Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

TÔI BỊ XẾP ĐẢNG VIÊN LOẠI 3 VÌ ĐI BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC GÂY HẤN


TÔI BỊ XẾP ĐẢNG VIÊN LOẠI 3
VÌ ĐI BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC GÂY HẤN

Đào Tiến Thi

Chắc là các chi bộ đảng khi cuối năm xếp loại đảng viên cũng làm như chúng tôi:  bước thứ nhất là làm bản tự kiểm rồi đem ra bình xét ở tổ đảng, sau đó bước hai là bỏ phiếu ở chi bộ. Mỗi người bỏ phiếu cho các đảng viên trong chi bộ theo các loại:
– Đảng viên đủ tư cách, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ (gọi tắt là loại 1)
– Đảng viên đủ tư cách, hoàn thành tốt nhiệm vụ (gọi tắt là loại 2)
– Đảng viên đủ tư cách, hoàn thành nhiệm vụ (gọi tắt là loại 3)
– Đảng viên không đủ tư cách, không hoàn thành nhiệm vụ (gọi tắt là loại 4)
Loại 1 –  “Đảng viên đủ tư cách, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ” thì thường dành cho đảng viên là cán bộ lãnh đạo, còn lại đều loại 2 – “Đảng viên đủ tư cách, hoàn thành tốt nhiệm vụ”, không có loại 3. Thông lệ nhiều năm đã thế.
Tuy nhiên năm nay đến bước hai, tôi chỉ được 10/18 bầu vào loại 2, còn lại là loại loại 3. Bí thư chi bộ gộp cả hai người vắng mặt để tính, thành ra tôi chỉ được 10/20, không đủ xếp vào loại 2 và tạm để trống, chờ đảng ủy cấp trên xem xét. Cũng có thể thấy đấy là điều đã định đoạt.
Kể ra nếu xét một cách chính xác – tức là đảng viên thực sự phải thể hiện vai trò tiên phong – thì xếp tôi vào loại 3, loại “thường thường bậc trung”, tôi cũng rất bằng lòng, vì xét thấy mình cũng chẳng có gì tiên phong cả. (Chỉ riêng cái chuyện trước cảnh nhà cầm quyền Trung Quốc luôn luôn sách nhiễu, bắn giết ngư dân, gây ra bao cảnh nghèo đói, mẹ góa con côi, lại còn hai lần cho tàu to xông thẳng vào vùng biển của Việt Nam mà cắt cáp tàu thăm dò dầu khí, rồi la lên là Việt Nam gây hấn, thì sự đóng góp của tôi với hai cuộc biểu tình là quá bé nhỏ. So với với những người đi biểu tình nhiều lần, so với những người bị bắt bớ, đánh đập, giam cầm, so với những bạn trẻ măng, những ông bà già, thì tôi còn rất đáng xấu hổ). Thế nhưng theo thông lệ lâu nay thì loại 3 là loại chỉ dành cho những người “có vấn đề” thực sự, thì tôi thấy bất công. Cũng giống như học sinh hiện nay, tuy đạo đức rất xuống cấp, ai cũng biết thế, nhưng khi xếp loại hạnh kiểm thì vẫn xếp vào loại “tốt” là chính, nếu hư vừa vừa thì xếp xuống loại “khá”. Loại trung bình chỉ dành cho học sinh hư, hỗn thực sự, tức là loại học sinh “cá biệt”, thường có trong “sổ đen”. Loại này rất hiếm.
Cho nên tôi phải hỏi lý do (hỏi thôi chứ biết ngay vì sao rồi) thì bí thư trả lời tại tôi đi biểu tình. Đi biểu tình là trái điều 6 trong 19 điều cấm của đảng viên, ông ấy giải thích thế.
Tôi nói rằng tôi đi biểu tình là phù hợp với quyền công dân đã được ghi trong hiến pháp (điều 69). Hơn nữa đây là biểu tình để phản đối hành động xâm phạm bờ cõi nước ta của nhà cầm quyền Trung Quốc, biểu tình để thể hiện quyết tâm chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc của nhân dân Việt Nam thì không thể là sai trái được. Chính Giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh cũng thừa nhận những cuộc biểu tình chống Trung Quốc trong tháng 7, 8 vừa qua là biểu tình yêu nước[1]. Và mới đây nhất, trước việc đại biểu Quốc hội hỏi về thái độ và chủ trương của Chính phủ về việc người dân biểu tình biểu thị lòng yêu nước, ngày 25-11-2001, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định Đảng và Chính phủ luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia[2]. Tôi cũng nhắc lại cả vế sau trong phát biểu của Thủ tướng: Chính phủ không hoan nghênh và buộc phải xử nghiêm với những động cơ, hành vi lợi dụng danh nghĩa yêu nước, bảo vệ chủ quyền để gây phương hại cho đất nước và xã hội. Tôi không có hành vi nào lợi dụng danh nghĩa yêu nước, bảo vệ chủ quyền để gây phương hại cho đất nước và xã hội. Công an đến cơ quan làm việc với tôi, chỉ để tìm hiểu sự việc và tâm tư của tôi, không hề bảo tôi có tội lỗi gì. Phòng tổ chức cán bộ và ông giám đốc nắm rõ điều này. Và theo tôi biết, tất cả những cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn vừa qua, cho đến lúc này, công an chưa tìm thấy bất kỳ ai lợi dụng lòng yêu nước để gây phương hại cho đất nước cả.
Tôi cũng khẳng định: Nếu những quy định đối với đảng viên làm tôi không thực hiện được tư cách công dân đối với Tổ quốc thì tôi buộc phải chọn tư cách làm người công dân. Tôi không thể vì mình là đảng viên mà khoanh tay để mặc quân cướp nước giày xéo Tổ quốc tôi, lăng nhục đồng bào tôi.
Rất tiếc là vì thời gian đã quá muộn, bí thư cho kết thúc cuộc họp cho nên tôi chỉ được phát biểu ngắn gọn như trên, không được trao đổi, tranh luận với ai. Vì vậy dưới đây tôi xin trao đổi thêm một số vấn đề thuộc về nhận thức “Những điều đảng viên không được làm” (thường gọi “19 điều cấm đảng viên”) trong Quy định số 115-QĐ/TW ngày 7-12-2007 của Bộ chính trị (gọi tắt là QĐ115) và Quy định số 47-QĐ/TW ngày 1-11-2011 của Ban chấp hành Trung ương (gọi tắt là QĐ115), tức Quy định “Những điều đảng viên không được làm” sửa đổi, thay thế cho Quy định 115. 
Điều 6 trong QĐ115 cấm đảng viên những việc sau: Tổ chức tham gia các hội trái quy định của pháp luật. Tổ chức, tham gia mít tinh, biểu tình khi chưa được cấp có thẩm quyền cho phép.
Như vậy QĐ115 không cấm hoàn toàn biểu tình mà chỉ cấm “khi chưa được cấp có thẩm quyền cho phép”. Và điều này thiết nghĩ đâu chỉ cấm riêng với đảng viên mà là đối với tất cả công dân nói chung, một khi chúng ta chủ trương “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”.
Tuy nhiên cái điều cấm này không thể áp dụng vì quyền biểu tình đã được hiến định (điều 69 của Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam) trong khi Luật biểu tình lại không có. Cho nên không một cơ quan nào dám/ có quyền cấp phép biểu tình cũng như dám/ có quyền từ chối việc cấp phép biểu tình. Cũng có nghĩa là người dân đi biểu tình không bị một hạn chế nào về vấn đề này như Giáo sư Hoàng Xuân Phú[3] và nhiều học giả khác đã phân tích.
Chắc là các nhà lãnh đạo Đảng cũng đã nhận ra điều bất cập này nên trong QĐ47 vừa ban hành thay thế cho QĐ115, điều 6 đã được viết lại như sau:
(Cấm) Tổ chức, tham gia các hội trái quy định của pháp luật; biểu tình tập trung đông người gây mất an ninh trật tự.
Như vậy chỉ cấm loại biểu tình gây mất an ninh trật tự. Điều này thì tất nhiên rồi, nước nào chả thế.
Thực tế những cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn vừa qua, theo quan sát của tôi, chưa có cuộc nào gây mất an ninh trật tự (trong khi có rất nhiều cuộc không phải biểu tình đã gây mất an ninh trật tự thì lại không được chấn chỉnh, xử lý nghiêm khắc). Chính Giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh cũng khẳng định những cuộc biểu tình chống Trung Quốc vừa qua chỉ có “một số trường hợp tràn xuống lòng đường, cản trở giao thông[4]” mà thôi.
Xin trở lại một chút câu chuyện của tôi đặt ra ban đầu. Tôi đâu có buồn vì bị xếp đảng viên loại 3. Như trên đã nói, nếu làm đảng viên – công dân mà không được quyền bảo vệ Tổ quốc thì tôi sẽ chọn làm người công dân thường để được bảo vệ Tổ quốc.  Tôi chỉ buồn vì cảm thấy vận nước hiện nay trong cơn hiểm nghèo mà đa số đảng viên  lại thờ ơ, thậm chí còn quy tội cho những người biết lo lắng hay làm một việc gì đó vì quốc gia xã tắc. Thực ra những quy định trên đối với đảng viên, như đã phân tích, cũng không ảnh hưởng nhiều lắm đến quyền và nghĩa vụ công dân, nhưng do nhận thức của nhiều cấp ủy và đảng viên hiện nay không đến nơi đến chốn đã làm cho đa số đảng viên co mình lại trước những vấn đề sống còn của đất nước. Tôi rất buồn khi nhiều đảng viên, nhất là những đảng viên giữ chức vụ, luôn tìm cách lảng tránh khi đề cập những vấn đề thuộc về chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Họ lảng tránh bằng những chữ đôi khi nghe rất “mềm”. Ví dụ: “Đã có Đảng và Nhà nước lo”. (Khổ chưa, chính họ là đảng viên, lại còn đảng nào ở ngoài họ lo cho họ nữa!) Ví dụ: “Bổn phận của mình là làm tốt công việc mình được giao. Việc đại sự quốc gia là của các nhà lãnh đạo” (Hỡi ôi, chẳng lẽ ngày xưa các cụ dạy sai: “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”). Nhiều người chỉ nói đến những chữ Trung Quốc, Hoàng Sa, Trường  Sa, Biển Đông là sợ hãi như phạm phải điều cấm, câu chuyện đang sôi nổi bỗng im bặt và buộc phải chuyển sang đề tài khác. Cứ đà này, chẳng mấy chốc sẽ là tình cảnh Quanh Hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê như câu thơ Chế Lan Viên. Và lòng yêu nước của người Việt Nam, cũng nói theo ý thơ của Chế Lan Viên, sẽ chỉ là rêu phong chuyện cũ!
Tuy nhiên, có lẽ cũng chưa phải tất cả đã đáng buồn. Quanh tôi và qua báo chí, tôi vẫn thấy nhiều người dấn thân, bất chấp những lực cản vô lý. Mới đây nhất là việc ông Andre Manras Hồ Cương Quyết, một người hai quốc tịch Pháp - Việt đã hoàn thành một bộ phim để lên án nhà cầm quyền Trung Quốc tàn ác với ngư dân Việt Nam. Và tôi cũng rất cảm động khi ngày 25-11-2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dõng dạc khẳng định trước Quốc hội về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cũng như chủ quyền của Việt Nam đối với lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý trên Biển Đông nói chung. Thủ tướng nói vo, vô cùng mạch lạc, nhớ đến từng con số, sự kiện, và nói với tất cả sự trang nghiêm và xúc động. Tới đây hy vọng rằng sau mỗi sự kiện Trung Quốc vi phạm chủ quyền Việt Nam thì không chỉ mỗi người phát ngôn Bộ Ngoại giao lên tiếng, không để lời phát ngôn đó bị lọt thỏm vào thinh không, không để nhà cầm quyền Trung Quốc cứ tùy tiện làm theo ý họ. Nhưng muốn thế phải rũ bỏ được những húy kỵ không biết bắt nguồn từ đâu đã nói trên.
Tái bút: Tôi chỉ muốn thông qua việc của tôi mà nêu một hiện tượng, một vấn đề xã hội để cùng nhận thức lại. Những việc, những người tôi nói đến trong bài tôi đâu chỉ thấy ở cơ quan tôi, mà thấy ở rất nhiều nơi. Cho nên hãy chỉ coi nó như những ví dụ mà thôi. Vì vậy các comments của quý vị độc giả xin không chĩa cụ thể vào chi bộ đảng cũng như đảng ủy nơi tôi đang sinh hoạt. Xin cảm ơn tất cả. 
Đ.T.T


