Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

Phương Bích: BA NGƯỜI ĐÀN BÀ CHỜ CHỒNG NGÀY 8.3


Những người đàn bà chờ chồng trong ngày 8.3
Phương Bích

Khuôn mặt chị Lân, vợ bác Nguyễn Tường Thụy vẫn bừng bừng tức giận:

- Họ đến đưa giấy mời, bảo đi ngay. Anh ấy (bác Thụy) bảo các anh mời cũng phải để cho tôi có thời gian chuẩn bị chứ. Nó không nghe, cứ bắt anh ấy phải đi ngay. Anh ấy không chịu, vì còn đang mặc quần áo ngủ, lại chưa rửa mặt. Nó bảo bác không đi là chúng tôi bế bác đi đấy. Thế là họ bế thật. Mấy người bọn họ xúm vào bế anh ấy lên nhét vào ô tô. Tôi chạy theo ô tô gào lên:

- Ối làng nước ơi, công an bắt chồng tôi, nào tôi có biết bắt chồng tôi vì cái gì đâu, ối làng nước ơi....

Nguyễn Quang Lập: HOA CHO BÙI HẰNG

Hoa cho Bùi Hằng
Nguyễn Quang Lập

Không biết hôm nay người ta tổ chức cho chị em trại Thanh Hà đón ngày 8/3 thế nào. Bùi Hằng có nhận được nhiều hoa không? 
 
Lần đầu tiên trong đời, ngày 8/3 mình có nhu cầu gửi một lẳng hoa tới một người đàn bà không quen. Xưa nay ngày 8/3 mình không tặng hoa cho ai, mình không thích mấy màn tình cảm hoa hòe hoa sói. Nhưng hôm nay mình rất muốn nhờ ai đó đem một lẳng hoa tặng Bùi Hằng.

Tối qua đang làm việc, chợt nhớ ra đã đến ngày 8/3.  Bổng nhiên nhớ chị, lục khắp mạng méo không thấy ai viết về chị cả, mình đọc lại cái thư chị gửi cho con (tại đây), tự nhiên ứa nước mắt: “Mẹ của các con cả quãng đời làm người chưa bao giờ làm gì đê tiện xấu xa, chưa bao giờ thỏa hiệp với cái ác cái xấu và giờ đây dù bị giam cầm oan khuất, nhưng không làm các con phải xấu hổ vì mẹ, không đi tù vì trộm cắp, cướp bóc, mẹ không đi tù vì bất cứ tội trạng hay hành vi phạm pháp luật đê tiện bỉ ổi như nhiều kẻ đúng ra phải đi tù và phải xấu hổ. Như vậy các con hãy yên lòng và ngẩng cao đầu vì mẹ đã một thân một mình nuôi dạy ba chị em con, gây dựng chăm lo một gia đình không có người cha làm trụ cột mà không để các con phải thiếu đói, thất học, dù mẹ của các con không là quan chức hay ông nọ bà kia. Song các con đã nhìn thấy mẹ đã làm những gì để có được sự trân trọng của xã hội của những người hàng xóm láng giềng nơi đất khách quê người trong hơn 20 năm qua, tất cả những gì mẹ làm đều để lại sự tôn kính yêu quý của nhiều người, đó là nhân dân.”

TIN ĐẶC BIỆT: NGÀY 8.3 ĐI TRẠI THANH HÀ THĂM BÙI HẰNG

Thưa chư vị,

Hôm nay ngày 8 tháng 3, những người bạn của Chị Bùi Thị Minh Hằng đã lên Trại Thanh Hà để thăm và tặng hoa Chị hiện đang bị nhà cầm quyền Hà Nội giữ tại đây. Được biết, 5 người bạn đại diện cho những người bạn của Bùi Hằng đã gặp trực ban của trại là Trần Quang Diệu đề nghị chuyển hoa và quà cho Chị. Trực ban vào xin phép lãnh đạo và ông Trần Thái Hòa là Trại trưởng phân khu III đã mời mọi người vào bên trong và nhận hoa, hứa chuyển hoa và quà cho Chị Bùi Thị Minh Hằng.

Lần này lên Thanh Hà, mọi người cho biết đã xuất hiện các biển cấm quay phim, chụp ảnh và tụ tập đông người xung quanh cổng trại; thậm chí một vài lối đi cũng đã được che kín để tránh việc chụp ảnh từ bên ngoài vào.

Dưới đây là hình ảnh bạn bè gửi hoa chúc mừng Chị Bùi Thị Minh Hằng nhân ngày 8.3:





EM THÂN YÊU CỦA NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Em thân yêu!

