Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

HOAN HÔ SỞ VĂN HÓA-TT & DL LÀO CAI

HOAN HÔ SỞ VĂN HÓA-TT & DL LÀO CAI
Thảo Dân

Trong những ngày qua dư luận báo chí và người dân TP.Lào Cai phản đối dữ dội việc TP.Lào Cai chỉ đạo và ép người dân treo đèn lồng nhân kỷ niệm 20 năm ngày tái lập tỉnh Lào Cai. Vì treo đèn lồng Trung Quốc xa lạ với bản sắc văn hoá của dân tộc Việt Nam. Sở VHTT &DL đã chỉ đạo Thanh tra văn hoá kiểm tra những thông tin báo chí nêu. Thanh tra văn hoá đã phát hiện nhiều tuyến phố, như: Nguyễn Thiếp, Ngô Thì Nhậm, Bùi Thị Xuân, đường Thuỷ Hoa (đối diện thị trấn Hà Khẩu), công viên Nhạc Sơn…có  treo đèn lồng Trung Quốc. Đặc biệt, đa số các nhà hàng, nhà nghỉ, khách sạn ở TP.Lào Cai đều treo đèn lồng Trung Quốc, khiến dư luận bất bình. 

Trước khi TP.Lào Cai triển khai tới các tổ dân phố treo đèn lồng, Sở VHTH&DL Lào Cai đã có công văn số 608/SVHTT&DL-NVVH đề nghị TP.Lào Cai không chỉ đạo nhân dân trang trí treo đèn lồng Trung Quốc. Thế nhưng, theo một số cán bộ và người dân, mặc dù Sở VHTT&DL Lào Cai đề nghị như vậy, nhưng bà Nguyễn Thị Bắc-Phó chủ tịch UBND TP.Lào Cai, em gái ông Nguyễn Hữu Vạn- UVTW Đảng, bí thư Tỉnh uỷ Lào Cai vẫn cứ triển khai việc treo đèn lồng, bất chấp dư luận và đề nghị của Sở VHTT&DL. Nếu điều này là thật thì còn gì để bàn nữa?

Ngày 22/9/2011 Sở Văn hoá-Thể thao & Du lịch Lào Cai có công văn số 630/SVHTT&DL-NVVH gửi TP.Lào Cai: Không treo đèn lồng nhân kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh Lào Cai. Công văn số 630 có đoạn viết: Sở VHTT&DL thấy việc treo đèn lồng ở TP.Lào Cai là không phù hợp với bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam. Hơn nữa Lào Cai là tỉnh biên cương gần Trung Quốc có nhiều khách du lịch trong và ngoài nước đến tham quan thì vấn đề đề cao bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam không bị ảnh hưởng phong tục của Trung Quốc là vấn đề quan trọng vừa có ý nghĩa văn hoá, vừa có ý nghĩa chính trị… Đồng thời đề nghị TP. Lào Cai dừng ngay việc treo đèn lồng Trung Quốc trên các tuyến phố.

Xin có lời khen ngợi ông GĐ Sở VHTT&DL Lào Cai Trần Hữu Sơn đã tỏ rõ thái độ dứt khoát của người quản lý văn hoá trước nguy cơ TP.Lào Cai bị đồng hoá văn hoá mà lãnh đạo TP.Lào Cai đang triển khai núp dưới nhiều cái bóng khác nhau.   

Nguyễn Xuân Diện:
Hoan nghênh Tiến sĩ Trần Hữu Sơn, Giám đốc Sở VH - TT - DL Lào Cai. Còn vụ này nữa: 


xin ông hết sức thận trọng nghiên cứu hồ sơ để ra tay. Nếu ông lượng sức không chiến được, xin mật báo về Hà Nội, dâng thư lên Ông Đinh Thế Huynh xin chi viện.


Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

THƯ NGỎ CỦA NGUYỄN XUÂN DIỆN

 

Tôi là Nguyễn Xuân Diện, trân trọng gửi đến các cá nhân, tổ chức lời đề nghị của tôi, dưới đây:

Tôi muốn tổ chức một buổi thuyết trình về Chủ quyền của Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa được ghi chép trong thư tịch Hán Nôm. Nhưng tôi biết, hiện nay đã và đang có những ngăn trở các hoạt động như thế này (cụ thể cuộc thuyết trình của TS Nguyễn Nhã với chủ đề tương tự, được tổ chức tại một nơi khuất nẻo ở quận Hà Đông, HN đã bị phía công an yêu cầu cắt điện và bãi bỏ).

Song nhu cầu chia sẻ và hiểu biết về chủ quyền của Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa (đã mất hoàn toàn vào tay Trung Quốc) và Trường Sa (một phần đã bị Trung Quốc chiếm giữ trái phép) là một nhu cầu thiêng liêng, cấp thiết và liên tục.

Tôi vẫn muốn tự đứng ra tổ chức cuộc thuyết trình này, và có thể nhiều cuộc khác nữa, song điều kiện kinh tế không cho phép, nên muốn kêu gọi các cá nhân, tổ chức (kể cả các cơ sở tôn giáo, các tổ chức phi chính phủ, các đại sứ quán nước ngoài tại Việt Nam) hãy giúp chúng tôi về:

-  Kinh phí thực hiện
-  Địa điểm tổ chức

Kinh nghiệm của tôi: Đã thuyết trình tại Đại học TOYO (Nhật Bản), Bảo tàng Dân tộc học, Đại học Mỹ Thuật HN, Trung tâm Văn hóa Pháp (L’espace, 4 lần), Viện Âm nhạc, Tư gia Giáo sư Trần Văn Khê, Công ty của Ông Nguyễn Trần Bạt,...

Tôi cam kết tất cả các cuộc thuyết trình này chỉ thuần túy về mặt học thuật, không vi phạm pháp luật Việt Nam.

Thư chấp thuận giúp đỡ, tài trợ tổ chức thuyết trình xin gửi về:

TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN
Viện Nghiên cứu Hán Nôm,
183 – Đặng Tiến Đông, Đống Đa, Hà Nội

Email: lamkhanghn@yahoo.com.vn

Dưới đây là nội dung của cuộc thuyết trình:

Chủ đề: 

CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM TẠI HAI QUẦN ĐÀO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA 
ĐƯỢC GHI NHẬN TRONG THƯ TỊCH HÁN NÔM

Diễn giả: Tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện
(Phó GĐ Thư viện, Viện Nghiên cứu Hán Nôm, thuộc Viện KHXH Việt Nam)

Thời gian:  Thứ Bảy hoặc Chủ nhật
Địa điểm: Một địa điểm an toàn tuyệt đối,  không bị phá rối.

