Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

NGƯỜI TIỀN NHIỆM CỦA ÔNG TRẦN GIA THÁI, TGĐ ĐÀI TH HÀ NỘI

Thưa chư vị,

Nhân có vụ kiện Đài PT-TH Hà Nội, xin mời chư vị xem cuốn truyện tranh của tác giả Đào Quang Thép, Phó Tổng giám đốc (rồi Quyền Tổng Giám đốc) Đài Phát thanh Truyền hình Hà Nội. Tiền nhiệm của ông TGĐ Trần Gia Thái.

Thế mới biết, vị trí công tác không làm đẹp cho con người, mà chỉ có con người cụ thể mới làm đẹp được cho cái ghế của mình. Mới hay, việc dùng người, đã mỗi thời mỗi khác!

Minh họa cho truyện tranh: Một mưu toan thất bại, là Họa sĩ Nguyễn Thụ. Người biên tập là Đỗ Đức - một blogger nổi tiếng hiện nay.















Nguồn: vnmilitaryhistory.net
Nguồn: Cu Làng Cát-blog.

NHỮNG CUỐN SÁCH MỚI NHẤT TRÊN GIÁ

Lâm Khang thư viện vừa tiếp nhận các ấn phẩm quý báu
mà các tác giả gửi tặng. Chúng tôi chân thành cám ơn 
và xin trân trọng giới thiệu với chư vị 
.
 Tác giả Hiệp Võ gửi tặng


 Hai cuốn sách do TS Sử học Đinh Công Vĩ tặng

  TS Sử học Đinh Công Vĩ, người đồng hương Xứ Đoài
Sau 10 năm chăn bò ở Ba Vì và kéo thuyền trên sông Đà  ông mới được thi Đại học. 
Năm 1993, ông bảo vệ Luận án Tiến sĩ về Lê Quý Đôn
Đinh Công Vĩ là tác giả của các công trình, tác phẩm:
- Thảm án các công thần khai quốc đời Lê; - Phương pháp làm sử của Lê Quý Đôn
- Chuyện tình vua chúa hoàng tộc Việt Nam; - Bên lề chính sử (viết chung)
- Nguyễn Du - đời và tình; - Chuyện lạ về 12 con giáp

 GS. TS Trần Thị Băng Thanh và nhóm biên soạn tặng

Học giả Nguyễn Quảng Tuân tặng 
.
Nguyễn Xuân Diện-Blog hân hoan giới thiệu cùng chư vị

LỜI CẢNH BÁO CỦA TSUBOI

Lời cảnh báo của Tsuboi

SGTT.VN - Từ góc nhìn của một giáo sư lịch sử, chính trị và xã hội Đông Nam Á, GS Yoshiharu Tsuboi (đại học Waseda, Tokyo – Nhật Bản), tác giả cuốn Nước Đại Nam đối diện với Pháp và Trung Hoa 1847 – 1885 (*) đưa ra cảnh báo: đừng lặp lại lịch sử hậu bán thế kỷ 19.

Đồng cảm với quá khứ

Tính thời sự của cuốn sách thu hút sự quan tâm của nhiều bạn trẻ. Ảnh: GS Tsuboi ký tặng tại cuộc toạ đàm
Chiều 9.9 vừa qua, khán phòng toạ đàm hơn 200 ghế của đại học Hoa Sen quá tải, nhiều sinh viên đến nghe buổi nói chuyện của GS Y. Tsuboi đã phải đứng ngoài hành lang lắng nghe câu chuyện đang “nóng” bên trong. Có lẽ, sức hấp dẫn lớn lao nhất, đó chính là: những câu chuyện trong trang sử luôn mới.

 Nước Đại Nam đối diện với Pháp và Trung Hoa 1847 – 1885 trích từ luận án tiến sĩ đệ tam cấp của Y. Tsuboi tại đại học Paris, 1982, năm ông 34 tuổi. Bắt đầu nghiên cứu Việt Nam từ 1973, ông Y. Tsuboi nhận được lời khuyên của người đi trước: “Muốn nghiên cứu Việt Nam, hãy đến Pháp”. Tsuboi đã bỏ ra gần chục năm “lặn” vào các kho lưu trữ, thư viện tại Paris để xử lý hàng trăm tư liệu tham khảo tiếng Anh, Pháp, Trung, Nhật và gặp gỡ đối thoại với các nhà sử học, chỉ để tìm cho ra câu trả lời tại sao Việt Nam thời Tự Đức dễ dàng rơi vào tay thực dân Pháp?

Câu trả lời là: “Tự Đức đã không may mắn. Và có lẽ, bất cứ một nhà vua nào khác, nếu phải đương đầu với những áp đảo hung hãn từ ngoài như vậy, cũng không giữ nổi nền độc lập cho xứ sở” (trang 376). 

“Không may mắn” là một cách nói, nhưng công việc của nhà nghiên cứu là phải giải mã cho được những căn nguyên nội tại. Y. Tsuboi đưa ra những nguyên nhân khá rõ ràng: nền quân chủ dưới thời vua Tự Đức thiếu hẳn sự ủng hộ và cảm tình của dân chúng ; nền kinh tế đánh mất sự độc lập – ngoại thương phụ thuộc vào người Hoa, nền tảng tài chính của cả chế độ kinh tế bị suy kiệt, nhà vua chỉ còn cách tăng cường chế độ thuế thân và thuế ruộng đất thì gặp phải sự chống đối của văn thân và nhân dân; vì Tự Đức không dứt khoát trong chọn lựa đường lối chính trị – phải đối diện với di sản mà Gia Long để lại vừa bắt tay với Pháp, một đằng phải hoà hiếu với Trung Hoa để ổn định – Trung Hoa vừa như một kẻ thù luôn có khả năng gây hại vừa là chính thể mẫu mực để tham khảo phát triển. Nho giáo vẫn là giềng mối của hệ thống chính quyền và tổ chức xã hội trong khi thực tế “đối diện với Pháp” đang đòi hỏi một sự linh hoạt trong thể chế.

