Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

ÔNG TƯỜNG THỤY, BÂY GIỜ MỚI KẾT THÚC LOẠT BÀI KỂ CHUYỆN BỊ BẮT


Kỳ cuối: Bảy giờ bị giữ trong Công an Thanh Trì 
6. Ngành công an được gì và mất gì?

Cho đến bây giờ, tôi rất khó hiểu tại sao công an lại hành động như vậy. Họ có suy nghĩ, tính toán đến mục tiêu sẽ đạt được những gì? những gì sẽ không đạt được và hậu quả có thể xảy ra như thế nào không?

Người ta thường bảo an ninh nhìn vào đâu cũng thấy phản động. Lúc nào cũng thấy nói đến thế lực thù địch đừng đằng sau. Khi ở trong đồn, tôi có nói với họ, chính việc làm của các anh đã đẩy dần dân về phía thù địch.

Có người cứ nhắc đến công an là ghét cay ghét đắng, thậm chí cho họ là một lũ ngu si dốt nát. Tôi cố gắng tránh sa vào cực đoan. Khi tiếp xúc với các tầng lớp xã hội, nhất là với công an, tôi hay để ý về nhân cách, về nhận thức của từng người. Đôi khi (đôi khi thôi), tôi cũng gặp được những người có  kiến thức, có tư duy đúng về các vấn đề xã hội. Có những kẻ mãi mãi vẫn là kẻ phản nước hại dân, dù chế độ nào nó vẫn thế thôi, nó chỉ thích tiền và quyền lực. Cũng có người, bên cạnh những việc làm đáng ghét, vẫn còn điều gì đấy mà người ta không coi là thù nghịch. Khi tiếp xúc với họ, tôi cũng cố gắng phân biệt người nào bản chất vốn độc ác, người nào hăng hái tích cực lập thành tích với bản chất hãnh tiến và người nào miễn cưỡng thi hành mệnh lệnh trái pháp luật, trái lòng dân.

Nhưng việc bắt bớ chúng tôi, tôi nghĩ không phải là chủ trương của cá nhân nào, nghĩa là đó là chủ trương của một tập thể. Người ta thường nói trí tuệ tập thể cơ mà. Vì thế, tôi càng khó hiểu về những gì ngành công an hành động để đối phó với buổi họp mặt tôn vinh phụ nữ nhân ngày 8/3 hôm đó.

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

ĐẮNG LÒNG, NGÀY GIỖ LIỆT SĨ TRƯỜNG SA

"KHÓC CHO ANH EM HY SINH, CŨNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP"...

Mai Thanh Hải - Nhà báo T, Phóng viên Báo X kể với mình buổi sáng:

Từ mấy tháng trước, anh T thay mặt Báo, lặn lội tìm đến thăm gia đình 34/64 Liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma ngày 14/3/1988, ở các tỉnh từ Quảng Bình đến Khánh Hòa (30 gia đình còn lại ở các địa phương khác, sẽ thăm sau).


Báo cũng đã làm việc và thống nhất tổ chức cuộc gặp mặt 34 gia đình Liệt sĩ, tại Cam Ranh (Khánh Hòa).


Thành phần buổi gặp mặt bao gồm các mẹ của Liệt sĩ (mỗi mẹ được đưa 1 người thân đi cùng), lãnh đạo đại diện Hải quân và cơ quan chức năng của tỉnh Khánh Hòa...


Cuộc gặp mặt được sự giúp đỡ của Hội Cựu Chiến binh của 1 Doanh nghiệp: Đài thọ tiền đi lại cho thân nhân Liệt sĩ; tặng quà cho mỗi gia đình...
.
Tất cả mọi việc đã hoàn tất, giấy mời đã được phát đi, hẹn ngày 14/3/2012 gặp mặt tại Cam Ranh.

Đùng cái, cách đây 3 ngày (11/3/2012), có lệnh của "trên" yêu cầu hủy cuộc gặp mặt.


Nhà báo T cay đắng: "Anh trở thành người đi phỉnh (lừa) các mẹ Liệt sĩ" và chán nản: "Giỗ anh em hy sinh mà không dám tổ chức. Khóc anh em hy sinh cũng không được phép khóc!"...


Mình nghe xong câu chuyện, cũng chán ặt người: " Tổ quốc có bao giờ HÈN thế này không?".

