Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012

Thư giãn cuối tuần: XE CỘ và CHỮ NGHĨA



Vật bất ly thân của xe khi các vụ cháy, nổ ngày một gia tăng.
Xe máy tiếp sức cho ô tô.
Tuân thủ đúng quy định xe phải có biển.
Lời nhắn nhủ cho các quái xế.
Chiếc xe độc đáo làm nâng cao tầm nhìn cho chủ của nó.
Lời khuyên cho những ai thiếu cẩn thận...
...và tốt nhất nên gửi xe cho an toàn.
Món mới: Bánh mỳ bốn tê.
Lời nhắc nhở khách hàng.
Hãng viễn thông mới: Việt Theo.

Thu mua
Thu mua "xắt" vụn.
Biển quảng cáo luyện ôn thi đại học. Luôn có phương án cho tình huống xấu nhất.
Biển quảng cáo luyện ôn thi đại học. Luôn có phương án cho tình huống xấu nhất.
Vé gửi xe nhưng lại không có giá trị lấy xe.
Vé gửi xe nhưng lại không có giá trị lấy xe.
Hò dô ta cùng đẩy xe buýt.
Hò dô ta cùng đẩy xe buýt.
Tuân thủ quy định đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, kể cả khi đang ở trên máy bay.
Tuân thủ quy định đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, kể cả khi đang ở trên máy bay.
Khuyến cáo không chọc phá thú dữ.
Khuyến cáo không nên chọc phá thú dữ.
Tẩm quất thư
Tẩm quất thư "dãn".


Đội thế này để bất chấp trời mưa gió.
Biện pháp khóa điện thoại hữu hiệu nhất.
Vừa đi vừa rao tìm biển.
Xe "đại gia" với biển số độc toàn 9.
Sành điệu với ton sur ton.
Răng cũng cần phân biệt đâu là răng cán bộ hay răng dịch vụ.

NGUỒN: VNEXPRESS.NET.
(trừ bức đầu tiên, trên cùng là nhặt ở chỗ khác)

Ông Hồ Nghĩa Dũng lại  hiện về, lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải

Phương Bích: THU QUA ĐÔNG LẠI, BỒI HỒI SẮP XUÂN

Đông qua Xuân lại tới...
.
Chuyện thứ nhất:
Cách đây đúng chục năm, một anh bạn cho mình mượn một cuốn sách có nhan đề “Tử vì đạo”. Có lẽ cuốn sách này bị những người theo công giáo rất phẫn nộ vì cho là có ý phỉ báng các vị thánh. Mình đã có ý đi tìm lại cuốn sách này, trong những hiệu sách cũ mà vẫn chưa tìm được.

Cốt chuyện thực ra làm mình rất xúc động. Chuyện về một thanh niên lêu lổng, trộm cắp, lừa tình, lừa tiền, nghĩa là mọi thói hư tật xấu đều có cả. Sau một vụ lừa đảo bị đổ bể, gã bị bỏ tù. Ra tù, gia đình không chứa chấp, xã hội chối bỏ. Thất nghiệp, gã lang thang đi đó đây, mong kiếm được một công việc để kiếm sống. Mình nhớ mang máng tên gã là Raj hay là gì đó.

Một buổi trưa nọ, Raj dừng lại trong một ngôi đền bỏ hoang bên bờ sông để nghỉ. Gã ngủ thiếp vì đói khát và mệt nhọc. Lúc chợt tỉnh giấc, gã thấy một bác nông dân đang ngồi bên cạnh nhìn gã đăm đăm.

Họ ngồi bên cạnh nhau, nói dăm ba câu chuyện bâng quơ. Bác nông dân buồn bã than phiền về chuyện khúc mắc gia đình, Raj thì đưa ra lời khuyên vô thưởng vô phạt gọi là xã giao. Sau đó họ chia tay. Raj không đủ sức đi tiếp, gã định nghỉ lại tại ngôi đền dăm ba bữa nữa mới tính đi tiếp. Sáng hôm sau, bác nông dân lại ghé qua ngôi đền. Bác vui vẻ nói mọi chuyện trong nhà đã ổn thỏa. Raj nhận thấy trong cách nói của bác nông dân có vẻ gì đó cung kính, gã không hiểu nhưng rồi cũng mặc kệ. (Sau này gã mới đoán rằng do đói khát lâu ngày nên người gã gầy rộc đi, râu tóc dài ra nên hẳn nom gã giống một nhà truyền đạo. Gã quyết định không cắt râu tóc, kiếm thêm cái gậy, luôn nói lấp lửng để giống một nhà hiền triết…). Họ vẫn nói chuyện theo kiểu bâng quơ như thế. Lại nói về chuyện ông A xích mích với bà B, ừ thì gã cũng lại nhận xét thế này thế nọ. Bác nông dân im lặng lắng nghe, sau đó bác ra về không quên để lại cho Raj ít đồ ăn và hoa quả.