Người tham dự:
Một số nhân sĩ trí thức và những người biểu tình yêu nước
Tổng số: 60 – 100 người
(Có thể mời thêm 03 cán bộ an ninh của Bộ Công an và Sở Công an Hà Nội)

Chi phí:
-  Cho diễn giả: Không
-  Thu phí của người đến dự: Không
-  Tiền phải chi:

Hội trường 100 chỗ (nếu được ai tài trợ hoặc cho mượn địa điểm thì càng tốt)
Nước uống: Ai dùng thì trả. Nếu có người tài trợ, thì sẵn sàng nhận.
Thuê máy chiếu, hệ thống âm thanh:Cùng đóng góp để trả. Ai tài trợ, xin sẵn sàng.


LỜI PHÁT BIỂU TẠI LỄ TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN CHƯƠNG TRANNHUONG.COM

Kính thưa nhà văn Hoàng Quốc Hải, nhà văn Hoàng Minh Tường!

Kính thưa các quý vị đại biểu! 

Chúng tôi vui mừng xin được thông báo, hôm nay Trannhuongcom trao Giải thưởng văn chương cho bộ tiểu thuyết lịch sử Bão Táp Triều Trần của nhà văn Hoàng Quốc Hải và tiểu thuyết Thời Của Thánh Thần của nhà văn Hoàng Minh Tường.

Giải thưởng văn chương Trannhuongcom dựa trên tiêu chí hay và được bạn đọc đón nhận. Giải này do trang mạng Trannhuong.com bình chọn không có Hội đồng, không có bỏ phiếu, chủ yếu là tác phẩm ấy có sức sống và nhanh chóng được bạn đọc đón nhận đã tự bỏ phiếu giúp cho Trannhuongcom làm việc tôn vinh. Giải Văn chương Trannhuongcom không định kì 5 năm hay 3 năm mà thấy có tác phẩm hay và được bạn đọc đón nhận là trao giải. Chúng tôi chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình. Chúng tôi không câu nệ vào việc tác phẩm ấy đã được giải Quốc gia hay hội đoàn nào trước đó. Giải không lấy tiền thưởng làm thước đo giá trị mà lấy sự yêu mến của người đọc là sự vinh quang của tác giả.

Lần đầu tiên Trannhuongcom chọn Bão Táp Triều TrầnThời Của Thánh Thần vì những tiêu chí sau đây:

- Với tiểu thuyết Bão Táp Triều Trần: Nhà văn Hoàng Quốc Hải đã dựng lại một vương triều hiển hách của dân tộc, ba lần thắng quân Nguyên-Mông xâm lược vào thế kỉ 13. Một vương triều vua tôi cùng thần dân trên dưới một lòng vì việc giữ yên bờ cõi. Tinh anh của tác phẩm mang khí thiêng của tiền nhân, của sông núi truyền cho con cháu Đại Việt muôn đời. Trong thời khắc này khí phách của triều Trần đã là sức mạnh khiến chúng ta không thể hèn để mang sự hổ thẹn với tiền nhân..

Tác phẩm Bão Táp Triều Trần được xuất bản lần đầu năm 1988 là cuốn tiểu thuyết HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA với số lượng khổng lồ 50.000 bản, nối bản thêm 20.000 nữa…Sau đó là các cuốn trong bộ được ra đời lần lượt như BÃO TÁP CUNG ĐÌNH, THĂNG LONG NỔI GIẬN, VƯƠNG TRIỀU SỤP ĐỔ đều được tái bản nhiều lần. Tác phẩm có kỉ lục về tái bản, chỉ tính tái bản trọn bộ( năm 2003 bắt đầu in trọn bộ 4 cuốn trên; Năm 2010 in trọn bộ 6 cuốn vì tác giả viết bổ sung hai cuốn mới ĐUỔI QUÂN MÔNG THÁT và HUYẾT CHIẾN BẠCH ĐẰNG tới 8 lần với số lượng hàng vạn bản, riêng năm 2011 đã 2 lần tái bản. Những con số thống kê này đã nói lên sức sống và sự yêu mến Bão Táp Triều Trần đến nhường nào. Nhiều câu chuyện cảm động, có bạn đọc từ Sài Gòn bay ra Hà Nội để được nhận Bão Táp Triều Trần . Có những nhóm bạn đọc trẻ yêu thích tác phẩm nên đã thâu băng để mỗi khi di chuyển bằng ô tô thì mở ra cho nhiều người nghe… Thư viện Quân đội mua hàng trăm bộ để cho các tướng lĩnh đọc. Sau khi đọc nhiều tướng lĩnh đề nghị nhà văn Hoàng Quốc Hải viết thêm vài trận đánh nữa cho đã…Vừa rồi Cục Xuất bản đã đặt hàng để tặng cho các chiến sĩ biên phòng đang ngày đêm canh giữ biên cương hải đảo. Những trang viết của nhà văn Hoàng Quốc Hải chắc chắn làm vững lòng họ trước mưu toan xâm lược của kẻ thù…

- Với tác phẩm Thời Của Thánh Thần của nhà văn Hoàng Minh Tường lại cho ta sống lại thời kì đầy sóng gió. Hơn 600 trang sách dồn nén cả thế kỉ 20 vui buồn, trầm luân của đất nước. Hoàng Minh Tường dành tới 4 năm để hoàn thành tác phẩm này. Bối cảnh lấy từ dòng họ Nguyễn Kỳ nhưng là khái quát cả xã hội Việt Nam thời hiện đại.. Ba thế hệ của một gia đình, từ ông Lý Phúc, đến bốn người con trai của ông Kỳ Vĩ, Kỳ Khôi, Kỳ Vọng, Kỳ Quặc, rồi đến những đứa cháu của ông đã vật vã trên nửa thế kỉ của đất nước trong cơn gió bụi và cuộc bể dâu. Dòng xoáy khốc liệt suốt hai cuộc chiến tranh đã cuốn họ đi, nhào nặn nên tính cách và số phận của họ…

Khi Thời Của Thánh Thần được xuất bản đã có tiếng vang lớn, có thể đó là cuốn sách ăn khách nhất năm 2008. Số phận cũng nhiều trắc trở, vì phát hành sớm hơn quy định 3 ngày nên phải thu lại nhưng cũng chỉ thu được gần 100 cuốn. Thời Của Thánh Thần không có lệnh cấm, chỉ chưa được tái bản. Tác giả và NXB nghiêm lệnh chỉ dám in 1000 bản. Nhưng do bạn đọc khát đọc nên các đầu nậu được thời cơ đua nhau in lậu. Theo điều tra hiện nay họ in tới hàng chục nghìn bản và thu khoản lợi nhuận không nhỏ. Điều đáng buồn là nguyên tác bị cắt xén, bị tam sao thất bản nên là thứ hàng nhái. In số lượng lớn mà tác giả chả có đồng nào, NXB cũng không. Mới hay luật chỉ cấm người ngay còn kẻ gian thì vô tư.

