Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Xuân Nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Xuân Nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022

Nhà văn Phạm Xuân Nguyên: TÔI BỊ CẤM DỰ HỘI THẢO VÕ HỒNG


 
Nhà văn Phạm Xuân Nguyên:
TÔI BỊ CẤM DỰ HỘI THẢO VÕ HỒNG

Hội thảo “Hoài cố nhân – kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà văn Võ Hồng” do Đại học Phú Yên phối hợp cùng mấy cơ quan đã được tổ chức hôm qua (24/4/2022) tại Tuy Hoà (Phú Yên). Tôi được ban tổ chức mời tham dự và đã gửi tới hội thảo bản tham luận “Những bức thư của tình thương” viết về những bức thư nhà văn Võ Hồng gửi cho tôi trong thập niên 1990. Ban tổ chức hội thảo cho biết tôi có trong danh sách những người phát biểu tham luận. Và tôi đã mua vé máy bay Hà Nội – Tuy Hoà (các diễn giả tự túc đi lại) và Tuy Hoà – TPHCM (kết hợp công việc cá nhân). Chuẩn bị cho hội thảo tôi còn mua hai tập truyện của nhà văn Võ Hồng do Nxb Kim Đồng in năm 2021 để mang đi.

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Phạm Xuân Nguyên: NGUYÊN NGỌC NGƯỜI ĐI

NGUYÊN NGỌC NGƯỜI ĐI

Bài: Phạm Xuân Nguyên
5.9.2021

Hôm nay sinh nhật nhà văn Nguyên Ngọc (5/9/1932). Ông đã bước vào tuổi chín mươi. Mấy năm nay ông rời hẳn Hà Nội đưa cả nhà về sống ở Hội An. Đầu óc ông vẫn minh mẫn, văn viết ra (văn chương và văn hóa) vẫn phập phồng ảo diệu con chữ, đem lại cho độc giả rất nhiều khoái cảm. Chỉ có cái chân ông hơi yếu, đi lại phải chống gậy. Nhưng tôi vừa gọi điện chúc mừng ông hỏi thăm cái chân thì ông bảo nhờ có người cho một loại uống thuốc mà nay đã bỏ được gậy, có hôm đi bộ được một cây số. 

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

NHỮNG LỜI ĐƯA TIỄN NHÀ VĂN NGUYỄN XUÂN KHÁNH

Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh (1933 - 2021)

Lời tiễn đưa nhà văn Nguyễn Xuân Khánh 

Văn VN
15 Tháng Sáu, 2021

Vanvn- “Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, một nhà văn lớn của văn học Việt Nam hiện đại, đã ra đi. Sự ra đi của ông để lại cho chúng ta những suy tưởng nhiều hơn là nước mắt của đau buồn ly biệt thông thường. Tôi nghĩ, đấy mới thực sự là cách chúng ta bày tỏ lòng mình với ông trong giờ phút này. Và đấy mới là cách cho sự thấu hiểu của chúng ta đối với những giá trị văn chương mà ông sáng tạo”. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đã đọc lời tiễn đưa nhà văn Nguyễn Xuân Khánh vào sáng 15.6.2021 tại Hà Nội.

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2021

Phạm Xuân Nguyên: TIỄN BIỆT NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP


TIỄN BIỆT NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP (1950 - 2021)

Anh đã "sang sông" trở về "lòng mẹ"
Sông nghe anh gọi "chảy đi sông ơi"
"Con gái thuỷ thần" chờ nơi cửa bể
Hỏi anh vì sao "đời thế mà vui".

Anh đã cùng "những ngọn gió Hua Tát"
Nở hoa tử huyền làm "muối của rừng"
Ngồi một mình "thương cả cho đời bạc"
Chạy đuổi theo "huyền thoại phố phường".

Anh viết văn bằng "bài học tiếng Việt"
Cho mỗi trang đời "phẩm tiết" văn chương
Mặc "không có vua", "tướng về hưu" hết
Đời vẫn còn một "chút thoáng Xuân Hương".