Cả buổi sáng nay, (à, hôm qua chứ nhỉ vì lúc này đã sang ngày 8/3 hơn ba giờ rồi) anh viết bài này làm quà tặng em. Chưa kịp sửa sang tỉa tót gì thì bị bắt.

Anh quyết định không sửa lại, không thêm bớt gì nữa để kỷ niệm ngày hôm qua, ngày mà anh định dồn hết tâm huyết cho em nhưng bị dở dang. Thô mộc nhiều khi còn có giá trị hơn là sự trau chuốt, em nhỉ.

Chiều qua, em đã dồn hết sức lực và cả trí thông minh nữa trong việc đòi trả tự do cho anh. Em đã thể hiện hết tấm lòng của người vợ, một cách tự nhiên, dung dị như con người em vậy.

Bằng ấy năm chung sống, và thêm cả sự kiện chiều tối qua nữa, anh hiểu, em sẵn sàng nhận hết những gì về mình, kể cả cái chết để bảo vệ chồng, con. Bình thường, em hiền dịu thế nhưng kẻ nào động vào chồng con em, em hóa thành sư tử.

Tặng em những dòng chữ sau:

HẰNG ƠI! - thơ Tô Vĩnh Hà















Kính tặng Bùi Thị Minh Hằng

HẰNG ƠI!…

Có thể một ngày nào đây
Bầu trời sẽ không còn mây đen nữa
Mặt đất sẽ không còn nức nở
Trong mịt mù nhức nhối giăng giăng…


Có thể một chiều nào đây
Ngày tám tháng ba sẽ hết thật rồi giả dối
Lũ đàn ông bạo quyền chết cùng tội lỗi
Để bờ cỏ mướt xanh ru sông chảy hiền hoà
Đến với rộng cùng biển biếc bao la…


CÁC CON TÔI TỰ LÀM THIỆP MỪNG CÔ NHÂN NGÀY 8.3

Tối qua, trong khi chờ tôi được trả tự do, với sự hướng dẫn của mẹ, các con tôi đã tự làm những tấm thiếp chúc mừng cô giáo nhân ngày 8.3. Đây là "tác phẩm" của các cháu:


*Ghi chú: Bức tranh cắt ra từ tờ lịch treo tường (loại bloc to), dán trên giấy bìa (loại bìa mà vợ chồng tôi thường dùng để tự in danh thiếp mỗi khi có dịp nào đó cần dùng vài chục tấm để giao thiệp).
____________________

Thông tin tổng hợp trên internet về việc bắt giữ: Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Kim Môn, Nguyễn Xuân Diện, do ABS tổng hợp:

- TS Nguyễn Xuân Diện, blogger Nguyễn Tường Thụy và ông Môn chủ nhà hàng Quốc Bảo, đã bị công an Hà Nội câu lưu từ chiều cho tới khuya đêm qua. Mời bà con xem thêm chi tiết trong bản tin ngày 07-03-2012.  – 07/03 THẬT BUỒN   –   (blog Thành).  – THÔNG BÁO KHẨN CẤP: Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Kim, Nguyễn Tường Thụy bị bắt (TTXVA). – Ts Nguyễn Xuân Diện, nhà văn Nguyễn Tường Thụy bị công an bắt đột ngột (BoxitVN). - TS Nguyễn Xuân Diện và blogger Nguyễn Tường Thụy bị bắt   –   (RFA). - Ts Nguyễn Xuân Diện và nhà văn Nguyễn Tường Thụy bị câu lưu   –   (RFI).  – Lời vắn với bạn đọc của Nguyễn Tường Thụy blog   –   VỢ TÔI VỚI NGÀY CỦA PHỤ NỮ (Nguyễn Tường Thụy).

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY PHỤ NỮ 8.3.2012 - CẬP NHẬT

 

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8.3.2012,

Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện bày tỏ lòng kính trọng và gửi tới các Bà, các Mẹ, các Chị em và các bạn gái lời chúc tốt đẹp nhất!

Chiều nay, 17h00, một số anh em chúng tôi cũng sẽ tổ chức một cuộc gặp nho nhỏ để bày tỏ lòng biết ơn, trân trọng và ngưỡng mộ đối với những người phụ nữ chúng tôi yêu quý (dự kiến có tường thuật trực tiếp tại đây).
Nguyễn Xuân Diện kính mừng!

Bùi Hoàng Tám: VÌ SAO CÁC CỤ BỖNG THÀNH DỐI TRÁ?