Một trong những “căn nguyên chính trị” trong thời Tự Đức được Y. Tsuboi phân tích rất kỹ: “Cũng như tất cả các vua Việt Nam khác, Tự Đức đã sống cách biệt dân chúng, ngoại trừ một đôi lần du hành ngắn ngủi trong vùng phụ cận Huế. Hẳn ông cũng biết, một đàng vua phải “yêu thương” dân như con, và đàng khác, triều đình không thể bỏ qua sự ủng hộ của tầng lớp văn thân. Nhưng khi có kẻ ngoại bang tới đánh phá xứ sở, ông lại coi quần chúng như gồm toàn “những kẻ khố rách” sẵn sàng theo phe địch, và ông không bao giờ chịu lắng nghe những đòi hỏi của dân chúng. Đàng khác, Tự Đức đã coi tầng lớp văn thân như một nhóm bất mãn, sai lầm và không hiểu ý tốt của nhà vua.

Tự Đức đã dựa trên thành phần xã hội nào để có thể đàn áp loạn văn thân năm 1874, và tăng 50% suất thuế tư điền năm 1875? Làm thế, ông mất hoàn toàn sự ủng hộ của tầng lớp văn thân, vì tưởng để giảm bớt chi phí của quân đội chính phủ, thì ông lại xúi văn thân tự võ trang… Tự Đức đã thử bù đắp vào sự yếu kém nội bộ đó bằng cách đánh nhiều ván bài trên bình diện ngoại giao. Một mặt, ông đã gởi nhiều phái bộ đi thương lượng tại Pháp và Sài Gòn nhằm lấy lại xứ Nam kỳ; mặt khác, ông vẫn gởi sứ bộ đều đặn đi Bắc Kinh để giữ hoà hiếu với Trung Hoa. Phải chăng khi tạo ra một tình thế quốc tế như vậy, Tự Đức có thể lách qua khỏi cơn nguy khốn và bảo vệ được nền độc lập của xứ sở bằng cái thế quân bình với hai cường quốc? Chắc là thế, song Tự Đức có trong tay những lực lượng cụ thể gì để có thể đi đến đích? Vì thiếu phương tiện từ bên trong, nên hoạt động ngoại giao của ông sẽ tạo ra sự tranh giành giữa hai cường quốc và kết thúc bằng một cuộc chiến mà chiến trường lại ở ngay trên đất nước Việt Nam” (trang 382 – 383).

Cảnh báo cho hiện tại

Cuốn sách cũng giúp người đọc nhìn lại vấn đề rất nhiều những trí thức có tầm nhìn rộng thời Nguyễn đã chết trong oan khuất, hoặc chịu án oan lịch sử như: Nguyễn Trường Tộ, Phan Thanh Giản, Nguyễn Tri Phương… 

Cái gọi là “tạng chất” của người Việt, được giáo sư Y. Tsuboi mổ xẻ trực tiếp, có thể xem là một cảnh báo của riêng ông: “Trong thời bình, người Việt Nam rất thiếu đoàn kết. Sự phân chia lợi ích nhóm làm tan rã sức mạnh quốc gia. Mặt khác, sức mạnh của trí thức chưa được tận dụng một cách có hiệu quả. Theo tôi, từ nay đến năm 2016 là một thời kỳ đặc biệt quan trọng của Việt Nam (...) Đọc lại lịch sử, tôi hy vọng các bạn sẽ khắc phục được những sai lầm của tiền nhân”.

Bài và ảnh: Nguyễn Vĩnh Nguyên

(*) Nguyễn Đình Đầu dịch, với sự cộng tác của Bùi Trân Phượng, Tăng Văn Hỷ, được xuất bản lần đầu năm 1990 bởi ban Khoa học xã hội Thành uỷ TP.HCM. Sách vừa được Nhã Nam & NXB Tri Thức in lại vào đầu năm nay.

GS Yoshiharu Tsuboi trả lời phóng viên SGTT

Nguồn tài liệu tham khảo trong cuốn Nước Đại Nam đối diện với Pháp và Trung Hoa khá phong phú, song lại thiếu những tài liệu bản địa, như các châu bản thời Nguyễn. Trong tương lai, nếu các kho tư liệu này mở cửa, ông có tiếp tục trở lại với công trình này không?

Chắc chắn là có. Hiện nay, các châu bản đang được lưu trữ cẩn thận và nghiêm ngặt tại cục Lưu trữ quốc gia Việt Nam. Tôi vẫn thường xuyên theo dõi, liên lạc với họ để chờ cơ hội tiếp cận. Tôi nghĩ, giới nghiên cứu tại Việt Nam sẽ có may mắn đọc chúng sớm hơn tôi. Có thể nếu không trực tiếp được, thì thông qua họ, tôi sẽ tiếp tục công trình với những tư liệu bản địa mà với tôi, rất quan trọng.

Nếu như những dữ liệu từ châu bản làm đảo ngược mọi luận cứ trong cuốn sách thì sao? 

