Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Công Tự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Công Tự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019

Bùi Công Tự: CHÀO KỶ HỢI, MỪNG XUÂN, MỪNG ĐẤT NƯỚC

 

CHÀO KỶ HỢI, MỪNG XUÂN, MỪNG ĐẤT NƯỚC

Bùi Công Tự 

Mậu Tuất đã qua ,Kỷ Hợi đang chờ trước cửa .Mấy ngày nay cả nước như một vườn hoa khổng lồ : mai ,đào ,quất ,cúc ...Sắc hoa phơi phới từ thành phố đến làng quê ..Trên bàn thờ Tổ tiên hôm nay không chỉ có mâm ngũ quả mà còn có thêm những bình hoa ngào ngạt sắc hương .

Tôi muốn mượn hình ảnh rực rỡ của hoa để nói lên tinh thần lạc quan của dân tộc ta mỗi độ xuân về .Đồng thời tôi cũng muốn nhìn lại năm cũ ,bàn đôi điều về năm mới với cái nhìn lạc quan như thế .

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

NGÔI CHÙA HOANG Ở ĐƯỜNG LÂM VÀ KỲ ÁN THIÊN THU



Chuyện người Tàu để của

Bùi Công Tự

Một trong số những nghề mà người Việt học được từ “văn minh Trung Hoa” là nghề làm thầy phù thủy. Nghề này ở Trung Quốc rất phát triển, cao tay nhất là ông Cao Biền có thể chuyển được quả núi từ đông sang tây. Phép thuật của họ thường là những bùa ngải và những câu thần chú “úm ba la”.

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016

Bùi Công Tự: MÙA XUÂN VÀ HI VỌNG


MÙA XUÂN VÀ HI VỌNG
 
Bùi Công Tự

Lịch sử nhân loại nói chung và lịch sử một dân tộc nói riêng ngay cả những khi bi đát nhất vẫn le lói một niềm hi vọng.

Với tinh thần lạc quan sẵn có tràn trề của người Việt, chúng ta chào đón Xuân mới Bính Thân không có gì ý nghĩa hơn là những niềm hi vọng về một tương lai tươi sáng của đất nước.

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

ANH EM VĂN NGHỆ SĨ, TRÍ THỨC CHÚC MỪNG HAI NHÀ VĂN VỪA RA TÙ

Tại Thủy Tạ, sau một cuộc biểu tình chống Tàu (2011), từ  phải sang: Nguyễn Quang Thạch, Phạm Viết Đào, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Xuân Diện


Chân thành xin lỗi Anh, Nhà văn Chiến sĩ Phạm Viết Đào

Nhà văn ,blogger Phạm Viết Đào ,sau 15 tháng bị giam cầm ,đã trở về với gia đình lúc 8h ngày 13/9/2014 . Đây là một tin mừng cho tất cả những người đã giành tâm huyết đấu tranh cho chủ quyền lãnh thổ quốc gia ,cho độc lập tự do ,cho dân chủ và nhân quyền.Trong đội ngũ đó ,anh Phạm Viết Đào là một chiến sĩ đứng ở hàng đầu.

Người đời thường nói một ngày bị tù tội dài bằng ngàn năm ở ngoài .Song tôi nghĩ với một bản lĩnh như Phạm Viết Đào thì 15 tháng bị giam cầm chẳng qua chỉ như một giấc ngủ trưa. Bởi vì anh không sợ lao tù ,uy lực không khuất phục được một ý chí ,một tính cách như Anh.

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Bùi Công Tự: XÓA SẠCH NHỮNG "LẤN CẤN" TRONG NÃO TRẠNG


XÓA SẠCH NHỮNG “LẤN CẤN” TRONG NÃO TRẠNG
 
Bùi Công Tự

Trong bài “Biển lặng” viết mới đây, nhà văn Nguyễn Quang Vinh viết:  Đây là cơ hội để “vệ sinh môi trường” não bộ của nhiều người vẫn hy vọng vào Trung Quốc, vẫn u mê trong nhận thức, vốn vẫn đang nói và hành xử như một “Hán gian”.

