Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

CHÙM ẢNH: HỒ GƯƠM - HAI MẢNG MÀU TƯƠNG PHẢN

Chùm ảnh của Phan Tất Thành gửi tặng Nguyễn Xuân Diện-Blog
Theo Anh Phan Tất Thành, cuộc biểu tình sáng nay diễn ra chỉ trong vòng 30 phút thì bị cưỡng chế
































Người chỉ huy
 

Hôm nay không có cảnh sát cơ động, chỉ có những băng đỏ, như băng đỏ hôm 17.07
Sexy trước tượng đài Lý Công Uẩn
 












Công an lại áp giải Nguyễn Chí Đức
 












 Xin cảm ơn Anh Phan Tất Thành đã gửi chùm ảnh

21.08: TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP TỪ THỦ ĐÔ HÀ NỘI


Sáng 05h54' trời Hà Nội mây xám màu chì, lác đác có vài hạt mưa. 

Trong ngày hôm qua, các lực lượng an ninh và chính quyền cơ sở đã đến thăm rất rất nhiều công dân đã từng tham gia hay ủng hộ các cuộc biểu tình yêu nước tại Hà Nội trong thời gian qua. Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, 96 tuổi, nguyên Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Trung Quốc cũng đã được 6 người đến thăm sáng qua và sau đó còn một người nữa đến xác minh việc cụ ký bản Kiến nghị phản đối bản Thông báo của UBND Tp HN. Nhà văn Võ Thị Hảo được đoàn làm việc gồm chín cán bộ địa phương, trong đó có bí thư chi bộ, đại diện Hội phụ nữ, hội Cựu chiến binh, trưởng, phó thôn, đại diện Mặt trận Tổ quốc, nơi bà sinh sống, đã đến nhà riêng của bà hai lần trong ngày hôm qua. Các thanh niên trí thức đã tham gia biểu tình yêu nước được công an đến thăm nhà đều đã thông báo lên FB, con số này khá nhiều. Tại Đường Lâm cổ ấp (thị xã Sơn Tây, HN) nơi cha mẹ tôi sinh sống, cũng đã có hai đoàn công tác đến gặp gỡ.

Đêm qua, chị Phương Bích (Đặng Bích Phượng, 51 tuổi) đã thức trắng đêm để viết 01 bức thư gửi Ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND Tp và ông Chủ tịch UBND Phường Dịch Vọng. Bức thư được viết đến dòng cuối cùng trước khi ký tên vào lúc 03h57' sáng ngày 21/8/2011. Chị viết: nếu sau 01 ngày không có hồi âm thì NXD-Blog công bố giùm cho chị. Chị cho biết:  "Ông anh trai mình nói người ta đã đến xin anh thì cô cũng vì anh mà đừng đi nữa, bà mẹ mình thì quỳ xuống lạy mình, bố mình bị vợ con ép quá đến mức lên cơn cao huyết áp. Nhưng ngày mai là một ngày quan trọng, mình không thể bỏ rơi đồng đội, vả lại đã không đi thì không đi ngay từ đầu. Vả lại sau những gì cư dân mạng đã tin yêu mình, làm sao mình có thể phụ lòng họ. Mình giận mẹ và anh trai quá, nhưng mình căm thù những kẻ đã đẩy gia đình mình vào hoàn cảnh này"(4 giờ 22 phút sáng).

Tại khu vực Hồ Gươm, được biết Hà Nội sẽ tổ chức một cuộc biểu diễn văn nghệ (hay mít- tinh gì đó) trong sáng nay. Đêm qua, khoảng sau 19h, việc dựng một sân khấu ngoài trời ở chân tượng đài Lý Thái Tổ đã được tiến hành. 

Anh Ba Sàm cũng cho biết: Tin đặc biệt chưa từng có: Trước khuôn viên tượng Lý Thái Tổ, tượng đài Cảm tử, tòa nhà Hàm Cá Mập và Nhà hát Lớn, đều được dựng sẵn sân khấu ca nhạc ngoài trời từ đêm qua. 

07h50: Trời mưa nặng hạt thêm. Không có dấu hiệu trời sẽ tạnh mưa. Các sân khấu và thiết bị quanh khu vực Hồ Gươm phải phủ bạt. Ngoài lực lượng an ninh, còn có cả thanh niên "áo xanh tình nguyện" làm việc trong sáng nay tại khu vực này.

Quanh vườn hoa Lý Thái Tổ (phía sau, giáp Ngân hàng TW) có khoảng 05 xe bus huy động.
Khu vực tòa nhà Hàm Cá mập cũng có 07 xe bus huy động. 

Cảnh sát mặc quân phục rải rác theo từng nhóm, mỗi nhóm khoảng 10 người quanh khu vực Hồ Gươm.

