Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

ĐƠN KHIẾU NẠI GỬI CHÁNH ÁN TÒA ÁN NHÂN DÂN QUẬN ĐỐNG ĐA

Thưa chư vị,

Như chư vị đã tường, ngày 21 tháng 10 vừa qua, Toà án nhân dân quận Đống Đa, nơi nhận đơn khởi kiện Đài Phát Thanh và Truyền hình Hà Nội, đứng đầu là Ông Trần Gia Thái- Giám đốc kiêm Tổng Biên tập vu khống các nhân sĩ trí thức và đồng bào yêu nước đã trả lời chính thức: Toà trả lại HỒ SƠ vụ kiện vì "NGƯỜI KHỞI KIỆN KHÔNG CÓ QUYỀN KHỞI KIỆN".



14h30 hôm nay (24.10.2011), những người khởi kiện đã đến Tòa án Nhân dân Đống Đa để gửi Đơn Khiếu nại lên Chánh án Tòa án Nhân dân Đống Đa về việc trả lại đơn kiện Đài PT & TH Hà Nội.  Đoàn gồm 08 người: Luật sư Hà Huy Sơn, các vị: Nguyễn Đăng Quang, Nguyễn Văn Khải, Lê Dũng, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Việt Anh, Phương Bích, Thúy Hạnh. Dưới đây là toàn văn văn thư khiếu nại:









Qua Đơn Khiếu nại, chúng ta thấy rõ Thẩm phán Nguyễn Văn Thắng gian dối, cụ thể như sau:

- Ngày 18.10, bên khởi kiện đến gặp Thẩm phán thì ông nói chưa có văn bản trả lời Đơn Khiếu nại, và hẹn đến ngày 21.10.2011 sẽ có văn bản trả lời.

- Ngày 21.10.2011 khi đến nhận văn bản thì ra văn bản đã được ký từ ngày 17 tháng 10.
______________________________________________________________________

Những người đại diện các nguyên đơn cũng đã chuyển tới Ông Nguyễn Văn Thắng, Thẩm phán Tòa án Nhân dân quận Đống Đa bức thư của nhà văn Nguyên Ngọc, với chữ ký của người gửi:


Nguyễn Xuân Diện- Blog


6 NĂM TRƯỚC, TÔI ĐÃ PHẢN ĐỐI GIẢI THƯỞNG HCM CHO GS HÀ MINH ĐỨC





Thưa chư vị,

Năm 2005, ông Hà Minh Đức, Giáo sư, Viện trưởng Viện Văn học đã được nhận giải thưởng Nhà nước cho một số công trình nghiên cứu. Liền sau đó, ông lại nộp hồ sơ đề nghị trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh cho công trình về báo chí Hồ Chí Minh.

Được tin, tôi đã tìm đọc công trình của ông và nhận thấy công trình đó không đủ hàm lượng khoa học cần thiết để cho phép nhận định rằng đó là một công trình khoa học. Vì vậy, ngày 11 tháng 7 năm 2006, tôi đã có bản Kiến nghị gửi Hội đồng Giải thưởng Quốc gia về công trình của ông Hà Minh Đức.

Hội đồng đã nhận được bản Kiến nghị, và đã hồi âm cho tôi như công văn nêu trên. Kết quả là năm ấy, Hội đồng Giải thưởng quốc gia không đồng ý đề nghị trao giải thưởng Hồ Chí Minh cho Ông Hà Minh Đức. Và giải thưởng Hồ Chí Minh đã không được trao cho ông Hà Minh Đức (ông chỉ nhận được Giải thưởng Nhà nước trước đó).

Nay, được biết, Hội đồng đang xét, và rất có thể ông Hà Minh Đức sẽ ẵm cú đúp 2 Giải thưởng Hồ Chí Minh trong cùng 1 thời điểm vào cuối năm nay. Tôi quyết định công bố bức thư của Hội đồng Giải thưởng Quốc gia thuộc Bộ Văn hóa Thông tin gửi cho tôi cách đây 05 năm về trường hợp giải thưởng đang xét trao cho ông Hà Minh Đức.

Nguyễn Xuân Diện

NỘI LỰC CỦA MỘT ĐẤT NƯỚC CHÍNH LÀ NHÂN CÁCH CỦA MỖI CON NGƯỜI

Nội lực của đất nước chính là nhân cách của mỗi con người 

Tác giả: Kim Anh 

Bài đã được xuất bản.: 11/08/2011 06:00 GMT+7


Nhắc đến nghệ sĩ nhân dân, đạo diễn Trần Văn Thủy là người ta nhớ ngay đến hàng loạt tác phẩm để đời của ông như Những người dân quê tôi, Phản bội, Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai, Chuyện từ góc công viên, Thầy mù xem voi… và đặc biệt là hai tác phẩm đã “làm mưa làm gió” trong đời sống điện ảnh của người dân Việt Nam cũng như cho chính cuộc đời ông một thời: Hà Nội trong mắt ai, Chuyện tử tế. Vì Hà Nội trong mắt ai mà ông gặp nhiều chuyện rắc rối, nhưng cuộc đời cũng lắm sự lạ lùng… sau năm năm bất lực, tuyệt vọng vì đứa con tinh thần của mình không được phép lên tiếng, thì ngay khi xuất hiện trở lại nó đã đưa ông lên đài vinh quang.

Chưa bao giờ phim tài liệu lại được chiếu riêng một buổi như các phim truyện khác. Chưa bao giờ người ta lại bỏ tiền túi ra, xếp hàng lũ lượt để mua vé vào xem. Cũng chưa bao giờ các rạp chiếu phim lớn của cả nước lại làm việc hết công suất như thời điểm công chiếu hai phim nói trên. Không biết đến bao giờ điện ảnh Việt Nam mới lặp lại hiện tượng ấy. Hà Nội trong mắt ai nhận liền bốn giải lớn của Liên hoan phim Việt Nam năm 1988 (giải Bông sen vàng đặc biệt, giải Biên kịch, giải Đạo diễn, giải Quay phim xuất sắc nhất).

Nhìn lại cả quá trình cống hiến của ông cho ngành điện ảnh, người xem dễ dàng nhận thấy ông luôn lấy con người làm trung tâm của mọi nghĩ suy, dằn vặt, nỗi đau và cả niềm hy vọng mà ông muốn đặt vào tác phẩm của mình. "Khi chưa có độc lập thì thân phận, cảnh đời của người dân lam lũ, khốn cùng luôn xuất hiện trong các tác phẩm văn học nghệ thuật. Nhưng khi có độc lập rồi thì không thấy bóng dáng họ đâu" là nỗi trăn trở của ông gửi vào Chuyện tử tế.

