Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

SÁNG NAY, BÀ CON 3 XÃ Ở VĂN GIANG LẠI KÉO LÊN HUYỆN

TIN MỚI NHẬN: Vào lúc 14h00 chiều nay, Đại điện chính quyền tỉnh Đắc Nông sẽ có mặt tại trụ sở Thanh tra Chính phủ, tại số 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông để gặp gỡ "ba mặt một lời"(đại diện UBND tỉnh, Thanh tra Chính phủ và Dân Khiếu kiện) với dân khiếu kiện Đắc Nông, với sự hiện diện và chứng kiến của Bà Lê Hiền Đức.
_________________________

Trang Anh Ba Sàm cho biết:
NÓNG! 10h20′ – CTV của BS vừa cho biết: “Từ 9 giờ sáng (hôm nay 15/3/2012) gần 100 người dân ba xã Xuân Quang, Phụng Công, Cửu Cao huyện Văn Giang (Hưng Yên) đã kéo tới trụ sở tiếp dân của Thanh tra huyện Văn Giang để khiếu nại về thông báo của thường vụ huyện ủy về việc cưỡng chế đất (liên quan dự án Ecopark).” Để thuận tiện cho các cơ quan chức năng tìm hiểu, mời liên lạc vào các số máy của anh Dũng 01675303797, chị Quý người đứng đơn của xã Phụng Công, Văn Giang: 01635-306-572, chị Thỉnh : 09777-15432.


THÂN PHẬN BỌT BÈO CỦA NGƯỜI NÔNG DÂN VIỆT NAM

Thân phận bọt bèo của người nông dân Việt Nam
Thụy My

14-03-2012
Audio phỏng vấn: 

“Cốt lõi của vấn đề vẫn là những quy định mập mờ của Luật đất đai. Người ta biết trước sau gì cái mảnh đất ấy cũng thuộc về người khác, người nông dân không có những yếu tố để gắn bó với đất đai của mình… Nông dân mà ra phố, khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống mất đi… Bộ máy công quyền ở địa phương thực sự rệu rã, thậm chí họ chả làm gì ngoài cái việc xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm”…

Những gánh hàng rong
Gánh cả nỗi đau nhà nông không đất
Những trai làng thờ thẫn đợi người thuê
Trôi dạt thị thành vẫn giữ nét quê
Nhoẻn miệng cười khi công an rượt đuổi
Đừng đuổi !
Xin đừng rượt đuổi !
Họ chỉ là nạn nhân
Đô thị mở rộng mất nơi cày cấy
Đô thị văn minh họ không chốn nương thân
Những mảnh đời lam lũ
Từng gánh gánh nặng chiến tranh
Nay gánh gánh nặng hòa bình
Sống thời nào cũng thiệt
Thiếu cả lời kêu than…

Những lời thơ chân chất trong bài thơ « Đừng đuổi ân nhân » trên đây không phải do một nhà thơ chuyên nghiệp viết ra, mà là của một nhà khoa học – giáo sư tiến sĩ Hoàng Xuân Phú *, làm việc tại Viện Toán học, thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam.

« Người nông dân thời nào cũng khổ », nhiều người đã có cùng một nhận xét như thế. Nhà văn Tạ Duy Anh ở Hà Nội nhận định:

TRƯỜNG SA TRONG LÒNG BẢY BÀ MẸ HÒA CƯỜNG

 Mẹ Lê Thị Muộn với kỷ vật chiếc áo hải quân của con trai là liệt sĩ  Phan Văn Sự.

TRƯỜNG SA TRONG LÒNG BẢY BÀ MẸ HÒA CƯỜNG

Lời dẫn của Hồ Trung Tú: Báo Đà Nẵng số tết có bài viết về bảy bà mẹ liệt sĩ Gạc Ma năm 1988 đọc thật cảm động, nhưng không hiểu sao lại không được đưa lên online. Tui ngồi gõ lại, các bạn đọc.
Nói thêm, cuộc gặp gỡ các cựu binh Trường Sa "Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội"do Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa tổ chức ở Suối Lương ngày 3/9/2011 cả 7 mẹ cũng đều được mời nhưng không hiểu sao không một ai tới.
-------------------

Ký của Hồng Hạnh

Trở lại mảnh đất Hòa Cường trong một sớm đầu Xuân, trong miên man sắc hoa rực rỡ  của chợ hoa Xuân dưới chân Đài tưởng niệm, tôi chợt nhớ, nơi đây đã từng hiện hữu một con đường mang tên Trường Sa. Sự tích của cái tên này bắt nguồn từ một câu chuyện thật cảm động tưởng như là huyền thoại về bảy người lính hải quân cùng sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Hòa Cường, cùng nhập ngũ một ngày, cùng hy sinh trên một chuyến tàu bảo vệ bình yên cho quần đảo Trường Sa tháng 3 năm 1988.
           