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

Bùi Công Tự: ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ HÒA HỢP DÂN TỘC

Nơi rửa mặt và rửa chân lý tưởng (hình chụp trong Lễ Diễu binh, mừng chiến thắng 5-5-1975). Nguồn: MTH-blog

ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ HÒA HỢP DÂN TỘC
BÙI CÔNG TỰ

Nhớ lại 37 năm trước, ngày 30 tháng Tư năm 1975, tôi hòa trong dòng người Hà Nội trôi bồng bềnh trên các đường phố với một niềm vui sướng tưởng như bất tận: Sài Gòn giải phóng rồi ! Cả Hà Nội đổ ra đường. Một hãng thông tấn nước ngoài đưa tin: Hôm nay Hà Nội là thành phố vui nhất thế giới!

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

CÁC VĂN NGHỆ SĨ CÓ THEO GƯƠNG NGHỆ SĨ KIM CHI ?

CÁC VĂN NGHỆ SĨ CÓ THEO GƯƠNG NGHỆ SĨ KIM CHI ?

B Ù I  C Ô N G  T Ự
Việc đạo diễn kiêm diễn viên điện ảnh nổi tiếng Nguyễn Thị Kim Chi mới đây từ chối việc làm hồ sơ để đề nghị Thủ tướng khen thưởng đã được dư luận ngợi ca, khâm phục. Nó phản ánh việc bất tín nhiệm cao độ của nhân dân đối với một lãnh đạo trọng yếu của nhà nước. Lý do bà Kim Chi nêu ra khiến tôi cứ nhớ đến tên một truyện ngắn (hình như của Nam Cao) là “Cái mặt không chơi được”!
Chúng ta đều biết người ta có thể qua trường học để trở thành kỹ sư điện tử, bác sĩ nha khoa nhưng không mấy ai qua trường học mà trở thành nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ nói chung. Khác với mọi người văn nghệ sĩ có một hệ thần kinh cảm xúc nhạy bén khác thường. Vì vậy họ dễ dàng rung động trước cái đẹp, rơi lệ trước cái bi thương và giận dữ trước cái độc ác, cái phi lý, phi luân. Thông thường văn nghệ sĩ bằng trực giác của mình đã cảnh báo sớm nhất về những vấn nạn, những nguy cơ cho đất nước.
Những vấn nạn, những nguy cơ ấy (trừ nạn ngoại xâm) thường là hệ luỵ của sự suy vong một thể chế, sự đồi bại của những người cầm quyền (còn gọi là suy thoái biến chất về tư tưởng đạo đức lối sống). Vì vậy nhà cầm quyền thường căm ghét, trả thù, trừng phạt những văn nghệ sĩ nào dám lên tiếng (bằng phát ngôn hoặc tác phẩm) phản đối họ.

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Bùi Công Tự: KÍNH THƯA ANH!