Nguyên tắc tối thượng trong công việc của ông là phải làm ra được những tác phẩm thực sự có ích cho con người. Không phải đơn giản mà tại Hội thảo điện ảnh tài liệu Quốc tế The Robert Flaherty ở New York (tháng 5-2003), với hơn 200 nhà làm phim độc lập, đạo diễn Trần Văn Thủy và đạo diễn Toshimoto của Nhật Bản đã được vinh danh "Chứng nhân của thế giới". Năm 2010, Nhật Bản cũng đưa tên đạo diễn Trần Văn Thủy vào "Từ điển danh nhân" của họ.

Câu chuyện ông chia sẻ với chúng tôi trong một buổi chiều ở Hà Nội cũng lan man, chất chứa biết bao tâm sự về con người. Ông nói:

Bạn bè tôi, ngồi với nhau nói chuyện gì thì nói: Kinh tế, gia đình, sức khỏe, thậm chí cả những chuyện bậy bạ của đám đàn ông... nhưng rồi cuối cùng vẫn quay lại chuyện... chính trị. Mà điều này không chỉ với người Việt ở trong nước mà người Việt ở nước ngoài cũng thế.

Nói chữ "chính trị" thì hơi xơ cứng và dễ bị hiểu lầm, mà phải nói đó là khát vọng, tấm lòng và lòng yêu nước của người Việt. Cái đó lớn lắm. Tôi vẫn nói với các đồng nghiệp trẻ rằng đừng hiểu chữ "tài liệu" một cách xơ cứng. Phim phải truyền tải được một thông điệp gì đó về lẽ sống, về cách ứng xử, về bổn phận... Một bộ phim, một vở diễn, một cuốn sách không có tư tưởng theo hướng đó thì không thể nào là một tác phẩm được. Đã gọi là tác phẩm thì phải chuyển tải được điều gì đó vào nhận thức của mỗi người và ta tạm gọi đó là tư tưởng.

Theo thiển ý của tôi, điều cực kỳ quan trọng của mọi loại hình văn học nghệ thuật hay khoa học xã hội là phải lấy mục tiêu con người, xoay quanh con người. Ở trên đời này không có một nghề nghiệp nào, một chức vụ gì, một công việc gì gọi là tử tế nếu như không bắt đầu từ những ý nghĩa liên quan đến con người, đi từ nỗi đau của con người.

Tâm huyết với cuộc đời là vậy, nhưng có lần ông đã thừa nhận mình là người tiêu cực?

Đúng thế! Tôi cảm thấy mình là người tiêu cực với nghĩa là rất mong làm được nhiều điều có ích nhưng lại bất lực. Tôi đi nhiều, gặp gỡ nhiều người thuộc các tầng lớp khác nhau, biết nhiều cảnh ngộ... và đôi khi cảm thấy mình có lỗi trước các cảnh ngộ đó, mặc dù có lẽ tôi không có nghĩa vụ trực tiếp gì với họ. Phải chăng vì họ quý tôi quá, tin tôi quá nên tôi cảm thấy gánh nặng phải chia sẻ. Tôi có dịp đi nhiều nước trên thế giới, trong đó có Mỹ. Nhiều lần qua Mỹ và ở rất lâu, nghiên cứu về đời sống cộng đồng người Việt ở hải ngoại, tôi đi đến tận cùng của xã hội, sống với họ... có biết bao nhiêu là chuyện ám ảnh tôi đến tận bây giờ. 

Có phải những chuyện đó được ông viết trong Nếu đi hết biển - cuốn sách từng khiến ông gặp những điều khá phiền phức bởi bị một số người Việt ở Mỹ công kích?

Chỗ này phải nói dông dài một chút. Giữa năm 2002, William Joiner Center (WJC) thuộc Trường Đại học Massachusetts ngỏ ý mời tôi sang Mỹ để tham gia chương trình "Nghiên cứu về cộng đồng người Việt" do quỹ Rockefeller tài trợ. Tôi cảm ơn và từ chối vì đơn giản là tôi không biết "nghiên cứu" và tôi không thích "nghiên cứu". Làm một cái việc rất mất thì giờ, mất nhiều công sức, kết quả là một xấp giấy được bỏ vào ngăn kéo, may ra một năm được vài ba người đọc, theo tôi, đó là chuyện vu vơ.

Nhưng tháng 8 năm đó, WJC nhắc lại lời mời. Thấy họ chân tình tha thiết quá, tôi nhận qua Mỹ. Nhưng, tựa như một ma lực, một định mệnh, tôi gặp nhiều hoàn cảnh, nhiều câu chuyện trong bà con người Việt mà tôi có thể tiếp xúc. Vui thì tôi chóng quên, buồn thì tôi bị ám ảnh, ám ảnh nhiều lắm, nhất là chuyện vượt biên, vượt biển, cải tạo, tù tội... Từ đó tôi không đi chơi nữa, tôi quyết định toàn tâm toàn ý vào một công việc rất mơ hồ và không rõ cái đích ở đâu, chỉ đinh ninh là nó sẽ có ích. Tôi đặt bút viết những trang đầu, rồi cố gắng "rặn" ra được quãng bốn năm mươi trang, suôn sẻ.

Tôi có thói quen luôn nghĩ đến người đọc, người đọc trong nước và đặc biệt là người đọc ở Mỹ. Tôi bị khựng lại hoàn toàn. Hoàn cảnh xui khiến, nghề nghiệp mách bảo, tôi "đè" mấy ông bạn văn chương, trí thức ra trao đổi, trò chuyện cởi mở về chính cuộc sống và suy nghĩ của người Việt ở đây. Chỉ việc ghi chép trung thực và cam đoan với nhau là nếu công bố thì phải "y như bản chính". Thật là thượng sách.

Như thế, dù không muốn ông vẫn có "công trình nghiên cứu" cho WJC, hơn nữa nó không bị xếp vào ngăn kéo, trái lại, nó được in thành sách và còn được tái bản - một chuyện khá hiếm đối với một cuốn sách tiếng Việt ở Mỹ?

Mất khá nhiều công sức để bàn thảo với các anh chị ấy (những người tác giả gặp gỡ, chuyện trò - PV), cuối cùng thì bản thảo được chỉnh lý, chốt lại còn trên 200 trang đánh máy, tôi định nộp cho WJC hai tuần trước khi về nước. Bỗng dưng "trời xui đất khiến" thế nào, nhà văn Nguyên Ngọc đến Boston, ở cùng nhà, đi dạo, chuyện trò, thăm hỏi linh tinh: "Thủy, cậu sang đây làm gì?"... "Thế à, viết xong chưa?"... "Đưa tớ đọc chơi được không?".