[1] Báo Pháp luật ngày 3-8-2011 dẫn lời ông Nguyễn Đức Nhanh: “Qua theo dõi, thấy các cuộc biểu tình này biểu thị thái độ yêu nước, phản đối Trung Quốc xâm lấn biển Đông. Khi tuần hành, đại bộ phận bà con chấp hành luật pháp nhưng cũng có một số trường hợp tràn xuống lòng đường, cản trở giao thông”. http://phapluattp.vn/2011080211294657p0c1013/cong-an-tp-ha-noi-khong-dan-ap-nguoi-bieu-tinh.htm
[2] Xem http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111125/thu-tuong-nguyen-tan-dung-dam-bao-chu-quyen-tren-bien-dong.aspx.
[3]Khi không (hoặc chưa) có luật nào quy định cụ thể hơn về việc biểu tình, thì có nghĩa là pháp luật không (hoặc chưa) có hạn chế nào cả, và công dân hoàn toàn có quyền biểu tình, như Hiến pháp cho phép.  Xem Hoàng Xuân Phú: Quyền biểu tình của công dân. http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fkhnaqvraunaabz.oybtfcbg.pbz/2011_08_20_nepuvir.ugzy
[4] Xem chú thích (1).

*Bài do tác giả gửi trực tiếp cho NXD-Blog.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

VĨNH BIỆT ĐƠN DƯƠNG TRONG KHÚC HÁT TỐNG BIỆT BI THƯƠNG

Diễn viên Đơn Dương qua đời ở tuổi 54.

Sáng 7/12 (giờ Hà Nội), diễn viên Đơn Dương qua đời tại bang California (Mỹ) sau ca phẫu thuật tai biến. Trước khi mất đột ngột, anh đã lên kế hoạch về Việt Nam ăn Tết cùng gia đình, sau gần 9 năm xa quê.

 

Đạo diễn Lê Cung Bắc, anh rể của Đơn Dương cho biết, em trai và con trai của nam diễn viên từ TP HCM sẽ bay sang California, Mỹ để lo việc hậu sự cho anh. 

Một ngày trước (6/12), diễn viên Đơn Dương bị tai biến nhẹ, nhưng anh vẫn sinh hoạt bình thường, chỉ thấy nhức đầu, tê tay, sau đó vào bệnh viện khám. Bác sĩ cho biết, anh bị tắc tĩnh mạch đưa máu lên não và nếu phẫu thuật sẽ khỏe lại. Chính vì thế, Đơn Dương đồng ý. Chiều cùng ngày, sau phẫu thuật, anh trò chuyện được chút ít rồi rơi vào tình trạng hôn mê sâu và phải gắn ống thở oxy. Đến sáng nay, nam diễn viên trút hơi thở cuối cùng. 

Trước khi ngã bệnh và qua đời đột ngột, Đơn Dương đã lên kế hoạch về Việt Nam ăn Tết cùng gia đình. Năm ngoái, anh đã được cấp visa về nước trong thời hạn 5 năm và theo lời kể của gia đình, anh rất vui mừng khi nhận được visa. 

"Đáng lẽ Đơn Dương đã về từ tháng 10 năm nay, nhưng định đến Tết để ở được lâu hơn. Trò chuyện với tôi, Dương cũng nói là muốn gặp lại bạn bè cũ như Nguyễn Chánh Tín, Đào Bá Sơn... để chơi cho vui vì lâu ngày quá không gặp", đạo diễn Lê Cung Bắc kể. 

Gia đình Đơn Dương cho biết, sau khi hỏa táng, tro cốt của nam diễn viên này sẽ được mang về Việt Nam, bởi ước mơ cuối đời của anh là quay về quê hương. Từ khi sang Mỹ định cư vào năm 2003, Đơn Dương chưa một lần quay lại Việt Nam. Theo lời kể của đạo diễn Lê Cung Bắc, tại Mỹ, Đơn Dương cũng nhận được vài lời đề nghị đóng phim mà nếu nhận vai anh sẽ có nhiều tiền. Nhưng nam diễn viên cho rằng, những vai này dễ gây hiểu lầm vì tính cách phản diện, vì thế anh không nhận. Để có thu nhập sống ở Mỹ, anh cùng vài người bạn làm công việc kinh doanh địa ốc.

Đơn Dương (phải) trong phim "Mê Thảo thời vang bóng".
Đơn Dương (phải) trong phim "Mê Thảo thời vang bóng".

