Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

PHƯƠNG BÍCH: BƯỚC CHÂN VÀO CHỐN NGỤC TÙ (Phần cuối)

Trước cửa Hỏa Lò, Phương Bích gục vào lòng chú em Lê Dũng và khóc nức nở, mặc cho Nguyễn Xuân Diện khuyên giải hết lời.
Bước chân vào chốn ngục tù
Ghi chép của Phương Bích

Chị ơi lau nước mắt,
Chị đã ra tù rồi.
Còn đây muôn vạn nụ cười
Tấm lòng chị, có đất trời chứng minh!
(Nguyễn Xuân Diện)

Trong khi làm thủ tục ra trại, tôi biết Minh Hằng và Dũng cũng sẽ được thả. Rồi tôi băn khoăn không biết làm sao báo cho ai biết được để đi đón chúng tôi. Điện thoại không, tiền không, tôi nghĩ cứ gọi taxi hoặc xe ôm về nhà tôi, rồi trong khi Minh Hằng và Dũng ngồi chờ, tôi sẽ lên nhà lấy tiền trả.
Họ không cho tôi chờ hai người bạn ở trong trại. Tôi lơ ngơ đi ra ngoài, chả biết đâu là lối ra vì lúc vào ngồi trên xe bịt bùng, có biết giời đất gì đâu. Còn đang ngó quanh xem có taxi không thì nghe thấy tiếng kêu kéo dài:
 - Chị....
Từ xa, tôi trông thấy Nguyễn Vỹ chạy tới, nước mắt tôi trào ra, mặc dù mới chỉ nhìn thấy một mình Vỹ, nhưng thế là tôi biết các bạn tôi đã ở đây rồi. Hai chị em tôi ôm chặt lấy nhau, rồi đến Lê Dũng, Xuân Diện, Cường, Hiếu, Thủy, Trí Đức, bé Oanh, Kim Tiến, một phụ nữ tôi quen mặt nhưng chưa biết tên, người mà Xuân Diện kể cứ khóc suốt khi chúng tôi bị giam vào Hỏa Lò và một vài anh em khác tôi cũng chưa biết tên... Một lúc sau Tiến Nam phóng xe máy đến, nó chỉ kịp gạt chân chống xe rồi nhào tới ôm lấy tôi. Mới có ba ngày xa cách mà chị em tôi cứ ngỡ như đã lâu lắm rồi không được gặp nhau.
Cuộc hội ngộ trước cổng Hỏa Lò của những người trong nhóm biểu tình chắc chắn sẽ khiến những người dân quanh đó thấy rất lạ. Mấy anh lính gác thấy các tay máy cứ chĩa vào chụp lia lịa, vội vàng ra đề nghị chúng tôi giải tán. Sau khi đón đủ 3 người chúng tôi, tất cả mọi người lên xe kéo nhau đến một nhà hàng, trừ Dũng bị mẹ bắt về ngay. Tôi hiểu thái độ của mẹ Dũng, nên không dám nói gì với cô ấy, chỉ tiếc là Dũng không được tham gia cuộc vui với đồng đội sau những ngày bị giam giữ.
Chưa bao giờ chúng tôi được nhiều người quan tâm đến thế trong buổi tối hôm đó. Hàng chục cú điện thoại gọi đến mà tôi chẳng nghe được cuộc nào vì ồn ào quá, vì tai tôi có lẽ đã trở nên nghễnh ngãng nên cứ phải nhờ Cường nghe hộ. Thậm chí bác Ba Sàm tôi mới chỉ biết đến qua blog nổi tiếng của bác ấy cũng gọi điện đến hỏi thăm, bác giáo sư Ngô Đức Thọ đáng kính cũng muốn hỏi chuyện trực tiếp với tôi qua điện thoại, nhiều lắm những người bạn của tôi gọi điện đến chia sẻ niềm vui. Nghe nói có cả công an chìm trà trộn vào buổi liên hoan hội ngộ giữa những người biểu tình. Mặc dù tôi chả thấy có thiện cảm gì với gương mặt đó khi được nhận diện trên facebook, nhưng tôi không biết anh ta sẽ nghĩ gì trước cảnh những con người đủ mọi lứa tuổi, không hề có liên hệ máu mủ ruột rà gì, mà lại có thể mừng vui thắm thiết đến thế khi găp lại nhau. Liệu anh ta có thể tìm thấy được thái độ thù địch nào ở đây không? Tôi mà như anh ta thì hẳn tôi sẽ thấy buồn và ghen tị lắm.
Lê Dũng và Xuân Diện đưa tôi về nhà. Nhìn thấy tôi, bố hơi mếu một chút, anh trai tôi không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt nhìn tôi không hề có chút gì trách móc.
Mặc dù ngày hôm sau phải đi làm ngay, nhưng đêm ấy tôi không ngủ được. Nếu có máy tính, chắc chắn tôi sẽ ngồi vào kể ngay câu chuyện 5 ngày ở tù của tôi.
Đoạn kết.
Ngày 26/8 đi làm, vừa vào đến cổng cơ quan, một anh dang tay nói:
- Cho tôi ôm người hùng cái nào.
Mấy cô bạn thì tíu tít hỏi thăm, có cô mắt đỏ hoe sụt sịt bảo:
- Làm em khóc hết nước mắt.
Cô ấy bảo trước đây mọi người chả ai quan tâm đến chuyện biểu tình chống TQ, nay thì truyền tay nhau đọc các bài của chị, rồi tìm hiểu về chuyện biểu tình thời gian qua, thế là tự dưng lại tuyên truyền hữu hiệu về chuyện biểu tình còn gì. Chỉ có riêng thằng N vẫn cứ không tin, bảo chắc phải được cái gì thì mới đi như thế chứ. Em thì em không cho nó là người xấu, chỉ là nó ấu trĩ thôi.
Ấu trĩ ư? Chẳng phải đâu. Tôi cho rằng những kẻ vốn quen làm việc theo tư duy xin cho, chỉ quen làm việc bằng phong bì thì làm sao hiểu được trên đời, có ai đó lại có thể sẵn sàng tự nguyện làm không công một việc gì đó giúp ích cho đời, ví dụ như có những người tự nguyện đi vớt rác trên sông, hay đi nhặt đinh tặc chẳng hạn. Thậm chí ngay cả trong việc làm từ thiện cũng có những kẻ làm chỉ để lấy danh chứ đâu phải vì lòng trắc ẩn.
Mẹ tôi thì thầm: hàng xóm có vẻ xa lánh nhà mình, sợ liên lụy. Trước đây mẹ tôi chỉ biết đọc báo in, xem ti vi. Sau khi con gái bị bắt, bị một số kẻ trong tổ dân phố đơm đặt, bà tức lắm, đòi đọc báo mạng, bảo để biết mà còn đấu lại.chứ.
Tôi vừa ra khỏi nhà thì chị tổ phó tổ dân phố chạy đến ôm chầm lấy tôi bảo: bọn chị ngày nào cũng mong ngóng tin em. Thậm chí định rủ nhau viết đơn để gửi lên cấp trên, thằng Hiển – một cậu nhát như cáy- nghe thấy thế bảo: em cũng ký.
Suốt từ hôm ra tù, tôi không có lúc nào rảnh rỗi để viết. Đến cơ quan thì bận bịu. Về nhà thì không có máy tính. Sốt ruột quá nên đành phải mua cái máy tính để bàn về. Máy mới, chương trình cài đặt sơ sài, mạng bị phá không vào được. Cặm cụi 3 đêm mới viết gần xong bài tường thuật.
Sau này tôi mới biết Vũ Quốc Ngữ dù chưa kịp tham gia biểu tình ngày 21/8, nhưng vẫn bị bắt giam 5 ngày như chúng tôi chỉ vì sự quan tâm đến đồng đội, để rồi bị đánh đập, bị sỉ nhục. Vậy thì so với những gì Ngữ đã trải qua, những ngày ở Hỏa Lò của chúng tôi đúng là chẳng thấm tháp vào đâu.
Trước khi dừng ở đây, tôi muốn cảm ơn tất cả những người đã quan tâm lo lắng cho chúng tôi trong những ngày qua, không ngoại trừ cả những người bạn tốt bụng đã chia sẻ từng miếng cơm, manh áo cho tôi trong những ngày tôi bị giam trong tù.
Hà Nội ngày 3/9/2011
Phương Bích
*
Một vài hình ảnh khi được trả tự do:
(Nguồn: Anh Ba Sàm)
Bích Phượng khóc nức nở khi nhìn thấy bạn bè ra đón – bloger Lê Dũng, blogger-TS Nguyễn Xuân Diện, …
 