Đọc liền ba đêm, sáng hôm sau trở dậy, chưa kịp ngồi vào bàn ăn ông đặt tay lên tập bản thảo và nhìn vào mắt tôi: "Thủy! Cái này rất cần và có ích". Tôi không tin ở tai mình, hỏi lại và nóng ran cả người khi nghe ông nhắc lại: "Cái này rất cần và có ích". "Bố" này đã nói là tôi tin, tôi rành rọt nói với ông: "Nếu anh bảo cái này nó cần và có ích thì chắc chắn tôi in ngay và tôi cũng sẽ về nước ngay". Nếu đi hết biển ra đời lòng vòng là vậy. Chẳng có âm mưu gì đáng ngại, chẳng có tài cán gì đáng nể...

Nếu nhà văn Nguyên Ngọc đã nói thế và ông tin nhà văn thì tại sao Nếu đi hết biển đến giờ vẫn chưa được phổ biến ở Việt Nam, thưa ông?

Tôi nghĩ có lẽ cũng giống như Hà Nội trong mắt ai ở đầu những năm 1980. Ngày ấy, người thích thú, tán thành thì khá đông nhưng không có quyền, không có diễn đàn; người phản đối, lên án thì rất ít, nhưng có quyền, có diễn đàn, thậm chí có cả một guồng máy. Cũng có nhà xuất bản có nhã ý muốn in, tôi cảm ơn và có điều kiện: Phải in nguyên xi 100%, đúng từng dấu chấm, dấu phẩy. Chẳng phải tôi kiêu ngạo gì về những con chữ của mình, chỉ là tôi muốn tôn trọng tuyệt đối những người đã giúp tôi làm cuốn sách này.

Với những gì ông đã và đang làm, ông có cho mình là người có tấm lòng yêu nước hơn người?

Yêu nước không phải là đặc quyền của bất cứ ai. Đặc biệt không được ban phát cho người này yêu nước và người kia không được yêu nước. Khi tôi cùng gia tộc cụ Nguyễn Văn Vĩnh làm bộ phim Mạn đàm về người Man di hiện đại (bốn tập với 240 phút), ở cuối phim tôi nói rằng: Khi bộ phim đi vào giai đoạn cuối, vào một đêm mưa gió bão bùng, cụ Vĩnh đã về báo mộng cho người đạo diễn phim này: "Xin đa tạ những tấm lòng của hậu thế đã nói về tôi với những lời ấm áp, xin đa tạ! Nhưng chớ vì tôi mà làm mất thì giờ. Đất nước ta có không biết cơ man những người có tấm lòng ái quốc, hãy vì hậu thế mà đối xử tử tế với họ, cho dù họ có ái quốc theo cái cách của họ...".

Trong một buổi tọa đàm trên truyền hình, ông đã từng nói: "Nội lực không phải là mấy đồng xu lẻ ở trong túi dân chúng. Nội lực là trí tuệ, công sức, tình cảm, tâm huyết của toàn thể dân tộc, không kể trong hay ngoài nước, cũ hay mới". Vây, theo ông, cách nào để phát huy nội lực của đất nước?

Đối với tôi, trong mọi mối quan hệ, bao giờ cũng chỉ coi trọng yếu tố con người. Ở trong Chuyện tử tế có đoạn nói về trẻ em Việt Nam và trẻ em Nhật Bản. Trong khi trẻ em Việt Nam được học: "Các em là những đứa trẻ hạnh phúc bởi các em là con Hồng cháu Lạc, giang sơn của các em như gấm vóc, tài nguyên giàu có với rừng vàng, biển bạc...". Nhưng trẻ em Nhật Bản được dạy bảo: "Các em là những đứa trẻ bất hạnh bởi vì được sinh ra trên đất nước hoàn toàn không có tài nguyên, từng thua trận trong chiến tranh. Gương mặt của đất nước này và tương lai của đất nước này trông chờ ở các em". Thế cho nên thái độ của trẻ em Nhật Bản đối với đất nước của chúng khác hẳn con em chúng ta, có trách nhiệm hơn, bao dung hơn.

Một ví dụ khác nữa là vua Trần Nhân Tông. Trong khi đánh thắng quân Nguyên Mông, các quan cận thần dâng lên cái tráp trong đó có danh sách của những kẻ nội phản, làm tay sai cho giặc. Nhà vua ưu tư và phán rằng: "Các ngươi, hãy vì tấm lòng của muôn dân, sự hiếu thảo của muôn dân, sự đoàn kết của muôn dân để xây dựng đất nước này, giang sơn này và mang đến cho bá tánh đời sống yên vui, ai ai cũng có thể nhìn nhau bằng tấm lòng tin cậy. Ta truyền lệnh đốt cái tráp này đi". Nếu nói nội lực của đất nước không phải là mấy đồng xu lẻ gửi ở ngân hàng thì có nghĩa nội lực là tất cả những vấn đề về nhân cách của một dân tộc, bản lĩnh của một dân tộc. Suy cho đến cùng vấn đề của xã hội Việt Nam bây giờ chính là vấn đề nhân cách. Tất nhiên suy nghĩ của tôi có thể là phiến diện, là chưa chuẩn.

Nói cách khác là nội lực đất nước liên quan đến vấn đề giáo dục, thưa ông?

Liên quan đến rất rất nhiều. Phải chăng nền giáo dục của ta hiện nay sản sinh ra những con người không dám nói sự thật, không có chính kiến, hắt nước theo mưa, nước chảy bèo trôi... Người ta không dám nói điều khác với ý kiến của cấp trên. Nếu như toàn dân được nói những điều mình nghĩ, mình cho là phải thì chúng ta càng có nhiều lựa chọn. Tôi chỉ có ước mơ duy nhất là đất nước mình trở thành một đất nước mà trong đó gồm những con người nghĩ gì nói nấy. Tất nhiên, ở những cương vị khác nhau thì những điều nghĩ và nói ấy nó sẽ có những giá trị nhất định. Nhưng tuyệt đối, đừng coi thường dân chúng.

Thế có nghĩa, cách tốt nhất để phát huy nội lực chỉ đơn giản là làm thế nào để mọi người được nói những điều mình nghĩ?

Đúng vậy, làm sao mà một người hay một nhóm người nào đấy lại có thể khôn hơn, giỏi giang hơn, sáng suốt hơn gần 90 triệu dân? Việc biết lắng nghe người khác nói sẽ chỉ làm cho xã hội tốt lên chứ không thể xấu hơn được.

Theo ông, như thế nào là một người tử tế?

Đây là một câu hỏi cũ như trái đất. Sống lương thiện. Biết đau những nỗi đau của đồng loại, biết nhục những nỗi nhục của đồng bào. Karl Marx tôn kính đã từng nói: "Tất nhiên, chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại với nỗi đau khổ của con người, mà chăm lo riêng cho bộ da của mình".

