Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

CHO TÔI KHEN MAI LINH THÊM MỘT CÂU NỮA!

Bài và ảnh trên Blog Mai Thanh Hải:

HOÀNG SA - TRƯỜNG SA TRÊN BẢN ĐỒ MAI LINH

 

Dọc đường xuống miền Tây, xe khách Mai Linh dừng lại Trạm nghỉ của Mai Linh ở huyện Cái Bè, Tiền Giang cho cả khách và tài nghỉ ngơi, xả... nước và ăn uống, mua sắm sau hơn 2 tiếng đồng hồ đánh vật với các thể loại đường sá rộng hẹp, xe cộ đầy ứ  cứ chực ngoi lên đầu người khác và các thể loại CSGT rình nấp bắn tốc độ, phạt lỗi đè vạch... Lơ ngơ khoác ba lô đi tìm hiểu khắp khu dịch vụ của Mai Linh, đến khu vực đặt vé đi các tỉnh khác, tự dưng thấy ấm lòng, khi nhìn trên bản đồ Mai Linh minh họa địa bàn hoạt động, thấy rành mạch 2 quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa phía ngoài biển, sát cánh với những địa danh trong đất liền. Những điều đơn giản là viết đầy đủ địa danh Tổ quốc, trên bản đồ như thế này (nhất là bản đồ... nội bộ), không phải ai cũng làm được. Mình biết thừa nhiều cơ quan quản lý Nhà nước, Ban Đảng ở Trung ương và nhất là dưới địa phương, khi làm bản đồ phục vụ công việc, sử dụng trong nội bộ, thường bảo thợ vẽ (cắt dán) bỏ Hoàng Sa - Trường Sa và các đảo - quần đảo của Tổ quốc, cho đỡ... tốn thêm tiền giấy mực. Chính vì vậy, nhìn tấm bản đồ minh họa của Mai Linh, mình hơi bị phục: Đâu phải doanh nghiệp nào cũng có tý ý thức chủ quyền biển đảo như thế?. Biết đâu sau này, Mai Linh vươn được ra Hoàng Sa - Trường Sa làm dịch vụ vận tải, thì vui nhể? 

 

 Bản đồ đây. Không hiểu các điểm khác, còn bản đồ thế này không?..

 

Nguyễn Xuân Diện: 

Chiều ngày 24.01.2010, nhân chuyến công tác tại Sài Gòn, tôi đến thăm Giáo sư Trần Văn Khê. Sau khi trò chuyện, Giáo sư Trần Văn Khê và chúng tôi đến thăm và ăn tối với Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng. Giáo sư Khê gọi xe taxi Mai Linh.Tan cuộc, xe taxi Mai Linh lại đưa GS Trần Văn Khê về đến nhà lúc 23h.

Cả lúc đi và về, GS Trần Văn Khê đều dành phần thanh toán tiền taxi bằng thẻ. Hãng taxi Mai Linh vì lòng trân trọng và ngưỡng mộ một nhà văn hóa lớn của đất nước đã tặng một chiếc thẻ để được phục vụ miễn phí GS Trần Văn Khê đi lại bất kỳ đâu và bất kỳ giờ giấc nào.

Vì vậy, cho tôi khen thêm Mai Linh Taxi một câu nữa!

Bài đọc thêm:

THĂM NHÀ GS TRẦN VĂN KHÊ VÀ ĂN TỐI Ở NHÀ GS NGUYỄN ĐĂNG HƯNG

 

Hôm nay, 24 tháng Giêng năm 2010, nhân chuyến công tác tại thành phố Hồ Chí Minh, tôi và Thạc sĩ Chu Tuyết Lan (cựu GĐ Thư viện Viện Hán Nôm) đã vinh dự được ghé thăm nhà riêng GS Trần Văn Khê. 14h15 máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất, người bạn là GĐ doanh nghiệp Cao Lầu (Q. Thủ Đức) đã cho xe đón và đưa chúng tôi về khách sạn rồi đưa đến nhà GS Trần Văn Khê.
.

Ngôi nhà của GS Trần Văn Khê ở số 32 Huỳnh Đình Hai, Phường 24 quận Bình Thạnh, Tp Hồ Chí Minh. Đây vốn là một biệt thự cũ, nằm trên khuôn viên 600 mét vuông, do chính quyền Thành phố tặng GS Trần Văn Khê - người đã cả đời cống hiến và quảng bá cho văn hóa và âm nhạc Việt Nam trên khắp thế giới.

GS Trần Văn Khê đã về ở tại đây từ năm 2005. Và ông cho biết, sau này khi ông qua đời, đây sẽ là nhà lưu niệm Trần Văn Khê, và là nơi mà những người yêu âm nhạc có thể đến đọc sách, nghe và xem tư liệu về văn hóa và âm nhạc mà GS đã đưa từ Pháp về sau cả một đời tích góp và sưu tập từ khắp nơi trên thế giới. 

 

GS Trần Văn Khê và Nguyễn Xuân Diện
GS Trần Văn Khê và Thạc sĩ Chu Tuyết Lan

 

GS Trần Văn Khê nói với người giúp việc đưa chúng tôi đi thăm toàn bộ khu nhà: Thư viện sách báo, thư viện băng đĩa, bếp, phòng ăn và phòng tiếp khách - trưng bày nhạc cụ.


Phòng khách và trưng bày nhạc cụ

Phòng lưu trữ băng từ của GS Trần Văn Khê được bảo quản trong chế độ lạnh đặc biệt

Thư viện sách báo
Một giá sách nhỏ trong phòng riêng của GS Trần Văn Khê

 

Đúng như đã hò hẹn từ cả tuần nay, sau đó chúng tôi cùng đi taxi Mai Linh đến nhà GS Nguyễn Đăng Hưng để dùng bữa cơm tối, đàm đạo về văn chương và âm nhạc và tất nhiên sẽ cùng nhau đàn hát. Lúc ấy là 5h chiều. 

GS Nguyễn Đăng Hưng là một nhà khoa học lớn, hiện công tác tại Vương Quốc Bỉ, được biết đến như một người đã dành toàn bộ tài năng và tâm huyết để cống hiến cho sự nghiệp đào tạo cán bộ khoa học cho đất nước. Tôi đã được nghe danh ông đã lâu, đã đọc các bài viết và trả lời PV của ông trên các báo chí, và cũng đã thưởng thức các tác phẩm âm nhạc của ông; nhưng đến hôm nay mới vinh dự được gặp ông tại thành phố mang tên Bác Hồ.


GS. Nguyễn Đăng Hưng đón khách. Cận cảnh: Nhà biên khảo Thái Doãn Hiểu
và Nguyễn Xuân Diện

GS. Nguyễn Đăng Hưng và Thạc sĩ Chu Tuyết Lan

GS Nguyễn Đăng Hưng, GS Trần Văn Khê và Nguyễn Xuân Diện

GS. Nguyễn Đăng Hưng ôm đàn và hát các bài hát bằng tiếng Anh và tiếng Pháp. Ông chơi đàn với phong cách của một nghệ sỹ thực thụ khiến tất cả mọi người đều hết sức ngạc nhiên. 

Bữa cơm chiều trong nhà GS Nguyễn Đăng Hưng

GS Trần Văn Khê (89 tuổi) và GS Nguyễn Đăng Hưng (70 tuổi). Một người âm nhạc. Một người khoa học kỹ thuật. Một người nhẹ nhàng lịch lãm. Một người sôi nổi nồng nhiệt. Hai GS rất trân trọng và ngưỡng mộ sự nghiệp và nhân cách của nhau.