Theo thông tin của một cư dân phố cổ: Các phường ở khu vực phố cổ huy động đại diện tổ dân phố, đại diện cựu chiến binh, đại diện phụ nữ và trật tự phường tập trung tại trụ sở các phường từ 07h00 sáng, để khi đoàn biểu tình đi qua phường nào thì phường ấy ra tiếp cận và vận động, giải thích để giải tán biểu tình. Mỗi người trong số họ được nhận bồi dường 30.000 đ.

08h50: Cuộc biểu tình đã bắt đầu khởi lên rồi!

Giờ phút này lòng chúng con rưng rưng xúc động,
Cúi lạy tổ tiên nâng bước chúng con đi.
Phút giây này, tiên liệt về chứng giám
Lòng chúng con không chút giảm suy! 

Nhưng chỉ sau 5-7 phút đoàn biểu tình đã bị hốt lên xe bus. Vào lúc 09h00 xe bus chạy từ Bờ Hồ, theo đường Đinh Lễ, vượt trái rẽ vào trước tòa nhà Ngân hàng nhà nước. Trong xe đầy ắp người yêu nước, với tiếng hô hai tiếng Việt Nam ngút trời. Tất cả các biểu ngữ đã được đưa ra phía cửa kính.

Những bàn tay vẫy ra ngoài cửa kính xe...trong mưa nhòe cửa kính, trong sự hoang mang của người đi đường.

09h20: Xe bus vẫn đang đậu tại 34 Lý Thái Tổ, gần UBND Tp Hà Nội.  







09h25: Xe bus gồm 19 người đang trên đường đi ra ngoại thành, chưa biết đi đâu. Hiện xe chạy ngang bệnh viện Xanh-pôn.

Trang Anh Ba Sàm ngưng cập nhật từ sau 09h. 

09h28: Các chương trình văn nghệ đã bắt đầu, với khán giả là "màu xanh tình nguyện".

Nhà văn Phạm Viết Đào đang tiếp cận Hồ Gươm. Giáo sư Ngô Đức Thọ không ra được khỏi nhà.

09h35: Xe chạy lòng vòng, hiện đang chạy trên phố Hàng Tre. Mọi người hô vang khẩu hiệu đến lạc cả giọng. Hiện chưa biết xe sẽ chạy đi đâu. 

09h36: GS Ngô Đức Thọ cho biết, không biết họ làm công tác dân vận thế nào mà cả vợ và con ông đều không để ông đi ra khỏi nhà, lại còn giấu hết quần áo của ông. Hì hì...

09h42: Sáng nay đi sớm, chưa kịp ăn sáng, giờ là lúc những người biểu tình mở bánh để ăn trên xe bus. 


Tin chưa kiểm chứng: Có tới 02 xe bus đã đưa người biểu tình đi. Nhưng có lẽ chỉ có 01 xe.

09h45: Xe bus đang di chuyển trên đường Trần Duy Hưng (tức là hướng ra ngoại thành).
 
10h00: Xe bus đã đến đồn công an MỸ ĐÌNH! (điểm đỗ lần trước). 

Một xe bus khác đang đi lòng vòng trên phố, trên xe có chở người biểu tình. 

15h55: Người đầu tiên được thả khỏi đồn công an, là một phụ nữ. 

HẾT

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

VĨNH BIỆT NỮ HỌA SĨ VŨ GIÁNG HƯƠNG

HỌA SĨ VŨ GIÁNG HƯƠNG TỪ TRẦN

Lúc 3h30 sáng nay 20-8-2011, nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương đã qua đời ở Hà Nội, hưởng thọ 82 tuổi. Nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương là con gái của nhà văn Vũ Ngọc Phan và nữ sĩ Hằng Phương. Không chỉ có tài năng vẽ tranh, nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương cũng có nhiều năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục – đào tạo. Với học hàm Phó Giáo sư, bà từng giữ cương vị Hiệu trưởng Trường Mỹ thuật Hà Nội một thời gian dài, sau đó chuyển sang làm Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam, Chủ tịch Ủy ban toàn quốc Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam. Nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương mất đột ngột tại nhà riêng, khi đang chuẩn bị tổ chức một cuộc triển lãm ký họa chân dung! Xin thành kính vĩnh biệt một trong những gương mặt nữ nổi bật nhất trong làng mỹ thuật Việt Nam đương đại!

