Blogger Widgets

Thứ sáu, ngày 10 tháng tám năm 2012

TRƯỚC HỌA XÂM LĂNG, KHÔNG ĐƯỢC XÚC PHẠM KHÍ PHÁCH VIỆT NAM !

Trước họa xâm lăng từ Trung Quốc, không được xúc phạm khí phách Việt Nam!


Một cuộc biểu tình tại Hà Nội ngày 05/08/2012 phản đối Trung Quốc xâm lấn Biển Đông. REUTERS/Stringer

Thụy My
09-08-2012 

Như chúng tôi đã đưa tin hôm qua, ngày 06/08/2012, bảy mươi mốt nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước đã cùng ký tên trong một lá thư ngỏ bày tỏ ý kiến trước việc Trung Quốc xâm phạm trắng trợn chủ quyền quốc gia Việt Nam, đồng thời đề nghị cải cách toàn diện về chính trị.

RFI Việt ngữ đã phỏng vấn giáo sư Tương Lai ở Thành phố Hồ Chí Minh, một trong những trí thức đã tham gia ký tên về lá thư ngỏ trên đây.

RFI : Kính chào giáo sư Tương Lai. Thưa giáo sư, các nhân sĩ trí thức đã hai lần gởi kiến nghị lên Đảng và Nhà nước Việt Nam rồi, vì sao lại có thêm lá thư ngỏ lần này?

Giáo sư Tương Lai : Như các bạn đã biết, ngày 10/7 năm ngoái chúng tôi đã có một kiến nghị gởi Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ và Bộ Chính trị Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong bản kiến nghị đó, chúng tôi nêu lên toàn diện các vấn đề đối nội, đối ngoại, mà trong đó đặc biệt làm nổi bật vấn đề gay gắt nhất là nguy cơ chủ nghĩa bành trướng Đại Hán. Trung Quốc nếu không đấu tranh quyết liệt để ngăn chận, thì họ sẽ thực hiện mưu đồ của họ.

Và thực tế sau một năm, càng ngày càng tỏ rõ những nhận định ấy là hoàn toàn chính xác. Các lực lượng hiếu chiến trong giới cầm quyền Trung Quốc đã lộ rõ bộ mặt và mưu toan xâm lược của họ. Rồi trong bản ý kiến của 14 trí thức ở nước ngoài cũng gởi Nhà nước Việt Nam ngày 8/9/2011 cũng đã trình bày toàn bộ nhận định của trí thức về bối cảnh quốc tế và những vấn đề đối nội, đối ngoại của Việt Nam. Những ý kiến của các trí thức ấy và kiến nghị của chúng tôi càng ngày càng được dư luận nhân dân đồng tình ủng hộ, vì nói lên được tiếng nói thiết tha của người dân, và đặc biệt là ý chí chống xâm lược, kiên quyết đấu tranh không chịu khuất phục trước âm mưu của chủ nghĩa Đại Hán.

Trong bối cảnh sau một năm, những ngày tháng Bảy và tháng Tám vừa rồi, phải nói là những ngày nóng bỏng, khi mà Trung Quốc thực hiện những mưu toan rất trắng trợn. Họ thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa, trong đó bao gồm cả vùng lãnh hải rộng lớn, và vùng quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa – những phần đất thuộc chủ quyền Việt Nam đã được pháp lý công nhận, quốc tế ủng hộ. Rồi họ định thành lập cái Bộ chỉ huy quân sự của cái gọi là thành phố Tam Sa đó. Họ dùng cái chiến thuật lấy thịt đè người, một lúc ào ạt xua 23 nghìn chiếc tàu đánh cá, trong đó chen lẫn vào những tàu hải giám và tàu quân sự nữa, tràn ngập Biển Đông. Cái món võ lấy thịt đè người xưa kia của họ, nay lại đang được thực hiện.

Chúng tôi biết Nhà nước Việt Nam cũng có những giải pháp, và cũng có một thái độ khác hơn trước, khác hơn so với năm ngoái. Nhưng mà như thế chưa đủ. Mà chưa đủ nhất là, không biết dựa vào lòng dân, không dựa vào thế mạnh của sức mạnh nhân dân, để đấu tranh chống lại âm mưu xâm lược của giới cầm quyền hiếu chiến Trung Quốc. Chưa có những tuyên bố mạnh mẽ, khiến cho quốc tế, những người có cảm tình với cuộc đấu tranh chính nghĩa của Việt Nam cũng lấy làm ngạc nhiên. Tại sao trước mưu toan quá trắng trợn và thế giới đều thấy như thế, thì thái độ của Việt Nam lại quá mềm mỏng đến thế ?

