Blogger Widgets

Thứ năm, ngày 20 tháng chín năm 2012

LUẬT SĨ QUAN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN TRÁI HIẾN PHÁP?


LUẬT SĨ QUAN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN TRÁI HIẾN PHÁP? HAY THIẾU TƯỚNG, TRUNG TƯỚNG CÓ PHẢI LÀ SĨ QUAN CẤP CAO?

Trần Vũ Hải

Hiện đã có lịch trình để Quốc hội sửa đổi tương đối nhiều nội dung của Hiến pháp 1992, được sửa đổi bổ sung năm 2001. Đây là dịp chúng tôi nghiên cứu về các Hiến pháp của Việt Nam, cũng như việc thực thi chúng. Chúng tôi nghiên cứu các định chế Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ theo Hiến pháp hiện hành, và thấy như sau:

Điều 103 Hiến pháp 1992 được sửa đổi, bổ sung năm 2001 có quy định:

“Chủ tịch nước có những nhiệm vụ và quyền hạn sau đây:

1- Công bố Hiến pháp, luật, pháp lệnh;

2- Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh;

3- Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chánh án Toà án nhân dân tối cao, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao;

4- Căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Thủ tướng, Bộ trưởng và các thành viên khác của Chính phủ;

5- Căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, công bố quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh, công bố quyết định đại xá;

6- Căn cứ vào nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố tình trạng khẩn cấp; trong trường hợp Uỷ ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, ban bố tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương;

7- Đề nghị Uỷ ban thường vụ Quốc hội xem xét lại pháp lệnh trong thời hạn mười ngày kể từ ngày pháp lệnh được thông qua; nếu pháp lệnh đó vẫn được Uỷ ban thường vụ Quốc hội biểu quyết tán thành mà Chủ tịch nước vẫn không nhất trí, thì Chủ tịch nước trình Quốc hội quyết định tại kỳ họp gần nhất;

8- Bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Chánh án, Thẩm phán Toà án nhân dân tối cao, Phó Viện trưởng, Kiểm sát viên Viện kiểm sát nhân dân tối cao;

9- Quyết định phong hàm, cấp sĩ quan cấp cao trong các lực lượng vũ trang nhân dân, hàm, cấp đại sứ, những hàm, cấp nhà nước trong các lĩnh vực khác; quyết định tặng thưởng huân chương, huy chương, giải thưởng nhà nước và danh hiệu vinh dự nhà nước;
10- Cử, triệu hồi đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam; tiếp nhận đại sứ đặc mệnh toàn quyền của nước ngoài; tiến hành đàm phán, ký kết điều ước quốc tế nhân danh Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam với người đứng đầu Nhà nước khác; trình Quốc hội phê chuẩn điều ước quốc tế đã trực tiếp ký; quyết định phê chuẩn hoặc gia nhập điều ước quốc tế, trừ trường hợp cần trình Quốc hội quyết định;

11- Quyết định cho nhập quốc tịch Việt Nam, cho thôi quốc tịch Việt Nam hoặc tước quốc tịch Việt Nam;

12- Quyết định đặc xá.”

Điều 114 Hiến pháp trên quy định như sau về Thủ tướng Chính phủ

“Thủ tướng Chính phủ có những nhiệm vụ và quyền hạn sau đây:

1- Lãnh đạo công tác của Chính phủ, các thành viên Chính phủ, Uỷ ban nhân dân các cấp; chủ toạ các phiên họp của Chính phủ;

2- Đề nghị Quốc hội thành lập hoặc bãi bỏ các bộ và các cơ quan ngang bộ; trình Quốc hội phê chuẩn đề nghị về việc bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Thủ tướng, Bộ trưởng, các thành viên khác của Chính phủ;

3- Bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức các Thứ trưởng và chức vụ tương đương; phê chuẩn việc bầu cử; miễn nhiệm, điều động, cách chức Chủ tịch, các Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương;

4- Đình chỉ việc thi hành hoặc bãi bỏ những quyết định, chỉ thị, thông tư của Bộ trưởng, các thành viên khác của Chính phủ, quyết định, chỉ thị của Uỷ ban nhân dân và Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương trái với Hiến pháp, luật và các văn bản của các cơ quan Nhà nước cấp trên;

5- Đình chỉ việc thi hành những nghị quyết của Hội đồng nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương trái với Hiến pháp, luật và các văn bản của các cơ quan Nhà nước cấp trên, đồng thời đề nghị Uỷ ban thường vụ Quốc hội bãi bỏ;

6- Thực hiện chế độ báo cáo trước nhân dân qua các phương tiện thông tin đại chúng về những vấn đề quan trọng mà Chính phủ phải giải quyết.”

Như vậy, Hiến pháp1992 quy định quyền tối cao của Chủ tịch nước đối với các lực lượng vũ trang, phân biệt rõ vai trò của Chủ tịch nước và Thủ tướng trong vấn đề quyết định nhân sự cao cấp trong hệ thống chính quyền. Chủ tịch nước quyết định bổ nhiệm các nhân sự cao cấp trong cơ quan tư pháp tối cao như: Viện kiểm sát tối cao, TAND tối cao, quyết định phong hàm, cấp sĩ quan cấp cao trong các lực lượng vũ trang nhân dân và các đại sứ thuộc ngành ngoại giao. Trong khi Thủ tướng quyết định về các nhân sự cao cấp trong cơ quan hành pháp và hành chính địa phương.

Tuy nhiên, tại Điều 25 khoản 1 Luật Sĩ quan quân đội nhân dân 1999 (được sửa đổi, bổ sung năm 2008) lại quy định như sau:

Thẩm quyền quyết định đối với sĩ quan

1. Thẩm quyền bổ nhiệm chức vụ, phong, thăng quân hàm đối với sĩ quan được quy định như sau:

a. Chủ tịch nước bổ nhiệm Tổng Tham mưu trưởng, chủ nhiệm Tổng cục Chính trị; phong, thăng quân hàm Đại tướng, Thượng tướng, Đô đốc Hải quân’

b. Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm Chủ nhiệm Tổng cục, Chính ủy Tổng cục; Tư lệnh Quân khu, Chính ủy Quân khu; Tư lệnh Quân chủng, Chính ủy Quân chủng; Tư lệnh Bộ đội Biên phòng, Chính ủy Bộ đội Biên phòng và các chức vụ tương đương; phong, thăng quân hàm Trung tướng, Phó Đô đốc Hải quân, Thiếu tướng, Chuẩn Đô đốc Hải quân;

c. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng bổ nhiệm các chức vụ và phong, thăng các cấp bậc quân hàm còn lại…”

Như vậy có 02 khả năng sau:

(i) Quy định trên của Luật Sĩ quan quân đội nhân dân trái với quy định tại Điều 103 và Điều 114 Hiến pháp 1992 (được sửa đổi, bổ sung năm 2001)

(ii) Các sĩ quan được phong, bổ nhiệm ở mục b khoản 1 Điều 25 Luật Sĩ quan quân đội nhân dân không phải là sĩ quan cấp cao. Tức các Thiếu tướng, Trung tướng không phải là các sĩ quan cấp cao trong lực lượng vũ trang.

