Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

VÌ SAO NGƯỜI BIỂU TÌNH ĐƯỢC TẠP CHÍ TIME CHỌN LÀ NHÂN VẬT CỦA NĂM?

Vì sao người biểu tình trở thành Nhân vật của năm?


VNN - Tạp chí Time của Mỹ nhìn nhận sự thay đổi chưa từng có ở Trung Đông và những nơi khác trong năm qua bằng cách chọn “người biểu tình” là nhân vật tiêu biểu năm 2011.



Trong thông tin đăng tải hôm qua, Time nói phong trào phản kháng phần lớn tập trung giới trẻ bị gạt ra ngoài lề xã hội, họ quá chán ngán trước sự bất lực chính trị và yếu kém kinh tế.

Tại Trung Đông, các cuộc biểu tình bắt đầu tại Tunisia và lan sang Ai Cập, Yemen và Libya làm thay đổi các chính phủ. Làn sóng biểu tình có tên gọi "Mùa xuân Ả Rập" gồm các cuộc nổi dậy, diễu hành và biểu tình phản đối chưa từng có trong tiền lệ tại các quốc gia ở thế giới Ả Rập như Tunisia, Algeria, Ai Cập, Yemen và Jordan, Mauritania, Ảrập Xêút, Oman, Sudan, Syria, Iraq, Libya và Morocco. Làn sóng được bắt đầu từ một cuộc nổi dậy và biến thành cuộc cách mạng tại Tunisia, sau vụ tự thiêu của Mohamed Bouazizi để phản đối tham nhũng và bị cảnh sát ngược đãi.
Tại Tây Âu là các cuộc biểu tình nhằm phản đối tình trạng kinh tế cùng cực và khoảng cách tài sản quá lớn giữa người giàu và người nghèo. Nợ công khổng lồ đã khiến hàng loạt nền kinh tế khu vực đồng euro, đặc biệt là tại Hy Lạp, nơi đề xuất cứu trợ từ IMF và châu Âu với yêu cầu cắt giảm ngân sách mạnh mẽ và hàng loạt biện pháp thắt lưng buộc bụng khác. Phản ứng trở lại, hàng chục nghìn người đã xuống đường ở Athens và những nơi khác để phản đối các tổ chức tài chính hiện hành và giới tinh hoa chính trị tắc trách đã đẩy họ vào hỗn loạn. Cuộc biểu tình tương tự đã làm rung chuyển Tây Ban Nha. Ở cả hai quốc gia, chính phủ đương nhiệm đã sụp đổ và thủ tướng đều phải ra đi.

Tại Mỹ, sự trì trệ về kinh tế đã châm ngòi cho phong trào biểu tình “Chiếm lấy phố Wall” của dân chúng với khẩu hiệu “99% dân Mỹ chống lại 1% kẻ giàu có”. Phong trào được bắt đầu từ ngày 17/9/2011 với cuộc biểu tình đầu tiên diễn ra ở công viên Zuccotti ở Manhattan, New York (Mỹ) với nhiều hình thức như: biểu tình tuần hành, cắm lán trại tại các khu vực quanh thành phố… Phong trào này nhằm vào cộng đồng tài chính, mà chủ yếu là những người giàu, những kẻ được coi là tài phiệt - tuy chỉ chiếm một phần nhỏ dân số nhưng lại là những người có khả năng điều khiển, thậm chí xoay chuyển một cả một nền tài chính quốc gia. Những người giàu được “trục lợi” từ khủng hoảng kinh tế, thậm chí phải đóng thuế ít hơn tầng lớp trung lưu hoặc người nghèo, cũng như tình trạng thất nghiệp phổ biến của thanh niên ở các nền kinh tế phát triển… đều được xem như nguyên nhân chính đáng dẫn đến "Chiếm lĩnh phố Wall". 



Phong trào này kéo dài nhiều tháng, thậm chí còn vượt biên giới nước Mỹ lan sang nhiều châu lục. Bên kia bờ Đại Tây Dương, các cuộc biểu tình chống Phố Wall thậm chí còn thu hút đông người tham gia hơn cả ở Mỹ. Lực lượng biểu tình này liên kết với các cuộc biểu tình kéo dài từ nhiều tháng nay nhằm phản đối các biện pháp thắt lưng buộc bụng của chính phủ.