Thậm chí trong ngày kỷ niệm thành lập Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) 1/8 vừa rồi, thì những người lãnh đạo Việt Nam ở Bộ Quốc phòng lại ôm hôn vị đại biện lâm thời sứ quán Trung Quốc, và vẫn nói rằng mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc là tốt đẹp. Điều đó xúc phạm lòng tự tôn dân tộc, sự phẫn nộ của dân trước thế lực bành trướng và những hành động ngoại xâm rất rõ ràng. Việc nó chia lô gọi thầu quốc tế trên vùng biển, vùng thềm lục địa thuộc đặc quyền kinh tế Việt Nam, khác nào là nó xông vào nhà mình, lấy cái sân nhà của mình nó chia lô bán ? Thế mà ta vẫn nói là quan hệ vẫn thắm thiết ! Thắm thiết cái nỗi gì ?

Trước vấn đề ứng xử như thế, chúng tôi – những người trí thức xót xa cho vận mệnh của dân tộc – chúng tôi thấy không thể ngồi yên. Cho nên một lần nữa chúng tôi nhắc lại những kiến nghị một năm trước đây của anh em trí thức nhân sĩ trong và ngoài nước, nhắc nhở những người lãnh đạo cần quan tâm đến ý kiến, nguyện vọng của dân. Dựa vào dân để biểu tỏ cái khí phách Việt Nam, trước thái độ hung hăng và ngông nghênh của giới cầm quyền hiếu chiến Trung Quốc. Trong khi mà thời cơ quốc tế có khác so với trước nhiều. Một nước nhỏ như Philippines mà họ cũng dám có thái độ đương đầu quyết liệt.

Chúng tôi nghĩ là Nhà nước cũng đang có những sự chuẩn bị, thì điều đó chúng tôi không biết. Nhưng mà những biểu hiện ra bên ngoài, trước mắt là một thái độ không thích đáng. Và cái thái độ ấy xúc phạm đến lòng tự trọng của nhân dân, nếu vẫn cho rằng cái tình hữu nghị tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn bền vững. Bền vững cái nỗi gì ? Mười sáu chữ vàng cái nỗi gì, khi miệng thì nói rất hay, nhưng việc làm của họ thì sờ sờ ra đấy !

Vậy thì trong khi chuẩn bị để đối phó, các vị làm gì chúng tôi không biết. Cái gì có thể được thì hãy công bố cho dân biết đi. Đương nhiên có những vấn đề bí mật quân sự thì làm sao mà công bố. Nhưng tất cả những gì đang hiển hiện trước mắt dân, thì dân thấy băn khoăn, cảm thấy lo lắng cho vận nước.

RFI : Nhất là khi trong lịch sử Trung Quốc cũng đã nhiều lần xâm lược Việt Nam ?

Trước đây ông cha ta trong tình thế địa chính trị rất phức tạp : ở bên cạnh một nước láng giềng khổng lồ, trứng chọi với đá, thường xuyên phải chống chọi với nạn ngoại xâm phương Bắc. Thế kỷ thứ 13, thứ 15, thứ 18, rồi thế kỷ 20 với cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc do Đặng Tiểu Bình phát động. Như vậy là từ thời dựng nước đã phải chống chọi với quân Nam Hán, quân nhà Tống, rồi đến Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh, vân vân và vân vân, ông cha ta có bao giờ chịu khuất phục đâu !

Thế kỷ 13 ba lần đánh tan quân Nguyên. Vì sao làm được như thế ? Vì cả nước quyết tâm dám khắc lên tay hai chữ Sát Thát. Thế kỷ 15 tại sao mười năm chiến tranh chống quân Minh, cuối cùng quét sạch mấy chục vạn quân Minh. Thế kỷ 18 quân Thanh, và thế kỷ 20, cuộc chiến tranh biên giới. Đây là một đòn rất hiểm của Đặng Tiểu Bình, khi thế lực hiếu chiến Trung Quốc vì lợi ích dân tộc hẹp hòi của mình, không muốn thấy một Việt Nam thống nhất vững mạnh, sẽ là một lực cản cho ý đồ bành trướng về phương Nam. Cho nên đã chọc ngang mảng sườn phía Nam, dùng thế lực Pôn Pốt nhưng đã bị thất bại. Việt Nam đánh tan bọn Pôn Pốt, cứu nhân dân Campuchia ra khỏi họa diệt chủng. Điều này thì chính ông Thủ tướng Hun Sen đã nhiều lần ca ngợi.