Mở đầu phim Chuyện tử tế, năm 1985 tôi viết thế này: "Ngày xưa cha bác có dạy rằng, tử tế có trong mỗi con người, mỗi gia đình, mỗi dòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bỉ đánh thức nó, đặt nó trên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài quốc gia, bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có nỗ lực tột bậc và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn. Hãy hướng con trẻ và cả người lớn đầu tiên vào việc học làm người, người tử tế, trước khi mong muốn và chăn dắt họ thành những người có quyền hành giỏi giang hoặc siêu phàm".
Sau gần 30 năm, Chuyện tử tế vẫn còn nguyên giá trị. Nếu bây giờ có cơ hội, ông có làm tiếp không?

Chẳng bao giờ làm lại được đâu.

Vì...
Ngày đó, và cả bây giờ xem lại Chuyện tử tếHà Nội trong mắt ai ai cũng sẽ tự hỏi: Chỉ có như vậy thôi mà sao lại bị cấm đoán và ồn ĩ lên thế? Có lẽ phim gây chấn động và sự quan tâm chính bởi những điều nó đặt ra vào cái thời điểm ấy. Kể ra, đến nay nó vẫn hợp thời về mặt nội dung. Nhưng nó không phải là kiệt tác hay đỉnh cao gì. Về mặt nghề nghiệp mà nói, phim rất thường bởi vì phần lớn là quay toàn cảnh, dùng lời bình dẫn dắt. Cách làm phim hiện đại bây giờ người ta không tiêu hóa nổi đâu. Và nói thật rằng khi chiếu lại những bộ phim này tôi thấy xấu hổ về mặt nghề nghiệp.

Thực ra, phim tài liệu khó có thể nói là của anh, của tôi hay là của một người nào cụ thể. Đó là phim của cuộc đời. Tất cả những người trong phim, nhờ có sự hiện diện của họ, nhờ sự đóng góp tham gia của họ, nhờ sự từng trải, nhờ những thân phận của họ mà làm nên câu chuyện. Họ không phải là diễn viên. Không phải hư cấu, không phải đạo diễn gì cả. Cái xứ này có quá nhiều chuyện hay, không phải đóng diễn, bịa đặt.

Tôi vẫn thường nói với các học trò của tôi rằng, cái dở nhất của người làm phim tài liệu chúng ta là cuộc đời vốn thật thì ta làm thành giả. Bình thường cuộc đời rất hồn nhiên, ta mang phương tiện, máy móc... đến, hô bật đèn lên, bấm máy đi... thế là tất cả mọi thứ "chết cứng" hết cả lại, nó không thật nữa. Đối với tôi cuộc đời là bàn thờ. Và như vậy, liệu tôi có làm được một Chuyện tử tế nữa không?

Được biết, ông vẫn tiếp tục làm phim, vậy tiếp sau Mạn đàm về người Man di hiện đại sẽ là gì, thưa ông?

Hội ái mộ Yersin ở tỉnh Khánh Hòa và Thụy Sĩ có gợi ý mời tôi làm phim về nhân vật này. Alexandre Yersin là người vô cùng có công với Việt Nam. Ông là người đi vào lịch sử y học thế giới bằng việc tìm ra vi trùng dịch hạch, ông là người tìm ra Đà Lạt, mang cây hồ tiêu và cây cao su vào trồng ở Việt Nam. Một con người vô cùng gắn bó, yêu thương với những người dân chài nghèo khó ở xóm Cồn, Nha Trang. Người gần như sống hết đời và làm khoa học ở Việt Nam.

Trong di chúc, ông muốn rằng: Xin hãy đừng mang tôi đi đâu cả, hãy để tôi ở Suối Dầu, bên cạnh những cây cao su và cây hồ tiêu và những người Thượng... Một người tử tế như thế, đáng kính như thế, nhân hậu như thế, vì con người như thế tôi mong muốn làm một cái gì đó thật xứng đáng để hậu thế chúng ta không bao giờ quên ông.

Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện!
Nguồn: Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Thơ Trần Mạnh Hảo - TRẢ NÓN CHO TRĂNG


Trả nón cho trăng

Thơ Trần Mạnh Hảo

Tặng em Bùi Minh Hằng

Em là trăng
Trăng mọc ban ngày
Ôi vầng trăng đội nón
Em Hồ Gươm bán nguyệt heo may

Nón mùa thu
Áo sương mù đưa đón
Em đội tên hai quần đảo trên đầu
Nón và trăng
Cùng mang tên đất nước
Em đi một mình nào có ai đâu

Cướp !
Cướp !

Chúng cướp trăng trên đầu
Chúng cướp tên đất nước
Chúng cướp Hoàng sa Trường sa
Giữa rừng công an ta
Sao toàn cướp ?

Chúng cướp nón em Hằng
Trăng cũng khóc
Em một mình giành lại nón cho trăng
Giành lại nón bài thơ yêu nước

Cướp đeo băng đỏ
Giật rách nón em thương
Em ôm chặt một vầng trăng vỡ
Như ôm đất nước đoạn trường
Rách nát một linh hồn nón
Trăng ôm hai quần đảo lên đường

Sau màn cướp nón
Đến trò cướp người

Giữa ban ngày
Trăng bị bắt cóc
Tổ Quốc ơi
Sao mùa thu lại khóc ?

Trả trăng cho nón
Trả nón cho trăng …

Sài gòn sáng sớm chủ nhật 23-10-2011

T.M.H.

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN: CÙNG CÂU CÁ VỚI BẠN HỌC SINH LỚP 11

Nhân chiều thu cuối tuần, mời chư vị đi câu cá cùng một em học sinh lớp 11 ở Quận Đống Đa, Hà Nội:

 



Toàn văn đề bài và bài làm:

Bản chép của Bác Khách ẩn danh:

Đề bài: 

Phân tích 2 câu thơ sau trong bài thơ "Thu Điếu" của nhà thơ Nguyễn Khuyến:
Tựa gối buông cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo


Bài làm:

Nguyễn Khuyến là một đại thi hào về văn thơ cổ VN. Tác giả đã thể hiện sự kém cỏi của mình trong việc câu cá và tác giả cũng không có được sự tỉnh táo nhất định. Hình như khi làm bài này, ông đang say hoặc tựa tựa như thế. Có thể vì quá phê nên tác giả đang bay, nghĩ về một thiên đường trong văn thơ. Ông phải nằm tựa vào gối. Từ "buông" cho thấy ông lười vô đối, không "thả", không câu tử tế. Có thể ông đang trong tình trạng bay cao (...) ông không thể trong tình cảnh tốt nhất về thể xác cũng như tâm hồn.

"Lâu chẳng được": ôi 3 từ thôi mà sao cho chúng ta những cảm xúc khác nhau. Theo em, chỗ này là đỉnh điểm của sự bất lực. Ông "buông" cần câu rất lâu nhưng chẳng được. Ông không thể kiếm được một con cá, hay nói cách khác là ông không có khả năng cũng như kinh nghiệm câu cá.