"Vợ tôi (Bùi Thị Giang, chị ruột của Đơn Dương) đã khóc rất nhiều khi biết tin. Đây là mất mát quá lớn và sâu sắc với gia đình", đạo diễn Lê Cung Bắc nói.

Diễn viên Đơn Dương (tên thật Bùi Đơn Dương) sinh ngày 27/8/1957 tại Đà Lạt. Năm 1982, bắt đầu bằng một vai nhỏ trong phim Pho tượng của đạo diễn Lê Dân, Đơn Dương được nhiều đạo diễn chú ý và sau đó anh xuất hiện khá nhiều trong các bộ phim khác.

Đến năm 1999, bộ phim Ba mùa mà anh tham gia nhận giải thưởng LHP Sundance. Từ đây, diễn viên này được một vài đạo diễn Hollywood để ý đến. Năm 2001, anh được mời vào vai thiếu tá An trong phim Chúng ta là những người lính cùng ngôi sao Hollywood Mel Gibson và một vai khác trong Rồng xanh. Hai bộ phim này có nội dung xuyên tạc lịch sử Việt Nam.

Đơn Dương từng để lại dấu ấn trong nền điện ảnh Việt Nam với các bộ phim: Mê Thảo thời vang bóng (đạo diễn Việt Linh), Đời cát (đạo diễn Nguyễn Thanh Vân), Canh bạc, Ngõ đàn bà, Dấu ấn của quỷ, Lời thề...

Đơn Dương và Hồng Ánh trong "Đời Cát".
Đơn Dương và Hồng Ánh trong "Đời cát".

Từ năm 2003, Đơn Dương định cư tại Mỹ. Năm 2009, theo tờ Calitoday, diễn viên Đơn Dương bị một tòa án ở Fairfax (Virginia) kết án có tội trong vụ cô Trần Thị Phương Liên kiện anh "lén chụp hình ảnh khỏa thân và thu băng audio sex để tống tiền". Tòa Fairfax yêu cầu nam diễn viên bồi thường cho người bị hại 200.000 USD. Tuy nhiên, nam diễn viên này đã phản tố người tố cáo là cô Liên Trần về hành động vu khống, lăng mạ. Sau đó, cô Trần Thị Phương Liên tự ý bãi nại, hủy kiện.

Theo đạo diễn Lê Cung Bắc, cô này đã xin lỗi Đơn Dương. Gia đình nam diễn viên khẳng định, những lời buộc tội của cô Phương Liên đối với anh đều sai sự thật.

Thoại Hà.
Nguồn: VNE.
Đọc thêm:
Nguyễn Quang Lập:
Đơn Dương ơi, kiếp sau nhớ về Đất Việt nhé, đừng quên!

Chiều nay Hồng Ánh gọi điện cho mình, nói anh Đơn Dương mất rồi. Mình lặng đi mấy giây rồi hỏi mất làm sao, vì sao mất. Ánh nói anh Dương bị tai biến, ảnh kêu đau đầu rồi lịm đi. Đưa bệnh viện cấp cứu, bệnh viện mổ xong, ảnh đã tỉnh. Nhưng chỉ vài giờ sau thì hôn mê, bệnh viện bó tay. 
Thế là xong một kiếp người.

Mình quen Đơn Dương từ năm 1998, khi anh đóng phim Đời Cát. Theo mình Đơn Dương là diễn viên nam xuất sắc nhất của nước ta hiện thời. Với các phim Mê thảo thời vang bóng. Ba Mùa, Đời cát, Chung cư, cỏ lau có thể nói chắc cho đến bây giờ chưa ai thay thế được anh.

Đơn Dương bỏ nước đi Mỹ cũng vì phẫn chí. Sau các phim Rồng xanh, chúng tôi là người lính Đơn Dương bị chửi bới, nhiếc móc, thóa mạ cùng với những qui kết chính trị rất nặng nề đã khiến anh cảm thấy không còn có đất sống, anh đi Mỹ chỉ vì thế và cũng chỉ vì thế mà thôi. Khi Đơn Dương lâm nạn mình bị tai nạn nằm bẹp một chỗ, không cách nào lên tiếng bảo vệ anh như là bảo vệ một tài năng hiếm hoi của Đất nước. Dù biết một nghìn tiếng nói của mình cũng chẳng ăn thua, nhưng thà cất lên một tiếng nói còn hơn ngồi nhìn bạn mình bị làm nhục.

Bây giờ nghĩ lại cứ muốn khóc òa.

Nhớ Đơn Dương những đêm mưa phùn Hà Nội bá vai nhau vừa đi vừa hát nghêu ngao. Nhớ những lần rượu say thách nhau vật tay cười nghiêng ngả, những buổi karaoke hát váng trời. Nhớ lắm.

Giao thừa tết năm ngoái đột nhiên nhận được điện thoại Đơn Dương. Mình hỏi có về nước không. Đơn Dương nói có chứ, nhất định em sẽ về. Cứ nghĩ tết này Đơn Dương sẽ về, đang mừng là mình đã ở Sài Gòn, thế nào cũng được vui tết cùng anh. Ai ngờ anh đã đi, đi cực nhanh, nhanh đến nỗi không cho ai kịp gửi một lời chào.

Chào nhé Đơn Dương! Thôi kiếp này không sống được ở nơi đây thì hẹn nhau kiếp sau vậy.

Đơn Dương ơi, kiếp sau nhớ về Đất Việt nhé, đừng quên! Kiếp sau Đất việt mình không khốn khổ như thế này đâu, chắc chắn là như vậy.
Nguồn: Quê Choa
______________________

Xin vĩnh biệt Nghệ sĩ Đơn Dương trong khúc hát Tống biệt đau thương!



(Trích trong phim Mê Thảo - Thời vang bóng.
Tiếng hát: Nghệ sĩ Nhân dân Thanh Hoài.
Đàn: Đơn Dương)

Hoa đào rơi rắc lối thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi
Ngõ hạnh suối đào xa cách mãi
Ngàn năm thơ thẩn bóng giăng soi
Trần ai tri kỷ
Luống ngậm ngùi
Đôi lứa sắp phân ly
Cõi nhân tâm dan díu nghiệp tơ tằm
Say cũng luỵ, không say thời cũng lụy

Ơ à ơ
Nhị Hà ơi nước tự lưng trời tuôn ra biển rộng
Không vời được đâu
Ấy con thuyền ai kia bến nước sâu thăm thẳm
Giữa chập chùng bao con sóng ngoài xa
Ngẩn ngơ một bóng thông già chơ vơ sườn núi mơ xa mây ngàn

Đàn ai gẩy như mưa rơi gió cuốn
Nợ nhân tình càng vướng càng đau
Yêu nhau yêu mấy yêu càng tan nát
Chờ ai biển rộng sông dài tang tính tình tang
Ai ơi có biết đêm tàn
Ai ơi có biết đêm tàn

Ai ơi có biết đêm tàn lòng yêu càng nặng trái ngang càng nhiều
Dù tan nát cũng liều thân cỏ
Xin nhận về sóng gió muôn nơi
Lênh đênh góc bể cuối trời

Lênh đênh góc bể cuối trời
Tình như ngọn lửa ngoài khơi bão bùng
Ngày tận cùng so giùm khúc hát
Điệu càng đau như hạt mưa bay
Thì giòng sông trôi lấp lửng chân mây
(ới a ới a)

Thôi xin, xin chàng về nơi núi mờ xa
Nhận em một lạy cho qua một đời
Đường khúc khuỷu khung trời rạn vỡ
Mùi yêu thương nặng nợ ấm êm
Thôi anh về đi chân cứng đá mềm

Xin đừng nhìn chi đau thắt lòng nhau
Xin đừng lưu luyến nát tan lòng nhau
Tình hãy hẹn trùng hoan trong gió
Xin hẹn tình trùng vút trong mây
(í a ới a ới a)

CHỦ TỊCH NƯỚC: TĂNG TRANG BỊ, SỨC MẠNH BẢO VỆ TỔ QUỐC

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: 
Tăng trang bị, sức mạnh bảo vệ Tổ quốc
Cập nhật lúc :9:26 AM, 07/12/2011

Quân ủy Trung ương tổ chức Hội nghị ra nghị quyết lãnh đạo thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng năm 2012 tại Hà Nội, ngày 6/12.