Nghiên cứu là tiếp tục phát hiện. Trong trường hợp đó, tôi sẽ bổ sung, viết tiếp, thậm chí viết lại. Tôi nghĩ đó mới là nghiên cứu khoa học thực sự.

Nguồn: SGTT.

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

TGĐ CÔNG TY CỔ PHẦN VIỆT LONG ĐUỔI VIỆC NGƯỜI BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC

Theo tin chúng tôi vừa nhận được, Anh Nguyễn Văn Phương (ảnh) - người thanh niên đọc Tuyên cáo tại Nhà hát lớn trong cuộc biểu tình yêu nước sáng ngày 3 tháng 7 năm 2011,  chính thức bị  Tổng Giám đốc Công ty Việt Long  đuổi việc.

Công ty Thương mại cổ phần điện máy Việt Long hiện có trụ sở tại 187 Giảng Võ, Hà Nội, và có siêu thị Điện máy Việt Long tại số 8 Quang Trung, quận Hà Đông, HN. Nguyễn Văn Phương làm việc tại siêu thị này từ 03 năm nay, và hiện có chức danh Phó phòng Kinh doanh.

Đây là trường hợp thứ 3, những người biểu tình yêu nước bị ép đến thôi việc. Trước đó Trịnh Hữu Long và Nguyễn Tiến Nam đều vì sức ép mà đã tự xin thôi việc để khỏi ảnh hưởng đến công ty. Ba thanh niên này, cũng đã bị 3 người chủ nhà trọ yêu cầu chấm dứt hợp đồng và chuyển đi nơi khác. Trịnh Hữu Long phải chuyển nhà lúc 21h đêm 26 tháng 8 năm 2011. Hai trường hợp Trịnh Hữu Long và Nguyễn Tiến Nam bị ép đến thôi việc và bị ép buộc dời nhà trọ đã được tôi thông báo tới GĐ Công an Tp Hà Nội trong cuộc gặp tại UBND Tp sáng 27.8.2011.

Ông Phí Đức Lực, Phó TGĐ của công ty Việt Long (ông Lực là chồng của bà Tổng Giám đốc Việt Long), nơi Phương làm việc đã nhắn cho Phương Bích (Đặng Bích Phượng), bạn cũ của ông rằng: Sáng nay họp quyết liệt về việc của Phương. Tình hình của Phương cũng phức tạp lắm Phượng ạ. Bên Công an từ Công an Phường, công an Quận, công an Thành phố suốt ngày làm việc với Ban Kiểm soát và tổ chức của Việt Long yêu cầu cung cấp mọi thông tin của Phương hàng ngày hàng giờ...

Chiều qua, ngồi cafe với các anh em nhà báo và luật sư, Phương cho biết đã liên lạc với các nhân viên an ninh đã từng gặp gỡ, theo dõi Phương suốt mấy tháng qua để xác minh thông tin, thì được biết bên an ninh không hề gây sức ép để Công ty Việt Long đuổi việc Nguyễn Văn Phương.

Nếu sự việc đúng như vậy, thì Phó TGĐ Việt Long đã đặt điều cho công an Hà Nội, nhằm che giấu một điều gì khuất tất tại công ty. Vì, được biết Giám đốc của Phương thì kiên quyết đuổi việc Phương, trong khi ông Lực là Phó TGĐ thì đánh giá tốt về Phương và không muốn để Phương ra đi.

Sáng nay, Phương đã làm việc với Bà TGĐ Công ty Việt Long, không chấp nhận việc bị ép viết đơn xin thôi việc, chỉ chấp nhận để công ty Việt Long đơn phương chấm dứt hợp đồng. Phương đề nghị Công ty Việt Long giải quyết mọi việc theo luật định. Kết quả, chúng tôi sẽ thông báo tại đây.

Được biết, các luật sư cũng đã sẵn sàng vào cuộc khi có yêu cầu của Phương.

Tối nay, tôi sẽ gửi thư cho họ hàng và bạn bè đề nghị ngưng mua hàng và giao dịch với hệ thống bán hàng của Công ty Thương mại cổ phần điện máy Việt Long.
Nguyễn Xuân Diện

Dưới đây là lời tâm sự của Phương Bích
Làm sao tôi lại nói đến những chuyện này thế nhỉ?
....
Chỉ tại vì tôi buồn quá. Tôi nghe thấy cháu Phương (người đọc tuyên cáo) nói về nguy cơ mất việc từ hôm 17/7. Sau này tình cờ biết được sếp tổng của Phương là bạn học cũ của tôi. Tôi mừng lắm, nghĩ thế là phen này có cơ hội ra tay nghĩa hiệp, “Giúp một người phúc đẳng hằng sa” mà. Nhưng Phương nói rằng hiện tại công ty vẫn chưa biết cháu đi biểu tình, khi nào cần cháu sẽ nhờ tôi nói giúp.

Bẵng đi một thời gian, đến hôm vừa rồi tôi nghe thấy người khác chứ không phải là Phương, nói với tôi rằng Phương sắp bị đuổi việc. Ngay lập tức tôi gọi cho anh bạn học cũ.

Chuyện tưởng đơn giản, chỉ cần cháu Phương viết giấy cam kết không đi biểu tình nữa là xong. Nay mai có khi nhà nước khuyến khích hô hào, giống như việc sáng đúng, chiều sai, sáng mai lại đúng thì cũng chả đi nữa – chán rồi.