Thất bại, Đặng Tiểu Bình quay sang tấn công phía Bắc, lúc mà Việt Nam sau ngần ấy năm chiến tranh, đất nước đang kiệt quệ, y nghĩ rằng có thể khuất phục được Việt Nam. Tuy nói rằng dạy cho Việt Nam một bài học, nhưng thực ra Trung Quốc thất bại một cách nặng nề trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Như vậy rõ ràng là trong lịch sử, dân tộc Việt Nam chưa bao giờ chịu cúi đầu khuất phục trước thế lực phương Bắc.

Nói rằng đấy là thời kỳ phong kiến phương Bắc, còn bây giờ là xã hội chủ nghĩa Trung Quốc ? Trong nhiều bài phân tích tôi đã nói rõ, cái gọi là chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc đó không thể là một mô hình để Việt Nam noi theo được. Và người ta cũng vạch rõ, thực chất đó là một cái chủ nghĩa tư bản man rợ mang màu sắc Trung Quốc mà thôi !

Những học giả có lương tri của Trung Quốc đã từng nói rất rõ điều này. Thế mà bây giờ dựa vào chuyện đó, vẫn cứ nói về tình hữu nghị mà không quyết liệt lên án chính sách bành trướng Đại Hán, thì đấy là sự xúc phạm đến tinh thần của dân tộc. Thứ hai là những người biểu tình, những thanh niên có ý thức đối với đất nước, thì lại đàn áp, bắt bớ. Đó là chuyện không thể chấp nhận được !

RFI : Tức là phải tỏ rõ thái độ trước Trung Quốc, và bảo đảm quyền tự do dân chủ của người dân, đặc biệt là quyền bày tỏ thái độ thông qua việc biểu tình phải không ạ ?

Đúng như vậy. Bởi vì khi họ làm như thế, chính là họ kế tục truyền thống thế kỷ 13 khắc hai chữ Sát Thát lên cánh tay, truyền thống thế kỷ 15 cả nước một lòng đánh tan quân Minh. Bây giờ những di tích vẫn còn đó, ngay tại thủ đô. Cánh đồng mồ, ở đấy năm vạn quân nhà Minh đã phơi thây, và Lê Thái Tổ đã ra lệnh chôn những thây ma đó, dựng bia để nói lên lòng khoan dung của Việt Nam. Gò Đống Đa thế kỷ 18 chôn mấy chục vạn quân Thanh còn ở đấy.

Cái bài học cứu nước đó, cái khí phách anh hùng đó, người Việt Nam luôn luôn ghi nhớ. Cho nên động đến lòng yêu nước, động đến tinh thần dân tộc là động đến một cái gì nhạy cảm, có sức lan tỏa rất mạnh mẽ. Vậy thì tại sao các nhà lãnh đạo không biết khơi dậy sức mạnh đó của dân, mà lại sợ những lực lượng nào là Việt Tân nọ kia lợi dụng những cuộc biểu tình, đẩy tới những mưu toan.

Đó là thần hồn nát thần tính mà thôi, chứ những người yêu nước đủ sức dập tan tất cả những ý đồ xấu. Mỗi khi đất nước bị xâm lăng thì lòng yêu nước lại trỗi dậy, kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, lướt qua mọi khó khăn hiểm nghèo, nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước. Tại sao bây giờ các vị lại sợ những chuyện đó nhỉ ?

Sợ là sợ có bọn xấu chui vào để lũng đoạn, biến cuộc biểu tình này thành cuộc lật đổ. Nếu như vậy là mất tự tin quá lắm rồi ! Khi chúng ta có một lực lượng công an, quân đội hùng hậu như vậy, thì việc gì mà phải sợ một cái nhóm những anh là Việt Tân hay gì đó, để mà cấm nhân dân biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Đó là một việc làm trái khoáy. Tại sao thế kỷ 13 vua Trần có thể tổ chức được hội nghị Diên Hồng khi sơn hà nguy biến, mà bây giờ các vị không dám làm chuyện đó ?