Tại Nga, biểu tình của người dân tại Moscow và nhiều thành phố khác những ngày gần đây lại mang sắc thái khác. Ngay sau cuộc bầu cử hạ viện, người dân đã xuống đường phản đối kết quả bỏ phiếu. Họ cho rằng, thắng lợi thuộc về đảng cầm quyền Nước Nga thống nhất là do gian lận bầu cử. Tuy vẫn thắng thế, nhưng đảng cầm quyền của Thủ tướng Putin đã vấp phải "cú sốc" lớn khi bị suy giảm 14% phiếu bầu. Hàng chục nghìn người đã xuống đường tại Moscow, với các khẩu hiệu mạnh mẽ chưa từng thấy như "nước Nga thức tỉnh". Người biểu tình đòi chính quyền hủy bỏ kết quả bỏ phiếu hạ viện, tổ chức cuộc bầu cử mới. Thậm chí họ đe dọa, nếu chính quyền không đàm phán, họ sẽ tiếp tục phản đối quy mô lớn hơn nữa. Và, người đàn ông cứng rắn "bất khả chiến bại" của Kremlin - Thủ tướng Putin - đang phải đối mặt với những thách thức thực sự nghiêm trọng.

Như vậy là suốt trong 12 tháng qua, từ châu Phi tới châu Âu, từ Nga tới Mỹ, các cuộc biểu tình của người dân đã trở thành nét chính trong bối cảnh kinh tế xã hội toàn cầu có nhiều bất ổn. Tạp chí Time cho rằng, đa số các cuộc biểu tình năm nay xuất phát một cách độc lập, không dựa vào một chính đảng nào.

Giải thích về sự lựa chọn “Người biểu tình”, Time nhấn mạnh, năm 2011, mọi lục địa trên toàn cầu đều chứng kiến một làn sóng nổi dậy chưa từng thấy, diễn ra cả trong hòa bình lẫn bạo lực; những người biểu tình đã xác lập lại sức mạnh con người trên thế giới và tái định hình nền chính trị toàn cầu. “Họ bất bình, họ đòi hỏi, họ không tuyệt vọng thậm chí cả khi họ bị đáp trả bằng hơi cay hay những viên đạn. Họ đã hiện thực hóa suy nghĩ rằng hành động cá nhân có thể tạo ra sự thay đổi lớn”, Tổng biên tập Rick Stengel nói.

Theo thông lệ mỗi năm, sau "người biểu tình", các nhân vật được Time chọn còn có công nương Anh Kate Middleton, nghị sĩ Mỹ Paul Ryan và cả Đô đốc Mỹ William McRaven, người đã chỉ huy nhóm đặc nhiệm của hải quân tiêu diệt Osama bin Laden tại Pakistan...

Năm ngoái, nhà sáng lập kiêm giám đốc điều hành Facebook Mark Zuckerberg được bầu chọn là Nhân vật của năm. Tiêu chí mà Time đặt ra là con người hay sự việc có ảnh hưởng lớn nhất tới văn hoá và tin tức trong suốt một năm dù về mặt tích cực hay tiêu cực. Chủ tịch Cục Dữ trữ Liên bang Mỹ Ben Bernanke nhận tôn vinh này năm 2009. 2008 là Tổng thống Barack Obama.

Thái An - Ảnh: Discovery
Nguồn: VietNamnet

TRỰC TIẾP TỪ HN: HỎA HOẠN KINH HOÀNG, CHÁY THÁP ĐÔI 33 TẦNG

Cháy tòa tháp 33 tầng, nhiều người leo lên nóc cầu cứu


Lúc 16h45 hôm nay (15/12), một vụ hỏa hoạn xảy ra tại tòa nhà điện lực 33 tầng đang xây dựng (Electricity of Vietnam Tower) trên phố Cửa Bắc, cạnh Nhà máy nước Yên Phụ (Ba Đình, Hà Nội).
.


