Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

PHÁT NGÔN TUẦN VIỆT NAM: SỰ HƯ HỎNG !

Phát ngôn Tuần Việt Nam: Sự hư hỏng!

Kỳ Duyên


Bỗng nhớ tới câu của ai đó từng biện bạch: Đừng nhìn vào một vài cái cây, sẽ không thấy cả cánh rừng. Nhưng niềm tin của người dân về cánh rừng sẽ ra sao đây, nếu như xung quanh mình, thấy không ít những cái cây đã bị sâu đục như Nguyễn Thanh Lèo, Trần Văn Tân... và còn biết bao cái cây đã lộ và chưa bị lộ, trước đó và sau này...

Ai thua lỗ?

Có một vụ việc cách nay hơn tuần, của hai quan chức, cấp "vừa trung vừa gian", ở một tỉnh nghèo- Sóc Trăng, làm tên tuổi họ bỗng nổi như cồn khắp thiên hạ. Phát ngôn Tuần Việt Nam cuối tuần này, xin được lấy làm chủ đề bàn luận, với tên gọi đích danh: Sự hư hỏng!

Đó là vụ đánh cờ tướng của ông Nguyễn Thanh Lèo (Phó Giám đốc Sở Giao thông Vận tải Sóc Trăng), với ông Trần Văn Tân, (Giám đốc Trung tâm sát hạch và cấp giấy phép lái xe hạng 3- thuộc Trường trung cấp Nghề khu vực ĐBSCL).

Hai "kỳ thủ" nổi tiếng bất đắc dĩ này được biết đến chẳng phải vì tài cờ cao thấp, mà là ở... tiền cược cao thấp. Mỗi ván thắng thua, trị giá từ 1-5 tỷ đồng. Một giá tiền thoạt đầu, ai cũng tưởng mình nghe nhầm.

Đánh thế nào mà ông Lèo nợ ôngTân tới 22 tỷ đồng, và mới trả nợ được 5 tỷ. Khi không có cơ trả nợ nổi, ông Lèo bị ông Tân thuê hai cha con Nguyễn Thanh Hùng (Hùng "cải lương") và con ruột là Nguyễn Thanh Truyền (đều ngụ tại Sóc Trăng) đến xiết nợ, đe dọa tính mạng cả gia đình. Cùng đường hoảng quá, Lèo phải tự thú với cơ quan điều tra.

Cách hành xử của hai kẻ, từ quan chức đến... giang hồ, chỉ cách nhau một... bàn cờ tướng. Chao ôi, thời kim tiền! Chẳng sự hư hỏng nào giống sự hư hỏng nào.

Đương nhiên, đến thời điểm này, cả bốn kẻ quan chức lẫn giang hồ đều chung nhau hình thức- tạm giam của cơ quan chức năng để suy nghĩ về "nước cờ" mới, hòng thoát tội như thế nào.

Mà họ từng là đôi bạn "công nông" cùng tiến đó. Cùng học hết lớp 9 bổ túc công nông, và rất nhanh, mỗi người một cách thăng tiến trên con đường hoạn lộ. Đương nhiên, tài năng thăng tiến của họ, chỉ họ và người cất nhắc họ tường tận nhất.

Còn phẩm cách họ, giờ mới là lúc bộc lộ "toàn phần"? Cũng chưa hết. Tại cơ quan điều tra, ông Lèo khai nhận ngoài ông Tân, ông Lèo còn nhiều lần đánh cờ cùng một cán bộ cấp phó của cơ quan trực thuộc Thành ủy Sóc Trăng.

Người viết bài tự hỏi: Trong xã hội này, có bao nhiêu trường hợp như ông Lèo, ông Tân? Và sẽ còn bao nhiêu vụ quan chức "cháy túi ra...con bạc" đây? Câu trả lời chắc chắn- không hiếm!

Vì nói đâu xa, vụ PMU 18 ầm ĩ và tai tiếng. Vụ một lãnh đạo Viện KSND Quảng Bình đánh bài ăn tiền. Rồi vụ một Phó Cục trưởng Cục thuế Hà Tĩnh đánh bạc với mấy lãnh đạo doanh nghiệp tại một khách sạn, bị bắt quả tang.... Cứ thỉnh thoảng, nhân dân lại nghe chuyện các quan chức đánh bạc bị bắt, hệt chuyện thường ngày ở huyện.


Ông Nguyễn Thanh Lèo (góc phải ảnh) - phó giám đốc Sở GTVT tỉnh Sóc Trăng và quán Thy Tài, nơi ông Tân và ông Lèo đánh cờ bạc tỉ. Ảnh: TTO

Cả xã hội sửng sốt. Vì sao, chỉ là cỡ quan chức nhỏ, không biết hai ông này thu nhập từ đâu để có thể đặt cược một khoản tiền bằng 10 đến 50 năm thu nhập (không ăn uống, chi tiêu) của một công nhân cầu đường bậc cao (8 triệu đồng/tháng) chỉ để vào cuộc đỏ đen?

Nghĩ cho kỹ, nếu là tiền túi, tiền do mồ hôi lao động một nắng hai sương tự kiếm ra, chắc chắn hai ông Lèo và Tân, chả đời nào dám vung như thế vì đồng tiền liền khúc ruột. Chỉ có là tiền thiên hạ...

Đến nỗi ông Trần Trinh Đức, con trai công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy (tay chơi nổi tiếng ở Sài Gòn và miền Nam những năm 1930, 1940 trước đây, người đã "đưa" cụm công tử Bạc Liêu trở thành một thành ngữ, một khái niệm về sự ăn chơi), hiện đang sống tại Bạc Liêu, cũng phải lắc đầu:

Cha tôi thời ấy cũng chỉ chơi một canh bạc 30.000 đồng mà thôi (tương đương 1,8 tỉ đồng tính theo giá lúa bây giờ). Chơi đến chừng ấy, chắc cha tôi cũng xin chào thua!