Vừa rồi 42 nhân sĩ trí thức, trong đó có tôi, ký tên gởi cho lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị đứng ra tổ chức biểu tình. Chúng tôi sẽ đăng ký ngày biểu tình hẳn hoi, và đề nghị công an giúp chúng tôi tổ chức biểu tình chống xâm lược Trung Quốc. Nếu có những lực lượng nào định lợi dụng cuộc biểu tình đó để mà phá rối trật tự trị an, thì giúp chúng tôi tóm cổ họ lại, trị họ đi ! Nếu thật sự tin vào dân thì không việc gì phải sợ một nhúm người lợi dụng. Mà thực ra nói cho cùng, có khi đấy chính là sợ dân chăng ?

Các anh mất chính nghĩa, các anh không trong sáng nên các anh sợ dân chăng ? Vậy thì để chứng minh rằng, không, chúng tôi không sợ dân, Nhà nước này là Nhà nước của dân, do dân, vì dân, thì hãy đứng ra tổ chức biểu tình đi ! Để cho dân biểu tình phản đối thế lực xâm lược Trung Quốc. Để nói với bọn hiếu chiến Trung Quốc rằng, cái ngài chớ hòng khuất phục một dân tộc đã từng ba lần đánh tan tác quân Nguyên, nhiều lần đánh tan quân Thanh, quân Minh, quân Đặng Tiểu Bình. Thế thì tại sao không dám làm điều đó ?

Vì vậy kỳ này trong thư ngỏ, đương nhiên chúng tôi nói một cách mềm mỏng, có lý có tình, tự kiềm chế để nói cho các vị có thể nghe được, có thể chấp nhận được. Nhưng mà trong đó toát lên tấm lòng yêu nước thiết tha, và sự phẫn nộ trước bè lũ xâm lược, trước những hành động tiếp tay cho bọn xâm lược, ngăn cản nhân dân không được biểu thị lòng yêu nước. Đó chính là tinh thần của thư ngỏ.

RFI : Thưa, giáo sư có nghĩ là thư ngỏ lần này cũng sẽ bị rơi vào im lặng như những lần trước không ?

Chuyện này tôi không thể nói được vì chúng tôi không phải là các nhà lãnh đạo. Nhưng tôi nghĩ với tất cả sự kiềm chế, tất cả sự thiết tha bày tỏ ý kiến, chúng tôi đã có một thư ngỏ nói lên ý chí, nguyện vọng của chúng tôi, những người trí thức ; và chúng tôi nghĩ là đã nói lên tiếng nói của nhân dân. Bằng con đường chính thức, hợp pháp, chúng tôi gởi đến Quốc hội, Chủ tịch nước, tức là đại diện cao nhất cho một Nhà nước của dân, do dân, vì dân. Chúng tôi gởi đến chính phủ, tức là cơ quan hành pháp, thực thi mọi đường lối, sách lược. Và chúng tôi gởi đến Bộ Chính trị, là cơ quan đầu não đưa ra những quyết sách.

Nếu các vị lãnh đạo thực sự có thiện chí, chứng tỏ mình là đại diện chân chính của dân, thì các vị chắc phải trả lời, dưới hình thức này hay hình thức khác. Còn nếu không trả lời, thì tự các vị đã xác lập cho mình một chỗ đứng là – không, chúng tôi chỉ nghe ý kiến của tôi thôi ! Còn ý kiến của các anh, chúng tôi không chấp nhận.

Thì cái gì phải đến sẽ đến. Cái giá phải trả cho việc quay lưng lại với nhân dân, nó đắt lắm ! Và tôi chắc rằng các vị lãnh đạo đủ thông minh để hiểu được rằng phải lựa chọn – trả một cái giá đắt thì không ai muốn ! Cho nên tôi tin rằng, với tất cả những thiện chí của chúng tôi, với tất cả sự kiềm chế của chúng tôi, thì các vị sẽ có hồi âm. Còn cách hồi âm như thế nào có lẽ còn tùy tình thế.

Nhưng chúng tôi thì vẫn thiết tha chờ đợi. Chúng tôi đầy thiện chí, nói lên tình cảm, ý chí và nguyện vọng của dân, không làm một cái gì thiếu minh bạch, thiếu công khai cả. Tất cả mọi vấn đề đặt ra rõ như ban ngày. Vậy thì các vị hãy trả lời cho chúng tôi những điều đã rõ ra như ban ngày đó.