Thời Của Thánh Thần được bạn đọc yêu mến đến nỗi mấy nước đang tiến hành dịch, làm phim. Có các bạn đọc họp nhau thành nhóm yêu Thời Của Thánh Thần, tuần nào cũng gặp nhau trao đổi bên cốc bia. Họ còn mời nhà văn đi về những vùng mà tác phẩm đề cập đến. Có bạn đọc hâm mộ mua một lúc trên 200 cuốn Thời của thánh thần để tặng bạn bè…

Hai tác phẩm viết về hai thời điểm khác nhau của lịch sử nước nhà nhưng đều “ Văn chương nết đất, thông minh tính trời…”, Trannhuong.com và hàng triệu bạn đọc trao giải cho hai tác phẩm này là một vinh dự to lớn.

Chúng tôi xin cám ơn nhà văn Hoàng Quốc Hải, nhà văn Hoàng Minh Tường vui vẻ nhận giải thưởng của trang mạng Trannhuong.com. Chúng tôi coi đó là một giải thưởng mà hai ông đã trao cho Trần Nhương.com.

Chúng tôi xin cám ơn Trung tâm Văn hóa Hàn quốc tại Hà Nội đã nhiệt tình tạo điều kiện cho lễ trao giải vui vẻ đầm ấm này.

Chúng tôi cảm ơn Quỹ Hỗ trợ Văn chương và cuộc sống đã động viên, giúp đỡ Trannhuong.com.

Chúng tôi cám ơn lãnh đạo và cán bộ phóng viên báo Người Cao tuổi đã giúp đỡ để lễ trao giải được tốt đẹp.

Chúng tôi xin cảm ơn chị Trần Tố Loan phụ trách mạng Microart, thuộc Tập đoàn Kinh tế internet Micronet, đơn vị hỗ trợ truyền thông tổ chức lễ trao giải thưởng này.

Chúng tôi cảm ơn các bạn đồng nghiệp, các bầu bạn đã đến chung vui với hai tác giả và Trannhuong.com.

Xin chúc các bạn sức khỏe và hạnh phúc… 
Hà Nội 28-9-2011
Trần Nhương

Một số hình ảnh của Lễ trao Giải thưởng Văn chương TranNhuong.com:

  Trước giờ trao giải: Hoàng Quốc Hải - Trần Nhương  - vợ nhà văn Hoàng Quốc Hải - Hoàng Minh Tường

 Nguyễn Khắc Phục - Hoàng Minh Tường - Bành Thanh Bần

 
 Nguyễn Khắc Phục - Nguyễn Trọng  Tạo


 Vân Đình Hùng - thi sĩ, đầu bếp tài hoa



Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Đình Toán





 

 
  

Đạo diễn, NSND Trần Văn Thủy phát biểu

Ảnh: Nguyễn Xuân Diện


LỄ TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN CHƯƠNG TRANNHUONG.COM


Sáng nay, tại Trung tâm Văn hoá Hàn Quốc, 49 Nguyễn Du, HN, nhà văn Trần Nhương tổ chức Lễ trao giải thưởng Văn chương Trannhuong.com.

Đây là giải thưởng Văn chương được khởi xướng từ một cá nhân: Nhà văn, Hoạ sĩ Trần Nhương, chủ trang web Trannhuong.com nổi tiếng.

Đến dự, chúng tôi thấy có đông đảo các nhà văn, nhà thơ, nhà báo, blogger nổi tiếng: Nguyễn Huệ Chi, Vân Long, Nguyễn Khắc Phục, Phạm Xuân Nguyên, Phạm Toàn, Nguyễn Trọng Tạo, Phạm Viết Đào, Vân Đình Hùng, Lê Dũng, Nguyễn Đình Toán, Y Ban, Vũ Nho, Trần Văn Thủy, Trần Ninh Hồ, Vũ Ngọc Tiến, ...

09h10, chương trình bắt đầu, với trình diễn ca trù của nghệ sĩ Bạch Vân.

Được biết, có hai tác phẩm được trao giải trong lần đầu tiên này: Thời của thánh thần của nhà Văn Hoàng Minh Tường và Bão táp triều Trần của nhà văn Hoàng Quốc Hải. 

Giải thưởng là: 1.000 đ (đồng tiền một ngàn đồng, tiền Việt Nam) loại tiền kim loại đựng trong một túi gấm màu đỏ và một kỷ niệm chương ngôi sao pha lê. 

Nguyễn Xuân Diện - Blog chúc mừng Nhà Văn Trần Nhương và bạn bè! Chúc Giải thưởng Văn Chương Trần Nhương.com sẽ góp phần mở ra một cánh cửa mới cho Văn Chương nước nhà, nhất là trong thời buổi lộn xộn các giải thưởng hiện nay.

Chúc mừng hai nhà Văn Hoàng Quốc Hải và Hoàng Minh Tường!

Nguyễn Xuân Diện-blog.

Bài đăng trên Nguyễn Trọng Tạo-Blog:

GIẢI THƯỞNG trannhuong.com – TẠI SAO KHÔNG?

Nguyễn Trọng Tạo

Giải thưởng, danh hiệu… những từ nghe thiêng thế mà giờ nói ra lại thấy ơn ớn. Nó có vẻ như đang mất thiêng trong thời đại đầy chộp giật, gian dối, háo danh, vụ lợi này. Đấy là sự xuất hiện nhan nhản những giải thưởng, danh hiệu đặt ra để vinh danh hay hại danh cũng không rõ nữa. Ngó sang Trung Hoa hôm nay, thấy có đến gần 150.000 loại giải thưởng, nhiều đến nỗi lãnh đạo của nước này phải chỉ đạo thẩm định lại để rút xuống chỉ còn chừng 4.000 loại. Ở Việt Nam ta các loại giải thưởng, danh hiệu chưa thống kê hết nhưng cũng phải có đến con số nghìn. Hầu như doanh nghiệp nào cũng có giải thưởng, đến nỗi Petrolimex buôn bán xăng dầu quanh năm kêu lỗ cũng ẵm đầy các loại giải thưởng, danh hiệu này nọ. Tôi đọc danh sách trích ngang các nhà văn Việt Nam, hầu như ai cũng được giải thưởng, không Trung ương thì địa phương, không chuyên ngành thì đoàn thể; thậm chí có người ghi hàng chục giải thưởng văn học lớn bé. Rồi huy chương “vì sự nghiệp” này nọ. Cứ phải nói là tưng bừng giải thưởng với huy chương…

Trong lúc nhiều giải thưởng từ nhà nước xuống các ngành nghề đang có nguy cơ bão hòa, mù mờ giá trị, thì nhiều tổ chức tư nhân lại đứng ra lập các gải thưởng riêng. Chỉ riêng đối với Thơ, mấy năm trước đã thêm các giải thưởng như Bách Việt, Làng Chùa, Lá Trầu, v.v… Có giải nhất trị giá đến ba, bốn mươi triệu cao hơn cả giải thưởng Thơ của Hội Nhà Văn. Nhưng cũng rộ lên thoáng chốc rồi rơi vào im lặng hay chết yểu.