Chúng tôi nghiêng về quan điểm các sỹ quan cấp bậc như Trung tướng, Thiếu tướng là các sỹ quan cấp cao và theo Hiến pháp phải do Chủ tịch nước phong cấp, hàm. 

T.V.H
-->đọc tiếp...

14h30 HÔM NAY: "ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC VÀ CẢI CÁCH GIÁO DỤC HIỆN NAY"


Nhân kỷ niệm 105 năm Đông Kinh Nghĩa thục, Trung tâm Văn hóa Pháp (L'Espace), 
Đại Sứ quán Pháp tổ chức buổi tọa đàm 

ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC VÀ CẢI CÁCH GIÁO DỤC HIỆN NAY

Diễn giả chính: GS.TS Đặng Quốc Bảo, nhà nghiên cứu văn hóa và giáo dục
Người bình luận: GS.TS Chương Thâu, nhà nghiên cứu lịch sử

Thời gian: 14h30 ngày 20 tháng 9 năm 2012
Địa điểm: Hội trường Trung tâm Văn hóa Pháp, 24 Tràng Tiền, Hà Nội

Ngôn ngữ tọa đàm: Tiếng Việt   -    Vào cửa tự do
___________________________________________________________
-->đọc tiếp...

NHỮNG CUỐN SÁCH MỚI NHẤT TRÊN GIÁ

Lâm Khang thư viện vừa tiếp nhận các ấn phẩm do các tổ chức, thân hữu, tác giả, dịch giả gửi tặng. Chúng tôi chân thành cám ơn và trân trọng giới thiệu:



 




Hân hoan chúc mừng các tác giả, soạn giả, dịch giả và giới thiệu cùng bạn đọc
-->đọc tiếp...

TẠ TRÍ HẢI - NGHỆ SĨ CỦA ĐƯỜNG PHỐ


Tạ Trí Hải – Nghệ sĩ của đường phố
Bút kí của Trần Vũ Long

Ông là một người con của Hà Nội, một nghệ sĩ đường phố, không gia đình, không nhà cửa, sống cuộc đời nay đây mai đó cùng với những cây đàn. Cuộc đời ông đã phải trả nhiều giá đắt khi cố sống là một người trung thực, đấu tranh với cái xấu và cái ác. Thật cay đắng, nhưng suốt đời ông không tự đánh mất mình. Ông chính là một sứ giả của âm nhạc bởi đã đem lại niềm tin yêu vào cuộc sống vào con người cho tất cả những ai đã từng nghe ông chơi đàn theo cách giản dị và chân thật nhất. Ông đã làm nên một nét văn hoá của Hà Nội.

Có nhiều khi tự hỏi, mình có yêu thành phố này không. Đầy hoài nghi. Tại sao lại thế. Tôi đã sinh ra và lớn lên ở thành phố này, lẽ ra phải luôn yêu thương và gắn bó với nó chứ nhỉ. Nơi đó là tuổi thơ. Nơi đó là kỉ niệm buồn vui, là thăng trầm của cuộc đời mình. Ấy vậy mà nhiều lúc tôi muốn chạy trốn khỏi nó. Hà Nội ơi, thật có lỗi lắm thay nhưng đó là sự thật. Tôi muốn chạy trốn khỏi những ồn ào, xô bồ. Tôi muốn chạy trốn khỏi khói bụi. Tôi muốn chạy trốn khỏi sự nhếch nhác của phố phường. Tôi muốn chạy trốn khỏi những đổi thay kệch cỡm. Tôi muốn chạy trốn khỏi những khuôn mặt vô cảm, những ngôn từ hợm hĩnh, những thói đạo đức giả… Đó là những điều mà mỗi ngày tôi lại càng phải chứng kiến nhiều hơn trong thành phố của mình. Người ta đã đặt lên vai Hà Nội của tôi quá nhiều trọng trách, và làm biến đổi nó bằng mọi cách. Hà Nội của tôi mấy chục năm về trước đâu có thế. Tôi nhớ. Nhớ lắm… Những lúc như thế, tôi lại tìm đến một con người. Ông là một người con của Hà Nội. Một người không gia đình, không nhà cửa. Lâu nay rất nhiều người dân Hà Nội đã quá quen thuộc với hình ảnh một ông già râu tóc bạc phơ, đội chiếc mũ kiểu cao bồi, ngồi kéo đàn violon bên bờ hồ Hoàn Kiếm. Người ta gọi ông bằng cái tên dân giã và đầy trìu mến Nghệ sĩ đường phố.

Không biết đã bao lần tôi ngồi nghe ông kéo đàn, những bản nhạc viết về Hà Nội trong đêm mùa đông lạnh giá, đêm mùa hè oi bức hay những ngày thu Hà Nội trong xanh và lộng gió. Có thể tiếng đàn của ông chưa thực sự điêu luyện nhưng nó đã làm lay động trái tim tôi trong giây phút mệt mỏi giữa chốn đô thị phồn hoa này. Bộ râu đó, mái tóc đó, chiếc mũ cao bồi đó, cây đàn đó, phong thái lãng tử đó, gương mặt đẹp lão rất điện ảnh đó, những bản nhạc đó…đã giúp tôi tìm thấy một cõi bình yên, giúp tôi tìm lại được Hà Nội đích thực của mình. Những bài hát mà ông chơi, tôi đã được nghe hàng trăm lần rồi, thật khó mà tạo ra một cảm xúc mới. Nhưng khi đối diện với ông, lắng nghe tiếng đàn của ông, tôi thực sự cảm thấy rưng rưng. Lúc đó tôi thấy yêu Hà Nội của tôi và thương cho Hà Nội của tôi biết nhường nào. Tiếng đàn đó sao mà thân thương gần gũi, sao da diết đến buốt lòng. Đó là khi tuổi thơ của tôi đang hiện về, Hà Nội của tôi đang hiện về. Đó là hình ảnh đứa bé háo hức theo mẹ đi làm tại một cơ quan nằm ngay cạnh Bờ Hồ để được ăn kem Tràng Tiền. Đó là hình ảnh của những chuyến xe điện leng keng chạy quanh Bờ Hồ. Đó là hình ảnh các bà các chị gánh hàng hoa, hàng cốm, hàng rau cặm cụi và lam lũ nhưng sao gương mặt họ vẫn tươi tắn nụ cười. Đó là hình ảnh đứa bé cứ ôm chặt lấy mẹ mỗi khi tiếng còi tầm hú lên vào đúng 12 giờ trưa được phát ra từ nhà hát lớn. Đó là hình ảnh những chiếc nón lá màu trắng ngà của các bà các chị đang khoan thai đạp xe trên phố. Đó là hình ảnh một ông già khắc bút ngồi đối diện với Đền Ngọc Sơn đang cặm cụi khắc hình ảnh tháp rùa và dòng chữ Kỉ niệm Bờ Hồ lên những chiếc vỏ bút máy của các cô cậu học trò. Và còn biết bao kỉ niệm gắn liền với Bờ Hồ này với các con phố khác của Hà Nội cứ ùa về trong khoảnh khắc. Những lúc đó tôi thầm biết ơn ông, người bạn già, người nghệ sĩ đường phố đáng kính.