RFI : Xin rất cảm ơn giáo sư Tương Lai ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Nguồn: RFI – Tiếng Việt

-->đọc tiếp...

KIẾN NGHỊ KHẨN CẤP GỬI BỘ TRƯỞNG BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO PHẠM VŨ LUẬN

KIẾN NGHỊ KHẨN CẤP
GỬI BỘ TRƯỞNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
PHẠM VŨ LUẬN

Đào Tiến Thi
Kính gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận
Tôi là Đào Tiến Thi, hiện đang công tác tại Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam, địa chỉ 187B Giảng Võ, Hà Nội.
Thưa Bộ trưởng
Như Bộ trưởng biết, trong mấy năm qua nhà cầm quyền Trung Quốc có rất nhiều hành động gây hấn ngang ngược đối với Việt Nam như liên tục ngăn cản, bắt giữ, đánh đập, đâm chìm tàu của ngư dân Việt Nam ra làm ăn trên vùng biển của mình (trong khi đó chính tàu của họ ngang nhiên vào đánh bắt trong vùng biển của ta), và hành động nghiêm trọng nhất là 2 lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta vào mùa hè năm ngoái, khiến dư luận phẫn nộ. Mùa hè năm nay, nhà cầm quyền Trung Quốc còn đi những bước trắng trợn và ngang ngược hơn. Chỉ trong hơn một tháng qua, chúng đã tiến hành mời thầu quốc tế 9 lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, nâng cấp hành chính quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam thành thành phố Tam Sa, đưa 30 tàu cá ra đánh bắt 18 ngày tại vùng biển Trường Sa, và hiện nay đang rầm rộ đưa 23.000 tàu cá ra vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Cả cộng động quốc tế phẫn nộ và lo lắng trước các hàng động trên của Trung Quốc huống chi người Việt Nam. Đối với chủ quyền của chúng ta, đó là những hành động ăn cướp trắng trợn, trực tiếp cướp đi miếng cơm manh áo của ngư dân làm ăn trên biển, và nguy hiểm hơn, những hành động đó tiếp tục leo thang ngày một nhanh, khiến tính mạng của cả dân tộc Việt Nam đang ở thế cực kỳ nguy hiểm. Một phần biển đảo của chúng ta đã bị mất vào các năm 1974, 1988, nay nguy cơ tiếp tục bị mất thêm và có nguy cơ mất nước hoàn toàn. Không những thế, đây là nỗi quốc nhục của cả dân tộc ta, một dân tộc với gần 90 triệu dân, đứng thứ 13 trên tổng số gần 200 dân tộc trên toàn cầu, đủ tư cách là một dân tộc lớn, hơn nữa là một dân tộc anh hùng đã từng chiến thắng những đội quân xâm lược hung dữ nhất thế giới.
Chính vì những điều trên mà chúng ta hiểu vì sao nhân dân Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đã tiến hành nhiều cuộc biểu tình nhằm bày tỏ sự phẫn nộ đối với quân xâm lược và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc của mình.
Trong cuộc biểu tình ngày 5-8-2012 vừa rồi, con trai tôi, cháu Đào Lê Tiến Sỹ, sinh viên vừa học xong năm thứ nhất Khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm Hà Nội đã bị công an quận Hoàn Kiếm bắt và giam giữ một ngày tại Trung tâm Lưu trú Lộc Hà (Đông Anh, Hà Nội), nơi trước kia gọi là Trung tâm Phục hồi Nhân phẩm, vốn là nơi cải tạo dành cho gái mại dâm. Cùng bị bắt với cháu có khoảng 6, 7 cháu khác cũng là thanh niên, sinh viên.
Trong thời gian bị giam giữ, cháu đã bị công an thẩm vấn, tra xét, đe dọa, coi việc biểu tình như một hành động tội lỗi.
Ngay trong thời gian bị giam giữ, công an đã gọi nhà trường đến bảo lãnh, và hiện nay công an giao cho nhà trường xử lý.
Việc này chưa biết kết cục ra sao nhưng trước hết chúng tôi thấy công an đã can thiệp thô bạo vào công việc của nhà trường. Con trai tôi năm nay 19 tuổi, là tuổi thành niên, không cần đến sự bảo lãnh của nhà trường trong trường hợp trên. Nếu cháu sai phạm ngoài xã hội, công an, chính quyền cứ việc xử lý theo pháp luật, còn nhà trường hoạt động trong phạm vi những quy định của Bộ Giáo dục và Đào tạo và nội quy của nhà trường.