Từ phải sang: Bà Hoàng Liên và phu quân nhà biên khảo Thái Doãn Hiểu, GS Khê
và Thạc sĩ Chu Tuyết Lan

 

Sau khi GS Nguyễn Đăng Hưng hát các bài hát do GS sáng tác, là đến phần trình bày ca trù của Nguyễn Xuân Diện. GS. Trần Văn Khê nói về Ca trù và về "Chữ nhạc" của âm nhạc Việt Nam, về sự khác nhau giữa âm nhạc Việt Nam và Trung Quốc với minh họa sâu sắc và độc đáo. Nhà biên khảo Thái Doãn Hiểu đọc bài thơ ông sáng tác bên mộ cụ Nguyễn Du. Sau cùng, đã hơn 10h đêm, Nguyễn Xuân Diện ngâm bài thơ Tạm biệt để cảm ơn thịnh tình của chủ nhà và từ biệt GS Nguyễn Đăng Hưng.
.
Ngay trong buổi chiều đầu tiên đến Saigon, đã được đến thăm nhà hai GS danh tiếng của thế giới, đối với tôi là một vinh hạnh lớn lao. Và ngay trong lần đầu gặp mặt, GS Hưng đã mời cơm chiều và thưởng thức các tác phẩm âm nhạc của ông ngay trong căn nhà của ông với tình thân như đã quen nhau từ lâu, với tôi lại càng là một điều vô cùng may mắn và vinh hạnh.

Xe taxi Mai Linh lại đưa GS Trần Văn Khê về đến nhà lúc 11h. Cả lúc đi và về, GS Trần Văn Khê đều dành phần thanh toán tiền taxi bằng thẻ. Hãng taxi Mai Linh vì lòng trân trọng và ngưỡng mộ một nhà văn hóa lớn của đất nước đã tặng một chiếc thẻ để được phục vụ miễn phí GS Trần Văn Khê đi lại trong thành phố bất kỳ giờ giấc nào. 

 

Tp Hồ Chí Minh đêm 24.1.2010

NGHỆ AN: ẦM Ĩ GIẢI BÀ HỒ XUÂN HƯƠNG NĂM NAY

GIẢI THƯỞNG HỒ XUÂN HƯƠNG
- Không ổn ngay từ khung khổ pháp lý

Phạm Xuân Cần

Lời tác giả: Trước khi quyết định đưa bài này đăng báo, tôi đã gửi bản thảo đến hai vị lãnh đạo có thẩm quyền và trách nhiệm cao nhất về Giải thưởng VHNT Hồ Xuân Hương như một kiến nghị, với hy vọng bài báo này không cần “lộ sáng”, mà sự việc vẫn được xử lý theo chiều tích cực. Thế nhưng, phản hồi từ hai vị là rất khác nhau. Chiều hôm qua, ngày 1/11/2011 Ban Chỉ đạo Giải đã họp và quyết định vẫn tiếp tục giải thưởng tai tiếng này. Vì vậy, bài báo này mới có cơ hội đến với quý vị. Một cơ hội bất đắc dĩ!

Đã có trên dưới chục bài báo viết về Giải thưởng VHNT Hồ Xuân Hương năm nay. Tuy nhiên, xem lại các văn bản mang tính chất là khung khổ pháp lý mới thấy: Giải thưởng HXH năm nay không ổn ngay từ thể lệ, quy chế và các quy định khác. Với một khung khổ pháp lý như thế không phát sinh rắc rối mới là chuyện lạ.

1.Sai thẩm quyền và ngược quy trình

Theo các quy định hiện hành, khung khổ pháp lý cho các giải thưởng của UBND tỉnh Nghệ An đều phải được xây dựng theo quy trình xây dựng văn bản quy phạm pháp luật và phải thông qua các cuộc họp ủy ban nhân dân tỉnh. Đặc biệt, về mức thưởng phải thông qua Hội đồng Nhân dân tỉnh để ra nghị quyết, sau đó UBND tỉnh mới ra quyết định. Ngay ở Nghệ An, việc xét các giải thưởng về khoa học công nghệ, báo chí, môi trường…đều thực hiện theo quy trình thuận đó. Nhưng riêng với Giải thưởng HXH năm 2011, quy trình đã bị/được đảo ngược. Ngày 22/11/2010, UBND tỉnh Nghệ An ra quyết định số 3908/QĐ.UB.VX “Về việc thành lập Ban chỉ đạo, Hội đồng sơ khảo, Hội đồng chung khảo Giải thưởng VHNT Hồ Xuân Hương lần thứ IV, giai đoạn 2006 – 2010”. Rõ ràng đây là một văn bản quyết định mang tính cá biệt. Hơn một tháng sau, ngày 6/1/2011 UBND tỉnh ra quyết định số 59/QĐ.UBND.VX “về việc phê duyệt Thể lệ giải thưởng VHNT Hồ Xuân Hương”, giai đoạn 2005 – 2010”. Đúng ra văn bản quyết định phê duyệt Thể lệ Giải chính là văn bản quy phạm pháp luật (vì nó có chứa quy tắc xử sự chung, được áp dụng nhiều lần đối với mọi đối tượng, hoặc một nhóm đối tượng). Dựa trên cơ sở văn bản quy phạm pháp luật này mới phát sinh các quyết định cá biệt khác để áp dụng. Tuy nhiên, Quyết định 59 đã được xây dựng và ban hành theo quy trình của một văn bản quyết định cá biệt. Sự sơ sài, thiếu sót và không chặt chẽ về pháp luật có nguồn gốc từ đây. Đó là chưa kể vì coi là quyết định cá biệt, nên sau này nội dung của nó đã bị tùy tiện thay đổi mà không theo một quy trình chuẩn nào.  Rõ ràng, “con” đã sinh ra “cha”!

Sai sót về thẩm quyền và quy trình ban hành văn bản quy phạm pháp luật trong trường hợp này là không nhỏ!

2.Tiền hậu bất nhất dẫn đến “vừa đá bóng, vừa thổi còi”.

Sự việc sẽ không đáng phải săm soi lắm, nếu như hai văn bản này không có gì mâu thuẫn, thế nhưng điều đáng nói là trong trường hợp này “con” lại khác “cha”! Quyết định 3908 giao cho Hội VHNT tham mưu xây dựng Điều lệ của giải, nhưng sản phẩm được phê duyệt của quyết định 59 lại là Thể lệ. Tương tự như vậy, Quyết định 3908 quy định việc thành lập Hội đồng sơ khảo và Hội đồng chung khảo, nhưng trong Thể lệ lại ghi là “Ban sơ khảo và Hội đồng chung khảo” (mục III, 2.). Đến văn bản “Quy chế làm việc của Hội đồng giải thưởng VHNT HXH lần thứ IV, giai đoạn 2005 – 2010”, thì lại ghi là Hội đồng sơ khảo, trong đó có từng ban riêng. Về nội dung, Điều lệ có thể không khác Thể lệ, Hội đồng có thể không khác Ban là mấy, nhưng điều quan trọng là việc làm này chứng tỏ một cách làm việc tùy tiện, không nghiêm túc, đặc biệt không hề chuyên nghiệp về kĩ thuật lập pháp. Bên cạnh đó, Thể lệ có quy định thành phần “Ban sơ khảo” và “Hội đồng chung khảo”, tuy nhiên chỉ ghi chung chung là “Gồm các văn nghệ sỹ có năng lực thẩm định và một số đại diện sở, ban ngành cấp tỉnh có liên quan”. Vì không quy định cụ thể về tỷ lệ thành phần hội đồng (bao nhiêu là chuyên gia, bao nhiêu là quản lý) và tiêu chí thành viên hội đồng, nên điều này rất dễ bị tùy tiện khi lập các ban bệ. Thế nhưng, lo lắng đó cũng là thừa, vì thực ra khi văn bản này ra đời thì các Hội đồng xét thưởng đã được sinh trước đó hơn một tháng, bởi quyết định 3908. Phải chăng Thể lệ Giải đã căn cứ vào danh sách nhân sự có sẵn để xây dựng quy định về Hội đồng?

