Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012
BBC: TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN ĐÒI EU GÂY SỨC ÉP
Tổ chức nhân quyền đòi EU gây sức ép
Các tổ chức nhân quyền kêu gọi EU gây sức ép với Việt Nam tại cuộc đối thoại nhân quyền sẽ diễn ra tại Hà Nội vào ngày 12/01.
HRW lưu ý trường hợp bà Bùi Thị Minh Hằng
Trước cuộc gặp, tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch- HRW) từ New York ra báo cáo dài, khuyến nghị EU “gây sức ép để Việt Nam thả hết tù nhân chính trị và đưa ra những cải thiện cụ thể về tự do ngôn luận, nhóm họp, lập hội và tôn giáo”.
Ba tổ chức khác cũng đưa ra một tuyên bố chung phê phán hồ sơ nhân quyền ở Việt Nam.
‘Lăm lăm bỏ tù’
HRW cho biết họ gửi cho EU một bản góp ý 15 trang, yêu cầu Việt Nam cải thiện bốn lĩnh vực “chủ chốt”.
“Giới ngoại giao Việt Nam thích quảng cáo với các đối tác nước ngoài về sự tôn trọng pháp trị ở đất nước mình”, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách châu Á của HRW nói.
“Nhưng một hệ thống tư pháp lăm lăm bỏ tù những người phản kháng ôn hòa thể hiện điều ngược lại với những cam kết rỗng tuếch của chính quyền”.
Theo HRW, trong năm 2011, có ít nhất 33 blogger và nhà vận động nhân quyền bị kết án hình sự, và 27 nhà vận động khác bị bắt và chờ điều tra/xét xử.
HRW nhắc đến cả trường hợp bà Bùi Thị Minh Hằng, gọi người này là “nhà vận động quyền lợi đất đai” mặc dù thực tế bà được biết qua việc tham gia biểu tình chống Trung Quốc.
Hôm 6/1/2012, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị vẫn nói: “Các cơ quan chức năng của thành phố Hà Nội cho biết Bùi Thị Minh Hằng đã nhiều lần gây rối trật tự công cộng”.
“Việc xử lý trường hợp này phù hợp với các quy định của pháp luật Việt Nam”.
HRW cũng kêu gọi EU đề cập “nạn công an và cán bộ lạm dụng trại viên trong các trung tâm quản chế và trừng phạt các hành vi lạm dụng đó”.
Tổ chức này kêu gọi “chấm dứt cưỡng ép lao động trong các trung tâm cai nghiện, trại cải tạo, và trung tâm quản lý người lao động tình dục và người vô gia cư”.
Đòi tăng sức ép
Trong khi đó, ba tổ chức - Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam, Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH), Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn - ra tuyên bố chung cũng nhân cuộc đối thoại này.
Họ nhấn mạnh tầm quan trọng của sự kiện vì đây là cuộc đối thoại nhân quyền cấp cao đầu tiên, mặc dù Việt Nam và EU đã nhiều lần đối thoại trước đây.
Bà Souhayr Belhassen, Chủ tịch FIDH, tuyên bố: “Liên Âu phải lấy mọi biện pháp cần thiết, với quyết tâm chính trị cần đủ, tạo áp lực lên chính phủ Việt Nam để nhà cầm quyền bảo vệ thay vì tống vào tù những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền”.
Hiệp định về hợp tác và đối tác giữa EU và Việt Nam (PCA) có thể được ký trong năm 2012
Bản tuyên bố lưu ý cuộc đối thoại “diễn ra vào lúc những đàn áp chống giới ly khai và bỏ tù các nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền tiếp diễn từ năm 2009, mà những án lệnh cuối cùng vừa xẩy ra cách đây chưa đầy hai tuần lễ”.
Ba tổ chức này đề cập cụ thể vụ xử tù cuối tháng 12 năm ngoái với bà Hồ Thị Bích Khương và Mục sư Nguyễn Trung Tôn.
Họ cũng yêu cầu EU gây áp lực trả tự do cho Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất hiện không được Việt Nam công nhận.
Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, cũng là phát ngôn nhân cho Viện Hóa Đạo.
Hồi tháng 12, Đại sứ của Phái đoàn Liên minh châu Âu tại Việt Nam, ông Franz Jessen, nói EU sẽ hợp tác sâu sắc hơn với Việt Nam trong những vấn đề nhân quyền, chống tham nhũng, tự do báo chí…
Ông hy vọng Hiệp định về hợp tác và đối tác giữa EU và Việt Nam (PCA) sẽ được ký trong năm 2012.