Kính thưa Anh
Bùi Công Tự
Kính thưa anh! Em hay gặp anh trên truyền hình, những lúc ấy em thường lặng lẽ ngắm dung nhan anh và chăm chú nghe nuốt từng lời anh nói. Nhất là từ ngày anh triển khai nghị quyết IV, tuy anh có vẻ đăm chiêu nhưng giọng nói có sắc thái kiên quyết, dứt khoát, em mừng lắm. Nhân dân ta ai chẳng căm ghét bọn tham nhũng, anh chủ trương tiêu diệt chúng nó là được lòng dân lắm.
Hôm nay em có câu chuyện nhỏ nhặt này muốn thưa với anh.
Số là hôm 5/9/2012 anh về thăm cán bộ và nhân dân xã Môn Sơn (huyện Con Cuông, Nghệ An) một xã miền núi biên giới. Xã này có nhiều thành tích, bình quân thu nhập 10 triệu đồng/người/năm; mỗi hecta canh tác đạt 80 triệu đồng/năm. Tuy thế xã Môn Sơn vẫn còn hơn 60% hộ nghèo. Xem chương trình thời sự VTV1 lúc 19h hôm đó em thấy anh phát biểu đầy vẻ ngạc nhiên và phấn khởi như sau, em xin chép nguyên văn:
“Bất ngờ ở chỗ tôi đi nhiều nơi nói là nơi nghèo nơi khổ vùng cao vùng núi nhưng mà về đây thấy thì nó hoàn toàn nó không phải thế, đường đi thì rất là tốt, trên đường đi thì đồng lúa đẹp, các vườn cam bà con đâng chuyển đổi mô hình trồng cây tập trung, hỏi đồng chí bí thư huyện thì bảo tiêu thụ rất tốt, đến đây là mua sản phẩm, bây giờ bà con dùng cái máy để hái quả, không phải bằng tay. Đi hai bên đường kể cả khu cũ khu mới nhà cửa rất đẹp, khang trang, nhà sàn đẹp, rất nhiều trường học mọc lên, nhìn vào tôi nói còn hơn cả một số nơi ở đồng bằng. Tôi nghĩ bảo như thế này mà còn là nghèo thì mình mừng quá, chứng tỏ ta còn nhiều tiềm năng để phát triển.” (Theo VTV1)
Anh ạ, em thấy anh thỏa mãn quá. Tự nhiên em thốt lên câu: “Ới anh Trọng ơi”.
Em thấy hôm ấy anh phấn khởi quá. Nhưng em thấy lạ, có gì đâu mà phấn khởi hả anh? Bình quân thu nhập 10 triệu đồng/người/năm quy ra chưa được 500 USD, tức là mới bằng 40% bình quân thu nhập cả nước. Thế thì có gì đáng mừng? Con số 80 triệu đồng/hecta/năm liệu có đủ tin cậy không? Ở nơi bờ xôi ruộng mật chưa chắc đã đạt được như thế, huống hồ là miền núi? Rồi con số hiện còn hơn 60% hộ nghèo nữa là đáng buôn chứ? Sao anh lại nói: “Bảo như thế này mà còn là nghèo thì mình mừng quá”. Còn những ngôi nhà mà anh nói khang trang kia, anh đã vào xem trong đó có những tài sản gì chưa? Hay chỉ là mấy cái vại sành, cái chảo gang? Chắc cũng có tivi, xe máy nhưng đáng mấy đồng? Ấy là chưa nói đến đời sống tinh thần ra sao?

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Bùi Công Tự: ĐI TÌM SỰ THẬT, NÓI LÊN SỰ THẬT


ĐI TÌM SỰ THẬT, NÓI LÊN SỰ THẬT
Bùi Công Tự

Bài viết của tôi hôm nay được gợi ý từ vụ việc hai nhà báo của VOV là Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long bị những người mặc sắc phục công an và những người đeo băng đỏ hành hung tại Văn Giang (24/4/2012). Sự việc ô nhục này nếu không nhờ có những người “đi tìm sự thật” và “nói lên sự thật” thì nó mãi mãi chìm vào im lặng, những kẻ như Nguyễn Khắc Hào (PCT UBND tỉnh Hưng Yên) sẽ được thể vênh vang cái mặt chuẩn bị cho những trận cưỡng chế đất đai khác.

Khi xem đoạn video quay cảnh lực lượng cưỡng chế đánh đập tàn bạo hai người đàn ông mặc áo trắng, đội mũ bảo hiểm màu trắng, ai cũng nhận thấy hai người này hoàn toàn không có hành vi “chống người thi hành công vụ”. Lương tâm thật bất an trước hành động có thể gọi là chống lại loài người giữa thanh thiên bạch nhật, ở một đất nước được nhận định là “dân chủ gấp vạn lần” thế giới tự do. Thế nhưng sau đó chỉ có một số ít người “đi tìm sự thật” đến cùng, xem hai người đàn ông vô tội bị đánh đập ấy họ là ai, tình trạng sức khỏe của họ hiện nay thế nào? Việc tố cáo tội ác sẽ hiệu quả hơn rất nhiều nếu tìm ra đầy đủ sự thật, làm rõ những ngóc ngách của sự thật.