Về nội dung, có thể nói Thể lệ Giải thưởng VHNT HXH là một văn bản hết sức sơ sài (gần ba trang), không hề đề cập tiêu chí và “ba rem” chấm điểm. Các thành viên chỉ có thể chấm điểm hoàn toàn bằng cảm nhận chủ quan của riêng mình. Với một lĩnh vực phức tạp, nhạy cảm, khó lượng hóa như văn học nghệ thuật, mà thể lệ, tiêu chí không rõ ràng như vậy thì việc phát sinh thắc mắc, khiếu kiện phức tạp là điều không thể tránh khỏi. Nếu so sánh các quy định về giải HXH với các quy định về Giải Sáng tạo KHCN Nghệ An, thì mới thấy các quy định về Giải HXH sơ sài và cẩu thả một cách đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, trong bài báo này chúng tôi chủ yếu khảo sát về khía cạnh pháp lý của các văn bản, nên chưa bàn sâu về các vấn đề đó.

Sai sót quan trọng nhất và có thể là một trong những nguyên nhân gây ra rắc rối cho giải thưởng HXH lần này chính là sự thiếu nhất quán về thành phần hội đồng giải thưởng giữa các văn bản pháp lý.

Sau ba lần trao giải trước, hình như những người có trách nhiệm đã tiên liệu được phức tạp sẽ phát sinh, nên ngay trong văn bản đầu tiên, đó là Quyết định 3908 về thành lập BCĐ, HĐSK, HĐCK, tại điều 2, điểm 3 đã ghi: “Để đảm bảo khách quan, các thành viên của các Ban sơ khảo, Hội đồng chung khảo không vừa là những người có tác phẩm tham dự Giải”. Điều này thể hiện một quyết tâm cao để ngăn ngừa tình trạng “vừa đá bóng, vừa thổi còi”, mà ba lần giải trước đó đã có lời dị nghị. Thế nhưng, đến văn bản tiếp theo sau đó là Quyết định về việc bổ sung, thay thế thành viên Ban Chỉ đạo, Tổ thư ký giúp việc, Hội đồng sơ khảo Giải thưởng VHNT HXH lần thứ IV” (Số 6410, ngày 30/12/2010), quy định trên đây đã bị hủy bỏ. Phải chăng có ai đó đã vin cớ nếu loại các thành viên HĐSK, HĐCK ra thì sẽ không có tác phẩm xứng đáng, để tác động đến lãnh đạo tỉnh thay đổi quyết định? (Điều này cần phải được làm rõ). Đến “Thể lệ giải thưởng”, thì “quyết tâm chống tình trạng “vừa đá bóng, vừa thổi còi” đã được “chế biến” thành: “Thành viên HĐSK, thành viên HĐCK nếu có tác phẩm dự giải thì không được dự các phiên họp xét, cho điểm tác phẩm của mình” (điểm 2, mục III của Thể lệ Giải). Cuối cùng văn bản “Quy chế làm việc của HĐGT VHNT HXH lần thứ IV” cũng chỉ nhắc lại: “thực hiện nghiêm điểm 2, mục III Thể lệ Giải thưởng”, mà không có cụ thể hóa gì thêm.

Thực ra quy định về thành phần hội đồng xét thưởng, trong đó có vấn đề cho phép hay không cho phép thành viên hội đồng đồng thời là người có tác phẩm dự giải, là một quy phạm pháp luật, thậm chí là quy phạm quan trọng nhất trong thể lệ của Giải thưởng này. Nhưng, điều này lại được đặt trong  các quyết định cá biệt (QĐ 3908 và QĐ 6410). Chính vì vậy, người ta đã dễ dàng sửa đổi nó một cách tùy tiện, không theo quy trình nghiêm ngặt của  việc xây dựng, ban hành, sửa đổi văn bản quy phạm pháp luật. Cho dù vì nguyên nhân gì thì tình trạng thay đổi tùy tiện, “tiền hậu bất nhất” này cũng là một tác nhân quan trọng làm bùng nổ sự rắc rối, phức tạp.



3.“Bỗng dưng”…Ban chỉ đạo? 

Điều khác biệt rõ nhất của kỳ giải thưởng lần này là sự xuất hiện của Ban Chỉ đạo. Sự ra đời của ban Chỉ đạo cùng với danh sách thành viên cụ thể được quy định tại Quyết định 3908, ngày 22/11/2010. Trong điều 1 của văn bản này, sau danh sách BCĐ có ghi: “BCĐ có nhiệm vụ chỉ đạo việc xét chọn Giải thưởng VHNT HXH lần thứ IV, giai đoạn 2005 – 2010 đạt kết quả tốt”. Đó là câu duy nhất có tính pháp lý quy định “chức năng, nhiệm vụ” của BCĐ. Sau đó, trong Thể lệ Giải không có một chữ nào nhắc đến BCĐ. Còn trong Quy chế HĐSK, HĐCK thì Ban Chỉ đạo được đặt ở ngay đầu trang, bên trái, với tư cách là cơ quan chủ trì, nhưng Quy chế lại là “Quy chế làm việc của Hội đồng Giải thưởng VHNT HXH lần thứ IV” (!). Điều đáng chú ý là trong một số quy định chi tiết của bản quy chế nói trên, BCĐ được nhắc đi nhắc lại là sẽ giám sát cuộc họp này, cuộc họp kia. Thế nhưng thẩm quyền này của BCĐ được quy định ở đâu thì không có. Ban chỉ đạo được thành lập nhằm mục đích để chỉ đạo Giải thưởng HXH được tổ chức nghiêm túc, chất lượng, nhưng rõ ràng chức năng, quyền và nhiệm vụ không rõ, quy chế hoạt động không có, văn bản gốc là Thể lệ Giải cũng không có chỗ cho thiết chế này. Điều này đã vô hình chung đặt BCĐ trong tình trạng lơ lửng, “chân không đến đất, cật không đến trời”.

4.Giải của Nhà nước hay giải của Hội VHNT?

Giải thưởng VHNT HXH là giải của chính quyền nhà nước tỉnh Nghệ An, vì vậy Chủ tịch UBND tỉnh có toàn quyền quyết định, đồng thời phải chịu trách nhiệm theo quy định của pháp luật. Mọi hoạt động của các loại hội đồng trước đó chỉ là hoạt động tư vấn. Tuy nhiên, cơ quan tư vấn gần nhất cho Chủ tịch UBND tỉnh nên và cần phải là một cơ quan nhà nước quản lý nhà nước về các hoạt động văn học nghệ thuật, mà cụ thể là Sở VHTTDL. Tương tự như cơ quan tư vấn về giải thưởng Sáng tạo KHCN là Sở KH&CN, tư vấn về giải thưởng báo chí là Sở TTTT, về môi trường là Sở TNMT. Việc quyết định 3908 của UBND tỉnh Nghệ An quy định: “Hội VHNT Nghệ An là cơ quan thường trực, chịu trách nhiệm xây dựng Điều lệ, cơ cấu và mức giải thưởng…” là không hợp lý. Hội VHNT có thể được tham vấn về Điều lệ, tổ chức lấy ý kiến của văn nghệ sĩ về Điều lệ giải theo quy trình xây dựng văn bản quy phạm pháp luật, hoặc giới thiệu chuyên gia cho các Hội đồng xét thưởng, còn việc xây dựng văn bản pháp luật là của cơ quan nhà nước.

Sự thiếu chuyên nghiệp về pháp lý có lẽ có nguồn gốc từ việc giao cho Hội VHNT chủ trì xây dựng Điều lệ giải và các văn bản khác.

5.Kết luận và kiến nghị.