Ông sinh ra trong một gia đình tiểu thương ở phố Hàng Đường, Hà Nội, và bắt đầu học kéo đàn violon khi mới là một cậu học sinh tiểu học. Khi đó ông có người bạn đang học violon từ một ông thầy người Pháp, vì đam mê cây đàn ông đã học ké của bạn và tự học qua sách vở. Không những thế, sau này ông còn tự học thêm nhiều loại nhạc cụ khác, bây giờ ông có thể chơi violon, mandolin, ghita, piano… Tuổi thơ và thời trai trẻ của ông gắn liền với Bờ Hồ với 36 phố phường của Hà Nội và gắn liền với niềm đam mê chơi đàn. Sau những năm tháng quân ngũ, rồi tốt nghiệp Khoa Cơ khí, Đại học Bách Khoa Hà Nội ông vào làm cho một nhà máy. Công việc của người kĩ sư cơ khí xem ra thật trái ngược với niềm đam mê chơi đàn. Một bên cần sự khoẻ mạnh của đôi bàn tay để cầm búa tạ, một bên cần sự mềm mại của những ngón tay để chơi đàn. Khi đó ông chỉ chơi đàn ghita, mandolin, thỉnh thoảng mượn cây violon của bạn. Mãi đến gần 30 tuổi, ông mới gom góp đủ tiền mua một cây đàn violon đã cũ. Vậy là niềm mơ ước từ nhỏ đã thành hiện thực, khi ông được sở hữu một cây vĩ cầm. Kể từ đó, cây vĩ cầm trở thành người bạn tri kỉ, đi đâu ông cũng mang theo. Ông chơi đàn quên cả việc ngày mai không có gì để ăn, quên cả tiếng máy bay Mỹ đang gầm rú trên bầu trời Hà Nội. Sau khi thống nhất đất nước, ông xách ba lô vào Sài Gòn và làm việc cho Tổng công ty cao su. Khi đó cây cao su được xem như là kinh tế mũi nhọn là vàng trắng của đất nước. Với phong thái lãng tử và thẳng thắn hay đấu tranh cho lẽ phải, chàng kĩ sư mang trong mình bầu máu nóng đã phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Năm 1990, do đấu tranh chống tham nhũng trong ngành, ông đã bị cho nghỉ việc một cách vô cớ khi mới ở độ tuổi 50, cái tuổi sung sức để có thể cống hiến cho tổ quốc. Kể từ đó đến nay, ông không có bất kì một chế độ nào. Không gia đình, không người thân, ông bươn trải kiếm sống giữa đất Sài Gòn hoa lệ và chui ra chui vào trong một căn phòng áp mái chật hẹp, tối tăm, ọp ẹp, do cơ quan phân cho trước đó. Ông cũng đã cho tôi xem những bức ảnh chụp căn gác đó, cột kèo, ván sàn mục nát, mái ngói thủng lỗ chỗ, trời mưa thì dột, trời nắng lại nóng bức. Trong căn gác đó không có bất cứ một đồ dùng gì ngoài ba cây đàn: vĩ cầm, ghi ta và mandolin. Ông bảo cả cuộc đời ông chỉ có những cây đàn là tài sản quý giá nhất. Hàng ngày ông lăn lộn kiếm sống bằng đủ nghề , tối lại trở về căn gác lụp xụp. Trong nỗi cô đơn, trong nỗi chán chường vì những bất công mà người đời đã gây ra, ông lại cầm đàn để vợi nỗi lòng mình. Người dân ở phố Ngô Đức Kế, Sài Gòn đã quá quen thuộc với tiếng đàn được phát ra từ căn gác nhỏ có ánh đèn điện leo lét vào mỗi tối. Tiếng đàn mang nỗi lòng của một kẻ tha hương nghèo khó, chịu nhiều cay đắng cuộc đời. Rồi những tối mùa hè nóng nực, không thể ở được trong căn phòng áp mái đó, ông đã ôm đàn ra công viên Nhà thờ Đức Bà để chơi đàn. Chính tại đây ông có những người bạn, họ yêu quý con người ông, yêu quý tiếng đàn của ông. Như thành thói quen, mỗi tối họ lại chờ đợi để được nghe ông chơi đàn. Đến một ngày cây vĩ cầm đã theo ông mấy chục năm trời bị hỏng. Ông thực sự đau khổ và thương tiếc người bạn tri kỉ của mình. Khi biết chuyện các bạn trẻ của Sài Gòn, những người hay nghe ông chơi đàn đã cùng nhau quyên góp tiền để mua cho ông một cây vĩ cầm khác. Là một người cô đơn, không gia đình nhưng bù lại ông có rất nhiều bạn bè với đủ mọi lứa tuổi và mọi quốc tịch. Ông có thể giao tiếp với người nước ngoài bằng ba thứ tiếng: Anh, Nga, Pháp.

Có người bạn là một nghệ sĩ nhiếp ảnh trẻ tuổi đã đi theo suốt hai năm để chụp những khoảnh khắc chơi đàn của ông. Năm ông tròn 70 tuổi, anh ta tổ chức cuộc triển lãm những bức ảnh đó để mừng thọ ông. Cũng trong buổi tối hôm đó, hàng trăm bạn trẻ kéo đến khu Nhà thờ Đức Bà chúc mừng sinh nhật ông. Trong không khí ấm cúng của các bạn trẻ của rượu vang và hoa, ông chơi đàn hết mình để đáp lại tấm lòng của mọi người. Ông bảo trong đời ông chưa khi nào lại chơi đàn hăng như hôm ấy. Ông cũng bảo đó là lần đầu tiên trong đời ông được tổ chức sinh nhật.