Bỗng từ trong một trang web bất ngờ xuất hiện một giải thưởng mới, đó là giải thưởng TrầnNhương.com. Không công bố thể lệ, không ồn ào thi cử… TrầnNhương.com tuyên bố (với riêng tôi), vào sáng 28.9.2011, cũng chả nhân dịp gì cả, sẽ làm lễ trao giải thưởng cho hai tác phẩm văn học của hai nhà văn khá nổi tiếng, đó là bộ tiểu thuyết lịch sử BÃO TÁP TRIỀU TRẦN của Hoàng Qốc Hải và tiểu thuyết THỜI CỦA THÁNH THẦN của Hoàng Minh Tường.

Viết về BÃO TÁP TRIỀU TRẦN, nhà văn Phùng Văn Khai nhận định: “Trước khi in thành bộ, 4 cuốn trong bộ sách đã từng có những số phận riêng, như về thời gian cuốn ra đời trước cuốn ra đời sau, như về số lượng cuốn in khá lớn( hàng chục vạn bản), tái bản nhiều lần (Huyền Trân công chúa, Thăng Long nổi giận), cuốn gây sóng gió trong quá trình in chỉ vì cái tựa đề (Bão táp cung đình)… Tựu trung ở một góc độ nào đó, bộ tiểu thuyết lịch sử Triều Trần, mà nay tác giả khái quát bằng một cái tên chung cho cả bộ là Bão táp Triều Trần khi hợp tung lại với nhau đã tạo ra một cái nhìn bao quát, chỉnh thể và sâu sắc về triều đại nhà Trần, một triều đại có võ công, có văn hiến có nhiều nhân tài, vừa sinh Phật vừa sinh Thánh, một triều đại minh bạch dưới ánh sáng của lịch sử”, và “Những bài học mà bộ sách Bão táp triều Trần mang lại là những bài học lớn, nó là tinh hoa của con người Lạc Việt hun đúc lại, soi sáng ra và rất cần được tiếp tục bổ xung, tiếp tục phát huy và phát triển. Thái độ nhà văn từ bộ sách này là một thái độ nghiêm cẩn với lịch sử, nghĩa tình với cuộc sống và lao động nghệ thuật ở đây là lao động nghệ thuật chân chính, tâm huyết”.

Về THỜI CỦA THÁNH THẦN, Phương Ngọc viết: “Thời của Thánh Thần” viết về những biến động của một gia đình nông dân có truyền thống khoa bảng ở làng quê châu thổ sông Hồng suốt nửa sau thế kỷ XX. Bốn anh em trai, ba con đẻ, một con nuôi, sau Cách mạng tháng Tám, 1945, mỗi người đi một ngả. Người trở thành cán bộ lãnh đạo, người là nhà thơ, người phát vãng, người ở nhà cày ruộng. Đồng hành với họ là những người đàn bà, những mối tình sét đánh, éo le, oan trái… Tất cả họ, không ai thoát khỏi những biến động, những sự kiện, những bước ngoặt lớn của đất nước. Đòn xoáy khốc liệt suốt hai cuộc chiến tranh đã cuốn họ đi, nhào nặn nên tính cách và số phận của họ. Họ là những tiêu bản, những hóa thạch của lịch sử mà qua đó nhà văn giúp người đọc hồi ức quá vãng (…) Chính độ mở của tiểu thuyết, thái độ nhập thế của tác giả, dám đối diện với những vùng khuất lấp, những mảng đời sống mà lâu nay nhiều người tự coi như vùng cấm kỵ bất khả tri… đã khiến Thời của Thánh Thần không bị rơi vào khuôn mẫu buồn tẻ, một chiều. Đây cũng chính là một bứt phá của Hoàng Minh Tường, kể từ sau hai tiểu thuyết gây tiếng vang Thủy Hỏa Đạo Tặc và Đồng sau bão.

Vâng, có lẽ đây là quyết định bất ngờ, táo bạo của những người thẩm định giải thưởng TrầnNhương.com.

Xin chúc mừng một Giải thưởng mới mang tên một trang web gẫn gũi với bạn đọc, chúc mừng hai nhà văn họ Hoàng: Hoàng Quốc Hải và Hoàng Minh Tường, những người đầu tiên vinh dự nhận gải thưởng này. 
27.9.2011

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

SÁCH ĐỌC GIỮA TRƯA: "CÓ 500 NĂM NHƯ THẾ"

Đọc lại “Có 500 năm như thế” 

Vũ Thị Phương Anh

“Có 500 năm như thế” là cuốn sách của Hồ Trung Tú mà tôi có lần đã viết một blog entry để giới thiệu, cách đây ít lâu (và có hứa sẽ trở lại viết thêm về nó sau khi đọc kỹ hơn). Như tiểu tựa của cuốn sách đã nêu rõ, cuốn sách này nhằm xem xét “bản sắc Quảng Nam từ góc nhìn phân kỳ lịch sử”.

Đối với một người có quê gốc ở miền Bắc – cha Nam Định, mẹ quê gốc ở Bắc Ninh nhưng sống ở Hà Nội – và nơi chôn nhau cắt rốn ở tận … Sóc Trăng như tôi, Quảng Nam nói riêng, và “khúc ruột miền Trung” nói chung, là một nơi xa lạ. Có nhớ có thương gì, thì nếu không phải là làng quê miền Bắc “có cây đa cao vút từng xanh, có sông sâu lơ lững vờn quanh” cũng phải là vùng đồng bằng sông Cửu Long mênh mông sông nước, cây xanh trái ngọt, ruộng đồng trù phú, và những điệu lý ngọt ngào, rất đỗi thân thương.

Dù gốc Bắc – và nói tiếng Bắc, còn giữ nhiều nét văn hóa Bắc (do truyền thống gia đình quá mạnh, có lẽ thế), nhưng vì sinh ra ở tận Sóc Trăng, lại học trường Gia Long hồi bé, nên trong thâm tâm tôi tự nhận – và tự hào – rằng mình là người “đàng trong”, và vẫn cảm phục các vua chúa triều Nguyễn (trong đó tất nhiên là có vua Gia Long) đã mở cõi vào phía Nam để những người dân Bắc như gia đình tôi có cơ hội vào làm ăn sinh sống.

Thực ra thì tôi cũng có một thoáng kỷ niệm đẹp ấu thơ với miền Trung, vì gia đình tôi cũng có thời gian sống ở Phan Thiết trước khi vào Sài Gòn lúc tôi 5 tuổi. Ký ức của tôi về Phan Thiết rất mơ hồ vì lúc ấy tôi còn quá nhỏ, chỉ nhớ loáng thoáng những đồi cát mà bọn tôi thường chạy lên rồi tuột xuống để chơi. Một không gian rất rộng, rất khoảng khoát, với những cơn gió lồng lộng. 