Không chỉ công tử Bạc Liêu chào thua. Nhân dân cũng xin .... chào thua hai ông!

Người ta bỗng nhớ đến câu chuyện nước Anh: Khi lấy Hoàng tử William làm chồng (tháng 4-2011) theo quy định của Hoàng gia, cô Kate Middleton không được làm 10 điều người dân thường có quyền làm. Trong đó, không được chơi Monopoly, cờ tỷ phú, một trò chơi kiểm tra trí tuệ vui vẻ nhưng có ăn tiền. Vì điều đó, sẽ làm mất đi sự trang nghiêm cao quý.

Đến xã hội tư bản, còn nghiêm cấm giới quý tộc Hoàng gia chơi cờ ăn tiền, ảnh hưởng đến hình ảnh phẩm cách nữa là... Phẩm cách ở đây chính là uy tín.

Rất vô tình, giữa lúc đó, cũng có một câu chuyện về tiền tỷ của hai người dân nghèo ở thị trấn Bến Lức (H. Bến Lức, Long An). Một người đàn bà bán vé số, và một người đàn ông chạy xe ba gác 25 năm, là khách hàng. Cả hai đều hy vọng kiếm tiền. Nghèo quá, đến tờ vé số, người đàn ông cũng phải mua chịu.


Ảnh minh họa

Thế nhưng, như cổ tích, chiếc vé số mua chịu lại trúng giải 6,6 tỷ, một số tiền cả đời người đàn bà bán vé số kia nằm mơ cũng không thấy. Vậy nhưng, chị vẫn gọi và trả lại cho người mua chịu. Rốt cục, một câu chuyện có hậu và ấm áp cho hai người trong cuộc, cho những người thân của họ. Và ấm áp cho xã hội, những ai được biết. Vì chữ phẩm hạnh làm người vẫn còn giá trị của nó.

Đặt hai câu chuyện "đánh cờ" của quan và dân cạnh nhau, người ta nhận ra, sự đối cực của hư hỏng và tử tế, của tham vọng và thiện lương, của tha hóa và nhân cách con người.

Có rất nhiều lời bình trên báo chí về vụ quan chức kiêm .... con bạc này. Nhưng người viết bài chú ý tới trả lời báo Nguoiduatin.vn (31/12/2011)của ông Nguyễn Đình Hương, nguyên Phó Ban Tổ chức Trung ương: Còn cơ chế xin- cho, còn "quan sâu" bạc tiền tỷ.

Trái với sự bàng hoàng của người dân, là người từng có chức trách và đầy kinh nghiệm về công tác cán bộ, ông Nguyễn Đình Hương thẳng thắn:

Tôi không sốc.... Ông Lèo không phải là hiện tượng cá biệt. Những người như thế này khá nhiều, chỉ là lộ và chưa lộ mà thôi. Còn cơ chế xin - cho, cơ chế độc quyền, quản lý không ai chịu trách nhiệm thì còn những con sâu như thế này.

....5 tỷ chứ 10 tỷ tôi cũng không bất ngờ. Bởi với tình trạng tham nhũng như hiện nay, người ta có thể chơi ván cờ lớn như vậy là chuyện bình thường....Tiền đó không có cách hiểu nào khác là tiền tham nhũng, tiền ăn cắp của nhân dân.

Ông Nguyễn Đình Hương chỉ băn khoăn: Cấp quản lý của các ông ấy ở đâu khi để tồn tại một cán bộ thoái hóa như thế này? Tổ chức Đảng ở đâu? ...Những ông đó là do Tỉnh uỷ quản lý, Ban Tổ chức Tỉnh uỷ, Chủ tịch tỉnh, Giám đốc Sở quản lý, vậy mà tại sao không biết gì?!

Một câu hỏi, không biết có quan chức nào ở Sóc Trăng có thể trả lời được không?

"Hậu thế" của ngành giao thông, quả không chịu kém các bậc "tiền nhân PMU 18". Nhưng cho dù có "nợ" nhau hay "thắng" nhau tới 22 tỷ, xét cho cùng, hai con bạc Nguyễn Thanh Lèo, và Trần Văn Tân, không ai thắng, cũng chẳng ai thua, vì tiền cá cược đâu phải tiền của họ?

Chỉ có nhân dân cuối cùng là ...thua lỗ. Khi buộc phải đặt niềm tin không đúng chỗ vào sự hư hỏng nhân danh...cán bộ.

Và ai thua thiệt?

Rất ngẫu nhiên, vào những ngày xảy ra vụ việc cờ bạc của hai quan chức Lèo và Tân, có một sự kiện, ngay lập tức được hàng loạt báo đưa tin, với những cái tít bài khá sốc: Chỉnh đốn Đảng vì sự tồn vong của chế độ; Đẩy lùi sự suy thoái trong Đảng; Góp ý xây dựng, chỉnh đốn Đảng...

Đó là sự thừa nhận thẳng thắn của người lãnh đạo cao cấp nhất trong Đảng- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tại Hội nghị TƯ 4, ngày 26/12/2011, về mối nguy hiểm của tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp.

Người viết bài bỗng nhớ tới câu của ai đó từng biện bạch: Đừng nhìn vào một vài cái cây, sẽ không thấy cả cánh rừng. Nhưng niềm tin của người dân về cánh rừng sẽ ra sao đây, nếu như xung quanh mình, thấy không ít những cái cây đã bị sâu đục như Nguyễn Thanh Lèo, Trần Văn Tân... và còn biết bao cái cây đã lộchưa bị lộ, trước đó và sau này...

Trong nhiều nguyên nhân TBT đã chỉ ra, đó là một nguyên nhân rất căn cốt.

Nói cho công bằng, hơn 20 năm đổi mới, xã hội chúng ta đã rất nhiều lần phát động các cuộc vận động: "Sống, học tập và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại". Rồi: "Sống, học tập và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật".