Ngồi nói chuyện hơn tiếng đồng hồ, biết cháu Phương là phó phòng kinh doanh, làm việc tốt, được anh em quý mến. Anh bạn tôi bật loa điện thoại khi nói chuyện với cậu trưởng phòng của cháu Phương, để cho tôi cùng nghe.

Tôi không tranh luận với cậu bạn quan điểm về chuyện biểu tình, người ta là dân làm ăn, né tránh chuyện bị làm phiền phức là điều dễ hiểu. Nhưng tay giám đốc dưới quyền thì cứ khăng khăng là Phương vẫn có mặt trên facebook thì chứng tỏ cháu nó vẫn giao du với cái nhóm biểu tình. Ô hay, thế lý do chính của các ông là gì? Hay là còn cần thêm cả cái máy đọc ý nghĩ để cấm luôn thể?

Nhưng nói chung là cậu bạn tôi vẫn tỏ ý ủng hộ, người làm kinh doanh bao giờ cũng muốn sử dụng những người có năng lực. Tôi tin tưởng lắm, và cũng cảm thấy oách khi mình có một thằng bạn học làm to, có quyền này quyền nọ…

Niềm vui ngắn chẳng tày gang, ngày hôm sau khi vào facebook, tôi đọc thấy thông tin cháu Phương vẫn sẽ bị thôi việc. Thế là thế nào?

Tôi nhắn một tin ngắn cho cậu bạn. Cậu ta trả lời hôm nay làm việc rất quyết liệt với các bộ phận. Hóa ra việc của cháu Phương phức tạp lắm, từ công an phường đến công an quận, thành phố suốt ngày làm việc với bên tổ chức, yêu cầu cung cấp thông tin về Phương hàng ngày, hàng giờ. Rồi đối thủ cạnh tranh sẽ nhân đó làm ảnh hưởng đến uy tín của công ty. Vì vậy cậu ta nói cứ để Phương nghỉ một thời gian rồi hãy quay lại làm.

Tôi hỏi cháu Phương sự thể thế nào. Cháu nói họ không đuổi việc, nhưng thuyết phục (hay ép cũng vậy thôi) cháu tự viết đơn xin thôi việc.

Tôi thấy xấu hổ quá, hóa ra cái oai của tôi là oai hão. Nhưng cái chính làm tôi buồn nhất là không giúp được cháu Phương. Nếu thâm tâm họ đã e ngại thì cố đấm ăn xôi cũng chẳng để làm gì, thế mà tôi cứ tưởng họ phải bảo vệ bằng được người mà họ cho là tốt.

Giống như ông tổ phó tổ dân phố chỗ tôi ở - người trả lời phỏng vấn của báo ANTĐ đòi kiên quyết nghiệm trị tôi, khi tôi bị bắt vì đi biểu tình chống TQ - trông thấy tôi cứ cười cầu hòa. Ông ấy bản chất thì tốt, trước chú cháu vẫn quý hóa nhau lắm. Chỉ mỗi tội ông ấy nhận thức không đầy đủ, cái gì cũng sợ, chỉ được mỗi cái nhiệt tình. Ông ấy vốn không có lương hưu, nên phần nào bà con cũng muốn bầu ông ấy vào tổ dân phố để tạo điều kiện cho ông ấy có chút thu nhập. Nhưng người ta vẫn bảo ngu dốt cộng với nhiệt tình thành ra phá hoại. Gặp tôi, ông ấy cứ loay hoay không biết nói thế nào, chỉ nói tôi hãy thông cảm cho ông ấy. Tôi chỉ bảo ông ấy nên nói đúng sự thật, nói đúng với lương tâm mình, chứ đừng nói để đẹp lòng ai đó. Tôi sẽ in bài thơ “Lời mẹ dặn” của cố nhà thơ Phùng Quán tặng ông ấy, hy vọng ông ấy hiểu được phần nào chủ ý của bài thơ.

Nghe tin những người biểu tình yêu nước lần lượt bị ép thôi việc, bị chủ nhà trọ từ chối không cho thuê, anh em, bạn bè đều hết sức phẫn nộ. Trước đó là Trịnh Hữu Long, Nguyễn Tiến Nam đều đã bị ép thôi việc và chuyển chỗ ở không biết đã mấy lần.

TIN MỚI NHẬN: HÒA THƯỢNG THÍCH HỌC TOÁN ĐÃ MỞ CỬA CHÙA

 

 

 

 Loa loa loa loa...

Thiện nam tín nữ gần xa

hãy nghe loan báo

Hòa thượng Thích Học Toán 

(tục danh: Ngô Bảo Châu) 

đã mở cửa chùa....

Loa loa....loa...loa...

----------------------------------------- 

 

Dưới đây là Lời mở của Hòa thượng:

Chuyện dang dở

Trong cuộc đời mình, mỗi chúng ta thường xuyên phải đối mặt với lựa chọn : tiếp tục bấu víu vào những kế hoạch còn dang dở hay là buông cho nó trôi đi theo dòng chảy của thời gian. Duy trì cái blog Thích Học Toán là một trong những chuyện như thế.

Có bao nhiêu thứ với ta là gắn bó nhưng ta vẫn phải coi nó như vĩnh viễn thuộc về miền của ký ức. Sức có hạn, nếu trái tim không để những thứ nặng nề ở lại phía sau thì đôi chân làm sao mà “rảo bước với thời gian”.