Vì sao các cụ bỗng thành dối trá?

Bùi Hoàng Tám

(Dân trí) - Người xưa có câu “Con chim gần chết tiếng hót nghe thương, con người gần chết lời nói phải”. Các cụ nay đã gần đất xa trời nên không thể nói điều dối trá, bao che hoặc vu vạ cho điều dối trá. Liệu có ai đang tâm đẩy các cụ đến nông nỗi này?

Trong vụ Tiên Lãng, Hải Phòng có rất nhiều điều buồn. Từ việc cưỡng chế sai của chính quyền, hành vi chống trả của gia đình ông Vươn cho đến các phát ngôn cũng những hành xử sau này của một số lãnh đạo TP. Hải Phòng… Thế nhưng điều mình buồn nhất, buồn đến tê tái, xót xa lại nằm ở chỗ hai bản báo cáo của các cụ ở CLB Bạch Đằng.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Nguyễn Trường Lịch: TIÊN LÃNG VÀ CHUYỆN CỔ TÍCH

Tiên Lãng và chuyện cổ tích
Nguyễn Trường Lịch

Kể từ khi xảy ra vụ cưỡng chế đất và phá nhà ở Tiên Lãng đến nay đã gần hai tháng, mà dường như ngày nào trên các tờ báo lớn từ Hà Nội đến TP Hồ Chí Minh cũng xuất hiện các bài viết luận bàn xung quanh chuyện đất đai, chuyện luật pháp cùng chuyện hành xử của các cán bộ quản lí Tiên Lãng, TP Hải Phòng.

Nói đến chuyện ruộng đất, tôi thuộc lớp người cao tuổi thường hay nhớ về quá khứ, bỗng nhiên lại nghĩ về chuyện ngày xưa. Đã lâu lắm rồi, từ trước tháng Tám 1945, hồi còn học lớp Hai, tôi đã được đọc câu chuyện cổ tích pha ngụ ngôn “Kho báu” thời cổ đại Hy Lạp. Thời xửa, thời xưa, có hai vợ chồng người nông dân nọ quanh năm ngày tháng đầu tắt, mặt tối cuốc bẫm, cày sâu trên mảnh đất của mình, cố sao cho gia đình đủ sống và kết quả là đã dựng xây được một cơ ngơi khấm khá, ấm áp cùng làng xóm. Thời gian trôi đi, hai người mỗi ngày một già yếu; còn hai con trai đã lớn lại không muốn cày cấy vất vả, chỉ mơ mộng những câu chuyện hão huyền xa xăm. Sau khi bà mẹ lìa đời, ông lão cũng lâm bệnh nặng. Biết khó lòng qua khỏi, lão bèn gọi hai con trai đến bên giường, dặn dò: - Suốt đời cha vất vả cày bừa, cha không thể sống mãi chăm lo cho các con được. Cha đau lòng lắm, cha chỉ có mấy mảnh ruộng nhà là kho báu quý giá nhất đời để lại cho hai con; nếu gặp khó khăn hai con hãy cố đào bới lấy vàng lên mà sống! Trong nước mắt, người cha cầm tay hai con ngậm ngùi trăng trối dặn các con hãy cố gắng chia ngọt sẻ bùi thương yêu nhau để cha yên nghỉ nơi suối vàng! Thế rồi, lão nhắm mắt xuôi tay.

Sau khi cha mất, hai người con vâng lời bố chăm lo làm ăn, yên trí theo lời cha dặn, là đã có của để dành! Nhưng rồi cuộc sống khó khăn vẫn quẩn quanh năm tháng, nên hai anh em bàn nhau tìm vàng trên mảnh đất kho báu cha dặn. Đào bới, đào bới hàng ngày, bao mồ hôi, nước mắt đã chảy, sao không thấy vàng? Chẳng hề tìm thấy vàng, mà chỉ thấy thu hoạch từng vụ được tăng lên gấp bội, đời sống gia đình ngày càng khấm khá hơn. Từ đấy, họ càng chăm chỉ cày bừa trên các mảnh đất cha ông để lại, và càng thấu hiểu lời dặn quý báu của cha. Họ ngộ ra rằng, chẳng có vàng bạc đâu, mà chỉ có lao động cần cù mới đủ sống. Đó mới chính là vàng thật! Câu chuyện tuy ngắn, nhưng cứ mãi ám ảnh tôi suốt cuộc đời. 