Xem tường thuật trực tiếp của các báo điện tử:


THÊM MỘT HÀNH ĐỘNG VÔ TRÁCH NHIỆM CỦA MẠNG HOÀN CẦU (TQ)

THÊM MỘT HÀNH ĐỘNG VÔ TRÁCH NHIỆM CỦA MẠNG HOÀN CẦU

Ngày 6-12-2011, mạng Hoàn Cầu đăng mục điều tra ý kiến bạn đọc về các nước láng giềng của Trung Quốc như Việt Nam, Philippines, Hàn Quốc, v.v bằng cách đánh dấu vào các câu hỏi gợi ý cho sẵn. Đối với Việt Nam, mạng này nêu ra nhiều câu như “vong ơn bội nghĩa”, “xâm chiếm Biển Đông”, “nham hiểm”, “hiếu chiến”, “bài Hoa”, “chiến tranh biên giới Việt - Trung”, v.v…

Đó là một hành động mới vô trách nhiệm của báo Hoàn Cầu. Đó là việc làm có chủ ý, hết sức thiếu hữu nghị, cố tình lái và kích động dư luận đối với Việt Nam. Người ta không thể không lo ngại trước việc làm mới này của tờ Hoàn Cầu.

Thời gian qua, chính báo Hoàn Cầu đầu têu trong việc cho lưu hành nhiều bài báo xuyên tạc, bôi nhọ Việt Nam, kích động tâm lý chống Việt Nam trong dư luận. Thậm chí có lúc báo này trích dẫn ý kiến của một viên tướng Tàu là “dạy cho Việt Nam một bài học”. Khoảng 1 tháng trước, báo Hoàn Cầu đe doạ Philippines và Việt Nam “chuẩn bị để nghe tiếng đạn pháo”. Cách đây độ 2 tuần, báo Hoàn Cầu lại có bài bình luận doạ rằng nếu các nước láng giềng không kiềm chế trong vấn đề Biển Đông thì sẽ sớm xảy ra xung đột quân sự. Phóng viên hỏi thì Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói phương tiện truyền thông có quyền bình luận.

Khi đọc những bài báo vô trách nhiệm và thiếu hữu nghị đối với Việt Nam và đe dọa các nước láng giềng khác mà Hoàn Cầu đã đăng tải trong thời gian qua, người ta hoàn toàn nghi ngờ tính chân thật trong câu trả lời của Bộ Ngoại giao Trung Cộng. Bởi vì báo Hoàn Cầu không phải là một tờ báo lá cải, vô danh tiểu tốt. Hoàn Cầu là phụ san của tờ Nhân Dân Nhật báo - tiếng nói chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Liệu có phải Đảng Cộng sản Trung Quốc chủ trương: Nhân Dân Nhật Báo thì phải chuyển tải đúng quan điểm, lập trường, đường lối của Đảng và Nhà nước, còn phụ san của nó được tự do rao đủ món tạp pí lù, cho phép ai cũng được thể hiện suy nghĩ cá nhân, kể cả những suy nghĩ ngược lại đường lối chủ trương của Đảng Cộng sản? Không! Chắc chắn Ban lãnh đạo cấp cao của Trung Cộng không có chủ trương như vậy. Nếu như họ có chủ trương như vậy thì đã có vô vàn ý kiến đòi đa nguyên, đa đảng đăng trên tờ Hoàn Cầu. Hoặc giả, bộ phận phụ trách công tác tư tưởng của Trung Cộng không biết nội dung các bài báo xấu xa của Hoàn Cầu đối với Việt Nam? Cũng không phải! Vì mắt họ chưa bị mù, tai họ chưa bị điếc. Hoặc giả Trung Cộng không kiểm duyệt được nội dung các tin bài của Hoàn Cầu? Cũng không phải nốt.