HỒN Ở LẠI GẠC MA

Hồn ở lại Gạc Ma

TP - 24 năm. Thời gian không xóa nhòa những ký ức của binh nhất Phan Văn Đức, để giờ đây, ngày ngày anh thơ thẩn dọc bãi biển Sơn Trà, ngóng về đại dương mịt mù. Hồn anh vĩnh viễn ở lại với Gạc Ma…
Hằng ngày, anh Đức - người binh nhất Gạc Ma năm xưa - cứ lang thang ngóng ra biển Ảnh: Nam Cường
Hằng ngày, anh Đức - người binh nhất Gạc Ma năm xưa - cứ lang thang ngóng ra biển.  Ảnh: Nam Cường.
Năm 1987, phường Hòa Cường và phường An Hải Tây - Đà Nẵng là nơi có nhiều thanh niên lên đường làm nghĩa vụ quân sự, trong đó, một số chiến sĩ hải quân tham gia trận hải chiến Gạc Ma (14-3-1988), người trở về, người vĩnh viễn nằm lại. 

Riêng phường An Hải Tây có 2 chiến sĩ tham gia trận đánh lịch sử này, thì một người đã hy sinh là anh Lê Thế, người còn lại là Phan Văn Đức, hiện còn sống ở tổ 28 phường Mân Thái (quận Sơn Trà).

Hồi ức của một binh nhất

HÀ NỘI - KINH HOÀNG HÀNG TRĂM NGÔI MỘ BỊ LẤP TRỘM TRONG ĐÊM

Hàng trăm ngôi mộ bị lấp trộm trong đêm

Thứ ba 13/03/2012 18:53 
Địa điểm xảy ra sự việc là cánh đồng thôn Tứ Kỳ, P.Hoàng Liệt, Q.Hoàng Mai, TP.Hà Nội, nơi mà dân làng dùng làm chỗ chôn cất những người quá cố.

HÀ NỘI: NGƯỜI DÂN ĐẬP PHÁ TRỤ SỞ UBND VÀ ĐỐT NHÀ CHỦ TỊCH XÃ

Tại huyện Mê Linh, Hà Nội:
Bức xúc người dân đập phá trụ sở UBND, đốt nhà chủ tịch xã
(PL&XH)-Khoảng 21g ngày 12-3, hàng trăm người dân xã Tự Lập, huyện Mê Linh, TP Hà Nội bức xúc kéo đến trụ sở UBND xã Tự Lập đập phá đồ đạc và đốt nhà của ông Dương Văn Nhạn – Chủ tịch xã Tự Lập.

Qua tìm hiểu, nguyên nhân dẫn đến hành vi đập phá nêu trên là do trước đó, khoảng 13g ngày 12-3, nhiều thanh niên trong xã Tự Lập được chính quyền và CA xã gọi lên làm việc do liên quan đến việc đánh, chém nhau với thanh niên xã Tiến Thắng. Tuy nhiên, khi ra đến UBND xã, những thanh niên này bị đẩy lên xe và được đưa về CA huyện.

Thấy con cháu mình bị bắt lên CA huyện mà không một lời giải thích, đến tối lại không thấy cho về nên hàng trăm người dân kéo đến UBND xã để đòi người. Bức xúc, nhiều người dân đã lao vào UBND xã đập phá đồ đạc công sở và tiếp tục kéo đến nhà riêng ông Dương Văn Nhạn - Chủ tịch xã Tự Lập đập phá hết đồ đạc, bàn ghế... và đốt ngôi nhà đang xây.

Ông Trần Văn Vấn, một người dân bức xúc nói: “Chúng tôi không đồng tình với cách làm việc của chính quyền địa phương, đặc biệt là ông Dương Văn Nhạn - Chủ tịch xã. Thanh niên 2 xã đánh nhau nhưng họ chỉ bắt mỗi thanh niên xã Tự Lập còn thanh niên xã Tiến Thắng thì không bắt ai".

"Đêm qua, cháu Đen học lớp 11, bị một nhóm thanh niên bên xã Tiến Thắng cầm dao, kiếm rượt đuổi chém may mà chạy được. Nó hiền lành ngoan ngoãn chứ có đánh ai bao giờ”, ông Vấn cho biết thêm.

Đến 10g sáng nay, hàng trăm người dân vẫn tập trung tại UBND xã Tự Lập.

Cơ quan chức năng xã Tự Lập và huyện Mê Linh hiện vẫn chưa có động thái gì liên quan đến vụ việc.

Báo Pháp luật & Xã hội sẽ thông tin diễn biến vụ việc đến độc giả trong các số báo tiếp theo.