Nhiều người yêu quý ông, đã mời ông đi chơi đàn ở khắp nơi, đó là trại dưỡng lão, trại mồ côi, trung tâm điều dưỡng thương binh, những miền quê nghèo khó,… nơi mà cả đời họ chưa bao giờ được nhìn được nghe tiếng đàn vĩ cầm. Người ta đi làm từ thiện bằng của cải vật chất, còn ông thì mang tiếng đàn làm niềm vui cho mọi người. Thi thoảng cũng có người lại mời ông ra Hà Nội để giao lưu, mỗi lần như thế ông ở lại với Hà Nội rất lâu. Lần gần đây nhất là năm 2010, có một kênh truyền hình đã mời ông ra Hà Nội để làm phim. Ông đã được họ chọn là một trong số 100 nhân vật của Hà Nội để làm phim nhân dịp 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, bởi ông chính là một người con Hà Nội. Kể từ đó đến nay ông vẫn lưu lại Hà Nội, mảnh đất quê hương của mình. Không nhà cửa, ông tá túc nhờ người quen, đa phần họ đều là những người mới biết ông. Mỗi tối, ông lại ôm đàn ra Bờ Hồ, ngồi vào đúng chiếc ghế đó để chơi. Ông không để một chiếc mũ hay một cái gì đó tương tự cho mọi người có thể nhận biết ngay mà bỏ tiền vào. Ông để đó một chiếc túi gồm những cuốn sổ lưu bút. Đã có lần tôi hỏi, ông bảo chẳng quan trọng gì, mình là kiếp du ca, mang tiếng hát tiếng đàn làm vui cho mọi người là chính. Có thêm những người bạn đó là niềm vui lớn nhất của ông. Tôi cũng đã từng cầm bút ghi vào quyển sổ lưu bút thứ 18 của ông: “…Ông là một nghệ sĩ đường phố đã làm nên một nét văn hoá cho Hà Nội”. Ông bảo, ông đã dặn các bạn trẻ yêu quý mình rằng, nếu sau này ông chết nhớ bỏ vào quan tài ba cây đàn và những cuốn sổ lưu bút để ông mang sang thế giới bên kia vì chúng là những tài sản quý giá nhất cuộc đời ông. Trong những cuốn sổ lưu bút đó tôi đã đọc được những dòng chữ rất chân thành của biết bao con người từng được nghe ông chơi đàn. Tiếng đàn của ông giúp họ quên đi phiền muộn, những đau thương mất mát mà họ phải trải qua, quên đi những vất vả đời thường mà họ đang phải đối diện. Tiếng đàn của ông đã kết nối những trái tim lại gần với nhau, để rồi cảm thấy yêu thương con người, yêu cuộc đời này hơn. Ngồi bên ông, được nghe ông chơi đàn, được hoà chung tiếng hát cùng với ông ta cảm thấy như được tiếp thêm năng lượng cho ngày hôm sau của cuộc đời. Có thể tiếng đàn và tiếng hát của ông chưa hay, nhưng với niềm say mê âm nhạc, với một tâm hồn nghệ sĩ ông thực sự là một thiên thần, là một sứ giả của âm nhạc mang đến nguồn vui sống cho cuộc đời này. Và dường như ý nghĩa của âm nhạc chỉ giản dị vậy thôi nhưng đôi khi cũng bị người ta lãng quên. Rất nhiều ca sĩ nhạc sĩ có thể kiếm được bộn tiền nhưng họ không hề biết rằng mình đã thực sự đem lại điều gì cho tâm hồn người nghe, thậm chí chỉ đem lại sự mệt mỏi cho công chúng bởi những thứ họ đang diễn trên sân khấu và trong cuộc đời.

Mùa hè năm 2011, ông đã tham gia biểu tình cùng với những người yêu nước để phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc ngoài Biển Đông. Một ông già ôm cây vĩ cầm đi trong đoàn biểu tình đã trở thành hình ảnh đẹp và ấn tượng của mùa hè năm ấy. Tiếng đàn của ông như tiếp thêm sức mạnh cho những trái tim yêu nước đang trào sôi. Khi người ta hỏi tại sao lại đi biểu tình, ông đã không ngần ngại mà nói rằng: Đoàn người biểu tình chống Trung Quốc là một hình ảnh đẹp hiếm có của Hà Nội, ông tự hào khi tham gia vào đoàn người đó. Ấy vậy mà ông cũng phải chịu nhiều hệ luỵ sau những lần biểu tình đó. Đã hơn một lần ông khăn gói ra đi khỏi nơi ông thuê trọ hay ở nhờ giữa đêm hôm khuya khuắt, vì chủ nhà không dám cho ông tiếp tục sống ở đó. Ông nói với họ cho ở đến sáng mai rồi sẽ đi nhưng chủ nhà nói tuy không muốn một tí nào nhưng nếu họ cho ông ở lại thêm nữa thì họ sẽ phải chịu những phiền phức. Vậy là hai bên đều ở vào thế đường cùng rồi. Giữa đêm, ông lại ôm những cây đàn của mình lang thang khắp các con phố Hà Nội. Và rồi những bước chân phiêu du già nua lại đưa ông trở lại đúng chiếc ghế đá bên Bờ Hồ. Trong đêm đó, người dân sống quanh Bờ Hồ đã được nghe văng vẳng như từ cõi xa xăm vọng lại một tiếng đàn du dương, da diết, mà đâu biết rằng có những giọt nước mắt đang rơi trên phím đàn. Còn nhiều những chuyện không hay khác mà ông phải gánh chịu vì đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Ông không muốn nhăc đến những chuyện vặt vãnh ấy mà người ta đã gây ra cho ông. Thỉnh thoảng ông vẫn hát vang bài hát phản đối Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của nước ta, dựa trên nền nhạc bài “Dậy mà đi” của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước. Ông bảo nếu có biểu tình chống Trung Quốc ông vẫn tham gia và không sợ gì cả. Cả cuộc đời ông chịu nhiều oan trái do chống tham nhũng nay phải chịu thêm nữa chỉ vì đi biểu tình để thể hiện lòng yêu nước thì đâu có xá gì. Rồi ông lại bảo, tại sao người Trung Quốc xuống đường biểu tình phản đối Nhật Bản cũng vì chuyện biển đảo thì báo chí của ta đưa tin còn những người Việt yêu nước biểu tình chống Trung quốc lại bị xem như hành động xấu. Đôi khi chỉ vì nỗi sợ bóng sợ gió nào đó mà người ta đã cố tình biến những điều tốt đẹp trở thành “xấu xa”. Thật cay đắng!

Đã có những đêm khuya vắng vẻ chỉ mình tôi ngồi nghe ông chơi những bản nhạc buồn da diết. Tiếng đàn như tan biến vào màn đêm nhưng lại mang nặng nỗi lòng của một người con xa xứ nay trở về với bao nỗi cơ cực, cô đơn trĩu nặng đang muốn được giãi bày cùng với hàng cây, ghế đá, mặt hồ lung linh trên mảnh đất quê hương này. Trời đã về khuya nhưng ông vẫn muốn giữ tôi lại bằng tiếng đàn và những câu chuyện của mình. Rồi ông bảo trời mùa hè nóng bức, căn phòng mà ông ở nhờ cũng rất nóng không ngủ được, ông muốn ngồi thêm chút nữa, khi trời đã ngả về sáng thì sẽ đỡ nóng hơn, dễ ngủ hơn. Tôi cũng đã được cùng ông lang thang khắp 36 phố phường Hà Nội, được nghe ông kể những kỉ niệm tuổi thơ của mình gắn với từng con phố. Ai đó đã từng nói thứ nặng nhất trên đời đó là kí ức còn đối với ông kí ức không phải là hành trang trĩu nặng mà nó chỉ giúp ông thư thá lòng mình mỗi khi nhớ về nó, nhớ về một Hà Nội thanh bình, một Hà Nội nên thơ trong sáng của ông. Những nỗi cơ cực dường như ông đã gạt sang một bên, nếu không thì ông đâu có thể ngồi chơi đàn mỗi tối thật hồn nhiên và đầy chất lãng tử như thế.