Nữ họa sĩ Vũ Giáng Hương nói về không gian trưởng thành của mình: “Tôi sinh ra và lớn lên ở Vũ Gia trang, thuộc Ấp Thái Hà, một làng ven thành phố Hà Nội, đến nay chỉ còn lại gò Đống Đa và một hồ nhỏ phía sau. Gọi là làng nhưng hầu hết là biệt thự của các quan thời đó và những trại rộng có vườn cây xanh. Gia đình tôi ở làng đó đến chúng tôi là bốn đời. Khu nhà khá rộng, gần 1.000 mét vuông. Từ cổng vào có nhiều mảnh vườn nhỏ. Cha tôi, nhà văn Vũ Ngọc Phan thích làm vườn nên đã sửa sang lại nhiều. Có cây hoa huỳnh màu vàng, rồi mai vàng và hồng đỏ. Một khoảnh tròn ở giữa trồng cây hoa ban, mùa xuân về lá rụng hết, đầy hoa tím như bướm bay. …”
Gia đình Nguyễn Xuân Diện & Trang Thanh Hiền rất đau buồn nhận được tin này trong đêm. Thành kính chia buồn cùng gia tộc họ Vũ và các bạn bè đồng nghiệp trong giới văn nghệ.

Nguyện cầu Phật A Di Đà và Chư Phật tiếp dẫn hương hồn Cô Giáng Hương về miền tịnh thổ đời đời thanh thản cõi vĩnh hằng!

Nguyễn Xuân Diện & Trang Thanh Hiền kính báo!

TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH NÓI VỀ BÀI HỌC TỪ CÁCH MẠNG MÙA THU

Từ dân và do dân - bài học từ mùa thu tháng Tám

TTO - 95 tuổi theo lịch dương, 96 nếu tính lịch âm, nhưng tướng Nguyễn Trọng Vĩnh vẫn tinh anh và minh mẫn kỳ lạ. Không khí của mùa thu cách mạng 66 năm trước ùa về trong trí nhớ của ông vừa như mới hôm qua, lại vừa có độ lùi bình tĩnh đầy ngẫm ngợi của một thời khắc lịch sử khác.

“Cách mạng Tháng Tám đã mang lại cho tôi và đồng bào tôi quá nhiều, nhưng nếu có điều gì gan ruột nhất, tâm huyết nhất mà cuộc cách mạng giành độc lập dân tộc đã khắc sâu vào tâm trí chúng tôi, và trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động sau này của chúng tôi, đến hết cuộc đời thì đó chính  bài học “từ dân - do dân” mà Bác Hồ đã dày công khai tâm, thực hiện, vun đắp từ buổi đầu cách mạng” - ông chia sẻ với Tuổi Trẻ về cảm xúc tháng 8 của mình.

Ông  Nguyễn Trọng Vĩnh

Nguyễn Trãi đã đúc rút như vậy sau 10 năm nằm gai nếm mật kháng chiến đánh đuổi quân Minh, giành độc lập dân tộc, thoát ách Bắc thuộc lần 2. Và Bác Hồ đã đưa điều đó thành phương châm hành động, thành lẽ sống của mình. Cách mạng Tháng Tám là minh chứng rực rỡ cho điều đó.

Tháng 8-1945, từ Tân Trào về xuôi, chúng ta chỉ có một đội ngũ đảng viên trung kiên nhưng ít ỏi: 5.000 người, có nơi có chi bộ, có nơi không. Như chúng tôi, những người từ nhà tù trở về, có thời gian dài tự mình đơn lẻ đi vận động quần chúng. Lực lượng quân sự từ 34 người trong đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân của anh Võ Nguyên Giáp tháng 12-1944, giờ mới phát triển thành một tiểu đoàn với súng ống thu được sau trận Phai Khắt - Nà Ngần cộng với súng mua lại của quân Nhật bỏ chạy. Năm ngàn đảng viên và một tiểu đoàn không đủ vũ khí.

Nhưng Đảng và Bác vẫn lãnh đạo một dân tộc có hơn 25 triệu người thực hiện một cuộc cách mạng long trời lở đất, giành thắng lợi mà không hề đổ máu, dựng lên một nền cộng hòa chưa từng có ở một nước phong kiến thuộc địa. Tất cả chỉ có thể thành hiện thực nếu biết dựa vào dân.

Những ngày gian khó ngay sau cách mạng, Pháp rình rập quay lại, 20 vạn quân Tàu Tưởng của tướng Tiêu Văn - Lư Hán tràn qua biên giới với lý do giải giáp quân Nhật, thù trong giặc ngoài bao vây, bên cạnh đường lối đối ngoại khôn khéo, mềm dẻo, cương quyết, chính công tác vận động quần chúng đã tạo cho nền cộng hòa non trẻ một sức mạnh không ngờ tới.

Tôi còn nhớ sau cách mạng tôi là bí thư huyện ủy Đông Anh ít tháng rồi lên làm bí thư tỉnh ủy Phúc Yên, mỗi lần về Hà Nội họp là gặp những cuộc biểu tình, tuần hành biểu dương lực lượng, ủng hộ chính phủ Hồ Chí Minh và đòi quân Tàu - Tưởng rút về nước. Có những cuộc tuần hành lên đến hàng trăm ngàn người.

