Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

TS. TRẦN CÔNG TRỤC: MỘT TẤC CŨNG KHÔNG NHƯỜNG !

Tiến sĩ Trần Công Trục: 
Không nhường dù một tấc đất!
by  

Luôn tâm huyết với công việc gìn giữ bờ cõi thiêng liêng của tổ quốc, luôn nỗ lực sống trong đời với hai chữ “trách nhiệm” – đó là tiến sĩ Trần Công Trục – nguyên trưởng ban Biên giới Chính phủ.

Chuyện một luật sư tham gia làm sách về biển trong bối cảnh hiện tại có lẽ phải bắt đầu xa hơn, 3 – 4 thập kỷ trước, khi ông bắt đầu “sự nghiệp biên giới” của mình?

Tốt nghiệp trường Cán bộ ngoại giao, ngoại thương, năm 1968 tôi vào ngành ngoại thương. Năm 1971 thì nhập ngũ, trở thành bộ đội hải quân. Đến năm 1976, tôi được cấp trên cử đi công tác biệt phái tại ban Biên giới của Chính phủ để nghiên cứu lịch sử hải đồ. Năm 1982, với quân hàm đại uý, tôi chính thức chuyển ngành về công tác tại ban Biên giới; từ năm 1990 đến năm 2004 trước khi nghỉ hưu, tôi ở cương vị phó và trưởng ban. Như vậy, tôi đã có 30 năm, với nhiều vị trí khác nhau, làm những công việc liên quan trực tiếp đến biên giới và hải đảo. Nếu tính cả những công việc đã tham gia sau khi nghỉ hưu, là tròn 40 năm…

Có vẻ như việc kinh doanh, buôn bán, xuất nhập khẩu không hợp với tôi, dù tôi đã được học hành để ra làm công việc ấy. Việc nghiên cứu, lĩnh vực pháp lý, ngoại giao có vẻ thú vị hơn, hấp dẫn tôi hơn…

GS. NGUYỄN MINH THUYẾT: KHÔNG THỂ NÀO NHÂN NHƯỢNG MÃI ĐƯỢC!

Cảnh giác với mưu đồ của Trung Quốc trên biển Đông

TP - Theo GS Nguyễn Minh Thuyết, Trung Quốc đã và đang có nhiều hành động ngang ngược trên biển với nhiều nước. Tham vọng của Trung Quốc không chỉ là Biển Đông, nên cần tăng cường đoàn kết, nhất trí trong từng thành viên ASEAN cũng như cả khối.

GS Nguyễn Minh Thuyết
GS Nguyễn Minh Thuyết. 

Trỗi dậy và phân chia ảnh hưởng

Theo ông, những hành động của Trung Quốc trên Biển Đông thời gian qua nói lên ý đồ gì của họ?

Gần đây, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, tích lũy ngoại tệ dồi dào, đưa được người và trạm không gian lên vũ trụ, trang bị vũ khí mạnh… nên họ cho rằng thời cơ trỗi dậy để phân chia lại ảnh hưởng với các cường quốc đã đến. 

Chính vì vậy, họ tỏ ra rất hung hăng, gây chuyện với tất cả các nước có chung đường biển, từ các nước Đông Nam Á cho đến Nhật Bản, Hàn Quốc, thậm chí nhiều lần tàu cá xâm phạm cả lãnh hải của Nga. 

ĐẦU TUẦN, THĂM CỤ GIÀ GẶP HÔM CUỐI TUẦN TRƯỚC


Tễu Blog: Bài viết và tấm ảnh về bà cụ 82 tuổi không nơi nương tựa, phải đi bán vé số ở Saigon đã đăng tải trên Tễu Blog dưới nhan đề "Dấu lặng cuối tuần" đã gây xúc động trong bạn đọc. Sáng nay thứ hai, tác giả Viet Ong đã thực hiện những lời hứa của mình, và dưới đây là những thông tin mới được cập nhật trên Fb Viet Ong. 