Cơ sở của Trung Quốc tại đá Vành Khăn mà họ chiếm đóng trái phép ở quần đảo Trường Sa 
- Ảnh: AFP

Đáng nhấn mạnh là việc làm vô trách nhiệm, thiếu hữu nghị đối với Việt Nam đó diễn ra ngay sau khi lãnh đạo cao nhất của Trung Cộng vừa mới tay bắt, mặt mừng, ôm hôn thắm thiết lãnh đạo Việt Nam ở Đại lễ đường Nhân dân và cam kết “đẩy mạnh tuyên truyền tình hữu nghị Việt -Trung, tăng cường định hướng dư luận và quản lý báo chí, thúc đẩy tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước”. Việc mạng Hoàn Cầu đặt ra các câu hỏi cho cư dân mạng nào là “vong ân bội nghĩa”, “xâm chiếm Biển Đông”, “hiếu chiến”, “nham hiểm”, v.v… đối với Việt Nam hoàn toàn đi ngược lại cam kết nêu trên. Chủ ý khi đặt ra các câu như vậy chắc chắn không phải là đẩy mạnh tuyên truyền tình hữu nghị Việt-Trung và thúc đẩy tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước. Chủ ý của nó là kích động, tạo luồng dư luận xấu về Việt Nam, nuôi dưỡng các tâm lý thù nghịch đối với Việt Nam và và đầu độc quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Việc làm này rõ ràng không có lợi cho quan hệ láng giềng giữa Trung Quốc và Việt Nam. Vừa thề thốt tăng cường tình hữu nghị với Việt Nam, vừa cho phép báo chí chính thức đăng tải tin tức vô trách nhiệm xấu xa về Việt Nam. Lời nói và việc làm của Trung Cộng quá mâu thuẫn: nói một đằng, làm một nẻo. Để Hoàn Cầu tác yêu, tác quái như vậy tức là Trung Cộng đã chà đạp lên cam kết mà họ đã chấp nhận theo Tuyên bố chung Trung - Việt ngày 15/10/2011.

Nếu báo Nhân dân của Hà Nội cũng cho phép phụ san của nó thăm dò ý kiến bạn đọc như Hoàn Cầu đã làm thì kết quả sẽ thế nào? Giả dụ, mạng của Việt Nam đặt câu hỏi “Ai xâm chiếm Biển Đông” thì không chỉ hàng chục triệu người Việt Nam, mà triệu triệu cư dân mạng của khu vực đều trả lời: Trung Quốc. Lý do cũng rất dễ hiểu. Một là, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã thuộc chủ quyền của Nhà nước Việt Nam mấy trăm năm nay. Sau khi đô hộ Đông Dương, Pháp đã tiếp tục thực hiện chủ quyền đối với 2 quần đảo và từ những năm 30 của thế kỷ XX, đã đóng quân ở đó. Còn Trung Quốc chưa bao giờ có hoạt động để chứng minh yêu sách của mình. Từ những năm 50 của thế kỷ XX Trung Quốc dùng vũ lực để chiếm nửa phía Đông của quần đảo Hoàng Sa và chiếm nửa phía Tây của quần đảo vào năm 1974 (lúc đó do chính quyền Sài Gòn quản lý). Năm 1988, Trung Quốc bắt đầu dùng vũ lực chiếm một số bãi đá ở quần đảo Trường Sa. Hai là, theo Công ước Luật Biển năm 1982 của Liên hợp quốc thì Việt Nam, Philippines, Malaysia, Indonesia, Brunei có thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý ở bên ngoài bờ biển của họ. Nhưng Trung Quốc lại đòi các vùng biển đó là của Trung Quốc theo yêu sách “đường lưỡi bò”, mặc dù Trung Quốc biết rõ yêu sách “đường lưỡi bò” hoàn toàn trái với Công ước Luật Biển năm 1982 mà Trung Quốc là một bên tham gia.

Nói về “chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979” thì ai cũng biết đó là hành động xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam. Chính Bắc Kinh đã huy động hàng vạn tên lính vượt qua đường biên giới giữa hai nước, tràn vào các tỉnh biên giới của Việt Nam giết dân thường Việt Nam, tàn phá nhà cửa, công trình của người Việt Nam. Còn nói về hành động “hiếu chiến” ở Biển Đông thì cả thế giới đều biết vụ Trung Quốc cho tàu chiến cắt cáp của tàu Bình Minh 02 của Việt Nam ngay trong thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam. Vị trí cắt cáp chỉ cách bờ biển Việt Nam 116 hải lý, tức là còn 84 hải lý nữa mới hết giới hạn 200 hải lý. Khu vực đó hoàn toàn thuộc thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam. Đó không phải là thềm lục địa của Trung Quốc. Cho nên chính Trung Quốc mới là kẻ “hiếu chiến” ở Biển Đông.