Rất nhiều người biết rõ sự thật vụ việc trên (những người bắt giữ ông Ngọc Năm, những cán bộ VKS huyện Văn Giang nơi ông Ngọc Năm bị còng tay dẫn đến, chính quyền tỉnh Hưng Yên, lãnh đạo đài VOV, Hội nhà báo Việt Nam …) nhưng họ đã che giấu sự thật hoặc xuyên tạc sự thật. Bởi chính họ là tội đồ hoặc là người đi làm thuê cho chính quyền và doanh nghiệp, họ thiếu lòng tự trọng, thiếu ý thức về công lý.



Đáng thương nhất là hai người bị hành hung, ông Ngọc Năm và ông Phi Long, cũng không dám lên tiếng. Lẽ ra hai ông này phải giận dữ lên tiếng ngay lập tức. Ông Ngọc Năm còn là nhà báo loại cỡ cơ mà. Mãi khi sự thật bị phanh phui các nạn nhân mới dám rụt rè xác nhận. Thương thay mà cũng buồn thay!

Những người đầu tiên tìm ra sự thật vụ này là các nhà báo của BBC. Đơn giản là họ được tự do hành nghề, không ai bịt miệng họ. Vì sao BBC biết sự thật? Chắc chắn là có những người Việt Nam cung cáp thông tin cho họ. Trên một đất nước nhỏ bé nhưng có tới 700 cơ quan báo chí chính thống mà nhân dân chỉ được biết một sự thật qua báo chí nước ngoài! Cũng nhờ BBC mà ông Ngọc Năm có cơ hội nói được đôi điều, qua trả lời phỏng vấn, xác nhận sự thật tội ác dù chưa dám lên án nó.

Sau BBC có một người nữa “đi tìm sự thật” và “nói lên sự thật”. Đó là GS. VS Hoàng Xuân Phú. Ông viết: “Song đợi mãi không thấy tăm hơi, tôi đành phải cất công tìm kiếm và cuối cùng cũng tìm thấy”. Sự thật mà GS Hoàng Xuân Phú tìm thấy là mặc dù bị đánh đập, bị hạ nhục, mà chỉ hai ngày sau ông Trưởng phòng Thời sự - Chính trị - Kinh tế Đài Tiếng nói Việt Nam – nhà báo Ngọc Năm - vẫn đủ nhẫn để viết được bài báo có nội dung bảo vệ việc cưỡng chế (gồm cả việc đánh đập người lương thiện bị giấu nhẹm) của chính quyền tỉnh Hưng Yên là “theo đúng quy định của pháp luật”.

Ông Hoàng Xuân Phú kết luận: “Hãy để lương tâm lên tiếng một lần!”

Không! Thưa GS, ở đất nước này lương tâm cần lên tiếng vạn lần, triệu lần! Bởi có rất nhiều sự thật bị che giấu trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Vì vậy nhiều tội ác đã không bị phanh phui, nhiều sai lầm đã không được xin lỗi. Trong khi nhiều người chính trực bị oan khuất thì những kẻ tội đồ do không bị vạch mặt vẫn sống nhởn nhơ, có khi còn được vinh danh.

Do động cơ yêu chuộng sự thật, yêu chuộng công lý mà nhiều người đã tự “đi tìm sự thật” để làm sáng tỏ nhiều sự kiện lịch sử hoặc công khai những bí mật mà mình được biết. Ví dụ trường hợp GS Phan Huy Lê đã xác nhận “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” là không có thật, chỉ là một “sáng tác” của nhà sử học Trần Huy Liệu nhằm động viên tinh thần kháng chiến của nhân dân. Tuy nhiên những việc làm như vậy chưa được bao nhiêu. Nhà nước cần nhận thức rõ đây là trách nhiệm trước lịch sử mà giao nhiệm vụ cho các cơ quan nghiên cứu làm rõ nhiều sự việc còn “mờ ảo” của quá khứ.

