng mãnh liệt của đồng bào, chiến sĩ cả nước và cả cộng đồng xã hội?

Trong thời điểm gấp rút đó, bên cạnh các giải pháp đồng bộ, cấp bách đang được đồng bào, chiến sĩ cả nước triển khai như tổ chức các chương trình Ngày hội nhắn tin, ca nhạc, vận động cộng đồng mạng xã hội, truyền hình trực tiếp…Th.s Nam đã hiến kế một cách làm trực tiếp và hiệu quả: tổ chức nhắn tin tập thể, tập trung có sự hỗ trợ của công nghệ. 

Theo đó, để vượt lên và bứt phá, các đơn vị, cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp, mạnh thường quân triển khai quyên góp bình chọn Vịnh Hạ Long. Sau khi có số tiền quyên góp cụ thể, mỗi đơn vị có một sim điện thoại được nạp tài khoản bằng đúng số tiền do các tổ chức, tập thể, cá nhân ủng hộ đóng góp.

Với sự hỗ trợ của kỹ thuật, công nghệ, Đoàn TN VNPT sẽ thực hiện quy trình chuyển toàn bộ số tiền này sang tin nhắn về đầu số 147 để bình chọn cho Vịnh Hạ Long. Số liệu tin nhắn sẽ được báo cáo, thống kê, kiểm soát có xác nhận bởi các đơn vị chức năng của Bộ Thông tin và truyền thông.

Để đánh giá hiệu quả của cách làm này, xin hãy so sánh qua 02 ví dụ sau:

Ví dụ 1:

Tình huống 1: Tại một công ty về du lịch có 200 nhân viên. Sáng thứ 2, Ban Lãnh đạo công ty quyết định triệu tập toàn bộ cán bộ công nhân viên, tổ chức nhắn tin Bình chọn Vịnh Hạ Long. Sau khi Ban Lãnh đạo công ty lên sân khấu nhắn tin trước, 200 cán bộ công nhân viên phía dưới đồng loạt giơ điện thoại lên và nhắn tín Bình chọn. Có người nhắn 1 tin, có người nhắn 2 tin, có người trách nhiệm thì nhắn đến tin thứ 3, thứ 5. Trong khi đó, cũng có 1 số ít người giơ điện thoại lên nhưng không nhắn hoặc nhắn tin nhưng không gửi đi. Sau hơn 1 tiếng đồng tổ chức, chương trình cũng kết thúc với kết quả thu được như sau:

- Chi phí tổ chức sự kiện ( hoa, nước, băng rôn, khẩu hiệu, bồi dưỡng văn nghệ, chế độ đại biểu và báo chí (nếu có): khoảng 10 triệu.

- Số lượng tin nhắn ủng hộ chương trình: Trung bình 3tin/ người x 200 người = 600 tin nhắn

- Giá trị ủng hộ toàn bộ chương trình: 600 tin nhắn x 630 đồng = 378.000 đồng.

- BTC không kiểm soát được chính xác số lượng tin nhắn của buổi lễ và của từng cá nhân.

Tình huống 2: Tranh thủ cuộc họp chuyên môn, Ban Lãnh đạo công ty giới thiệu về ý nghĩa của Chương trình Bình chọn Vịnh Hạ Long và tác động trực tiếp đến hoạt động công ty và thu nhập người lao động (làm về du lịch). Ban Lãnh đạo công ty tổ chức quyên góp tiền để ủng hộ chương trình nhắn tin Bình chọn VHL. Người ít người nhiều, có người ủng hộ 20.000đ, 30.000đ, có người ủng hộ 50.000đ, 100.000đ. Cá biệt có có người ủng hộ trên 200.000 đ. Trên cơ sở số tiền quyên góp, công ty sẽ triển khai theo hình thức nhắn tin tập thể, tập trung. Kết quả thu được như sau:

- Chi phí tổ chức: không mất chi phí, tiết kiệm được khoảng 10.000.000 đồng

- Số tiền quyên góp ủng hộ: Bình quân 50.000đ/ người x 200 người = 10.000.000 đồng.