Nguồn: bbc.co.uk
Nguồn: Bauxite VietNam.
THƯ GỬI CON GÁI TRỊNH KIM TIẾN
Kim Tiến, con gái của ba;
Cuối cùng thì phiên tòa xử kẻ đánh chết cha con vẫn phải mở. Sự chậm trễ này, ba nghĩ người ta còn xin ý kiến, còn bàn bạc làm sao vừa nhẹ tay đối với kẻ thủ ác, vừa giữ được hình ảnh tốt đẹp của lực lượng gọi là công an nhân dân, vừa xoa dịu được dư luận. Gần một năm qua, con vất vả trên hành trình tìm công lý cho cha con. Ba chưa vội chúc mừng con vì còn phụ thuộc vào kết quả phiên tòa nhưng dẫu sao đây cũng là kết quả ban đầu nhờ vào sự nỗ lực của con trong gần một năm qua. Mà mừng làm sao được con, khi có thêm một người lâm vào cảnh tù tội nhưng không thể bỏ qua vì yêu cầu bảo vệ pháp luật. Hẳn con biết chuyện cụ Hồ đã từng gạt lệ khi ký bản án tử hình một cán bộ quân đội trong vở kịch “Đêm trắng”.
Ba biết, con cũng như ba, chẳng sung sướng gì khi kẻ đánh chết cha con phải chịu một lời tuyên án nặng nề. Nhưng rồi lại bị tâm lý giằng xé. Khi người ta đánh cha con, họ có nghĩ đến sự đau đớn của cha con không? Khi ngăn cản con cho cha ăn, khi không cho gia đình đưa cha con đi bệnh viện, khi cha con vào viện, tay còn phải đeo còng, khi nói với bác sĩ cha con là tội phạm … thì họ có chút nhân tính nào không? Mà kể chi đến nhân tính, họ bất chấp tất cả từ khi cha con nguy kịch đến tính mạng cho đến khi chết, có nghĩa là họ thách thức cả pháp luật.
Nhưng điều quan trọng hơn là, con muốn pháp luật phải được thực thi, oan khuất của cha con được sáng tỏ. Con muốn trên đời này không còn ai phải chịu nỗi đau mất cha, mất người thân bởi những kẻ coi thường pháp luật. Con không muốn những tai họa xảy ra đến với gia đình con còn có thể xảy ra đối với những gia đình khác. Một bản án nghiêm khắc, đúng pháp luật mới có thể răn đe những kẻ lợi dụng chức vụ, quyền hạn để hành hạ dân. Chỉ có bản án nghiêm minh, công bằng thì pháp luật mới được tôn trọng.
Ba hiểu, việc đòi hỏi công lý của con không xuất phát từ sự hận thù. Điều đó khiến ba tôn trọng và nể nang con.
Ba rất đau buồn và thất vọng trước hiện thực xã hội. Pháp luật đang bị chà đạp một cách trắng trợn. Cha con chỉ là một trong số hàng chục nạn nhân bị chết khi rơi vào tay công an trong mấy năm gần đây. Lối hành xử với dân của công an và những người có chức quyền ngày càng mang nặng tính bạo lực, coi thường luật pháp. Vì sao chúng có thể ngang ngược, lộng hành đến như thế? Ba đã trải qua gần chục năm khiếu kiện với nhiều vụ việc, của ba có, của bà con cùng sống chung một dải đất với ba có. Ba từng gặp những kẻ gọi là đầy tớ của dân trâng tráo, chây ỳ, vô liên sỉ vô cùng. Trong các vụ ba theo đuổi, chính quyền, cơ quan tư pháp làm hết sức bậy bạ nhưng chưa có khi nào nhận sai về mình. Đó là ba nói về những công văn trả lời, còn đa phần, họ lờ đi vì không biết bênh vực cho cấp dưới như thế nào.
Cũng qua quá trình đi khiếu kiện, ba hiểu sở dĩ chúng dám như thế là vì chúng được cả một hệ thống bao che rất chặt chẽ từ trên xuống dưới, không làm gì được.
Con gái thương yêu;
Hai mươi tuổi, con đã phải gánh lên vai trách nhiệm của người chủ gia đình vì mẹ con quá đau đớn trước cái chết của cha con, tinh thần không còn đủ tỉnh táo. Lẽ ra tuổi con là tuổi yêu đương, tuổi học hành, tuổi vui chơi với bạn bè, tuổi còn được cha mẹ chiều chuộng không phải lo lắng gì. Thế mà, con vừa phải chất lên vai những việc cha con đang làm dở, vừa lo đi tìm công lý cho cha.