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh

Suốt mấy tháng trời quần chúng biểu dương lực lượng như thế giặc cũng sợ, không dám nhiễu nhương cướp bóc ngoài đường, không dám gây hấn công khai. Những cuộc biểu tình như thế còn kéo dài đến tận khi cụ Huỳnh Thúc Kháng cho lệnh triệt phá sào huyệt của bọn Việt quốc - Việt cách theo đuôi giặc tàu ở phố Ôn Như Hầu, và sau đó là hiệp định sơ bộ 6-1 buộc chúng phải rút quân về nước. Càng nghiên cứu lại lịch sử, càng sống lại những giờ phút hiểm nghèo đó mới càng thấy cái tài và cái tâm thu phục con người của Bác. Nếu không có sức dân, một tiểu đoàn của chúng ta làm gì để tránh thiệt hại với 20 vạn quân Tưởng?

Khi bắt tay xây dựng chính quyền cách mạng, một trong những khó khăn lớn của chính quyền cách mạng là nền tài chính kiệt quệ - kho bạc trống rỗng, thuế chưa thu được. Ngân hàng Đông Dương còn nằm trong tay tư bản Pháp; quân Tưởng tung tiền quan kim, quốc tệ ra thị trường làm rối loạn thêm nền tài chính nước ta.

Để đảm bảo nhu cầu chi tiêu của chính quyền và khắc phục khó khăn trước mắt về tài chính, ngày 4-9-1945, Chính phủ ra sắc lệnh xây dựng Quỹ độc lập và tổ chức Tuần lễ vàng trong cả nước từ ngày 17 đến 24-9-1945, nhằm động viên mọi người dân yêu nước, tha thiết với nền độc lập của dân tộc, tự nguyện đóng góp cho Tổ quốc. Trong thư gửi đồng bào toàn quốc nhân dịp Tuần lễ vàng, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Muốn củng cố nền tự do, độc lập ấy, chúng ta cần sức hi sinh phấn đấu của đồng bào toàn quốc; nhưng chúng ta cũng cần sức quyên giúp của nhân dân, nhất là những nhà giàu có”.

Hưởng ứng sắc lệnh của Chính phủ và lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ở Hà Nội đã diễn ra phong trào tự nguyện đóng góp tiền của, vàng, bạc… rất sôi nổi, từ những người lao động nghèo khổ đến những tư sản, điền chủ giàu có. Tuần lễ vàng khai mạc tại Hà Nội ngày 16-9-1945. Đến ngày bế mạc, nhân dân thủ đô đã góp 2.201 lượng vàng, 920 tạ thóc, nhiều tiền bạc, hiện vật khác, tổng cộng giá trị trên 7 triệu đồng Đông Dương lúc bấy giờ.

Số tiền ủng hộ của nhân dân Hà Nội cùng với số tiền của nhân dân cả nước (20 triệu đồng góp “Quỹ độc lập”, 40 triệu đồng đảm phụ quốc phòng, 370 kg vàng) đã giúp Chính phủ khắc phục những khó khăn về tài chính trước mắt, mua sắm thêm vũ khí để xây dựng nền quốc phòng.

Tôi nhớ như in cái ngày bà thím tôi ở Hà Nội báo tin đã góp 120 lượng vàng cho tuần lễ vàng, tôi nói với bà: “Cháu đi làm cách mạng, vào tù ra tội, chẳng có gì góp, chúng cháu chỉ biết cảm ơn đồng bào, cảm ơn thím”. Ở Phúc Yên, nơi tôi công tác lúc đó, ai có nhẫn cưới, hoa tai, đồ gia bảo đều góp, có người đã góp cả răng vàng.

Tôi nghĩ không có một cuộc cách mạng nào được lòng dân đến thế, và không có một cuộc cách mạng nào dân được tham gia, được đóng góp, được trở thành một sức mạnh lớn đến vậy. Tất cả chỉ có được khi có một người đứng đầu, một lực lượng lãnh đạo thật sự hiểu sức mạnh của nhân dân, làm tất cả để phát huy sức mạnh ấy và dám hi sinh vì hai từ thiêng liêng “nhân dân” ấy.

Tất nhiên, xã hội hôm nay đã thay đổi rất nhiều, dân trí cũng khác, hoàn cảnh kinh tế hoàn toàn khác, tình hình thế giới không còn chia “ba phe bốn mâu thuẫn” giản đơn và có phần ấu trĩ như xưa. Nhưng bài học về sức mạnh nhân dân từ mùa thu năm 1945 vẫn còn nguyên ý nghĩa. Hãy để nhân dân được biết và tham gia mọi công việc của cách mạng. Dân hôm nay đã đông hơn, giàu hơn, đã hiểu biết hơn thì sức mạnh của họ trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc càng lớn lao, hữu ích hơn.

THU HÀ ghi