Tôi đã có một chuyến đi tìm gặp các bà mẹ Hòa Cường cũng trong một buổi sáng Mùa Xuân ngập tràn nắng ấm. Người dẫn đường cho tôi đến với các mẹ chính là anh Dương Văn Dũng, người lính hải quân còn sống sót duy nhất trở về trong tám người con của phường Hòa Cường ra đi trên chuyến tàu năm ấy. Bên cạnh gốc mai vàng cổ thụ lấm chấm những nụ vàng sắp nở trong khu vườn cổ thụ nhà Mẹ Hồ Thị Lai, tôi, anh và các mẹ đã có cuộc chuyện trò thật đặc biệt.

Mẹ Lê Thị Khả- mẹ của liệt sĩ Trần Văn Tài mái tóc bạc phơ, giọng nói ngắt khúc, nghẹn ngào của mẹ đưa chúng tôi về một thời quá khứ tuổi thơ ngọt ngào của cậu bé Tài.

- Thằng Tài của má là con út, ba thằng anh đã lần lượt đi bộ đội rồi xuất ngũ, má muốn nó ở nhà sớm hôm với má, nhưng nó cứ nằng nặc xin đi bộ đội. Các con có biết nó ước mơ điều gì không? Làm lính hải quân để đi ra biển. Đó là khát khao cháy bỏng suốt một thời tuổi thơ của nó. Nó đã thực hiện được ước mơ ra đến biển. Nhưng lại không bao giờ được trở về với má 

Vừa ngoáy cối trầu vừa lần từng quả cau, chậm rãi bổ ra từng miếng, mẹ Lai chỉ vào gốc mai già thủ thỉ : 

ÔNG TƯỜNG THỤY, BÂY GIỜ MỚI KẾT THÚC LOẠT BÀI KỂ CHUYỆN BỊ BẮT


Kỳ cuối: Bảy giờ bị giữ trong Công an Thanh Trì 
6. Ngành công an được gì và mất gì?

Cho đến bây giờ, tôi rất khó hiểu tại sao công an lại hành động như vậy. Họ có suy nghĩ, tính toán đến mục tiêu sẽ đạt được những gì? những gì sẽ không đạt được và hậu quả có thể xảy ra như thế nào không?

Người ta thường bảo an ninh nhìn vào đâu cũng thấy phản động. Lúc nào cũng thấy nói đến thế lực thù địch đừng đằng sau. Khi ở trong đồn, tôi có nói với họ, chính việc làm của các anh đã đẩy dần dân về phía thù địch.

Có người cứ nhắc đến công an là ghét cay ghét đắng, thậm chí cho họ là một lũ ngu si dốt nát. Tôi cố gắng tránh sa vào cực đoan. Khi tiếp xúc với các tầng lớp xã hội, nhất là với công an, tôi hay để ý về nhân cách, về nhận thức của từng người. Đôi khi (đôi khi thôi), tôi cũng gặp được những người có  kiến thức, có tư duy đúng về các vấn đề xã hội. Có những kẻ mãi mãi vẫn là kẻ phản nước hại dân, dù chế độ nào nó vẫn thế thôi, nó chỉ thích tiền và quyền lực. Cũng có người, bên cạnh những việc làm đáng ghét, vẫn còn điều gì đấy mà người ta không coi là thù nghịch. Khi tiếp xúc với họ, tôi cũng cố gắng phân biệt người nào bản chất vốn độc ác, người nào hăng hái tích cực lập thành tích với bản chất hãnh tiến và người nào miễn cưỡng thi hành mệnh lệnh trái pháp luật, trái lòng dân.

Nhưng việc bắt bớ chúng tôi, tôi nghĩ không phải là chủ trương của cá nhân nào, nghĩa là đó là chủ trương của một tập thể. Người ta thường nói trí tuệ tập thể cơ mà. Vì thế, tôi càng khó hiểu về những gì ngành công an hành động để đối phó với buổi họp mặt tôn vinh phụ nữ nhân ngày 8/3 hôm đó.

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

ĐẮNG LÒNG, NGÀY GIỖ LIỆT SĨ TRƯỜNG SA

"KHÓC CHO ANH EM HY SINH, CŨNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP"...

Mai Thanh Hải - Nhà báo T, Phóng viên Báo X kể với mình buổi sáng:

Từ mấy tháng trước, anh T thay mặt Báo, lặn lội tìm đến thăm gia đình 34/64 Liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma ngày 14/3/1988, ở các tỉnh từ Quảng Bình đến Khánh Hòa (30 gia đình còn lại ở các địa phương khác, sẽ thăm sau).