Thế nhưng cho đến giờ, tham nhũng vẫn là quốc nạn, chưa thể đẩy lùi. Mà muốn tham nhũng, ít nhất phải có chức quyền, có vị thế. Và hiện tượng quan chức, cán bộ, đảng viên suy thoái đang trở thành một tình trạng.


Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Hội nghị TƯ 4. Ảnh: Cổng TTĐT Chính phủ

Vậy nên, mọi biện pháp vận động, phát động phong trào, nếu thiếu giải pháp, thì dễ nói hay, làm dở, thiếu hiệu quả.

Điều khiến nhiều người đọc quan tâm còn là câu chuyện của TBT kể về Bác Hồ trong phiên bế mạc Hội nghị TƯ4.

Có lần Bác Hồ nói: "Tôi làm điều xấu, các đồng chí trông thấy phải phê bình cho tôi sửa chữa ngay. Nếu tôi có vết nhọ trên trán, các đồng chí trông thấy lại lấy cớ "nể Cụ" không nói là tôi mang nhọ mãi. Nhọ ở trên trán thì không quan trọng nhưng nếu có vết nhọ ở trong óc, trong tinh thần mà không nói cho người ta sửa là hại người ta".

Câu nói về sự phê bình của Bác Hồ rất giản dị và thấm thía.

Nhưng câu tổng kết của dân gian, của cuộc đời cũng lại giản dị, thấm thía và đắng cay hơn: "Đấu tranh, tránh đâu?", "Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng". Chỉ vì sợ cái sự tránh đâu, có không ít con người không dám chỉ ra vết nhọ trên trán, vêt nhọ trong óc, trong tinh thần đảng viên, vì người ta rất sợ cái vết nhọ định kiến. Điều đó còn có hại hơn.

Chỉnh đốn Đảng bằng cách nào?

Nếu thiếu một cơ chế quản lý minh bạch, công khai và công bằng.

Nếu không triệt phá được cái triết lý sống và ứng xử: Cái gì không mua được bằng tiền, sẽ mua được bằng rất nhiều tiền đang ngấm ngầm, nhưng lại ngông nghênh phổ biến trong xã hội. Chính triết lý này đã dẫm đạp lên tất thảy mọi giá trị.

Nếu thiếu một tư duy trẻ, mềm dẻo, trong lãnh đạo và chỉ đạo, biết đặt lợi ích dân tộc lên trên hết?
 

Nếu như những người đảng viên không phải là những người tiên phong chống lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình, lợi ích nhóm... Nếu những người đảng viên làm việc gì cũng bị đụng đến lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân, lợi ích gia đình thì không thể giải quyết nổi, như phát biểu của ông Lê Hiếu Đằng (nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ TPHCM)

Thì trên con đường phát triển để hội nhập, dân tộc sẽ tụt hậu. Chỉ dân tộc là thua thiệt!
Nguồn: Tuần Việt Nam.


SÁCH MỚI: HOÀNG SA - TRƯỜNG SA: LUẬN CỨ VÀ SỰ KIỆN

Xin trân trọng giới thiệu công trình mới của Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc:

Chủ quyền biển Đông – đặc biệt là chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam là vấn đề được nhắc đến nhiều trong thời gian vừa qua.

Theo Thông tấn xã Việt Nam, ngày 20/10/2009, Bộ Ngoại giao nước ta đã trao công hàm cho Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam phản đối việc nhân viên vũ trang Trung Quốc có những hành động vô nhân đạo đối với ngư dân Việt Nam vào tránh bão tại đảo Phú Lâm (ngư dân Việt Nam thường gọi là đảo Trụ Cẩu), thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đang bị phía Trung Quốc chiếm giữ. Cũng trong quãng thời gian này, ngày 17/10/2009, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gặp và hội đàm với Thủ tướng Ôn Gia Bảo tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên. Trong cuộc gặp này, Thủ tướng Ôn Gia Bảo khẳng định: “Việt Nam là láng giềng hữu nghị và là đối tác quan trọng của Trung Quốc. Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc luôn coi trọng phát triển quan hệ hữu nghị, hợp tác với Việt Nam”. Đáp lại, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cam kết: “Đảng và Nhà nước Việt Nam sẽ làm hết sức mình để cùng với Trung Quốc xây dựng quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện theo phương châm “mười sáu chữ và tinh thần bốn tốt”.

Theo thông báo của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN), ngày 26/5/2011, các tàu hải giám Trung Quốc đã vi phạm vùng biển thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam, gây thiệt hại lớn về kinh tế và cản trở hoạt động bình thường của PVN. Tàu hải giám Trung Quốc đã đe dọa tàu Bình Minh 02, cắt cáp thăm dò địa chấn tại lô 148 Thềm lục địa Việt Nam, cách mũi Đại Lãnh (Phú Yên) 120 hải lý. Hoạt động thăm dò của tàu Bình Minh 02 đã diễn ra một cách bình thường từ năm 2010 mà không có tranh chấp nào xảy ra…

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc – tác giả cuốn sách chỉ ra rằng việc nghiên cứu những động thái của Trung Quốc cũng như các nước đang tranh giành chủ quyền ở vùng quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa là một việc làm vô cùng cần thiết; đồng thời với những luận cứ cụ thể, các bản đồ chi tiết về biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa được  vẽ bởi các nhà thám hiểm, các nhà hàng hải từ thế kỉ XIX trở về trước – sẽ cung cấp cho bạn đọc những thông tin cơ bản về vấn đề chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa và vùng biển Đông của Việt Nam.