- Số tin nhắn ủng hộ chương trình: (10.000.000 + 10.000.000)/ 630 đồng/tin nhắn = 31.746 tin nhắn ủng hộ.

-> Con số 600 so với 31.746 tin nhắn cũng đáng suy ngẫm...

Ví dụ 2:

Tình huống 1: Doanh nhân ABC (Ca sĩ, diễn viên, Mạnh Thường quân…) tham gia chương trình nhắn tin ủng hộ Bầu chọn VHL. Với khả năng tài chính và nguyện vọng đóng góp rất lớn nhưng phải thao tác qua tin nhắn. Kết quả, mặc dù rất kiên nhẫn, ông ta chỉ nhắn được 20 tin nhắn ( ít thời gian). Kết quả:

- 20 tin nhắn x 630 đồng = 12.600 đồng.

- Tâm lí rất không thoải mái không thực hiện được ước nguyện trong khi khả năng đóng góp, hỗ trợ có thể gấp 100 - 1.000 lần.

Tình huống 2: Doanh nhân ABC ủng hộ cho chương trình 30.000.000 đồng. thông qua giải pháp nhắn tin tập trung có sự hỗ trợ của công nghệ (ủy quyền cho đại diện hoặc tổ chức xã hội thực hiện giám sát). Số liệu tin nhắn sẽ được báo cáo, thống kê, kiểm soát có xác nhận bởi các đơn vị chức năng của Bộ Thông tin và truyền thông. Kết quả:

- Số lượng tin nhắn: 30.000.000 đồng/630 đồng/tin = 47.619 tin nhắn.

- Thoải mái tâm lí. Thậm chí có người còn có khả năng đóng góp cao hơn.

-> Con số 20 tin so với 47.619 tin cũng đáng suy ngẫm…

Qua 2 ví dụ trên có thể thấy:

1. Sự khác biệt giữa 2 cách làm: một cách thiên về hình ảnh, phong trào, một cách thiên về hiệu quả, kết quả. Đáng suy ngẫm là cách làm thiên về hình ảnh, phong trào đang là cách thức phổ biến hiện nay. Chúng ta trân trọng cách làm truyền thống đã mang lại kết quả tích cực, giúp Vịnh Hạ Long lọt vào top 10 kì quan thế giới mới nhưng trong giải pháp tình thế, cấp bách hiện nay, cần phải ưu tiên lựa chọn giải pháp thứ 2 nhiều hơn.

2. Giải pháp kỹ thuật và ý tưởng do Đoàn VNPT đưa ra mang tính chất hỗ trợ thao tác nhắn tin thủ công của người dân và góp phần minh bạch hóa sự ủng hộ, tham gia chương trình. (Trên cơ sở trao đổi với Bộ Văn hóa thể thao và du lịch, Việc này không vi phạm quy chế vì một cá nhân (hoặc một số điện thoại) có thể nhắn tin nhiều lần, không hạn chế số lượng, vì kết quả nhắn tin có phát sinh cước.

3. Về cơ chế, quy trình và cách thức thực hiện của chúng ta chưa huy động được hết tiềm năng, sự ủng hộ, đóng góp của cộng đồng xã hội cho việc bầu chọn Vịnh Hạ Long. Trong khi quy định không giới hạn số lần đối với 1 người, một đầu số thì cách thức vận động triển khai chưa có các hình thức linh hoạt, hỗ trợ người dân. Đặc biệt những người muốn đóng góp, ủng hộ nhiều.  

Những khẩu hiệu xuất phát từ trái tim. 