Nhưng tình thân của nhiều bạn đọc với blog Thích Học Toán đã làm cho người coi chùa ấm lòng. Hôm nay blog được mở lại để đáp lại cái tình đó. Nhưng chúng ta sẽ giữ gìn để nó không lại trở thành một hòn đá níu bước chân ta.

Sổ tay Thích Học Toán không nhận nhận xét của độc gỉả. Quả cũng hơi tiếc vì nhận xét của độc giả là phần thưởng lớn nhất cho người viết blog. Nhưng có một số bạn đọc nhầm lẫn giữa nhận xét và tranh cãi, còn chủ blog thì không thích tranh cãi. Người khôn chỉ cần nói với nhau một lời là hiểu.

Một chuyện nhỏ dang dở khác mà cũng nhân tiện đây ta cho vĩnh viễn đi về qua khứ. Dưới đây là một bài phỏng vấn do TT Thích Nhật Từ đề nghị cho báo Đạo Phật ngày nay. Không biết vì lý do gì mà cuối cùng hình như không được in. Chép lại đây có lẽ là thích hợp nhất. Dưới đây là toàn văn bài phỏng vấn, ĐPNN (Đạo Phật ngày nay) đặt câu hỏi, NBC (Ngô Bảo Châu) trả lời. 

**********
ĐPNN: Sau khi được bổ nhiệm là giám đốc khoa học của Viện nghiên cứu cao cấp về Toán từ ngày 9-3-2011, được biết đây là mùa hè đầu tiên, GS làm việc tại Việt Nam. Với cương vị này, trách nhiệm và chiến lược của GS trong việc phát triển toán học tại nước nhà ra sao? Những khó khăn nếu có?

NBC: Chào thầy Thích Nhật Từ. Vâng thưa thầy, hè năm nay Viện nghiên cứu cao cấp về Toán (VIASM) đã có những hoạt động khoa học đầu tiên. Bên cạnh việc cùng nhau tìm hiểu một số vấn đề toán học ít được nghiên cứu ở Việt Nam, chúng tôi cố gắng tạo ra một nếp làm việc cho những hoạt động khoa học khác của VIASM sau này. Tất nhiên là vạn sự khởi đầu nan, nhưng tôi rất hy vọng VIASM sẽ là một nguồn sức sống mới cho toán học Việt Nam.

ĐPNN: GS có phải là Phật tử? Việc tìm hiểu về đạo Phật của GS thế nào?

NBC: Gia đình tôi theo Phật nhưng tôi không phải là phật tử theo nghĩa toàn vẹn nhất, mặc dù có lẽ văn hóa Phật giáo có thấm sâu vào con người tôi như nhiều người Việt nam khác.

ĐPNN: Đạo Phật đã ảnh hưởng thế nào đối với cuộc sống của GS?

NBC: Có lẽ đó là sự nhận thức sâu sắc về giá trị của cuộc sống của con người cũng như của mọi sinh linh từ đó dẫn đến sự trân trọng cuộc sống của người khác và của chính mình.

Có lẽ đó còn là một thái độ tương đối bình thản trước mọi biến cố của cuộc sống. Thường thì người ta đạt được sự bình thản này sau khi một phần lớn của đời mình đã trôi qua, văn hóa Phật giáo có thể giúp ta bình thản ngay cả khi một phần lớn của cuộc đời có lẽ còn ở phía trước.

Có lẽ sự nhận thức về tính vô thường của thế giới và của cả con người đã giúp tôi rất nhiều để có một sự cân bằng trong cuộc sống. Một bên ta không thể buông xuôi trách nhiệm với xã hội, với những người thân thiết, với bản thân mình, một bên ta vẫn hiểu rằng cái quan trọng ngày hôm nay, ngày mai có thể sẽ không còn quan trọng nữa.

ĐPNN: Giáo sư đã từng đọc kinh Phật? Nếu có thì đó là kinh gì? Ảnh hưởng của bài kinh đó đối với cuộc sống của giáo sư thế nào?

NBC: Tôi được đọc kinh phật mỗi lần đến thăm bà ngoại tôi. Ngoại tôi tụng kinh hàng ngày. Khi còn là sinh viên tôi có đọc một số sách về lịch sử Phật giáo.

Trải nghiệm quan trọng nhất của tôi với Phật giáo là lần đi thăm di tích Ajanta bên Ấn độ. Đó là những hang đá nơi những người tu hành đã sống từ thế kỷ thứ sáu. Những bức bích họa rất lớn trên vách hang miêu tả cuộc đời của Thích Ca Mầu Ni đã làm tôi xúc động đến ứa nước mắt.

ĐPNN: Là một nhà khoa học toán, giáo sư đánh giá thế nào về các điều minh triết Phật dạy về con người và vũ trụ?

NBC: Triết lý Phật giáo cho con người một nhân sinh quan rộng rãi, giải phóng nhiều định kiến. Đấy là một tố chất cơ bản của nhà khoa học.

Có những nhà khoa học có uy tín đi tìm những điểm chung giữa triết lý tôn giáo trong đó có Phật giáo và Cơ đốc giáo và khoa học hiện đại. Cá nhân tôi thấy những cố gắng này có phần khiên cưỡng.

ĐPNN: Khi tự đặt cho mình biệt hiệu “Hòa thượng Thích Học Toán” hẳn giáo sư đã thể hiện phần nào thiện cảm với Phật giáo, cụ thể hơn là tu sĩ Phật giáo? Ý tưởng của việc chơi chữ này là gì?