Nhất trí với dự thảo Nghị quyết của Quân ủy Trung ương, tại hội nghị, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh một số nội dung: Tăng cường nâng cao trang bị, sức mạnh chiến đấu bảo vệ Tổ quốc; làm tốt hơn nữa công tác đối ngoại quốc phòng; tiếp tục giữ mối quan hệ giữa Quân đội, Công an, Ngoại giao; chỉ đạo xây dựng và củng cố nền quốc phòng toàn dân vững mạnh, xây dựng thế trận quốc phòng-an ninh vững chắc, không ngừng nâng cao tiềm lực quốc phòng…

Hội nghị đã thống nhất đánh giá: Năm 2011, Quân ủy Trung ương và cấp ủy, chỉ huy các cấp đã có nhiều đổi mới, sâu sát, hướng về cơ sở, triển khai toàn diện và hoàn thành tốt các mặt công tác quân sự, quốc phòng và xây dựng đảng bộ, trong đó có nhiều nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.

Năm 2012, Quân ủy Trung ương tiếp tục lãnh đạo toàn quân quán triệt và thực hiện tốt Nghị quyết Đại hội lần thứ XI của Đảng và Nghị quyết Đại hội đại biểu Đảng bộ Quân đội lần thứ IX; tập trung nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng bộ Quân đội; triển khai toàn diện và làm chuyển biến mạnh mẽ các khâu đột phá quan trọng về điều chỉnh tổ chức biên chế Quân đội…

Hội nghị ra nghị quyết lãnh đạo thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng năm 2012 do Đại tướng Phùng Quang Thanh, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng chủ trì.
Nguồn: Đất Việt

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

CẦN CÓ BÀI BÁO KHOA HỌC BÁC BỎ ĐƯỜNG LƯỠI BÒ

THỦ TƯỚNG TẶNG BẰNG KHEN CHO NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN THỊ NGHI

Nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi được Thủ tướng tặng Bằng khen

Thứ ba 06/12/2011 06:24
ANTĐ - Ngày 4/12, nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi (xã Lạc Long, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương) đã vinh dự đón nhận Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ vì đã có nhiều công sức đóng góp cho việc tôn tạo di tích lịch sử văn hóa và tìm mộ liệt sĩ.


Bà Nguyễn Thị Nghi (trái) vinh dự nhận Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ

Nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nghi đã có 27 tuổi nghề, có nhiều khả năng đặc biệt. Bà đã công đức xây dựng tôn tạo nhiều di tích lịch sử văn hóa đã được xếp hạng, tìm lại những giá trị lịch sử, văn hóa của cha ông từng bị thời gian và con người tàn phá.


Trước đó, ngày 27/11/2011 tại Hà Nội bà Nguyễn Thị Nghi đã được Bộ LĐ-TB-XH trao tặng Bằng khen. Tháng 3/2011 được UBND tỉnh Hải Dương trao tặng Bằng khen. Tháng 6/2011 bà được Bộ Văn hóa - Thể thao – Du lịch tặng Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp văn hóa thể thao và du lịch (năm 2009 bà cũng được Bộ này tặng Bằng khen có công lớn trong việc công đức, tôn tạo, tu bổ di tích lịch sử cấp quốc gia)…


Hà Dương 

PHÁT HIỆN DẤU TÍCH ĐIỆN KÍNH THIÊN THỜI LÊ SƠ?

Phát hiện dấu tích điện Kính Thiên thời Lê Sơ

TT - Kết quả khai quật khảo cổ học suốt tháng 10 và 11 tại điện Kính Thiên (thuộc Hoàng thành Thăng Long ở số 9 Hoàng Diệu, Hà Nội) vừa được Viện Khảo cổ học và Trung tâm Bảo tồn khu di tích Cổ Loa - Thành cổ Hà Nội công bố sáng 6-12.

Các nhà khoa học khảo sát một hố khai quật tại thềm rồng điện Kính Thiên - Ảnh: Hà Hương
Chỉ với năm hố khai quật với tổng diện tích 100m2, các nhà khảo cổ học đã khẳng định được niên đại của thềm rồng trong khu di tích Hoàng thành Thăng Long. Kết quả cho thấy nhiều dấu tích của điện Kính Thiên thời Lê Sơ không còn nguyên vẹn nữa (do được sửa chữa thời Lê Trung Hưng, thời Nguyễn).

Nói theo PGS.TS Tống Trung Tín (viện trưởng Viện Khảo cổ học), “lần đầu tiên chạm đến chỗ thiêng liêng nhất của kinh thành Thăng Long” nên tất cả đều rất cẩn trọng. Sau hai tháng khai quật tại năm điểm, các nhà khoa học cũng chỉ mới đào sâu xuống 1m so với mặt đất và chưa tiếp cận được lớp sinh thổ. 

Tuy diện tích nhỏ nhưng lần khai quật này được đánh giá có ý nghĩa hết sức quan trọng trong việc nghiên cứu dấu tích kiến trúc và quy mô của Hoàng thành Thăng Long xưa.

Tầng văn hóa thời Lê Sơ thể hiện rõ nét ở dấu tích của đan trì (sân rồng dành cho vua quan nhà Lê) xây dựng bằng gạch vồ có niên đại kéo dài từ thời Lê Sơ đến thời Lê Trung Hưng chìm xuống 1m so với bề mặt. Loại sân nền này có quy mô rộng toàn bộ khu vực từ Đoan Môn đến điện Kính Thiên. Đặc biệt quan trọng là phía dưới nền điện Kính Thiên có xuất hiện ba dấu tích móng đầm kiến trúc dài 4,2m. 

Các nhà khoa học cho rằng đấy có thể là dấu tích điện Kính Thiên thời Lê Sơ. Dấu tích thời Nguyễn với các nền gạch, móng tường, móng đầm được phát hiện ở độ sâu 60cm so với bề mặt hiện tại. Đặc biệt, đối chiếu với những bức ảnh chụp của Pháp và kết quả khảo cổ, các nhà khoa học đi đến khẳng định: dù điện Kính Thiên có niên đại từ thời Lê Sơ nhưng quy mô nền điện hiện nay lại thuộc về thời Nguyễn.

Theo đánh giá của GS Phan Huy Lê, kết quả đào thám sát các hố khai quật đã làm rõ diễn tiến của khu vực khai quật từ thế kỷ 15 cho đến nay, đặc biệt là thời kỳ Lê Sơ. Còn GS Lưu Trần Tiêu (chủ tịch Hội Di sản văn hóa VN) khẳng định kết quả khai quật cũng cho thấy bên trong khu vực Hoàng thành Thăng Long còn rất nhiều nghi vấn cần phải làm sáng tỏ để trả lại diện mạo nguyên vẹn cho một giai đoạn lịch sử dài.

Trên cơ sở báo cáo của đoàn khai quật cũng như tìm hiểu thực địa, TS Nguyễn Hồng Kiên (Viện Khảo cổ học) cho rằng khi đào sâu xuống phát hiện thêm một bậc thềm. Như vậy là có 10 bậc chứ không phải 9, và 10 không phải là con số dành cho nhà vua. Số bậc đá này cũng không tương ứng với số đếm của các trục 9, 11. Giải quyết vấn đề này, có lẽ chúng ta nên nhấc các bậc đá lên để xác định các dấu vết bậc đá còn sót lại của điện Kính Thiên thời Lê Sơ.

Với những kết quả được tìm thấy tại khu trung tâm của Hoàng thành Thăng Long, GS Phan Huy Lê và một số nhà khoa học đề nghị nên giữ lại một hố khai quật thể hiện rõ nhất diễn tiến văn hóa từ thời Lê Sơ. “Chúng ta phải giải quyết khó khăn lớn nhất là gia cố thế nào để tránh ngập nước. Nhưng nếu lấp tất cả đi sẽ rất đáng tiếc” - GS Lê nói. 

Cùng quan điểm, nhiều nhà khoa học cho rằng nếu cứ đào lên rồi lấp đi thì rất lãng phí. Bởi vì nếu khu 18 Hoàng Diệu cho khách tham quan hiểu rõ diễn tiến từ thời Đại La đến thời Trần thì khu vực điện Kính Thiên (số 9 Hoàng Diệu) lại thể hiện rất rõ thời kỳ từ Lê Sơ đến hiện tại.

Tuy nhiên, về phía cơ quan quản lý, ông Nguyễn Thế Hùng (cục trưởng Cục Di sản văn hóa) cho rằng nên “tạm thời lấp đi đến khi có hiểu biết rộng hơn và khai quật đủ thì khi đó mới lên kế hoạch bảo tồn tổng thể”.
HÀ HƯƠNG
Nguồn: Tuổi Trẻ.