Tôi cũng nhớ màu hồng tim tím lẫn trắng của loài “hoa đồng hồ” mọc khắp nơi trên vùng đất cát này. Sau này tôi mới biết tên thực của nó là “bông dừa”, nhưng hồi ấy bọn tôi đều gọi là hoa đồng hồ. Tôi nghĩ cái tên này xuất phát từ trò chơi của trẻ con thời ấy: Loài hoa này có một cái nhụy dài rất mảnh, trên đầu có điểm một hạt nằng nặng dinh dính; khi rút cọng nhụy này ra để giữa lòng bàn tay rồi thổi thì đầu cọng nhụy sẽ dính lại một chỗ còn cái cọng dài mảnh mai sẽ xoay như kim giây đồng hồ vậy.

Nhưng miền Trung đối với tôi chỉ là một vùng đất lạ, với rất nhiều nắng, rất nhiều gió, rất nhiều biển, với những dân chài đen nhẻm, với cách sống khá xa lạ với dân gốc đồng bằng với lũy tre làng là gia đình tôi. Và khác biệt lớn nhất, xa lạ nhất, là giọng nói và cả từ ngữ nữa. Những mô (đâu), tê (kia), răng (sao), rứa (thế), ni (này), chi (gì) vv là những từ tôi đã phải học và dùng đúng từ bé để có thể giao tiếp với bọn trẻ con ở Phan Thiết, vì nếu nói khác thì chúng nó không cho chơi với. Tôi vẫn nhớ khi nào lỡ buột miệng nói “Làm sao?” thì ngay lập tức sẽ bị trả lời: “Sao, hỏi sao trên trời!”

Vâng, miền Trung trong ký ức của tôi chỉ có như thế thôi – xa lạ. Trong khi đó, miền Nam đối với tôi sao mà thân thuộc thế, dù tôi cũng có biết nhiều về nó đâu, trừ đất Sài Gòn nơi tôi sống. Nhưng có một câu hỏi mà tôi vẫn tự hỏi mình từ rất lâu rồi, đó là sự khác biệt rất lớn giữa hai miền Bắc Nam – khác cả về giọng nói, lẫn cách sinh hoạt, và nhất là tính cách, là do đâu mà ra?

Tất nhiên là do khác hoàn cảnh, và do sự chia cắt về chính trị (đàng trong, đàng ngoài) trong một thời gian dài. Nhưng chắc chắn cũng là do sự pha trộn của các dân tộc sinh sống trên vùng đất “đàng trong” này bên cạnh những người Việt vốn gốc gác từ cái nôi miền Bắc đã thực hiện cuộc Nam tiến. Những dân tộc mà tôi tin là có ảnh hưởng đến văn hóa đàng trong chính là người Hoa (người Minh Hương) và người Khmer.

Và tất nhiên, những nguồn ảnh hưởng đó không bao gồm người Chàm! Người Chàm, hay người Chăm, người Chiêm, theo như tôi hiểu, chỉ là một nhóm thiểu số còn sót lại từ vương quốc Chiêm Thành trước đây, giờ đã bị xóa tên trên bản đồ thế giới. Bi hận lắm, nhưng nó đã là quá khứ rồi, mà tất nhiên là không ai có thể làm lại quá khứ được. Điều duy nhất mà những người Việt như tôi có thể làm được bây giờ, là tôn kính những di tích lịch sử còn sót lại, và tôn trọng bản sắc văn hóa của người Chăm như một trong nhiều dân tộc thiểu số ở VN, vậy thôi.

Vâng, tôi vẫn luôn nghĩ như thế. Cho đến khi tôi đọc “500 năm như thế” của Hồ Trung Tú.

Một cuốn sách nho nhỏ, xinh xinh, chỉ hơn 250 trang khổ nhỏ, trông như một cuốn tiểu thuyết tình yêu của tuổi dậy thì. Nhưng chưa có cuốn sách nào khiến tôi phải đọc lâu như thế.

Đọc lâu, không phải vì nó khó hiểu. Tác giả của cuốn sách thực ra chỉ có một thông điệp rất rõ ràng, dễ hiểu, đã được nêu rõ ngay từ cái tựa và lời dẫn nhập của cuốn sách: trong suốt 500 năm dài, người Chàm – chủ nhân cũ của vùng đất này – đã cùng sinh sống, lập gia đình, sinh con đẻ cái, và pha trộn huyết thống trong dòng máu Việt hiện nay của chúng ta. Một thông điệp bất ngờ, đáng kinh ngạc, nhưng không phải là không có lý.


Đề tặng sách mùng 2 Tết Tân Mão
Không phải là không có lý, nhưng cũng không dễ dàng được chấp nhận ngay, vì nó quá mới mẻ. Và toàn bộ cuốn sách – không dài – của Hồ Trung Tú được viết ra chỉ là để chứng minh luận điểm này của ông. Với rất rất rất nhiều chi tiết về lịch sử, về địa lý, về văn hóa, về gia phả – tất cả dưới “góc nhìn phân kỳ lịch sử”. Những chi tiết mà đối với tôi là hoàn toàn xa lạ, vì, như đã nói ở trên, cho đến trước khi đọc cuốn sách này, tôi chẳng quan tâm gì đến khúc ruột miền Trung của đất nước gì cả.

Đọc lâu là vì như thế. Tôi phải đọc đi đọc lại để có thể xâu nối lại các chi tiết mà tác giả đã nêu ra để hiểu xem ý nghĩa của chúng là gì, và liệu chúng có thực sự cho phép tác giả đưa ra lời khẳng định táo bạo nêu trên hay không. Hoàn toàn không có nghề lịch sử, văn hóa, hay khảo cổ gì cả, tôi không thể phán đoán những thông tin và lập luận của tác giả có gì sai sót không, nhưng với tư cách một người Việt xem xét nguồn gốc của mình, tôi tin là tác giả đã viết có lý – và tất nhiên, không phải là chỉ suy đoán, mà cũng có những cứ liệu. Còn việc cứ liệu như thế là nhiều hay ít, và chất lượng của chúng, xin để cho các nhà chuyên môn bàn cãi.


Cuối cùng, thì điều lớn nhất, và quan trọng nhất mà Hồ Trung Tú đã làm được với cuốn sách của mình, đó là làm cho các độc giả người Việt (hoặc đúng hơn, nghĩ mình chỉ là người Việt) băn khoăn, đứng ngồi không yên, về cái kết luận như bom nổ của mình, mà theo lời của Inra Sara, một học giả người Chăm đúng nghĩa, là “chúng ta là Chăm, đang nói tiếng Việt bằng giọng Chàm”. Ít nhất, điều đó đã làm cho chúng ta – trong đó có tôi, một người miền Nam gốc Bắc – quan tâm hơn đến cái “đoạn” lịch sử bị đứt khúc của chúng ta, thời kỳ đàng trong, đàng ngoài, và những điều đã xảy ra âm thầm trong nửa thiên niên kỷ kỳ bí đó.