"cá đâu đớp động dưới chân bèo": có thể khẳng định đây là đàn cá thông minh nhất thế giới. Chúng đớp mồi động như thế mà tác giả không thể kiếm được một con nào => chúng có kỹ thuật rất tốt, khả năng xử lý linh hoạt, đầu óc tỉnh táo, IQ cao, năng lực chỉ huy hay, khả năng team work tốt. Không những thế, chúng còn biết núp dưới chân bèo => đầu óc chúng quá tinh quái, chúng không lộ diện ra để tác giả câu được.

Nhìn tổng thể, ngôn ngữ của tác giả qua hai câu thơ trên thật sâu sắc vô cùng. Em đã phải vò đầu, bức tóc, vặt tai mãi mới suy nghĩ ra được ý nghĩa này. Ông hình như không có việc gì làm, và nhà ông hình như cắt điện luân phiên và thường xuyên mặc dù ông rất giàu có.

Nhà ông có cả một ao cá riêng cơ mà =>chứng mình nhà ông giàu vì ngày nay có nguyên cả một cái toilet to đùng, hình như quá xa xỉ.

Ông không có việc gì làm sao? ông đang say hoặc không tỉnh táo mà nằm câu cá. thật là một phong cách rất trang nhã. một việc rất tao nhã như câu cá mà làm được khi say, quả thật tài giỏi => mệnh đề được chứng minh.

ông phải ra thuyền giữa hồ toàn bèo để tựa vào giối bông nằm, em có điên cũng không phơi mình ra nắng để nằm câu cá, không có quạt, không có điều hòa, không vô tuyến, không balotelli, lại còn internet cũng không có. vậy mà ông vẫn bình thản nằm trên thuyền ngắm mặt trời.

Ông Nguyễn Kkuyến đã cho ta một bài thơ nói chung cũng như hai câu thơ bất hủ

(hết). 

Bản chép của Bác Ha Le:

ĐỀ BÀI:

Phân tích:
"Tựa gối ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

BÀI LÀM:

Nguyển Khuyến là một đại thi hào về văn thơ cổ Việt Nam. 2 câu thơ trên là 2 câu thơ cuối trong bài Thu Điếu.

Tác giả đã thể hiện sự kém cỏi trong nghề câu cá. Mà tác giả cũng đã có được sự tỉnh táo nhất định. Hình như khi làm bài này, ông đang xay hoặc tựa tựa thế. Có lẽ vì quá fế, nên tác giả đang bay, nghĩ về một thiên đường trong văn thơ. Ông phải nằm tựa vào gối. Từ "buông" cho ta thấy Ông lười vô đối, không "thả", không câu tử tế.

Có thể là ông đang trong tình trạng bay cao ... ( dấu ... : chữ này đọc không rõ), ông không thể trong tỉnh trạng tốt nhất về thể sác cũng như tinh thần.

"Lâu chẳng được"

Ôi! 3 từ thôi mà sao cho chúng ta những cảm súc khác nhau. Theo em chỗ này là đỉnh điểm của sự bất lực. Ông "buông" cần câu rất lâu nhưng chẳng được. Ông không thể kiếm nổi 1 con cá hay nói đơn giản là ông không có kinh nghiệm cũng như khả năng câu cá.

"Cá đâu đớp động dưới chân bèo"

Đàn cá này có lẽ được công nhân là đàn cá thông minh nhất thế giới. Chúng đớp mồi động như thế mà tác giả không thể kiếm nổi một con nào => chúng có kỹ thuật rất tốt, khả năng sử lí linh hoạt, đầu óc tỉnh táo, IQ cao, năng lực chỉ huy hay, hoạt động team work tốt.

Không những thế chúng còn biết nú, chú dưới chân bèo => đầu óc chúng quá tinh quái, chúng không lộ diện ra để tác giả câu được.

Nhìn tổng thể 2 câu thơ trên ta thấy được ngôn ngữ của tác giả sâu xắc vô cùng. Em đã phải vò đầu, bứt tóc, vặt tai mãi mới suy nghĩ ra được ý nghĩa này. Ông hình như không có việc gì làm và nhà ông có vẻ như cắt điện luân phiên thường xuyên mặc dù ông rất giàu có:

+ Nhà ông có cả một ao cá riêng cơ mà => c/m nhà ông giàu có bởi vì ngày nay có cái phòng vệ sinh to, lớn hình như quá xa xỉ.

+ Ông không có việc gì làm, Ông đang xay hoặc không tỉnh táo mà còn nằm câu cá, thật là một phong cách rất trang nhã. 1 việc rất tao nhã như câu cá mà làm được khi xay, quả tật rất giỏi <=> Mệnh đề được c/m.

+ Ông phải ra thuyền giữa hồ toàn bèo để tựa vào gối bông nằm. Em có điên cũng không phơi mình ra nắng để nằm câu cá, không có quạt, không điều hòa, không vô tuyến, không Balotelli, lại còn In te nẹt cũng không có. Vậy mà ông vẫn bình thản nằm trên thuyền ngắm mặt trời.

Ông Nguyễn Khuyến đã cho chúng ta một bài thơ nói chung cũng như 2 câu thơ bất hủ.

- hết-

 Xin cám ơn hai bác đã luận và chép lại bài văn trên 
để chúng ta cùng thư giãn cuối tuần.

TÒA ÁN ĐỐNG ĐA TÌM CÁCH CỨU ĐÀI TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI

Tòa án Đống Đa tìm cách cứu Đài PT & TH Hà Nội

Nguyễn Tường Thụy 


Mười nhân sĩ trí thức, thay mặt những người biểu tình Mùa Hè 2011 làm đơn khởi kiện Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội  (HTV) hôm nay nhận được thông báo trả lại đơn kiện của Tòa án nhân dân quận Đống Đa (TAĐĐ).

Thế là sau 38 ngày cò cưa, cuối cùng TAĐĐ vẫn làm cái việc mà nhiều người đã đoán được trước là không thụ lý đơn kiện. 

Nói là TAĐĐ nhưng thực ra mấy ai tin trong vụ này họ xem xét, xử lý độc lập. Chẳng ai lạ gì cái cách làm việc của tòa án bây giờ. Hẳn là 38 ngày ấy họ đã xin ý kiến chỉ đạo của tòa cấp trên, thậm chí của các quan chức, lãnh đạo ngoài hệ thống tòa án. Nhưng việc nhận đơn rồi trả đơn đều mang danh nghĩa của TAĐĐ nên cứ phải nói thế.

Hãy xem lý lẽ của TAĐĐ thế nào?

1. TAĐĐ cho rằng: “Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đưa tin về sự việc có hình ảnh các ông nhưng không nêu đích danh cụ thể ai, không xuyên tạc, cũng không có lời bình, nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào”.