Khung khổ pháp lý cho giải thưởng HXH có quá nhiều vấn đề thiếu chặt chẽ và không hợp lý, thậm chí có sai sót về thẩm quyền và quy trình xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật, cho thấy nó được tư vấn rất tồi. Việc tổ chức thực hiện lại có dấu hiệu thiếu nghiêm túc. Đó là những nguyên nhân quan trọng làm phát sinh nhiều rắc rối, phức tạp. Chính vì lẽ đó, tính chính xác, khách quan của giải là không thể tin cậy. Báo Lao động Nghệ An, số ra ngày 6 tháng 10 năm 2011, có đăng bài “Nhân cách được nghiệm thu” của nhà báo Chỉnh Chu, bài báo kết luận: “Tỉnh đầu tư một khoản tiền lớn cốt để nâng cao chất lượng tác phẩm văn học nghệ thuật tỉnh nhà. Nhưng điều đáng buồn là mục đích tốt đẹp đó đã không đạt được. Với số tiền lớn bỏ ra, chỉ làm được một việc là nghiệm thu nhân cách văn nghệ sĩ”. Đồng tình như vậy, nhưng với những gì đã nói ở trên, tôi đề nghị bổ sung thêm: “và nghiệm thu chất lượng của bộ máy vận hành giải”. Kết quả “nghiệm thu” như thế nào thì đã rõ!

Với thực trạng như đã phân tích, việc trao giải trong tình hình hiện nay là rất không nên, không thể. Giải pháp duy nhất là hủy kết quả, làm lại từ đầu, mà cốt tử là xây dựng lại khung khổ pháp lý cho giải một cách thật nghiêm túc, chính xác và hợp lý. Có như vậy mới cứu vãn được thanh danh của Giải thưởng văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương lần thứ IV, cũng như tạo tiền đề thuận lợi cho các kỳ giải sau.

*Bài viết do tác giả Phạm Xuân Cần, Phó giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ Nghệ An
gửi trực tiếp cho NXD-Blog.Xin cảm ơn tác giả!

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

ĐỀ XUẤT ĐƯA LUẬT BIỂU TÌNH VÀO CHƯƠNG TRÌNH CHUẨN BỊ CỦA QH XIII

HÀ NỘI: TRUNG TÁ CÔNG AN GÂY CHẾT NGƯỜI SẼ RA TÒA VÀO NGÀY 17.11

 

Lời dẫn của Lê Dũng: Hình ảnh đẹp của Công an Nhân dân bị bôi bẩn từ những cá nhân như thế này, tòa án sẽ xét xử họ theo pháp luật. Tuy nhiên,  gia đình, vợ con và dòng tộc của họ có yên ổn khi có một đứa con làm điều thất đức và ác độc như vậy ? Ông Tùng - Quê Thường tín - mất đi để lại một gia đình có Mẹ già yếu, vợ dại con thơ chưa biết làm gì để sống. Ai có thể dửng dưng trước nghịch cảnh này?


Báo Lao Động:
Nguyên trung tá công an gây chết người sắp hầu tòa
Thứ Ba, 1.11.2011 | 14:49 (GMT + 7)

Vụ án một cán bộ công an trong khi thi hành công vụ gây chết người xảy ra tại Hà Nội gây bất bình và xôn xao dư luận xã hội sắp được đưa ra xét xử. 

Tin từ TAND TP Hà Nội cho biết, ngày 17.11 tới sẽ mở phiên tòa xét xử sơ thẩm nguyên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh (SN 1958, nguyên là cảnh sát trật tự Công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội) về tội “Làm chết người trong khi thi hành công vụ” theo quy định tại Điều 97, khoản 1 – BLHS. Nạn nhân trong vụ án này là ông Trịnh Xuân Tùng (SN 1958, trú tại phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội).

Lực lượng CA sẵn sàng trấn áp tội pham nhưng cần giữ hình ảnh đẹp trong nhân dân.
Lực lượng CA sẵn sàng trấn áp tội pham nhưng cần giữ hình ảnh đẹp trong nhân dân.

Vụ án xảy ra vào ngày 28.2.2011, khi Tổ công tác Công an phường Thịnh Liệt (quận Hoàng Mai) do trung tá Nguyễn Văn Ninh làm Tổ trưởng, cùng 4 tự quản viên đang làm nhiệm vụ tuần tra, xử lý vi phạm về trật tự giao thông, chống lấn chiếm vỉa hè tại khu vực đường vành đai.

Trong khi làm nhiệm vụ, Tổ công tác này đã phát hiện anh Phạm Quang Hùng (làm nghề lái xe ôm, trú tại phường Phương Liên, quận Đống Đa, Hà Nội) đang chở ông Trịnh Xuân Tùng ngồi phía sau xe không đội mũ bảo hiểm, đi từ đường Giải Phóng vào đường vành đai.


Thấy vậy, trung tá Ninh đã tiến hành lập biên bản, xử lý hành chính vụ việc. Anh Hùng và ông Tùng không đồng ý dẫn tới việc hai bên giằng co, xô xát nhau. Kết quả, ông Tùng bị thương tích và được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai, rồi chuyển tới Bệnh viện Việt - Đức. Tại đây, các bác sĩ xác định nạn nhân Tùng bị tổn thương 2 đốt sống cổ, gây liệt tứ chi, liệt cơ hô hấp, làm tắc nghẽn đường phổi. Đến sáng 8.3, do thương tích quá nặng, ông Tùng đã tử vong.


Sau khi vụ việc xảy ra, cơ quan điều tra đã vào cuộc làm rõ. Trung tá Ninh đã bị đình chỉ công tác, tước quân tịch, đình chỉ sinh hoạt Đảng. Nguyên cán bộ công an này còn bị khởi tố, truy tố trước pháp luật về tội “làm chết người trong khi thi hành công vụ”.

Lương Kết
Nguồn: Lao Động 


Những ai được tham dự phiên tòa?
Căn cứ theo quy định tại điều 18 Bộ luật Tố tụng Hình sự quy định: “Việc xét xử của Tòa án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do bộ luật này quy định”.


KTS LÊ HOÀNG: TÔI ĐẶC BIỆT PHẢN ĐỐI CÁI GỌI LÀ "LUẬT THỦ ĐÔ"


Kính thưa các bác,

Nhân đọc bài “Chủ tịch thành phố Hà Nội muốn nghe dân phản biện” trên Blog của TS Nguyễn Xuân Diện, tôi xin có mấy ý kiến đóng góp.

Có thể ý kiến của tôi hơi gay gắt, nhưng nhìn từ góc độ một Kiến trúc sư tôi đặc biệt phản đối cái gọi là “Luật Thủ đô”.

Ông Nguyễn Thế Thảo, người xuất thân vốn là một Kiến trúc sư (tôi có quen nhiều người biết rõ quá trình học tập của ông), sau đó ông rẽ ngang sang con đường hoạt động chính trị. Thú thực là từ khi nghe tin ông Thảo từ Bắc Ninh được điều về làm chủ tịch Thành phố Hà Nội thì chúng tôi nửa hy vọng lẫn nửa nghi ngờ.

Hy vọng vì dù sao ông cũng xuất thân là một KTS, biết đâu vì “máu nghề nghiệp” nổi lên mà ông có những chiến lược xây dựng Thủ đô sao cho đàng hoàng, to đẹp hơn. Đặc bịêt giới KTS chúng tôi rất hy vọng ông xoá bỏ được tình trạng quy hoạch treo và một sự rất tệ hại trong quản lý quy hoạch đó là việc “điều chỉnh quy hoạch cục bộ”.