Bộ cánh mà chị đang diện đây là của một người bạn tù cứu trợ
Minh Hằng áp dụng chế độ “ăn kiêng đặc biệt” trong mấy ngàyqua nên tỏ ra rất hiệu quả
 
Tí Hớn có cảm giác đón người thân ra tù, vì 2 năm trước cu cậu chưa thể biết khi bố Buôn Gió cùng cảnh ngộ như bác Hằng bây giờ

Chùm ảnh của Nguyễn Xuân Diện (dưới)
.
Các em Lê Dũng - Nguyễn Xuân Diện chờ các chị và các em ở cửa nhà tù Hỏa Lò từ rất sớm

Tiến Nam đưa lại Nguyễn Văn Dũng chiếc ví (trong có 10.000đ)









Chùm ảnh của Người Buôn gió (dưới)
 
Cháu bé áo vàng lặn lội một mình ra đón mọi người



Kẻ khóc người cười

 
 
Đoàn tụ trong nước mắt




Nỗi niềm đoạn trường


Phóng viên nhí tác nghiệp giúp bố

Anh nhớ gì không anh, những anh hùng đi giúp non sông. Đất nước bốn ngàn năm, đã bao lần chồn chân thạch mã, gỗ đá còn gian lao. Tiếng anh hào muôn thưở hơn nhau (trích bài Anh của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông)
Hai cháu bé ở ngõ Yên Bái chia sẻ niềm vui với người được về từ cõi ...tạm

PHƯƠNG BÍCH: BƯỚC CHÂN VÀO CHỐN NGỤC TÙ (5)