Một số hình ảnh PV ghi lại hiện trường vụ đập phá nói trên:


Hội trường UBND xã bị người dân đập phá
Ghế và hệ thống cửa kính bị hất tung
Căn phòng của Trưởng CA xã
Máy móc, đồ đạc trong phòng
Nhà riêng chủ tịch xã bị đập phá nghiêm trọng
Bàn ghế trong nhà
Ngôi nhà đang xây cũng bị đốt
12g ngày 13-3, người dân vẫn tập trung rất đông tại UBND xã Tự Lập

BÙI MINH QUỐC: THƯ NGỎ GỬI NHÀ THƠ THUẬN HỮU, TBT BÁO NHÂN DÂN


Thư ngỏ gửi nhà thơ Thuận Hữu, 
Tổng Biên tập báo Nhân Dân
Bùi Minh Quốc
 
14/03/1988, hai mươi bốn năm trước, giặc bành trướng hạ sát 64 chiến sĩ ta để chiếm đảo đá chìm Gạc-ma của ta.

Cứ mỗi lần xem lại clip hình ảnh này, lòng tôi lại trào lên bao đớn đau căm giận. Và cảm phục vô cùng những người lính đã ngã xuống giữa lòng biển của Tổ Quốc mới thanh bình chưa được bao lâu sau hơn ba mươi năm chiến tranh. Và càng thấm thía hơn thế nào là Tổ Quốc.

Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu ngàn năm!

Và tôi nhớ đến Thuận Hữu.

HÔM NAY, NGÀY GIỖ CỦA ANH HÙNG TRẦN VĂN PHƯƠNG VÀ 63 LIỆT SĨ

Hôm nay ngày giỗ anh hùng Trần Văn Phương và 63 liệt sĩ Trường Sa

Vợ của liệt sĩ Trần Văn Phương thắp hương giỗ chồng
bên bờ biển Đông, ảnh chụp năm ngoái
Hôm nay 13-3, trời lạnh tê, mình xe máy về làng cát Đơn Sa, Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình. Nơi đó có ngôi mộ của liệt sĩ Trần Văn Phương hy sinh của 63 liệt sĩ khác trong trận chiến bảo vệ đảo Gạc Ma. Mộ anh khói hương nghi ngút, làng cát Đơn Sa thương nhớ ngày hy sinh của một người con anh hùng.

Ngôi nhà của anh nhỏ xin trên cát, từ ngày anh mất, chị một mình nuôi con trên cát, đứa con của anh, cô bé Thủy ngày nào đã lớn, hiện đang là người lính Hải Quân ở Khánh Hòa. Lễ giỗ này Thủy không về, nhưng chắc chắn Thủy không bao giờ quên. Vợ anh Phương, chị Mai Thị Hoa đã vào Sài Gòn làm việc, ở quê, người thân làm giỗ, mấy năm trước, gặp, chị kể, Thủy gọi điện về, nói thắp cho con thêm nén nhang. Nhà chị ở cạnh nghĩa trang liệt sĩ xã, cứ đến ngày giỗ thì buổi sáng, trước lúc đi chợ, chị chạy qua thắp cho anh nén hương. Rồi về lên chợ Đồn mua hương quả, mua thịt cá về làm mâm giỗ chồng bên bờ biển Đông.

Di ảnh anh hùng Trần văn Phương với người vợ của mình ở thôn Đơn Sa.