Đọc thêm: 
Phát hiện nhỏ, Ý nghĩa to

Nhiều báo hôm nay đã có bài về các khai quật khảo cổ học trong Hoàng thành Thăng Long:
- Tuổi trẻ http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/468217/Phat-hien-dau-tich-dien-Kinh-Thien-thoi-Le-So.html,
- Thanh Niên http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111207/dau-tich-dien-kinh-thien-thoi-le-so.aspx ...
- TT&VH http://www.thethaovanhoa.vn/133N20111207075906406T0/buoc-dau-giai-ma-kien-truc-dien-kinh-thien.htm
- ...

Mới MOI xuống khoảng 50cm đã TÒI ra thêm 1 bậc đá của thềm bậc đi lên nền cao của cái lâu nay cứ "chúng khẩu đồng từ" gọi là điện Kính Thiên, đã làm xuất lộ
THÊM 01 bậc đá.

Thế mới căng!
Xưa nay, không ít người cứ ÁP ĐẶT chuyện TÀU, (gần đây là ÁP thước Lỗ Ban) vào kiến trúc Việt.
Theo đó: quan niệm về TRỰC "Sinh-Lão-Bệnh-Tử" được đem ra để ĐẾM số Hoành mái (các thân gỗ nằm ngang đỡ mái nhà). Nhà cháu đã nhiều lần phản đối chuyện KHIÊN CƯỠNG đó.
Nếu đếm số HOành không đúng 'trực Sinh', các nhà ngâm cứu kia sẽ cộng thêm cả Xà Nóc (tức Thượng lương hay Đòn Đông/Dông) và cả Tàu đao ở rìa mái CHO ĐỦ.

Chuyện số bậc thềm lên các nền cao cũng tương tự. Đến không đủ để thành số lẻ, người ta lại LÝ LUẬN là theo SỐ LẦN NHẤC CHÂN.
Trước nay, số bậc lên thềm "cái gọi là nền điện Kính Thiên" này (dù thực tế là 10) VƯỠN ĐƯỢC ĐẾM LÀ 9 BẬC, để đúng là lối lên điện của vua, lại vừa đúng "trực Sinh'.

Cái bọn khảo cổ RÁCH VIỆC lại moi ra thêm 01 bậc nữa là 12 bậc.
Chết mịa chưa, nếu đếm ĐỦ thì rơi ĐÚNG 'Trực' TỬ.
Có ĂN GIAN là 11 thì cũng rơi vào 'trực BỆNH'

Lấp ngay, lấp ngay !

BONUS: Năm 1886, thực dân Pháp đã xây một toà nhà 2 tầng trên chính nền cao của điện Long Thiên để làm Bộ Chỉ huy Pháo binh.
http://baodientu.chinhphu.vn/Uploaded_VGP/nguyenvanhuan/20100711/DienKInhThien3.jpg

Nguồn: FB Nguyễn Hồng Kiên.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

VIỆC BAN HÀNH LUẬT BIỂU TÌNH NGÀY CÀNG CẤP THIẾT

Việc ban hành Luật Biểu tình ngày càng cấp thiết

Thanh Phương
5-12-11

Trong thời gian qua, Luật biểu tình đã trở thành chủ đề tranh cãi ngày càng nóng ở Việt Nam, đặc biệt là tại Quốc hội, người thì cho là phải nhanh chóng thông qua luật này, kẻ thì nói là dân Việt Nam chưa cần đến luật biểu tình. RFI phỏng vấn đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc.

Các cuộc “ tụ tập đông người”, đặc biệt là của dân khiếu kiện kéo lên thủ đô, thành phố đòi giải quyết các vụ cướp đất, tham nhũng, đã xảy ra từ lâu ở Việt Nam. Nhưng vấn đề Luật biểu tình đã được đặt ra ngày càng cấp thiết kể từ sau các cuộc tuần hành trong tháng 6, 7 và 8 năm nay tại Hà Nội và Sài Gòn nhằm phản đối Trung Quốc gây hấn và xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông. Sau những tuần đầu để yên, chính quyền sau đó đã thẳng tay trấn áp những người biểu tình đó, thậm chí gọi họ là những kẻ “phản động”.

Sau các cuộc biểu tình đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đề xuất xây dựng Luật Biểu tình và đã giao cho Bộ Công an chuẩn bị dự thảo luật để “cụ thể hóa quyền công dân đã được Hiến pháp ghi nhận, cũng như đáp ứng đòi hỏi thực tế, để sinh hoạt chính trị này diễn ra nề nếp, trật tự”.

Nhưng qua cuộc thảo luận tại Quốc hội vừa qua, một số đại biểu Quốc hội lại không đồng ý với luật biểu tình, thậm chí đại biểu Hoàng Hữu Phước, không biết căn cứ vào đâu, đã tuyên bố :” Đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật biểu tình”, cho nên ông đề nghị loại bỏ luật này ra khỏi danh sách luật trong nhiệm kỳ Quốc hội khóa 8. Sau đó, trả lời tở Tuổi Trẻ, ông Hoàng Hữu Phưóc còn khẳng định là “ khi nào trình độ dân trí cao hơn” thì mới có thể ban hành Luật biểu tình.

Trong khi đó, nhiều đại biểu khác, mà đặc biệt là đại biểu Dương Trung Quốc, thì cho rằng cần phải có Luật biểu tình, vì luật này sẽ có tác dụng tích cực cho xã hội. Hơn nữa, đây chỉ là cụ thể hóa một trong những quyền tự do đã được ghi từ lâu trong Hiến pháp Việt Nam.

Dầu sao quyết định là tùy thuộc vào Thủ tướng, chứ không phải các đại biểu Quốc hội. Trả lời các câu hỏi của đại biểu ngày 25/11, ông Nguyễn Tấn Dũng đã gián tiếp áp đặt Luật biểu tình khi khẳng định : “Làm Luật biểu tình là phù hợp với Hiến pháp, phù hợp với điều kiện của Việt Nam và bảo đảm quyền tự do dân chủ của người dân”. Ông Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh rằng Luật biểu tình cũng là nhằm “ ngăn chận những việc làm, hành vi gây xâm hại an ninh trật tự, lợi ích của xã hội, nhân dân”.

Cho nên, cuối cùng Luật biểu tình đã được đưa vào thảo luận về chương trình xây dựng luật của Quốc hội khóa 13.

Chưa biết là luật này có sẽ thật sự bảo đảm quyền tự do biểu tình của người dân, hay nó sẽ là một công cụ để kiểm soát chặt chẽ việc thực thi quyền này, với lý do ngăn chận “ những kẻ “phản động”, lợi dụng biểu tình để “gây phương hại cho xã hội”. Một điều chắc chắc là Luật biểu tình sẽ đặt ra nhiều vấn đề liên quan đến các quyền tự do dân chủ khác ở Việt Nam, đặc biệt là quyền tự do lập hội hay quyền tự do ngôn luận, mà cho tới nay vẫn bị hạn chế gắt gao ở Việt Nam.

Sau đây mời quý vị nghe phần phỏng vấn với đại biểu Dương Trung Quốc về vấn đề Luật biểu tình ở Việt Nam:

RFI: Xin chào đại biểu Dương Trung Quốc. Trước hết xin được hỏi là vì sao cho đến nay chúng ta mới nghĩ đến chuyện làm Luật biểu tình, trong khi quyền biểu tình đã được quy định từ lâu trong Hiến pháp?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Không chỉ có Luật biểu tình mà còn có nhiều nội dung khác của Hiến pháp chưa được thực thi trong thực tế, ví dụ như quyền lập hội. Vấn đề Luật biểu tình đã nhiều lần được đặt ra, kể cả những vị lãnh đạo cao cấp, ngay trong thời kỳ chiến tranh. Nhưng có lẽ theo thời gian, người ta cũng quên rằng đó là điều cần thiết. Cho nên không phải tự nhiên mà gần đây và đặc biệt là trong Quốc hội khóa mới này, vấn đề đó được nêu ra một cách trực diện hơn.

Ngay trong kỳ họp đầu tiên, khi đề cập đến chương trình hoạt động của Quốc hội khóa này, đã có những ý kiến đầu tiên. Tôi cũng là một trong những người đầu tiên đặt vấn đề về Luật biểu tình. Nó liên quan đến thực tiễn đang diễn ra rất sôi động. Tôi không nói đến tác động, tiếng vang từ những cuộc biểu tình tại những nơi xa xôi, mà ngay ở Việt Nam, đặc biệt là với những sự kiện liên quan đến Biển Đông.

Cá nhân tôi thì nhận xét là chính phủ đã rất lúng túng khi giải quyết việc này. Một mặt thì rất muốn chia sẻ với đồng bào về trách nhiệm bảo vệ chủ quyền, nhưng mặt khác thì cho rằng cách biểu hiện như thế là không có lợi cho cách giải quyết với Trung Quốc.