Cập nhập thông tin về hoàn cảnh thương tâm của bà cụ Lưu
Ông Văn Việt
  
Sáng nay thứ 2, sau khi giải quyết xong một số công việc tôi lên Phường 22, Quận Bình Thạnh để tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của bà cụ Lưu để thông tin đến các bạn. Tôi gặp chị Hoài Thu là Phó chủ tịch phụ trách văn xã của phường. Chị còn khá trẻ.
Tôi đưa đơn xin trợ cấp của bà cụ và hỏi xem Phường có biết về hoàn cảnh của bà cụ không. Chị Thu nói có biết và tuần trước bà cụ có lên Phường đưa đơn. Chị nói rằng trường hợp của bà cụ là không thể giải quyết được do cụ không có hộ khẩu tại phường. Nếu muốn giải quyết thì cụ phải về lại Quảng Ngải, xác nhận là chưa nhận được các hổ trợ chính sách ngoài đó thì ở đây mới có thể xem xét giải quyết được. Chị Thu cũng nói là việc này cũng còn phải làm việc và xác nhận lại với con trai của cụ hiện đang sống trong phường. Theo lời chị thì trước đây bà cụ sống cùng con trai nhưng do mâu thuẫn, sống cùng con dâu và bà sui nên bà ra ngoài thuê nhà ở đi bán vé số.

Tôi có lời đề nghị chị PCT phường cho cán bộ xuống tân nơi nắm bắt tình hình và xem có hổ trợ được bà cụ không. Chị PCT có hứa là sẽ cho cán bộ đi ngay và có ghi lại số điện thoại của tôi để thông báo lại.

Sau đó tôi xuống nơi bà cụ đang thuê để tìm hiểu thêm. Cụ thuê phòng tại 117/100 Nguyễn Hữu Cảnh, Phường 22, Quận Bình Thạnh. Tôi đứng nói chuyện với chị chủ nhà trọ 5 phút thì bà cụ mới đi bán vé số về. Gặp tôi bà rất mừng và có nói là 2 hôm nay chờ tôi ở quán cafe mà không thấy đâu. Tôi báo với bà là vừa lên phường làm việc và sẽ thông tin lại cho bà khi có kết quả.

Tôi theo chân bà lên căn gác mà bà thuê để xem. Các bạn sẽ thấy hình ảnh cụ thể bên dưới. Căn phòng tồi tàn áp mái rộng khoảng 5 m2 đủ kê một cái giường nhỏ và lối đi. Mái bằng tôn, có la phông, vách cũng bằng tôn/ván. Do phòng quá nhỏ và áp mái tôn nên nóng kinh khủng. Tôi không biết bà sẽ sống được bao lâu trong điều kiện nóng bức như vậy.
Tôi cũng hiểu thêm về con cái của bà và tôi xin không đề cập đến nữa vì bà đã 82 tuổi rồi! Đúng sai, phải trái không phải là điều quan trọng nữa.

Tôi mong rằng nếu các bạn ở Sài Gòn và muốn giúp bà cụ thì có thể đến trực tiếp tại số 117/100 đường Nguyễn Hữu Cảnh, Phường 22, Quận Bình Thạnh tìm hiểu và giúp trực tiếp.

Các bạn ở xa có tấm lòng muốn giúp cụ thì tôi xin nhận giúp và sẽ chuyển tận tay cho cụ. 

Số tài khoản của tôi tại Vietcombank HCM là: 0071001407208. 
Tên chủ tài khoản: Ông Văn Việt.

Tôi cũng tự nguyện đóng góp thêm 1.000.000 đồng để giúp cụ.

Tôi cũng cố gắng làm việc với phường để mỗi tháng cụ có thêm tiền già + trợ cấp khó khăn. Được như vậy vẫn là điều tốt nhất. Bạn nào có quen biết và tác động được để việc này tiến triển nhanh hơn thì xin giúp.

Nguồn: FB Viet Ong.

Cập nhật: Trưa thứ Bảy (18.8.2012), Anh Việt đã ghé thăm và chuyển tiền đóng góp của mọi người cho bà cụ. Tổng số tiền là 2.900.000 đ (hai triệu chín trăm ngàn đồng). Bà cụ đã khóc vì quá cảm động, và gửi lời cảm ơn tới mọi người đã quan tâm. 

Nguyễn Tường Thụy: NHẬN TIỀN TỪ NGƯỜI KHÁC - TẠI SAO KHÔNG?

Nhận tiền từ người khác – Tại sao không?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
Không biết chuyện người biểu tình được phát tiền, trước Đài Truyền hình Hà Nội (THHN) thì đã có tờ bào nào nói tới không. Chỉ biết rằng khi làm việc với cơ quan chức năng như an ninh, cảnh sát hay chính quyền thì những người biểu tình từng được nghe nói đến nhiều lần. Họ ngơ ngác không hiểu ai được phát tiền, tại sao họ đi mãi mà chẳng ai phát cho xu nào. Còn nói chính thức trên báo chí thì hình như đài THHN nói tới đầu tiên, một lần duy nhất trong bản tin trưa 5/8/2012, sau đó thì câm tịt, ít ra cho đến hôm nay.