Đã đến lúc cần mở toang các kho lưu trữ tài liệu để các nhà khoa học vào nghiên cứu nhằm bạch hóa lịch sử, kể cả những tài liệu tình báo trước vài thập kỷ.

Đối với công cuộc chống tham nhũng thì việc tìm ra sự thật, công khai sự thật là đòi hỏi tiên quyết. Vai trò của các cơ quan nhà nước như thanh tra, công an, VKS, tòa án, kiểm toán và hoạt động của các luật sư là vô cùng quan trọng để tìm ra sự thật. Pháp luật cần có những quy định bảo đảm cho các cơ quan nói trên hoạt động độc lập, hiệu quả. Công việc này hơn đâu hết đòi hỏi phải có những người liêm chính, chí công vô tư, biết giữ bàn tay sạch (khó thay!).

Vai trò của báo chí và sự tố giác của nhân dân cũng là vũ khí sắc bén công khai sự thật. Nhưng đòi hỏi phải có tự do ngôn luận, tự do báo chí và cơ chế bảo vệ người tố giác.

Những sự thật về tham nhũng cần phanh phui một cách chi tiết các thủ đoạn, sự câu kết của nhóm lợi ích, sự chia chác, bảo kê cho tham nhũng, v..v..

Chính quyền nào công khai sự thật thì sẽ được nhân dân tin cậy, ủng hộ.

Cuối cùng, người viết xin tặng bạn đọc lời khích lệ dưới đây của văn hào Pháp Voltaire (1694-1778):

“Hãy đứng thẳng, nêu lên quan điểm của mình và can đảm nói rõ sự thật cho tất cả mọi người, ở mọi nơi. Người ta chỉ sống khi dám làm điều đó!”

TPHCM, 09/05/2012.

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

GIỚI THIỆU SỐ TẾT CỦA NGUYỄN XUÂN DIỆN- BLOG

Thưa chư vị,
Số TẾT của Nguyễn Xuân Diện - Blog đã đăng tải các bài sau, chư vị thích đọc bài nào, xin bấm vào bài đó để đọc: 

- Tảo mộ - tạp văn của Nguyễn Xuân Diện
- Mưa Xuântạp văn của Nguyễn Xuân Diện
- Cây nêu ngày Tết, bài của Cao Ngọc Hóa
 .
- Chợ Tết xưa - Thơ Đoàn Văn Cừ và bưu ảnh cổ
- Chân dung chợ Việt xưa khảo cứu của Trịnh Quang Dũng
.
- Thú chơi tranh Tết của người Việt - Trang Thanh Hiền
- Chữ trong tranh Đông Hồ - Phùng Hồng Kổn
- Tranh làng Sình, nét đẹp của văn hóa dân gian xứ Huế - Trang Thanh Hiền

- Ý nghĩa mâm ngũ quả ngày Tết - bài sưu tầm
- Triết lý Bánh Chưng Tết Việt - bài của Nguyễn Nhã 

- Các bài văn cúng trong dịp Tết Nhâm Thìn và hướng xuất hành - NXD sưu tầm 
- Tâm lý ngày Tết - Thượng Chi Phạm Quỳnh

- Vô minh và vô cảm - Chu Hảo
- Tâm và tài - Nguyễn Thị Từ Huy

- Đêm giao thừa nhớ Mẹ - tùy bút của Trần Mạnh Hảo


Còn tiếp.,..
_____________________________________________________
Lời mở cho số Giai phẩm Tết Nhâm Thìn: 

Tết Nhâm Thìn đang đến rất gần! Tết năm nay là Tết buồn nhất trong gia đình chúng tôi vì sự ra đi của Cha tôi, đến nay chưa được bách nhật. Năm nay, gia đình tôi sẽ đóng cửa không tiếp khách trong ba ngày Tết. Mấy mẹ con bà cháu sẽ ngồi trong nhà hoặc vùi trong chăn để ngủ. Chúng tôi cũng không dám đến chúc Tết nhà ai trong họ mạc, láng giềng trong 3 ngày Tết. Mọi việc thăm hỏi, lễ Tết sẽ được làm trước tối Ba mươi Tết. 