Báo cũng đã làm việc và thống nhất tổ chức cuộc gặp mặt 34 gia đình Liệt sĩ, tại Cam Ranh (Khánh Hòa).


Thành phần buổi gặp mặt bao gồm các mẹ của Liệt sĩ (mỗi mẹ được đưa 1 người thân đi cùng), lãnh đạo đại diện Hải quân và cơ quan chức năng của tỉnh Khánh Hòa...


Cuộc gặp mặt được sự giúp đỡ của Hội Cựu Chiến binh của 1 Doanh nghiệp: Đài thọ tiền đi lại cho thân nhân Liệt sĩ; tặng quà cho mỗi gia đình...
.
Tất cả mọi việc đã hoàn tất, giấy mời đã được phát đi, hẹn ngày 14/3/2012 gặp mặt tại Cam Ranh.

Đùng cái, cách đây 3 ngày (11/3/2012), có lệnh của "trên" yêu cầu hủy cuộc gặp mặt.


Nhà báo T cay đắng: "Anh trở thành người đi phỉnh (lừa) các mẹ Liệt sĩ" và chán nản: "Giỗ anh em hy sinh mà không dám tổ chức. Khóc anh em hy sinh cũng không được phép khóc!"...


Mình nghe xong câu chuyện, cũng chán ặt người: " Tổ quốc có bao giờ HÈN thế này không?".

HỒN Ở LẠI GẠC MA

Hồn ở lại Gạc Ma

TP - 24 năm. Thời gian không xóa nhòa những ký ức của binh nhất Phan Văn Đức, để giờ đây, ngày ngày anh thơ thẩn dọc bãi biển Sơn Trà, ngóng về đại dương mịt mù. Hồn anh vĩnh viễn ở lại với Gạc Ma…
Hằng ngày, anh Đức - người binh nhất Gạc Ma năm xưa - cứ lang thang ngóng ra biển Ảnh: Nam Cường
Hằng ngày, anh Đức - người binh nhất Gạc Ma năm xưa - cứ lang thang ngóng ra biển.  Ảnh: Nam Cường.
Năm 1987, phường Hòa Cường và phường An Hải Tây - Đà Nẵng là nơi có nhiều thanh niên lên đường làm nghĩa vụ quân sự, trong đó, một số chiến sĩ hải quân tham gia trận hải chiến Gạc Ma (14-3-1988), người trở về, người vĩnh viễn nằm lại. 

Riêng phường An Hải Tây có 2 chiến sĩ tham gia trận đánh lịch sử này, thì một người đã hy sinh là anh Lê Thế, người còn lại là Phan Văn Đức, hiện còn sống ở tổ 28 phường Mân Thái (quận Sơn Trà).

Hồi ức của một binh nhất

HÀ NỘI - KINH HOÀNG HÀNG TRĂM NGÔI MỘ BỊ LẤP TRỘM TRONG ĐÊM

Hàng trăm ngôi mộ bị lấp trộm trong đêm

Thứ ba 13/03/2012 18:53 
Địa điểm xảy ra sự việc là cánh đồng thôn Tứ Kỳ, P.Hoàng Liệt, Q.Hoàng Mai, TP.Hà Nội, nơi mà dân làng dùng làm chỗ chôn cất những người quá cố.

HÀ NỘI: NGƯỜI DÂN ĐẬP PHÁ TRỤ SỞ UBND VÀ ĐỐT NHÀ CHỦ TỊCH XÃ

Tại huyện Mê Linh, Hà Nội:
Bức xúc người dân đập phá trụ sở UBND, đốt nhà chủ tịch xã
(PL&XH)-Khoảng 21g ngày 12-3, hàng trăm người dân xã Tự Lập, huyện Mê Linh, TP Hà Nội bức xúc kéo đến trụ sở UBND xã Tự Lập đập phá đồ đạc và đốt nhà của ông Dương Văn Nhạn – Chủ tịch xã Tự Lập.

Qua tìm hiểu, nguyên nhân dẫn đến hành vi đập phá nêu trên là do trước đó, khoảng 13g ngày 12-3, nhiều thanh niên trong xã Tự Lập được chính quyền và CA xã gọi lên làm việc do liên quan đến việc đánh, chém nhau với thanh niên xã Tiến Thắng. Tuy nhiên, khi ra đến UBND xã, những thanh niên này bị đẩy lên xe và được đưa về CA huyện.

Thấy con cháu mình bị bắt lên CA huyện mà không một lời giải thích, đến tối lại không thấy cho về nên hàng trăm người dân kéo đến UBND xã để đòi người. Bức xúc, nhiều người dân đã lao vào UBND xã đập phá đồ đạc công sở và tiếp tục kéo đến nhà riêng ông Dương Văn Nhạn - Chủ tịch xã Tự Lập đập phá hết đồ đạc, bàn ghế... và đốt ngôi nhà đang xây.