Ngay cả bản thân tôi, vì ghét Tàu Cộng, thương nước mình quá nên hay tham gia biểu tình, mỗi lần lại trích từ đồng lương hưu còm cõi của mình ra một ít. Điều đó cũng có nghĩa là bớt đi một khoản chi tiêu cho nhu cầu khác.

Xong mỗi cuộc biểu tình, nếu không bị bắt thì về thẳng nhà, vợ con đã chờ cơm sẵn. Đôi khi mấy anh em, chú cháu rủ nhau vào quán cà phê hay đi uống cốc bia hơi, nghỉ ngơi chút cho đỡ mệt. Tan cuộc, mỗi người tự giác bỏ ra, người ba chục, người năm chục chứ không ai nỡ để cho một người bao cả. Cũng có lần mấy cháu thanh niên nhất định không lấy tiền của tôi, bảo thôi, bố già rồi, ăn uống đáng là bao, để bọn con thanh toán. Chúng con còn làm ra tiền.

Tôi thì đã vậy nhưng cũng chưa thấy bất cứ một người biểu tình nào được phát tiền. Nếu có, chúng tôi đã tóm lại xem có phải là thằng phản động, hại dân hại nước nào không rồi giao cho công an xử lý. Nếu người cho tiền chỉ vì lòng nhân ái thôi thì khen họ mấy câu.

Mà có ai cho tiền thì đã sao nhỉ? Những lần biểu tình trước đây, đôi khi có người mang cho đoàn một hộp nước, có khi còn có cả một túi kem. Hôm 22/7 đoàn biểu tình đi qua ngôi chùa ở Hàng Bông, nhà chùa cũng mang nước ra tận vỉa hè phát cho mọi người. Cho một hộp nước thì cũng như phát cho 100 nghìn đồng. Đừng nghĩ cho bằng vật chất nó thanh tao hơn cho bằng tiền đâu nhé. Vì có cho tiền thì chẳng ai dùng tiền bỏ vào miệng cho đỡ khát hoặc cho đỡ đói cả. Họ cũng phải dùng tiền đó đổi ra nước uống hay cái bánh mì mới ăn hay uống được.

Thế nhưng với Đài THHN thì họ coi chuyện người biểu tình nhận tiền của ai đó cho (nếu có) là chuyện tày đình lắm. Chưa có bằng chứng gì đã lớn giọng qui kết. Nào là “đã phát hiện và bắt quả tang”, nào là “bộ mặt thật … đã bị lộ tẩy“, nào là “biểu tình ăn tiền” …

Tôi thử bắt chước giọng này của Đài THHN, làm một bản tin sau:

Ngày 5/8/2012, một người biểu tình có nickname là Hư Vô đã phát hiện và bắt quả tang công an Hoàng Xuân Hiếu Quận Hoàn Kiếm khi lập danh sách đồng đội làm việc tại trại Lộc Hà nói với đồng bọn, mỗi người được năm trăm. 

Nhân chứng này còn cho biết, một công an béo, đầu đinh làm việc với cô huýnh tay cán bộ Hoàng Xuân Hiếu ra hiệu đừng nói gì kẻo cô nghe thấy.

Bộ mặt thật của cái gọi là giữ gìn an ninh, trật tự đã bị lộ tẩy. Sau khi trao đổi lại với nhân chứng trên, chúng tôi sẽ công khai danh tính của người đã phát hiện ra việc “giữ an ninh, trật tự ăn tiền” này.

Giữa bản tin của tôi với bản tin Đài THHN có mấy điểm khác: một tin đưa tin đã xảy ra, một tin là tưởng tượng, một tin đã phát chính thức còn một tin là thử đưa nhưng chính xác, một tin là của báo chí Nhà nước, một tin của cá nhân. Thử hỏi, bản tin nào đáng tin cậy hơn, thuyết phục hơn?
Nói thế để Đài THHN hiểu rằng, nói người phải ngẫm đến ta. Người nào đi biểu tình ăn tiền thì chưa biết nhưng rõ ràng là biểu tình viên Đào Trang Loan đã phát hiện ra việc công an đi dẹp biểu tình có ăn tiền.

