Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Trịnh Kim Tiến: ĐÓN TẾT

Đón Tết
Trịnh Kim Tiến

Thời gian cứ chảy như những con sóng trôi về biển cả.Nhịp sống hối hả , làm con người ta không còn nghĩ đến tháng năm. Một năm nữa thấm thoát lại sắp đi qua để chào đón một năm mới trong dòng siết của cuộc đời .

Để đón mừng cái khoảnh khắc giao mùa với bao nhiêu hi vọng hân hoan về một tương lai tươi đẹp ,từ những thế kỉ trước , ông cha ta đã cử hành lễ Tết hàng năm một cách trang trọng.Cái Tết Nguyên Đán trở thành một phần không thể thiếu trong phong tục, sinh hoạt của người Việt Nam , ngày hội cổ truyền mang đậm nét văn hóa dân tộc sâu sắc và độc đáo, là sự hòa điệu giữa con người và thiên nhiên theo chu kỳ vận hành của vũ trụ.

Nó là cái Tết của gia đình, Tết của mọi nhà. Hằng năm, mỗi khi năm hết, Tết đến dù làm bất cứ nghề gì, ở bất cứ nơi đâu, kể cả người xa xứ hàng trăm, hàng ngàn ki-lô-mét vẫn mong ước được về sum họp dưới mái ấm gia đình trong những ngày Tết, được khấn vái dưới bàn thờ tổ tiên, nhìn lại ngôi nhà, nhìn lại nơi mà một thời bàn chân bé dại đã tung tăng một thời  và mong được sống lại với những kỷ niệm đầy ắp yêu thương nơi chúng ta cất tiếng khóc chào đời.

“Già trẻ gái trai đều khoái Tết,
Cỏ cây hoa lá cũng mừng Xuân.”

Cứ mỗi độ Tết đến , xuân sang , nhà nhà , người người lại đua nhau đi sắm tết .Hoa Tết trở thành thú chơi không thể thiếu trong những ngày xuân đến .

”Đào hoa, đào diệp lạc phân phân”, hoa đào , lá đào bay tà tà. Hoa đào đã trở thành biểu tượng cho ngày Tết, cho mùa xuân. Thú chơi hoa và cây cảnh ngày Tết nói chung và thú chơi đào nói riêng thể hiện sự tinh tế trong tâm hồn người Việt.

Tôi rất thích đào Tết nhưng gia đình tôi chưa Tết năm nào trưng một cành đào nhỏ trong gian nhà.Bố tôi cũng là người thích chơi đào , nhưng ông không thích nó ở cái khoản , cứ đến Tết là nó lại đắt đến thế .Năm nay  có lẽ sẽ như mọi năm , gần gần sát Tết là ba mẹ con tôi lại ra chợ hoa , nhặt những cành hồng , bó cúc đem về cắm vào cái lọ cũ và bày nó trên cái bàn ở giữa gian nhà .Nhưng có một điều là sẽ không còn ai nhìn những  bó hoa mà chê nó xấu nữa .Bố tôi là một người rất giản dị , nhưng lại ít khi thẳng thắn với những sở thích của mình .Ông có quý, có thích cái  gì cũng ít khi thể hiện  ra mặt .Ông hay bĩu môi, nhìn thứ mình thích mà chê xấu, nhưng ánh mắt của ông thì không thể giấu nổi cái  sự thích thú của mình.

Từ sau ngày 17/11, phiên tòa xét xử vụ việc của bố tôi đã không diễn ra như mong đợi , rất nhiều người vẫn hỏi tôi  về sự việc . Rằng tòa có xử  hay không xử ? Đến bao giờ thì tòa mới xử?

Tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ biết chờ , dù sự chờ đợi có thể khiến tôi mệt mỏi, buồn phiền nhưng tôi không bao giờ từ bỏ nó .Vụ án của bố tôi là một vụ án có tính chất nghiêm trọng, nhưng nó lại không hề phức tạp , mọi thứ đều rất rõ ràng .Vậy mà vụ án lại kéo dài đến gần 10 tháng ,vượt  xa cái thời gian mà đáng lẽ ra chúng tôi phải chờ đợi theo luật định, tôi thấy vậy.

Con người ta có thể mất đi tất cả nhưng chỉ cần còn ý chí và niềm tin sẽ vượt qua mọi thứ, tôi tin là như vậy .Người khác họ có thể cướp của tôi nhiều thứ , nhưng ý chí của tôi , họ không thể đánh cắp .