Một cuốn sách nho nhỏ, nhưng rất nặng, và không thể đọc nhanh, đối với tôi. Tôi vẫn còn đang đọc nó, 500 năm bị lãng quên của nguồn cội VN.  

Nguồn: Anh Vũ-Blog

CHỦ QUYỀN CỦA TA, SAO LẠI NHỜ CAN THIỆP?

Biên phòng tỉnh đang ghi lời kể của thuyền trưởng Đức. Ảnh: BĐVN
Chủ quyền của ta, sao lại nhờ can thiệp?
Nguyễn Duy Xuân

Tối 26-9 trên Bee.net đăng tin: “Chiều 26/9, ông Lê Viết Chữ, phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi cho biết, tỉnh đã có công văn đề nghị Bộ Ngoại giao Việt Nam can thiệp với các nước trong khu vực, trong đó có Trung Quốc để ngư dân Quảng Ngãi còn ở trong vùng nguy hiểm có thể tìm nơi tránh bão gần nhất, đảm bảo tính mạng và tài sản cho ngư dân. Theo ông Chữ, tính đến chiều ngày 26/9, còn 23 tàu thuyền với 335 lao động đang neo tránh trú bão tại các hòn đảo ở Hoàng Sa.”

Đó là một đề nghị hợp lí, kịp thời vì an toàn tính mạng và tài sản của ngư dân. Tuy nhiên điều đáng nói ở đây là đối tượng mà ông Chữ đề nghị Bộ Ngoại giao can thiệp là Trung Quốc. Trong lúc đó tàu của ta theo ông Phó chủ tịch QN phần lớn lại đang neo đậu tại các đảo ở Hoàng Sa của Việt Nam chứ chắc chắn không phải neo đậu ở Hải Nam, Trung Quốc. Vẫn biết, hiện tại quần đảo Hoàng Sa của VN đang bị TQ chiếm đóng và họ đang tìm mọi thủ đoạn để hợp thức hóa hành động xâm chiếm bất hợp pháp đó. Giả sử Bộ Ngoại giao can thiệp với TQ theo đề nghị trên thì chẳng phải vô tình chúng ta mặc nhiên thừa nhận chủ quyền của họ đối với Hoàng Sa đó sao ?

Theo các báo Người Lao động, Bưu điện Việt Nam cho biết ngày 24-9, các tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi khi đến neo đậu cách đảo Trụ Cẩu-Hoàng Sa khoảng 12 hải lý thì bị tàu lạ tấn công, xua đuổi. Hành động này phải bị lên án thông qua tuyên bố của Bộ Ngoại giao VN chứ sao chỉ có can thiệp để tìm chỗ tránh bão cho ngư dân ?

Thiết nghĩ, một bản tuyên bố lên án hành động xâm phạm chủ quyền biển đảo, gây cản trở công việc làm ăn của ngư dân VN và yêu cầu TQ không được tái diễn hành động nói trên là hợp lí nhất lúc này.

Thế nhưng, tất cả vẫn im lặng…đáng sợ !
27-9-2011
Nguyễn Duy Xuân

NGUYỄN TRỌNG TẠO: NGHĨ THÊM VỀ NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH

NGHĨ THÊM VỀ NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH

Nguyễn Trọng Tạo 

Nói nghĩ thêm về những người biểu tình vì trước đã nghĩ rồi, nay nghĩ thêm một chút. Hình như ngay từ những ngày đầu đi biểu tình, họ chưa quen biết nhau, chỉ vì tức Trung Quốc mà đi đến trước nhà sứ quán Trung Quốc để phản đối chính quyền nước bạn đã cả gan đụng đến chủ quyền lãnh hải của Việt Nam. Rồi những người biểu tình lại bị chính quyền của mình (đại diện là công an) ngăn cản, bắt bớ, giam hãm, tra hỏi vô cớ. Chuyện khó tin nhưng đã xảy ra.

  

Những người biểu tình từ tức Trung Quốc, bỗng tức luôn công an – người đằng mình. Chuyện này thật buồn, vì mình tức mình mới lạ. Đang làm một việc đúng, bỗng lại thành ra sai? Ai mà chẳng tức. Mà đã cùng tức thì họ thấy thương nhau quá, yêu nhau quá, đoàn kết với nhau quá. Rồi họ kết bạn, kết khối với nhau, thương nhau như anh em ruột thịt. Cứ đến chủ nhật không gặp nhau là nhớ, gặp nhau là cười.

Rồi có người sinh nhật, họ hẹn nhau đến chúc sinh nhật. Rồi có đám tang trong gia quyến người biểu tình, họ đến thăm viếng. Rồi có người đau ốm họ đến thăm nhau. Rồi có buổi thuyết trình về chủ quyền biển đảo, họ đến cùng nghe… Những việc ấy là tốt hay xấu? Tốt.

Vậy mà những việc tốt lại bị ngăn cản. Nơi bị lệnh giải tán, nơi bị lệnh cúp điện, nơi bị khám xét giấy tờ… Làm vậy để làm gì nhỉ? Để không cho họ gặp nhau, yêu thương nhau, giúp đỡ nhau? Không cho họ hiểu biết hơn về chủ quyền của đất nước? Lạ.

Tôi cũng đã từng đến quan sát các cuộc biểu tình, đã được các Fan yêu thơ nhạc phát hiện ra và chụp ảnh kỷ niệm. Tôi xúc động vô cùng. Và tôi cũng đã được anh Nguyễn Đức Nhanh giám đốc công an Hà Nội gọi điện thoại cho tôi (qua máy điện thoại của ai đó) trong một cuộc nhậu nào đó khi nghe hát bài Khúc hát sông quê của tôi, xúc động lắm,  nói rằng, anh mê bài hát này lắm và nhã ý mời tôi một cuộc rượu, tôi cũng xúc động mà trả lời anh rằng, giờ tôi đang đi công tác xa, hẹn ngày về Hà Nội gặp anh. Qua cuộc điện thoại, tôi nghĩ anh Nhanh cũng có một tâm hồn nhạy cảm dễ xúc động, thật đáng quý. Nhưng rồi một ngày chủ nhật, tôi phát hiện thấy 6 anh công an phường bám theo sau xe tôi đi nạp tiền điện thoại thì tôi không hiểu tại sao lại như thế. Chả lẽ quân anh Nhanh muốn đi theo để mời tôi gặp anh Nhanh trò chuyện về bài hát mà anh thích? Không, anh Nhanh không khiến họ làm việc đó. Vậy họ bám theo tôi để làm việc gì? À, họ tưởng tôi đi biểu tình ngày chủ nhật.

