Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mạnh Hảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mạnh Hảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2021

Trần Mạnh Hảo: ĐỌC TẬP THƠ CỦA TRẦN GIA THÁI


Đọc tập thơ của Trần Gia Thái,
buồn về hội chứng "méo mó hình hài vẹo siêu nhân cách"
của nền văn học hôm nay 
 
Trần Mạnh Hảo
  
...Thế mà Trần Gia Thái dám vu oan giá họa cho các vị yêu nước hết mực kia là xấu xa, là phản động thì có phải ông đã bị “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách” rồi hay sao? Ông Trần Gia Thái nên biết rằng năm ông sinh ra đời, tức năm 1955, nhà văn Nguyên Ngọc đã được giải nhất giải thưởng văn nghệ Việt Nam với tác phẩm “Đất nước đứng lên” đồng hạng với tác phẩm thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu. Thế mà ông dám “hắt một chậu mực lên mặt, dội một xô nước thối lên người” ông Nguyên Ngọc...

*
Chúng tôi xin mạn phép ông Trần Gia Thái mượn cụm từ “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách” của ông để gắn vào đuôi nhan đề bài viết này.

“Lời nguyện cầu trước lửa” ( NXB Hội nhà văn 2011) là tập thơ đầu tay của ông Trần Gia Thái, 56 tuổi, thấy đề chức danh ở phần gấp bìa một như sau : “Ủy viên thường vụ - Trưởng ban nghiệp vụ hội nhà báo Việt Nam. Chủ tịch hội nhà báo thành phố Hà Nội. Tổng giám đốc-Tổng biên tập Đài Phát thanh- Truyền hình Hà Nội”. Sau khi viết bài phê bình: “ Vì sao nhà thơ Hữu Thỉnh hết lời ca ngợi những câu thơ tẻ nhạt của Trần Gia Thái ?” in trên hàng chục báo mạng, chúng tôi thiết nghĩ sẽ không viết gì thêm về tập thơ của Trần Gia Thái nữa.

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

Trần Mạnh Hảo: HỮU LOAN – GƯƠNG MẶT ĐẼO TỪ ĐÁ



HỮU LOAN – GƯƠNG MẶT ĐẼO TỪ ĐÁ 

Trần Mạnh Hảo

Năm 2005 tôi về quê, ghé qua thôn Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh (nay là xã Nga Phượng) huyện Nga Sơn, Thanh Hóa thăm nhà thơ Hữu Loan.
 
Râu tóc ông bạc phơ, cười nói hết ga, nói không hề biết kiêng nể ai, không hề sợ hãi dù tôi cười bảo: bác à, cháu là công an ngầm đấy, không sợ bị bắt à?
 
Ông cười phá lên. Mày là công an à, ông càng chửi tợn, cho mày ghi âm đấy, bí thư huyện ủy về tao còn chửi cha thằng nào mang chủ nghĩa chó chết về làm hại quê hương và dân tộc tao …

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2019

EM ƠI HÀ NỘI THỞ... Thơ Trần Mạnh Hảo


EM ƠI HÀ NỘI THỞ...

Thơ Trần Mạnh Hảo

Ô nhiễm quá Sông Hồng chừng nín thở
Em ơi bụi mịn hóa sương mù
Chúng phá rừng, chặt cây Hà thành bán gỗ
Khẩu trang nào che nổi bụi thiên thu ?

Ô nhiễm từ bên Tầu tràn sang gió bấc
Cả bầu trời nấc nghẹn ho hen
Không thở được, mẹ ơi con chết mất
Thiếu ô xy không cháy nổi cây đèn

Hà Nội nghìn năm xanh xưa đâu hỡi
Em đang tìm cách thở để còn mơ
Như thể ai vừa cướp đi lá phổi
Sợ quê hương bị chết đuối trên bờ

Như ai bỏ Hà Nội vào container ý thức hệ
Làm Việt Nam bị lao phổi tinh thần
Khó thở quá em ngồi tuôn dòng lệ
Xin trời ban dưỡng khí cứu muôn dân ...

Sài Gòn 13-11-2019
T.M.H.

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2019

GIẶC TẦU ĐANG KÉO ĐẾN CƯỚP BIỂN VIỆT NAM TA - Trần Mạnh Hảo


GIẶC TẦU ĐANG KÉO BIỂN TẦU VÔ CƯỚP BIỂN

Thơ Trần Mạnh Hảo

Giặc Trung Quốc đang kéo trăm chiến thuyền cướp biển
Dã Tượng, Yết Kiêu ơi bãi Tư Chính nguy rồi
Đại tướng Trần Khánh Dư đời Trần về giáp chiến
Dìm quân thù trong biển lửa bùng sôi

Hỡi lịch sử xin về đây cứu nước
Lý Trần Lê từng tắm máu quân thù
Giặc Trung Quốc muôn đời là kẻ cướp
Sao vua hèn tướng mạt lại im ru ?