Chuyện tận xa xưa, nhưng đến nay vẫn còn sống động và có ý nghĩa thời sự, đối với bà con nông dân. Tuy vậy, trải nhiều tháng năm dài, chúng ta chưa thật coi trọng cái kho báu đất đai vô tận này, mà cứ mộng mơ lãng mạn đi tìm vàng đâu đó mà mãi vẫn chưa tìm thấy!

Làng quê tôi, một vùng đất miền bán sơn địa chốn Hà Tĩnh, hằng năm dân số trong xã tăng trưởng âm, bởi lẽ nam nữ thanh niên rời bỏ làng đi về Tây Nguyên và phương Nam lao động kiếm sống. Còn một số có học thì hướng tới Thủ đô lập nghiệp lâu dài. Điều dễ hiểu là bình quân ruộng đất chưa đủ ba sào tính theo đầu người. Tuy vậy, nhiều mảnh vườn vẫn bỏ hoang, bán rất rẻ vẫn không có người mua. Xóm làng phần lớn là cán bộ, bộ đội về hưu cùng lớp cao tuổi được con cái gửi thêm tiền nuôi dưỡng ông bà, cha mẹ. Ba xã chung nhau chỉ góp đủ số học sinh cho một trường Trung học cơ sở (xã Sơn Hà + Sơn Mỹ + Sơn Tân), mặc dầu quê tôi vốn có truyền thống ham học từ bao đời. Suy đến cùng, tôi nghĩ quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa chỉ mới dừng lại ở nơi xa xôi, mà chưa vượt qua núi non và sông ngòi cách trở quê tôi!

Hiện nay, cuộc vận động xây dựng nông thôn mới đang hướng theo một trong những phương châm quan trọng là “li nông” mà “không li hương”. Để tránh rơi vào quên lãng theo kiểu khẩu hiệu rải thảm đỏ đón nhân tài của các tỉnh những năm qua, tôi nghĩ có lẽ các cấp quản lí cần kịp thời đầu tư các phương tiện máy móc hiện đại thiết thực và hiệu quả, giúp nông dân ổn định tư tưởng, thật sự gắn bó với ruộng đất nhằm nâng cao mức sống vật chất, mà không chỉ dừng lại ở định hướng.

Rõ ràng là đã 60 năm qua chúng ta từng gặp bao nhiêu rắc rối xung quanh việc quản lí ruộng đất, rừng núi, hầm mỏ, sông biển… mà vẫn chưa đạt được những quy định pháp lí chặt chẽ để biến những tài sản thiên nhiên quý giá ấy đạt tới năng suất cao thu lợi cho nông dân. Kinh nghiệm chín muồi cho ta thấy nếu người lao động xa rời ruộng đất, rừng núi, sông biển… đua nhau ra thành phố kiếm sống thì sẽ rơi vào thất nghiệp tràn lan, rất khó khắc phục. Tôi nghĩ Hội Nông dân hãy thử làm một điều tra xã hội học để tìm hướng giải quyết một cách cụ thể và khoa học. Chỉ cần quan sát xung quanh khu nhà tập thể cao tầng làng Quốc tế Thăng Long, quận Cầu Giấy: - mỗi buổi chiều có hàng chục phụ nữ đang tuổi lao động sẵn sàng làm ô-sin dắt trẻ dạo chơi, cùng hàng chục người mua bán phế liệu đồng nát quẩn quanh cạnh hàng chục lái xe ôm và hàng chục chị em bán ngô nướng, bắp luộc, hàng chục nam nữ thanh niên làm thuê ở các quán ăn uống, chắc có thể hiểu được tình trạng nông dân rời bỏ ruộng đồng đến mức nào? Đó là cảm nghĩ của tôi, dẫu sao cũng là góc nhìn thiện tâm của một người ra đi từ lũy tre làng…


*Tác giả Nguyễn Trường Lịch là PGS. TS Văn học, chuyên gia về văn học nước ngoài.
Khoa Văn, ĐH Tổng hợp HN.

TRUNG QUỐC: MỘT PHỤ NỮ TÂY TẠNG TỰ THIÊU Ở TỨ XUYÊN

Nhiều người Tây Tạng bất bình trước sự cai trị của Trung Quốc

Một phụ nữ Tây Tạng 'tự thiêu ở Tứ Xuyên'

Một người mẹ của bốn con đã châm lửa vào mình cho đến chết ở tây nam Trung Quốc, các nhà hoạt động nhân quyền và lưu vong Tây Tạng cho biết.

Tổ chức Tây Tạng tự do có trụ sở tại Anh cho biết người phụ nữ đã châm lửa tự thiêu gần tu viện Kirti thuộc tỉnh Tứ Xuyên.