NBC: Công việc nghiên cứu khoa học có nhiều điểm chung với cuộc sống của những nhà tu hành. Nghiên cứu khoa học cơ bản cũng có tính thoát ly khỏi cuộc sống trần tục. Tôi chọn biệt danh “Hòa thượng Thích Học Toán” để cho trò chuyện toán học trên blog được thân thiện hơn, để câu chuyện toán học thoát ra khỏi hình thức phổ biến khoa học. Sau khi một số Phật tử có nhắn với tôi không nên đùa với chức danh Hòa thượng, tôi cũng không dùng nó nữa. Tôi cũng không có ý tạo thêm những sự bực bội không cần thiết.

ĐPNN: Gần đây, Giáo sư đặt trang blog cá nhân (thichhoctoan.wordpress.com) ở chế độ riêng tư, một hình thức của đóng cửa đối với độc giả quý mến giáo sư? Đâu là lý do cho việc này?

NBC: Sau sự kiện giải thưởng Fields, blog của tôi có khá nhiều người đọc. Tôi nhận ra rằng cách viết hài hước mà tôi chọn cho blog cũ nay không còn phù hợp nữa. Tôi vẫn giữ ý định mở lại một trang blog mới và viết lại nhiều bài theo một phong cách nghiêm túc và có hệ thống hơn.

ĐPNN: Là người sống và làm việc tại Pháp, trung tâm của văn minh châu Âu và hiện nay giảng dạy tại đại học Chicago, Hoa Kỳ, giáo sư có suy nghĩ gì về mô hình giáo dục đại học Việt Nam trong xu thế toàn cầu hóa?

NBC: Có một khoảng cách khá lớn về chất lượng giữa giáo dục đại học ở Việt Nam và ở các nước phát triển. Vì dư luận xã hội đã quá tiêu cực với chất lượng giáo dục cho nên tôi thấy không cần phân tích thêm. Cái cần và khó hơn nhiều là tìm ra giải pháp. Có lẽ giải pháp tốt nhất là để cho mỗi ngôi trường, mỗi người thầy tìm ra giải pháp riêng cho mình. Nói cách khác là trường đại học và các giáo sư đại học cần được chủ động hơn trong chương trình và qui chế tuyển sinh. Bên cạnh đó, cơ quan quản lý cần làm thêm nhiều điều tra để so sách chất lượng đào tạo và nghiên cứu khoa học giữa các trường để dựa vào đó mà có chính sách đầu tư hỗ trợ. Những thông tin này cũng cần được công bố rộng rãi để học sinh sinh viên cũng như phụ huynh có thông tin chính xác hơn cho việc chọn trường học. Việc nới quản lý từ trung ương để tăng tính chủ động cho những người trực tiếp làm công việc đào tạo và nghien cứu có thể dẫn đến bất cập ở chỗ này chỗ khác, nhưng tôi tin vào khả năng tự điều chỉnh của cuộc sống. Sự tự điều chỉnh sẽ nhanh hơn nếu thông tin được rộng đường.

ĐPNN: Toán học có thể giúp gì cho việc quy hoạch đô thị Việt Nam? Kinh nghiệm của Pháp và Mỹ trong lãnh vực này thế nào?

NBC: Ở nước ta, việc quy hoạch giao thông trong các đô thị vẫn dựa nhiều vào cảm tính, nên hay thay đổi. Những hệ thống có độ phức tạp cao như giao thông đô thị thực ra rất cần được thử nghiệm và thiết kế dựa trên những mô hình toán học.

ĐPNN: Là người lập gia đình và có con ở tuổi đôi mươi, đâu là bí quyết duy trì “hạnh phúc gia đình” của giáo sư sau gần 20 năm chung sống?

NBC: Thưa thầy, cuộc sống gia đình nào cũng có lúc sóng gió. Để sống với nhau, mỗi người cần hiểu những người mình yêu để mà sống vui với chính con người họ. Mỗi gia đình còn có một động lực rất lớn để tồn tại đó là con cái và việc nuôi dưỡng, giáo dục con cái.

ĐPNN: Tháng bảy trong Phật giáo là mùa báo hiếu công ân sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ như hai vị Phật trong nhà, Gs có thể chia sẻ vài kỷ niệm đẹp mà hai đấng sinh thành đã giành cho Gs thời trẻ?

NBC: Cha mẹ tôi luôn dành hết cho tôi mọi sự yêu thương, ưu tiên việc nuôi dưỡng giáo tục tôi hơn tất cả. Vợ chồng tôi cũng cố gắng làm như vậy với các con, nhưng chắc chắn là không thể được như ông bà.

Khi còn nhỏ, mẹ tôi dậy tôi rằng xấu nhất là nói dối. Bây giờ tôi vẫn tin và cũng dậy các con tôi như thế.

ĐPNN: Với vai trò làm cha của ba đứa con hiếu thảo và thành công, xin GS chia sẻ kinh nghiệm làm cha của mình?

NBC: Tôi không nghĩ các con tôi đặc biệt thành công hoặc là mình là một người bố kiểu mẫu để có thể tự tin chia sẻ kinh nghiệm với người khác. Công việc bận rộn không cho tôi có nhiều thời gian để gần gũi với con cái như tôi mong muốn mà thời gian là cái mà trẻ nhỏ cần nhất ở cha mẹ. Có lẽ người lớn nên bớt thời gian xem TV, lướt web, tụ tập bạn bè để có thêm thời gian chơi với con, học với con, cùng đọc sách với con. Những cái đó có ích cho trẻ hơn là việc bỏ tiền ra cho con đi học thêm hay những khóa rèn luyện “kỹ năng sống”.