NHỮNG CUỐN SÁCH MỚI NHẤT TRÊN GIÁ

Lâm Khang thư viện vừa tiếp nhận các ấn phẩm do các thân hữu, tác giả gửi tặng. Chúng tôi chân thành cám ơn và xin trân trọng giới thiệu với chư vị






 Nguyễn Xuân Diện-Blog hân hoan giới thiệu cùng chư vị
 

BÁO TRUNG QUỐC VIẾT VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG

BÁO TRUNG QUỐC VIẾT VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG

 

Vừa qua, Tuần báo “Tin tức Trung Quốc” đăng bài phân tích “Biển Đông là sinh mệnh của Trung Quốc trong tương lai” ca tác giả Trịnh Vĩnh Niên, chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc, Trưởng phòng nghiên cứu Đông Á thuộc trường Đại học công lập Xinhgapo, có nội dung đáng chú ý như sau:

Đối với Trung Quốc, tầm quan trọng của Nam Hải (Biển Đông) là điều không phải nghi ngờ. Một số người nói Nam Hải là lợi ích quốc gia của Trung Quốc, hoặc nói ở mức độ cao hơn là lợi ích quốc gia cốt lõi, vì nó liên quan tới vấn đề chủ quyền của Trung Quốc. Nhưng trên thực tế, Nam Hải không chỉ là vấn đề chủ quyền, mà còn là sinh mệnh của Trung Quốc. Một khi đánh mất Nam Hải, ưu thế địa hải dương của Trung Quốc có thể không tồn tại, sẽ không thể tránh khỏi phải trở thành một quốc gia lục địa. Vì sao có thể nói như vậy?
 
Mặt phía Đông của Trung Quốc đã có khối đồng minh vững chắc Mỹ-Nhật-Hàn. Liên minh này lấy Mỹ làm thủ lĩnh, đã trở thành cơ chế hoá cao độ. Sau khi đảng Dân chủ Nhật Bản lên cầm quyền (năm 2009), Thủ tướng Nhật Bản Hatoyama khi đó đã tính toán theo đuổi quan hệ tương đối cân bằng với Mỹ, tuy nhiên đã sớm thất bại. Thất bại của Chính quyền Hatoyama đã cho thấy bất cứ một Chính phủ Nhật Bản nào cũng khó có thể thay đổi hiện trạng cơ chế hiện nay trong quan hệ Nhật-Mỹ. Sau sự kiện “tàu Cheonan” của Hàn Quốc bị đánh chìm tại vùng biển Hoàng Hải, xu hướng liên minh Mỹ-Nhật-Hàn được tăng cường. Liên minh này có ý nghĩa gì đối với Trung Quốc? Thứ nhất, Trung Quốc rất khó có thể thông qua phía Đông để trở thành quốc gia hải dương. Thứ hai, Nhật Bản, Hàn Quốc có thể lợi dụng liên minh này để tăng cường lợi ích bản thân, từ đó làm tổn hại lợi ích của Trung Quốc. Ví dụ Nhật Bản có thể tăng cường năng lực đàm phán của mình trong vấn đề Đông Hải. Nhật Bản quyết định tiến hành “quốc hữu hoá” những vùng biển có tính tranh chấp như đảo Điếu Ngư (Senkaku) chính là nhằm tranh thủ liên minh Mỹ-Nhật-Hàn hiện nay đang có lợi cho cục diện của Nhật Bản. Sau khi xảy ra sự kiện đảo Điếu Ngư gần đây, quan hệ giữa Nhật Bản và Mỹ cũng cho thấy rõ ý đồ của Nhật Bản trong vấn đề này. Thứ ba, liên minh này cũng có thể cấu thành mối đe doạ an ninh trực tiếp đối với Trung Quốc. Trong thời kỳ Chính quyền Bush (con), Mỹ đã hoàn thành ý đồ bố trí “tiểu NATO” tại châu Á, thông qua sự điều chỉnh lớn về chiến lược để nâng cao năng lực tấn công và phá hoại “các quốc gia thù địch” trên phạm vi toàn thế giới.

Mặt phía Tây Nam của Trung Quốc có Ấn Độ Dương. Ấn Độ Dương là phạm vi thế lực tranh chấp tất yếu của Ấn Độ. Trung Quốc và Ấn Độ Dương không có đường giao thông trực tiếp, hiện nay Trung Quốc muốn thông qua Mianma để mở đường qua Ấn Độ Dương. Điều này cho thấy Trung Quốc hầu như không có hy vọng thông qua Ấn Độ Dương để trở thành quốc gia hải dương. Vì tại vùng biển này tồn tại quá nhiều nhân tố không xác định. Thứ nhất, quan hệ giữa Trung Quốc và Mianma. Mianma là một quốc gia chủ quyền cũng mong muốn tìm kiếm lợi ích quốc gia lớn nhất, vì vậy Mianma duy trì quan hệ qua lại giữa Trung Quốc và Ấn Độ, thậm chí cả Mỹ. Thứ hai, quan hệ giữa Ấn Độ và Trung Quốc. Ấn Độ cũng là một nước lớn đang trỗi dậy, đồng thời có tinh thần dân tộc chủ nghĩa cao độ. Phái cứng rắn trong nước luôn coi Trung Quốc là đối thủ cạnh tranh và “kẻ thù tiềm tàng”. Ấn Độ không dễ dàng cho phép Trung Quốc biến Ấn Độ Dương thành tuyến đường biển quốc gia. Thứ ba, quan hệ Ấn-Mỹ. Một khi Mỹ coi Trung Quốc là đối thủ, vậy thì Ấn Độ rất dễ ngả theo Mỹ. Quan hệ giữa Mỹ và Ấn Độ mấy năm gần đây có những tiến triển mang tính thực chất, hơn nữa hợp tác và phối hợp quân sự đa phương cũng bắt đầu được thúc đẩy, trong đó có hợp tác quân sự Mỹ, Nhật, Ấn.
 