Có thể diễn tả một cách nôm na cho những người ngoài ngành hiểu là, một khu đất đã có quy hoạch chung là trường học chẳng hạn, với tất cả những lý lẽ về “sự cần thiết của nó”. Sau đó có một doanh nghiệp nào đó muốn được giao khu đất đó để xây dựng văn phòng hay khách sạn…v.v họ sẽ chạy dự án và xin “điều chỉnh quy hoạch cục bộ” khu đất đó và chuyển đổi mục đích sử dụng từ xây trường học sang dự án mà họ định triển khai. Chả phải nói thì ai cũng hiểu việc chuyển đổi đó cũng rất “thuyết phục” và đầy đủ lý lẽ về sự cần thiết của nó mà chả cần đếm xỉa gì đến cái “sự cần thiết” phải xây trường học trước kia. Tất nhiên là với điều kiện…………

Trong kỳ họp Quốc hội đang diễn ra, đại biểu quốc hội Nguyễn Đình Quyền đã phát biểu minh chứng cho sự thất bại của quy hoạch trong 10 năm qua. Các bác có thể tham khảo thêm trên các báo “chính thống”.

Còn nghi ngờ? Là vì như trên đã nói, có nhiều người biết rõ quá trình học tập và hành nghề của ông Nguyễn Thế Thảo cho đến khi làm lãnh đạo tỉnh Bắc Ninh. Do vậy sự tin tưởng đối với năng lực nghề nghiệp của ông là không cao. Chưa kể tới ông là một nhà quản lý, chính trị gia ở VN nên sẽ bị rất nhiều nhóm lợi ích chi phối. Việc “nhóm lợi ích” chi phối ông thế nào rất nhiều người biết nhưng vì không có bằng chứng vật chất nên không dám trình bày ở đây.

“Ở Việt Nam có một rừng luật …” là phát biểu của cố Luật sư, Đại biểu Quốc hội Ngô Bá Thành - một luật sư nổi tiếng trong và ngoài nước. Có thể khẳng định VN chúng ta không thiếu luật, và việc “Luật Thủ đô” bị khoá họp Quốc hội trước bác bỏ là hoàn toàn đúng đắn vì tính mơ hồ của nó.

Một trong những “xương sống” của Luật thủ đô mà thành phố Hà Nội trình lên Quốc hội phê duyệt, đó là lấy lý do Hà Nội là một thành phố “đặc thù” do đó cũng cần phải có một cơ chế “đặc thù” để quản lý nó.

Vậy, có thủ đô nào trên thế giới mà lại không có sự “đặc thù” riêng của nó?

Khoan hẵng bàn chuyện liệu các Thủ đô trên thế giới có bộ luật riêng hay không, việc đó sẽ có một bài riêng phân tích. Vả lại tham khảo học tập là cần thiết nhưng chúng ta không cần cái tư duy là, thế giới có cái gì thì mình cũng có cái đó.

Trở lại vấn đề đặc thù đã nói ở trên, chính vì sự mơ hồ trong “đặc thù” mà bộ luật đã bị Quốc hội bác bỏ trong kỳ họp trước. Hà Nội đã không chỉ ra được nó có đặc thù ở điểm nào? Nó khác gì các đô thị khác? Tiêu chí vì Hà Nội xanh, sạch, đẹp, vì hoà bình….v.v thì bất kỳ thành phố nào trên thế giới đều mong muốn đâu phải riêng Hà Nội?

Hà Nội luôn đòi hỏi cơ chế riêng để quản lý điều hành, nhưng như trên đã nói Việt Nam chúng ta không thiếu Luật. Vấn đề là có vận dụng đúng, đầy đủ các bộ Luật đã ban hành hay không và vận dụng thế nào mới là quan trọng.

Hãy thử nghĩ xa hơn điều gì sẽ xảy ra nếu các thành phố ở Việt Nam đều đòi có bộ luật riêng để quản lý điều hành. Ví dụ thành phố Điện Biên cần bộ luật riêng vì lý do có nhiều di tích lịch sử quan trọng, là thành phố thuộc tỉnh biên giới quan trọng về an ninh quốc phòng. Tương tự như vậy thành phố Cao Bằng, Hà Giang v.v... cùng lý do trên và thêm lý do có nhiều dân tộc anh em sinh sống, là miền núi đặc biệt khó khăn….vv và vv. Thành phố Hồ Chí Minh cũng có lý do là trung tâm kinh tế thương mại, là thành phố đông dân nhất cả nước…vv.

Tất cả những  lý do trên đều chính đáng. Nhưng Hà Nội không chỉ ra được nó đặc thù ở chỗ nào? Nó cần bộ luật gì mà phải có nó Hà Nội mới phát triển xứng tầm (trên cơ sở giả dụ các lãnh đạo đều xứng tầm mà thiếu công cụ luật pháp). Hay vì tôi là Thủ đô nên tôi phải đặc thù?

Hãy nhớ, khi quyết định nhập tỉnh Hà Tây về Hà Nội. Trong tờ trình đọc ở kỳ họp Hội đồng nhân dân thành phố có những kiến giải lý do hết sức ngô nghê để sát nhập là “Hà Tây là vành đai cung cấp rau xanh cho nội thành Thành phố Hà Nội….”. Lý do ngô nghê này sau đó đã phải sửa đổi.

Tôi yêu Hà Nội, hơn nữa tôi là người gốc Hà Nội nhưng tôi đặc biệt phản đối cái gọi là “Luật thủ đô”. Nó chỉ tạo nên tình trạng cát cứ và phân biệt đối xử, tệ hơn là tình trạng “con gà tức nhau tiếng gáy” trong cả nước. Đặc biệt là với trình độ quản lý điều hành ở Việt Nam chúng ta hiện nay.
Trân trọng
KTS. Lê Hoàng

HÀ NỘI: CHẶT CHÉM CẢ KHÁCH QUỐC TẾ DỰ HỘI NGHỊ INTERPOL

"Chặt chém” cả khách quốc tế dự hội nghị Interpol 

Thứ Ba, 01/11/2011 16:36 

(NLĐO)- Không những “chặt chém” cước taxi lên tới 200 USD và 100 đô la Singapore cho quãng đường chưa tới 10 km, tài xế còn cuỗm luôn chiếc điện thoại đắt tiền iPhone 4 mà khách quốc tế dự hội nghị cảnh sát quốc tế ở Hà Nội để quên. 

Hôm nay, 1-11, Phòng CSĐT Tội phạm về trật tự xã hội Công an TP Hà Nội cho biết cơ quan này đang điều tra vụ 2 người nước ngoài là khách mời dự Kỳ họp Đại hội đồng Tổ chức Cảnh sát hình sự quốc tế (Interpol) bị lừa đảo.

Đó là anh Chen Ang Dani và chị Than Sha Pen, cùng quốc tịch Singapore.

Theo trình báo, vào khoảng 20 giờ ngày 28-10, anh Chen Ang Dani và chị Than Sha Pen đến ăn tại quán Ngon (ở đường Phan Bội Châu, phường Cửa Nam, quận Hoàn Kiếm).  

.Công an đang truy bắt tài xế taxi "chặt chém" và lấy đồ của khách quốc tế - Ảnh minh hoạ

Sau khi ăn xong, 2 người bắt taxi hãng Phú Gia, BKS 30K-6476, về Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Mỹ Đình, huyện Từ Liêm), nơi diễn ra hội nghị Đại hội đồng Interpol.

Tuy nhiên, đến nơi 2 người mới té ngửa khi tài xế bắt phải trả 200 USD (hơn 4,3 triệu đồng) và 100 đô la Singapore (hơn 1,6 triệu đồng) cho quãng đường chưa đầy 10 km!

Ngoài ra, khi xuống xe, do bức xúc trong lúc tranh cãi vì bị lừa, 2 người còn để quên chiếc điện thoại di động đắt tiền iPhone 4 song cũng bị tài xế cũng cuỗm luôn.

Lực lượng công an cho biết đang xác định đối tượng để truy bắt.