Cách đây không lâu, kẻ trộm đã lấy mất của ông chiếc xe đạp, đó là chiếc xe của một người chỉ mới quen sau vài lần nghe ông chơi đàn đem tặng. Nhưng một tuần sau những người bạn, những khán giả của ông đã quyên góp được số tiền kha khá để gửi vào tiết kiệm cho ông và lại có người đem đến biếu ông chiếc xe đạp khác. Tôi cũng đã từng gặp nhiều người đến thăm hỏi, nghe ông chơi đàn, rồi họ lặng lẽ bỏ phong bì vào chiếc túi của ông. Ngày nay hình ảnh chiếc phong bì thường làm ta mất cảm tình khi nghĩ đến mặt trái gắn liền với nhiệm vụ của nó. Nhưng những chiếc phong bì người ta bỏ vào túi ông đã làm tôi rơi nước mắt. Tôi thầm cảm ơn tấm lòng của những con người Hà Nội. Họ đã yêu thương nhau đùm bọc nhau khi khó khăn. Tôi lại thấy yêu Hà Nội hơn bởi Hà Nội của tôi vẫn còn nhiều điều ấm áp lắm.

Khi ông nói chuẩn bị quay về Sài Gòn và không biết bao giờ mới được trở lại Hà Nội, tôi chợt thấy lòng mình trống vắng. Hà Nội sẽ nhớ ông. Người dân Hà Nội sẽ nhớ ông. Bạn bè Hà Nội sẽ nhớ ông. Và mỗi khi mệt mỏi với cuộc sống đô thị tôi sẽ tìm đến đúng chiếc ghế bên Bờ Hồ như được mặc định với cái tên Nghệ sĩ đường phố Tạ Trí Hải như để lắng nghe một giai điệu buồn từ xa vắng.

T.V.L 
*Tác giả gửi trực tiếp cho Tễu Blog. 

________________________________________

Trên FB, Em Nguyễn Văn Phương - người đọc Tuyên cáo viết: 

Để đồng bào trong và ngoài nước muốn ủng hộ và giúp đỡ cho "Nghệ sỹ đường phố" Tạ Trí Hải. Em đã giúp cụ Tạ Trí Hải lập một tài khoản ngân hàng cho cụ, thông tin tài khoản như sau:

- Chuyển tiền trong lãnh thổ Việt Nam:
TÊN TÀI KHOẢN: TA TRI HAI
SỐ TK: 0021 0002 65975
TẠI: NGÂN HÀNG VIETCOMBANK HÀ NỘI

- Chuyển tiền từ nước ngoài về Việt Nam: ( chỉ chuyển được bằng USD):
TÊN TÀI KHOẢN: TA TRI HAI
SỐ TK: 0021 3702 65976
TẠI: JOINT STOCK COMMERCIAL BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIET NAM
HA NOI BRANCH
SWIFT CODE: BFTVVNVX002
--------------------
* Cụ Tạ Trí Hải là chủ tài khoản duy nhất của 2 tài khoản trên!
--------------------
Đôi nét về người nghệ sỹ đường phố lãng du...
+++

"Cụ Trí Hải không có gia đình người thân, phải đi ở nhờ nhà những người hảo tâm giúp đỡ, tiền ăn uống, thuốc thang cũng nhờ mỗi người đóng góp 1 ít cho cụ. Cụ Trí Hải hay chơi đàn cùng các bạn trẻ thanh niên, sinh viên trên hồ Gươm các tối (chỗ đối diện ngân hàng ANZ), được các bạn trẻ hết sức yêu mến. Tối nay, cháu/em có lên hồ Gươm chơi và gặp nói chuyện với cụ. Cụ kể là cách đây 4 hôm cụ bị kẻ gian lấy mất chiếc xe đạp mà cụ hay dùng để đi lại và chở các dụng cụ loa, đàn …. 

Thương cụ quá vì cụ giờ tuổi cao, sức yếu mà phải đi bộ khuôn vác theo 1 đống đồ thì rất vất vả. Vì vậy, em post bài này để kêu gọi mọi người, mỗi người 1 ít đóng góp để mua giúp cụ 1 chiếc xe đạp."

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=3141966686363&set=a.2366342416241.85898.1780851430&type=1&theater
---------------------------
“Một cuộc đời bó mình trong đồng lương công chức. 30 năm trôi đi như một cái chớp mắt trong một đời người. Bạn bè có gia đình, có sự nghiệp, nhà cao cửa rộng. Tạ Trí Hải vẫn độc thân, trong ngôi nhà cũ bươm của mình. 30 năm đã cuốn trôi ông trong những đổ vỡ, mất mát của tình yêu và cuộc sống. Nhưng tôi biết, trong sâu thẳm người nghệ sĩ già ấy vẫn khát vọng về một mái nhà bình yên, giản dị.

Và trong tận cùng của nỗi cô đơn, hoang lạnh, ông lại cầm đàn. Tiếng vĩ cầm cất lên như hóa giải những phiền muộn trong tâm hồn ông. Thế nên sau hai mươi năm lăn lộn với công việc, tay cầm đàn đã không còn được nhẹ nhõm như xưa, nhưng tiếng vĩ cầm của ông dường như réo rắt hơn. Vì nó mang cả tâm tư của một con người đôi lúc có cảm tưởng đã bị bỏ quên nơi góc trời.”

http://www.cand.com.vn/News/PrintView.aspx?ID=146793
---------------------------
“Thành thạo cả tiếng Anh lẫn Pháp, cụ Hải biết những ca khúc nước ngoài nổi tiếng. Tiếng đàn hát của cụ không chỉ níu chân những người Việt Nam mà còn gây xúc động, xuyến xao cho những vị khách nước ngoài. Nghệ sĩ Tạ Trí Hải, "nghệ sĩ lãng du", "người hát du ca"… chính là những cái tên thân thuộc mà mọi người đặt cho cụ. Hay chỉ đơn giản, các bạn học sinh, sinh viên đều gọi cụ là "ông Hải". Nhiều em nhỏ còn gọi cụ là "ông nội"...”


  
-->đọc tiếp...

TRƯỜNG SA - VÙNG ĐẤT MẸ XA XÔI

Trường Sa - vùng đất mẹ xa xôi 

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

2012-09-18
Rất nhiều người trong chúng ta nghe những danh từ Trường Sa, Hoàng Sa hàng ngày với sự nóng lòng vì vùng đất đầu sóng ngọn gió này chưa bao giờ dừng hẳn những cơ bão dữ từ phương Bắc.