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

ĐANG CHÁY NÚI THIÊNG HỒNG LĨNH - thơ Trần Mạnh Hảo


ĐANG CHÁY NÚI THIÊNG HỒNG LĨNH

Thơ Trần Mạnh Hảo

Rú Hồng ơi Rú Hồng đang cháy
Vòi rồng Sông Lam xin cứu Rú Hồng
Mưa giông hỡi hãy về đây cứu lấy
Đỉnh ngàn thiêng từ thuở Tiên Rồng

Chín mươi chín ngọn chọc trời xanh Nghệ Tĩnh
Sao để lửa thiêu hết cả rú ngàn
Hồn các đại thi hào xin chiếm lĩnh
Xin bầu trời ngừng đốt cháy quan san

Ôi Xứ Nghệ hồn ta đang bén lửa
Đốt Rú Hồng điềm gở Formosa
Ôi Nghệ Tĩnh sợ Người không còn nữa
Giặc ngoài khơi tính cướp cả sơn hà

Xin cả nước vì Rú Hồng sống chết
Hỡi Sông Lam đứng dậy chở che ngàn
Nghìn đám mây tụ làm mưa sấm sét
Nước non này xin chớ để tiêu tan

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019

100 NĂM SINH HUY CẬN – LỬA VẪN CÒN THIÊNG

HUY CẬN – LỬA VẪN CÒN THIÊNG
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo
Huy Cận lửa thiêng đâu
Huy hoàng xưa mộng lá sầu tử tôn
hơi thế sự vô hồn
đài ngất ngất biển cồn tang thương

Từ độ Nguyễn Du lục bát hóa đời Kiều để ngự trên ngôi báu thi ca, chừng như long mạch thơ nước Việt đã mấy lần rót về Hà Tĩnh, khơi nguồn cho những dòng thơ lớn khác xuất hiện: Nguyễn Công Trứ, Xuân Diệu và Huy Cận. Sau tám năm từ độ ra đời, Thơ Mới (1932-1945) đang cuồn cuộn chảy như một dòng sông lắm ghềnh nhiều thác, lúc ẩn, lúc hiện, chợt bùng lên rồi lắng lại sững sờ, như ngẩn ngơ, như luyến tiếc cội nguồn?

Kể cũng lạ, khi dòng Thơ Mới cuộn chảy, gầm reo tới cao trào với Xuân Diệu thì cũng là lúc nó chợt phình ra giống một cái hồ cho mưa nguồn chớp bể trong hồn sông nước được nghỉ ngơi, trầm lắng, ưu tư mà hoài cổ. Khúc sông giống hồ nước của dòng Thơ Mới ấy chính là Huy Cận với tập “Lửa Thiêng ” gồm 50 bài thơ ra mắt năm 1940.

Nếu không có khúc sông hóa hồ nước Huy Cận giúp Thơ Mới có cơ hội lắng xuống, thảnh thơi và điềm tĩnh, chùng chình và mênh mông lại, biết đâu nó đã chẳng chảy tuột vào bề thẳm Tây phương?

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2018

LÀNG ƠI ! - Tuỳ bút của Trần Mạnh Hảo


LÀNG ƠI !

Tuỳ bút của Trần Mạnh Hảo

Ngót năm mươi năm trước, tạm biệt làng quê yêu dấu, tôi đi về phía dãy Trường Sơn khói lửa mà mắt rưng rưng thầm hẹn nếu sống qua cuộc chiến tranh, nhất định về làng sinh sống. Làng chính là thiên đường của tuổi thơ tôi. Lớn lên, đi xa, từ chân trời góc biển ngoảnh lại phía mù tăm phương trời đất Bắc, mắt tôi dõi tìm thiên đường đã qua mà tiếc nuối tuổi thơ biết chừng nào.

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2018

Trần Mạnh Hảo: VĂN CAO – MỘT THIÊN TÀI BỊ LƯU ĐẦY


VĂN CAO – MỘT THIÊN TÀI BỊ LƯU ĐẦY 

Trần Mạnh Hảo

“Trong âm nhạc, Văn Cao sang trọng như một ông hoàng. Trên cánh đồng ca khúc, tôi như một đứa bé ước mơ mặt trời là con diều giấy thả chơi. Âm nhạc của anh Văn là âm nhạc của thần tiên bay bổng. Tôi la đà đi giữa cõi con người. Anh cứ bay và tôi cứ chìm khuất. Bay và chìm trong những thân phận riêng tư….”

Trịnh Công Sơn

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

Trần Mạnh Hảo: TIỀM LỰC CÒN ĐÂU MÀ ĐÁNH THỨC?

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Ảnh: Internet

ĐỀ THI TỐT NGHIỆP PTTH MÔN VĂN NĂM NAY LÀ ĐỀ THI MỊ DÂN, ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM, LỪA VÀ ĐÁNH ĐỐ HỌC SINH: TIỀM LỰC CÒN ĐÂU MÀ ĐÁNH THỨC?

Trần Mạnh Hảo

Bài thơ "Đánh thức tiềm lực" của nhà thơ Nguyễn Duy viết năm 1982 là một bài thơ hay, một tiếng báo động xã hội lớn. Tôi được nghe bài thơ này do anh Nguyễn Duy đọc trong một nhóm anh em văn thơ, có cả nguyên bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh Võ Văn Kiệt tham dự. Tất cả mọi người, kể cả ông Võ Văn Kiệt, bí thư thành ủy, ủy viên bộ chính trị đều vỗ tay khen hay.

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Trần Mạnh Hảo: CUỐN SÁCH QUÝ, CẦN CÓ TRONG TỦ SÁCH CỦA BẠN


“ĐƯỜNG THI QUỐC ÂM CỔ BẢN” 
- Một cuốn sách quý cần có trong tủ sách của bạn .

Trần Mạnh Hảo
.
Cuốn sách: “Đường thi Quốc âm cổ bản” của TS. Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện và Trần Ngọc Đông ra mắt trong dịp tết Đinh Dậu này, tôi chợt nhớ đến lời của nhà thơ Raxun Gamzatov của nước Dagetxtan: “Nếu ta bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn ta bằng đại bác”.

Qúa khứ làm nên lịch sử dân tộc, lịch sử văn hóa Tổ Quốc ta chính là nền văn hóa Hán Nôm với quốc âm có trên dưới 80% từ Hán Việt, và tiền quốc ngữ là chữ Nôm của ngàn năm độc lập từ Ngô, Đinh, Lý Trần Lê, Nguyễn…