Nếu tôi có đi biểu tình phản đối Trung Quốc ngày chủ nhật, thì anh Nhanh phải sai quân bảo vệ tôi chứ. Nhưng tôi đi nạp tiền điện thoại thì quân anh Nhanh sao lại phải đi theo bảo vệ tôi? Tôi có cần bảo vệ gì đâu. Hà Nội yên bình, và không chỉ có công an bảo vệ, mà còn có nhân dân tự bảo vệ cho nhau, còn có bộ đội nữa. Chả thế mà tôi đã có một bài hát hành khúc viết về bộ đội thủ đô… 

Long lanh Hồ Gươm xanh, tháp Bút trầm tư viết lên trời cao vút
Thành phố ngàn xưa

Người lính Thủ Đô

Mãi vinh danh thành phố vì hòa bình… 


Hay 6 anh công an muốn theo tôi để xin bài hát ấy nhưng không giám nói? Vậy thì cứ đến thẳng quân khu Thủ Đô mà xin ghi âm lại về hát có phải vui hơn không?



Hôm qua tôi lên mạng, thấy nhóm bạn biểu tình đi chơi Hồ Gươm. Người đẹp. Ảnh đẹp. Ai cũng hiền lành, vui vẻ. Tự dưng mấy anh thường phục đến chất vấn họ. Sao lại mất lịch sự thế nhỉ? Họ có phạm pháp gì khi họ đi chơi với nhau. Họ có phạm pháp gì khi tung một lá cờ Tổ Quốc lên đầu họ? Họ có phạm pháp gì khi chụp ảnh cùng nhau?… Lạ.

Hôm nay lên mạng, thấy quán cà phê Văn Quán cúp điện khi TS Nguyễn Nhã thuyết trình nội dung “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” mà bài thuyết trình đã in trên báo Nhân Dân của Đảng! Rồi lại mấy anh thường phục đến hoạnh họe như bọn xã hội đen. Lạ.

Vẫn biết yêu nước không chỉ biểu tình nói lên lòng yêu nước, nhưng biểu tình cũng là một cách thể hiện lòng dân, sao lại ngăn cản, gây gổ thế? Thật chả ra làm sao.

Hay là trong những người biểu tình có địch, có bọn phản động? Nếu có thì với nghề nghiệp của mình, các đồng chí công an ngu gì không thấy? Ngay cả một bài hát tình cảm, người lãnh đạo cao nhất của công an Hà Nội cũng cảm được cơ mà. Hay là chỉ lãnh đạo mới giỏi, còn quân lính thì u minh? Điều này chắc anh Nhanh biết rõ hơn ai hết.

Ước gì một ngày chủ nhật rảnh rỗi, tôi và anh Nhanh sẽ ngồi với nhau chia sẻ về Khúc hát sông quê như anh đã hẹn. Lúc đó, tôi sẽ rủ thêm mấy giọng ca, cây đàn biểu tình đến cùng hát với anh Nhanh… 

26.9.2011, viết sau khi đọc bài trên mạng.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

NỬA ĐÊM, ĐƯỢC TIN VUI TỪ CUỘC HỌP BÁO CỦA CHÍNH PHỦ

‘Không có vốn xây tượng Mẹ anh hùng vào lúc này' 

 

Chiều 26/9, Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam khẳng định, trong điều kiện kinh tế khó khăn, nguồn vốn trung ương hiện chỉ tập trung cho các công trình thực sự cấp bách, mang lại hiệu quả kinh tế.

> 'Mẹ tôi chắc không vui nếu tượng đài tốn kém'/ 'Xây tượng đài hoành tráng cũng như nhà nghèo nuôi voi chơi'/ 'Nhiều người quá để tâm đến kinh phí dựng tượng đài'

Trả lời câu hỏi của VnExpress về dự án xây tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng Nam, Bộ trưởng – Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam cho biết, việc xây dựng công trình này cũng như nhiều công trình có ý nghĩa giáo dục, lịch sử khác là rất quan trọng. Tuy nhiên, việc tiến hành dự án phải đúng theo quy định pháp luật về đầu tư xây dựng.

 Tượng mẹ VN anh hùng đã xong mô hình xi măng tỷ lệ 1/1. Ảnh: Vũ Huy Thông
Liên quan tới số tiền đầu tư xây dựng dự kiến trên 410 tỷ đồng, Bộ trưởng Vũ Đức Đam cho biết, tình hình kinh tế nước ta đang khó khăn. Nguồn vốn trong điều kiện hiện nay được xem xét trên tinh thần thắt chặt đầu tư công và chỉ đầu tư cho các công trình thực sự cấp bách, sắp hoàn thành, đầu tư vào đem lại hiệu quả kinh tế ngay.

Về công trình tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng, tỉnh Quảng Nam và các bộ, ngành liên quan sẽ trình Chính phủ. “Ở thời điểm hiện nay không có vốn để bố trí cho công trình này từ trung ương”, ông Đam nói.

Quần thể tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng tượng trưng cho khoảng 50.000 mẹ anh hùng trong cả nước xây dựng tại Quảng Nam lấy nguyên mẫu hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ Thứ có 9 con ruột, một con rể và 2 cháu ngoại lần lượt hy sinh.

Ban đầu Quảng Nam dự định chỉ xây quy mô cấp tỉnh với kinh phí 55 tỷ. Sau đó, tỉnh chỉ đạo Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch điều chỉnh vốn lên 81 tỷ đồng, trong đó trung ương cấp 50 tỷ, tỉnh chi 20 tỷ và nguồn đóng góp từ các đoàn thể, tổ chức xã hội là 11 tỷ đồng.

Tháng 11/2007, Thủ tướng đồng ý đưa dự án vào danh sách công trình văn hóa cấp quốc gia và yêu cầu tỉnh Quảng Nam xem xét tính toán lại tổng mức đầu tư cho phù hợp với quy mô. Đầu năm 2008, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đề nghị tỉnh tính toán lại tổng mức đầu tư để phù hợp với quy mô mới.

Sau đó Quảng Nam đã điều chỉnh, bổ sung vốn đầu tư lên 411,2 tỷ đồng. Lãnh đạo tỉnh cho biết, quyết tâm xây dựng công trình tượng đài theo hướng vừa làm vừa vận động kinh phí và chờ trung ương xem xét hỗ trợ.

Biểu quyết của độc giả VnExpress
Biểu quyết của độc giả trên VnExpress từ chiều 20/9 đến chiều 26/9.

Công trình tượng đài 411 tỷ đồng đã gây ra những ý kiến khác nhau trong giới chuyên môn, người dân... Có ý kiến cho rằng, tỉnh Quảng Nam xứng đáng có công trình văn hóa - lịch sử, xứng đáng có một khuôn mặt khang trang, đẹp đẽ, bên cạnh các di sản như Hội An. Tuy nhiên, cũng có quan điểm cho rằng việc xây tượng đài hoành tráng không phù hợp với tư duy thẩm mỹ, điều kiện khí hậu Việt Nam và quá lãng phí trong điều kiện kinh tế khó khăn.