Con và các em con trở thành những đứa trẻ mồ côi, mẹ con trở thành người đàn bà góa bụa, bà con hơn 90 tuổi lâm vào cảnh “Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống, trời hay chăng trời”. Trong khi đó, các con đẻ của ba có đầy đủ bố mẹ, được bố mẹ săn sóc từng ly từng tí, mặc dù chúng còn lớn tuổi hơn con. Điều đó khiến ba thương con vô cùng, một tình thương xa xót, đau đớn.
Khi gặp nhau, con gọi ba, ba gọi con rất tự nhiên, như là một sự sắp đặt của thượng đế dành cho những kẻ khốn khổ, nạn nhân của sự lộng hành, coi thường phép nước. Mà cũng lạ con ạ, không biết có xảy ra ở nơi nào nữa không chuyện những người là nạn nhân của công an, của chính quyền tự nhiên trở thành đối tượng bị theo dõi, thậm chí bị coi là phản động tới mức đi ăn sáng cũng có kẻ cập kè theo dõi. Có còn ở nơi nào nữa không hở con?
Ba không sinh ra con, ba cũng không nuôi con được ngày nào. Ba là một cựu chiến binh về hưu sớm, không có điều kiện giúp con về vật chất. Ba cũng chưa bao giờ mua được món quà nào tặng con. Nhưng ba biết, cha con mất đi, con thèm một tiếng gọi cha như thế nào. Làm sao có thể đem cha về cho con? Vậy thì tiếng con gọi ba, ít ra cũng lấp đi cho con một khoảng nào đó hụt hẫng, dù là phần nghìn, phần vạn. Ngược lại, về phía ba, ba muốn che chở, an ủi con với mong muốn bù đắp cho con phần nào nỗi đau mất cha, dù cũng chỉ là phần nghìn, phần vạn.
Khi nhập ngũ, ba đã từ bỏ tất cả kể cả gác lại giấy gọi đi du học nước ngoài để làm nghĩa vụ công dân. Trở về sau chiến tranh, ba không có thần thế gì. Nói rõ hơn là ba cũng có anh em, bạn bè có chức có quyền nhưng lối sống, lối nghĩ của họ khiến cho ba không thể đồng hành vì ba là người có liêm sỉ. Ba chỉ có ngòi bút với tiếng nói trung thực thốt ra từ trái tim biết yêu, biết ghét.
Cái chết của cha con đã làm cho con thức tỉnh các vấn đề xã hội. Rồi ba con mình gặp nhau trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Qua đó, ba thấy con cứng cát lên rất nhiều. Ý thức, trách nhiệm công dân của con cũng được nâng lên. Trước hết là trách nhiệm đối với Tổ quốc, tiếp theo là trách nhiệm đối với nỗi thống khổ của đồng bào là nạn nhân của bạo lực, của áp bức, bất công.
Con còn trẻ lắm. Ba không dám đòi hỏi con nhiều về sự chín chắn. Làm sao có thể đòi hỏi con về những điều mà phải nhiều chục năm nữa con mới thấu. Các con đẻ của ba cũng thế thôi. Nhưng ba biết, con có những suy nghĩ mà lứa tuổi hai mươi như con không dễ gì có được. Từ trong đau khổ, con vụt đứng dậy, sáng chói. Con biết vượt lên chính mình, biết vượt qua nỗi sợ hãi, biết bất bình khi công lý chưa tới được những người dân thấp cổ bé họng. Con có tuổi trẻ để hành động một cách thông minh và khôn ngoan. Con có những điều mà khi còn ở tuổi con, ba không có được.
Ba tin rằng, con sẽ đóng góp sức mình một cách có hiệu quả trong việc đấu tranh cho sự toàn vẹn của Tổ quốc, cho công bằng xã hội.
Con gái yêu quí. Hãy cứ gọi ba như thế con nhé. Con hãy cất lên tiếng “ba ơi” để nguôi ngoai đi phần nào nỗi đau mất cha. Con hãy cứ gọi “ba ơi” để nhắc nhở ba luôn giữ bầu máu nóng đối với những nạn nhân của sự bạo quyền. Ba mong một bản án nghiêm minh trong vụ xử ngày 13/1 này để linh hồn cha con được siêu thoát, để pháp luật được thượng tôn.
Ba và những người yêu Công lý và Sự thật luôn ở bên con - Kim Tiến, con gái yêu quí của ba ạ.
Ba của conNguyễn Tường Thụy.Nguồn: Nguyễn Tường Thụy Blog.