Hầu như ngày nào bác nông dân cũng ghé qua ngôi đền. Ngày nào bác cũng đem đến cho Raj một ít đồ ăn thức uống. Thỉnh thoảng bác lại đưa ra những tình huống khó xử của bác hay một ai đó trong làng và lắng nghe Raj phán. Lạy Chúa phù hộ, mọi việc đều xuôi chèo mát mái. Raj cảm thấy vận may đến với gã, gã chẳng phải làm gì mà vẫn có cái để sống. Gã quyết định ở lại ngôi đền một thời gian. Ngày lại ngày trôi qua, những người trong làng bắt đầu tìm đến ngôi đền. Chuyện gì họ cũng đem ra hỏi Raj, và may mắn vẫn chưa rời bỏ gã, chuyện gì cũng ổn thỏa một cách tình cờ, nhưng lại đem đến cho Raj danh tiếng bất ngờ. Chuyện 2 làng đánh nhau một mất một còn, họ nhờ đến Raj can thiệp. Raj lên tiếng theo kiểu ba phải, thế mà cũng dẹp được mối cừu hận. Tiếng lành đồn xa, người ở các vùng khác bắt đầu tìm đến. Thậm chí có người còn tình nguyện đến quét dọn ngôi đền, đồ ăn thức uống người ta đem đến đền ngày một dư dả. Thấy mọi người tốt với mình quá, nhiều lần Raj đã định thú thật về con người mình. Thực ra cũng có lần gã hỏi bóng gió với bác nông dân, người đầu tiên đến với gã. Bác quả quyết Chúa trời đã đưa gã đến với ngôi đền này, ngay từ lần đầu tiên bác nhìn thấy gã nằm ngủ ở đó. Gã thấy buồn cười, nhưng không nỡ làm bác nông dân buồn và thất vọng. Cứ thế việc thú nhận ngày càng trở nên khó khăn hơn vì sự kính trọng của dân làng với Raj mỗi ngày một lớn.

Một ngày kia bất hạnh ập xuống đầu Raj. Không biết Chúa trời trừng phạt sự lừa dối của gã hay thử thách gã thực sự. Hạn hạn kéo dài khiến mùa màng thất bát, dân đói kém. Tuy đói thế nhưng người dân vẫn không để cho Raj đói. Raj cảm thấy dân làng đang trông đợi một cái gì đó ở gã. Vốn sống được bởi lòng tốt của dân làng, gã cũng muốn làm một cái gì đó để đền đáp. Khi gã hỏi gã có thể giúp gì cho dân làng không, bác nông dân rụt rè nói: thầy là một vị thánh, nay nếu thầy tuyệt thực, may ra có thể lay động đến trời cao, mới khiến cho trời mưa được.

-   Đúng thật là điên rồ! Ai mà tuyệt thực lại có thể khiến trời mưa được?

Gã cười thầm trong bụng về niềm tin ngây ngô của bác nông dân. Nhưng rồi mỗi một ngày qua đi, Raj cảm thấy không ổn. Gã cảm thấy những ánh mắt đang nhìn gã chờ đợi một cách tuyệt vọng. Dân làng chưa một ngày để gã bị đói trong khi họ đói vàng mắt ra. Gã điên lắm. Kể ra nếu gã tuyệt thực dăm ba ngày mà khiến trời mưa được thì gã cũng chả xá gì. Nhưng gã biết thừa chẳng bao giờ có chuyện đó. Nếu gã tuyệt thực mà trời vẫn không mưa thì gã sẽ phải chết à? Không được! Gã bắt đầu tính đến bài chuồn khỏi ngôi đền, mặc xác dân làng với cái niềm tin chết tiệt của họ.

Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà gã không thể cất bước đi trốn cho được. Gã cứ bồn chồn đi ra đi vào. Cho đến một ngày, gã quyết định lấy hết can đảm, kể cho bác nông dân nghe toàn bộ cuộc đời mình. Bác nông dân ngồi trầm tư nghe Raj nói. Kể cả khi Raj nói xong, liếc nhìn trộm bác, bác cũng chẳng thốt lên tiếng nào. Raj ngạc nhiên lắm, gã đã chuẩn bị tinh thần để nghe bác sỉ vả một cách thậm tệ nhất rồi tống cổ gã ra khỏi đền, thế mà bác ấy cứ ngồi thản nhiên nhìn ra bờ sông. Không chờ đợi được nữa, Raj  đành phải lên tiếng:

-  Bác thấy thế nào?