Chính vì thế mà đã xảy ra nhiều chuyện có thể nói là cười ra nước mắt được. Không biết đó là “ người yêu nước”, hay người “phá rối trật tự”; không biết là cách ứng xử của cơ quan bảo vệ pháp luật như thế là đúng hay không đúng…

Chính vì thế chúng tôi nghĩ rằng cần phải có Luật biểu tình, nhìn từ cả hai phía. Thứ nhất, đây là quyền của người dân. Thứ hai, đây là công cụ để Nhà nuớc điều chỉnh. Có lẽ từ trong thực tiễn ấy mà vấn đề được đặt ra một cách sát sườn hơn, để ứng phó với hiện tượng xã hội đang diễn ra và theo xu thế, chắc chắc sẽ ngày càng phổ biến hơn. Có luật còn hơn là không có luật. Có quan điểm rõ ràng về cách hành xử của công dân, cũng như của cơ quan bảo vệ pháp luật còn hơn là lúng túng không biết xử lý như thế nào cho phải.

RFI: Khi nói đến Luật biểu tình thì chắc chắn là các nhà làm luật phải nghĩ đến chuyện chúng ta được phép biểu tình để làm gì. Ở Việt Nam cho đến nay, khi nói đến biểu tình là người ta nghĩ ngay đến chuyện chống đối. Theo ông, luật có nên quy định những điều được làm hay không được làm khi tổ chức biểu tình?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Nếu chỉ nghĩ rằng biểu tình là chống chính phủ, thì đó là một cái nhìn phiến diện. Có thể là do một mặc cảm về lịch sử nào đó chăng? Chỉ nhìn trong lịch sử Việt Nam, hiện tượng biểu tình đã có từ rất sớm. Ngay từ năm 1919, khi những người yêu nước Việt Nam ký chung một văn kiện với tên chung là Nguyễn Ái Quốc gởi cho hội nghị Versailles, họ cũng đã xác định rất rõ đó là những quyền cơ bản, quyền phổ quát của con người.

Vào lúc đó, thực dân Pháp giải thích rằng người Việt chưa đủ trình độ dân trí để nắm được công cụ ấy. Nhưng chỉ hơn 25 năm sau, với Cách mạng tháng 8, Nhà nước Việt Nam ra đời. Chỉ hơn 10 ngày sau, ngày 13/9, chủ tịch Hồ Chí Minh đã chủ động ký một sắc lệnh về quyền biểu tình và đã giải thích rất rõ rằng biểu tình là một dạng thái của quyền hội họp.

Trong hoàn cảnh khó khăn, phức tạp như lúc ấy, cần có luật để làm cho tình hình có thể kiểm soát được, để yếu tố tích cực tác động vào đời sống xã hội, vào nền độc lập vừa mới hình thành. Và nếu xem kỹ lịch sử, thì Luật biểu tình cuối cùng là công cụ rất mạnh của những người cách mạng, của Nhà nước cách mạng.

Chúng ta đã có thể huy động hàng chục vạn người ra Nhà hát lớn Hà Nội để nghe chính phủ giải thích và ủng hộ hiệp định sơ bộ mùng 6 tháng 3. Hiệp ước này đã bị phê phán rất nhiều, nhưng khi đã được công khai, minh bạch ra, thì được dân ủng hộ. Ngoài ra còn có những cuộc biểu tình thể hiện tinh thần độc lập dân tộc chằng hạn. Biểu tình không phải chỉ là chống chính phủ. Chống hay không chống là do chính cái chính phủ ấy. Nếu chính phủ ấy [không] hợp lòng dân thì sẽ có những cuộc biểu tình chống chính phủ và ngược lại.

Ngay từ cuối năm 1946, bản Hiến pháp đã ghi rõ quyền hội họp và đến năm 1959 được cụ thể hoá thành quyền biểu tình. Thế thì điều đó đã được ngay chính Nhà nước cách mạng xác lập rồi. Đương nhiên, sau đó chúng ta có thể lấy lý do một thời kỳ chiến tranh rất dài, nhiều quan niệm về xã hội, về tổ chức xã hội, về công dân chưa được định hình lại. Nhưng không thể để kéo dài mãi được. Cho nên đến bây giờ tôi cho rằng Luật biểu tình là cần thiết, nhìn từ cả hai phía: quyền của người dân và công cụ pháp luật để Nhà nước giữ gìn trật tự.

Đương nhiên Nhà nước nào cũng muốn định hướng hành vi biểu tình ấy có lợi cho Nhà nước. Nhưng ngược lại cũng phải thấy rằng khi người dân biểu tình chính là họ bức xúc, họ phản đối một cái gì đó. Phải xem cái phản đối ấy đúng hay sai. Rất nhiều cuộc biểu tình tưởng là chống chính phủ, nhưng thật ra là họ ủng hộ chính phủ, nhưng vì có những người làm sai chính sách của chính phủ,

Tôi lấy ví dụ những cuộc biểu tình ở Thái Bình đã diễn ra cách đây mấy chục năm rồi, vào thời kỳ bắt đầu đổi mới. Nếu nhìn bề ngoài thì rõ ràng là một cuộc bạo loạn của nông dân. Nhưng sau khi đi sâu sát thực tế, chính các nhà lãnh đạo thời đó thấy rõ hai mặt của vấn đề: có vấn đề về tổ chức xã hội, có vấn đề kích động, có vấn đề do người dân chưa được tuyên truyền đầy đủ, nhưng ngược lại cũng phát hiện nhiều sai sót trong bộ máy cầm quyền. Đương nhiên Nhà nước phải làm sao để triệt tiêu những yếu tố tiêu cực, hiểu theo nghĩa là có hại cho Nhà nước, để từ đó kích thích, tổ chức lại xã hội theo hướng có lợi cho mình.

Những cuộc biểu tình ở các nước phát triển chính là góp phần sắp xếp lại xã hội: người dân vẫn được thỏa mãn điều của họ, nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ. Người cầm quyền nào mà khôn ngoan thì họ sẽ triệt tiêu dần những yếu tố không có lợi và phát huy những mặt có lợi cho họ.

Đến lúc này, biểu tình là quyền phổ quát của thế giới, chúng ta không thể không thừa nhận được. Không lẽ ở trong nước đang đấu tranh chống hiện tượng luật treo, tức là luật không đi vào đời sống được vì không có văn bản hướng dẫn, không lẽ để cả Hiến pháp treo à? Hiến pháp 65 năm nay đã đề rõ quyền ấy, mà lại chưa được cụ thể hóa bằng một văn bản nào để người dân vừa thực thi quyền đó, nhưng thực thi trong khuôn khổ pháp luật. Và Nhà nước cũng có căn cứ pháp luật để ứng phó với các cuộc biểu tình.

RFI: Thưa ông Dương Trung Quốc, nếu nhìn kỹ thì quyền biểu tình này có liên quan đến những quyền khác, chẳng hạn như quyền lập hội, vì thường biểu tình là theo lời kêu gọi của một tổ chức, một công đoàn hay một hiệp hội. Cùng một lúc với Luật biểu tình, chúng ta có cần phải bàn về quyền lập hội?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Quyền lập hội cũng đã được soạn thảo và được đem ra bàn thảo ở Quốc hội từ rất lâu rồi, nhưng đương nhiên những người lãnh đạo ý thức được tính chất nhạy cảm của nó, nhất là trong thời kỳ thế giới rất phức tạp như hiện nay, Việt Nam hội nhập thế giới về rất nhiều yếu tố. Nhưng không phải vì lý do ấy mà chúng ta không làm. Có điều phải có một lộ trình đúng, có một giải pháp tốt. Tôi nghĩ nhà cầm quyền Việt Nam đã kế thừa được cả một truyền thống khá lâu dài, được thể hiện trong thời kỳ chiến tranh, tức là biết đoàn kết, tổ chức mọi lực lượng xã hội. Nếu biết khai thác những tổ chức chính trị và biết tin vào dân thì có thể tìm ra giải pháp tốt ngay trong bối cảnh hiện nay. Ở Quốc hội cũng đã có đại biểu nói là chưa cần có luật về hội, nhưng trên thực tế đã có hàng trăm hội rồi, cho dù vẫn còn nằm trong khuôn khổ của một tổ chức chính trị là Mặt trận Tổ quốc. Nếu có luật thì có phải là hội sẽ được phát triển một cách lành mạnh hơn không?