Xin nói thêm với Bộ trưởng rằng, trường hợp con tôi vẫn là may mắn. Gia đình cháu sống tại Hà Nội, bố mẹ đều là nhà giáo và chúng tôi ủng hộ việc làm chính nghĩa, cao cả đó của con mình, nên luôn là chỗ dựa tinh thần cho cháu. Khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm Hà Nội là một khoa có thể nói rằng là nơi chuyên dạy về tình yêu Tổ quốc và lòng nhân ái (bao gồm tình yêu đồng bào và tình yêu nhân loại), và lại đào tạo lớp lớp thầy cô đi dạy tình yêu Tổ quốc và lòng nhân ái, không bao giờ đi chống lại tình yêu Tổ quốc, yêu đồng bào của các cháu, cho nên tuy lúc đầu có bối rối, nhưng sau khi tìm hiểu sự việc, con người, tấm lòng của cháu, các thầy cô ở đây đã có những chia sẻ nhất định, không truy bức, không xúc phạm cháu như thường thấy diễn ra trong những trường hợp tương tự. Do đó, tuy đến nay chưa có kết cục nhưng chúng tôi cũng tạm yên tâm. Ngoài ra chúng tôi còn được một số giáo sư có uy tín, được cộng đồng mạng theo sát và ủng hộ.
Nhưng chính vì thế tôi lại vô cùng xót  thương và lo lắng cho các cháu khác không được điều kiện như con tôi. Ví dụ các cháu ở quê, thân cô thế cô trên đất Hà Nội. Ví dụ các cháu có bố mẹ ít hiểu biết. Ví dụ các thầy cô ở các trường không được như các thầy cô ở Đại học Sư phạm Hà Nội. Sẽ có những cháu mà gia đình và thầy cô do không đủ hiểu biết hoặc do quá sợ hãi mà lại tiếp tục hành hạ các cháu chẳng kém công an. Biết đâu có cháu còn bị nhà trường “hãm” trong suốt thời gian học còn lại, bị mất đi nhiều cơ hội tốt. Và biết đâu có cháu còn bị đuổi học nếu chủ trương kiểu như Trường Đại học Công nghiệp TP. Hồ Chí Minh. Ngoài ra, số học sinh, sinh viên gặp nạn không chỉ là những cháu bị bắt, mà nhìn chung cháu nào đã đi biểu tình nếu nhà trường biết cũng đều bị rắc rối ít nhiều. Trong cuộc biểu tình ngày 8-7, tôi có gặp một sinh viên Đại học Luật Hà Nội phải “thay hình đổi dạng” khi đi biểu tình. Cháu nói rằng năm ngoái đi biểu tình đã bị nhà trường gọi lên kiểm điểm rồi. Nếu ngư dân ta hiện nay đi làm ăn trên biển của mình nhiều khi phải đi như kẻ ăn trộm trước sự săn đuổi của tàu Trung Quốc đã là việc đau xót thì việc các sinh viên phải ngụy trang lòng yêu nước ngay giữa thủ đô tự do như cậu sinh viên Đại học Luật Hà Nội lại càng đau xót và bi hài hơn.
Thưa Bộ trưởng
Như Bộ trưởng biết, giáo dục tình yêu Tổ quốc, tình yêu con người là mục tiêu số một  của nhà trường XHCN của chúng ta. Và nhà trường của chúng ta trong suốt thời gian từ khi lập nước (1945) đến hết thập kỷ bảy mươi của thế kỷ XX đã làm xuất sắc nhiệm vụ này, chính vì thế mà lớp lớp thanh niên hào hùng ra trận, làm nên chiến thắng vĩ đại trong ba cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc: chống Pháp, chống Mỹ, chống Trung Quốc xâm lược. Yếu tố quyết định thắng hay bại không ở chỗ quân đội, vũ khí mà ở chỗ biết khơi dậy lòng yêu nước của mỗi công dân hay không mà thôi. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước. Chính lúc này đây, lúc giặc đã lăm le ngoài bờ cõi, đã làm chủ một phần biển đảo của ta, tinh thần yêu nước ấy cần phải được khơi dậy, đặc biệt là trong nhà trường. Tiếc thay, càng gần đây, việc giáo dục lòng yêu nước, lý tưởng sống cao cả cho tuổi trẻ ngày càng sa sút. Chúng ta hằng ngày, hoặc đọc trên báo chí hoặc tận mắt chứng kiến những hiện tượng vô cảm, những lối sống ích kỷ, tham lam, những hành động bạo lực dã thú bất chấp luật pháp và đạo lý.