Giả sử các mạng của Việt Nam cũng tiến hành việc lấy ý kiến như mạng Hoàn Cầu làm thì 100% cư dân mạng Việt Nam sẽ đồng thanh lên án Trung Quốc. Nhưng các mạng của Việt Nam đã không làm như Hoàn Cầu vì làm như Hoàn Cầu thì chỉ kích động dư luận, tạo cớ cho các lực lượng xấu phá hoại quan hệ láng giềng giữa hai nước.

Không thể chấp nhận việc làm vô trách nhiệm của báo Hoàn Cầu. Việc Bắc Kinh tiếp tục dung túng cho các hành động vô trách nhiệm của Hoàn Cầu không lừa bịp được ai. Việc đó càng làm cho khu vực và thế giới hiểu rõ hơn bộ mặt thật của Bắc Kinh. Đã đến lúc những tiếng nói có lương tri ở Trung Quốc lên tiếng, cảnh tỉnh Hoàn Cầu và những kẻ đứng phía sau đang giật dây cho Hoàn Cầu./.
N.C.L
Nguồn: BienDong.net.

CHÍNH PHỦ TRUNG QUỐC THUÊ NGƯỜI VIẾT BÀI PHẢN BIỆN TRÊN MẠNG


Chính phủ Trung Quốc thuê các Tweeter viết bài trên mạng

Tác giả: B. Raman
Trúc An dịch
11-12-2011

Ngày 9 tháng 12 năm 2011, Đài Á châu Tự do được Bộ Ngoại giao Mỹ bảo trợ, đã phổ biến một bản tin của hãng tin AFP về cách Trung Quốc cố gắng chống trả những chỉ trích nhắm vào chính phủ và Đảng Cộng sản nước này như thế nào, và việc loan “những tin đồn” phiền phức qua Internet của các blogger và các công dân mạng.

Đây là nguyên văn bản tin của hãng AFP được Đài Á châu Tự do phổ biến:

Các tuyên truyền viên trên mạng của Trung Quốc lộ tẩy

Một cặp biên lai bị rò rỉ từ một trường đại học ở tây bắc Trung Quốc, cho thấy rõ ràng về khoản tiền được trả cho các nhà bình luận trên Internet, do chính phủ bảo trợ, được biết đến là “đội quân 50 xu”, đang được lưu truyền trong các cư dân mạng tuần này.

Được đóng dấu chính thức từ “Ủy ban Tuyên truyền Đảng ủy Trường Đại học Bách khoa Tây Bắc của Đảng Cộng sản Trung Quốc“, cặp biên lai này xác nhận tiền được trả cho “các bình luận viên Internet”.

Một nhân viên trả lời điện thoại tại trường đại học có trụ sở ở Tây An xác nhận rằng, có công việc như vậy tồn tại trong trường.

“Bạn muốn nói tới một chuyên gia tuyên truyền“, anh này nói khi được hỏi liệu có một công việc như “bình luận viên Internet” tại trường hay không. Tuy nhiên, nhân viên này không biết nhiều về công việc đó, và cung cấp một số điện thoại khác giúp hỏi thêm thông tin.

Người trả lời điện thoại thứ 2 này cũng xác nhận có công việc như vậy. Anh ta nói: “Tất nhiên là chúng tôi có. Công việc là viết tin tức… chẳng hạn, họ có thể dùng kiến thức của mình cho các bài viết mang tính học thuật“.

“Với tài liệu biên tập từ nhóm, họ có thể viết ra các bài có giá trị lớn”, người này cho biết. Tuy nhiên, ông cúp máy khi bị gặng hỏi thêm chi tiết.

Trung Quốc đang đẩy mạnh [công tác] huấn luyện truyền thông cho các quan chức nước này cùng một đội ngũ bình luận viên tự do được trả lương để định hướng tranh luận với công chúng trên mạng, được biết đến là “đội quân 50 xu”, theo tin tứ báo chí chính thức trong những tháng gần đây.