CHỦ TỊCH HUYỆN HOÀI ĐỨC PHÁ NHÀ CƯỚP ĐẤT 2 GIA ĐÌNH LIỆT SỸ - Bài 1
CHỦ TỊCH HUYỆN HOÀI ĐỨC (HÀ NỘI) PHÁ NHÀ CƯỚP ĐẤT GIA ĐÌNH LIỆT SỸ
Thưa chư vị,
Chúng tôi vừa nhận được lời kêu cứu, cùng 02 video clip và rất nhiều hình ảnh của hai gia đình liệt sĩ ở khu Cổ Bồng, xã Di Trạch huyện Hoài Đức, TP Hà Nội tố cáo Chủ tịch huyện Hoài Đức Vương Duy Hướng chỉ đạo phá nhà cướp đất của họ, đẩy hai gia đình này phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất kể từ ngày 18 tháng 3 năm 2010 đến nay. Xin đăng tải lên đây để chư vị được biết:
Hai gia đình liệt sỹ ở xã Di Trạch huyện Hoài Đức bị Chủ tịch huyện Hoài Đức Vương Duy Hướng cướp đất trắng trợn
Chúng tôi là Trần Thị Vượng và Nguyễn Thị Vân đều là góa phụ ở Cổ Bồng, xã Di Trạch, huyện Hoài Đức Hà Nội, xin trình bày hoàn cảnh gia đình bị Chủ tịch huyện Hoài Đức Vương Duy Hướng cướp đất trắng trợn như sau:
I.Đối với hộ Nguyễn Thị Vân - gia đình có 3 liệt sĩ, 1 bà mẹ Việt Nam anh hùngSố điện thoại: 01688437128
Năm 1980 cụ Nguyễn Thị Nhớn mẹ hai liệt sỹ chống Mỹ Nguyễn Đình Mộc (hy sinh ở chiến trường Lào năm 1969) và Nguyễn Đình Dục (hy sinh ngày 15/03/1969 ở Quảng Trị). Quá đau buồn có hai con chết trận, cụ lên mảnh đất gần bãi tha ma Cổ Bồng khai hoang mảnh đất 213,83 m2. Việc cụ Nhớn ở từ năm 1980 trên mảnh đất cụ khai hoang được ông Nguyễn Đình Thuận chủ tịch xã khóa 1980 ký chứng, xác nhận; được ông Nguyễn Bá Khải bí thư Đảng ủy xã Di Trạch khóa 1980 ký chứng xác nhận; được ông Vương Tất Cân chủ tịch xã năm 2001 ký tên, đóng dấu xác nhận và đề nghị huyện và các cấp hợp thức hóa đất cho cụ. Hộ liền kề là ông Đỗ Mạnh Hoan cũng xác nhận đúng sự thực cụ Nhớn ở từ năm 1980 trên đất bỏ hoang. Năm 2001 thì cụ Nhớn làm nhà 02 tầng kiên cố tích cóp từ tiền lương, tiền xương máu của hai liệt sỹ chống Mỹ để làm nhà thờ Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nhĩ và con cụ Nhĩ là liệt sỹ chống Pháp Nguyễn Đình Cần. Năm 2009 cụ Nhớn mất thừa kế nhà đất cho tôi. Trong hơn 30 năm từ 1980 đến ngày 18/03/2010 gia đình tôi sinh sống ổn định không tranh chấp với cá nhân, cơ quan tổ chức nào.
Ngày 21/12/2009 chủ tịch huyện Hoài Đức Vương Duy Hướng vu khống chúng tôi làm nhà trên đất nông nghiệp. Tôi yêu cầu ông Hướng xuất trình bằng chứng đất nông nghiệp thì không có. Ngày 18/03/2010 ông Hướng huy động hàng trăm công an, nhiều máy ủi đến phá tan căn hộ hai tầng của gia đình tôi trước sự phẫn nộ của hàng ngàn người đi đường. Chúng đập phá đồ đạc, nhà cửa, ném hết bằng Tổ quốc ghi công ra ngoài đường, người người đều phẫn nộ. Từ ngày 18/03/2010 đến nay gia đình tôi sống cảnh màn trời chiếu đất. Cán bộ huyện Hoài Đức suốt ngày rêu rao là uống nước nhớ nguồn, đời đời nhớ ơn liệt sỹ, vậy là nhớ ơn bằng cách cướp đất, ném bằng Tổ quốc ghi công ra ngoài đường cướp đất mang đi bán chia chác nhau.