Trong bối cảnh trên, việc làm như con trai tôi và một số cháu thanh niên, sinh viên khác thật vô cùng đáng quý. Những điều hay lẽ phải được thầy cô và sách giáo khoa dạy đã thấm sâu vào tâm hồn, vào nhận thức của các cháu, và các cháu đã biến nó thành hành động cụ thể, thiết thực một cách hoàn toàn tự giác. Nó là những hoa trái đầu mùa mà hiện nay đã hơi hiếm hoi của ngành giáo dục mà biết bao công sức dạy dỗ, rèn luyện mới có được. Vậy thì cớ sao bây giờ lại đang tay bẻ gãy, đập nát, tự mình phủ định việc làm của mình, đi ngược hoàn toàn với mục tiêu giáo dục? Đấy không chỉ là tội lỗi mà còn là việc làm phản giáo dục đến quái gở. Người xưa có chuyện một người đi câu mang cái giỏ không đáy, cho nên dù câu được bao nhiêu cá thì cuối cùng vẫn về không. Ấy là người ta muốn nói về loại người ngu đần hoặc là loại người đi câu nhưng không có mục đích lấy cá mà vì mục đích khác. Chẳng lẽ bây giờ chúng ta cũng dạy học sinh yêu nước theo kiểu ấy? Nhiều người muốn dẹp biểu tình yêu nước của sinh viên luôn lý luận rằng “Đã có Đảng và Nhà nước lo”, hay “Để khi nào Đảng và Nhà nước yêu cầu đã, bây giờ cứ học tốt đi”, đó cũng là một thứ lý lẽ tự phản lại điều đã dạy. Nó trái hoàn toàn với khẩu hiệu “Đâu cần thanh niên có”, trái với hình ảnh của những Trần Quốc Toản, Nguyễn Trung Trực, Trương Định, Phạm Văn Nghị, Võ Thị Sáu,... những người đó có bao giờ nói “đã có vua (hay sau này là Đảng) lo” đâu.
 Do vậy tôi đề nghị Bộ trưởng, với tư cách người đứng đầu ngành giáo dục, trước việc làm sai trái của ngành công an và của nhiều cấp chính quyền, phải tích cực bảo vệ các cháu, dứt khoát không tiếp tay để truy bức, kỷ luật các cháu. Việc làm sai trái của Trường Đại học Công nghiệp TP. Hồ Chí Minh như năm ngoái - ra thông báo sẽ đuổi học sinh viên nào đi biểu tình chống xâm lược - là một việc làm phi pháp, trái đạo lý, trái hẳn chính những điều họ dạy cho sinh viên của họ, không biết Bộ trưởng đã xử lý hay chưa?
 Chúng ta phải sống và làm việc theo hiến pháp, pháp luật và đạo lý, chứ không phải như những cỗ máy vô cảm. Phải phản đối và xử lý những việc làm sai trái, kể cả những nghị định, quyết định vi hiến, trái luật, trái đạo lý. Trong trường hợp cụ thể thấy không nên biểu tình thì người lãnh đạo phải có cách ứng xử nhân văn, đúng luật, và tôi tin rằng sự có lý có tình sẽ được các cháu ủng hộ ngay. Bắt bừa, quy chụp bừa, miễn sao dẹp được thì thôi là cách tiêu diệt lòng yêu nước.
Còn nếu thực sự thấy không cần giáo dục lòng yêu nước, xin Bộ trưởng hãy cho loại ra khỏi chương trình những Nam quốc sơn hà, Hịch tướng sỹ, Bình Ngô đại cáo, Tuyên ngôn độc lập, Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến,... loại ra khỏi chương trình những bài học lịch sử về Hùng Vương, về Hai Bà Trưng, Lý Bí, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Bình Trọng, Trần Quốc Toản, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ,... về  Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Điện Biên Phủ,...
Để con em chúng ta hôm nay khỏi ôm theo lòng yêu nước đau đớn và vướng vào những hệ lụy oan khốc.
Thưa Bộ trưởng
Tôi viết ra những điều trên trong nỗi xúc động và bất bình cao độ của một phụ huynh, của một nhà giáo, của một công dân, của một trí thức luôn luôn đau đáu với vận nước và sự nghiệp giáo dục. Trong nỗi xúc động đó, nếu có chỗ nào lời lẽ quá căng thẳng xin Bộ trưởng thông cảm.
Xin trân trọng cảm ơn Bộ trưởng.
Đào Tiến Thi
Nơi gửi:
- Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phạm Vũ Luận
- Báo Giáo dục Việt nam, báo Thanh niên, báo Tuổi trẻ, một số blog cá nhân.