Ông Trần Văn Vấn, một người dân bức xúc nói: “Chúng tôi không đồng tình với cách làm việc của chính quyền địa phương, đặc biệt là ông Dương Văn Nhạn - Chủ tịch xã. Thanh niên 2 xã đánh nhau nhưng họ chỉ bắt mỗi thanh niên xã Tự Lập còn thanh niên xã Tiến Thắng thì không bắt ai".

"Đêm qua, cháu Đen học lớp 11, bị một nhóm thanh niên bên xã Tiến Thắng cầm dao, kiếm rượt đuổi chém may mà chạy được. Nó hiền lành ngoan ngoãn chứ có đánh ai bao giờ”, ông Vấn cho biết thêm.

Đến 10g sáng nay, hàng trăm người dân vẫn tập trung tại UBND xã Tự Lập.

Cơ quan chức năng xã Tự Lập và huyện Mê Linh hiện vẫn chưa có động thái gì liên quan đến vụ việc.

Báo Pháp luật & Xã hội sẽ thông tin diễn biến vụ việc đến độc giả trong các số báo tiếp theo.

Một số hình ảnh PV ghi lại hiện trường vụ đập phá nói trên:


Hội trường UBND xã bị người dân đập phá
Ghế và hệ thống cửa kính bị hất tung
Căn phòng của Trưởng CA xã
Máy móc, đồ đạc trong phòng
Nhà riêng chủ tịch xã bị đập phá nghiêm trọng
Bàn ghế trong nhà
Ngôi nhà đang xây cũng bị đốt
12g ngày 13-3, người dân vẫn tập trung rất đông tại UBND xã Tự Lập

BÙI MINH QUỐC: THƯ NGỎ GỬI NHÀ THƠ THUẬN HỮU, TBT BÁO NHÂN DÂN


Thư ngỏ gửi nhà thơ Thuận Hữu, 
Tổng Biên tập báo Nhân Dân
Bùi Minh Quốc
 
14/03/1988, hai mươi bốn năm trước, giặc bành trướng hạ sát 64 chiến sĩ ta để chiếm đảo đá chìm Gạc-ma của ta.

Cứ mỗi lần xem lại clip hình ảnh này, lòng tôi lại trào lên bao đớn đau căm giận. Và cảm phục vô cùng những người lính đã ngã xuống giữa lòng biển của Tổ Quốc mới thanh bình chưa được bao lâu sau hơn ba mươi năm chiến tranh. Và càng thấm thía hơn thế nào là Tổ Quốc.

Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu ngàn năm!

Và tôi nhớ đến Thuận Hữu.

HÔM NAY, NGÀY GIỖ CỦA ANH HÙNG TRẦN VĂN PHƯƠNG VÀ 63 LIỆT SĨ

Hôm nay ngày giỗ anh hùng Trần Văn Phương và 63 liệt sĩ Trường Sa

Vợ của liệt sĩ Trần Văn Phương thắp hương giỗ chồng
bên bờ biển Đông, ảnh chụp năm ngoái
Hôm nay 13-3, trời lạnh tê, mình xe máy về làng cát Đơn Sa, Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình. Nơi đó có ngôi mộ của liệt sĩ Trần Văn Phương hy sinh của 63 liệt sĩ khác trong trận chiến bảo vệ đảo Gạc Ma. Mộ anh khói hương nghi ngút, làng cát Đơn Sa thương nhớ ngày hy sinh của một người con anh hùng.

Ngôi nhà của anh nhỏ xin trên cát, từ ngày anh mất, chị một mình nuôi con trên cát, đứa con của anh, cô bé Thủy ngày nào đã lớn, hiện đang là người lính Hải Quân ở Khánh Hòa. Lễ giỗ này Thủy không về, nhưng chắc chắn Thủy không bao giờ quên. Vợ anh Phương, chị Mai Thị Hoa đã vào Sài Gòn làm việc, ở quê, người thân làm giỗ, mấy năm trước, gặp, chị kể, Thủy gọi điện về, nói thắp cho con thêm nén nhang. Nhà chị ở cạnh nghĩa trang liệt sĩ xã, cứ đến ngày giỗ thì buổi sáng, trước lúc đi chợ, chị chạy qua thắp cho anh nén hương. Rồi về lên chợ Đồn mua hương quả, mua thịt cá về làm mâm giỗ chồng bên bờ biển Đông.

Di ảnh anh hùng Trần văn Phương với người vợ của mình ở thôn Đơn Sa.