Một bản tin từ đài truyền hình địa phương, đài Hubei Xishui, cho biết, các quan chức thuộc ban tuyên truyền quận Xishui nói, họ đã tổ chức các bài tập huấn cho các phát ngôn viên chính thức và “các bình luận viên Internet”.

Các khóa huấn luyện truyền thông dành cho các bình luận viên và các quan chức chính phủ, gồm các thủ thuật về cách chi phối tin tức của các tổ chức báo chí lớn nhất nước, cũng như một số biện pháp sử dụng trên Internet và truyền thông xã hội để loan truyền thông điệp của chính phủ.

Tin tức cho biết, các bình luận viên Internet phải đưa tin “sự thật” càng nhanh càng tốt, bổ sung thông tin bằng cách giảng giải về các sự kiện, và chi phối các cuộc thảo luận trên mạng theo định hướng “đúng”.

Các cựu blogger và các nhà hoạt động trực tuyến nói rằng, một ngày làm việc điển hình của một người trong ‘đội quân 50 xu’ gồm việc theo dõi các bài đăng trên các diễn đàn, các bài đăng trên các microblog và chat-room, về những chủ đề liên quan tới một từ khóa cụ thể nào đó mà các nhà quản lý đưa cho họ.

Họ được trả bao nhiêu tùy thuộc vào số lượng các bình luận, các tweet và các bài đăng mà họ đưa ra để lái cuộc thảo luận theo hướng mà chính phủ mong muốn.

Theo các biên lai được lưu truyền gần đây, có các chi tiết cá nhân của người tham gia ‘đội quân 50 xu’ đã bị làm mờ, hai bình luận viên đã được trường đại học trả tiền, một người được trả 20 nhân dân tệ, và người kia 30 nhân dân tệ.

Thế giới của các bình luận viên làm việc trên mạng cho chính phủ thì không rõ ràng, các cư dân mạng bình thường phải tự phỏng đoán cách thức hoạt động, từ việc hành xử của họ trên mạng hay từ một tài liệu bị rò rỉ đặc biệt nào đó.

Hồi đầu năm nay, trang tin tức Canyu đã rò rỉ một tài liệu có tựa đề “Sổ tay công việc nội bộ” (Internal Work Handbook), tài liệu này được cho là dành cho các bình luận viên 50 xu. Cuốn sổ đó hướng dẫn các bình luận viên đã được thuê mướn, cách truy tìm nguồn gốc của bất kỳ “lời đồn” nào trên mạng, và sau đó ra lệnh cho trang web đầu tiên đã đăng bản tin đó, phải xóa bỏ bài viết vi phạm.

Một sinh viên Trung Quốc từ chối cho biết tên, tiết lộ rằng, anh ta đã từng viết các bài viết cho trên mạng cho chính phủ, để kiếm thêm chút tiền.

Anh nói: “Tôi cũng thấy các bạn cùng lớp làm như vậy, và tôi hề không nghĩ gì về điều này. Tôi không biết chúng tôi là những người của cái gọi là ‘đội quân 50 xu’. Tôi thực sự không hiểu điều mình đang làm, và tôi hơi thiếu đạo đức. Giờ đây, tôi thực sự hối tiếc vì đã chiến đấu cho họ với những bình luận như vậy“.

Sinh viên này còn nói rằng anh đã kiếm được khoảng 100-120 nhân dân tệ mỗi tháng từ việc viết các bài đó.

Theo Li Li, chuyên gia Intenet Trung Quốc, trong khi đội quân 50 xu này có vẻ gia tăng về số lượng, tính hiệu quả của họ lại rất hạn chế.

Li nói: “Nếu bạn làm nhiều điều tồi tệ, bạn sẽ mất uy tín… và cuối cùng thì chẳng ai tin vào những điều bạn nói. Sau đó sẽ có một phản ứng dữ dội; mọi người sẽ biết đội quân 50 xu này là ai, và uy tín của chính phủ có thể sẽ ở mức thấp nhất“.

Blogger Wen Yunchao, có nickname trên mạng là Beifeng, cho biết, hầu hết các công dân mạng đều làm lơ những người thuộc đội quân 50 xu.

Anh nói: “Chúng tôi giả vờ như không hề nghe thấy họ. Chúng tôi xem như thể họ không có ở đó, và không bao giờ đưa ra bất kỳ một phản ứng nào. Điều này làm giảm ảnh hưởng của họ rất nhiều“.