-->đọc tiếp...

ANH BA SÀM BÌNH LUẬN VỀ THƯ NGỎ CỦA 71 NHÂN SĨ TRÍ THỨC


Sau khi 71 nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước gửi THƯ NGỎ đến Quốc hội, Chính phủ, lãnh đạo Đảng và Nhà nước, đã được đăng tải và bàn luận rộng rãi trên mạng internet và được nhiều cơ quan thông tấn quốc tế loan tải, thực hiện các bài phỏng vấn, Anh Ba Sàm TTX Vỉa hè có bình luận như sau:
Đây là một văn bản có nhiều điểm đặc biệt, khác hẳn so với các “thư ngỏ”, “kiến nghị” trước đây, bởi vì văn bản này:

1- Quy tụ được nhân sĩ, trí thức trong, ngoài nước, có những khác biệt về “cương vị”, về cách thể hiện thái độ, thậm chí có thể cả nhiều vấn đề về đường hướng phát triển đất nước.

2- Mạnh dạn thể hiện quan điểm đối với những vấn đề thuộc về quyền tự do dân chủ của người dân.

3- “Mạnh dạn” vậy, nhưng lại có cả những nhân vật lâu nay thường kín đáo thể hiện quan điểm chính trị, đặc biệt có cả người, có lẽ là duy nhất còn lại, là nhân chứng, thậm chí tham gia ít nhiều vào bức Công hàm Phạm Văn Đồng.

4- Báo hiệu một bước tiến khó lường trong phương thức đóng góp, tranh đấu.

Những ai am hiểu tình hình chắc thừa biết mục tiêu của những người chủ trương bức thư ngỏ đâu phải là sự trả lời công khai, chính thức của lãnh đạo chính quyền, đảng. Nhưng những người lãnh đạo nếu không “soi” kỹ bức thư, chỉ dựa vào ý kiến “tham mưu”, để nhìn ra mấy điểm nêu ở trên, mà chỉ thấy lời lẽ nhẹ nhàng trong đó do phải dung hòa nhiều thành phần, quan điểm khác nhau, thì e rằng sẽ không lường trước được ảnh hưởng của nó. (lời bình tại đây).

Từ 4 điểm khác biệt so với các thư ngỏ, kiến nghị trước đây, rút ra 4 ý nghĩa, ngoài những mục tiêu rõ ràng nêu trong nội dung thư ngỏ:

1- Một bước gắn kết hơn nữa không chỉ nhân sĩ, trí thức mà cả mọi người dân khác nhau về hoàn cảnh, quan điểm, trong lúc vẫn bị nhiều ngăn cách, chia rẽ trong suốt mấy chục năm qua.

2- Cảnh báo mối nguy khi quyền lực chính trị không được hậu thuẫn của giới tinh hoa, sẽ mất sự ủng hộ trong dân chúng rất nhanh.

3- Giọng văn nhẹ nhàng, giữa bối cảnh sôi bỏng, đầy bức xúc, có thể không vừa lòng đại chúng, nhưng lại rất cần thiết cho nhiều giới chức trong bộ máy quyền lực đã dần thay đổi cách nhìn, thái độ trước tình hình nguy cấp ngày càng rõ. Mối ác cảm với những ý kiến trái chiều, thường bị thổi phồng, lợi dụng, sẽ giảm bớt.

4- Chứng tỏ thêm cho những ai còn e ngại, lo sợ phải lên tiếng rằng: bằng phương pháp ôn hòa, kiên nhẫn, khéo léo, đúng pháp luật thì không thể có giới hạn nào cho quyền tự do ngôn luận, biểu đạt ý kiến, dù cho có động chạm tới những chủ đề khó nói nhất. (lời bình tại đây).

Nguồn: TTX Vỉa hè Ba Sàm.
-->đọc tiếp...