Đương nhiên khi nói vấn đề đó thì tôi cũng ý thức được tính nhạy cảm, nhạy cảm từ trong nhận thức, từ người dân cho đến lãnh đạo, nhạy cảm từ trong thực tiễn, diễn biến xã hội ngày càng phức tạp, trong một thế giới ngày càng biến động như hiện nay. Nhưng không phải vì thế mà bảo rằng chúng ta chưa đủ trình độ để được hưởng quyền này, mà phải bắt tay vào nghiên cứu, tìm hiểu thấu đáo, để làm sao đạt mục tiêu thực thi quyền này, những vẫn bảo đảm lợi ích của xã hội, kể cả của chế độ nữa.

RFI: Thưa ông Dương Trung Quốc, Luật biểu tình cũng đặt ra vấn đề về quyền tự do ngôn luận, bởi vì khi người dân biểu tình thì thường là để phản đối một chính sách, hoặc phản đối chính phủ về một vấn nào đó. Trong khi ở Việt Nam thì quyền tự do ngôn luận còn bị hạn chế bởi những điều khoản trong luật hình sự, cụ thể là điều 88 về tội “ tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam ”. Làm sao có thể dung hoà quyền tự do ngôn luận liên quan đến quyền biểu tình với những điều khoản đó của luật hình sự.

Đại biểu Dương Trung Quốc: Có lẽ chúng ta đang bàn đến những luật chưa có và kể cả khi có luật rồi thì phải hiểu luật đó như thế nào. Luật báo chí đã có rồi, nhưng vận dụng như thế nào thì có những vấn đề của mỗi một thời kỳ lịch sử. Bây giờ chúng ta đừng liên hệ quyền biểu tình với quyền tự do báo chí. Tự do báo chí thì ít nhất đã có luật rồi, còn vận dụng như thế nào thì là cả một quá trình vận động của nó, kể cả từ nhận thức của Nhà nước về quyền của người dân, như thế nào là quyền tự do báo chí, nói như thế nào, có “lề phải” “lề trái” hay không, cho đến ý thức của người làm báo. Tôi nghĩ đây là hai việc rất khác nhau. Ta đang bàn đến chuyện là có Luật biểu tình hay không, chứ không bàn về Luật báo chí.

RFI: Thật ra đây không phải là nói về tự do báo chí mà là quyền được phát biểu, vì khi biểu tình thì người ta sẽ hô các khẩu hiệu, giuơng các biểu ngữ…

Đại biểu Dương Trung Quốc: Tôi xin nhắc lại vấn đề đây là vận dụng luật pháp, cả phía Nhà nước là cơ quan quản lý và bản thân người làm báo. Anh cũng thừa hiểu là hệ thống báo chí ở Việt Nam theo truyền thống là một vũ khí tuyên truyền. Bước sang thời kỳ hiện nay, những tiêu chí nào để xác định thế nào là tự do báo chí thí đó là cả một quá trình vận động. Ai cũng mong muốn là nó ngày càng nới rộng hơn, nhưng mỗi quốc gia có những nét đặc thù, có hoàn cảnh riêng. Cón quốc gia đó có hội nhập với tiêu chí chung của thế giới chưa, đó là cả một quá trình phấn đấu.

RFI: Chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người đã đề xuất Luật biểu tình, nhưng ông lại giao cho Bộ Công an chủ trì soạn thảo. Điều đó có đáng quan ngại hay không, vì Luật biểu tình liên quan đến các tổ chức quần chúng, mà trên hết là Mặt trận Tổ quốc. 

Đại biểu Dương Trung Quốc: Việc giao cho các cơ quan hành pháp soạn thảo luật đã trở thành thông lệ ở Việt Nam từ lâu rồi, mặc dù là bây giờ Quốc hội cũng khuyến khích các tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp hoặc các cá nhân đưa ra sáng kiến luật pháp. Nhưng làm được điều đó là cả một quá trình, liên quan đến nhân lực, nghiệp vụ.

Dù cho cơ quan công an là nơi có liên hệ trực tiếp nhất về vấn đề này, họ có nhiều kinh nghiệm. Đương nhiên người ta sẽ e ngại rằng họ sẽ đứng về phía một lợi ích nào đó. Điều đó có thể xảy ra. Nhưng quan trọng là Quốc hội. Quốc hội có thể hiện được vai trò của mình hay không.

Trong quá trình soạn thảo đương nhiên là cần có sự tham khảo của những tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp có liên quan, như Mặt trận Tổ quốc. Thế còn Quốc hội tham gia đến mức độ nào, thể hiện đến mức độ nào bản lĩnh, nhận thức, sự đồng thuận của mình trong quyết định cuối cùng hay không. Đó lại là vấn đề tiếp theo.

RFI: Theo ông, Luật biểu tình khi nào mới có thể được thông qua?

Đại biểu Dương Trung Quốc: Về thời gian thì tôi không thể nói được vì nhất là cơ quan soạn thảo do chính phủ chủ động tổ chức. Tôi chỉ mong muốn là quá trình ấy thu hút được nhiều ý kiến, càng rộng rãi bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu, thông qua các tổ chức xã hội, nghề nghiệp, để luật đi sát với đời sống hơn và gần với những giá trị phổ quát hơn. Cuối cùng vẫn là trách nhiệm của các đại biểu Quốc hội là những người thông qua luật.

Luật này chắc chắn là rất nhạy cảm, cho nên nó rất cần thiết, nhưng cũng phải có một lộ trình, có sự thận trọng nhất định. Cả về phía nhu cầu người dân, cả về phía nhu cầu Nhà nước sẽ quyết định khi nào luật này ra đời.

RFI: Xin cám ơn ông Dương Trung Quốc.
Nguồn: RFIBasam.

CHÚNG TÔI YÊU CẦU CHÁNH ÁN TÒA ÁN HÀ NỘI TRẢ LỜI ĐƠN KHIẾU NẠI

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
_________________________
Hà Nội, ngày 05 tháng 12 năm 2011

YÊU CẦU GIẢI QUYẾT KHIẾU NẠI
V/v: không thụ lý đơn kiện Đài PTTH Hà Nội

         Kính gửi: Chánh án Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội, Nguyễn Sơn

Chúng tôi, Nguyễn Đăng Quang và Hà Huy Sơn là đại diện cho những người khiếu nại khiếu nại Quyết định số 26/2011/QĐ-TA ngày 27/10/2011 của Chánh án Tòa án nhân dân quận Đống Đa (TANDQĐĐ) do Phó Chánh án Trần Thị Phương Hiền ký thay V/v: Giải quyết khiếu nại Thông báo số 85/TB-TA ngày 17/10/2011 của Thẩm phán Nguyễn Văn Thắng “trả lại đơn khởi kiện Đài PT&TH Hà Nội” xin gửi tới Quý Chánh án lời chào trân trọng và yêu cầu sau đây.

Ngày 10/11/2011, chúng tôi đã nộp đơn khiếu nại đề ngày 03/11/2011 đến Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội (Phiếu nhận đơn – kèm theo).

Ngày 17/11/2011, chúng tôi đã gửi văn bản đề nghị đối thoại trực tiếp giữa những người khiếu nại với ông để tìm hướng giải quyết khiếu nại nhưng không có hồi âm (Đề nghị 17/11/2011 – kèm theo).

Căn cứ Đ396 Bộ luật tố tụng dân sự 2004, quy định:
“Khiếu nại quyết định, hành vi tố tụng của Thư ký Toà án, Hội thẩm nhân dân, Thẩm phán, Phó Chánh án do Chánh án Toà án giải quyết trong thời hạn mười lăm ngày, kể từ ngày nhận được khiếu nại; nếu không đồng ý với kết quả giải quyết thì người khiếu nại có quyền khiếu nại đến Toà án cấp trên trực tiếp. Trong thời hạn mười lăm ngày kể từ ngày nhận được khiếu nại, Toà án cấp trên trực tiếp phải xem xét, giải quyết.”

Nhưng đến nay đã quá thời hạn của Bộ luật tố tụng dân sự quy định, những người khiếu nại chưa nhận được quyết định giải quyết khiếu nại của ông.

Căn cứ khoản 2, điều 403 Bộ luật tố tụng dân sự 2004, quy định:
“Người có thẩm quyền giải quyết khiếu nại, tố cáo mà không giải quyết, thiếu trách nhiệm trong việc giải quyết, giải quyết trái pháp luật thì tuỳ theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử lý kỷ luật hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.”

Căn cứ điều 285 Bộ luật hình sự 1999, quy định “Tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.
Căn cứ điều 101 Bộ luật tố tụng hình sự 2003, quy định “Tố giác và tin báo về tội phạm”.