Trong thời điểm thực hiện cuộc nhắn tin tập thể đó, Đoàn thanh niên Tập đoàn VNPT đã vận động Đoàn Khối Doanh nghiệp Trung ương và tất cả những người Việt Nam yêu nước khác hãy vận động cho vịnh Hạ Long bằng khẩu hiệu:

Thời hạn bình chọn chỉ còn được tính bằng giờ, bằng phút…

Xin hãy nhịn một lon bia để có thể ủng hộ được 10 tin nhắn
Xin hãy bỏ qua một chương trình xem phim, ca nhạc, đá bóng…để có thể ủng hộ được 100 tin nhắn
Xin hãy cắt giảm một món quà sinh nhật cho bạn bè, người thân để có thể ủng hộ được 1.000 tin nhắn
Xin hãy tiết kiệm một buổi tiếp khách để có thể ủng hộ được 10.000 tin nhắn
Xin hãy tiết giảm một khoản nhỏ đầu tư công nào đó không hiệu quả để có thể ủng hộ hàng triệu tin nhắn…
Xin hãy làm một điều gì đó cho đất nước trước khi không còn cơ hội…

Bằng những khẩu hiệu này, bằng sự quyết tâm và táo bạo khi áp dụng ngay vào đêm 10/11, đoàn thanh niên VNPT và Đoàn Khối Doanh nghiệp trung ương đã góp công sức vào việc bình chọn cho Vịnh Hạ Long, để Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới...
Thanh Hường
Nguồn:  VNMedia

Một độc giả bình: 

Lương tri, sĩ diện hỏng hết khi đọc một bài báo như "Vịnh Hạ Long trở thành Kỳ quan Thiên nhiên mới" trên đây. 

Người ta khoe khoang một cách hả hê, tự hào các mánh khoé ăn gian phiếu, cách kéo bè kéo cánh để ăn gian phiếu bầu cho HL. Mà lẽ ra những chuyện thế này con người có liêm sỉ phải giấu đi, đậy lại. Ôi thật xấu hổ cho nhân tình thế thái hôm nay! 
________________

Bài đọc thêm: 
Lạ lùng nơi tổ chức bầu chọn Vịnh Hạ Long!
20/11/2011 11:13:45
 
-Theo thông tin trên website của New7Wonders, thì đây vừa là một tổ chức phi lợi nhuận, vừa là một tổ chức thương mại. 

New7Wonders Foundation là tổ chức phi lợi nhuận, với chức năng chính là tổ chức chiến dịch bầu chọn trên toàn thế giới. Trong khi đó, NewOpenWorld Corporation là công ty được ủy quyền để thực hiện các hoạt động thương mại có liên quan.

Sau hai cuộc bình chọn 7 Kỳ quan thế giới mới (công bố kết quả năm 2007) và 7 Kỳ quan thiên nhiên mới (vừa công bố kết quả sơ bộ ngày 11/11 vừa qua), New7Wonders Foundation sẽ tiếp tục những dự án vận động bầu chọn tương tự. Dự án mới nhất là 7 Thành phố kỳ quan, sẽ công bố các địa danh tham gia vào tháng 1/2012.

Theo website nói trên, New7Wonders Foundation có trụ sở tại Bảo tàng Heidi-Weber (Zurich, Thụy Sĩ). Nhưng báo The Jakarta Post (Indonesia) dẫn lời Sapta Nirwandar, Giám đốc tiếp thị của Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia phát biểu trong một cuộc họp báo cho biết “Chúng tôi đã gửi 1 bức thư tới địa chỉ tổ chức này ở Zurich nhưng thư bị gửi trả lại vì địa chỉ không rõ ràng”.

Quan chức này cũng cho rằng, thật lạ lùng nếu một tổ chức quốc tế, tham gia vào những giao dịch lên đến hàng triệu USD mà lại không có một văn phòng thật sự.

Cũng trên website của mình, New7Wonders Foundation khẳng định họ không phải là đối tác của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên Hợp Quốc UNESCO. Họ cũng không tìm kiếm hay yêu cầu sự ủng hộ, tán thành của UNESCO.

Còn trên website của UNESCO, tổ chức này tuyên bố họ không có liên quan đến chương trình vận động bầu chọn “7 kỳ quan thế giới mới” và “Mặc dù UNESCO đã vài lần được mời hỗ trợ dự án này, nhưng chúng tôi quyết định không hợp tác với ông Weber” (Bernard Weber, người sáng lập New7Wonders Foundation).