NHỮNG ANH HÙNG BỊ LÃNG QUÊN

Những anh hùng bị lãng quên
Anh Chí
Sau khi được trao trả, các anh chẳng được bất kỳ một chế độ nào ngoài chế độ ra quân như bao quân nhân bình thường khác cho dù nhiều anh như anh Thoa, anh Hiền... vẫn mang trong mình thương tật từ trận chiến đó. Tin tức về trận Gạc Ma chỉ vỏn vẹn xuất hiện ngắn ngủi trên báo Nhân dân năm 1988. Từ đó về sau, thông tin về các anh - những người lính đã bỏ mình dưới đáy biển và cả những người lính còn sống sót rất ít khi xuất hiện trên phương tiện truyền thông. Mọi chuyện như chìm vào quên lãng. Thật đắng lòng khi biết chuyện đến vợ các anh còn sống cũng không tin là chồng mình đã tham gia trận đó! Các chị không có lỗi. Những người đã và đang cố tình giấu đi lịch sử mới là người có lỗi. 
Những ngày cuối tháng Tám 2011, Hà Nội ngột ngạt sau cái thông báo không số, không dấu, không người ký của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội cấm người dân không được biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trên biển Đông. Tôi muốn tìm một nơi nào đó để thoát ra khỏi cái bầu không khí như đặc quánh lại đó sau cả một mùa hè rực lửa. Vừa muốn tìm một nơi đi nghỉ trong dịp 2-9 bù cho mùa hè sôi động vừa muốn tìm một nơi để ngẫm lại mình. Đọc trên blog của nhà văn Trang Hạ thấy Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa (Hoangsa.org) có tổ chức buổi gặp mặt "Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội" để lần đầu tiên sau bao nhiêu năm 8 anh (anh Nguyễn Tiến Hùng quê Thanh Hóa đã mất vì ung thư trước đó) còn sống sót trong trận Gạc Ma ngày 14.3.1988 được gặp lại nhau tại Khu du lịch Suối Lương, Đà Nẵng.

Chưa biết các bạn ở Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa, chưa biết làm cách nào để đăng ký tham gia cuộc gặp mặt của các anh cựu binh trận Gạc Ma. May quá, thấy trong một cái còm trên blog của Trang Hạ có số điện thoại của một thành viên Hoangsa.org, gọi điện vào số máy này để đăng ký tham gia thì được bạn đó trả lời là phải viết email cho Hoangsa.org để đăng ký. Viết email gửi Hoangsa.org xong, cả buổi chiều chỉ ngồi chờ phản hồi xem có được đồng ý cho tham dự hay không. Chờ đến gần cuối buổi chiều ngày 1.9 mà vẫn chưa thấy các bạn trả lời đành cứ liều ra phòng vé đặt mua vé chuyến bay chiều tối vào Đà Nẵng. Trong trường hợp Ban tổ chức không đồng ý cho tham dự thì cứ đến và ngắm các anh từ xa cũng được.

Sáng ngày 2 tháng Chín, qua Facebook biết Mẹ Nấm cũng đang trên đường từ trong Nha Trang ra cùng với hai bạn ở Sài Gòn. Vui quá, thế là có bạn đồng hành đỡ cô đơn. Trước đó, chỉ nhìn thấy Mẹ Nấm trong cuộc biểu tình ngày 7.8 tại Hà Nội chứ chưa gặp bao giờ. Hơn 9 giờ thì Mẹ Nấm và hai bạn Sài Gòn tới Đà Nẵng. Cả bọn nói vui "Thế này là bốn anh em ta là đại diện cho 3 miền Bắc - Trung - Nam" rồi cùng bắt taxi tới điểm hẹn Suối Lương - nơi tổ chức cuộc gặp mặt. Suốt cả ngày 2.9, cả hội bốn anh em ngồi chờ ở Khu du lịch Suối Lương chỉ để đăng ký với Ban tổ chức được tham dự cuộc gặp mặt trong buổi sáng hôm sau. Tới chiều, sau khi Ban tổ chức Hoangsa.org và ông chủ Khu du lịch Suối Lương đã làm việc xong xuôi đâu đấy với an ninh Đà Nẵng thì bốn anh em cũng được gặp và được đồng ý để sáng hôm sau tham dự với điều kiện không được hỏi chuyện và viết bài đưa tin. Cả bốn anh em đều đồng ý ngay vì mục đích chỉ cần được gặp mặt các anh là đã toại nguyện.

Sáng ngày 3 tháng Chín, cả bốn anh em hẹn nhau tới điểm hẹn rồi lại cùng nhau bắt taxi tới Suối Lương để tham dự cuộc gặp mặt. Tới nơi mới biết là Mẹ Nấm không được tham dự. Còn lại 3 anh em hồi hộp chờ được vào hội trường tham dự cuộc gặp mặt. Tới giờ tổ chức, các khách mời và các anh cựu binh tiến vào hội trường. Đến lúc này mới biết chỉ còn lại 3 anh là các anh Trương Văn Hiền, Lê Minh Thoa và Dương Văn Dũng tham dự cuộc gặp mặt cùng quan khách, 5 anh cựu binh khác vì một lý do nào đấy đã bỏ về trong đêm 2.9. Sau phần giới thiệu thành phần tham dự cuộc gặp mặt, Ban tổ chức chiếu phim tài liệu về Trường Sa trong đó có clip trận Gạc Ma mà phía Trung Quốc đã quay và tung lên mạng Youtube.