Tuy nhiên thực sự đặt chân lên hai vùng đất xa xôi của đất nuớc này thì không nhiều người lắm, nhất là Hoàng Sa - vùng đất mẹ bị quân xâm lược Trung Quốc chiếm giữ từ năm 1974. Trường Sa là phần đảo còn lại của tổ quốc tuy bị xâu xé giữa nhiều nước nhưng Việt Nam vẫn kiên cường gìn giữ một phần lãnh thổ thân yêu này.

Chương trình VHNT tuần này Mặc Lâm xin giới thiệu một người đã đến Trường Sa và diễn tả lại phần đất này như một sự đền bù cho những ai chưa có điều kiện thăm đảo.

TS Nguyễn Thị Hậu là một nhà khảo cổ và nghiên cứu biển nổi tiếng hiện công tác tại Viện Nghiên cứu Phát triển TP HCM, đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn đặc biệt sau chuyến công tác Trường Sa của bà.

Trước tiên TS Nguyễn Thị Hậu cho biết khoảng cách từ bờ ra đảo cũng như sự sống của người dân và chiến sĩ hải quân trên vùng đất này :

Tôi may mắn được đi theo đoàn công tác của TP.HCM ra thăm đảo Trường Sa vào cuối tháng 4 - đầu tháng 5. Chuyến công tác của chúng tôi kéo dài 10 ngày, và cũng rất may là vào thời điểm ấy biển khá yên cho nên chuyến đi cũng thuận lợi. Đoàn thuyền chúng tôi đi theo một vòng cung từ cảng ở TP.HCM vòng ra đến đảo xa nhất ở phía Bắc, đấy là đảo Sinh Tồn Đông, sau đó sang đến đảo Song Tử Tây. Đây là một chuyến đi qua được những hòn đảo mà hiện nay Việt Nam chúng ta đang nắm giữ.

Chuyến di của chúng tôi từ trong đất liền ra đến đảo xa nhất là đảo Song Tử Tây mất 3 ngày, đấy là với thời tiết biển rất là lặng, không có sóng.

Trên các đảo chúng tôi ghé đến nói chung đời sống của người lính cũng như một số đảo thì có một số hộ dân, cuộc sống khá tốt đầy đủ tiện nghi tối thiểu, chỉ có điều là họ ở quá xa đất liền.
Nếu thời tiết thuận lợi thì có những đoàn trong đất liền ra để trao đổi hàng hóa cũng như tiếp tế lương thực, hoặc là tiếp tế thêm những vật dụng cho cuộc sống của họ. Còn vào mùa dông bão thì tôi có hỏi thăm những người dân và những người lính đều nói là trong 6 tháng mùa dông bão gần như bị cắt rời khỏi đất liền, cuộc sống rất khó khăn.

Thiêng liêng hai từ Đất Nước


sinhtondong-250.jpg
Dàn bầu bí trên đảo Sinh Tồn Đông. RFA files
Mặc Lâm :Thưa TS, được biết  đây là lần đầu tiên có dịp ra thăm Trường Sa, cảm giác đầu tiên của bà ra sao khi đến phần đất rất nổi tiếng này của đất nước, nhất là trong tâm trạng của một nhà nghiên cứu về văn hóa biển như bà?
TS Nguyễn Thị Hậu : Lần đầu tiên tôi được đi biển và đi xa như vậy. Là người nghiên cứu về văn hóa, trong đó có văn hóa biển nhưng quả thật là khi ra đến vùng được gọi là thềm lục địa của Việt Nam thì mới cảm nhận được thực sự thế nào là biển của Việt Nam, hay nói cách khác là cảm nhận một cách máu thịt biển nó cũng giống như là đất liền đối với chúng ta khi chúng ta lên bờ.

Khi ở trên đảo thì mỗi một giọt nước, mỗi một nắm đất được mang từ đất liền ra để trồng rau, những giọt nước mang ra cho người dân để sinh hoạt mới thực sự thấy là quý. Chúng tôi cũng nói với nhau rằng ngôn ngữ của chúng ta rất hay khi để chỉ tổ quốc, quốc gia thì chúng ta có hai từ là “đất nước”. Ra đến biển, đứng giữa biển, đứng giữa đảo thì mới thực sự thấy quý, mới thấy giá trị của hai chữ “đất nước”. Đấy là cái tình cảm có thể nói rằng bất cứ ai mà đi Trường Sa như chúng tôi đều cảm nhận được như vậy.

Cuộc sống của người lính cũng như của người dân trên đảo nói chung cũng còn nhiều khó khăn tuy rằng ở trong đất liền cũng góp sức chăm lo cho những người ở ngoài đảo. Do diện tích của đảo cũng không lớn, ví dụ một số đảo lớn như Sinh Tồn hay đảo Song Tử, hay là ngay cả đảo Trường Sa Lớn là những đảo lớn nhất nhưng cũng chỉ có khoảng năm bảy hộ dân trên đó, còn lại chủ yếu là những người lính trên đó thường xuyên luyện tập nâng cao tinh thần kiểm soát để mà gìn giữ an ninh cho biển đảo.

Chuyến đi của chúng tôi còn ghé qua cả những dàn khoan ở ngoài biển, ở trên những dàn khoan đấy thì vừa là có những công nhân kỹ thuật tập trung để khai thác dầu khí, rồi làm những trạm dịch vụ cho ngư dân ở ngoài biển. Cuộc sống của những công nhân kỹ thuật hay là những người lính trên những dàn khoan này cũng tượng tự như trên đảo, nhưng có phần khó khăn hơn bởi vì những dàn khoan như vậy diện tích rất nhỏ bé. Họ ở cách xa nhau cho nên sự liên lạc với người trong đất liền hay với những người trên các dàn khoan thì cũng hiếm hoi mới có dịp gặp gỡ.

Mặc Lâm : Về phần giáo dục cho trẻ em theo như nhận xét của bà thì bà thấy có tạm ổn hay không ạ?

TS Nguyễn Thị Hậu : Hiện nay theo tôi biết thì trên một số đảo lớn có các hộ dân và các trẻ em trên đó. Lớn nhất là bậc tiểu học tức khoảng lớp 4 – lớp 5, chứ còn sau lớp 5, bắt đầu vào cấp 2 tức lớp 6 các em được chở về đất liền để học cho nó thuận tiện. Gia đình các em cũng gửi các em về đất liền. Còn ở trên đảo hầu như đều có các trường học, có lớp mẫu giáo, lớp nhà trẻ cho đến tiểu học.
Ra đến biển mới thực sự thấy quý, thấy giá trị của hai chữ “đất nước”. Đấy là cái tình cảm có thể nói rằng bất cứ ai mà đi Trường Sa như chúng tôi đều cảm nhận được như vậy.
TS Nguyễn Thị Hậu
Các thầy cô giáo trên các đảo có thể là trong đất liền được cử ra, nhưng cũng có thể là những người lính tham gia giảng dạy cho các em. Về cơ sở vật chất thì đều có trường lớp, rồi vật dụng học tập, sách giáo khoa…nói chung các em không thiếu thốn gì. Khi các em đi học thì cũng mặc đồng phục giống như trẻ em trong đất liền. Chỉ có điều là do học sinh ít, lớp học cũng ít cho nên các em sinh hoạt gần như là chơi chung với nhau từ lớp mẫu giáo cho đến cấp tiểu học. Nếu so với trường trong đất liền thì các em ít bạn hơn. 