UNESCO cũng khẳng định, việc công nhận giá trị tinh thần và biểu tượng của các địa danh và đưa chúng vào một danh sách mới là không đủ. Theo UNESCO, phải đề ra các tiêu chí khoa học, đánh giá chất lượng các ứng viên, thiết lập các khuôn khổ pháp lý và quản lý.

Ông Bernard Weber, Chủ tịch New7wonders of Nature (áo trắng) trong chuyến thăm Việt Nam
Ông Bernard Weber, Chủ tịch New7wonders of Nature (áo trắng) trong chuyến thăm Việt Nam


Những sự cố trong cuộc bầu chọn 7 Kỳ quan thiên nhiên mới


Tháng 5/2011, Bộ trưởng Du lịch Maldives, ông Thoyyib Mohamed tuyên bố nước này rút khỏi cuộc bầu chọn. Theo tờ The Minivans News của Maldives, lý do được đưa ra là “New7Wonders bất ngờ yêu cầu đóng những khoản tiền lớn”. Để đáp lại, phát ngôn viên của New7Wonders cho biết Maldives vẫn có tên trong danh sách các địa điểm được bầu chọn, và tổ chức này sẽ tìm kiếm một ủy ban hỗ trợ chính thức khác thay cho Bộ Du lịch Maldives.

Theo thông tin từ The Minivans News được báo Anh The Guardian dẫn lại, ngoài khoản lệ phí tham dự 199 USD ban đầu, khi lọt vào danh sách chung kết, Maldives được yêu cầu đóng phí tài trợ (1 suất tài trợ bạch kim: 350.000 USD hoặc 2 suất tài trợ vàng 210.000 USD/suất) và kinh phí hỗ trợ hoạt động quảng bá vòng quanh thế giới, bao gồm phí đi lại, ăn ở và truyền thông cho đại diện New7Wonders đến thăm Maldives và một số chương trình khác. Theo các quan chức ngành du lịch, tổng các khoản chi này có thể lên tới 500.000 USD.

Tại Indonesia, tờ The Jakarta Post đưa tin, ngày 29/12/2010, Bộ trưởng Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia Jero Wacik đã nhận được thư từ New7Wonders đe dọa rút Công viên quốc gia Komodo khỏi danh sách các địa danh vào chung kết cuộc bầu chọn nếu nước này không trả khoản phí bản quyền 10 triệu USD.

Đây là khoản tiền mà Indonesia được New7Wonders đề nghị chi trả để tổ chức buổi lễ công bố kỳ quan thiên nhiên mới. Indonesia cũng được yêu cầu đóng thêm 35 triệu USD kinh phí tổ chức sự kiện này.

Đại diện Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia cho rằng mức phí trên là quá đắt và từ chối tổ chức lễ công bố. Họ mời luật sư và dọa kiện New7Wonders nếu loại Công viên quốc gia Komodo. Về phần mình, New7Wonders tuyên bố thắng cảnh của Indonesia vẫn nằm trong danh sách vào chung kết, nhưng rút tư cách ủy ban hỗ trợ chính thức của Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia. 

Trong một thông cáo báo chí đăng trên trang detik.com, ông Weber cho biết, tháng 12/2010, một đơn vị tư nhân có tiếng đã được Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia chỉ định để kí hợp đồng đăng cai tổ chức lễ trao giải, song ông từ chối nêu tên đơn vị này. Tuy nhiên, Bộ trưởng Bộ Văn hóa và Du lịch Indonesia khẳng định Indonesia không vi phạm hợp đồng: “Chúng tôi chưa hề kí bất cứ hợp đồng nào liên quan tới đề nghị làm chủ nhà cho lễ công bố. Do vậy, không có hợp đồng nào bị vi phạm”.

Công viên quốc gia Komodo cuối cùng cũng có tên trong danh sách sơ bộ 7 Kỳ quan thiên nhiên mới được công bố ngày 11/11/2011.

Dư luận thế giới về kết quả bầu chọn

Sau khi danh sách 7 Kỳ quan thiên nhiên mới được công bố, các hãng thông tấn, báo chí lớn trên thế giới như CNN, AFP, Los Angeles Times, The Sydney Morning Herald…đều đưa kết quả bầu chọn và hình ảnh các địa danh, nhưng phần lớn không bình luận.