Cả hội trường lặng im chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào. Nhìn hình ảnh các chiến sỹ ta đầm mình dưới nước biển đứng thành hàng trên đảo chìm bị tàu Trung Quốc xả súng bắn, chị Mai Thị Hoa, vợ anh Trần Văn Phương ôm mặt khóc nấc lên, các anh Trương Văn Hiền, Lê Minh Thoa, Dương Văn Dũng cũng ôm mặt nghẹn ngào không nói nên lời. Vũ Khoa, con trai thuyền trưởng HQ 604 Vũ Phi Trừ cũng rưng rưng nước mắt khi chứng kiến cảnh tàu của cha mình chỉ huy bị giặc bắn, chìm dần xuống biển. Xem lại giờ phút oanh liệt đó, cả hội trường ai cũng đau đớn, nghẹn ngào không nói nên lời. Tiếp theo, các anh cựu binh được mời lên để trò chuyện cùng các khách mời tham dự cuộc gặp mặt.

Sau cuộc gặp mặt, Ban tổ chức mời các khách mời và các anh cựu binh dùng bữa cơm trưa thân mật. Qua vài lần nâng cốc, câu chuyện trở nên thân mật và cởi mở hơn. Mọi người hỏi và lặng người khi nghe các anh kể lại những câu chuyện trong những giờ phút bi tráng đó. Anh Dương Văn Dũng kể cho Vũ Khoa nghe giây phút cuối cùng của người cha Vũ Phi Trừ trước khi tàu bị đắm và anh bị bắn văng xuống biển. Anh Lê Minh Thoa kể chuyện bị thương và bị lính Trung Quốc chĩa súng bắt giơ tay hàng trước khi bị bắt lên tàu địch nhưng lại chỉ giơ 1 tay, tay kia vẫn bám vào vật nổi sau khi tàu đắm chứ nhất quyết không chịu giơ hai tay. Anh Trương Văn Hiền kể về chuyện bị thương mê man rồi bị lính Trung Quốc dùng câu liêm móc giật lên tàu, chuyện anh Nguyễn Văn Thống bị thương quá nặng tưởng phải cắt một phần thân thể nhưng anh nói với bác sỹ Trung Quốc là thà chết nguyên thân xác chứ nhất quyết không để mất một phần nào của cơ thể. Anh Dương Văn Dũng còn kể chuyện bị ngâm mình trong biển dưới cái nắng từ sáng tới chiều tối nên toàn thân bị phồng rộp và vài hôm sau da bị lột như rắn lột xác. Các anh còn kể chuyện khi bị giam giữ ở đảo Hải Nam, các anh còn tìm cách qua mặt giám thị Trung Quốc để dò sóng được đài Tiếng nói Việt Nam để nghe trộm. Khi phát hiện ra, giám thị tra hỏi ai là người làm, anh Dương Văn Dũng mặc dù không làm nhưng giơ tay nhận thay bạn và bị tống giam vào phòng tối. Các anh còn lấy lò xo bật lửa chế thành dây may xo để đến tối cắm điện vào chậu men, nấu cá chép mà các anh ban ngày đã bắt dưới ao và giấu vào trong phòng. Các anh cười khoái trá khi kể lại chuyện cả ao cá các anh nuôi bị các anh ăn hết mà người Trung Quốc không phát hiện ra "Bọn nó trông vậy mà cũng ngu lắm!" Anh Lê Minh Thoa còn kể chuyện mỗi người được phát 14 nhân dân tệ một tháng để mua đồ dùng, anh mua 1 bánh xà phòng Mỹ và 1 bánh xà phòng Mỹ là hết số tiền. Khi giám thị hỏi sao không mua đồ Trung Quốc cho rẻ để được nhiều thì anh trả lời "Quen xài đồ Mỹ chớ không xài đồ Trung Quốc". Còn nhiều lắm các câu chuyện các anh kể về những người đồng đội, những tình huống đối mặt với người Trung Quốc trong và sau trận chiến. Những câu chuyện các anh kể về trong và sau trận chiến đậm chất anh hùng. Ai dám cả gan không giơ cả hai tay khi quân thù bắt giơ tay đầu hàng và sẵn sàng xả súng bắn chết như vừa mới bắn các đồng đội trước đó? Ấy vậy mà anh Lê Minh Thoa chỉ giơ một tay chứ nhất quyết không chịu giơ hai tay đầu hàng. Chỉ một hành động trong hoàn cảnh đó thôi các anh cũng thật anh hùng!