Đời sống tinh thần, vật chất

Mặc Lâm : Riêng về phương tiện truyền thông giữa họ với nhau hay với đất liền thì có khó khăn lắm hay không, thưa bà?

TS Nguyễn Thị Hậu : Phải nói là chuyến đi nào cũng mang tặng các anh em chiến sĩ trên đảo nào là tivi, máy vi tính, đặc biệt là những ấn phẩm văn hóa như là sách vở báo chí. Không có chuyến tàu nào là không có cho nên mỗi đảo tôi tới đều thấy đều có thư viện. Nếu nhỏ hơn như các đảo nổi thì cũng có những tủ sách, trong đó sách văn học, báo chí. Đặc biệt là ở trên các đảo cũng có phủ sóng tivi, truyền hình Việt Nam và đặc biệt là truyền hình của tỉnh Khánh Hòa là tỉnh quản lý quần đảo Trường Sa.

Về mặt sinh hoạt tinh thần thì có thể nói về thời sự và các chương trình văn nghệ được phát qua truyền hình thì người dân trên đảo đều được xem hàng ngày, xem thường xuyên, chưa kể là các anh em chiến sĩ có máy vi tính có thể liên lạc nhanh hơn với đất liền cũng như phục vụ cho sinh hoạt tinh thần của anh em.


Le-tuong-niem-tren-dao-Co-Lin-200.jpg
Lễ tưởng niệm các chiến sĩ hải quân đã hy sinh trên đảo Cô Lin. RFA files
Mặc Lâm :Đó là sinh hoạt tinh thần, còn vấn đề thực phẩm tươi họ được cung cấp theo ghi nhận của TS thì có tạm đủ dưỡng chất hay không ạ?
TS Nguyễn Thị Hậu : Khi chúng tôi đến cũng được anh em tiếp đón, đặc biệt những đảo chúng tôi được lên ở chơi khoảng chừng nửa ngày bao giờ cũng được mời ở lại ăn bữa cơm, tuy đạm bạc nhưng cũng có thực phẩm tươi, như gà hoặc là heo trên đảo có thể nuôi được. Rau xanh ở một số đảo cũng trồng được. Dĩ nhiên là so với đất liền thì hiếm hoi hơn rất nhiều, vì vậy cho nên được ăn những thức ăn tươi so với đất liền thì ít hơn.

Tôi rất cảm động khi thấy anh em nuôi những con gà, con vịt, chăm sóc chúng rất là chu đáo bởi vì thời tiết trên đảo rất khắc nghiệt đối với con người. Người ta chịu đựng cũng rất khó khăn huống hồ là những con vật quen sống ở trong đất liền. Chỗ nào cũng thấy người lính cũng như dân trồng rau xanh, và bất cứ một vuông đất nào mà hở ra thì anh em cũng đều tận dụng để trồng rau xanh.

Ở những đảo chìm, hoàn toàn không có đất, nhà xây trên cọc sắt trên thềm san hô thì anh em trồng rau được với đất từ trong đất liền được mang ra trong những thau gỗ nho nhỏ, có khi chừng nửa mét vuông thôi, anh em cũng tận dụng trồng đủ các loại rau thơm, gia vị như hành ngò. Các loại rau xanh như là bầu bí, rau muống, rau dền, rau mồng tơi. Hình ảnh những ngọn rau xanh như trong đất liền ở quê nhà nhưng vươn lên trên mặt biển phải nói rằng những hình ảnh đấy làm chúng tôi rất là cảm động. Nó vừa mang sự gần gũi đến cho những người lính, đồng thời cũng làm cho những người trong đất liền cảm thấy mình có trách nhiệm nhiều hơn với những người đã thay mặt mình hy sinh mà bảo vệ mảnh đất của tổ quốc.

Có thể nói sau chuyến đi này, không biết những người khác được đi có cảm tưởng như thế nào, nhưng riêng bản thân tôi thì ý thức về biển đảo Việt Nam phải nói là rõ hơn rất nhiều. Nếu chúng ta đã từng quen với cái cảm giác đất liền là máu thịt của Việt Nam thì sau chuyến đi này ý thức về biển đảo, tình cảm của tôi đối với biển đảo nó rõ ràng hơn rất nhiều.

Mặc Lâm : Chúng tôi được biết trong chuyến đi này thì Tiến Sĩ đã có cơ hội qua rất nhiều đảo lớn nhỏ, kể cả những đảo như là Len Đao, Cô Lin, và đặc biệt là Gạc Ma. Cảm tưởng của bà ra sao khi đi ngang Gạc Ma vì nơi đã có cuộc chiến giữa ta và Trung Quốc vào năm 1988 ạ?

TS Nguyễn Thị Hậu : Vâng. Có lẽ ấn tượng sâu sắc nhất đối với tôi trong chuyến đi, khi đi qua vùng biển Len Đao, Cô Lin,  Gạc Ma, nơi mà đã có trận chiến rất là ác liệt giữa quân đội Việt Nam với quân Trung Quốc vào thời kỳ đó, tất cả các con tàu đều có tổ chức lễ tưởng niệm những người lính đã hy sinh để bảo vệ chủ quyền của tổ quốc. Buổi lễ cũng giản dị thôi nhưng mà rất là trang trọng, và phải nói không khí của buổi lễ làm cho mọi người đều có chung một ý nghĩ, một tình cảm không thể nào để cho sự hy sinh của những người lính ở đây trở nên vô nghĩa.
Nếu chúng ta đã từng quen với cái cảm giác đất liền là máu thịt của Việt Nam thì sau chuyến đi này ý thức về biển đảo, tình cảm của tôi đối với biển đảo nó rõ ràng hơn rất nhiều.
TS Nguyễn Thị Hậu

Khi chúng tôi được lên đảo Lendao là một trong 3 đảo mà đã xảy ra trận chiến rất ác liệt thì chỉ cần nhìn qua ống nhòm thì cũng nhìn thấy rất gần với đảo Gạc Ma mà hiện nay không còn nằm trong quyền quản lý của chúng ta nữa. Phải nói rằng nghe được những gương hy sinh của người lính thì chúng tôi rất xúc động. Cũng giống như cảm giác của tôi khi đi lên vùng biên giới phía Bắc chứng kiến những nghĩa trang của người lính của chúng ta hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc những năm 1978-1979. Đối với lứa tuổi của tôi cũng đã trải qua chiến tranh rồi nên không ai muốn có chiến tranh nữa, thực sự là như vậy.