Trong khi đó, tạp chí National Geographic của Hội Địa lý Quốc gia Mỹ cũng đưa tin về kết quả, nhưng kèm theo lời giới thiệu đây là sự kiện “gây tranh cãi, cho phép mọi người bầu chọn theo kiểu Thần tượng Âm nhạc Mỹ” và “dù nổi tiếng, nhưng cuộc bình chọn bị chỉ trích vì không khoa học và thiếu minh bạch trong các tiêu chí được áp dụng để lựa chọn các địa danh vào chung kết”.

Tạp chí cũng dẫn lời Costas Christ, biên tập viên tạp chí National Geographic Traveler băn khoăn rằng “Liệu chiến dịch này có giúp thế giới gìn giữ những khu vực thiên nhiên hoang dã cuối cùng còn lại và môi trường đại dương cho các thế hệ mai sau? Hay nó là một nỗ lực để giúp các nước đang phát triển giảm nhẹ đói nghèo thông qua phát triển du lịch bền vững?”.

Nhà báo này cho rằng, nếu không đạt được các mục tiêu trên thì cuộc bầu chọn chỉ là một màn tiếp thị. Theo Costas Christ, việc quảng bá các địa danh này như trong cuộc bầu chọn của New7Wonders là lợi bất cập hại nếu đứng trên quan điểm bảo tồn. Vì một số địa danh trong số 7 Kỳ quan thiên nhiên mới hiện đang bị đe dọa vì ô nhiễm và phát triển quá mức và chưa được chuẩn bị để đón nhận một lượng du khách lớn có thể đổ về nhờ hiệu ứng của cuộc bầu chọn.

Thu Thủy (lược dịch)
Nguồn: Bee.net.vn

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

NGUYỄN QUANG A: QUỐC HỘI THẬT HỒNG PHƯỚC!

Quốc Hội thật hồng phước! 

Tôi đã bị sốc về đề xuất luật nhà văn và sự ưu tiên luật nhà văn so với luật biểu tình của đại biểu Quốc Hội Nguyễn Minh Hồng. Nay lại càng sốc hơn với bài phát biểu phản đối luật biểu tình của đại biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước. Tôi đã có lời bình về đề xuất của ông Hồng mà báo chính thống đã đưa. Tôi cũng có một số ý nghĩ về bài phát biểu của ông Phước mà báo chính thống chỉ lấy ra vài ý.

Đây là bài viết của tôi về ông Phước: 
Sốc về ông Hoàng Hữu Phước 
Nguyễn Quang A 

Tôi thực sự bị sốc khi đọc bài phát biểu của ông Phước. Nếu ông Phước, với tư cách một cá nhân, đọc bài phát biểu ấy ở đâu đó, nếu có người nghe, thì bất cứ ai có chút hiểu biết và dựa trên nội dung bài phát biểu của ông đều có thể thấy rằng ông là một người hiểu biết nông cạn, sử dụng thông tin sai lệch và thích phán một cách hết sức bừa bãi, song người ta cũng chẳng hơi đâu trách ông làm gì. Nhưng ông lại đường đường là một đại biểu Quốc Hội, phát biểu công khai, chính thức trên diễn đàn Quốc Hội.

Tôi trằn trọc đặt cho mình câu hỏi “làm sao những người như ông lại có thể “lẻn” vào Quốc Hội?” và thấy quá lo: với các “dân biểu” như ông thì Việt Nam lụn bại là chắc chắn.

Ông Phước “kính đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIII này”. Một “đại diện của dân” lại ngang nhiên đề nghị các “đại diện của dân” tước hai quyền con người cơ bản được hiến định của dân! Dân nào bầu ông làm đại diện của mình nếu họ biết rõ chân tướng của ông.