Ảnh: GS.TSKH Hoàng Xuân Phú
Bước chân vào chốn ngục tù
Ghi chép của Phương Bích
Trong Hỏa Lò
Tôi không hề cảm thấy hổ thẹn với lương tâm, chỉ choáng váng phút ban đầu khi nhìn cái còng số 8 bập vào tay mình. Một người phụ nữ hơn 50 tuổi như tôi, xấu hổ ngay cả khi nói to khiến người khác phải nhìn vào, chưa bao giờ ỷ thế vào bất cứ mối quan hệ nào để trục lợi cho bản thân mình, chưa bao giờ làm điều gì xấu xa, tổn hại đến bất cứ một cá nhân nào chứ nói gì đến đất nước. Vậy thì tại sao tôi lại phải hổ thẹn vì cái còng số 8 trên tay tôi lúc này đây. Dẫu cho họ có gán cho tôi cái tội danh gì đi chăng nữa, thì tôi chắc bạn bè và gia đình, những người biết tôi dù chỉ là trong thời gian ngắn ngủi nhất cũng sẽ không bao giờ nghĩ tôi là một kẻ có tội.
Lại được ở bên nhau trong lúc chờ đợi, Minh Hằng ngồi xuống bên cạnh, xiết chặt lấy bàn tay tôi nghẹn ngào:
- Tôi với bà từ nay không thể xa nhau được nữa rồi
Tôi rưng rưng nước mắt. Bây giờ tôi mới cảm nhận được, mỗi giây phút được ở bên đồng đội trong những ngày này quý giá đến thế nào. Họ phát cho chúng tôi mỗi người một mẩu giấy có ghi số, bảo đấy là số cơm của chúng tôi, số gọi đi cung, số gọi đi nhận quà tiếp tế.
Trước khi đi theo người dẫn chúng tôi vào trại, tôi đến bên hai người bạn tù áp giải chúng tôi trên xe, nắm lấy những bàn tay đang bị còng chào tạm biệt họ:
- Mình đi nhé, giữ gìn sức khỏe nhé.
Trong đôi mắt cô gái mở to ngước lên nhìn tôi lúc ấy, tôi cảm nhận có chút gì ấm áp trong đó, hoàn toàn không còn vẻ dữ dằn, phớt đời như lúc ban đầu. Chỉ một khoảng khắc ngắn ngủi ấy thôi, tôi vừa mừng vừa thấy xót xa về số phận của những con người này.
Đã đến đây rồi, tôi bình tĩnh chấp nhận tình thế, không còn bất ngờ trước mọi diễn biến nữa. Nỗi lo nhất của tôi là về bố, bây giờ thì chắc gia đình tôi cũng thu xếp ổn thỏa. Thương mẹ lại vất vả thêm, thương các anh chị có thể bị nhiễu nhương, phiền hà vì tôi.
Thái độ của những người tại khu giam giữ lịch sự và thân thiện, khác hẳn so với khu vực tiếp nhận tù vào trại. Có lẽ do tiếp xúc trưc tiếp với tù nhân, ít nhiều họ cũng cảm nhận được sự đau khổ vì mất tự do của những người tù nên họ nhẹ nhàng hơn chăng. Chỉ có một điều tôi nhận thấy ngay là không bao giờ họ cho tù nhân ngồi cao ngang hàng với họ. Ghế dành cho cán bộ là ghế tựa thông thường, còn ghế cho tù nhân khi làm việc với họ là những chiếc ghế thấp, để làm sao người tù luôn phải ngồi ở dưới chân họ.
Tuy nhiên ở đây đâu phải là chỗ để cho tôi có ý kiến. Tôi nghĩ sau này, tôi sẽ tìm hiểu kỹ hơn về luật pháp Việt Nam. Nếu có thể, sẽ kiến nghị lên các ông nghị bà nghị, đề nghị cải thiện chế độ nhà tù, để những người tù được đối xử tử tế hơn, nhân đạo hơn.
Mỗi một khâu là một cuộc thẩm vấn, ở đâu họ cũng hỏi chúng tôi làm sao lại bị bắt, hỏi lai lịch,  quê quán, chỗ ở, việc làm. Sau khi nghe chúng tôi nói, ông phụ trách gật gù:
- Các chị đã vào đây thì cứ chấp hành nội quy cho tốt. Còn có tội hay không có tội thì là với đảng và nhà nước, chứ không phải có tội với chúng tôi. Các chị cứ yên tâm, không có tội thì sẽ thả thôi.
Có lẽ lý do vào tù như chúng tôi ở đây là chưa bao giờ có, nên trong khi tôi ngồi dưới chân họ, nói về chuyện bộ đội ta bị bắn giết ở Gạc Ma, về ngư dân ta vái lạy lính Trung Quốc để được sống sau khi bị cướp hết tài sản, về gần 3 tháng qua chúng tôi- trong đó có rất nhiều nhân sĩ trí thức- chủ nhật tuần nào cũng đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược... những người đại diện pháp luật cai quản đám tù ở đây cứ nhìn chúng tôi chăm chú, ánh mắt họ tôi không tả chính xác được, chỉ biết khi đưa tôi vào phòng giam rồi, đích thân ông phụ trách đứng ngoài hành lang nói vọng vào với đám bạn tù mới của tôi:
- Chị ấy là trí thức, nhớ đối xử tử tế đấy.
Ước mơ hòa bình. Ảnh: Phạm Văn Mùi
Ôi chao, một nhân viên quèn như tôi, đi biểu tình chống Trung Quốc về bỗng trở thành trí thức! Nếu họ được tiếp xúc với các trí thức thật sự thì không biết họ sẽ “choáng” như thế nào. Tôi cũng không “cãi” lại ông phụ trách khi ông ấy nói, nếu có tội thì là có tội với đảng và nhà nước. Trong lòng tôi khi ấy thầm bật lại ngay tức thì: tôi chỉ tự hỏi, mình có làm gì đắc tội với Tổ quốc, với nhân dân hay không thôi. Tổ quốc và nhân dân đơn giản là mảnh đất tổ tiên cha ông tạo dựng nên, ở đó có cha có mẹ, có các anh chị em, bạn bè thân hữu, hàng xóm láng giềng.. ..tất cả những cái đó không dễ nói ra, nhưng nó là trường tồn và bất biến.
Lời dặn dò của ông phụ trách trại giam thực ra chỉ để tỏ thiện chí và sự tôn trọng của ông ấy, chứ đám bạn tù tốt ngoài sức tưởng tượng. Cả căn phòng rộng chỉ có 6 người, cộng với tôi là 7. Không khác gì khi ở buồng giam công an quận Hoàn Kiếm, tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn những gương mặt đang tò mò quan sát tôi, không có vẻ mặt nào là hung dữ, bặm trợn.
Chúng tôi làm quen với nhau rất nhanh, hóa ra tất cả đều ít tuổi hơn tôi, vậy mà trông họ già quá. Tất cả họ đều bị tạm giam vì tội cờ bạc, hay mại dâm. Tuy là tạm giam nhưng người ở đây lâu nhất cũng đã gần 4 năm, sớm là hơn 2 năm. Họ chăm chú lắng nghe tôi nói chuyện, hết sức ngạc nhiên khi biết lý do tôi bị bắt. Cũng như nhiều người ở ngoài đời, họ chẳng biết gì về chuyện biên giới và hải đảo. Họ gật gù - có, có! Em có nhớ về thác Bản Giốc – như thể nó chỉ còn ở đâu đó trong một miền ký ức xa lắc, trong cái guồng quay nhọc nhằn của cuộc sống cơm áo, gạo tiền. Tôi lại là người hay chuyện, nói không bao giờ biết chán về cuộc sống. Hai cô bạn từ “giường” bên kia nhảy sang hóng chuyện. Các cán bộ quản giáo đi qua, ngó thấy cả bọn túm tụm vào một chỗ nghe tôi kể chuyện, không biết họ có cho rằng tôi “đầu độc, tuyên truyền” gì không.
Đã qua giờ cơm chiều từ lâu, nhưng các cán bộ quản giáo vẫn hỏi tôi có ăn cơm không để đi lấy. Tôi cảm ơn, nhưng chỉ xin được uống nước. Họ đưa cho tôi một chai nước còn nguyên “tem”, một cái khăn mặt mới và một bàn chải đánh răng. Một cô bạn tù trẻ nhất ép tôi uống bằng được một hộp sữa vinamilk, họ còn đưa cả bánh cho tôi ăn, đưa quần áo cho tôi thay. Thật khó lòng mà từ chối sự quan tâm của họ. Tôi hỏi thăm qua đám tù tự giác cũng như cán bộ quản giáo, họ bảo Minh Hằng vẫn khỏe, ăn uống bình thường. Tôi thực thà tin ngay, thế là trong ngày thứ ba và thứ tư, tôi đã đồng ý ăn cơm. Cơm của trại chỉ có cơm không và rau muống hấp. Rau ở đây còn nguyên xi gốc lẫn lá vàng, để trong một cái xô nhựa. Mọi người xúm lại nhặt bỏ hết lá, chỉ lấy một đoạn thân phía ngọn, rửa lại nhiều lần bằng nước uống trại cấp, đem ngâm nước muối rồi mới dám ăn. Cả một xô rau mà chỉ nhặt được một bát tô nhựa nhỏ. Thức ăn thì gia đình hàng tuần tiếp tế bằng cách mua tại căng tin của trại, chứ không được tự đem từ nhà vào. Thế là trại lại có lý do rất hợp pháp để kinh doanh. Tôi hỏi thì các bạn tù nói, gia đình tiếp tế cái gì đều nhận được đủ cả, không bị bớt xén tý gì.