-  Chẳng thế nào cả. Thầy chính là thánh ở chỗ đó.

Nói rồi bác vươn vai đứng dậy, chào tạm biệt gã để trở về làng. Raj những muốn nổi xung lên. Cái gã chờ là những lời chửi rủa, thậm chí là bị đánh, rồi bị đuổi một cách hợp pháp ra khỏi ngôi đền. Như vậy gã mới rũ bỏ được sự hối hận, như thế mới còn con đường sống cho gã. Nhưng nếu họ nghĩ về gã như thế thì có nghĩa là họ ép gã vào con đường chết rồi còn gì. Gã giận điên cả người. Nếu gã trốn bây giờ, chắc sẽ chẳng có ai đuổi theo gã.

Gã nghĩ suốt cả đêm. Cả đời gã chưa bao giờ phải nghĩ nhiều đến thế. Mình không nhớ gã nghĩ trong bao nhiêu lâu, một đêm, một ngày, hay hai ngày? Chỉ nhớ sau cùng Raj đã nói với bác nông dân là gã đồng ý tuyệt thực. Tin lan ra nhanh chóng, hàng trăm nghìn người từ khắp nơi đổ về ngôi đền, chứng kiến “vị thánh sống” của họ tuyệt thực cầu mưa cứu dân. Đến mức chính quyền phải huy động hàng nghìn cảnh sát đến để giữ gìn trật tự an ninh cho cả trăm ngàn người ấy.

Raj đã tuyệt thực bao nhiêu ngày mình cũng không nhớ, chỉ biết khi gã kiệt sức thì trời vẫn không mưa. Người dân lấy khăn ướt thấm lên đôi môi khô nẻ của Raj. Đến ngày thứ….trước khi Raj mê đi, gã nhìn thấy trong ánh hào quang trước mắt gã có những giọt mưa đang rơi…Lạy Chúa tôi, mình không nhớ chính xác câu văn, nhưng đoạn kết không nói rõ là có mưa thật hay đó chỉ là ảo giác trước khi Raj gục xuống. Cũng không rõ con người dối trá ấy đã chấp nhận đánh đổi tính mạng của mình để đem lại niềm tin cho những người dân đã từng cứu mạng gã khỏi chết đói – có chết thật hay không. Thực lòng mình không muốn Raj chết.

Chuyện thứ hai

Khi phát xít Đức chiếm nước Pháp, trong một buổi tiệc, các cô gái điếm bị gọi đến để phục vụ đám sĩ quan. Một tên sĩ quan lên tiếng sỉ nhục các cô gái điếm, các cô yên lặng chịu đựng. Nhưng sau đó, viên sĩ quan tiếp tục tỏ ý khinh rẻ phụ nữ Pháp, cô điếm bé nhỏ đang ngồi trên lòng hắn bất ngờ dùng chiếc dĩa ăn bằng inox đâm mạnh vào ngực viên sĩ quan. Trong khi tất cả lặng đi, cô gái điếm nhảy qua cửa sổ trốn mất.

Suốt mấy ngày trời, lính Đức tổ chức truy lùng cô gái điếm nhưng không thể nào tìm ra. Viên sĩ quan bị đâm kia đã chết. Lính Đức yêu cầu cha cố phải kéo chuông khi chôn cất viên sĩ quan. Thoạt đầu cha cố nhất định không chịu, nhưng khi bọn lính đe dọa sẽ cho người xông lên gác chuông thì cha cố đành chấp nhận kéo chuông. Hóa ra vị cha cố đã giấu cô gái điếm kia trên gác chuông. Sau ngày nước Pháp được giải phóng, cô gái điếm nọ được tôn vinh như một vị anh hùng. Cô được một viên tướng lấy làm vợ và trở thành một phu nhân đáng kính.