Có thể rằng họ sẽ kéo dài qua năm sau mới xử vụ án .Tôi cũng có thể giả tưởng rằng , họ có thể sắp lịch xử vào ngày hai mươi bảy ,hai mươi tám hay mồng  bốn , mồng năm Tết Nguyên Đán.Trong khi người ta đang nô nức kéo nhau đi vui xuân trẩy hội, đường phố tấp nập cảnh người bán kẻ mua , những ánh đèn đường huyền ảo , hoa lá thi nhau vươn sắc .Trước khung cảnh màu sắc hoa lệ , những nụ cười hạnh phúc đón xuân , mọi người đang bận rộn , hối hả chuẩn bị cho cái Tết thì có thể bà cháu,mẹ con chúng tôi sẽ phải dắt díu , nắm vịn tay nhau bước đến phiên tòa.Cái quãng đường hai , ba cây số từ nhà đến tòa ấy không xa , nhưng sao tôi hình dung ra nó dài đến thế.Có khi nào chỉ có bốn người chúng tôi đi trên con đường đó cùng với vong linh của bố tôi  , nhưng  dù thế nào tôi  cũng không hề nản lòng.

Đối với bố mẹ, tôi vẫn luôn chỉ là một đứa trẻ chưa khôn lớn , luôn được cưng chiều nâng niu trong lớp  vỏ bọc của tình thương .Dù cho không thiếu những lúc bị mắng , bị đánh vì những việc làm sai trái , những lời nói hỗn láo , nhưng cũng chính những dạy dỗ đó , khiến bước bước chân lầm lỡ không bị lạc đường.Cũng chính nó đã mang lại sức mạnh cho tôi để có thể tiêp tục chờ đợi và hi vọng cho đến hôm nay .

Tất cả chỉ là giả định vì tôi đâu có chắc được điều gì sẽ xảy ra ? vì tôi đâu có quyền hạn để ra lệnh.?Tôi chỉ là một đứa trẻ của bố mẹ tôi .

Trở lại việc đón Tết , năm tới là năm con Rồng không biết là ai sẽ “xông đất “được cho nhà tôi nhỉ? “Xông đất” là 1 tập tục cổ truyền của người Việt , thường thì tính  từ thời điểm giao thừa , người ta hay chọn lựa những người có cung mệnh , tuổi hợp với gia chủ để bước vào nhà trước tiên , lấy vận may cho năm mới .Mọi năm  đều là bố tôi tự tính và xem tuổi nhưng năm nay chắc tôi phải mua quyển vạn sự về nằm trong chăn mà nghiền ngẫm cho kĩ càng mới được.

“Xuân vẫn còn dài, hướng đến tương lai vùng đất mới,
Tết dù đã ngắn, quay nhìn dĩ vãng cảnh người xưa.”

Có lẽ vì vậy mà Tết này tôi càng cần phải gần gũi bên mẹ nhiều hơn.Tôi muốn lấp đầy cái khoảng trống đau thương trong  lòng mẹ  .Đêm 30 Tết tôi sẽ ở nhà đón giao thừa .Tôi với bà , với mẹ và em gái   sẽ đứng trên sân thượng , nhìn lên bầu trời , ngắm những bông pháo đang nở rực rỡ, và sẽ cầu nguyện cho vong linh bố .Rồi đến đêm , tôi sẽ rúc  vào trong chăn , ôm chặt lấy mẹ, ngoắc ngoắc cái ngón chân của tôi tới chân mẹ như bố vẫn hay chọc .Tôi sẽ dung đôi bàn tay của mình, xoa xoa đôi bàn tay khô cứng nứt nẻ của mẹ, rồi hôn lên trán mẹ một cái “ con yêu mẹ “để cái mùa đông này bớt giá băng.

Tôi rất là nghịch ngợm và mải chơi , nhưng cái Tết này tôi phải lớn thật rồi .


 
Nguồn: FB Trịnh Kim Tiến.

21h NGÀY 1 TẾT DƯƠNG LỊCH NĂM 2012

FB. Dũng Mai: Một thanh niên chở bưởi đi bán dạo bị cảm ngã ra đường ở gần Đại học Thương Mại (gần Mai Dich-Hà nội). Mình quẳng xe máy nhảy xuống khênh anh ta vào vỉa hè sơ cứu, bấm huyệt vì người này đã ở trong tình trạng nguy kịch, đái ra quần vô thức; hô hào bà con gần đấy pha trà gừng đổ vào miệng và bấm huyệt nhân trung. Nạn nhân đã tỉnh lại và cho biết anh ở Đan Phượng (Hà tây cũ) bị ế hàng, không có tiền ăn, sáng đến giờ không ăn gì, lại mặc không đủ ấm, tụt huyết áp. Thật may nạn nhân đã tỉnh lại và ăn được chút cơm bà con đem ra. Mình có mấy trăm dúi hết cho anh ta và nhờ bà con trông chừng hộ vì vội đưa bạn ra bến xe Mỹ Đình. Nhìn đi nhìn lại không thấy bạn đâu. Rút điện thoại alô: Em đang ở đâu? - Cảm ơn anh đã gọi lại cho em, em ra bến xe rồi. Mình ngạc nhiên: Ô, đi bằng gì vậy? - À đi bằng chân, nói vậy chứ em vẫy taxi rồi, anh cứ việc làm phúc đi, lần sau không dám phiền anh nữa đâu. 
Sờ túi quần không thấy khóa xe đâu cả. Một cô gái trên hè cầm chìa khóa đưa mình: Vừa nãy chú không khóa xe cháu rút chìa cầm hộ chú, đang lộn xộn kẻ gian lấy mất xe thì sao.
Chùm ảnh cấp cứu anh thanh niên trong đêm đầu năm:
Anh thanh niên đã tỉnh lại và ăn được chút cháo do bà con mang tới.
Nguồn: FB Dung Mai.