Điều này, hẳn có sự trao đổi giữa Tòa và bị đơn (HTV). Vu cáo cho người ta đủ thứ rồi đưa hình ảnh người ta lên lại cãi là tôi không nêu đích danh ông. Thử hỏi ai đó viết một bài báo nói rằng tham nhũng bây giờ nó thành bầy sâu, rồi kèm mấy cái ảnh các ông vào nhưng không nói ông này là ông Chánh án TAĐĐ, ông kia là Giám đốc HTV thì sẽ ra sao nhỉ? Tác giả có thể cãi là tôi không nêu đích danh các ông được không?

2. HTV không trực tiếp nói người biểu tình là phản động nhưng cho mấy người dân nói (có thể dặn trước, quay đi quay lại cho đúng ý phóng viên) rồi chối rằng tôi không nói thế, đó là người dân đấy chứ. Cả một đất nước 87 triệu dân, tìm ra vài ba người dân như thế, nào có khó gì. Đây cũng là cách làm báo quá cũ rích khi muốn khen hay nói xấu một ai đó của báo chí theo cái gọi là “định hướng dư luận”

3. Còn nữa, TAĐĐ chẳng lẽ lại không coi đây là nói xấu, là vu cáo?

- Lời bình của HTV1, 18:41:25 ngày 21/8: “… việc tham gia biểu tình lại trở thành tấm bia che chắn cho các thế lực thù địch phản động đằng sau đang ráo riết chia rẽ khối đại đoàn kết, kích động tư tưởng hằn thù dân tộc…

- Lời bình của HTV1, 18:42:37 ngày 22/8: “Thời gian gần đây lợi dụng vỏ bọc yêu nước một nhóm người bị các thế lực phản động trong nước và nước ngoài kích động đã tụ tập biểu tình hòng lôi kéo những người nhẹ dạ cả tin không nắm bắt thông tin đầy đủ gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, cản trở và chống đối lực lượng chức năng làm nhiệm vụ.” …

Các ông hãy trả lời:

- Những người biểu tình che chắn cho các thế lực thù địch phản đông như thế nào? Bọn phản động ấy là ai, các ông hãy lôi cổ chúng ra để cho người biểu tình biết rồi đem ra xử.

- Những người bị các thế lực phản động trong nước và nước ngoài kích động là ai? Họ lôi kéo được những ai?

Nếu không chỉ ra được thì rõ ràng HTV đã vu khống, xuyên tạc những người biểu tình yêu nước.
Đó là lối nói năng hết sức hồ đồ của HTV. Nên nhớ đây là lời bình của HTV chứ không phải của người dân trả lời phỏng vấn nên TAĐĐ không thể nói “không có lời bình, nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào”.

Có thể các ông bao biện: ấy là chúng tôi nói chung chung về những người biểu tình chứ có nói đến cá nhân ai đâu. Nhưng cứ theo lời bình của HTV thì những người biểu tình chỉ có thể là một trong 3 loại:

- Thế lực phản động trong nước và nước ngoài,

- Những người bị kích động,

- Những người bị lôi kéo.

Những người biểu tình hầu hết có danh tính lưu trong hồ sơ của công an. Đó là những con người cụ thể mà cứ theo lối nói của HTV thì họ nằm trong 3 đối tượng trên chứ không phải đám người vu vơ nào đó.

4. Thông báo trả lại đơn kiện viết “Đối chiếu với các qui định của pháp luật, đơn khởi kiện của các nguyên đơn có tên trên thuộc trường hợp: “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện”.

Lạ nhỉ, TAĐĐ chỉ dẫn ra khoản 2 điều 168 và điều 170 Bộ luật tố tụng dân sự là những điều khoản nói về thủ tục trả lại đơn và kiến nghị, khiếu nại khi bị trả đơn chứ trường hợp “Người khởi kiện không có quyền khởi kiện” lại không thấy dẫn điều khoản như thế nào thì thuộc trường hợp “người khởi kiện không có quyền khởi kiện”.

Tuy nhiên, đơn khởi kiện này hoàn toàn phù hợp với khoản 2 điều 163 Bộ luật tố tụng dân sự qui định về phạm vi khởi kiện:

Nhiều cá nhân, cơ quan, tổ chức có thể cùng khởi kiện một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức khác về một quan hệ pháp luật hoặc nhiều quan hệ pháp luật có liên quan với nhau để giải quyết trong cùng một vụ án.

Mặt khác, nếu đây là thuộc trường hợp “người khởi kiện không có quyền khởi kiện” thì sao TAĐĐ không trả đơn ngay từ đầu, lại còn yêu cầu bổ sung hồ sơ, để người khởi kiện đi lại nhiều lần cho mệt.

Phải chăng qua nghiên cứu đơn, thấy thế thua thuộc về HTV rõ ràng cho nên TAĐĐ mới trả lại đơn phán bừa rằng HTV không thế, không thế … để cứu HTV?

Việc cho rằng HTV không xuyên tạc vu khống, xúc phạm ai rồi trả đơn, phải chăng TAĐĐ đã làm cái việc xử trước, vắng mặt nguyên đơn.

Nếu HTV có đầy đủ bằng chứng, lý lẽ thì tại sao TAĐĐ không triệu họ đến để cùng tranh luận cho ra lẽ để phải trái, thắng thua rạch ròi. Sao cứ đơn phương bênh vực HTV rồi tuyên bố nguyên đơn kiện không đúng?

Nếu tòa án có quyền tự xét rồi phán sai đúng thì tổ chức các phiên tòa để làm gì, luật sư để làm gì?

Phải trái cứ đưa nhau ra tòa, nếu một bên hoặc cả hai muốn, để rồi phân định rõ trắng đen. Tại sao TAĐĐ không dám mà lại đi làm cái việc cả vú lấp miệng em như thế.

Dân gian có câu “kiến kiện củ khoai”. Nhưng đây không phải là một con kiến mà cả một đàn kiến ngoan cường đang nắm trong tay lẽ phải.

21/10/2011
TƯỜNG THỤY

ĐÀI TH HN VÀ TÒA ÁN ĐỐNG ĐA VI PHẠM ĐIỀU KHOẢN NÀO CỦA LUẬT BÁO CHÍ?

Đài Truyền hình Hà Nội và Tòa án nhân dân quận Đống Đa đã vi phạm điều khoản nào của Luật Báo chí? 