Những câu chuyện trên thật hay không có lẽ không quan trọng lắm. Không phải cứ đi tu rồi sẽ thành chính quả. Người biết sửa mình, biết vì cái nghĩa ở đời mới là đáng quý. Cả hai câu chuyện khiến mình nhớ đến câu nói: bất cứ vị thánh nào cũng có một quá khứ…

Chuyện về một kẻ lừa đảo, một cô gái điếm, “hay một tên chuyên giết người khi ngộ ra sẵn sàng rạch bụng, moi tim gan nhờ nhà sư dâng lên Đức Phật – sự tích cá he” đều là sự hướng thiện trong cuộc sống này, còn hơn khối kẻ đạo đức giả mà những người xung quanh đều nhìn thấy, chỉ có mỗi họ là cố tình không thấy mà thôi.
.
Phụ lục:
Chuyện thứ ba:
(đăng trong phần comments)
.
Đại chiến lần 2 ,nhân dân một tỉnh nọ của nước Nga phải đi sơ tán bằng xe ngựa kéo.Ai cũng vội vàng nên không kịp chuẩn bị đồ ăn ,duy nhất có một cô gái mang theo một cái làn ,có phủ một tấm khăn lên trên ,cái làn tỏa ra mùi thơm của thức ăn ,nhưng ai cũng né tráng không muốn nói chuyện với cô ,chỉ vì cô là gái điếm.Đi được vài giờ ai cũngđói khát ,cô gái lấy trong làn ra táo bánh mỳ ,và cả một con gà giò vui vẻ mời mọi người cùng ăn ,nhưng ai cũng ngoảng mặt đi ,bĩu môi bĩu mỏ khing thường cô ,không thèm ăn .Đi gần hết một ngày đường vẫn không tìm thấy quán xá nào bán hàng ăn cả ,cô gái lại vui vẻ bày đồ ăn ra mời mọi người cùng ăn ,mọi người khách khí, rụt rè ăn đồ của cô mời , chả mấy chốc chiếc làn của cô đã hết sạch đồ ăn ,thay vào đấy là tiếng cười nói vui vẻ của mọi người dành cho cô .Cô gái vui lắm.Bỗng có trạm canh của lính Đức ,sau khi kiểm tra giấy tờ bọn lính yêu cầu được ngủ với cô gái mới cho xe đi tiếp .Cô gái phản đối ,mới đầu mọi người im lặng đồng tình với cô ,sau chờ lâu quá mà lính Đức vẫn không cho đi ,trong xe bắt đầu xì xào nho nhỏ ,sau mỗi người một câu khuyên cô gái hãy biết hy sinh vì mọi người ....phải một lúc lâu cô gái đành gạt nước mắt bước vào trại lính...Xong việc ,bọn lính mới cho xe đi .Lúc này không khí trong xe khác hẳn ,ai cũng khinh bỉ không thèm nhìn cô ,có người còn bóng gió gái đĩ nọ kia...cô đau đớn ngồi khóc trong góc xe không một ai thương xót cô ,và họ đã quên chính họ đã khuyên cô gái làm cái việc mà họ đang khinh bỉ kia.
.
Thưa các bạn, vì chuyện tôi đọc đã lâu ,không chính xác từng từ ,nhưng cốt chuyện là như vậy.
Nguồn: Chim Kiwi Blog.

GIẤY BÁO CỦA TÒA ÁN NHÂN DÂN TP HÀ NỘI

Thông báo từ Tòa án

Trịnh Kim Tiến

bởi Trinh Kim Tiến  vào ngày 7 tháng 1 2012 lúc 4:48 chiều

Sau gần mười tháng chờ đợi, kể từ khi xảy ra sự việc đau lòng của bố tôi – ông Trịnh Xuân Tùng, hồi cuối tháng 02 /2011, đến sáng hôm nay, ngày 07/01/2012, gia đình chúng tôi đã nhận được giấy thông báo từ Tóa án nhân dân thành phố Hà Nội thông báo về phiên tòa xét xử sơ thẩm.

Thời gian diễn ra phiên tòa: 8 giờ 30 phút, thứ 6 ngày 13/01/2012 (tức 20 tháng Chạp năm Tân Mão)

Tại: Trụ sở Tòa án nhân dân TP Hà Nội, 43 phố Hai Bà Trưng, HN.

Những người nhận được giấy báo gồm bà tôi: Nguyễn Thị Cúc, em gái tôi: Trịnh Cẩm Tú và tôi: Trịnh Kim Tiến. Như vậy là trong thông báo không có tên mẹ tôi và cũng là vợ của nạn nhân: Nguyễn Thị Miền.

Theo tôi được biết  vụ án liên quan đến vụ việc của bố tôi không thuộc diện xử kín. Theo điều 18, Bộ luật Tố tụng hình sự đã quy định như sau: “Việc xét xử của Toà án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do Bộ luật này quy định. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc hoặc để giữ bí mật của đương sự theo yêu cầu chính đáng của họ thì Toà án xét xử kín, nhưng phải tuyên án công khai.”