Nếu ông không giải quyết khiếu nại của những người khiếu nại theo trách nhiệm được giao sẽ gây ra hậu quả rất nghiêm trọng đó là đánh mất niềm tin của công dân vào cơ quan tòa án thành phố Hà Nội nói riêng và hệ thống tòa án của nhà nước nói chung. Để bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của những người khiếu nại theo pháp luật buộc chúng tôi phải làm đơn tố giác tội phạm gửi đến cơ quan cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội yêu cầu khởi tố vụ án hình sự theo điều 285 Bộ luật hình sự “Tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.

Chúng tôi hy vọng nhận được trả lời của ông Chánh án.

Trân trọng,
Xin liên lạc:
Ông Nguyễn Đăng Quang, địa chỉ số 07, tổ 1. đường Bờ Sông Tô Lịch, phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, điện thoại 0903.209.626.

Nơi nhận:                                                    Đại diện người khiếu nại
-          Như trên;
-          Những người khiếu nại;
-          Lưu VP.
 
                                   Nguyễn Đăng Quang            Hà Huy Sơn


BÙI HẰNG ƠI - BÀ Ở ĐÂU?

 

Bùi Hằng ơi - bà ở đâu...?

Phương Bích

 

Tròn 1 tuần rồi, không có tin tức gì về Bùi Hằng. Chỉ biết là cô ấy nghe tin anh em bạn bè biểu tình của cô ấy bị bắt ở Hồ Gươm ngày 27/11 vừa qua, cô ấy liền cùng một số anh em ở Sài Gòn lên tiếng hiệp thông phản đối việc bắt bớ đó. Cái tính cô ấy là vậy, rất nghĩa khí, chẳng bao giờ ngồi yên khi bạn bè lâm nạn. Nói là một số chứ tôi nhìn ảnh trên facebook có được dăm mống. Thật buồn khi thành phố có cả triệu người như thế, vậy mà chỉ có dăm mống côi cút đứng giơ những tờ giấy viết dòng chữ: Phản đối bắt người biểu tình yêu nước.

Tôi không rõ chuyện trong đó xảy ra như thế nào, nhưng facebook đưa tin một số ấy đã bị lôi lên xe chở về đồn cảnh sát Bến Nghé. Rồi Bùi Hằng đã đến đó để hỏi lý do bắt giữ những người anh em của cô ấy, thế là họ giữ luôn cô ấy cho đến tận bây giờ.

Những người quen biết và thương mến cô ấy rất lo lắng, vì biết cô ấy sẽ tuyệt thực. Báo mạng lại đưa tin, cô ấy đã bị đưa ra ngoài Hà Nội. Bạn bè ngoài Hà Nội vui mừng hơn khi cảm thấy được gần cô ấy. Nhưng hỡi ôi, gần đấy mà sao cách trở làm vậy? Hà Nội mùa này đang lạnh, không làm sao biết được cô ấy đang bị giam ở trại nào, có được gửi quần áo ấm cho cô ấy không? Rồi sức khỏe của cô ấy ra sao? Không ai biết được. Những người bạn ở Hà Nội cũng đã viết đơn kiến nghị lên tận Chủ tịch nước, Thủ tướng và Bộ Công an, nhưng phần nào cũng hiểu sẽ không có câu trả lời.

Lòng những người bạn ngổn ngang bao nỗi xót thương và âu lo. Mặc dù chúng tôi mới chỉ biết nhau cách đây vài tháng, trong 11 cuộc biểu tình ở Hà Nội vừa qua. Mặc dù quý mến nhau vì cái tấm lòng, nhưng thực ra không mấy ai muốn hỏi kỹ về đời tư của nhau. Trong thời điểm này, chuyện cá nhân vẫn là một vấn đề tế nhị, ai cảm thấy thoải mái thì tự họ thổ lộ thôi.

Có lần Bùi Hằng thổ lộ với tôi, cô ấy một thân một mình từ hai bàn tay trắng gây dựng nên cơ nghiệp. Cuộc đời đã cho cô ấy thì bây giờ cô ấy cũng nên trả nợ đời, bởi vậy cô ấy hay đi làm từ thiện. Điều này nếu muốn xác minh chắc cũng chả khó gì.

Tuy nhiên tôi cũng láng máng nghe Bùi Hằng nói chuyện cô ấy vay ngân hàng một khoản tiền quãng gần 3 tỷ. Cô ấy đang tìm cách bán ngôi nhà ở Vũng Tàu để trả nợ ngân hàng, xong rồi dự tính chuyển ra ngoài bắc để an cư lạc nghiệp. Nhưng quả là ở đời mọi chuyện nó cứ hay trái khoáy thế, người muốn giúp thì lại chẳng thể giúp được, còn người có khả năng giúp thì lại hay tận dụng những khó khăn của người khác để trục lợi. Bùi Hằng nói đầu năm người ta đã trả ngôi nhà tới 11 tỷ, nay cô ấy chấp nhận bán 8 tỷ. Chỉ vì thời gian qua vướng vào chuyện khiếu kiện đất đai nhà cửa ở quê, rồi chuyện tham gia 11 cuộc biểu tình, nên cô ấy mới không có thời gian giải quyết chuyện bán nhà để trả nợ. Vừa mới trở vào Vũng Tàu chưa đầy 1 tháng thì cô ấy bị bắt, lại nghe tin ngân hàng sắp phát mãi ngôi nhà cô ấy ở. Tôi chả hiểu tý gì về chuyện phát mãi, nhưng người ta bảo thường những chuyện thế này được ví như cướp không vì giá phát mãi rất rẻ. Chao ôi, giá như tôi có 3 tỷ để trả nợ thay cho cô ấy. Nhưng tôi cũng như những người anh em, bạn bè của Bùi Hằng đều nghèo cả, có người gọi là chút thấm khá cũng không đủ điều kiện để giúp cô ấy được.

Vừa rồi trên mạng nói, theo thông tin vỉa hè thì Bùi Hằng sẽ bị giam cải tạo 2 năm. Chẳng ai biết cái hình thức cải tạo ấy nó như thế nào. Thế hóa ra Bùi Hằng tự mình vào đồn công an phường để được đi cải tạo 2 năm sao? Một con người như cô ấy thì phải cải tạo cái gì? Ít ra cũng phải có một bản án, một hồ sơ có đầy đủ chứng cớ mới có thể giam giữ một con người chứ. Đằng này với một người phụ nữ, vừa được cộng đồng những người tham gia và ủng hộ biểu tình yêu nước vừa qua, tôn vinh là người phụ nữ của năm về sự quả cảm và lòng yêu nước mãnh liệt, một người vốn có tình thương yêu những kẻ nghèo khó bằng những việc làm từ thiện lại bị giam giữ cải tạo thì khó tin quá. Có thể cái cách thể hiện của cô ấy quá dữ dội, nhưng xét cho cùng đó cũng là sự dũng cảm, mà ngay cả trong những người biểu tình chúng tôi cũng không mấy ai dám làm.

Tại sao không ai chỉ cho chúng tôi những cái mà chúng tôi chưa biết về con người cô ấy? Tại sao chính quyền không công khai việc bắt giữ cô ấy để răn đe cho những kẻ mà chính quyền cho là sẽ phải cải tạo? Ngay cả những chuyện thường ngày như cướp, giết, hiếp …ở bất cứ một cái xó xỉnh nào đó thì báo in cũng như báo mạng sẽ lập tức đưa tin với những cái tít rất giật gân, tường thuật rất chi tiết thời gian và hành vi cụ thể, đôi khi còn thổi phồng lên quá mức. Vậy mà vụ Bùi Hằng bị bắt thì bặt tăm như viên sỏi ném xuống nước, muốn tìm hỏi cũng không thể nào moi được một tin tức gì. Dường như việc bắt giữ Bùi Hằng suốt một tuần qua chỉ có báo mạng lề trái mới đưa tin, chứ ngoài đời thì coi như việc Bùi Hằng có tồn tại hay không trên đời, chả ai biết tới.

Nếu tôi theo đạo Phật, tôi sẽ cầu Đức Phật. Nếu tôi theo công giáo, tôi sẽ cầu Chúa trời. Nếu theo đạo Hồi, tôi sẽ cầu Thánh Mohamet. Nam mô A di đà Phật! Lạy Chúa! Lạy thánh Ala! Bất cứ điều gì có thể, hãy cho con biết Bùi Hằng đang ở đâu? Cô ấy có ăn gì không? Cô ấy có lạnh không? Và cô ấy có tội gì xin cho con được biết?