Khách quốc tế tại hội nghị Đại hội đồng Interpol

Hơn 1.200 đại biểu đến từ 188 quốc gia, vùng lãnh thổ đang tham dự Đại hội đồng Interpol lần thứ 80 với chủ đề “Kết nối cảnh sát toàn cầu vì một thế giới hòa bình hơn, tăng cường quan hệ đối tác, xây dựng năng lực và đổi mới” diễn ra từ ngày 31-10 đến 3-11 tại Hà Nội.
Tin-ảnh: N.Quyết

"WIKILEAKS": CUỘC GẶP VỚI LÃNH ĐẠO TP HÀ NỘI 27.8.2011 - Phần 3

Biểu tình tôn vinh anh hùng liệt sĩ hy sinh tại HS - TS. Hà Nội, 27.07.2011.
Thưa chư vị,

Như chư vị đã tường, vào ngày 27.8.2011, Lãnh đạo TP Hà Nội đã có cuộc gặp với một số nhân sĩ trí thức đã ký tên vào bản Kiến nghị
(Về việc phản đối Thông báo trái pháp luật của UBNDTP Hà Nội cấm thực hiện Quyền biểu tình theo Hiến pháp).

Phía chính quyền Hà Nội, gồm có Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị, Chủ tịch UBND TPHN Nguyễn Thế Thảo, Phó CT Vũ Hồng Khanh, Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hồ Quang Lợi, Giám đốc Công an TP Nguyễn Đức Nhanh, Chủ tịch UBMTTQVN TP HN Đào Văn Bình, Chánh văn phòng UB Nguyễn Thịnh Thành.

Về phía những người ký Kiến nghị gồm có Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, GS Chu Hảo, TS Nguyễn Quang A và TS Nguyễn Xuân Diện.

Buổi làm việc bắt đầu từ khoảng hơn 09h00 đến 11h45. Trước tiên là ông Nguyễn Thế Thảo phát biểu về lý do cuộc gặp, và mời các vị khách phát biểu. Các vị Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Chu Hảo lần lượt phát biểu ý kiến. Các vị Nguyễn Thế Thảo, Nguyễn Đức Nhanh phát biểu. Và cuối cùng là ông Phạm Quang Nghị. 
 

Chúng tôi trích đăng một số ý kiến phát biểu trong cuộc gặp nói trên. 

Dưới đây là phát biểu của TS Nguyễn Quang A trong cuộc gặp nói trên:
TS. Nguyễn Quang A:

Tôi rất cảm ơn UBND TP mời chúng tôi có buổi làm việc như thế này. Trao đổi như thế này thì chúng ta hiểu biết lẫn nhau. Rất tốt và hoan nghênh. Cũng như bác Vĩnh nói, bản Kiến nghị của chúng tôi có 6 điểm. Và tôi chỉ nói về 6 điểm đó.

Về mặt hình thức là không đúng, Thông báo (TB) không có hiệu lực pháp lý.

Thứ hai là vi phạm điều 69 Hiến pháp. TB này gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội. [Kể lại sự kiện ngày 17.07.2011].  Sự kiện 17.07 gây ảnh hưởng rất không đẹp. Các cuộc (biểu tình) sau đó tương đối đông người, rất trật tự. Tự phát, nhưng mọi người bảo nhau không dẫm lên hoa cỏ, có người đưa ra khẩu hiệu phản cảm thì bảo nhau không nên đưa ra và anh em cuộn lại cất đi. Tóm lại rất có ý thức xây dựng.

Lúc xô đẩy bắt người thì cảnh tượng rất xấu, xấu cho Thủ đô. Xe an ninh thì đi ngược chiều không đẹp mắt. Về lực lượng đeo băng đỏ, mặc thường phúc thì thô bạo.

Về cá nhân tôi, thì anh Thảo hiểu kỹ nhất về gia đình tôi. Tôi, vợ con tôi, mẹ, bố vợ tôi cũng không thể thuyết phục hay ảnh hưởng gì đến tôi, chứ đừng nói đến lực lượng thù địch nào lợi dụng tôi. Hoàn toàn không có, không thể nêu ý kiến mập mờ, chụp mũ đối với tôi được.

Theo tôi, TP nên làm rõ TB này được UBND TP ra như thế nào, ai là người chịu trách nhiệm. Trên cơ sở đó các vị xem lại nội dung để có thể hủy bỏ TB đó đi.

TS. Nguyễn Quang A:

Việc chính quyền và lực lượng an ninh ngăn cản và can thiệp vào quyền tự do của công dân là không thể chấp nhận được. Lần trước tôi đã viết về sự khủng bố đó nên tôi không nhắc lại. Tối hôm qua các anh cử người đưa giấy mời rất trịnh trọng. Nhưng sáng nay tôi đến đây vẫn có mấy người an ninh bám theo thì nghĩa là gì? Chúng tôi dừng lại để hỏi thì họ chạy, chẳng ra làm sao cả. Cho đến tận gần cổng UBND mà họ vẫn bám riết cho đến khi vào đây, chỉ cách 200m. Thế là thế nào?

Tôi nghĩ các hành vi can thiệp đến cuộc sống của công dân như vậy là hành động khủng bố vô vùng dã man. Như thế, dân có thể tin chính quyền nữa không?

Về chuyện biểu tình: Thực sự là vì biểu tình không có tổ chức nên không ai biết còn có biểu tình tiếp nữa hay không. Nếu các anh dùng biện pháp theo kiểu đàn áp, thì càng căng thẳng thêm thôi. Các anh nên ngồi với nhau.

Nếu mà có lực lượng nào kích động biểu tình thì chỉ có 2 lực lượng:

1 – là Chính sách gây hấn của nhà cầm quyền TQ
2 – là sự can thiệp thô bạo của lực lượng an ninh. Cái này có thể chứng minh bằng số liệu: cứ sau một lần đàn áp thì người ta đi đông hơn.

Sự bức xúc của người dân là có. Nếu dùng biện pháp cứng rắn thì chỉ đổ thêm dầu vào lửa.

TS. Nguyễn Quang A:

Cái mà các anh gọi là vận động, tuyên truyền thuyết phục và cho là bình thường theo tôi thực sự là sự khủng bố tinh thần dã man.

Biểu tình không gây mất trật tự công cộng, chỉ khi có sự can thiệp của các lực lượng an ninh thì sự can thiệp đó mới gây ra mất trật tự công cộng.

Về việc anh Nhanh nêu ra là vấn đề cốt lõi: Có được biểu tình không? Vậy giả sử có người biểu tình xin phép biểu tình thì các anh có cho không?

Còn anh Thảo nói: Thông báo hoàn toàn đúng thủ tục, chỉ thông báo nội dung. Theo tôi hiểu như thế là có 2 bản: 1 bản thông báo có số, có chữ ký hoản toàn đúng thủ tục và thẩm quyền mà bản ấy các anh không công bố; còn có 1 bản nữa thì là bản thông cáo được đưa cho báo chí như mọi người đã biết. Có đúng vậy không?

TS. Nguyễn Quang A:

Có khoảng cách giữa chính quyền và những người ký Kiến nghị. Vì vậy, tôi đề nghị chúng ta cùng Bộ Tư pháp tổ chức thảo luận về vấn đề này, về việc thực hiện quyền biểu tình đã được ghi trong hiến pháp, và về các thủ tục thông báo hay đăng ký hay xin phép biểu tình,.. để thu hẹp khoảng cách.

 Nguyễn Xuân Diện ghi
 

PHƯƠNG BÍCH: HỒ GƯƠM LIỆU CÒN CÓ THANH BÌNH?

Hồ Gươm liệu còn có thanh bình?
Phương Bích


Tháng 10 ! Nhớ câu thơ của chàng tiến sĩ Hán nôm:

Không đi thì nhớ Bờ Hồ.
Không đi thì nhớ phát rồ! Lại đi.

Lúc đầu thì nghe buồn cười lắm. Buồn cười rồi lại thấy có cái gì đó nuối tiếc, cái gì đó ngậm ngùi ...

Và câu thơ của nhà thơ Trần Mạnh Hảo:

Chủ nhật buồn xiêu xiêu
Không thấy người biểu tình yêu nước.