Với những người lính rất trẻ đã nằm xuống ở đây vì chủ quyền của tổ quốc, mà chủ quyền của tổ quốc lúc này nó hiện hữu rất là cụ thể. Vùng biển, vùng trời của mình, có những người lính còn nằm lại ở ngoài biển như vậy chắc chắn là chúng ta không thể nào để đánh mất chủ quyền của tổ quốc.

Mặc Lâm : Xin cảm ơn TS Nguyễn Thị Hậu đã chia sẻ chuyến đi Trường Sa với thính giả của Đài Á Châu Tự Do.

Hy vọng rằng câu chuyện mà quý vị vừa nghe sẽ làm cho tình yêu quê hương biển đảo của chúng ta càng sâu đậm hơn, nhất là trong hoàn cảnh hiện nay phía Trung Quốc luôn có những động thái muốn thôn tính toàn bộ Biển Đông, trong đó có cả Trường Sa thân yêu của chúng ta.

Nguồn: RFA Việt ngữ.
-->đọc tiếp...

CÁC CÔNG TY DU LỊCH TRUNG QUỐC HOẠT ĐỘNG TẠI HOÀNG SA

Công ty Trung Quốc xâm phạm Hoàng Sa

Hai công ty của Trung Quốc đăng ký hoạt động tại cái gọi là thành phố Tam Sa, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam tại các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Tờ China Daily hôm nay cho hay một công ty xây dựng và một công ty du lịch được thành lập trong tháng 8 và 9 để đưa vốn đầu tư và việc kinh doanh vào hoạt động trên địa bàn "Tam Sa". Đây là một đơn vị hành chính do Trung Quốc lập với tham vọng quản lý cả các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam cùng các vùng nước liên quan, bị Việt Nam kịch liệt phản đối và bác bỏ. 

Một đảo trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ảnh:Denfense update

Hai công ty trên đều có trụ ở ở Hải Nam và hiện hoạt động chủ yếu tại thủ phủ Hải Khẩu. 

Giới chức Trung Quốc cho hay đang nhanh chóng xây dựng cơ sở hạ tầng, trong đó có nhà máy xử lý nước thải và hệ thống đường ống dẫn nước trên đảo Phú Lâm, đảo chính trong quần đảo Hoàng Sa. Hiện có khoảng 1.000 cư dân Trung Quốc sống trên đảo này. Họ cũng đang đóng hai con tàu để đi lại giữa các đảo trong quần đảo.

Trước đó Trung Quốc cũng công bố việc xây dựng hệ thống thông tin liên lạc, lập cục cấp điện, mở tuyến du lịch, bầu cử hội đồng nhân dân...

Việt Nam nhiều lần khẳng định chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lên án những việc làm của Trung Quốc vì vi phạm chủ quyền của Việt Nam và yêu cầu chấm dứt không để tái diễn các hành động tương tự. 

Giới quan sát quốc tế nhận định rằng Trung Quốc đang thực hiện chiến lược chiếm dần các đảo trên Biển Đông, trước hết là xây dựng đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa thành một cơ sở cả về quân sự và kinh tế và xã hội, làm bàn đạp nhảy cóc dần xuống phía nam, vươn tới các đảo khác ở Trường Sa. 

Sarabjeet Singh Parma, học giả thuộc Viện nghiên cứu Quốc phòng Ấn Độ, nhận xét: "Họ đang tính toán để một khoảnh đất gần 13 km vuông có thể mang cho họ thẩm quyền đối với 2 triệu km vuông vùng biển của các nước khác".

Mai Trang
Nguồn: VNE.
-->đọc tiếp...

HÀNG LOẠT TRANG WEB NHẬT BẢN BỊ TẤN CÔNG

Hàng loạt trang web Nhật Bản bị tấn công

Ít nhất 19 trang web của Nhật Bản, trong đó có cả trang web của chính phủ, đã trở thành mục tiêu của một cuộc tấn công mạng được cho là từ phía Trung Quốc.
> Người biểu tình Trung Quốc vây xe đại sứ Mỹ

Cảnh sát trấn áp người biểu tình chống Nhật ở Thâm Quyến, Trung Quốc. Ảnh: AFP

Giao diện nhiều trang web của Nhật Bản được thay thế bằng dòng thông điệp tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với nhóm đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông, AFP dẫn thông báo của Cục Cảnh sát Quốc gia Nhật Bản (NPA) cho biết hôm qua.

NPA xác nhận khoảng 300 tổ chức Nhật Bản đã được liệt vào danh sách các mục tiêu tấn công tiềm năng của Honker Union, một nhóm tin tặc Trung Quốc. Khoảng 4.000 cá nhân đã đăng tải các thông điệp về phương án và các cuộc tấn công nằm trong kế hoạch trên trang trò chuyện hàng đầu của Trung Quốc "YY chat".

Các trang web bị tấn công bao gồm cả website của Bộ Nội vụ và Truyền thông, bệnh viện đại học Tohoku. Trang web của cục thống kê thuộc bộ trên bị tấn công "từ chối dịch vụ", theo đó một lượng lớn dữ liệu được gửi đi trong một thời gian ngắn khiến máy chủ tê liệt.

Vào chiều 15/9, khi cuộc tấn công mạnh mẽ nhất, 95% lưu lượng truy cập vào trang web của bộ này là từ Trung Quốc, hãng thông tấn Kyodo dẫn lời Bộ trưởng Tatsuo Kawabata cho biết.

Bắc Kinh và Tokyo đang mắc kẹt trong cuộc tranh chấp chưa có hồi kết về chủ quyền đối với nhóm đảo không người sinh sống nhưng có tầm quan trọng chiến lược ở biển Hoa Đông. Cuộc tranh chấp đã kéo dài hàng thập kỷ nhưng trở nên xấu đi trong thời gian gần đây khi Nhật Bản tuyên bố quốc hữu hóa 3 trong số 5 đảo thuộc nhóm này.

Một làn sóng biểu tình chống Nhật Bản đã bùng phát tại hàng loạt thành phố ở Trung Quốc từ cuối tuần trước và biến thành bạo lực ở một số nơi. Một bộ phận người biểu tình quá khích đã đốt, cướp phá nhữ​ng nhà máy, cửa hàng, thậm chí tấn công công dân Nhật Bản. Đây làn sóng biểu tình chống Nhật lớn nhất từ năm 2005. Hiện tình hình đã tạm lắng dịu sau khi Trung Quốc thực thi một số biện pháp nhằm chấn chỉnh tình trạng bạo lực.

Anh Ngọc
Nguồn: VNE.
-->đọc tiếp...