 

Phạm Viết Đào

 

Tấm ảnh này đã được Đài truyền hình Hà Nội minh họa cho bản tin của Đài cho rằng có một số phần tử phản động tham gia biểu tình phản đối Trung; ảnh đưa minh họa cho bản tin khi chưa được những người trong ảnh cho phép...
Tại Điều 10, khoản 4 của Luật Báo chí quy định Những điều không được thông tin trên báo chí: 
“ Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân…” 
Cụ thể hóa điều luật này, khoản e Mục 2 điều 7 của Nghị định 02/2011/NĐ-CP đã quy định:” Đăng phát ảnh của cá nhân mà không được sự đồng ý của người đó hoặc thân nhân người đó…” sẽ bị xử phạt từ 3 tới 5 triệu đồng…
Căn cứ vào các quy định này, Tổng Giám đốc Đài truyền hình Hà Nội phải bị xử phạt hành chính theo Nghị định 02 và phải đăng cải chính theo quy định tại Điều 9 của Luật Báo chí. Điều 9 Luật Báo chí quy định việc Cải chính trên báo chí như sau:
”1.Báo chí khi thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân thì phải đăng, phát sóng lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả. Trong trường hợp có kết luận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng kết luận đó.
2.Tổ chức, cá nhân có quyền phát biểu bằng văn bản về những nội dung đề cập trên báo chí khi có căn cứ cho rằng báo chí đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm đến mình. Cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân đối với thông tin đã được đăng, phát sóng trên báo chí của mình.

Lời phát biểu của tổ chức, cá nhân không được xúc phạm cơ quan báo chí, danh dự, nhân phẩm của tác giả.

Kể từ khi nhận được lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì trong thời hạn năm ngày đối với báo ngày, đài phát thanh, đài truyền hình, mười ngày đối với báo tuần, trong số ra gần nhất đối với tạp chí, cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu đó.

3.Lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả và lời phát biểu của tổ chức, cá nhân quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này phải được đăng, phát sóng tương xứng với thông tin do báo chí đã đưa ra theo quy định của Chính phủ.

4.Trong trường hợp cơ quan báo chí không cải chính, xin lỗi hoặc cải chính, xin lỗi không đúng các quy định của Luật này, không đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì tổ chức, cá nhân đó có quyền khiếu nại với cơ quan chủ quản báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án.”

Việc Tổng Giám đốc Đài truyền hình Hà Nội không chịu cải chính, xin lỗi một số công dân đã bị Đài sử dụng hình ảnh của họ minh họa cho một bản tin phê phán việc xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội; Đài sử dụng hình ảnh của một số công dân khi chưa được họ cho phép; hành vi này của TGĐ Đài truyền hình Hà Nội là hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm của họ, hành vi này vi phạm khoản 4 Điều 10 của Luật Báo chí; Việc Đài truyền hình Hà Nội đã không cải chính, xin lỗi và bồi thường thiệt hại về danh dự là vi phạm Điều 9 của Luật báo chí. 

Như vậy, việc một số công dân, một số văn nghệ sĩ, trí thức khởi kiện Đài truyền hình Hà Nội là hoàn toàn có cơ pháp lý và được quyền khởi kiện ra Tòa theo quy định của  khoản 4 Điều 9 Luật Báo chí...

Việc Tòa án nhân dân quận Đống Đa không thụ lý Đơn là vi phạm Điều 9 của Luật Báo chí ./.

P.V.Đ.

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

LÊ HOÀNG: TRONG TÔI MỘT NỖI LO SỢ ĐANG LỚN DẦN

Thử lý giải
Lê Hoàng

Tôi là người xưa nay vốn dĩ ghét chính trị, sợ chính trị. Tôi chỉ muốn yên ổn làm ăn một cách đàng hoàng, trước là làm giàu cho mình, cho gia đình vợ con mình sung sướng. Sau là đóng góp cho sự phát triển chung của xã hội theo tiêu chí “Dân giàu, Nước mạnh”.

Năm nay tôi trên 40 tuổi, chưa đủ để gọi là hiểu biết cuộc đời nhưng chí ít tôi cũng đã từng trải qua việc đi sơ tán thời Mỹ leo thang ném bom miền Bắc Xã hội chủ nghĩa năm 1972. Từng phải xếp hàng  rồng rắn mua gạo mua rau thời bao cấp, từng trải qua không khí chiến tranh biên giới phía Bắc, rồi biên giới Tây Nam những năm 79-80. Chưa đủ lớn nhưng dù gì những thời kỳ đó ít nhiều để lại trong tôi những ký ức sâu đậm về một thời.

Sở dĩ tôi viết bài này, cũng là lần đầu tiên tôi viết gửi anh Nguyễn Xuân Diện, một người mà tôi rất kính trọng và khâm phục để nhờ anh nếu có thể thì cho đăng trên blog của anh.  Thực ra lâu nay tôi vẫn là một độc giả trung thành của Blogger Nguyễn Xuân Diện và tôi vẫn comment dưới tên “Một người Hà Nội”. Nhưng hôm nay tôi muốn có tiếng nói của riêng mình và tôi tin dưới một khía cạnh nào đó, có thể là tâm tư của rất nhiều người “bình thường” như tôi.

Chính các cuộc biểu tình chống TQ những tháng vừa qua đã gây cho tôi ấn tượng rất mạnh và có thể nói thay đổi rất nhiều tư tưởng của tôi. Những nhân sĩ trí thức như bác Quang A, bác Nguyên Ngọc, Bác Huệ Chi, anh Xuân Diện…là những người trực tiếp xuống đường biểu tình. Một số văn nghệ sĩ khác ủng hộ theo những hình thức khác nhau như chị Hồng Ngát, anh Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Trọng Tạo, KTS Trần Thanh Vân, một đồng nghiệp lớn tuổi mà tôi chưa may mắn được quen biết…vv.

Trở lại với việc biểu tình, vốn là một sự rất tự nhiên và rất dễ hiểu trước hành động xâm lấn của một nước khác đối với chủ quyền của Việt Nam. Điều tôi không hiểu và rất lo sợ, chính xác tôi muốn dùng chữ “Lo sợ” là thái độ của chính quyền đối với việc này. Đầu tiên là việc lúng túng trong cách xử lý vấn đề, sau đó là các việc bắt bớ, đàn áp người biểu tình. Việc này các trạng mạng và các blogger đã phân tích nhiều tôi không muốn lạm bàn thêm. Tôi chỉ muốn cố hiểu khi đặt câu hỏi “Vì sao”. Vì sao mà chính quyền lại có những hành động mà tôi không hiểu được?

Tôi và rất nhiều người khác một thời đều được học dưới cái gọi là mái trường XHCN. Một thời chúng tôi rất tin, có thể nói tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và sự trong sạch của những người có vị trí cao và rất cao trong Đảng cũng như chính quyền. Nói thực lòng thì bây giờ tôi vẫn muốn có lòng tin đó...