Vì vậy, đối với Trung Quốc, hy vọng duy nhất trở thành quốc gia hải dương nằm ở Nam Hải. Vì sao nói Nam Hải là sinh mệnh của Trung Quốc trong tương lai? Hiện nay, khi người Mỹ đề cập đến vấn đề an ninh và ổn định hàng hải tại Nam Hải, hầu như quyền phát ngôn đều nghiêng về phía Mỹ. Trên thực tế, điều này lẽ ra phải thuộc quyền phát ngôn của Trung Quốc. Bất luận được coi là một nền kinh tế định hướng xuất khẩu hay là một nước lớn phụ thuộc cao độ vào nhập khẩu tài nguyên, an ninh hàng hải tại Nam Hải đã quyết định vấn đề kinh tế Trung Quốc có thể vận hành bình thường hay không. Trong vấn đề Nam Hải, Đặng Tiểu Bình từng đề xuất chủ trương “gác tranh chấp, cùng khai thác” là nhằm tạo ra một môi trường quốc tế hoà bình cho xây dựng kinh tế trong nước của Trung Quốc. Trong môi trường quốc tế hiện nay, cách đề cập này lại có những hàm nghĩa mới, thậm chí còn quan trọng hơn. Rõ ràng, mối đe dọa đối với việc vận hành hệ thống nền kinh tế có thể trực tiếp đe dọa đến đời sống thường nhật của mỗi người dân Trung Quốc, vì vậy nó có hàm nghĩa xã hội và chính trị hết sức sâu sắc.

Mặc dù, tình hình Nam Hải hiện nay không hoàn toàn đến mức như một số người nói là “gươm súng sẵn sàng”, nhưng nếu không thể nhìn thẳng vào hiện thực, tình hình tương lai tất yếu sẽ ngày càng nghiêm trọng. Đối phó với thách thức này như thế nào? Đây chính là câu hỏi đầu tiên: Tình hình Nam Hải bắt nguồn từ đâu? Chỉ có lý giải nguồn gốc, mới có thể tìm được phương pháp để kiểm soát và giải quyết vấn đề. Rõ ràng, cục diện Nam Hải hiện nay không phải từ trên trời rơi xuống, mà là kết quả của quá trình lịch sử. Trên thực tế, đối với các nhà quan sát cục diện Nam Hải, xuất hiện tình hình hiện nay hoàn toàn không bất ngờ, mà đều nằm trong dự báo.

Mọi người đều rõ tính phức tạp lịch sử của vấn đề Nam Hải. Hiện nay, các nước đều đang tìm kiếm chứng cứ lịch sử có lợi cho mình, nhưng khách quan mà nói, nếu giải quyết vấn đề xuất phát từ căn cứ lịch sử có thể là một sứ mệnh không thể thực hiện. Đặc điểm chủ yếu của vấn đề Nam Hải là chỉ có thể giữ quyền kiểm soát và quản lý, chứ không thể giải quyết. Chính vì vậy, khi đó Đặng Tiểu Bình mới đưa ra ý tưởng hiện thực chủ nghĩa là “gác tranh chấp, cùng khai thác”. Dưới sự chỉ đạo của tư tưởng này, Trung Quốc đã có những nỗ lực rất lớn trong bình diện song phương với các nước có liên quan khác trên vấn đề Nam Hải, nhưng hiệu quả không lớn. Các nước liên quan hầu như không có động lực và động cơ lớn để thực hiện hợp tác với Trung Quốc. Trong quá trình này, Trung Quốc đã quên mất một vấn đề đưa ra: vì sao các nước liên quan không có động lực và động cơ hợp tác? Nguyên nhân có lẽ cũng rất rõ ràng, sức ảnh hưởng của Trung Quốc đối với các nước này chưa đủ, hoặc có thể nói, các quốc gia này cho rằng không cần thiết phải đưa vấn đề này vào chương trình nghị sự.

Thật ra, so với Trung Quốc, những nước liên quan đến Nam Hải khác có thể nói là nước nhỏ. Lo lắng bản năng của các nước nhỏ này lại chính là đơn độc đối diện với một nước lớn, cho dù nước lớn đó có nhiều thiện ý. Vì thế, những nước này đã chuyển hướng sang chủ nghĩa đa phương. Đối với những nước này, mong muốn đa phương hoá là nhằm ràng buộc hành vi của Trung Quốc. Đây chính là nguyên nhân khiến một số nước nhỏ luôn cố gắng đưa vấn đề Nam Hải vào khung đa phương của ASEAN trong nhiều năm qua. Lần này, dưới sự ủng hộ của Mỹ, những nước này bắt đầu được toại nguyện. Mặc dù, Trung Quốc hoàn toàn không chấp nhận chủ nghĩa đa phương trong vấn đề này, nhưng phân tích cụ thể, cách làm này cũng phù hợp với lợi ích của Trung Quốc. Cho dù đa phương không thể giúp giải quyết vấn đề, nhưng đa phương là một sự ràng buộc đối với tất cả các nước liên quan. Hoặc có thể nói, nếu đa phương trói buộc Trung Quốc, vậy thì các quốc gia liên quan khác cũng bị trói buộc. Trong bối cảnh song phương không thể giải quyết, quan hệ đa phương chính là cơ chế hữu hiệu duy trì cục diện hoà bình tại Nam Hải. Trung Quốc hoàn toàn không muốn đa phương hoá vấn đề Nam Hải, cho rằng đa phương hoá có thể khiến vấn đề trở nên phức tạp. Mặc dù lo ngại của Trung Quốc không hẳn không có lý nhưng vấn đề ở chỗ quan hệ song phương không có tiến triển trong suốt thời gian dài.
 
Ngoài đa phương hoá, các quốc gia liên quan cũng cố gắng khiến vấn đề Nam Hải trở thành “quốc tế hoá”, một số nước (Việt Nam và Malaixia) đã đưa khu vực tranh chấp lên Toà án quốc tế, hy vọng thông qua sự can thiệp của tổ chức quốc tế để giải quyết vấn đề. Trung Quốc đương nhiên cũng không mong muốn đi theo con đường này.
 