CHỈNH ĐỐN ĐẢNG CẦN THANH LỌC

Chỉnh đốn Đảng, cần thanh lọc
BÙI CÔNG TỰ

Mình là một quần chúng rất gần gũi với Đảng. Tuổi 15, 17 nhiệt tình cách mạng đã hừng hực. Chả thế mà ngày đó đã viết hẳn một bài báo nhan đề “Tôi nguyện sống cho Đảng” đăng trên tờ Hải Dương Mới của tỉnh Đảng bộ Hải Dương nơi mình học phổ thông. Bây giờ nhớ lại thấy ngượng quá! Sao mà ngày ấy mình hâm tỉ độ thế!

Đến khi đi học chuyên nghiệp thì các môn Mác Lê, Lịch sử Đảng có điểm cao chót vót. Mình rất khâm phục những người Cộng Sản qua các hồi ký cách mạng như “Nhân dân ta rất anh hùng”, “Người trước ngã, người sau tiến”, “Hồi ký của đồng chí Sao Đỏ”, v..v… Mãi sau này mới hay những tác phẩm ấy có sự gia thêm mắm muối, mì chính của các nhà văn là người ghi chép hồi ký.

Thời kỳ tiếp theo là mấy chục năm làm anh viên chức mình vẫn rất gắn bó với Đảng. Đồng chí bí thư Đảng ủy quê Ninh Bình, cũng tên là Tự, ông Phạm Hữu Tự rất quý mình, thường mời mình trà lá bình luận thời sự. Mình được cái ở cơ quan thì chăm đọc báo Nhân dân, đọc từ chỗ “cơ quan trung ương của .. phố Hàng Trống” đến chỗ “In tại nhà máy in Tiến Bộ… giá … hào (tiền cũ)”, đêm về nhà thì hay dò dẫm nghe các đài địch, đài Bắc Kinh, đài Mạc Tư Khoa, tuy câu được câu mất nhưng cũng có thông tin để nói lại cho đồng chí Bí thư nghe.

Thói quen ấy mình giữ đến tận bây giờ. Các kỳ đại hội Đảng, mình đều tập trung theo dõi, tìm đọc các báo cáo, cương lĩnh, nghị quyết, các lời phát biểu của các đồng chí lãnh đạo. Nhờ thế mình nắm chắc đường lối của Đảng.

Bạn bè của mình thì hầu hết là Đảng viên, tép riu lính tráng cũng nhiều nhưng cục, vụ, thứ trưởng cũng có, mấy ông đại tá nhưng ăn lương tướng. Các vị ấy hoàn toàn không coi mình là quần chúng, trao đổi mọi chuyện, chẳng giấu diếm gì. Gia đình mình nội ngoại Đảng viên đông như quân Nguyên. Mình thật sự là một quần chúng rất gần gũi gắn bó với Đảng.

Vài năm trước mình vào Sài Gòn sống với các con. Bán hết cơ ngơi ngoài Bắc đem vào mua được đám đất xây được cái nhà trong hẻm. Hàng xóm là mấy ông xe ôm, phu hồ, lái xe, thổi kèn đám ma, bận đi kiếm tiền tối ngày. Mình phải vượt biên ra khu đô thị mới làm quen chơi với mấy vị “hạ cánh an toàn”, gồm ông sếp tàu viễn dương, sếp ngân hàng, sếp tuyên giáo, hai ông đại tá quân đội (một ông ăn lương tướng), một ông đại tá công an đồng hương. Thế là sáng sáng, sau vài vòng cuốc bộ, mấy ông già lại tụ tấp café bàn chuyện thời sự chính trị.

Đề tài được thảo luận hôm nay là câu chuyện “xây dựng chính đốn Đảng”.

Một ông bảo: - Dùng từ chỉnh đốn nhẹ nhàng quá, không chính xác. Như ở quân đội khi nói “chỉnh đốn trang phục” là chỉ vuốt cái áo, cái quần cho thẳng thướm chứ không có gì thay đổi cả.