Theo ông, nếu lập hội:  để “tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam”; “tạo nên các hội mới nằm bên trong hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam như 44 thành viên hiện hữu để làm phong phú hơn tổ chức hùng mạnh của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam” đều là không cần. Sự hiểu của ông mới nông cạn làm sao về hội, về vai trò của xã hội dân sự và thậm chí về Mặt trận Tổ quốc Việt Nam!

Lý do để ông loại luật biểu tình:

Theo ông, cuộc biểu tình đầu tiên xảy ra năm 1913 và mãi đến các năm 1960 mới xuất hiện từ ngữ “biểu tình” ở Mỹ rồi lan ra khắp thế giới. Ông lấy đâu ra những thông tin tào lao và hoàn toàn sai ấy?

Ông khẳng định, “ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay biểu tình là để chống lại Chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của Chính phủ”.

Sự hiểu của ông về biểu tình sai bét. Bất cứ ai biết đọc, biết dùng Google và không biết gì về biểu tình cũng có sự hiểu đúng hơn ông về biểu tình chỉ sau 15 phút!

Khi ông “đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người gần đây Thành phố Hồ Chí Minh chống đường lưỡi bò” và ông “đã nghe những người bị kẹt xe lớn tiếng nguyền rủa, thóa mạ, văng tục đầy đe dọa những người đang tập hợp mà ta gọi là biểu tình ấy” và ông sợ “sự giận dữ này có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữa vài nhóm người biểu tình và chống biểu tình”.

Ông sợ các cuộc tập hợp đông người như vậy xâm hại đến đến quyền tự do của những người khác. Ông đòi cân đong xem “cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn” một số quyền mà ông nêu ra để đối sánh. Đấy chính là một trong những lý do cần có luật biểu tình, chứ đâu như ông nghĩ.

Rồi ông kết luận “Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh” như sự ô danh mà các cuộc biểu tình “chiếm phố Wall” gây ra cho nước Mỹ. Tôi thấy thật ô danh cho những kẻ thích phán bừa như vậy mà chẳng tìm hiểu kỹ thực hư thế nào.

Đảng Cộng Sản Việt Nam, Chính Phủ Việt Nam phản đối đường lưỡi bò, thế mà ông ngang nhiên dùng những lời được ông cho là của người khác để bôi nhọ, thóa mạ những người “chống đường lưỡi bò” bằng cách thực hiện quyền biểu tình được hiến định của mình. Hay ông ủng hộ đường lưỡi bò? Hay ông muốn bắt người khác phải làm theo cách nghĩ của ông?

Ông bảo “đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng gây ra biến loạn”. Không có thăm dò dư luận sao ông biết “đa số nhân dân sẽ”…? Ông muốn hay có thể điều khiển nhân dân ư? Dân biểu như ông chỉ góp phần vào sự bóp nghẹt tự do, biến dân thành tù nhân và nô lệ và gây ra “biến loạn” mà thôi.

Dân biểu như ông chắc khó có thể đóng góp gì cho sự phát triển hướng tới “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng và văn minh” nếu không nói là ngược lại.

Càng thích phán theo kiểu này tại diễn đàn Quốc Hội và các diễn đàn chính thức khác với tư cách ông nghị, ông càng tự hủy hoại mình và hủy hoại uy tín của Quốc Hội.

Nếu còn chút liêm sỉ ông nên từ chức đại biểu Quốc Hội và về nhà tu học thêm. 
__________________________

Bực, buồn phải suy nghĩ mông lung rồi cũng tìm được sự lý giải: các ông này (mà không có các ông ấy thì có các ông tương tự) mà không thế mới lạ! Và thế là stress được xả.

Xem lại thì thấy 2 ông Hồng Phước này có mấy điểm giống nhau. 