Trong bối cảnh song phương không giải quyết được vấn đề, Trung Quốc lại không chấp nhận “đa phương” và “quốc tế hoá”, vậy phải giải quyết thế nào? Vấn đề này đã phát triển thành “chính trị hoá nước lớn” như hiện nay, tức sự can dự của Mỹ. Một khi “chính trị hoá nước lớn” xuất hiện, sẽ đẩy cục diện Nam Hải trở nên khó lường hơn bao giờ hết. Bất luận là quan hệ song phương, quan hệ đa phương hay là quốc tế hoá, nếu có thể giải quyết vấn đề, các quốc gia Đông Nam Á đều có thể chấp nhận. Mặc dù, không phải tất cả các quốc gia Đông Nam Á đều có tranh chấp với Trung Quốc trong vấn đề Nam Hải, song Việt Nam, Malaixia, Philíppin… đều là thành viên của ASEAN, các nước thành viên khác có nghĩa vụ và trách nhiệm phải quan tâm. Nhưng “chính trị hoá nước lớn” lại không như vậy. Rất nhiều quốc gia Đông Nam Á đều có quan hệ rất khăng khít với cả Trung Quốc và Mỹ, hai nước Trung-Mỹ cùng chung sống hoà bình là lợi ích lớn nhất của các quốc gia này, nhưng một khi hai nước Trung-Mỹ xảy ra xung đột, một số nước sẽ đứng trước vấn đề là ngả về bên nào, điều này sẽ diễn ra giống như thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Chính vì vậy, trong vấn đề Nam Hải, “chính trị hoá nước lớn” hoàn toàn không phải là lợi ích lớn nhất của các quốc gia Đông Nam Á./.

theo TTXVN

 

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

ĐSQ MỸ RA THÔNG CÁO BÁO CHÍ VỀ VIỆC BẮT GIỮ BÀ BÙI THỊ MINH HẰNG

Thông cáo báo chí của Đại Sứ quán Mỹ về việc bắt giữ bà Bùi Thị Minh Hằng
Posted by basamnews on 05/01/2012
PRESS RELEASE:

Detention of Bui Thi Minh Hang 

 

HANOI, January 5, 2012 – The U.S. Embassy is deeply concerned by reports that Bui Thi Minh Hang has been sentenced without trial to up to two years in a reeducation camp in Vietnam for participating in a peaceful protest.  This lack of due process contradicts Vietnam’s commitment to the Universal Declaration of Human Rights.  Bui Thi Minh Hang participated in peaceful protests related to the South China Sea last year.


We call on the Vietnamese government to release Ms. Hang and all political prisoners, and affirm that no person should be imprisoned for exercising their freedoms of expression or peaceful assembly, or any internationally recognized human right.  The United States regularly urges the Government of Vietnam to release unconditionally all individuals imprisoned for expression of their views.

Cooperation on human rights remains an important facet of our bilateral relationship.  We continue to urge the Government of Vietnam to respect internationally recognized human rights.


# # #
THÔNG CÁO BÁO CHÍ:

Việc bắt giữ Bùi Thị Minh Hằng 

 

Hà Nội, 5/1/2012 – Đại sứ quán Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc bởi những tin tức tường thuật rằng Bùi Thị Minh Hằng đã bị kết án không qua xét xử tới 2 năm giam giữ tại một trại cải tạo ở Việt Nam vì đã tham gia vào một cuộc biểu tình ôn hoà. Sự việc không theo trình tự chuẩn mực này mâu thuẫn với cam kết của Việt Nam đối với Tuyên ngôn Nhân quyền Toàn cầu. Bùi Thị Minh Hằng đã tham gia vào các cuộc biểu tình ôn hoà liên quan đến Biển Đông hồi năm ngoái.


Chúng tôi kêu gọi Chính phủ Việt Nam thả bà Hằng và tất cả các tù chính trị, và khẳng định rằng không ai đáng bị bỏ tù vì thực hiện quyền tự do ngôn luận hay quyền hội họp ôn hoà hay bất cứ quyền con người nào được quốc tế công nhận. Hoa Kỳ vẫn thường xuyên thúc giục Chính phủ Việt Nam thả vô điều kiện mọi cá nhân bị bỏ tù vì bày tỏ quan điểm của mình.

Hợp tác về nhân quyền vẫn là một mặt quan trọng trong mối quan hệ song phương giữa hai nước. Chúng tôi tiếp tục thúc giục Chính phủ Việt Nam tôn trọng nhân quyền được quốc tế công nhận.

(hết thông cáo)

Nguồn: Embassy of the US – Hanoi, Vietnam và email 2 trang Press Release.
Nguồn: Ba Sàm.

CHỦ TỊCH NƯỚC ĐÃ TRỰC TIẾP NHẬN THƯ VỀ VIỆC CỦA CHỊ BÙI HẰNG


Như chư vị đã tường, vừa qua, một số nhân sĩ trí thức và thân hữu của chị Bùi Thị Minh Hằng ở Hà Nội đã gửi thư tới Chủ tịch nước Trương Tấn Sang để đòi trả tự do cho chị. Bức thư gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang  có chữ ký của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh 96 tuổi, nguyên Ủy viên TW Đảng khóa 3, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, lão thành cách mạng; các giáo sư danh tiếng: Nguyễn Huệ Chi, Ngô Đức Thọ, Nguyễn Đông Yên, Hoàng Xuân Phú; các Tiến sĩ: Nguyễn Văn Khải, Nguyễn Quang A, Đặng Ngọc Lan, Nguyễn Hồng Kiên, Nguyễn Xuân Diện; các nhà văn: Nguyên Ngọc, Vũ Ngọc Tiến, Trần Nhương... và nhiều người khác. Được biết, việc ký tên vẫn tiếp tục được tiếp nhận tại Email: tudochobuihang@gmail.com.






Nguồn: Bauxite VietNam

Bức thư với các chữ ký tươi đã được gửi tới Văn phòng Chủ tịch nước qua đường bưu điện từ chiều 30.12.2011. 