Ông khác lại bảo: - Nói nhưng không làm đâu, nói một đằng làm một nẻo ấy mà. Nhận xét chung là các vị kỳ cựu như thế mà đều thiếu tin tưởng ở chủ trương chỉnh đốn Đảng. Thế mà riêng mình là quần chúng thì lại tin tưởng mới lạ. Hay là do mình không ở trong chăn?

Sáng nay tan cuộc café, mình về tắm táp qua loa rồi mở máy vào mạng định tìm đọc bài diễn văn bế mạc hội nghị TW lần thứ tư (khóa XI) của đồng chỉ Tổng bí thư, mặc dù tối qua đã nghe trên VTV rồi. Thế quái nào con chuột lại dẫn tới mấy trang blog trước. Thì ra đề tài “chỉnh đốn Đảng” cũng được nhiều cây bút quan tâm. Đúng là (Đảng của chúng ta) thật (lời một bài ca).

Bạn Hồ Trung Tú viết trong blog của mình: “Nếu Đảng thực tâm muốn giải quyết các vấn đề cấp bách của Đảng như hội nghị TW kêu gọi và thực lòng muốn nghe các góp ý thì mình chỉ đề nghị một điều, không phải quá nhiều điều kêu gọi tinh thần vốn chưa bao giờ hiệu quả, một điều có thể giái quyết tất cả, nằm ngay trong tầm tay đó là, như tổng thổng B. Clinton nói ở trường ĐH Quốc gia HN ngày 17/11/2000 là: Các bạn hãy để cho tòa án độc lập!”. Đọc câu này bác Quê Choa tán thưởng: Hay!

Là quần chúng ruột rà của Đảng, mình cũng băn khoăn nhiều về vấn đề nêu trên. Bạn Hồ Trung Tú “chỉ đề nghị một điều” thì mình cũng bắt chước bạn ấy “chỉ đề nghị một điều” thôi.

Điều đề nghị của mình là: Muốn xây dựng chỉnh đốn Đảng thì Đảng phải thanh lọc.

Theo mình Đảng cần phải đuổi ra khỏi Đảng những kẻ ngồi trên pháp luật, coi thường pháp luật, khinh miệt nhân dân, lạm quyền, bòn rút công quỹ, hãm hại người chính trực, câu kết bọn lưu manh. Trong bọn này không loại trừ có kẻ cam tâm làm tay sai cho ngoại bang bán rẻ đất nước.

Đảng cũng cần loại bỏ những Đảng viên giàu có một cách bất chính, thiếu trung thực, bám vào cái ghế để trục lợi.

Đảng cũng không thể dung dưỡng trong hàng ngũ những kẻ cờ bạc, xa hoa lãng phí, đạo đức suy đồi, ăn chơi trác táng.

Cũng cần đưa ra khỏi Đảng cả những Đảng viên hạn chế về năng lực, nhận thức, không thể tiền phong gương mẫu hoặc những người đã mệt mọi ý chí phấn đấu.

Trong quá trình loại bỏ những Đảng viên thoái hóa biến chất, hư hỏng, yếu kém nói trên Đảng sẽ dần dần trong sạch, sẽ lấy lại được niềm tin của nhân dân.

Mình không có tư liệu về số lượng Đảng viên của Đảng hiện nay. Nhưng số Đảng viên suy thoái về chính trị tư tưởng, đạo đức, lối sống, tham nhũng, tham ô, lãng phí… theo TBT Nguyễn Phú Trọng nói là “một số không nhỏ”. Thế thì theo mình số này đông lắm, không thể là vài chục ngàn mà phải vài chục vạn hoặc hơn thế nữa. Những người này lại thường kết bè kết Đảng, chiếm giữ những vị trí quan trọng, tiền của nhiều vô kể, mưu mô thủ đoạn khôn lường, thật sự là khó đánh. Vậy thì Đảng với số Đảng viên trung kiên còn lại liệu có đủ dũng khí, đủ trí tuệ, đủ lực lượng để khai trừ những người suy thoái đó ra khỏi Đảng, làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh không?

Không loại bỏ được những đối tượng thoái hóa, biến chất, lạc hậu, trục lợi, hư hỏng ra khỏi Đảng thì như Tổng bí thư đã cảnh báo sự sống còn của Đảng, của chế độ sẽ bị đe dọa.

Thanh lọc Đảng là vấn đề cần được chú trọng để đạt được mục tiêu hội nghị TW lần thứ tư (khóa XI) vừa đề ra, hi vọng Đảng thành công.

TP Hồ Chí Minh, 01/01/2012

*Bài do tác giả gửi trực tiếp cho NXD-Blog. Xin chân thành cảm ơn!
**Cũng như tác giả Bùi Công Tự, chủ Blog không phải là đảng viên, 
đăng bài này để các đảng viên tham khảo.