Anh đã theo người "chăn trâu cắt cỏ"
Lặn lội trong "mưa" "thương nhớ đồng quê"
Theo tay Phật Bà "Quan Âm chỉ lộ"
Mong "cánh buồm nâu thuở ấy" quay về.

Anh đã cho đời trang văn "giọt máu"
Gọi "những tiếng lòng líu la líu lo"
Gọi "hạc vừa bay vừa kêu thảng thốt"
"Đưa sáo sang sông" xa mãi bến bờ.

Anh đi nhé, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp
"Những người muôn năm cũ" hoá bây giờ
Văn của anh mọi người còn đọc tiếp
Để thấm "chuyện tình kể trong đêm mưa".

Hà Nội 24.3.2021
Ngày đưa tang NHT.
pxn
(Trong ngoặc kép là tên các truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp)

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020

Phạm Xuân Nguyên: TƯỞNG NHỚ 10 NĂM HỮU LOAN ĐI XA

Phạm Xuân Nguyên và Hữu Loan

Tưởng nhớ Hữu Loan - Mười năm đi xa
HỮU LOAN – CÂY GỖ VUÔNG MÀU TÍM

Phạm Xuân Nguyên

Hôm nay đúng mười năm mất của nhà thơ Hữu Loan (1916 - 2010). Với ông, tôi cũng như những người cùng thế hệ, chỉ được biết rất muộn, cả về thơ và đời. Gặp ông ngoài đời còn muộn hơn nữa. Mãi tới năm 2008 tôi mới có dịp lần đầu về nhà ông ở thôn Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, khi ông đã tuổi cao sức yếu. Nhưng từ đó cho đến khi ông qua đời tôi lại có mấy dịp đưa các bạn bè Hà Nội và Sài Gòn về thăm ông.

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2020

CÁC NHÀ THƠ NÊN XẤU HỔ TRƯỚC HAI CÔ GIÁO LÀM THƠ


Phạm Xuân Nguyên

CÁC NHÀ THƠ NÊN XẤU HỔ TRƯỚC HAI CÔ GIÁO LÀM THƠ

Hai cô giáo dạy văn trung học, họ không phải là nhà thơ, nhưng họ đã viết nên những câu thơ của họ để nói về hiện tình đất nước thời họ sống. Cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh viết bài “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” (2016) giữa những ngày vùng biển quê nhà đang bị ô nhiễm nặng nêu lên những câu hỏi về những vấn đề nhức nhối của đất nước mong được chia sẻ và tìm một lời giải đáp. Cô giáo Chu Ngọc Thanh ở Gia Lai viết bài “Đất nước ở trong tim” (2020) ca ngợi sự đồng lòng đồng tâm của chính phủ và người dịch trong việc phòng ngừa và ngăn chặn dịch cúm COVID-19 mong lan tỏa niềm vui. Hai cô giáo đều lấy cảm hứng từ đất nước và viết ra thành thực cảm xúc, suy nghĩ của mình. Họ viết thơ theo quan niệm về thơ của họ cốt để dùng hình thức đó bày tỏ được thái độ của mình trước cuộc sống, trước những ngổn ngang thế sự xã hội mà với lương tâm và trách nhiệm của một công dân họ thấy cần phải lên tiếng. Chê bai thơ họ làm ai cũng có thể, nhưng dám viết ra thật lòng mình, nhất là trong trường hợp bài thơ của Trần Thị Lam, thì không phải ai cũng có thể.

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

TRỐN - Thơ Phạm Xuân Nguyên


Trốn

Phạm Xuân Nguyên

Trà My trốn chui trong container
Chín doanh nhân trốn bay nhờ chuyên cơ
Cô gái chết chân chưa chạm đất Anh quốc
Chín kẻ kia tiếp đất Hàn nhởn nhơ.

Trốn và trốn mọi người cùng trốn
Trốn nước mình để được thoát thân
Dân nghèo trốn mong thoát đời cùng khốn
Quan không nghèo trốn để yên thân.

Trốn và trốn ta mình cùng trốn
Trốn công khai trên các diễn đàn
Mồm leo lẻo tinh thần trách nhiệm
Việc xảy ra ngậm miệng gian ngoan.