Tác giả: Ông B. Raman là Bộ trưởng đã về hưu, thuộc Ban Thư ký Nội các của chính phủ Ấn Độ, New Delhi, và hiện là Giám đốc Viện Nghiên cứu các đề tài thời sự ở Trung tâm Chennai, ông cũng hợp tác với Trung tâm Chennai về nghiên cứu Trung Quốc. Email của ông seventyone2@gmail.com

Nguồn: South Asia Analysis Group
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
Nguồn: Ba Sàm.

TẠP CHÍ TIME BẦU CHỌN "NGƯỜI BIỂU TÌNH" LÀ NHÂN VẬT CỦA NĂM

Người biểu tình - Nhân vật của năm của Time

Cuộc bầu chọn Nhân vật của năm do tạp chí danh tiếng Time tổ chức đã kết thúc với chiến thắng thuộc về “Người biểu tình”.

> Time và cuộc bình chọn nhân vật của năm

Nhân vật của năm được công bố hôm nay trên chương trình Today của kênh truyền hình NBC. Giải thích về sự lựa chọn “Người biểu tình”, tạp chí Time cho rằng năm 2011, mọi lục địa trên toàn cầu đều chứng kiến một làn sóng nổi dậy chưa từng thấy, diễn ra cả trong hòa bình lẫn bạo lực. Từ khắp Trung Đông đến châu Âu và Mỹ, những người biểu tình đã xác lập lại sức mạnh con người trên thế giới và tái định hình nền chính trị toàn cầu. 

“Họ bất bình, họ đòi hỏi, họ không tuyệt vọng thậm chí cả khi họ bị đáp trả bằng hơi cay hay những viên đạn. Họ đã hiện thực hóa suy nghĩ rằng hành động cá nhân có thể tạo ra sự thay đổi lớn”, tổng biên tập Time Rick Stengel nói.

 Hình ảnh Người biểu tình - Nhân vật của năm trên bìa tạp chí Time.
Tướng William McRaven, chỉ huy biệt đội Mỹ trong chiến dịch truy kích và tiêu diệt trùm khủng bố al-Qaeda Osama bin Laden hồi tháng 5 ở Pakistan, được vinh danh ở vị trí thứ hai trong danh sách “Nhân vật của năm” 2011.

Hàng năm tạp chí Time bình chọn Nhân vật của năm với tiêu chí là người có ảnh hưởng lớn đến các sự kiện trong năm, cho dù về mặt tích cực hay tiêu cực. Năm ngoái, giải thưởng này thuộc về Mark Zuckerberg, người sáng lập kiêm giám đốc điều hành mạng xã hội Facebook.

Dù mang tên gọi "Nhân vật của năm" nhưng cuộc bình chọn này không bị bó buộc phạm vi ứng cử viên là những cá nhân cụ thể. Năm 1982, danh hiệu "Nhân vật của năm" thuộc về chiếc máy tính cá nhân, một phát minh tạo nên bước đột phá trong văn minh nhân loại ở kỷ nguyên hiện đại. 11 năm sau, danh hiệu này lại được trao cho các những người kiến tạo hòa bình, với các đại diện nổi tiếng là Yasser Arafat, Yitzhak Rabin, F.W. de Klerk, và Nelson Mandela.

Đặc biệt, vào năm 2006, Time trao danh hiệu "Nhân vật của năm" cho "You", tức là "các bạn", với hàm ý tôn vinh hàng triệu người có những đóng góp cho các mạng xã hội, những trang bách khoa toàn thư điện tử hữu ích và những phần mềm mã nguồn mở. Lựa chọn này làm dấy lên những tranh cãi. Có người cho rằng đó là một sự sáng tạo, nhưng người khác vẫn muốn một nhân vật cụ thể được lựa chọn như truyền thống. Đáp lại những phản ứng trái chiều, chủ bút Richard Stengel của Time chỉ nói ngắn gọn: "Nếu đó là một sai lầm, chúng tôi sẽ chỉ để nó xảy ra một lần".


Anh Ngọc
Nguồn: VNExpress.