Cả 2 ông đều không muốn luật biểu tình. Cả 2 ông đều là các đại biểu tự ứng cử và đã trúng. Khóa trước trong số những người tự ứng cử duy nhất chỉ có ông Hồng trúng cử. Khóa này trong số nhiều người tự ứng cử có 4 người trúng cử, tức là các ông Hồng Phước chiếm 50%! Không rõ chứng kiến của 2 vị kia (ông Phan Văn Quý, bà Châu Thị Thu Nga) ra sao. Chất lượng của các vị tự ứng cử đã trúng cử thật là cao! Họ tự ứng cử hay được nhắc “cứ tự ra ứng cử đi”? Cái dân chủ xã hội chủ nghĩa triệu lần tốt đẹp hơn dân chủ tư sản nó vậy đó! Thật là hồng phước cho Quốc Hội! 

N.Q.A
*Bài viết do TS Nguyễn Quang A gửi trực tiếp cho NXD-Blog.
Xin chân thành cảm ơn tác giả!

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

NGUYỄN KHOA ĐIỀM: HẠ LONG KHÔNG NÓI VỀ MÌNH

BẦU CHỌN HẠ LONG: NGƯỜI VIỆT BỊ MÓC TÚI ?

Cuộc bầu chọn kì quan thế giới mới do Tổ chức New Open World  phát động đã khép lại sau 4 năm rình rang. Cuối cùng thì những người Việt trọng danh đã đạt được mong muốn của mình: Vịnh Hạ Long lọt vào tốp 7 kì quan thế giới mới.

Trước sự kiện đó, nếu bảo không vui thì không phải và không là người yêu nước bởi chính người viết bài này cũng đã không tiếc mấy trăm đồng để gửi một cái tin nhắn góp gió cho Hạ Long bay cao, bay xa. Nhưng nỗi buồn thì không nhỏ. Đọc những thông tin gần đây xung quanh chuyện bầu chọn này mới thấy cái trớ trêu của sự đời. Sau khi có kết quả bình chọn, UNESCO vẫn khẳng định rằng đây là kết quả của một dự án cá nhân, và rằng “Dự án này, về cả tầm quan trọng và ý nghĩa bền vững, không thể đóng góp vào việc bảo tồn các địa danh sau khi được bình chọn”.

Một tổ chức cá nhân của nước người mà khuấy động được cả hệ thống chính trị của ta tham gia cổ vũ thì thật là một chuyện ngoài sức tưởng tượng. Quả thực bái phục tài mê hoặc, giỏi “ma-két-ting” của cái ông “New Open World” ! Chỉ sau một thời gian rất ngắn, một hai tháng gì đó, công cuộc bầu chọn theo tinh thần thể dục của cụ Nguyễn Công Hoan xưa đã mang lại kết quả không ngờ: 24.090.156 tin nhắn của người Việt gửi qua tổng đài 147 bình chọn cho Hạ Long. Không biết New Open World có dám công khai số phiếu bình chọn trên khắp thế giới cho các kì quan không, bởi nếu bầu chọn qua trang mạng của New Open World thì thử hỏi được bao nhiêu phiếu ? Tôi dám chắc là không nhiều bởi thủ tục bầu qua trang web của New Open World nhiêu khê, chẳng mấy ai dư hơi sức để làm nếu không vì một sự ép buộc kiểu như ông chúa đảo Tuần Châu đã áp dụng với nhân viên của mình. Còn bầu chọn qua tin nhắn di động thì duy nhất chỉ một cú pháp cho địa danh nước mình với số lần không giới hạn thì thử hỏi làm sao mà khách quan, vô tư ?

24.090.156 tin nhắn nhân với cái giá 630 VND thành ra số tiền 15.176.798.280. Một nửa trong số đó nghĩa là hơn 7,5 tỉ trút vào hầu bao của New Open World chỉ trong vòng một tháng. Đấy là chưa kể các khoản thu của họ qua bầu chọn trên mạng, khoản phí liên kết đường link đến trang new7wonders với giá 25.000 USD/ tháng. Người Việt yêu nước đã vô tư móc túi mình làm giàu cho kẻ khác mà không hay biết mình bị lừa. Nghĩ như thế càng thấy cái giá phải trả cho cái danh to không chỉ đắt về tiền bạc mà còn vô nghĩa lí vì bị trục lợi và không được một tổ chức hợp pháp đại diện cho thế giới như UNESCO thừa nhận.