I. Đối với hộ Trần Thị Vượng – gia đình có 1 Liệt sĩSố điện thoại: 0985955698 (gặp anh Kết)
Tháng 05/1989 gia đình tôi đã khai hoang mảnh đất 627m2 trên mảnh đất Cổ Bồng gần bãi tha ma ngày trước, dựng nhà ở. Việc gia đình tôi ở từ tháng 05/1989 các cấp chính quyền đều biết rõ nhưng chẳng ai có ý kiến gì. Ngày 15/04/1995 đoàn kiểm tra liên ngành của xã Di Trạch công nhận gia đình tôi làm nhà trên đất bỏ hoang lâu ngày. Ngoài ra gia đình tôi còn được bà Vương Thị Loan chủ tịch xã Di Trạch ký đóng dấu xác nhận đã ở từ năm 1989 trên mảnh đất bỏ hoang; được ông Lý Bá Hòa nguyên là trưởng công an xã Di Trạch nay là phó chủ tịch xã Di Trạch ký tên, đóng dấu xác nhận gia đình tôi ở từ 1989 trên đất hoang là đúng sự thật; được ông Phạm Gia Thắng và ông Nguyễn Xuân Diện là trưởng và phó Phòng Lao động Thương binh xã hội huyện ký tên, đóng dấu công nhận gia đình tôi ở từ năm 1989 trên đất hoang là đúng sự thật. Trong 21 năm tính từ tháng 05/1989 đến ngày 18/03/2010 gia đình tôi sinh sống ổn định lâu dài, không có cá nhân cơ quan, tổ chức nào khiếu kiện tranh chấp. Như vậy, theo Luật Đất đai ban hành năm 2003 thì thừa đủ điều kiện cấp sổ đỏ. Vậy mà ngày 21/12/2009 chủ tịch huyện Hoài Đức Vương Duy Hướng vu cho gia đình tôi làm nhà trên đất nông nghiệp, không có bằng chứng, không có quyết định thu hồi đất. Ngày 18/03/2010 ông Hướng chủ tịch huyện Hoài Đức cho công an, máy xúc máy ủi ào ào đến đập phá, ném bằng Tổ quốc ghi công ra ngoài đường để cướp đất, nhiều người đi đường phẫn nộ. Từ ngày 18/0/30/2010 đến nay 05 mẹ con tôi sống cảnh màn trời chiếu đất rất khổ. Cầm thú còn biết yêu thương đồng loại, còn ông Hướng chủ tịch huyện Hoài Đức thì không!
Cả hai chúng tôi đều kêu cứu đến thành phố Hà nội nhưng ông Vũ Hồng Khanh phó chủ tịch thành phố bao che cho ông chủ tịch huyện Hoài Đức Vương Duy Hướng.Chúng tôi tiếp tục kêu cứu, khiếu nại lên Đảng, Nhà nước, tòa án tối cao nhưng chẳng ai giải quyết.
Nay chúng tôi khổ lắm rồi, chẳng còn biết kêu ai nữa, đã kêu hết các cơ quan từ thấp đến cao rồi! Hai gia đình chúng tôi đã đổ bao xương máu cho Đảng cho Dân, nay chính quyền xã, huyện đối xử với thân nhân anh hùng liệt sỹ, Mẹ Việt Nam anh hùng là thế đấy! Lúc chiến tranh, cha ông chúng tôi ra trận bảo vệ Tổ quốc, giành độc lập tự do cho Tổ quốc nên mới có ngày hôm nay, thế mà ông Hướng là kẻ đã quên lời Đảng dạy phải biết ơn, đời đời biết ơn anh hùng, liệt sỹ.
Nay chúng tôi chỉ còn cách kêu cứu! Xin hãy giúp đỡ, lên tiếng bảo vệ quyền lợi cho chúng tôi, để những kẻ ác bá phải bị trừng trị bởi pháp luật và công lý.
Di Trạch ngày 10/1/2012
Trần Thị Vượng - Nguyễn Thị Vân
Email: tranthivuonghoaiduc@gmail.com
_________________
ĐƠN CẦU CỨU KHẨN CẤP NHƯNG CHƯA ĐƯỢC CỨU

02 VIDEO CLIP LỜI KÊU CỨU CỦA HAI GIA ĐÌNH LIỆT SĨ
***
MỘT SỐ HÌNH ẢNH HIỆN TRẠNG HAI GIA ĐÌNH LIỆT SĨ Ở KHU CỔ BỒNG, XÃ DI TRẠCH,
HUYỆN HOÀI ĐỨC, THỦ ĐÔ HÀ NỘI
HUYỆN HOÀI ĐỨC, THỦ ĐÔ HÀ NỘI
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