Thực ra thì ai cũng biết việc công an dẹp biểu tình, canh nhà các biểu tình viên đều có tiền bồi dưỡng, điều này không có gì lạ. Về phía báo chí, chính quyền, họ coi đó là việc đương nhiên. Dân tuy cũng không lạ nhưng bức xúc: công an đã được hưởng lương tháng, tại sao đi làm việc lại được thêm tiền? Nếu làm vào ngày nghỉ thì cũng phải theo qui định của luật lao động chứ, sao lại có khoản tiền lớn như vậy? Mà tiền ở nguồn nào ra thì bây giờ ai cũng hiểu đó là từ tiền thuế của họ.

Cán bộ, công chức, phóng viên nhà báo … đi họp có phong bì, đi xuống cơ sở có phong bì. Thậm chí nhân dân đi họp cụm dân cư cũng có phong bì. Vậy tại sao các người lớn tiếng kết tội kẻ khác, nhất là bịa đặt ra để kết tội?

Người biểu tình, nếu có ai đó cho tiền thì ắt tiền đó không phải rút ra từ ngân sách. Khi họ đang thiếu thốn mà có người cho tiền tại sao lại không nhận?

Đài THHN cũng nên nhớ cho là chưa có điều khoản nào của luật pháp cấm nhận tiền từ người khác. Tại sao các người lại bịa đặt ra rồi lên án người biểu tình một cách cay độc và trơ trẽn như thế?

Họ hoàn toàn có quyền nhận tiền của người khác với một điều kiện: người cho tiền vì lòng nhân ái hoặc là ai đó nhưng không được ra điều kiện bắt họ làm những việc theo ý muốn của mình mà người biểu tình không muốn. Tức là việc cho, nhận không ảnh hưởng đến hành vi của họ.

Ngược lại, ai dám khẳng định không có nhà báo đi làm phóng sự thuê, đi viết bài thuê, tức là nhận tiền để làm theo ý muốn của kẻ khác?

Trở lại chuyện đôi khi có người khác bao cho tôi tiền nước; như vậy, có thể gọi là tôi nhận tiền không vì bia hay cà phê cũng phải mua bằng tiền. Nếu lần nào cũng được ai đó mời giải khát thì có thể nói điều đó là động cơ thúc đẩy tôi đi biểu tình không?

Tôi chỉ tiếc tôi không giàu có. Nếu tôi có tiền, tôi cũng có thể cho những người còn thiếu thốn quá, còn đặt điều kiện với họ thì tuyệt nhiên không.

Cho hay nhận gì cũng phải xét đến bản chất của nó, không thể gộp chung vào một rọ. Đừng có tự bó đầu để rồi ám ảnh mãi vì lối chụp mũ “nhận tiền của bọn phản động”.

Bàn thế cũng chỉ là nêu ra giả định. Cần khẳng định lại lần nữa: cho đến nay, cơ quan chức năng chưa tìm ra được bất cứ ai nhận được tiền khi đi biểu tình.

13/8/2012
NTT

MỚI ĐẦU TUẦN ĐÃ THỐI UM CẢ VĂN ĐÀN LÊN RỒI!

MỚI ĐẦU TUẦN ĐÃ THỐI UM CẢ VĂN ĐÀN LÊN RỒI! 


Thứ hai, ngày 13 tháng tám năm 2012 

http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/08/moi-au-tuan-thoi-um-van-len-roi.html 


Mới đầu tuần, văn đàn nước Việt đã thối um lên vì tập thơ của một ông giáo sư tiến sĩ. Trong cơn hoang tưởng tột độ ông này cho biết thơ của ông không phải ông ta làm mà là do thần thánh làm, tức là thơ tiên. Bọn văn nhân nghe thấy thế đ. thằng nào dám chê, vì nếu chê thì hóa ra báng bổ thần thánh, tiên phật. Một bọn văn nhân chuyên sống bằng nghề thổi kèn cho nhau, đứng đầu là tao đàn chủ soái đã dùng đủ mọi ngôn từ để thổi cho ông giáo sư này. Bọn văn nhân này cứ như một bầy cá mương, chỉ chực thấy có mồi là tranh nhau đớp, huyên náo cả văn đàn vốn xưa nay vẫn tẻ nhạt tù đọng.