Đọc sao thấy lòng rưng rưng quá.

Khoan nói đến những gì to tát, lớn lao như đất nước không được yêu, hay đất nước bị phụ tình. Như kẻ đang yêu, một số người vẫn tìm về Hồ Gươm mỗi sáng chủ nhật, như muốn tìm lại một cái gì đó. Họ đi quanh Hồ Gươm, cứ mỗi khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, họ lại mừng rỡ bắt tay, hỏi thăm nhau tíu tít như người quen lâu ngày lắm mới gặp nhau.

Trong số người vẫn tìm đến Hồ Gươm mỗi sáng chủ nhật có vợ chồng bác Khánh, Trâm. Trông hai bác cùng bé nhỏ, gầy gò như nhau nhưng rất nhiệt tình. Tôi thấy bác Khánh đang ngồi trên ghế đá, bèn đi đến chào bác, hỏi thăm về bác gái. Bác Khánh bảo:

- Bà ấy nhà tôi đang đi dạo quanh đây thôi. Sáng nay, cả hai chúng tôi đều phải trèo tường mới ra được đây đấy.

- Vâng, em có nghe chuyện có người lấy dây thép buộc bên ngoài cửa nhà bác. Thế làm sao mà bác lại ra được ạ?
-                             
Bác Khánh cười, hóa ra bác ấy kể chuyện rất duyên:

- Ừ! Nhà tôi có hai lối ra. Một lối chung, một lối riêng. Lối đi riêng bị khóa ngoài thì chúng tôi thoát ra bằng lối đi chung. Nhưng hôm nay thì họ khóa béng cả lối đi chung, nhốt cả hơn chục hộ trong đấy. Tôi phải kê ghế, đủn bà ấy trèo qua tường. Buồn cười, bà ấy trèo lên ngồi vắt vẻo trên bờ tường, rồi nhảy đánh ùm 1 cái sang bên kia. Chẳng biết chân cẳng có làm sao không. May cái tường cũng thấp, chỉ cao hơn 1m. Còn tôi quay vào khóa cửa xong rồi cũng trèo tường theo bà ấy.

Lạ thật! Hai ông bà già trói gà không chặt như bác Khánh tự nhận thì có thể làm hại được ai, mà có người lại phải dùng đến biện pháp ngăn chặn thô sơ đến thế nhỉ? Tôi hỏi:

- Thế bác đã báo công an chưa?
Bác ấy bảo thì cứ đi ra đây đã, về báo sau cũng được.

-  Mà Công an cũng đã vào nhà tôi khuyên không nên ra Hồ Gươm nữa, nhưng rốt cuộc lại bị bà ấy bắt ngồi nghe bà ấy tố về chuyện Vinashin, rồi chuyện boxit, chuyện cho thuê rừng ở biên giới, thế là mấy ông công an bảo: Thôi, thôi. Không nói chuyện với bà nữa, rồi kéo nhau đứng dậy đi về hết.

Tôi nghe bác ấy kể cứ cười rũ ra, phục bác gái quá cơ. Có khi thông tin về thời sự nước nhà, bác Trâm còn thông tỏ hơn cả mấy anh công an địa phương ấy chứ. Thế mà có mấy ông bà nào đó ấu trĩ, phát biểu trên truyền hình lại bảo, những người đi biểu tình chống Trung Quốc là do thiếu thông tin !!! Rõ thật nực cười.

Thấy chúng tôi cười nói rôm rả, mấy anh công an đứng xa xa nghe chừng có vẻ bồn chồn lắm. Một tay mặc thường phục, nom rõ khả nghi đến ngồi lơ ngơ ở cái ghế đá gần đấy, nhưng có lẽ thấy những câu chuyện của chúng tôi chả có gì hấp dẫn nên chỉ ngồi có tý là bỏ đi.

Ngồi cùng bác Khánh lúc trước là một bác tên Thuận, là người mà tôi đang rất muốn gặp lại. Tôi muốn xác minh một điều mà nhiều người nói với tôi bác ta là công an, đóng giả là người biểu tình. Tôi bảo bác ấy:

- Bác là ai em không quan tâm. Công an hay nhân dân đều cùng là người Việt Nam cả, miễn là đừng làm điều gì bất nhân để hại người lương thiện thôi bác ạ. Công an mà đi biểu tình cùng với mọi người lại càng tốt, lại càng có cơ hội để thấy rõ tấm lòng của người biểu tình chỉ một lòng chống Trung Quốc xâm lược thôi, đúng không bác?

Bác ấy cười hờ hờ bảo: rất nhiều người bảo tôi thế.

Sự nghi ngờ của nhiều người không hẳn là không có lý. Một cô bạn tôi bảo: bọn chị phải cẩn thận, em có thằng bạn làm công an cứ than thở, chủ nhật nào cũng phải đi theo bọn biểu tình dở hơi, hô hét khản cổ theo chúng nó. Tôi bảo: thế thì quý hóa quá còn gì. Có gì mà phải cẩn thận chứ?

Ông công an khu vực vừa rồi lại vào nhà tôi hỏi, chủ nhật tôi có ra Bờ Hồ không. Tôi bảo:

-  Thế này anh ạ, khi nào tôi không đi thì tôi sẽ báo cho anh. Còn không anh cứ báo cáo với cấp trên là chủ nhật nào tôi cũng ra Bờ Hồ.

-   Vâng, cảm ơn chị.

-  Nhưng tôi hỏi anh một điều nhé, tôi nghe thấy nói bảo việc tôi đi thế này làm ảnh hưởng đến Phường, đến Quận? Khoan nói đến việc tôi đi biểu tình vi phạm hay không vi phạm pháp luật, hơn 2 tháng nay không có biểu tình nữa. Thế bây giờ việc một người dân ra Bờ Hồ đi dạo mà lại bảo ảnh hưởng đến Phường đến Quận là sao hả anh? Anh khó trả lời đúng không? 

Ông ấy chỉ cười. Lúc nào cũng chỉ cười. Tôi không hiểu ông ấy còn phải báo cáo tình hình đi đứng của tôi vào ngày chủ nhật đến bao giờ?

- Tôi vừa đọc mạng, thấy nói vừa phát hiện có dầu mỏ ở ngoài biển, trong lãnh hải Việt Nam. Thế là lại sắp căng thẳng rồi đấy. Biết đâu sắp tới lại có biểu tình quốc doanh, không biết lúc ấy đám biểu tình phản động lúc trước như chúng tôi có được tham gia không nhỉ.
                            
Ông ấy lại cười. Chán thật!

Thôi thì cứ mỗi sáng chủ nhật, tôi lại ra cuốc bộ hai vòng quanh Hồ Gươm. Vừa được ngắm cảnh, vừa được luyện cho chân cẳng dẻo dai. Mà biết đâu, tôi lại có cơ hội được nhìn thấy Cụ Rùa thì sao? Sống hơn năm mươi năm ở Thủ đô mà tôi chưa một lần được diện kiến Cụ. Biết đâu tôi lại gặp may?

Chủ nhật cuối cùng của tháng 10 - Sao mà linh thế không biết. Hôm qua đang ước được một lần diện kiến Cụ Rùa, sáng nay, khi tôi cùng Phương tuyên cáo đi được trọn 1 vòng hồ, qua đài phun nước 1 tẹo thì thấy dăm bẩy người đang đứng bên bờ hồ chỉ trỏ. Hay là cụ Rùa nổi? 

Ôi trời ơi, thì ra cụ Rùa nổi thật. Cụ khoan thai lượn cách bờ chỉ chừng 5 mét, nghe chừng không lạ gì đám người vừa hiếu kỳ, vừa thành kính đứng trên bờ. Chỉ có điều cụ không nổi cao lắm, chỉ nhô tý phần đầu lên thở. Tôi chắp tay rì rầm khấn: Con lạy cụ! Con lạy cụ, xin cụ phù hộ độ trì cho con cháu chúng con.