23/8 -  Sang ngày thứ hai tôi vào Hỏa Lò, tức là ngày thứ ba tôi bị tạm giữ, không một ai đến “hỏi cung” tôi. Nếu tính theo giờ thì có nghĩa là đến 8 giờ 30 ngày mai – 24/8 là hết 3 ngày tạm giữ tôi. Mặc dù đã chấp nhận hoàn cảnh, nghĩa là tôi có giận dữ, đau buồn hay uất ức thì để sau này ra ngoài, còn bây giờ tôi chỉ còn biết chờ đợi. Vậy mà tôi vẫn tính từng giờ trôi qua, tự hỏi họ sẽ tìm ra cái cớ gì để tiếp tục giam giữ tôi. Thậm chí ngay cả khi không có chứng cớ gì, họ vẫn sẽ tận dụng hết 9 ngày để giam tôi cho bõ tức, cho tôi nhụt cái ý chí đòi quyền biểu tình của tôi đi, để răn đe những người khác trông đó mà coi chừng. Rồi tôi nghĩ ở bên ngoài, mọi người đang làm gì, có bị gây khó dễ không.
Ngày trở nên dài vô tận. Đám bạn tù giải khuây bằng cách ngêu ngao hát những bài nhạc chế. Đối với họ thì quá quen, nhưng với tôi nó vô cùng thú vị. Nó chứng tỏ mỗi một con người dẫu rất bình thường nhưng đều có cái tài lẻ nào đó. Họ hát hay, lời chế rất linh hoạt, đượm buồn. Trong khi họ thản nhiên hát, tôi lúc cười, lúc lại che mặt giấu đi những giọt nước mắt. Thương nhất là bài hát về tử tù: “ xin cha mẹ tha thứ cho con, phận làm con chữ hiếu chưa tròn...” kể về nước mắt người mẹ, về sự hối hận của đứa con, về mong muốn khi đã về bên kia thế giới, vẫn cố tìm đường trở về nhà qua làn khói, để rồi thấy bên bàn thờ bóng mẹ gầy và đàn em nhỏ thơ ngây...

24/8 – Lại một ngày dài nữa trôi qua, tôi càng tin rằng họ sẽ giữ tôi đến hết 9 ngày mà không cần thông báo. Khi mọi người đã chuẩn bị đi nằm thì tôi được gọi ra. Lúc đó đã gần 10 giờ đêm, họ cần gì tôi vào giờ này được?
Xuống đến tầng 1, tôi thấy lố nhố sáu bẩy cảnh sát đứng đó. Họ bảo tôi ký vào quyết định gia hạn tạm giữ thêm 3 ngày. Như một cái máy, tôi ký vào, thậm chí khi họ bảo tôi điền vào là 8 giờ 30 tôi cũng không để ý. Tất cả lúc này là tôi muốn quay trở về phòng ngay tức khắc, tôi không muốn bọn họ nhìn thấy vẻ mặt tôi lúc này.
Khi nằm xuống rồi, cơn phẫn nộ của tôi lúc đó mới trào lên. Tôi tự xỉ vả mình vì đã ký vào cái quyết định đó mà không kịp suy nghĩ gì, rằng vì sao tôi không yêu cầu được gặp điều tra viên để hỏi xem, ba ngày qua, họ điều tra được những chứng cớ gì để tiếp tục giam giữ tôi. Tôi phẫn uất quá nên gần như cả đêm ấy tôi không ngủ được, hễ cô quản giáo đi qua lần nào là đều thấy tôi mở mắt nhìn thao láo ra bên ngoài chờ trời sáng.

25/8 – Từ sáng sớm, tôi thấp thỏm chờ cô quản giáo đi qua để yêu cầu được gặp điều tra viên. Cô ấy nghe tôi nói rồi hứa sẽ chuyển lời.
Mặc dù tôi không tin là họ sẽ cho tôi gặp, nhưng quãng hơn 9 giờ, tức là gần đến giờ ăn trưa thì tôi được gọi ra ngoài. Tôi gặp Minh Hằng ở ngoài hành lang. Hai chúng tôi lại nắm chặt lấy tay nhau, lúc ấy tôi mới biết tất cả họ nói dối tôi, rằng từ hôm vào Minh Hằng không hề ăn gì. Nghe vậy tôi giận mình quá, nhưng Minh Hằng bảo tôi phải lượng sức mình.
Họ bắt chúng tôi mặc quần áo tù ra ngoài, hai chúng tôi nắm tay nhau đi ra ngoài khu vưc thẩm vấn phía ngoài cổng. Ở đó họ để chúng tôi chờ hết buổi sáng mà không có ai hỏi han gì. Lại quay trở về phòng giam. Mọi người đang ngủ trưa. Tôi uống nước cho dịu bớt cơn phẫn nộ và cái dạ dày đang sôi réo.
Buổi chiều, mọi người ngủ dậy, bắt tôi ăn cơm. Nhưng từ tối hôm qua tôi đã quyết định sẽ tuyệt thực để phản đối. Ước chùng quãng 1 rưỡi chiều, họ lại gọi chúng tôi ra. Chúng tôi có ba người nhưng lại chỉ có hai điều tra viên. Vậy là trong khi họ hỏi Minh Hằng và Dũng, tôi phải ngồi chờ ở bên ngoài. Suốt một buổi chiều, tôi cứ ngồi trong phòng chờ, chứng kiến bao nhiêu con người ra vào như mắc cửi. Mỗi người một số phận: ma túy, lừa đảo, và kể cả giết người. Một phụ nữ to béo trông rất ngầu, bị bắt vì bán lẻ ma túy, khi biết lý do tôi bị bắt bèn buột miệng chửi tục:
-       Ơ! Đ.mẹ, biểu tình chống Trung Quốc mà cũng bị bắt. [...] Sao mà ngu thế.
Tôi đang bực bội vì phải chờ đợi, nghe chị ta chửi dẻo quẹo cũng cảm thấy buồn cười.
Thế là lại sắp hết ngày, không biết bao giờ tôi mới được đối mặt với những kẻ buộc tội tôi đây. Vẫn chưa thấy Minh Hằng và Dũng quay trở ra, còn tôi lại bị đưa trở về phòng giam. Trước khi vào phòng, tôi ký vào biên bản về việc tôi sẽ không ăn cơm để phản đối việc bắt giữ tôi vô cớ, các cán bộ quản giáo bảo tôi làm thế chỉ thiệt thân thôi, nhưng tôi rất kiên quyết:
-    Nếu tôi có tội thì có tuyệt thực đến chết cũng không thoát tội. Còn thiệt thòi về thân xác cũng không thể quý giá bằng sự tự do của tôi được.
Lập xong biên bản, tôi quay trở về phòng, thay bộ quần áo của bạn tù cho mượn rồi bình tĩnh ngồi xuống. Tôi đã sẵn sàng chuẩn bị tinh thần cho cuộc đấu tranh sắp tới, bất chấp nó sẽ đưa tôi đến đâu. Nếu họ có thể kết án một người như tôi, thì thực là không còn tin được vào thứ công lý nào trong cuộc đời này nữa.
Chưa kịp chuyện trò, tôi thấy đám bạn tù nhốn nháo:
-    Chị được về rồi kìa
Tôi nghĩ họ trêu tôi, nhưng họ cứ cuống quýt lên:
-    Thật mà, cô bảo kia kìa, chị được về rồi.
Tôi ngó ra cửa, thấy cô quản giáo cầm chìa khóa đến mở cửa, đám bạn tù thì rối rít giục tôi thay quần áo. Tôi không hề ý thức được mình đang làm gì, thay quần áo như một cái máy rồi đi ra cửa. Một bạn tù đứng ở cửa sổ rên rỉ:
-   Ôi chị ơi, thế là là chị được về rồi.
Tôi nắm lấy cả hai bàn tay cô ấy đang thò ra ngoài chấn song cửa:
-   Chị đi nhé
Không kịp nhìn lại ai, tôi đi như người mất hồn theo cô quản giáo. Sau này tôi hết sức ân hận là đã không ôm lấy từng người trong bọn họ để tạm biệt, chỉ bởi lẽ đến lúc ấy tôi vẫn chưa thực sự tin là người ta chịu thả tôi. Dù chỉ ở với họ chưa đầy 3 ngày, nhưng tôi thực sự rất nhớ và thương họ vô cùng. Tôi thầm hứa một ngày gần đây, sẽ trở lại trại để gửi quà cho họ. Giá mà gửi được lời thăm hỏi đến họ thì tốt biết chừng nào.
Còn nữa...