ĐPNN: Theo GS, hạnh phúc là gì? Và đâu là cách thức giáo sư giữ gìn và phát triển hạnh phúc có được?

NBC: Đối với tôi, cái hạnh phúc lớn nhất là cảm giác mình đang sống. Cảm giác đó bao gồm cả vị ngọt và vị đắng. Nó xuất phát quan hệ với những người thân thiết, bạn bè, công việc và xã hội, từ miếng cơm ta ăn, từ miếng nước ta uống, từ không khí ta đang thở.

Để có hạnh phúc, có lẽ không có cách nào khác là yêu cuộc sống như chính nó. Để bất hạnh, có lẽ không có cách nào tốt hơn là đi đuổi theo những ảo ảnh.

ĐPNN: Theo GS, “để sống một cuộc sống có ý nghĩa,” người ta phải làm gì?

NBC: Tôi e mình không đủ thông tuệ để trả lời câu hỏi này của thầy một cách đầy đủ.  Phần nhỏ của câu trả lời mà tôi biết là để sống một cuộc sống có ý nghĩa, ta nên tránh làm những việc vô nghĩa.

Nguồn: Blog Thích Học Toán.

BUỔI LÀM VIỆC THỨ 2 VỚI TÒA ÁN NHÂN DÂN QUẬN ĐỐNG ĐA

Thưa chư vị,
Theo lời hẹn của ông Thẩm phán Tòa án Nhân dân quận Đống Đa, 10h00 sáng nay (14.9.2011) các ông Nguyễn Đăng Quang, Lê Dũng đại diện các nguyên đơn đã đến Tòa để nhận văn bản hướng dẫn (yêu cầu bổ sung hồ sơ).

Dưới đây là toàn văn Thông báo về yêu cầu bổ sung tài liệu, chứng cứ kèm theo đơn khởi kiện:



Nguyễn Xuân Diện - Blog kính báo!

Và xin có mấy lời rằng:

Thưa ông Thẩm phán, chúng tôi chẳng cần khiếu nại đến cơ quan nào nữa. Chúng tôi kiện! Chúng tôi đã gửi thư yêu cầu Đài PT-TH HN xin lỗi và cải chính, lại đến tận Đài để ông Tổng Giám đốc xem mặt chúng tôi rồi. Hôm ấy ông lại đi xuống Phòng, cho chú Phó Chánh VP ra tiếp ở phòng thường trực. Ông Tổng Thái cũng đã giả nhời bằng văn bản - cái văn bản ấy nó rất "văn bẩn" khiến chúng tôi không chịu được, đành đâm đơn kiện. 

Cấp trên của Đài ư? Chúng tôi cũng đã được gặp ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy HN. Ông Phạm Quang Nghị đã khẳng định với chúng tôi rằng: "Không có bất cứ một ai [quan chức lãnh đạo] ở Tp HN quy kết những người biểu tình là phản động. Không có ai chỉ đạo các cơ quan báo chí ở Hà Nội quy kết những người biểu tình các anh là phản động"

Kiện là kiện. Thắng thua chưa biết, nhưng bây giờ cả nước, thậm chí cả nhân loại tiến bộ người ta đang theo dõi vụ này. Ông làm thế nào thì làm, đừng làm hại đến thanh danh của nhà nước Việt Nam, đến chính quyền Hà Nội và đừng làm tổn hại đến những điều linh thiêng của dân tộc!


CUNG THIẾU NHI HÀ NỘI ĐÃ BA NĂM KHÔNG TREO ĐÈN TRUNG THU

Đèn Trung thu
Nguyễn Tiến Dũng

Đã từ lâu, cứ đến Tết Trung thu thì Cung Thiếu nhi Hà Nội lại được trang hoàng rực rỡ với những chiếc đèn ông sao, đèn thiềm thừ, đèn cá, tôm, cua, rùa, thỏ, hoa sen... Năm thì có thêm đèn Tháp Rùa, năm thì có đèn Khuê Văn Các, năm thì có đèn con rồng... Tối Trung thu, những chiếc đèn lung linh toả sáng. Những chiếc đèn nhiều hình thù, nhiều màu sắc được trang điểm là những hoạ tiết trang trí được trổ bằng giấy màu, giấy trang kim óng ánh thật đẹp mắt. Các em thiếu nhi thủ đô thích thú, hân hoan ngắm nhìn, người ta thầm thán phục bàn tay khéo léo của những giáo viên mỹ thuật Cung Thiếu nhi Hà Nội. Từ mấy chục năm nay, việc treo đèn trung thu trong dịp tết thiếu nhi này đã trở thành truyền thống ở Cung Thiếu nhi... Thời điểm này, nơi đây đã trở thành một không gian văn hoá đặc sắc của thủ đô.

Thật tiếc, từ ba năm nay, việc treo đèn này không được thực hiện nữa vì muốn đổi mới. Cũng không phải do vấn đề kinh phí, vì thực tế là chi phí cho trang trí của những năm sau này không giảm hơn. Bây giờ chúng ta có một khung cảnh na ná như ở đâu đấy, một thời điểm nào đấy mà không cần là Tết Trung thu.

Mong đến một Tết Trung thu, thiếu nhi thủ đô lại được đến Cung Thiếu nhi HN để ngắm nhìn những chiếc đèn Trung thu đẹp đẽ và rực rỡ trong không gian kỳ ảo của lễ hội giành cho thiếu nhi.