Trong khi mọi người đang kéo đến xem cụ Rùa nổi mỗi lúc một đông, tôi cùng Phương tuyên cáo sang quán 57 Đinh tiên Hoàng ngồi uống nước. Hai cô cháu vừa chuyện trò, vừa nhìn xem có gương mặt nào quen thuộc ngang qua không. Một chốc thì thấy anh Dũng đang dắt bác Trâm sang đường. Tôi mừng rơn, chạy ra ôm lấy bác ấy. Bác ấy bảo: bọn công an đang theo dõi tôi đấy. Tôi bảo: kệ họ! Chị em mình cứ ôm nhau cái đã.

Ban nãy, tôi có gọi điện cho cho bác Khánh, bác ấy bảo:

-     Cô Bích hả, tôi bị nhốt ở nhà rồi cô ạ.

-     Họ lại khóa cửa nhà bác ư?

-     Không, lần này họ dựng một cái xe máy chắn ngang cửa nhà tôi. Có 4 thằng nó ngồi canh ở đó, tôi đi ra thì nó đuổi tôi vào nhà. Nó bảo chúng tôi không cho ông đi đâu cả. Tôi bảo: sao lại vô lý thế? Nó trả lời: đời còn nhiều cái vô lý hơn thế cơ! Cô thấy chúng nó cùn không cơ chứ. Rồi tôi lại bảo: các anh có thấy cái chết của thằng Gaddafi không? Chúng nó bảo: thằng nào chết cứ chết, thằng nào sống cứ phải sống cái đã!

Bác ấy vừa kể vừa cười, cười vì cái sự vô lý nó diễn ra ngang nhiên đến mức không thể tưởng tượng nổi.

-   Thế còn bác gái đâu ạ?
-   Nhà tôi đi trốn từ tối hôm qua.Chẳng hiểu sáng nay có thoát không, hai là lại bị tóm rồi.

Nào tôi có biết vụ chủ nhật tuần trước, bác Trâm cũng ra Hồ Gươm, nhưng lại bị hốt lên xe đưa về phường Cầu Dền. May quá có bác Trâm đây rồi, tôi ngồi kể lại chyện bác giai đang bị nhốt ở nhà như thế nào, rồi hỏi chuyện tuần trước.

Hồ Gươm bé thế mà cũng thành rộng. Hóa ra tuần trước, khi tôi và Bùi Hằng cùng cả nhà Lã Việt Dũng ở đầu này thì bác Trâm lại ở đâu đó quanh hồ. Bác ấy đang ngồi một mình trên ghế đá, thì có mấy người đến, đòi lục túi của bác ấy, rồi hốt bác ấy lên xe đưa về phường Cầu Dền, khóa cửa đến hơn 11 giờ trưa mới cho bác ấy ra.

Khổ thân bà bác! Người bé nhỏ đến nỗi, nhiều người muốn tặng bác ấy một cái áo No-U mà không có cái nào vừa. Bác ấy bảo chỉ mặc vừa áo của trẻ em 12 tuổi thôi. Một bà già nặng 37 kg, chỉ mặc vừa áo trẻ em 12 tuổi làm sao có thể gây nguy hại được cho ai mà họ phải lo lắng, tìm mọi cách ngăn chặn bác ấy thế? Bác ấy bảo: chẳng hiểu sao lần trước tôi lại hiền thế chứ. Nhưng lần sau chúng nó mà bắt tôi, xin lỗi cả nhà, tôi là tôi sẽ tụt bố quần ra trước bàn dân thiên hạ cho chúng nó biết tay.

Hi hi! Bác ấy mà mặc cái quần không có chun, không có dải rút, chỉ kẹp một cái kẹp. Xô xát 1 tý là nó tuột ra ngay. Nếu thế không khéo họ lại phải bố trí một người, chuyên lo giữ quần cho bác ấy cũng nên. Càng nghĩ tôi càng thấy buồn cười.

Ngồi một tý thì Lê Dũng gọi điện la lối: chọn chỗ nào không ngồi, lại chọn có chỗ vừa đắt, lại vừa không có chỗ gửi xe. Sang cà phê Bonbon đi.

Cả 4 người chúng tôi lại kéo nhau sang Bonbon. Trong quán thì vắng, nhưng người Hà Nội hình như thích ngồi uống nước ở vỉa hè, có lẽ để kết hợp ngồi ngắm phố phường nữa. Tôi đã có lần nói rằng, vỉa hè dành cho người đi bộ ở Hà Nội là một điều xa xỉ mà lị. Bởi vậy thấy cái xe cảnh sát đỗ xịch trước quán, mấy anh dân phòng nhảy xuống bắt chủ quán dẹp hết bàn ghế trên vỉa hè, tôi đoán lại vì mấy người chúng tôi đây. Dù không cố tình để ý, nhưng chẳng khó gì nhận ra những kẻ cứ nhèo nhẽo đi theo chúng tôi. Tôi thực sự không hiểu họ làm thế để làm gì? Chẳng lẽ họ không thấy chán à?

Ông chủ quán là người lịch sự, mặc dù 5 người chúng tôi chỉ gọi có một ấm trà, một cốc cacao và ly cà phê sữa, thêm nữa lại vì bọn tôi mà xe cảnh sát đến đuổi khách trên vỉa hè, vậy mà ông ấy cứ bình thản như không, chả tỏ vẻ ngấm nguýt gì chúng tôi cả. Tôi cười bảo: bác đừng oán chúng tôi mà bác oán người nào làm chuyện này ấy. Ông ấy giãy nảy lên: ôi thôi thôi, tôi không có oán ai cả, tôi lạy các bác. Suốt từ lúc Lê Dũng trêu ông ấy lần sau bọn tôi sẽ kéo đến đông hơn, ông ấy cứ chắp tay vái lia lịa: tôi xin các cụ, các cụ tha cho tôi, xin các cụ tha cho tôi.

Có khi lần sau chúng tôi phải đem đồ uống đi theo, như khách du lịch ba lô cũng nên, vừa đỡ tốn kém, lại chẳng làm ảnh hưởng đến ai. Nghe tin có bác Hữu Vinh đang ở bên Thủy Tạ, chúng tôi lại kéo nhau sang đó, cũng là để giải phóng cho quán Bonbon luôn. Vào đến Thủy Tạ, chừng như nhân viên quán cũng chán nên chẳng ai hỏi chúng tôi uống gì. Thật may quá, vì lúc ấy chúng tôi ai cũng đã no một bụng nước cả rồi. Ngồi chuyện trò hơn nửa tiếng, rồi chúng tôi cũng đứng dậy chia tay nhau ra về. Tôi với Phương tuyên cáo còn được lãi quả sầu riêng thơm lừng của bác Hữu Vinh cho.

Chưa về đến nhà đã nghe tin, trên đường đưa bác Trâm đến chỗ gửi xe, Lê Dũng bị một bọn côn đồ chặn đường, tấn công, cướp và đập nát máy ảnh. Tim phổi tôi lại một phen nhộn nhạo.

Quả là Hà Nội không còn thanh bình nữa rồi, hoàn toàn không còn thanh bình nữa rồi. Người dân bị kẻ lạ đến ngang nhiên chặn cửa không cho ra khỏi nhà, bị cướp giật ngay giữa Hồ Gươm, nay thì lại bị tấn công giữa đường. Tôi tự hỏi, sắp tới Hà Nội sẽ thế nào đây? Người dân phải làm gì để tự bảo vệ khi pháp luật không bảo vệ được mình? Liệu ông Giám đốc công an thành phố, ông Chủ tịch Quốc hội, hay ông Thủ tướng có biết điều này không?

P.B
Nguồn: Phương Bích-Blog.