Việc TQ xâm lấn đe nẹt nước ta là cái việc xưa như lịch sử anh hùng của dân tộc Việt. Tôi nhớ hồi còn nhỏ, học lớp 3,4 gì đó cô giáo chủ nhiệm tôi có nói, đại ý dân tộc chúng ta đã bị đồng hoá gần hết. Như cô và các em đều là người gốc tàu??? Bằng chứng là tộc người Giao Chỉ, tức là thuần Việt thì các ngón chân cái đều quặp xuống đất chứ không vểnh lên. Rồi cô còn nói thêm là may ra chỉ còn sót lại rất ít người già có ngón chân cái quặp xuống. Tất cả chúng tôi không ai bảo ai đều nhìn xuống ngón chân cái của mình. Không hiểu cô giáo lấy tư liệu đó từ đâu ra hay nghe ai nói và độ tin cậy đến đâu, nhưng từ đó chúng tôi quên bẵng viêc này.

Lại nhớ năm 1979, chúng tôi còn đang là học sinh cấp 1. Hồi đó không khí chiến tranh ở HN ghê lắm. Khắp nơi đều đào giao thông hào và hầm trú ẩn. Học sinh chúng tôi còn quá bé nên chưa hiểu sự tàn khốc của chiến tranh, thậm chí còn háo hức khi nghe bạn bè kháo nhau “Sắp được đi sơ tán rồi đấy”!!!

Chúng tôi chỉ có chút lo sợ mơ hồ khi xem ti vi, thấy đưa hình ảnh người anh hùng Lê Đình Chinh được khiêng bằng chiếc cáng. Anh bị quân TQ chém bằng dao quắm gần đứt lìa cổ. Rồi đài loa phường phát đi phát lại bài “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới, toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới….quân xâm lược bành trướng dã man, đã giày xéo mảnh đất tiền phương. Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương….”

Ôn lại để thấy rằng, thời điểm đó toàn quân, toàn dân, toàn đảng đều một lòng căm thù quân xâm lược và quyết tâm bảo vệ biên cương đến thế nào. Dù rằng giao thông hào, hầm trú ẩn trong chiến tranh chống Mỹ chưa kịp lấp hết thì đã lại đào lên để chống giặc tàu.

Vậy thì, so sánh những việc của một thời chưa quá xa với việc ngày hôm nay. Dẫu rằng hoàn cảnh có khác nhau, “phe XHCN” đã không còn tồn tại, kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc của dân tộc Việt lại nhăm nhe xâm lấn với sự tiếp tay dù vô tình hay hữu ý của thứ giặc nội xâm (tham nhũng) và sự xuống cấp đạo đức xã hội chưa từng có trong xã hội Việt Nam. Tôi nói chưa từng có khi chỉ cần so sánh với thời gian tôi biết đọc biết viết và có chút ít nhận thức về môi trường xã hội xung quanh. Thời gian đó hình tượng người bác sĩ, thày giáo, chiến sĩ công an, chiến sĩ quân đội v.v... so với ngày nay thế nào? Tình làng nghĩa xóm, tình bạn bè, tình tương thân tương ái so với ngày nay thế nào?

Không khó để trả lời những câu hỏi trên.

Vậy tại sao chính quyền lại hành xử như thời gian qua?

Lục lại ký ức và vận dụng những kiến thức của mình về xã hội, chính trị…với nền tảng văn hóa của một trí thức được đào tạo chính quy, tự nhận là rất chịu khó đọc sách báo tiếp thu kiến thức tôi vẫn không tài nào hiểu nổi. Hay các chính sách chính trị nó ở tầm vĩ mô quá mà một người có trình độ và tuổi đời không còn trẻ lắm như tôi cũng chưa thể nào hiểu được ?

Trong tôi, chỉ còn một nỗi lo sợ , rất lo sợ đang lớn dần....

21.10.2011

  

KẾT CỤC BI THẢM CỦA NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI

KẾT CỤC BI THẢM CỦA NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI

Nguyễn Duy Xuân

Ngày hôm qua, 20-10-2011, cựu lãnh đạo bị lật đổ của Libya ông Gadhafi đã bị binh sĩ của lực lượng nổi dậy NTC bắn chết và kéo xác trên đường phố nơi quê nhà của mình.

Đó là một kết cục bi thảm cho nhà độc tài và một chế độ bạo tàn tồn tại suốt 42 năm qua.

Kết cục của Gadhafi gợi nhớ lại số phận của cựu tổng thống I-rắc Xa-đam Hu-xê-in bị hành quyết tháng 12 – 2006 cũng như sự sụp đổ của nhiều nhà độc tài khác trên thế giới gần đây như cựu tổng thống Ai Cập Mubarak.

Những sự kiện trên có lẽ là hồi chuông cáo chung cho một thể chế nhà nước độc đoán do một kẻ độc tài cai trị? Xu thế phát triển của thế giới hiện đại đang nghiêng dần về thể chế dân chủ ở đó quyền lực nhà nước từ nhân dân mà ra. Sẽ không còn đất cho những kẻ chuyên quyền độc đoán, chà đạp lên lợi ích của dân chúng vì tham vọng ích kỉ cá nhân.

Số phận của những nhà độc tài như Pinoche (Chilê), Xa-đam Hu-xê-in, Mubarak, Gadhafi… là những bài học lịch sử đắt giá cho những kẻ đi ngược lại quyền lợi của nhân dân; không sớm thì muộn, họ sẽ bị nhân dân trừng trị một cách nhục nhã.

21-10-2011
Nguyễn Duy Xuân


NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC GỬI THƯ CHO THẨM PHÁN TÒA ÁN ĐỐNG ĐA

Ngày 21-10-2011

            Kính gửi ông Nguyễn Văn Thắng
            Thẩm phán Tòa án nhân dân quận Đống Đa, Hà Nội

Tôi đang ở xa Hà Nội, qua mạng vừa đọc được Thông báo của Toà án nhân dân quận Đống Đa do ông ký tên, bác đơn của chúng tôi kiện đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, coi chúng tôi là những “người khởi kiện không có quyền kiện” vì “đài phát thanh và truyền hình Hà Nội có đưa hình ảnh của các ông (tức chúng tôi) nhưng không nêu đích danh ai, không xuyên tạc, cũng không có lời bình nhận xét có nội dung vu khống, xúc phạm danh dự nhân phẩm và gây thiệt hại đến cá nhân nào”.
           
Tôi chỉ xin hỏi ông thẩm phán Nguyễn Văn Thắng một câu: nếu tôi viết và cho đăng báo một bài báo nói về chuyện người lớn hiếp dâm trẻ con, và đăng ảnh ông kèm theo bài “nhưng không nêu đích danh” ông, thì ông thẩm phán nghĩ sao, liệu ông có thấy bị “xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự nhân phẩm và bị gây thiệt hại” không?
           
Tôi chờ câu trả lời của ông.

         Trân trọng
Nguyên Ngọc