Tôi cũng mong sẽ có một đêm trung thu, thành phố sẽ tổ chức múa rồng, múa sư tử và rước đèn vòng quanh Hồ Gươm - có những chiếc đèn thật to, thật đẹp, thật rực rỡ để phục vụ thiếu nhi, để các em được tiếp cận với mỹ thuật truyền thống, để góp phần bảo tồn những giá trị văn hóa truyền thống và để thiếu nhi Hà Nội không chỉ biết có mỗi đồ chơi Trung Quốc, đèn lồng Trung Quốc.
N.T.D

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

TÔI VỪA TRẢI QUA MỘT ĐÊM TRUNG THU TUYỆT VỜI

Đêm Trung Thu ở đảo Phú Quý. Ảnh: Nguyên Toàn
Thưa chư vị,
Một độc giả vui mừng cho biết, trong đêm Trung thu ở Phan Thiết:

1.Các cháu đã làm những lồng đèn rất lớn: CỘT MỐC CHỦ QUYỀN TRƯỜNG SA - HOÀNG SA; DANH TƯỚNG LÝ THƯỜNG KIỆT VỚI BÀI THƠ NAM QUỐC SƠN HÀ; TRẦN HƯNG ĐẠO + CÂU NÓI VỚI VUA TRẦN trước họa ngoại xâm v.v....Đoàn rước đèn rất dài, rất đông (sáng nay tôi tìm để download bản tin này nhưng không tìm đâu được , kể cả vào trang web của BTV).
2. Nghe nói lễ hội này do chính quyền tp.Phan Thiết tổ chức.
Nếu cuộc rước đèn này đem ra Thủ đô Hà Nội thì rất tuyệt.

Bác nào tìm được bản video này xin cho bà con xem thì thấy ...rất tuyệt !

Thật tuyệt với! Một độc giả khác đã cung cấp video clip Đêm Trung thu 2011 ở Phan Thiết!



Xem xong video clip này, đến bây giờ Nguyễn Xuân Diện mới có cảm giác vừa trải qua một đêm Trung thu với vẻ đẹp thuần khiết của nó. Chao ơi! Xem clip này, thì biết chắc chắn là Hà Nội phải chào thua rồi! Hà Nội chưa bao giờ có được đêm Trung thu như thế! Ở Hà Nội, không một ai có thể làm được cho trẻ con một đêm Trung thu như thế!

Và hình ảnh từ trang FB Phan Thiết Mũi Né:






































 Thật là một đêm Trung thu đẹp nhất nước Nam!
Còn đây, một độc giả khác, gửi bài và ảnh cho Nguyễn Xuân Diện-blog về Đêm Trung thu ở đảo Phú Quý:


Tết Trung thu trên đảo Phú Quý
Nguyên Toàn 

Mấy ngày trước đảo Phú Quý mưa suốt, trời lộng gió, sóng biển cao tàu bè không cập cảng được.

Nhưng tới sáng qua, ngày rằm Trung thu, trời hết mưa, lặng gió.

Buổi chiều, ở đầu các thôn, thấy nhiều thanh niên trang tri đèn sao, loa, đèn chiếu sáng chuẩn bị cho việc mừng lễ đón trăng Trung thu trên đảo.
Trước khi trời tối rất đông các cháu nhỏ đã tụ nhau, rối rít, quấn quít quanh chỗ tổ chức vui chơi. Các bậc phụ huynh lớn tuổi cũng bế con cháu nhỏ ra chơi chờ đợi trời tối.

Khi trời tối, đèn được bật sáng, loa phát nhạc vui vẻ rộn ràng đường thôn, các cháu thanh niên tổ chức cho các em nhỏ tập trung lại thành hàng, phát túi quà cho các em. Nhìn các cháu hân hoan bên nhau, trong long người lớn cảm thấy vui lây và những mong các cháu luôn được hưởng những ngày lễ hội truyền thống yên bình và hạnh phúc như vậy.
Khoảng độ nửa tiếng sau, tiếng trống rộn ràng và tiếng người dần gần tới, một lát sau là một hàng rất dài khoảng ba bốn trăm cháu nhỏ bậc tiểu học trong đồng phục đeo khăn quàng đỏ và trên tay mỗi cháu là đèn ông sao sáng đi diễu hành khắp trục đường thôn vòng ra trục chính của huyện đảo và quay về trường. 

Một điều rất vui là tất cả những đèn sao mang trên tay các cháu đều là đồ chơi tự làm, không phải là thứ đồ chơi độc hại Trung quốc thấy bầy đầy trên phố hoặc chợ ở khắp nơi trên cả nước mới thấy rằng các bậc cha mẹ trên đảo, các thôn xóm và nhà trường đã quan tâm tới các con cháu của mình và tổ chức đêm vui cho các cháu đầy ý nghĩa.

Tôi có hỏi vài bậc đứng tuổi và được cho biết là hàng năm đảo vẫn tố chức vui Trung thu cho các cháu.

Nhìn khuôn mặt các cháu hớn hở trong ngày vui, lòng người lớn cũng ngập tràn hạnh phúc hòa vào cùng niềm vui trẻ thơ. 

Phú Quý tết Trung thu 2011
Nguyên Toàn 

NXD Xin chân thành cảm ơn các chư vị đã gửi đến NXD-Blog để chia sẻ những hình ảnh đẹp của đêm Trung thu Phan Thiết và đảo Phú Quý! Xin chúc chư vị một mùa thu đẹp và an lành!