Sau khi được trao trả, các anh chẳng được bất kỳ một chế độ nào ngoài chế độ ra quân như bao quân nhân bình thường khác cho dù nhiều anh như anh Thoa, anh Hiền... vẫn mang trong mình thương tật từ trận chiến đó. Tin tức về trận Gạc Ma chỉ vỏn vẹn xuất hiện ngắn ngủi trên báo Nhân dân năm 1988. Từ đó về sau, thông tin về các anh - những người lính đã bỏ mình dưới đáy biển và cả những người lính còn sống sót rất ít khi xuất hiện trên phương tiện truyền thông. Mọi chuyện như chìm vào quên lãng. Thật đắng lòng khi biết chuyện đến vợ các anh còn sống cũng không tin là chồng mình đã tham gia trận đó! Các chị không có lỗi. Những người đã và đang cố tình giấu đi lịch sử mới là người có lỗi. 
.
Ngày mười bốn tháng Ba,
Trận Gạc Ma, Gạc Ma,
Hỏi rằng ai có nhớ?
Các anh còn nơi xa.
Ơi Gạc Ma, Gạc Ma!

Xin thắp một nén hương tưởng nhớ tới các anh hùng còn nằm sâu dưới đáy biển trong trận Gạc Ma!
Hà Nội, 2h00 ngày 14 tháng Ba năm 2012

Các anh nghẹn ngào khi xem lại cảnh các đồng đội bị giặc bắn

Chị Mai Thị Hoa và em Vũ Khoa không ngăn nổi nước mắt khi chứng kiến giờ phút hy sinh của chồng, cha mình
Anh Chí chụp ảnh lưu niệm cùng 3 anh (Từ phải sang): Anh Dương Văn Dũng, anh Lê Minh Thoa, anh Trương Văn Hiền
Ban tổ chức Hoangsa.org chụp ảnh lưu niệm cùng các cựu binh và thân nhân

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

THƯA ANH PHẠM VŨ LUẬN, VIỆC NÀY KHÔNG NÊN ANH Ạ!

Sẽ đưa tiếng Hoa vào dạy tiểu học, THCS

(GD&TĐ)-Bộ GD&ĐT vừa công bố xin ý kiến rộng rãi dự thảo chương trình tiếng Hoa cấp tiểu học và cấp THCS. Theo đó, tiếng Hoa sẽ được đưa vào giảng dạy ở hai cấp học này với số lượng 4 tiết/tuần.
.
Ảnh minh họa
.
Ở cấp tiểu học, mục tiêu hướng đến là bước đầu hình thành năng lực giao tiếp tiếng Hoa, trong đó chủ yếu là 2 kĩ năng nghe và nói; cung cấp kiến thức cơ bản và tối thiểu về tiếng Hoa, bao gồm ngữ âm, từ vựng, ngữ pháp và thông qua tiếng Hoa có hiểu biết ban đầu về con người, cuộc sống, văn hóa của người Hoa ở Việt Nam; xây dựng thái độ ham mê học tập tiếng Hoa, tăng cường nhận biết về vai trò của tiếng Hoa trong đời sống cộng đồng người Hoa.

BIỂN ĐÔNG: DIỀU HÂU TQ LẠI KHIÊU KHÍCH VỚI ĐỀ NGHỊ LẬP ĐĂC KHU NAM HẢI

Biển Đông: Diều hâu Trung Quốc lại khiêu khích với đề nghị thành lập Đặc khu Nam Hải
 
Thứ hai 12 Tháng Ba 2012 
.
Xin mời nghe: RFI-12-03-2012

Đúng vào thời điểm Quốc hội Trung Quốc mở khóa họp thường niên, ngày 05/03/2012, một viên tướng thường xuyên được truyền thông nước này trích dẫn, đã đề xuất một loạt biện pháp mà Bắc Kinh cần phải áp dụng để bảo vệ chủ quyền tại Biển Đông. Điểm nổi bật trong các đề nghị đó là sát nhập ba quần đảo mà Trung Quốc đang kiểm soát hay đòi chủ quyền, thành một đặc khu hành chánh, và trên cơ sở đó, đưa người đến khai thác và đưa quân đến canh giữ. Theo giới phân tích, đây là một thủ đoạn khiêu khích mới của giới tướng lãnh diều hâu tại Trung Quốc, luôn chờ dịp để phô trương thanh thế.