BÁC GỐC SẬY CÔNG BỐ GIẢI THƯỞNG CÂU ĐỐI

GIẢI ĐỐI LẦN MỘT

Buột mồm ra Thách đối, rồi bận túi bụi kiếm ăn lẫn việc nhà, nhưng vì đã hứa cuốI tháng sẽ Giải đối nên nhà cháu xin được có nhời ‘dư lày’:

Trước hết, xin vô cùng cám ơn tất cả các bác đã NHIỆT TÌNH hưởng ứng !

Nhà cháu đã phải lọ mọ thu thập vế đối của các bác trên nhiều trang blog. Tuy nhiên, thiếu, sót chắc là không thể tránh được. Xin cả các bác không có trong thống kê trên cũng nhận từ nhà cháu lời cám ơn chân thành.

Cũng rất mong pà-kon lượng thứ vì đã không đúng hẹn.

Vế thách đối của nhà cháu có một nghĩa ĐEN TRẦN TRỤI từ một chuyện có thật là có quán nước không bán nước uống cho người biểu tình yêu nước đang khát nước.
Bởi vậy vế thách đối ấy trước hết là 1 câu TRẦN THUẬT trong serie bài tường thuật về biểu tình yêu nước.

Nhưng như nhiều bác đã “bình loạn”, cái khó của vế thách đối là những từ đồng âm khác nghĩa (nước và Nước) lại đi cùng với những từ nghịch nghĩa (Yêu><Bán).

Nhà cháu cũng rất tán đồng có bác đã ngắt vế thách đối thành 3 “khúc” để có thể đối cho CHỈNH:

KHÔNG BÁN NƯỚC
CHO
NGƯỜI YÊU NƯỚC

Mong các bác giúp nhà cháu tự đối chiếu với “ba-rem” trên để thấy nhà cháu đã “SOI” khá kỹ.

Các vế đối của các bác gửi đến thường có 3 sai lầm chính là:

1- Nhiều câu đã diễn giải tiếp ý của vế thách đối. Tiêu biểu là câu: YÊU NƯỚC RỒI KHÔNG BÁN NƯỚC CHO AI.

2- Không ít bác đã quá chú ý đến “chất” mệnh lệnh thức của vế thách đối nên đã dùng từ HÃY để đối với KHÔNG (ví dụ: HÃY ĐI TÀU RA BIỂN CHỐNG TÀU); rồi “trả lời” vế thách đối bằng một câu nghi vấn (CÓ VÔ TÌNH VỚI DÂN BIỂU TÌNH?). Theo nhà cháu như vậy đều là không chỉnh. Các vế đối (theo nhà cháu hiểu) không cần dùng đến các dấu tu từ.

Ý rất hay nhưng không ĐỐI, phạm lỗi BẰNG/TRẮC. Ví dụ: DÒNG NGƯỜI ĐÔNG GIÀNH LẠI BIỂN ĐÔNG.

Xin phân loại thế này ạ:

Những câu… không rõ ý, phải có giải thích thêm, chưa đạt tới độ SÚC TÍCH của 1 vế đối:

ĐƯỢC MUA NHÀ VỚI NGƯỜI XÂY NHÀ!
Khách ẩn danh  10g34 ngày 16/8
ĐƯỢC MUA NHÀ VỚI THỢ XÂY NHÀ!
Khách ẩn danh  10g42 ngày 16/8
SẼ MANG BIA TẶNG LÃO BỤNG BIA!
Tshunami  10g59 ngày 16/8
CHỚ ĐẠP DÂN CỦA KẺ VÌ DÂN!
Khách ẩn danh 12g30 16/8-DDB-
CHỈ BUÔN DÂN VỚI BỌN VONG NÔ
Dân Việt 12g50 ngày 16/8
ĐẠP  MẶT  DÂN  TẶNG  LŨ  GHÉT  DÂN
Khách ẩn danh 13g38 ngày 16/8
CÓ BÁN DÉP CHO KẺ THÍCH ĐẠP!
Khách ẩn danh 13g56 ngày 16/8
KHÔNG BÁN THUỐC BỔ,CHO NHỮNG THẰNG HAY THÍCH NỔ
Khách ẩn danh 14g31 ngày 16/8
KHÔNG BÁN CÁ CHO NGƯỜI BÁN NƯỚC
Khách ẩn danh 14g58 ngày 16/8
ĐẠP MẶT VÀO GIÀY THẰNG MẶT DÀY
tuan7n 15g08 ngày 16/8
CHỈ BÁN THÂN CHO KẺ TÔI ĐÒI
Khách ẩn danh 16g51 ngày 16/8
MUỐN HIẾN THÂN THÌ PHẢI QUEN THÂN.
Khách ẩn danh 17g13 ngày 16/8
CỨ YÊU HOA KHẮC KẺ TẶNG HOA
Khách ẩn danh 19g01 ngày 16/8
TRẦN BÌNH MINH GIỐNG PHẠM HẢI MINH.
BÁC GỐC SẬY ĐÚNG LÀ SẬY GỐC.
tihon ĐA NANG 20:03 ngày 16/8
ĐỪNG HẠI DÂN HỠI CHÚ"VÌ DÂN"(CA vì nước quên thân,vì dân phục vụ).
Khách ẩn danh 22g00 ngày 16/8
CỨ HẠI DÂN BỞI KẺ TỪ DÂN
T. H. N. 22g33 ngày 16/8
CÓ MUA LỬA NHẬN THÙ OÁN LỬA
Ông Già 9:25 chiều 16/8
CHẢ BUÔN NHÀ VỚI KẺ GHÉT DÂN!
Nhân Hòa 6:28 chiều 16/8
CHẲNG NHƯỢNG NON BỞI NGỢM THÍCH NON.
Giang Trọng Tín 3:47 chiều 16/8
PHẢI NHỚ ƠN NHỮNG KẺ VÔ ƠN.
ĐƯỢC BAN ƠN BỞI KẺ VÔ ƠN.
Huỳnh Công Thuận 11:34 sáng và 11:57 sáng 17/8
CÓ DỰNG BIỂN CHE BỌN CƯỚP BIỂN
SeaFlower  11:00 sáng 17/8
CÓ NHƯỢNG NON HỠI KẺ VÌ NON ?
Diep Le 12:43 sáng 17/8
CHẲNG THƯƠNG DÂN ĐỂ GIẶC HẠI DÂN
Khách ẩn danh 01g09 ngày 17/8
CHỐNG TRUNG QUỐC LÀ NGƯỜI TRUNG QUỐC
Karl Tran 02g41 ngày 17/8
KHÔNG YÊU NƯỚC ĐÃ BÁN HẾT NƯỚC.
Khách ẩn danh 02g51 ngày 17/8
CHỈ BÁN NƯỚC CHO NGƯỜI BÁN NƯỚC.
Khách ẩn danh 03g02 ngày 17/8
CẤM RA BIỂN TRÊN NGƯ DÂN YÊU CÁ.
Khách ẩn danh 03g34 ngày 17/8
ĐƯỢC BAN ƠN BỞI KẺ VÔ ƠN.
PHẢI NHỚ ƠN NHỮNG KẺ VÔ ƠN.
blog2  11g44 ngày 17/8
CỨ THƯƠNG DÂN CHO KẺ MỊ DÂN
Nguyen Thanh Long 12g02 sáng 19/8
CÓ BUÔN DÂN BỞI KẺ HẠI DÂN
Khách ẩn danh 10g15 ngày 20/8
HÃY MANG BIA TỚI KẺ ĐỤC BIA
Văn Ngọc Trà 10:21 chiều 20/8
CHỚ BUÔN NÒI VỚI KẺ VÔ NÒI
Phùng Thành Chủng11g06 chiều 18/8và 7g34 chiều 20/8
CỨ MUA DÂM VỚI KẺ BÁN DÂM
Vũ Minh 7g37 chiều 22/8
CHỈ THÔNG DÂM VỚI BỌN “KHỰA” DÂM.
DungArt 12g47 sáng 24/8
CHỚ NHÌN HỒNG TƯỞNG GIỐNG LẠC HỒNG
Thỏ đế -8g19 sáng 24/8
MUỐN TỎ TÌNH VỚI NÀNG BIỂU TÌNH (Trịnh Kim Tiến)
Nguyễn Thanh Tiến 9:16 sáng 29/8


Những câu HAY VỀ NGHĨA, nhưng chưa thành vế đốI CHỈNH:

ĐỪNG MUA DANH Ở CHỐN HÁO DANH
Giời Ơi – 4g24 sáng 20/8
HÃY NGHĨ LẠI HỠI KẺ VÔ LẠI.
Nguyễn Thanh Tiến 2:22 chiều 19/8
KHÔNG YÊU NƯỚC NHẬN KẺ BÁN NƯỚC .
NGƯỜI YÊU NƯỚC NHẬN KHÔNG BÁN NƯỚC
Ngoc Anh 1:35 chiều 18/8
CÓ VÌ DÂN XỬ KẺ GHÉT DÂN
Việt Hồng Hà 8:47 chiều 17/8
KHÔNG MUA LƯƠNG CỦA KẺ BẤT LƯƠNG.
Hoaxuongrong  5:23 chiều 17/8
YÊU NƯỚC RỒI KHÔNG BÁN NƯỚC CHO AI.
tunglogach 3:48 chiều 17/8
HÁ HÒAN NHÂN CHO KẺ BẤT NHÂN!
Quốc Trung 2:44 chiều 17/8
VẬY BÁN NƯỚC CHO GIẶC NGOẠI XÂM?
Mõ Làng Chờ 2:09 chiều 17/8
CHẲNG THÔNG MINH DÙNG ĐẠI ÚY MINH
LẠI BỚI NHÔM CỐNG LŨ THAM NHÔM
Tám Gà 1:32 chiều 17/8
RẤT CẦN LỬA CỦA AI SẴN LỬA
đối thử 9:18 sáng 17/8
ĐẠP MẶT DÂN TRÚT GIẬN VÀO DÂN.
CHỐNG TÀU KHỰA DẸP TAN "TÀU LẠ"
Maylinh55@yahoo.com 09:16 ngày 17/8
DANH CÔNG AN XỬ THẾ BẤT AN
XIN CHỊU KHÁT NƯỚC NON ĐANG KHÁT
CON ĐÀNH KHÁT TỔ TIÊN ĐANG KHÁT
BÊN HỒ GƯƠM ƯỚC CÓ THANH GƯƠM
ĐI VÌ DÂN ƠI HỠI NHÂN DÂN
bill 9:35 chiều 16/8
QUYẾT NHẬP QUAN VỚI LŨ BÁN QUAN
Hồ Gươm 5:47 chiều 16/8
NỎ DÂNG ĐẤT CHO PHƯỜNG CƯỚP ĐẤT
Mường Nhé 3:47 chiều 16/8
ĐẠP MẶT DÂN TRÚT GIẬN VÀO DÂN
BìnhCa 3:05 chiều 16/8
KHÔNG BÁN ĐẢO CHO CÁC BÁN ĐẢO
Nvt 2g17 chiều 16/8
KHÔNG BIỂN THỦ ĐỂ PHÒNG THỦ BIỂN
Nvt 4g50 chiều 16/8
PHÁ GIANG SƠN, ĐỊNH BÁN CẢ GIANG SƠN
Trung Nhân.
ĐÁNH CHÌM TÀU CỦA BỌN GIẶC TÀU
Nguyen Quoc Phu
ĐỪNG BUÔN GIAN NHƯ LŨ HÁN GIAN
CHỚ BẮT DÂN VÌ KẺ SỢ DÂN
nuocvietmenyeu
KẺ BÁN NƯỚC KHÔNG CHO BÁN NƯỚC
minhnhi
ĐỔI HIẾN PHÁP ĐỂ DÂN LẬP PHÁP
TổQuốcNhìnTừBiển
HÃY VÌ DÂN ĐỂ HỢP LÒNG DÂN
PhiVu56 10:27 Ngày 16/ 8
KHÔNG BÁN DẦU CHO BỌN NHÀ GIÀU
Khách ẩn danh  10g49 ngày 16/8
KHÔNG MUA NƯỚC CỦA THẰNG BÁN NƯỚC
dan mien nam 11g12 ngày 16/8
KHÔNG NHƯỢNG BIỂN CHO LỦ CƯỚP BIỂN
KHÔNG DÂNG BIỂN CHO BỌN CƯỚP BIỂN
Van Lee  12g15 ngày 16/8
KHÔNG CÒN NƯỚC LẤY GÌ BÁN NƯỚC
Khách ẩn danh 12g36 ngày 16/ 8
KHÔNG BÁN SẬY CHO BÁC GỐC SẬY
Khách ẩn danh 12g39 ngày 16/8
YÊU TỔ QUỐC KHÔNG SỢ TRUNG QUỐC!
buiphuchatinh 12g47 ngày 16 / 8
KHÔNG YÊU NƯỚC ĐẠP NGƯỜI YÊU NƯỚC
Khách ẩn danh 13g00 ngày 16/8
HÃY TRẢ DÂN QUYỀN LỢI CÔNG DÂN
Khách ẩn danh 13g45 ngày 16/8
HÃY ĐỒNG TÌNH VỚI DÂN BIỂU TÌNH.
hungnt267 13g51 ngày 16/8
CHỈ GIAO ĐẤT CHO NGƯỜI GIỮ ĐẤT !
Khách ẩn danh 14g03 ngày 16/8
XIN MUA THAN CHO KẺ LẦM THAN!
Khách ẩn danh 14g04 ngày 16/8
KHÔNG BÁN TÀI NGUYÊN Ở TÂY NGUYÊN
Khách ẩn danh 14g04 ngày 16/8
CHỐNG TRUNG QUỐC LÀ DƯƠNG TRUNG QUỐC!
Khách ẩn danh 14g06 ngày 16/8
KHÔNG YÊU NƯỚC LÀ NGƯỜI BÁN NƯỚC!
Khách ẩn danh 14g20 ngày 16/8
KHÔNG CÒN NƯỚC LẤY GÌ BÁN NƯỚC
Khách ẩn danh 14g59 ngày 16/8
CẤM ĐI TÀU VỚI KẺ THÍCH TÀU
Trần Tung Kiên 15g12 ngày 16/8
HÃY VÌ DÂN XIN CHỚ NHIỄU DÂN
Dân luật xư nghệ 15s12 ngày 16/8
CHỚ BÁN ĐẤT CHO THẰNG THAM ĐẤT!
Khách ẩn danh 15g37 ngày 16/8
SỐNG BÌNH DÂN CHO HỢP LÒNG DÂN.
chậm hiểu 16g53 ngày 16/8
NHÀ VÔ ĐỊCH SỢ ĐỊCH VÔ NHÀ
Khách ẩn danh 17g07 ngày 16/8
MUA ÁO QUAN CHO KẺ THAM QUAN!
Khách ẩn danh 18g13 ngày 16/8
CHỚ THAM VÀNG CỦA GÃ BẠN VÀNG
Khách ẩn danh 18g13 ngày 16/8
HÃY TRẢ DÂN QUYỀN LỢI CÔNG DÂN
Khách ẩn danh 18g29 ngày 16/8
ĐÒI LẠI ĐẤT/ĐẢO TỪ KẺ CƯỚP ĐẤT/ĐẢO !
ĐT_Nhớ Hà Nội 18g53 ngày 16/8
HÃY CÔNG TÂM VỚI KẺ NHẪN TÂM.
HÃY TIN DÂN HỠI KẺ MỊ DÂN
Khách ẩn danh 20g05 ngày 16/8
CÓ YÊU DÂN MỚI ĐƯỢC DÂN YÊU
Khách ẩn danh 20g26 ngày 16/8
CHẲNG VÌ DÂN LẠI SỢ MẤT DÂN
Khách ẩn danh 20g26 ngày 16/8
KHÔNG PHẢI NƯỚC CỦA PHƯỜNG BÁN NƯỚC
Khách ẩn danh 20g57 ngày 16/8
KHÔNG NHƯỢNG BIỂN CHO GIẶC CƯỚP BIỂN
Đức Chính 21g31 ngày 16/8
CHO MƯỢN GHẾ ĐÊŃ NGƯỜI KHÔNG CÂǸ GHẾ
Khách ẩn danh 01g24 Ngày 17/8
ẮT BUÔN QUAN TRONG ĐÁM GIAN QUAN
Khách ẩn danh 01g27 ngày 17/8
TA ĐẢ ĐẢO NHỮNG KẺ CƯỚP ĐẢO
Khách ẩn danh 01g19 ngày 17/8
QUÂN BÁN NƯỚC MỞ TIỆM BÁN NƯỚC.
Khách ẩn danh 03g19 ngày 17/8
NGƯỜI YÊU NƯỚC KHÔNG MUA ĐƯỢC NƯỚC
Khách ẩn danh 04g19 ngày 17/8
KẺ BÁN NƯỚC ƯA CHI NGƯỜI YÊU NƯỚC
NGƯỜI YÊU NƯỚC TẠM THUA THẰNG BÁN NƯỚC
Khách ẩn danh 04g29 ngày 17/8
HÃY ĐI TÀU RA BIỂN CHỐNG TÀU.
Le Thang-Praha 04g35 ngày 17/8
NGHÈO TIỀN NHƯNG KHÔNG NGHÈO TÌNH YÊU ĐẤT NƯỚC
Hong Van 05g19 ngày 17/8
CƯỠNG LÒNG DÂN SẼ MẤT LÒNG DÂN
Đức Thắng-Germany 07g58 ngày 17/8
GIEO NIỀM TIN SẼ GẶT HÁI NIỀM TIN.
Khách ẩn danh 08g13 ngày 17/8
ĐÃ BÁN NƯỚC THÌ KHÔNG YÊU NƯỚC.
Khách ẩn danh 08g34 ngày 17/8
HÃY MUA BÔ CHO KẺ BƯNG BÔ
Khách ẩn danh 09g21 ngày 17/8
CHỈ BÁN CHỨC CHO KẺ MUA QUAN
Khách ẩn danh 10g06 ngày 17/8
VẬY BÁN NƯỚC CHO GIẶC NGOẠI XÂM?
Mõ làng chờ- 02g09 chiều 17/8
HÃY VÌ DÂN HỠI KẺ XA DÂN
Khách ẩn danh 19g58 ngày 17/8
CHỚ ĐI ĐÊM VỚI KẺ ĐI ĐÊM
Khách ẩn danh 20g18 ngày 17/8
CHỚ TĂNG LƯƠNG CHO KẺ BẤT LƯƠNG
GIÀ LÀNG 20g43 ngày 17/8
DÒNG NGƯỜI ĐÔNG GIÀNH LẠI BIỂN ĐÔNG
Khách ẩn danh 22g17 ngày 17/8
TẶNG ÁO QUAN CHO BỌN THAM QUAN
ĐỪNG MANG HOA ĐÓN/RƯỚC LŨ NGƯỜI/GIẶC HOA
người Quê Choa 07g13 ngày 18/8 người Quê Choa 10:01 ngày 18/8
ĐỪNG MUA QUAN CỦA LŨ BÁN QUAN
Khách ẩn danh 09g28 ngày 18/8
SẼ CÓ NƯỚC CHO NGƯỜI YÊU NƯỚC
(danh cho nguoi yeu nuoc).
SẼ CÓ TÌNH CHO NGƯỜI CHO NGƯỜI KHÁT TÌNH (danh cho nguoi yeu nhau).
Thai Bao Hao Nhien 09g29 ngày 18/8
PHẢI GIÀNH ĐẤT/BIỂN TỪ THẰNG CƯỚP ĐẤT/BIỂN.
Dân Đọc Báo 10g03 ngày 18/8
YÊU NƯỚC SẮP KHÔNG NƯỚC ĐỂ YÊU.
Khách ẩn danh 05g14 ngày 19/8
TÌM ĐẤT CHÔN CHO BỌN LẤN ĐẤT
Khách ẩn danh 22g21 ngày 19/8
HÃY VÌ DÂN TÍNH KẾ AN DÂN.
Lão Nông 10g19 ngày 20/8
DẠ TIỂU NHÂN ĐỐI XỬ BẤT NHÂN.
Khách ẩn danh 07g11 ngày 21/8
CÓ VÔ TÌNH VỚI DÂN BIỂU TÌNH?
Trương Minh Tam- 3:53 chiều 16/8
NƯỚC BÁN ĐẢO QUYẾT KHÔNG BÁN ĐẢO
Nguyễn Thanh Tiến
CHỚ VÔ TÌNH VỚI CUỘC BIỂU TÌNH.
Người Việt yêu nước 10:29 ngày 16/8
VÌ TRƯỜNG SA NGẠI CHI SA TRƯỜNG
Khách ẩn danh 21g33 ngày 16/8
CHẲNG CHUNG TÌNH VỚI KẺ BẠC TÌNH.
Giang Trọng Tín 2g26 chiều 18/8
ĐẠP MẶT DÂN LẠI NÓI VÌ DÂN
Khách ẩn danh 09g04 ngày 17/8
LO SẮM TÀU ĐÁNH BỌN GIẶC TÀU
Đối  2g46 sáng 18/8
NGƯỜI YÊU NƯỚC…KHÔNG CHO BÁN NƯỚC!
80 triệu – 7g50 chiều 20/8
PHẢI ĐÒI QUYỀN TỪ KẺ CƯỚP QUYỀN
Nguyễn Ngọc Quang 11g46 sáng 21/8
HÒNG ĂN GAN NHỮNG KẺ BỀN GAN
Phương 6g12 chiều 26/8