Trốn thân phận và trốn lương tâm
Dân cùng quẫn và quan phè phỡn
Giàu và nghèo đều tìm cách trốn
Đất nước này biết trốn vào đâu?

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019

THƯ NGỎ GỬI ÔNG PHẠM XUÂN NGUYÊN

Nhà văn Mai Nam Thắng


THƯ NGỎ GỬI ÔNG PHẠM XUÂN NGUYÊN

Vừa qua, sau khi nhà thơ Trần Đăng Khoa đăng tải trên trang FB của anh một số bài viết phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển, đảo Việt Nam và vạch trần những thủ đoạn chơi bẩn lâu nay của ông bạn láng giềng “4 tốt” này, trên mạng xã hội đã có một số người công kích, bôi nhọ, thóa mạ... Trần Đăng Khoa. Đặc biệt có người đã đăng đàn qui kết Trần Đăng Khoa kích động chiến tranh, hô hào Việt Nam tấn công đánh Trung Quốc vì đây là cơ hội “ngàn năm có một” (?)

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

Phạm Xuân Nguyên: HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM PHẢI LÊN TIẾNG


HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM PHẢI LÊN TIẾNG

Phạm Xuân Nguyên 

Việc nhà thơ Trần Đăng Khoa bị thế lực thù địch với đất nước vu cáo và bôi nhọ vì những bài viết đầy lòng yêu nước của anh phản đối những hành động của nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục, thường xuyên và dai dẳng gây hấn và xâm phạm chủ quyền biển Đông của Việt Nam là một trò vu cáo đê hèn và bỉ ổi. Những kẻ bày trò đó mới chính thực là kẻ thù của dân tộc, tiếp tay cho ngoại bang âm mưu xâm chiếm lãnh thổ bờ cõi của đất nước ta.

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2019

NGUYỄN HỮU ĐANG - SỐ PHẬN CHỨA MỘT PHẦN LỊCH SỬ

Nguyễn Hữu Đang - Một nhân cách cao quý

Nguyễn Thượng Thành 

Kỷ niệm 106 năm ngày sinh cụ Nguyễn Hữu Đang (15/8/1913 -15/8/2019), một nhà báo, một trong những thành viên sáng lập Hội truyền Bá Quốc ngữ và là người chỉ huy dựng lễ đài độc lập cho ông Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945. 

Nguyễn Hữu Đang là người không chịu dùng tài năng của mình để bẻ cong ngòi bút và không chịu uốn thấp nhân cách để làm những điều đi ngược lại với lương tâm. Nguyễn Hữu Đang tham gia Phong trào Nhân văn - Giai Phẩm và sau đó, mặc dù bị đe dọa khủng bố, nhưng với bản chất thẳng thắn cương nghị của mình, ông nhất quyết không chịu “đấm ngực nhận tội” và đặc biệt ông nhất định không bao giờ đứng ra tố cáo những anh em văn nghệ sĩ khác. Cái giá cho sự nghĩa khí này là ông phải chịu sự đàn áp và trả thù tàn bạo với mức án 15 năm giam cầm ở Hà Giang. Trước khi bị bắt, Nguyễn Hữu Đang cũng đã phải chịu những đòn đánh ác hiểm, cay nghiệt bằng nhiều bài báo của các “dư luận viên” của Đảng hồi đó. Dưới đây là một đoạn trong bài “Con đường phản cách mạng của Nguyễn Hữu Đang” của tác giả Hồng Vân, đăng trên tạp chí Văn Nghệ số 12, tháng 5 năm 1958:

“Nguyễn Hữu Đang tên bất học vô thuật này, nhảy vào văn nghệ với thủ đoạn của một tên khiêu khích, cũng chẳng tài giỏi gì hơn là cóp nhặt một số luận điệu, một số danh từ của những phần tử cơ hội chủ nghĩa đã ném ra, xuyên tạc những chính sách văn nghệ đúng đắn của Lên-nin, của Đảng cộng sản Trung Quốc, để tấn công vào sự lãnh đạo của Đảng ta trên văn nghệ…”