Không lâu đâu, sự ồn ã rồi sẽ chìm lắng theo thời gian. Chỉ còn lại Hạ Long-kì quan đích thực của tạo hóa sừng sững giữa trời nước bao la:

Trầm ngâm trên biển xanh
Hạ Long không nói về mình…
Vượt ra ngoài dục vọng
Khổng lồ mà thong dong…
                   (Nguyễn Khoa Điềm)

Buôn Ma Thuột, 16-11-2011
Nguyễn Duy Xuân

LỜI TẠ LỖI VỚI ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA


LỜI TẠ LỖI VỚI ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA
Kính thưa đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa,
Kính thưa đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc,
Kính thưa chú Nguyễn Xuân Diện,
Kính thưa toàn thể bạn đọc theo dõi blog Nguyễn Xuân Diện,

Trong bức Thư Ngỏ gửi đại biểu Dương Trung Quốc và toàn thể đại biểu Quốc hội khóa XIII vừa qua mà cháu đã gửi nhờ chú Nguyễn Xuân Diện trao tận tay đại biểu Dương Trung Quốc đã có 1 sự nhầm lẫn.

Đó là căn cứ theo thông tin ban đầu từ báo Vneconnomy http://vneconomy.vn/20111117025218325P0C9920/tranh-luan-gay-gat-du-an-luat-bieu-tinh.htm cháu đã nhầm tên vị đại biểu quốc hội đồng tình với ý kiến của đại biểu Hoàng Hữu Phước. Theo tin từ báo này thì đại biểu đó là đại biểu Trương Trọng Nghĩa. Nhưng thông tin sau đó từ báo Tuổi Trẻ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/465571/Chua-can-Luat-bieu-tinh-vi-dan-tri-thap.html, báo SGGP http://www.sggp.org.vn/phapluat/2011/11/273672/ và từ bạn bè thì đó là không chính xác. Sau khi kiểm chứng, cháu xin chính thức thừa nhận sai sót, xin đính chính và vô cùng xin lỗi đại biểu Trương Trọng Nghĩa, chú Nguyễn Xuân Diện, đại biểu Dương Trung Quốc và toàn thể bạn đọc đã đọc bản lưu trữ của bức thư ngỏ trên tại blog Nguyễn Xuân Diện.

Thông tin đính chính như sau: Người đã đồng tình và ủng hộ ý kiến của đại biểu Hoàng Hữu Phước là đại biểu Đặng Ngọc Nghĩa chứ không phải là đại biểu Trương Trọng Nghĩa.

Đối với riêng đại biểu Trương Trọng Nghĩa, cháu xin dập đầu tạ lỗi vì đã nhầm lẫn dẫn đến việc vô tình xúc phạm danh dự của bác. Cháu mong nhận được sự tha thứ và không chấp của bác. Cháu thành thật xin lỗi và xin chân thành cảm ơn.

Cháu xin nhờ chú Nguyễn Xuân Diện, nếu chưa trao thư ngỏ cho đại biểu Dương Trung Quốc, thì xin đính chính lại giúp cháu, cụ thể là sửa cụm từ Trương Trọng Nghĩa lại thành Đặng Ngọc Nghĩa, đồng thời gửi kèm cháu bản thư tạ lỗi này đến trực tiếp tận tay đại biểu Trương Trong Nghĩa (hoặc có thể nhờ bác Dương Trung Quốc chuyển giúp nếu bác ấy đồng ý) và đăng lên blog Nguyễn Xuân Diện để tất cả bạn đọc được tường.

Một lần nữa cháu chân thành xin lỗi đại biểu Trương Trọng Nghĩa vì đã làm bạn đọc hiểu lầm dẫn đến xúc phạm bác. Cháu xin lỗi chú Nguyễn Xuân Diện vì đã sai sót khiến chú bị liên đới trách nhiệm. Và cháu xin lỗi toàn thể bạn đọc blog Nguyễn Xuân Diện vì đã chuyển đến mọi người 1 thông tin sai lệch.

Cháu xin chân thành cảm ơn.
Cháu
Một Người Việt Nam