Sáng qua, trong buổi Gặp gỡ các thế hệ Thiếu Sinh Quân Việt Nam, tổ chức tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có tham dự và phát biểu. 

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang gặp mặt các thế hệ Thiếu sinh quân Việt Nam.
Ông Phan Tất Thành (người mặc quân phục) đứng kề bên Chủ tịch nước.

Tại cuộc gặp, Ông Phan Tất Thành, một cựu Thiếu Sinh quân, đồng thời cũng là người tham gia một số cuộc biểu tình yêu nước phản đối Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông, xâm phạm lãnh hải Việt Nam đã chuyển trao tận tay Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bức thư nói trên. 

Ngoài ra, Ông Phan Tất Thành còn chuyển tới Chủ tịch nước cuốn sách "Chủ quyền quốc gia Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa" do Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc chủ biên, NXb. Tri Thức ấn hành năm 2010. Cuốn sách có chữ ký và lời đề tặng của nhóm tác giả.



Xin cám ơn Ông Phan Tất Thành đã chuyển giùm cuốn sách của chúng tôi 
đến Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

BASAM: NHỮNG SỰ KIỆN NÀO ĐỘC GIẢ QUAN TÂM NHẤT TRONG NĂM 2011

TTX Vỉa hè Ba Sàm:

Những sự kiện nào độc giả quan tâm nhất trong năm 2011?

BTV
04-01-2012

Đã có rất nhiều sự kiện đặc biệt xảy ra trong năm 2011 vừa qua. Một trong những sự kiện được đông đảo độc giả trong và ngoài nước quan tâm, theo dõi, đó là: ở Hà Nội đã có hơn 10 lần người dân xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc, một sự kiện chưa từng xảy ra ở Việt Nam kể từ năm 1975.

Từ trên xuống dưới, trái qua phải: TS Cù Huy Hà Vũ. Photo: AP. Biểu tình chống TQ ở Hà Nội. ĐBQH Hoàng Hữu Phước. Ảnh: emotino.com. PGS TS Vũ Duy Thông. Ảnh: Quê Choa.

Ngoài sự kiện người dân xuống đường biểu tình, những sự kiện nào khác trong năm qua đã được đông đảo độc giả quan tâm? Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu 10 bài trên trang Ba Sàm đã được độc giả xem nhiều nhất, cũng như đã gửi ý kiến bình luận nhiều nhất trong năm 2011, để bạn đọc hiểu thêm nhận thức, suy tư, cũng như trăn trở của các độc giả trong và ngoài nước về hiện tình đất nước trong năm qua.

1. Bản tin thứ Ba, ngày 2 tháng 8 năm 2011. Đây là bản tin có lượng độc giả xem nhiều nhất, với gần 71.000 lượt xem, cùng 508 phản hồi và link liên kết. Cũng trong ngày này, lượng độc giả viếng thăm trang Ba Sàm đạt kỷ lục, với hơn 241.000 lượt.

Sở dĩ có nhiều độc giả quan tâm, theo dõi bản tin này, là do chúng tôi có tường thuật trực tiếp phiên xử phúc thẩm tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một vụ án nổi tiếng trong thời gian gần đây. Đông đảo độc giả theo dõi phiên xử phúc thẩm TS Cù Huy Hà Vũ là vì, phía công luận cho rằng, trong vụ án này, cơ quan công quyền đã vi phạm thủ tục tố tụng hình sự ngay từ khi bắt đầu vụ án, cho đến khi xét xử: từ trình tự bắt giữ, khám xét, điều tra, đến việc đưa “bị cáo” ra xét xử…đều vi phạm pháp luật.

Mặc dù đã được bốn luật sư tham gia bào chữa (LS Trần Quốc Thuận, LS Trần Đình Triển, LS Trần Vũ Hải và LS Vương Thị Thanh), vụ án mà công luận cho rằng phía bị cáo nắm chắc phần thắng trong tay, thế nhưng phiên tòa phúc thẩm đã kết thúc với bản án y án sơ thẩm: 7 năm tù giam và 3 năm quản chế dành cho TS Cù Huy Hà Vũ.

2. Bài: Hà Nội yêu cầu chấm dứt biểu tình tự phát là bài có lượng độc giả phản hồi nhiều nhất, với 816 phản hồi và các link liên kết tới các trang mạng khác. Trong bài này có nói tới một văn bản trái luật của UBND Thành phố Hà Nội, yêu cầu nhưng thực ra là cấm người dân biểu tình. Một văn bản phủ quyết quyền biểu tình của người dân được quy định trong Hiến pháp, thế nhưng văn bản đó đã không được đánh số, không có người ký tên và đã được đóng dấu treo, đó là: THÔNG BÁO CỦA UBND THÀNH PHỐ HÀ NỘI VỀ CÔNG TÁC BẢO ĐẢM AN NINH TRẬT TỰ TRÊN ĐỊA BÀN THÀNH PHỐ HÀ NỘI.

3. Ba ngày sau, chúng tôi có bài Tường thuật sáng Chủ Nhật, 21-08-2011 tại Hà Nội, về tình hình “chấp hành” bản thông báo không số, không người ký, được cho là trái luật nói trên, của UBND Thành phố Hà Nội. Bản tin tường thuật này được đông đảo độc giả quan tâm, với gần 48.000 lượt xem, cùng 546 phản hồi và các link liên kết.

4. Với hơn 42.000 lượt xem, cùng 780 phản hồi cho bức Thư ngỏ của ông Lê Hiếu Đằng gửi các nhà lãnh đạo VN, là bài xếp thứ tư trong 10 bài độc giả trang Ba Sàm quan tâm nhất. Trong bức thư ngỏ này, ông Lê Hiếu Đằng nêu lên hai sự kiện làm ông và nhiều người quan ngại, đó là “chủ trương cấm các cuộc biểu tình yêu nước ôn hòa chống bành trướng Trung Quốc” và việc “ông [Thứ trưởng Nguyễn Chí] Vịnh đã thông báo cho phía Trung Quốc ‘Chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn’.” Ông Đằng thắc mắc, liệu đây có phải là chủ trương chính thức của Đảng Cộng Sản Việt Nam và của Nhà nước Việt Nam hay không? Thắc mắc của ông, cũng như nhiều thư ngỏ, kiến nghị khác, có lẽ đã rơi vào im lặng.