Lòng chúng tôi không biết đến chữ vui Tết, ăn Tết mà chỉ còn biết tưởng nhớ đến tổ tiên ông bà, đến cha chúng tôi và cầu mong được sự phù hộ chở che của tổ tiên ông bà...

Lòng tôi còn hướng đến người bạn, người chị Bùi Thị Minh Hằng đang chịu nhiều khổ đau đọa đày cả thể xác lẫn tinh thần trong trại cải tạo Thanh Hà ở miền sơn cước Bình Xuyên, Vĩnh Phúc. Đến hai người nữa mà chúng tôi còn chưa được gặp mặt, cũng đang mắc vào vòng lao lý là Anh Hoàng Khương và Anh Đoàn Văn Vươn, cùng một số anh chị khác nữa.....

Năm nay, tôi bảo các em tôi gói bánh chưng và làm chè kho (một món ngon quê tôi mà tôi chưa thấy ai không khen, nhiều cô bác còn đặt riêng để đem đi Sài Gòn biếu Tết) giúp cho các bạn bè thân hữu ở Hà Nội không có điều kiện gói bánh rồi nhờ anh em chuyển xuống Hà Nội cho mọi người. Có lẽ đấy là niềm vui  rộn ràng duy nhất của Tết năm nay chăng?

Nguyễn Xuân Diện – Blog cũng dự định không có số Tết như mọi năm. Nhưng lại nghe Anh Ba tôi khuyên là hàng ngày có biết bao nhiêu khách ghé thăm hiên trà này, dằn lòng gác lại việc riêng bài vở cho đều để hiên trà không quạnh vắng, làm buồn lòng mọi người. Thôi thì lại khăn áo chỉnh tề bưng trà đãi khách bốn phương.

Vậy nên, Nguyễn Xuân Diện-blog sẽ gửi đến chư vị SỐ TẾT được khởi đăng từ 20 tháng Chạp năm Tân Mão đến 15 tháng Giêng năm Nhâm Thìn.

Lần lượt các bài sẽ đăng tải, dự kiến như sau:

- Chiều 20 đến chiều 22 tháng Chạp: Chợ Tết. Tảo Mộ. Cung cấp các bài văn khấn trong lễ tiễn Ông Táo chầu trời, danh sách lễ vật, và cách thức làm lễ.
- Sáng 23 tháng Chạp: Số đặc biệt TẾT ÔNG TÁO. Các bài tạp văn của Nguyễn Xuân Diện và bằng hữu...
- Chiều 23 đến chiều 30 Tết: Ý nghía triết lý của mâm ngũ quả ở Miền Bắc và Miền Nam.

Chuyên đề về Tết xưa: Ý nghĩa triết lý của chiếc Bánh chưng (truyền thuyết và triết lý), thú chơi Tết, ăn Tết, phong tục Tết của người Việt

Tài liệu: Cung cấp Văn khấn Giao thừa, cúng từ ngày Mùng Một đến hết Tết. Hướng xuất hành. Ngày giờ tốt để: Khai bút, Khai trương cửa hàng, xuất hành...

Giao Thừa: THIẾP CHÚC TẾT của Nguyễn Xuân Diện-Blog.

-  Bài thơ Khai bút của Giáo sư Chu Hảo
-  Hồng phúc Việt Nam. Xã luận NXD-Blog, của tác giả Bùi Công Tự gửi từ Sài Gòn.
-  Bài thơ Chào đón Nhâm Thìn của Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. 
- Tâm lý ngày Tết - bài của Thượng Chi Phạm Quỳnh
-  Các bài về chủ đề Rồng: Rồng ta và Rồng Tàu, Tay rồng - Chân rồng....

và nhiều bài vở, ảnh, tư liệu khác...

Nguyễn Xuân Diện- Blog kính trình!