Nguyễn Hưng
Nguồn: VNE

Nguyễn Xuân Diện:

Như thế này là cũng hơi vui vui rồi. Các cơ quan của chính phủ đã nghe được ý kiến của nhân dân, đã nói cho dân biết hiện nay "kinh tế khó khăn, nguồn vốn trung ương hiện chỉ tập trung cho các công trình thực sự cấp bách, mang lại hiệu quả kinh tế". 

Mong sao chính phủ ra văn bản lệnh cho tỉnh Quảng Nam dừng lại dự án tượng đài Mẹ VNAH, thanh toán các khoản chi đã phải chi (thiết kế, duyệt tượng, phóng tượng bằng xi măng, họp hành), chờ đến khi nào Chính phủ bảo "Xây được rồi đấy" thì hãy tiếp tục. Lệnh của chính phủ mà tỉnh không nghe thì cách chức vài vị, để làm gương cho thiên hạ.

THÔNG TIN VỀ VIỆC TÀU CÁ VIỆT NAM BỊ TÀU QUÂN SỰ TRUNG QUỐC BẮN

Tàu cá bị tàu chiến lạ đuổi bắn


Cùng với việc dùng súng bắn, suốt khoảng 4 giờ đồng hồ, chiếc tàu chiến nước ngoài chạy áp sát bên hông và dùng chất gây cháy bắn sang tàu cá của ngư dân.

Vào khoảng 8h, ngày 26/9, chiếc tàu cá do ông Bùi Hát (SN 1975), ở thôn Châu thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi làm thuyền trưởng cũng đã cập bến Sa Kỳ an toàn, sau gần 2 ngày đêm bị tàu chiến lạ đuổi bắn và trốn chạy trong sóng dữ.

Theo lời thuyền trưởng Hát, thì vào khoảng 9h, ngày 24/9, khi tàu đến neo đậu cách đảo Trụ Cẩu-Hoàng Sa khoảng 12 hải lý, để nghỉ ngơi, một số ngư dân đang ngồi ăn mì tôm phát hiện một chiếc tàu chiến tấn công nên vội vàng kéo neo bỏ chạy.

Thuyền trưởng Hát (bên phải), đang kể lại sự việc
Thế nhưng chỉ vài phút sau đó, chiếc tàu chiến đã chạy đến sát bên và dùng súng bắn như liên tiếp về phía tàu.

Qua khe cửa ca bin, ngư dân thấy rất nhiều người đứng lố nhố trên boong, mặt đằng đằng sát khí.

Sau khoảng 4 giờ vừa chạy kẹp một bên hông, vừa bắn, đến khoảng 12 giờ, thì tàu chiến không bắn nữa, mà chỉ chạy kèm đuổi về phía bờ.

Tàu cá bị tàu chiến lạ đuổi bắn
Chất gây cháy còn sót lại trên tàu của thuyền trưởng Đức

Còn thuyền trưởng Trương Văn Đức (SN 1974) kể, không những bắn đạn, mà tàu chiến còn bắn chất gây cháy và sử dụng vòi nước để xịt sang tàu.

Sau khi bắn và đuổi 2 tàu chạy khỏi đảo Trụ Cẩu-Hoàng Sa khoảng 40 hải lý, đến 16 giờ cùng ngày, thì chiếc tàu chiến mới bỏ đi. Rất may là không ngư dân nào bị thương vong, còn tàu chỉ bị hư hỏng nhẹ.

Tàu cá bị tàu chiến lạ đuổi bắn
Biên phòng tỉnh đang ghi lời kể của thuyền trưởng Đức

Lúc này do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, nên sóng đang rất lớn, thế nhưng không ai dám quay lại đảo để núp tránh, nên cả 2 tàu đành liều mạng điều khiển chạy về đất liền.

Sau gần 2 ngày đêm vượt qua sóng dữ, đến sáng ngày 26/9, cả hai tàu và toàn bộ ngư dân đã về đến cảng Sa Kỳ.

Hiện Bộ đội Biên phòng tỉnh cũng đã đến làm việc với thuyền trưởng 2 tàu cá trên để nắm thông tin về vụ việc trên.

Huỳnh Hà

TIN KHẨN VỀ CHỮA BỆNH CHÂN TAY MIỆNG

Từ trái sang phải: GS Nguyễn Huệ Chi, TS Nguyễn Văn Khải, Nhà văn Nguyên Ngọc
Tiến sỹ Nguyễn Văn Khải nhờ thông báo trên NXD-Blog:
Về việc chữa bệnh "tay chân miệng" miễn phí cho trẻ em

Trên toàn lãnh thổ Việt Nam, bất kể nơi đâu kể cả vùng sâu vùng xa, vùng núi cao hẻo lánh, nếu có trẻ em nào xuất hiện nốt đỏ ở chân tay, bị phồng rộp trong miệng (bệnh tay chân miệng) thì hãy liên lạc với ông già ozon – tiến sĩ Nguyễn Văn Khải theo số điện thoại: 0904.183.670 – địa chỉ email : khaiozone@gmail.com. Chỉ sau 2 ngày, tôi sẽ có mặt để chữa bệnh miễn phí cho trẻ em.

Hơn 1 tháng nay, khi dịch chân tay miêng bùng phát, không một phương tiện truyền thông đại chúng nào thuộc sự quản lý của nhà nước, dám đăng tin phương pháp chữa bệnh này của tôi. Chỉ cần 2 chai nước muối (người có thể uống được) có thể cứu được 10 con trâu bò bị bênh lở mồm long móng, lợn bị bênh tai xanh, gia cầm bị cúm. Loại nước muối điện  này (anolyt) đã được Bộ Y tế, Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn công nhận là nước sát trùng. Thậm chí ông Hoàng Văn Năm – Cục trưởng Cục Thú y – đã gọi đây là phao cứu sinh của nông dân.

Đây là nước muối sạch 99,7%, có nồng độ 5g/lít, nhạt hơn nước canh. Nên uống sau khi tập thể dục, hoặc vận động nhiều, bị mất mồ hôi.

Từ năm 2000 đến nay, ai dùng nước anolyt này để bảo quản hoa quả, phòng chống bệnh cho gia súc, gia cầm, chế biến thủy sản đều có kết quả. Nước muối này cũng có thể chữa được các bệnh ngứa, bệnh về đường hô hấp, về tiêu hóa…

Tôi xin đảm bảo giả sử cháu nào có 3 vết mụn ở chân, nếu sau 2 ngày rửa bằng nước này, mụn tăng lên dù chỉ một nốt, tôi sẽ xin đi tù vì không giúp được cháu.

Rất mong tin tức này đến được với đông đảo bà con gần xa, để kịp thời chữa bệnh được cho các cháu nhỏ, giảm thiểu các nguy hiểm đáng tiếc có thể xảy ra.

Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải (Ông già Ozon)