Nhà cháu từng có ý nhờ các bậc Túc Nho tham gia ban “Bánh khảo”, những nghĩ lại chuyện bật ra vế thách đối là TỰ PHÁT, lập ban bệ dễ… rách việc. Vì vậy, nhà cháu quyết định tự chấm. Có gì chưa nên, chưa phải mong cả nhà rộng lượng. 

Xin chúc mừng các tác giả của 05 vế đối trúng giải
Không bán nước cho người yêu nước

CỨ ĐỒNG TÌNH VỚI DÂN BIỂU TÌNH
Rau Sắng Chùa Hương 11g59 chiều 16/8
CỨ BIỂU TÌNH GỌI KẺ VÔ TÌNH
Gai Tre 15g31 ngày 16/8
CÓ ÁO QUAN TẶNG BỌN THAM QUAN
Đăng Quang 8g12 sáng 18/8
LO SẮM TÀU ĐÁNH BỌN GIẶC TÀU
Đối 02:50 ngày 18/8
ĐỪNG MANG HOA ĐÓN LŨ GIẶC HOA
người Quê Choa 10:01 ngày 18/8

Rất mong các bác liên hệ với nhà cháu theo địa chỉ email: gocsay@gmail.com để nhận áo NON U.

Một lần nữa, nhà cháu xin được cám ơn tất cả mọi người đã tham gia đối … và đọc !

P/s:
1- Rất tiếc các bác sau đây đã “nộp quyển” muộn nên thành phạm quy:

RẤT ĐỒNG TÌNH VỚI VIỆC BIỂU TÌNH
Khách ẩn danh 12g56 ngày 16/8
RẤT ĐỒNG TÌNH VỚI NGƯỜI BIỂU TÌNH
Phạm Thị Oanh Yến 12g20 sáng 18/8
CHỚ VÔ TÌNH VỚI NGƯỜI BIỂU TÌNH
Nguyễn Thanh Tiến 2g22 chiều 19/8
ĐỪNG VÔ TÌNH VỚI NGƯỜI BIỂU TÌNH
Hoang Giang _ France 14g32 ngày 19/8

2- Kính mong bác Nguyen Thanh Long (đã 05 lần còm khẳng định sẽ mời 5 vại bia cho ai đó có vế đối hay hơn) thực hiện cam đoan. Nếu bác còn chưa “tâm phục khẩu phục” nhà cháu xin được gặp và trình bày CỤ TỶ ở quán bia ạ!

3- Cũng phải nói RẤT THẬT là: Chẳng hiểu có phải như bác HồngHà 123 mắng oan nhà cháu: “bác Gốc Sậy đã xơi cả da lẫn bì mất rồi,chì còn xương thôi !hu hu…”. Nhưng của đáng tội, chính cháu cũng thấy ‘KHOAI’, nếu phải đối lại câu tự mình BẬT NGHĨ bấy giờ. 

05 vế đối trên, thật ra nhà cháu thấy VƯỠN chưa có vế nào THẬT CHỈNH. Vì vậy, nhà cháu rất mong được các CAO THỦ tiếp tục chỉ giáo.