5. Liên quan đến chuyện biểu tình, bài Tranh luận nảy lửa về Luật Biểu tình trên báo VietNamNet cũng đã được rất nhiều độc giả quan tâm, với 779 phản hồi và link liên kết. Trong bài này, đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước đã đưa ra nhận xét chủ quan rằng, nếu được hỏi ý kiến thì đa số người dân sẽ không đồng ý ban hành Luật biểu tình. Ông Phước cũng “đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật Lập hội và Luật Biểu tình khỏi danh sách dự án luật”. Với những phát biểu như thế, trong một cuộc thăm dò cư dân mạng gần đây trên trang Ba Sàm, ông Phước đã bị hơn 92% độc giả đòi bãi nhiệm vì ông không xứng đáng làm đại biểu quốc hội.

6. Trung Quốc tập kết quân tại biên giới Việt – Trung là tin được đông đảo độc giả quan tâm, với khoảng 33.000 lượt xem, cùng hơn 400 bình luận. Tin này được trích dẫn từ bản tin A của Bộ Ngoại giao Việt Nam, dẫn nguồn tin từ báo “Liên hợp Buổi sáng” của Trung Quốc, nói rằng, Trung Quốc đã âm thầm di chuyển một lực lượng lớn bộ đội, đến tập kết tại thành phố Sùng Tả, thuộc Khu tự trị Quảng Tây, giáp với biên giới Việt – Trung.

Bản tin trên cũng đã dẫn một nguồn tin khác từ mạng Hoàn Cầu, báo Trung Quốc, cho biết, ông Lương Quang Liệt, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc đã ký ban hành một sắc lệnh, chỉ thị tấn công Việt Nam vào dịp Quốc khánh, nhưng không cho biết vào dịp Quốc khánh của Trung Quốc hay Quốc khánh Việt Nam. Mặc dù báo chí Trung Quốc đã đưa tin này, thế nhưng cho đến nay, sau khi tin đó xuất hiện gần năm tháng, vẫn chưa thấy Trung Quốc “động binh”. Tuy chưa sử dụng vũ lực tấn công Việt Nam, nhưng từ đó đến nay, phía Trung Quốc đã liên tục đăng nhiều bài báo đe dọa đánh Việt Nam.

7. Liên quan đến vụ án Cù Huy Hà Vũ, rất nhiều độc giả quan tâm đến Bản khai gửi Tòa án của cô Hồ Lê Như Quỳnh, với gần 31.000 lượt xem, cùng nhiều phản hồi. Đây là bản khai của cô Hồ Lê Như Quỳnh gửi Tòa án Quận I, TP HCM, về việc cô kiện báo Công An Thành phố đã đăng bài, đưa tin sai sự thật, gây thiệt hại đến danh dự, uy tín của cô và TS Cù Huy Hà Vũ.

8. Cần nhận rõ những mưu đồ thâm độc là bài viết của PGS TS Vũ Duy Thông đăng trên báo Hà Nội Mới, đã được rất nhiều độc giả xem qua và cũng đã nhận được 633 phản hồi và link liên kết. Trong bài viết này, ông Thông cho rằng, những người xuống đường biểu tình chống Trung Quốc trong thời gian qua đã bị “ai đó” có ý đồ xấu, lợi dụng để “phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, chống phá Đảng và Nhà nước ta, làm suy yếu để đi đến lật đổ chế độ”. Ông Thông cũng đã ủng hộ văn bản trái luật của UBND TP Hà Nội, cấm người dân biểu tình.

9. Ngay sau khi UBND TP Hà Nội ra văn bản trái luật nói trên, đại diện cho những người tham gia biểu tình đã gửi Kiến nghị về bản Thông báo cấm Biểu tình đến Chủ tịch UBND TP Hà Nội, Bộ trưởng Bộ Công an và Bộ trưởng Bộ Tư pháp. Bản kiến nghị này nhận được 616 phản hồi và link liên kết.

10. Bài ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÔNG THỂ PHÁT BIỂU VI HIẾN của luật gia Trần Đình Thu cũng nằm trong “top 10” sự kiện được độc giả quan tâm nhất, với gần 500 phản hồi và link liên kết. Trong bài viết này, ông Thu cho rằng, những phát biểu của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước liên quan đến quyền lập hội và quyền biểu tình là vi hiến nghiêm trọng, bởi đó là  hai trong các quyền cơ bản của công dân, đã được ghi rõ trong các văn bản Hiến pháp Việt Nam từ trước tới nay.

Nguồn: Ba Sàm.

Và dưới đây là 10 bài được quan tâm nhất, trong NXD-Blog:
(Blog này được lập ra vào lúc 15h ngày 31.5.2011,
thay cho Blog cũ bị đánh sập hoàn toàn vào lúc 11h cùng ngày)

Aug 2, 2011,  263 comments
    69.734 Pageviews









Aug 21, 2011, 187 comments      
56.674 Pageviews









Jul 24, 2011, 442 comments       
43.619 Pageviews









Aug 7, 2011, 165 comments
     35.050 Pageviews









Aug 27, 2011, 103 comments
     29.327 Pageviews









Jun 12, 2011, 166 comments
     25.356 Pageviews









Aug 14, 2011, 140 comments
22.951 Pageviews









Jul 17, 2011, 137 comments
      22.648 Pageviews









Jun 19, 2011, 130 comments
     22.423 Pageviews









Aug 2, 2011, 72 comments
       22.225 Pageviews