Như  vậy bất cứ ai cũng đều có thể tham dự phiên tòa, chỉ cần mang theo chứng minh nhân dân.

Qúa đau đớn trước nỗi đau mất chồng, không còn đủ tinh thần, mẹ tôi đã ủy quyền cho tôi để giải quyết các thủ tục dân sự liên quan đến vụ việc. Phải chăng vì lý do này mà Tòa án tước luôn quyền tham gia phiên tòa với tư cách là người đại diện hợp pháp của mẹ tôi?

Như tôi đã từng lo sợ, đây có thể sẽ là một vụ án nạn nhân bị đánh chết mà ngay đến cả vợ nạn nhân cũng không được tham dự phiên tòa ?

Liệu đây có đúng là một phiên tòa công khai minh bạch ?




Nguồn: Fb Trinh Kim Tiến.
Nguyễn Xuân Diện:
+ Bọn đánh máy chết tiệt ở Tòa án Nhân dân TP Hà Nội hình như có vấn đề: 
- Trịnh Kim Tiến thì đánh thành Trịnh THỊ Kim Tiến. 
- Trịnh Cẩm Tú thì đánh thành NGUYỄN Cẩm Tú. 
- Phố Trần Khát Chân thì đánh thành đường Trần Khát TRÂN.
Bà Thẩm phán cũng cứ nhắm mắt mà ký! 
(Hôm nọ thì đánh Nguyễn Xuân Diện thành PHẠM Xuân Diện).
Đúng là tốn cơm của Dân!
+ Hình như có coi ngày để chọn ngày xử hay sao mà chọn được cái độc Thứ Sáu, ngày 13?



THÁI NGUYÊN: NỔ LỚN GIỮA ĐÊM TẠI NHÀ GIÁM ĐỐC CÔNG AN TỈNH

Thái Nguyên:
Nổ lớn, thổi bay tầng 1 nhà GĐ Công an tỉnh 

Vụ nổ đã làm tầng 1 nhà Đại tá Nguyễn Như Tuấn ở đường Lương Ngọc Quyến, TP. Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên bị thổi tung, các nhà xung quanh cũng bị ảnh hưởng nặng nề.

Vụ nổ xảy ra vào khoảng 2h sáng nay (ngày 7/1) tại nhà Đại tá Nguyễn Như Tuấn, Giám đốc Công an tỉnh Thái Nguyên. Sau tiếng nổ kinh hoàng, toàn bộ khu vực tầng một của ngôi nhà bị phá tan, hệ thống cửa sắt ngoài cũng bị thổi bay.

Hiện trường vụ nổ (Ảnh: Dân trí)

Các nhà hàng xóm của Đại tá Tuấn cũng bị sức ép của vụ nổ làm cửa kính vỡ vụn. Nhiều tấm bạt, biển quảng cáo, mái hiên di động của các cửa hàng xung quanh… bị nổ tung.

Tiếng nổ lớn đã làm người dân trong khu vực hoảng hồn, rất may, vụ nổ không gây ra thiệt hại về người . Hiện tại, lực lượng chức năng đang phong toả hiện trường để điều tra, làm rõ vụ việc.

Hiện tại, lực lượng chức năng đang phong toả hiện trường để điều tra, làm rõ vụ việc (Ảnh: VTC News)

Được biết, Đại tá Tuấn mới được điều lên làm Giám đốc công an tỉnh Thái Nguyên cách đây vài tháng và là người nổi tiếng “mạnh tay” trong việc trấn áp tội phạm về trật tự xã hội trên địa bàn tỉnh.

Trước đó, vào cuối năm 2006, tại Thái Nguyên cũng xảy ra một vụ nổ kinh hoàng tại nhà một vị cán bộ. Vụ nổ xảy ra vào đêm khuya 12/2/2006, tại phòng khách nhà ông Đặng Công Tỉnh, Phó chủ tịch UBND phường Trung Thành, TP Thái Nguyên. Tiếng nổ rung chuyển khu vực và  khiến kính cửa gỗ phòng khách vỡ vụn, cửa sắt xếp tầng trệt cũng méo mó, nhiều vật dụng trong gia đình bị hỏng... Tiếng nổ được gây ra bởi khối lượng chất nổ khá lớn, được cho là chủ ý nhằm vào gia đình ông Tỉnh. 

Lê Minh (Tổng hợp)
Nguồn: VNN.